Posts Tagged ‘Tạp’


1415845418-vodilamdep-tam-eva1

Ngày nay chúng ta đang sống trong thế giới rất mực hiện đại. Hiện đại đến nỗi chỉ vài phút sau khi tay đua huyền thoại Michael Schumacher thoát khỏi tình trạng hôn mê thì cả thế giới đã được biết, hiện đại đến nỗi một chiếc xe hơi có thể chạy nhanh hơn cả tố độ của âm thanh, hiện đại đến nỗi nếu bạn đang là con gái mà thấy vướng víu khó chịu vì mỗi tháng mất vài ngày bứt rứt thì a lê hấp, ngày mai đi cạo tóc, cắt vú, cấy thêm một hai cái dương vật và thản nhiên đứng tè một cách đàng hoàng…

***

Làm đẹp, luôn là một nhu cầu chính đáng và được hầu hết các chị em quan tâm. Khoa học càng phát triển, xã hội càng hiện đại thì công nghệ làm đẹp lại càng tinh xảo. Việt Nam chúng ta tuy chưa đến mức “mẹ dọa con gái rằng không ngoan thì lớn lên không cho tiền đi nâng mông” như Hàn Quốc, hay “một cô tiếp viên cực kỳ xinh đẹp với bộ ngực hoàn hảo mà hạ bộ vẫn là đàn ông 100%” như Thái Lan. Nhưng những năm gần đây việc ra đường gặp một cô sinh viên nghèo nâng mũi, cắt mí mắt… hay cảnh các cô công sở tụm năm tụm ba vén ngực cho nhau xem ti “mới” là hoàn toàn bình thường.

Sẽ không có gì đáng nói nếu như ai cũng biết làm đẹp một cách đúng mực. Cũng giống như người xăm mình, ban đầu chỉ là một hình xăm nho nhỏ để kỷ niệm một năm ngày yêu nhau. Và chỉ năm sau thôi, muốn tìm một chỗ trống trên cơ thể để ghi dấu ngày bỏ nhau cũng phải thè lưỡi ra mới có. Người tham gia thẩm mỹ cũng vậy, lúc chưa tham gia vào một công cuộc “tiểu tu” hay “trung tu” bằng dao kéo nào trên cơ thể thì sẽ rất ái ngại khi nghĩ về nó. Nhưng một khi đã làm một lần thì sẽ không ngại ngần cho những lần đại tu tiếp theo.

Trong cái bối cảnh nhá nhem của muôn vạn kẻ muốn đẹp như tiên nga thì tình trạng suy đồi đạo đức trong xã hội lại đang ở ngưỡng vượt mức báo động. Những thẩm mỹ viện kiểu Cát Tường mọc lên nhiều hơn cát bãi giữa sông Hồng. Những anh chàng ngày ngày đẩy một chiếc xe khoai lang nướng đi bán dạo đã biết vứt bỏ đống khoai ế mua lấy cho mình một ống xi lanh cùng vài tuýp silicon và thay lời rao “Khoai nướng! Khoai nướng! Ruột vàng thơm ngon đê!” bằng lời rao mới “Zú đẹp! Zú đẹp như thật! Hai triệu một zú đê!”. Và thế giới quả là đã “phẳng” đi rất nhiều. Mới chỉ cách đây hơn chục năm thôi, việc nâng một cái sống mũi cũng là chuyện to lớn và phải là giới thượng lưu dư giả mới dám làm. Nhưng bây giờ, làm đẹp bằng dao kéo đã không còn là sân chơi độc tôn của dân nhà giàu nữa khi một chị công nhân, một cô lao công… sau khi lĩnh lương tháng về phòng trọ nấu một nồi nước tắm táp sạch sẽ, gọi một suất cơm hộp 18.000 đồng rồi ngồi nghếch chân lên vừa bỏm bẻm nhai thìa cơm nhạt thếch vừa vén vú cho “chuyên gia” thẩm mỹ bơm cho hai nhát vào hai bên là ngày mai có cái khoe anh hàng xóm.

Và hậu quả của việc làm đẹp thiếu hiểu biết kiểu như thế là vô cùng nguy hiềm. Hàng ngày chúng ta đọc báo vẫn thấy nhan nhản những vụ cấp cứu, nặng thì mất mạng, nhẹ thì mất ngực… vì những “chuyên gia” thẩm mỹ dạo như vậy. Ngoài ra còn có những hệ luỵ vô cùng trớ trêu do chính việc làm đẹp mang đến như trong câu chuyện tôi kể phía cuối bài viết.

cua_hang_ma_tau_di_dong_fuce

Vậy thế nào là làm đẹp đúng mực?

Theo đàn ông chúng tôi, một cô nhân viên văn phòng có thu nhập ổn định, đủ tiêu, khá xinh xắn, dễ thương nhưng có một chiếc mũi tẹt quá gãy. Cô bỏ ra một vài triệu đồng để đi nâng mũi là đúng mực!

Một cô diễn viên đang lên, có đầy đủ mọi tố chất nhưng mang trên mình hai quả mướp. Cô bỏ ra vài chục triệu đồng đổi hai quả mướp thành hai quả cam Canh là đúng mực!

Nhưng rất ít người làm được vậy. Cô nhân viên văn phòng sau khi sửa xong cái mũi sẽ được ông “chuyên gia” thẩm mỹ tỉ tê rằng “cái môi của em hơi mỏng, em nên xăm rộng thêm một chút thì sẽ đẹp hơn”. Cô diễn viên đang lên sau khi đổi hai quả mướp thành hai quả cam Canh thì ra đường lại thấy người ta chuộng bưởi Diễn hơn…

Cái vòng luẩn quẩn giữa những lời dụ dỗ và lòng ham muốn được đẹp hơn cứ vậy đẩy các chị, các cô đi tận những chân trời góc bể vô cùng xa. Xa đến nỗi…

***

Tôi có một cô bạn hiện ở Sài Gòn, anh em quen biết tại Hà Nội từ nhiều năm trước. Một hôm cô điện thoại cho tôi rằng cô đang ở Hà Nội và muốn được gặp tôi cà phê hàn huyên đôi phút. Qua giọng nói của cô tôi dự cảm có điều bất ổn.

Chỗ hẹn là một quán cà phê thường ngày khá đông đúc nhưng khi tôi đến có lẽ còn hơi sớm nên còn rất vắng. Vì cô nói cô đã đến từ trước nên tôi cố tìm kiếm. Từ ngoài vào trong tôi chỉ thấy một phụ nữ không hề quen biết mặt dày son phấn, thất thần bên ly cà phê đen. Cố dạo thêm vòng nữa cũng không tìm thấy cô. Tôi bấm máy cho cô, tiếng chuông điện thoại đổ réo rắt ngay nơi bàn người đàn bà xa lạ nọ…

Tôi thật sự ngỡ ngàng, chỉ khoảng 5 năm không gặp, nếu tôi chưa đến nỗi lú lẫn thì cô vốn là một cô gái có vẻ ngoài rất dễ thương, khuôn mặt cân đối bầu bĩnh, mái tóc đen dày, làn da trắng hồng rất đặc trưng của người xứ Nghệ…

Và người đàn bà ủ rũ trước mặt tôi, một tổng thể ô hợp của các loại thảm hoạ sắc đẹp rất đặc trưng.

Tôi với cô từ xưa vốn thân thiết nên cũng không cần phải giữ kẽ, tôi ngạc nhiên nói:

– Trời ơi, tao không thể nhận ra mày luôn đấy Huệ ạ.

Cô gượng cười hỏi lại:

– Sao anh, em xấu quá à?

Câu chuyện xoay quanh ly cà phê đen, và tôi biết được rằng cô đang rất khủng hoảng. Chồng cô đang cách ly cô, không cho cô ngủ cùng. Tất cả cũng chỉ vì… cô muốn được đẹp! Một ước muốn rất đỗi con người…

***

Cô nói với tôi rằng trước đây cô cũng tự thấy mình không đến nỗi nào và rất hài lòng với sắc đẹp của mình. Rồi khi cuộc sống khá giả hơn một chút, cô bắt đầu giao du với đám bạn có tiền, con cái lại đến tuổi đi học, cô có nhiều thời gian rảnh hơn thì mọi chuyện bắt đầu…

Đầu tiên chỉ là một đứa bạn nói rằng “Lông mày bồ tuy đen, dày nhưng hơi cụp xuống nên trông hơi buồn. Bồ nên tỉa bớt phía đuôi cho đỡ cụp”. Thế là mặc dù chồng cô vốn rất ghét phụ nữ tỉa lông mày nhưng cô vẫn ra hiệu tỉa đi một ít với suy nghĩ rằng chồng sẽ không biết được. Ngày trước cô để lông mày tự nhiên thì không sao, nhưng đã tỉa thì lâu lâu nó mọc ra lởm chởm lại phải tỉa lại. Rồi hết lần này tới lần nọ, mỗi lần diện tích da bị chiếm chỗ bởi lông mày của cô lại được thu hẹp như diện tích mặt nước Hồ Tây ngày chưa có bờ kè và bây giờ vậy. Và cô đành phải xăm lại hai cái lông mày mới. Cho đến một ngày chồng cô nhân tiện có chuyện không hài lòng ở đâu đó về nhà nhìn thấy cô đã nói với cô thế này “Cô làm gì cái mặt cô thế hả? Hai cái lông mày dài đẹp là vậy, sao giờ như hai cải mẩu đuôi con chó phốc thế này?”.

Cô đem chuyện kể với đám bạn, đám bạn tỉ tê rằng “Có khi chồng mày có bồ trẻ đẹp nên nó chán mày rồi…”. Cô nghĩ cũng có lý, dạo này thỉnh thoảng cô đang xem FTV thì chồng cô hay khen cô này mắt to, môi gợi cảm, cô kia ngực đẹp, mông cong…

Chỉ một vài tháng sau, mặc dù chồng cô chửi lên chửi xuống cô vẫn tậu cho kỳ được các loại kỳ hương dị thảo đó vào người. Cô bơm cho môi mọng, cô xẻ mí cho mắt to, cô làm hai bầu ngực cho thật lớn.

Và cũng từ đó thì cuộc sống trong gia đình cô bắt đầu xáo trộn tệ hại. Cô ngày một căng thẳng hơn khi nghĩ rằng mình đẹp lắm rồi, trong lúc cô lại cảm giác chồng cô ngày một nhạt nhẽo ân ái với cô hơn. Cô sinh ra bệnh suy nghĩ chán chường cộng thêm từ ngày có bộ ngực quá khổ đè lên, hằng đêm nằm ngủ cô hay gặp ác mộng. Mỗi khi như vậy cô giật mình thức giấc hoặc ú ớ gào thét khiến chồng cô cũng tỉnh giấc theo nên chồng cô rất hay cáu.

Mi là tên con chó nhỏ cô đã nuôi nhiều năm trước khi cô lấy chồng. Nó rất quấn quýt cô và cô cũng rất yêu nó. Mặc dù chồng cô không ưa chó một tẹo nào nếu không muốn nói là ghét, nhưng cô vẫn nhất quyết mang theo sống cùng vợ chồng cô. Thường ngày cô vẫn cho nó ngủ chung phòng với vợ chồng cô. Nó nằm dưới sàn nhà gần chân giường. Mỗi lần cô bước xuống giường là nó quấn quít liếm chân cô. Nhưng từ ngày cô “đẹp hơn”, cứ hễ cô xuống khỏi giường đi uống nước hay đi vệ sinh là nó sủa ầm cả lên. Chồng cô lại càng cáu. Cô đành ngậm ngùi chuyển nó ra phòng khách ngủ.

Thế nhưng chuyện cũng chưa hết.

Xưa nay việc sắp đặt lễ lạt, vàng hương lên bàn thờ bố chồng mỗi ngày dỗ chạp hay ngày rằm, mồng một… là cô làm. Chồng cô chỉ việc thắp nhang và khấn. Nhưng trong một lần gặp ác mộng, cô thấy bố chồng cô hiện về, buồn rầu nói với cô rằng “Huệ ơi, sao dạo này con không dọn bàn thờ cho bố mà lại đi thuê người nào lạ hoắc vậy con?”. Sau hôm đó cô luôn bị ám ảnh mỗi khi đi qua bàn thờ bố chồng cô. Cô tìm hết lý do này đến lý do khác để đùn đẩy cho chồng dọn bàn thờ bố. Lúc đầu thi không sao, nhưng nhiều lần quá nên chồng cô khó chịu. Và một lần đang vội đi, chồng cô đã mắng cô thế này “Sao dạo này cô không chịu sắp lễ bàn thờ bố mà cứ bắt tôi làm thế? Hay làm gì có lỗi nên không dám?… À mà đúng rồi, cô làm ngực, làm mông, cô sửa mắt sửa mồm chắc chắn là vì thằng nào rồi!…”

Thế là từ hôm đó thỉnh thoảng chồng cô lại bóng gió là cô có bồ. Tình cảm vợ chồng cô lại ngày càng lạnh lẽo hơn.

noi-tiet-to-1496287034083.jpg

Vẫn chưa hết.

Một đêm gần sáng, cô đang ngủ cùng chồng thì chồng cô bật dậy tát vào mặt, đạp cô bắn khỏi giường và hét ầm lên…

Thì ra hôm đó chồng cô uống hơi nhiều, buồn tè nên định dậy đi vào nhà vệ sinh. Vừa bật đèn ngủ, dưới ánh đèn lờ mờ thấy vợ trừng trừng nhìn mình mắt không động đậy. Anh hoảng quá theo phản xạ tự nhiên làm luôn một liên hoàn chưởng.

Mặc dù cô van khóc và thú nhận với anh rằng cô rất ân hận vì đã thẩm mỹ nhiều thứ mà không hỏi ý kiến anh. Rằng từ ngày cô cắt mí mắt cho mắt to hơn thì lúc ngủ mắt cô không nhắm được nữa. Rằng cô đã cố gắng rất nhiều nhưng cứ ngủ say là mắt cô lại tự động mở ra. Rằng cô đã đi hỏi bác sĩ và bác sĩ bảo rằng do cắt bớt da mí mắt quá nhiều nên không đủ da để nhắm nữa. Nhưng chồng cô vẫn một mực xách gối ra phòng khách ngủ cùng con Mi mà anh ta vốn chẳng ưa tẹo nào.

Và…

Hiện nay,

…cô đang một mình cô đơn trong phòng ngủ của chính vợ chồng mình!

Hà nội, ngày 10 tháng 11 năm 2014.

Phạm Phú Quảng

(Đã đăng trên Eva) 

Advertisements

TẠP 72: CHUYỆN THẦM KÍN

Posted: Tháng Chín 16, 2018 in Uncategorized
Thẻ:

(Chuyện thật 101%)

Một đêm khuya tháng cô hồn, mình đi qua một vùng quê rất hoang vắng và có vẻ rất Liêu trai chí dị. Muốn phóng cho thật nhanh về với mẹ bím cho đỡ sợ thì đường lại quá tối mà cái xe cà tàng mình đang lái lại quá mù mờ… Bỗng dưng con đường trở nên hun hút, điêu linh lạ. Rồi một rừng nhấp nhô biệt thự xuất hiện. Loại biệt thự siêu sang, toàn ốp đá mặt tiền, mái cong vút, cái nào cũng có sân vườn, tiểu cảnh… Mỗi cái đồ sộ cỡ chuồng con chó Ky nhà mình.

Hoá ra mình đi thế nào vào giữa khu nghĩa địa. Định thần lại, cấu tay vẫn thấy đau. Mồm lẩm bẩm niệm “Nam mô Đại từ đại bi cừa khổ cứu nạn Quan Thế Âm Bồ Tát”… cứu con với. Niệm đến dăm chục phát rồi mà vẫn chẳng thấy Ngài đâu? Loay hoay mãi vẫn chưa quay đầu lại được vì tối quá mà chẳng dám hạ cửa kính…

Tay mình tuốt lươn liên tục trên cái vô lăng mà mắt nhìn điên đảo. Thế nào lại đụng phải nút radio trên tab. Đang đúng mục “Chuyện thầm kín”… một giọng cười sang sảng dâm đãng vang lên:

⁃ Xin chào chuyên gia, chào MC. Tui là Nguyễn Văn Bờ, tui sống ở Huế. Xin chuyên gia tư vấn cho tui với. Hiện nay tui có ba cô bạn gái, mỗi tháng tui chia ra gặp mỗi cô một lần vị chi là 3 lần. Ai cũng vui vẻ. Nhưng tui thấy tui vẫn cứ thòm thèm nên muốn tăng thêm 1-2 lần nữa. Mà sợ sức khoẻ không cho phép…

Vị chuyên gia trả lời:

⁃ Vâng, xin chào bác Bờ, cho phép tôi được gọi bằng bác vì nghe giọng nói của bác tôi đoán bác cũng đã có tuổi. Xin hỏi bác năm nay đã bao tuổi rồi ạ?

Bác Bờ lại cười sang sảng:

⁃ Năm nay tui 91, cả tuổi mụ thì cũng mới chỉ 92…

Tự dưng mình quên hết cả sợ, quên cả ma trơi, cô hồn… Và mình đã thoát khỏi cái nghĩa địa lúc nào không biết.

Đi thêm một đoạn thì ra đến quốc lộ, đường rộng sáng sủa hơn. Mình dí ga, tăng tốc… thì ỗng lại một giọng đàn ông sang sảng hỏi nhà đài:

⁃ Xin chào chuyên gia, tôi là Trần Củ Cờ. Xin chuyên gia tư vấn cho tôi. Tôi có nhu cầu sinh lý khá cao. Mỗi tháng tôi đều đặn phải đủ cả 30 ngày. Nhưng vợ tôi lại chỉ đáp ứng được có 4 lần/một tuần. Tôi định đi ra ngoài kiếm thêm cho đủ nhưng cách đây 1 tháng tôi phát hiện tiểu đường. Nên cứ phân vân là không biết có nên tăng thêm hay thôi?

Vị chuyên gia giọng lạc hẳn đi:

⁃ Xin chào anh Cờ, cho phép tôi được hỏi anh năm nay bao nhiêu tuổi? Vợ anh bao nhiêu tuổi? Và anh lấy vợ được mấy năm rồi?

Người đàn ông trả lời bằng một giọng khá buồn:

⁃ Thưa chuyên gia, tôi và vợ tôi đều 52 tuổi và lấy nhau cũng mới chưa đến ba mươi năm…

Ôi chao ôi, mình ngồi trong xe điều hoà mà mồ hôi túa ra như tắm. Mấy con số thống kê nó cứ nhảy múa trong đầu. Số của ông Bờ, số của anh Cờ và số của mình… nó khập khiễng đéo thể mả được!

Đã về gần đến cầu Nhật Tân.

Sao trời đêm lại sáng thế nhỉ?

Đường cũng sáng quá.

Nhìn sang bên kia sông, Hà Nội lại càng sáng…

Bỗng dưng mình muốn quay lại lạ!

Hà Nội, ngày 16 tháng 09 năm 2018

Phạm Phú Quảng


Từ bé, không kể học thêm, học nếm, vỡ lòng và mẫu giáo thì mình đã học qua 8 trường học chính thống ở nhiều nơi khác nhau. Nhưng có lẽ đây là một ngôi trường đặc biệt nhất trong những ngôi trường mình đã học và từng biết đến.

Nó đặc biệt ở chỗ được toạ lạc trên tầng hai một ngôi nhà khung sắt nhìn xuống một sân vận động khá lớn. Loại nhà do UNICEF viện trợ. Cả trường chỉ có 4 phòng học. So với ngày nay thì rất tồi tàn, nhưng ngày đó khi cả tỉnh chỉ mới có vài ngôi nhà mái bằng thì đây quả là một thiên đường cho lũ đứng thứ ba sau ma quỷ như chúng mình.

Nó lại càng đặc biệt hơn ở chỗ vì kinh phí không có nên số lớp học rất ít. Tất thảy có 4 khối(lớp 5,6,7,8), mỗi khối chỉ có duy nhất một lớp và mỗi lớp cũng rất ít học sinh, học chung cả chuyên văn và chuyên toán. Cứ trước mỗi kỳ thi học sinh giỏi tỉnh thì trường lại đón thêm các bạn học sinh giỏi ở khắp mọi nơi trong huyện về ôn thi. Gọi là đi bồi dưỡng. Thi xong các bạn lại về trường cũ học tiếp.

Lớp mình được thầy Ngoạn dạy toán và thầy Khang dạy văn. Một cao lớn, tính nóng như lửa. Một nhỏ bé, hiền khô. Duy một điểm rất chung là các thầy đều thương yêu chúng mình như con đẻ.

Mình học văn luôn ở mức trung bình dở, chưa bao giờ khá nhưng cũng không đến nỗi éo le như mấy đứa chuyên văn ngồi ngu ngơ vịnh phương trình. Được cái toán thì không đến nỗi nào cộng thêm ngoan bẩm sinh nên thầy Ngoạn khá cưng. Chính vì vậy ấn tượng của mình về thầy cũng sâu đậm hơn. Mình còn nhớ những ngày mưa lũ nước về. Thầy vác xe đạp lội qua cả cánh đồng rồi đi thuyền để đến trường. Không hiếm hôm thầy đứng trên bục giảng mà nước từ quần áo của thầy chảy ra lõng bõng cả sàn nhà vì thầy phải lội nước sâu tới tận ngực. Thầy thường hay mặc áo blu dông(chẳng biết viết thế có đúng không???) bộ đội có hai túi ngực. Phấn thầy để trong đó và dĩ nhiên là những hôm như vậy thì phấn cũng ướt hết, phải đem ra phơi.

Lớp mình có đâu khoảng trên dưới ba mươi bạn. Mình có lẽ là người ở xa nhất. Từ nhà mình tới trường chừng 5 cây số. Mẹ đưa mình xuống trường để học ôn từ cuối lớp 4. Gửi mình vào nhà ông bà Bính ở gần trường. Ông bà rất hiền lành, tốt bụng. Đặc biệt bà muối rươi vô cùng ngon. Cứ mỗi mùa rươi tới bà mua rươi về làm, để trong các liễn sành rồi phơi nắng. Qui trình làm thì mình chẳng biết. Chỉ biết chắc chắn trong đó có tỏi, tiêu, ớt và vỏ tắt. Trong cái nắng sương sương hiếm hoi của tháng 10 âm, bà mang những liễn rươi đã đánh nhuyễn bằng que cật nứa, vàng óng, thơm phức ra sân phơi. Cảnh đẹp tựa như trong thơ Nguyễn Bính. Ngày nào cũng phơi và cứ chừng vài tiếng lại phải đánh lại một lần cho nhuyễn hơn, quánh hơn. Hết nắng lại mang vào. Mình tò mò và thích lắm. Hễ bà ra đánh rươi là mình cũng xăng xái cầm hai que nứa ra đánh giúp bà. Cứ như vậy không biết đến bao nhiêu ngày thì món rươi muối mới chín. Và những món ăn mất nhiều công sức, cầu kỳ thường bao giờ cũng rất ngon. Bà Bính có con gái là chị Linh, sau này nhờ mai mối của mẹ mình mà về làm dâu Linh Cảm. Chị dạy trường cấp một Tùng Ảnh. Lúc đó mình bé lắm. Mà đại đa số bọn mình đều bé, vì kỳ thực chẳng có cái mà ăn lấy gì lớn. Duy chỉ có thằng Hồng Nghĩa không biết ăn bẹ chuối hay rau sam mà to lớn, khoẻ tợn. Thằng này học giỏi nhưng cũng hay ngang ngược, bắt nạy các bạn cùng lớp. Mình và Út Xu, là hai thằng bé gần nhất lớp, có lần đánh nhau với nó bị nó đấm cho xây xẩm cả mặt mày. Đến lúc Út Xu nổi khùng vừa khóc vừa vác ghế tựa của thầy lên đánh nó để mình vào đấm thì tự dưng thằng Hồng đứng khóc tu tu. Mình thương nó quá nên cũng dừng trận chiến, và suýt nữa thì mình cũng bật khóc… Kỳ lạ thật! Có lẽ mình vốn nhân từ từ trong bào thai?

Mình ở nhà bà Bính một thời gian thì mình nhớ nhà lắm. Không hiểu người khác thế nào chứ mình nhớ nhà rất buồn cười. Mình không nhớ mẹ mà chỉ nhớ cái cây, ngọn cỏ, góc sân, chái nhà hay con chó Tô… Đôi khi cũng nhớ mấy đứa hàng xóm như thằng Thắng Nhuận, cái Kim Anh…

Cứ mỗi tuần mẹ lại xuống đón mình vào chiều thứ 7 rồi sáng thứ 2 mẹ lại chở tới trường. Cũng chỉ được thời gian đầu, sau mẹ ít đón hơn vì thế mình càng nhớ.

Học được vài tháng, khi đã quen trường, quen lớp, mình phát hiện ra cùng đường với mình còn có thằng Dương Tế và thằng Dũng Tâm. Nhà thằng Dương Tế cách trường chừng 2,5 km, còn thằng Dũng Tâm cách 3 km. Nghĩa là nếu mình đi bộ về cùng chúng nó thì mình sẽ có thêm 2 km độc hành sau khi chúng nó đã về tới nhà. Nhưng chuyện gì đến rồi nó cũng đến, sau vài lần rủ của chúng nó mình đã đánh liều đi bộ cùng. Rồi chẳng hiểu sao mình thuyết phục được mẹ cho mình mang chiếc xe đạp Thống Nhất gia truyền của bố mình để lại đi học. Đó là chiếc Thống Nhất nam. Mình bé nên chưa thể trèo lên yên ngồi đạp được nên phải đi cẳng chó, tức là phải cho chân luồn dưới khung ngang, vẹo người mà đạp chứ không ngồi. Thằng Dương Tế và thằng Dũng Tâm cũng chẳng khá hơn. Vậy là từ đó bộ ba ngự lâm quân hằng ngày rong ruổi trên cùng một cái xe đạp cà tàng. Cứ một đứa đèo một đứa, còn một đứa chạy bộ theo sau. Mỏi lại đổi vòng tròn.

Bọn mình thường học cả ngày, bữa trưa mấy thằng nhà xa túm tụm lại ăn cơm đùm, cơm nắm với nhau. Cùng chia nhau quả cà, gắp nhút, con cá kho… và kể cho nhau những câu chuyện vừa mới đọc được trong một cuốn truyện hay. Chuỗi ngày thần tiên vui vẻ đến vô cùng.

Thế rồi mình mới học được một năm, đùng một cái, vì không có kinh phí nên trường giải tán! Thầy đi đường thầy, trò đi đường trò. Ai lại về nhà nấy. Mình về trường Tùng Ảnh học cùng với nửa già lớp mình.

Chuyện trường Năng khiếu Unicef kết thúc như thế đấy!

Hà Nội, ngày 30 tháng 08 năm 2018

Phạm Phú Quảng

TẠP 70: ĐỔI TIỀN

Posted: Tháng Tám 16, 2018 in Uncategorized
Thẻ:

1985(hình như vậy), mình có hai sự kiện nhớ mãi tới giờ và có lẽ còn tiếp tục nhớ. Đó là Nhà nước đổi tiền và mình đi học trường Năng khiếu huyện.

Nghe lắm thằng tưởng mình nói phét, bởi cái việc đại sự của ông Nhà nước liên quan đếch gì đến cái thằng “giống còn chưa có lai” như mình hồi đó! Thế nhưng kỳ thực lại có.

Chuyện là thế này,

…mẹ mình là giáo viên cấp một trường làng, năm đó Nhà nước thương dân cho đổi tiền xấu, tiền cũ lấy tiền đẹp, mới mà tiêu cho sướng tay. Lại còn lo dân để nhiều cộm túi nên cho đổi nhiều lấy ít, mười ăn một và hình như chỉ cho đổi có mấy trăm đồng tiền mới thì phải. Tộ sư, Nhà nước vạn tuế, vạn vạn tuế! Cả làng, cả chợ nhà mình cứ loạn cả lên. Chẳng phải vì nhiều tiền quá không đổi được hết, mà vì lúc tính tiền cứ lẫn giá cũ giá mới nên nhiều lần các bà nội trợ đi chợ về cứ ngẩn tò te khi chồng con hỏi “Tiền đâu hết rồi?”.

Mẹ mình không bị vậy, nhưng lại bị một việc còn oái ăm hơn. Đó là mẹ mình ngoài đi dạy vẫn phải chạy thêm hàng xáo để lấy cám nuôi lợn, thóc lép nuôi gà và lấy gạo nát nuôi mấy chị em mình. Lợn thì béo núc ních, gà thì lông vàng óng ả, ngày đạp mái mươi phát vẫn còn ưỡn ngực gáy o o. Chỉ mỗi chị em mình là gầy ốm tong teo…

Thường thì cứ một hôm mẹ đi chợ xa mua thóc về xát rồi hôm sau mang gạo ra chợ Đồn, là chợ gần nhà để bán.

Đến một ngày cuối tháng củ mật 1985, mẹ mua thóc nhiều hơn thường lệ và dĩ nhiên là ngày hôm sau gánh gạo của mẹ cũng nặng hơn. Mẹ bảo “Bán nốt chuyến này để nghỉ Tết”. Nghĩa là lúc đó đã sát Tết lắm rồi, lũ trẻ trong xóm mình đã nhớn nhác mong được bánh pháo, thậm chí chỉ là chục quả pháo tép nhỏ xíu như cái đầu đũa để thi thoảng đốt đì đẹt rồi ngửi cái mùi thơm rất đỗi đặc trưng của thuốc pháo lẫn với mùi khét của giấy trong cái lạnh co ro của mưa phùn, gió bấc cũng đủ để thấy mình lớn thêm một tuổi… Và còn có nghĩa là ngày mai mẹ sẽ mua gạo nếp, lá dong, thịt bò, thịt lợn(mỗi loại chỉ được một ít thôi) để cả nhà đón Tết… Và, biết đâu chừng có khi lại có thêm bánh một bánh pháo xinh xinh còn thơm mùi phẩm đỏ.

Ngày hôm sau, mẹ gánh gánh gạo cuối trong năm ra chợ. Mình theo mẹ ra tận đầu ngõ. Lưng mẹ oằn xuống dưới sức nặng của gánh gạo đầy hơn mọi ngày. Nhưng có lẽ trẻ con ngày đó dại hơn bây giờ nên mình chẳng có cảm giác thương mẹ. Thay vào đó chỉ là mong muốn được thấy mẹ quay trở về với cả một gánh Tết trên vai.

Mẹ vừa đi khuất, mình chạy vội vào nhà thả gà, cho lợn ăn và quét nhà, quét sân – là công việc thường ngày mình vẫn phải làm. Chốc chốc mình lại chạy tít ra đầu ngõ để xem mẹ đã về chưa? Chốc chốc mình lại chạy vào nhà trong xem đã sắp đến 8 giờ chưa? Vì mình biết mẹ thường đi chợ về vào giờ đó. Thế nhưng sáng hôm đó quả là một buổi sáng rất dài. Mình làm hết việc và xem đồng hồ đến năm bảy lần rồi mà vẫn chưa tới 7 giờ. Nhìn cái đồng hồ mà thấy ghét. Nó cứ đủng đỉnh, đủng đỉnh như con mụ rùa chửa dở. Chờ mãi không được, mình ra hẳn đầu ngõ tha thẩn với dế, giun. Rồi mẹ cũng về, muộn hơn mọi ngày và trông mẹ có vẻ rất buồn. Mình theo mẹ vào nhà mà chẳng dám hỏi gì. Mẹ bảo “Mẹ bị lừa hết rồi con ạ”. Hoá ra mẹ mình bị một cô xinh đẹp nào đó lừa mất cả gánh gạo. Mẹ bán cho cô với giá khá được giá và chắc mẩm rằng sẽ có được một cái Tết tươm tươm. Ai ngờ cô trả tiền cho mẹ xong lại xin mẹ cho đếm lại. Rồi cô bằng cách nào đó đã đổi xấp tiền thành tiền lẻ và tiền cũ(loại tiền khi chưa đổi). Và dĩ nhiên là trong hai cái thúng mẹ gánh về chỉ có mớ rau lang và mấy con cá trích tội nghiệp.

Mình buồn mất cả ngày hôm đó và ngày hôm sau nữa. Vì mình nghĩ Tết sẽ chẳng có bánh chưng, chẳng có thịt bò rim mật. Pháo lại càng không có.

Ấy vậy mà không phải vậy! Đôi lúc những điều kỳ diệu vẫn cứ xảy ra ngay cả khi chúng ta không hề mong đợi. Nhất là đối với một đứa trẻ ngoan như mình…

Đó là vào ngày cuối cùng của năm đó, mình tỉnh dậy thì đã không thấy mẹ đâu. Có chị Quế, là chị kế mình đang quét cái sân đầy lá mít, lá lòng đỏ trứng gà(chị đi học ở Vinh cũng đã về nghỉ Tết)… Mình hỏi mẹ đâu thì chị nói không biết. Thế rồi bẵng đi một lúc, khi hai chị em đang chơi đùa trong nhà thì mẹ về. Trên vai mẹ là chiếc gánh. Hai đứa chạy ùa ra sân đón.

Ôi chao ơi,

Một gánh nào là nếp, nào là lá dong, nào là đậu xanh, thịt bò, thịt lợn… có cả. Và điều không thể tin được là còn có thêm hai chục pháo xanh đỏ. Loại đít gắn xi hẳn hoi.

Đến giờ mình vẫn không thể hiểu là mẹ mình sao lại giỏi đến thế? Chắc mẹ phải thương yêu mình nhiều lắm!

***

Còn sự kiện thứ hai là mình được đi học Trường Năng khiếu huyện cách nhà tận 5 cây số… thì mình sẽ kể trong một bài khác cho nó đỡ dài…

Hà Nội, ngày 15 tháng 08 năm 2018

Phạm Phú Quảng

TẠP 69: LẨM CẨM

Posted: Tháng Hai 19, 2018 in Uncategorized
Thẻ:

Hôm nay FB nó nhắc lại một cái ảnh cách đây 5 năm. Nhìn đi, nhìn lại thì mình phát hiện ra rằng… cái đôi giày đẹp tuyệt mình đi trong ảnh đã không cánh mà bay đi đâu mất? Mình vẫn nhớ chính xác đôi giày đó mình mua ở Vincom Bà Triệu trong một đợt sale tận 50% với giá tiền còn phải trả là xxx đồng. Vậy mà mới dùng được có mỗi 5 năm…

Kỳ lạ thật!

Mình vốn là người dùng đồ khá kỹ tính. Đừng nói gì đến đôi giày, dù là đôi tất đi nữa thì chí ít mình cũng dùng đến dăm bảy năm mới phải vứt. Chỉ có điều là dù mình có cẩn thận đến đâu đi chăng nữa thì mất vẫn hoàn mất. Đồ đạc thì rõ ràng là chỉ có mình dùng, giặt xong thì phơi ngay trong nhà, tự tay mình cất vào tủ riêng, không chung chạ với bố con thằng nào… Vậy mà vẫn mất.

Ừ thì giày, đôi lúc có đứa em, đứa út nào đến nhà chơi mà nó thích nó xin, mình cho rồi cũng quên đi…

Ừ thì đồng hồ, bút máy, lắm lúc ngồi nhậu gần xỉn có đứa khen… tháo cho rồi quên mất.

Cho nên mình mới thấy cái bọn nhà giàu nó khôn kinh người. Cứ thấy nó đeo cái đồng hồ tiền nhiều tỷ hay cài cái bút hàng nghìn Mỹ… đừng tưởng nó dại. Đấy là nó chống xin xỏ mà thôi. Vì chẳng thằng nào cho đi một cái đồng hồ một vài tỷ đồng chỉ vì thằng em khen đẹp cả. Nhưng cũng đừng vậy mà vội vàng đánh giá rằng bọn nó keo kiệt. Các bạn cứ thử kiên nhẫn lục lại trí nhớ mà xem. Có nhiều ngài tỷ phú dù có thấy bạn bè, em út hay họ hàng ngồi thò cả bàn chân, bàn tay vào miệng móc xơ rau muống dắt răng thì cái tăm xỉa xong ngài cũng len lén rửa đi mang về cho gia nhân dùng lại. Thế nhưng hễ có “bác” quan phụ mẫu nào mà chỉ khẽ đưa mắt liếc sơ một cái thôi, không những đồng hồ mấy tỷ mà ô tô, biệt thự mấy chục tỷ hay đến vợ ngài cũng lột tặng luôn tức thì.

Quay lại chuyện mất đồ,

Nhà mình chẳng có gì quý giá, duy có hai thứ mình rất quý là sách và đĩa nhạc. Mình quý đến mức mà sau nhiều năm rút kinh nghiệm thì khoảng hơn chục năm nay tuyệt nhiên mình không cho mượn. Vì tính mình nó cứ lẩm cẩm kiểu gì ấy. Đang nửa đêm trời trở gió mưa mà nhớ đến “Tiễn một người đi” thì mình phải lục cho bằng được cái đĩa Hoàng Oanh có đoạn ngâm dạo đầu rất bất hủ… “Trời Sài Gòn mưa Thu rơi nhiều lắm/ Ướt áo anh, thấm lạnh cả hồn tôi/ Chinh nhân ơi, xin đừng buồn anh nhé/ Người yêu anh sẽ thương anh trọn đời”… Hay đang ngồi nhà vệ sinh mà không chịu nổi cái thiên hương bất hủ của bản thân rồi nhớ đến quả táo khô để nút lỗ mũi thì phải tìm cho ra mấy cái cuốn của cụ Vương Hồng Sển mà tra xem là nên mua táo Triết Giang hay Giang Tô? Mà lúc ấy nếu không tìm thấy thì chẳng khác nào tụt quần xuống rồi lại phải kéo lên.

Đấy là những thứ “mất cũng thường tình”, nhưng có một thứ chẳng có giá trị gì, cũng chẳng ai thèm xin, thèm khen bao giờ nhưng nó thường xuyên làm mình mất rất nhiều thời gian và hoài nghi. Đó là những chiếc tất!

Quả thật, sự thoắt ẩn, thoắt hiện của những chiếc tất là cả một sự bí hiểm khôn lường. Có những lúc mình thề là nếu mình giàu như Jack Ma mình sẽ lập tức bỏ vài triệu Đô để thuê mấy ông thầy mo chuyên đánh hơi hài cốt tìm hộ mình chiếc tất Nai Kỳ bên phải mới đi được ngót nghét ba niên, còn chưa mỏng gót mà tìm suốt mấy ngày rồi cũng chỉ có độc chiếc bên trái. Mà nó kỳ lạ ở chỗ bản thân mình phải tự nhận rằng rất sạch sẽ, ngăn nắp và rất nguyên tắc trong cuộc sống hàng ngày. Lại ở mỗi một mình mấy năm trời trong căn gác trọ chừng hơn chục m2. Tự mặc, tự cởi, tự giặt, tự phơi, tự cất cũng trong chục m2 ấy. Lần nào giặt cũng chú ý, lần nào phơi cũng chú ý, lần nào cất cũng chú ý cho đủ đôi, đủ cặp vì mình thấu hiểu cái sự tủi thân của cô đơn lắm. Vậy mà vẫn cứ thiếu, cứ mất. Lúc thì giặt xong thấy thiếu, lúc thì phơi lại không thấy đâu, lúc thì cất đồ còn mỗi bên… Và bực nhất là lúc lấy tất ra để đi công việc thì lục tung cả ngăn kéo cũng không thấy. Rồi mình nhấc ngăn kéo to chỉ chừng hơn cái cặp lồng Liên Xô một chút, đổ hết đồ ra tìm cũng vẫn bặt vô âm tín. Mỗi lần như vậy mình lại như một thằng đần độn. Mình ngồi nghĩ lại xem cái đôi tất đó mình đã đi lần cuối là vào dịp nào? Có dễ dãi lỡ cởi ra trong nhà nghỉ, khách sạn nào không? Mà có thì chắc cũng phải đi vào đầy đủ cả hai chiếc mà về chứ chẳng lẽ chân đi, chân không? Vậy thì hôm rồi giặt xong phơi, cất có đủ không nhỉ???

Cứ lục vấn như vậy, có khi mất cả mấy ngày… Thậm chí có hôm hai, ba giờ sáng mình dậy lục tung toé cả máy giặt lên. Trên nắp, trong lồng, dưới gầm máy… đều không có! Hay đang giữa tháng 12 nên lão Santa ăn cắp mất?

Thế rồi cái chiếc tất còn lại còn kỳ lạ hơn cả chiếc thất lạc. Vì mình vẫn hy vọng rằng sẽ có một ngày lão Santa thương tình, cưỡi tuần lộc đem trả lại nên không vứt nó đi. Chỉ có điều, từ hôm lẻ bạn thì hễ mình mở cái ngăn kéo quỷ quái đó ra là thấy nó đập ngay vào mắt như thúc giục mình phải tìm cho ra bạn nó. Quá nhiều lần như vậy thì mình phải tống cổ nó đi cho đỡ bận tâm…

Nhưng đừng tưởng như thế đã là xong. Chưa đâu!

Hẵng cứ chờ thêm một hai hôm nữa, khi mình vừa dọn rác đi vứt xong. Quét nhà, lau nhà sạch sẽ, tắm rửa thơm tho, ăn mặc chải chuốt, đánh đôi giày bóng lộn xong, vào lục ngăn kéo tìm đôi tất không cổ màu xanh để lên phố cà phê, chém gió với đám ghẹ mới cho đời nó xanh thì… Nó lại lù lù ở đó. Ngay cái nơi dễ trông thấy nhất trần đời. Vẫn là nó! Chính nó, cái chiếc tất mình tìm suốt cả tuần rồi! Không lẫn vào đâu được!

Thiệu Hoá, Xuân Mậu Tuất 2018

Phạm Phú Quảng


Đọc xong cuốn này tự dưng mình nhớ đến chuyện bác giúp việc nhà mình kể ghê. Chỉ tiếc là mình không có tài mà phù phép như ông Sướng chứ nếu không giờ chỉ cần ngồi nhà mà bán vé, trông xe cho bọn dân đen nó tham quan ngôi nhà hổ vồ thì cũng ối tiền.

Chuyện là thế này,

Ngày trước nhà mình có một bác giúp việc. Rất thật thà, chăm chỉ. Nhà mình ai cũng yêu quý bác. Duy có mỗi điều là thi thoảng bác lại thậm thụt kể với một ai đó một chuyện giật vãi cả gân.

Có hôm bác thì thào với mình rằng:

“Chú ơi, đêm qua trời nóng quá tôi mở cửa sổ. Thế nào gần sáng nghe sột soạt. Tôi dậy thì thấy ào một cái. Một con cọp chú ạ. To lắm, chừng này này(bác vong cả hai cánh tay như ôm cây cột)… Nó chồm lên đòi vồ tôi rồi nó bay qua cửa sổ ra ngoài sân. Eo ôi, kinh lắm chú ạ…”

Mình hay nghe bác kể nên cũng quen rồi. Thường thì bao giờ mình cũng gạt đi nếu thấy vô lý. Nhưng lần này quả thật trông bác rất sợ nên mình mới hỏi lại:

– Thế sau đó nó đi đâu? Cổng nhà mình khoá thế kia mà?

Bác lại thì thào:

– Nó lại bay qua hàng rào(hàng rào nhà mình cao chừng 2,5 m). Chỗ này này…

Mình bực quá bảo:

– Bác thế nào ấy, loạng quạng nhìn gà hoá cuốc. Chắc lại mơ ngủ chứ gì?

Bác thề sống thề chết rằng bác hoàn toàn tỉnh táo và nhìn thấy rõ rành rành. Con hổ nó to… khủng khiếp và trông hung dữ kinh hồn…

Thế là từ đó cứ tối đên bác đóng chặt cửa lại chẳng dám ra ngoài dù trời có nóng đến mấy. Mình có mắng rằng hổ bây giờ có con nào bọn loãng xương nó bắt nấu cao hết rồi, làm gì còn mà thả rông. Nhưng bác vẫn một mực khăng khăng rằng chưa hết đâu, vẫn còn có một con lang thang ngoài kia…

Bẵng đi khoảng một tuần, mình cũng đã quên chuyện con hổ và bác cũng đã bớt sợ hơn. Một hôm mình có việc đi sớm lúc trời chưa sáng. Mình mở cửa định dắt xe ra thì quả thật thấy một con hổ vằn vện, đốm trắng, đốm vàng. Nó ngồi chồm hỗm trước sân đang nhìn vào cái cửa sổ đóng im ỉm nơi bác giúp việc nằm. Nó phải to chừng… gấp đôi con mèo mướp nhà mình đang động tình ai oán trong bếp.

Mình liền nhẹ nhàng gọi bác dậy, kéo bác ra cửa, chỉ cho bác thấy “con hổ hung dữ kinh hồn” kia rồi mình dẫm mạnh chân. Con “hổ hung dữ kinh hồn” giật mình. Meo lên một tiếng thảng thốt và vọt qua hàng rào như một mũi tên bắn. Ngay đúng chỗ bác giúp việc chỉ hôm trước con hổ bay ra…

***

Mình vốn thích đọc, thích tìm hiểu về Phật pháp, các vấn đề tâm linh. Và luôn cố gắng hiểu nó theo hướng duy vật nhất mặc dù mình không phủ nhận hay chối bỏ những hiện tượng tâm linh, huyền hoặc.

Ví dụ như vấn đề lên đồng, gọi hồn chẳng hạn. Mình nghe ti tỉ lần “người ta nói”, chứng kiến vài lần trực tiếp và không thể hiểu được tại sao người đang sống sờ sờ lại giật đùng đùng rồi leo lẻo cái mồm bằng giọng người đã chết?

Nhưng mình lại rất ghét người nào lợi dụng chuyện huyền hoặc cho mục đích cá nhân.

Riêng ông Sướng này mình nghe báo viết nhiều, nói nhiều. Nhất là Trần Đăng Khoa và Tạ Duy Anh ca tụng ông nhiều cuốn này. Lại được biết ông sang tận Mỹ thụ giáo thầy Thích Nhất Hạnh cả thời gian dài. Ngày ngày được hầu chuyện, được nghe pháp của thầy, được vấn đáp cùng thầy… Thế nên nghiến răng bỏ hơn lít mua về đọc.

Đọc xong, cũng như chuyện gọi hồn nói trên, mình tuyệt nhiên đéo thể hiểu được các ông ca ngợi cái gì?

Tất cả các câu chuyện ông ghi chép ở trong sách(theo ông là có thật) mình cho đều là nhảm nhí. Câu view. Và nếu có điều kiện mình sẽ cố tập cho được cơ bụng 6 múi rồi về quê ông đi tìm chị Kim Oanh(như ông này nói thì oan hồn của chị rất thích giai đẹp) để hỏi chuyện cho ra nhẽ.

Mình thừa nhận ông là người từng trải. Màu sắc ông tô vẽ cho các câu chuyện cộng thêm vài sợi lông của thần đồng Khoa rắc lên cũng khiến đa phần dân đen thấy hoa mắt chóng mặt. Nhưng nếu nói sách ông giúp cho “đời hiểu đạo” hơn, giúp cho người ta thấu lẽ “nhân quả nhiệm màu” hơn, giúp cho người ta “thiện” hơn… thì mình nhổ toẹt vào.

Văn ông chỉ là loại văn thô tục, mê tín dị đoan quá trớn. Nếu ông là người hiểu Phật pháp thì rõ ràng ông đang đi ngược lời Phật dạy. Ông đang truyền bá mê tín, lừa bịp dân để bán sách.

***

Nếu ai đã đọc “Việt điện u linh”, “Nam Hải dị nhân”, “Lĩnh Nam chích quái”, “Truyền kỳ mạn lục”… thì sẽ thấy rõ cái “khác”, cái “nhân văn” trong đó. Cũng là nội dung huyền hoặc, nhưng các cụ xưa đã thổi vào đó một luồng tư tưởng vượt lên trên cả cái nhìn mê tín dị đoan, khiến cho cái nhìn về mê tín dị đoan trở nên nhỏ bé và tầm thường, khiến cho người đọc bỏ qua nó mà hướng tới những điều tốt đẹp hơn rất nhiều.

Cũng như trong lời dẫn của “Việt điện u linh”:

“…Đọc xong Việt Điện U Linh Tập, ta xôn xao vì bóng dáng hùng vĩ của những vị anh hùng liệt nữ ngày hôm qua, ngày hôm nay còn đủ uy lực để làm phấn khởi cả một đoàn người hăm hở vì lý tưởng quốc gia đang rực rỡ trong đầu óc. Ta nhận thấy phải làm một cái gì như người xưa; dòng máu anh hùng bừng bừng sôi trong huyết quản. Ta không thể không thấy lòng mình dũng liệt hơn, hăng hái hơn trên đường phụng sự quốc gia dân tộc, thông dự vào một đời sống cụ thể để thực hiện cái bản chất đầy tiềm lực của con người”.

Đó mới là giá trị đích thực của một tác phẩm!

***

Quay lại chuyện ông Sướng,

Theo như ông là mong muốn để người đọc có thể hiểu hơn về “nhân quả”, và thông qua các câu chuyện “có thật” về nhân quả mà ông đưa ra sống cho tốt hơn, thiện hơn…

Vậy mà ông đưa chuyện đứa trẻ bạn ông bị “ông ngựa” canh đền vật chết một cách dã man, máu me be bét, do dám trêu ông ấy.

Theo mình, một đứa trẻ vải tuổi chưa nhận thức được gì nhiều, có lỡ trêu chọc, báng bổ thần thánh một chút thì cũng chẳng ông thần, ông thánh nào bắt lỗi chứ đừng nói gì đến phải nhận “quả” là mất đi mạng sống. Và dù chuyện ông kể có thật thì cũng chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Vì các cụ nhà ta đã đúc kết “không biết là không có tội”. Và quê mình cũng đầy đứa ngoan hiền, sợ thần, sợ thánh đến khiếp vía mà vẫn ngã cây chết như thường. Đến như mình hồi 12 tuổi cũng ngã cây mít cụt một ngón tay, gãy một tay, nát mặt, máu me be bét… chỉ vì nhà mình nuôi một con chó Tô cực kỳ linh thiêng mà sáng hôm đó mình lại lỡ đá đít nó mấy cái(viết theo cách ông Sướng).

Và xét về tính nhân văn thì nếu có thật chuyện ông thần ngựa giết đứa trẻ đi nữa thì có nên tuyên truyền, quảng bá sự “linh thiêng” thiếu đạo đức này cho cái xã hội vốn dĩ đã sẵn lắm kẻ bất lương đang rình rập cơ hội để hành kế bất lương này không?

Nếu có kẻ đọc chuyện này rồi nhân tiện xui người khác “trêu chọc” ông chó, ông hạc, ông rắn nào đó và ra tay sát hại họ thì sao?

Rồi đến chuyện mộ tổ bảy, tám đời nhà thần đồng Khoa. Theo như ông viết là chôn từ 1770 mà đến năm 1968, tức là 200 năm sau mà “da thịt vẫn còn tươi nguyên”. Và cũng chưa lạ bằng chuyện “toàn bộ sách chữ nho trong mộ vẫn y nguyên, xé ra giấy trắng bay lả tả(tức là phải rất khô) khắp cánh đồng…”. Với một ngôi mộ chôn ở ngoài cánh đồng vùng Hải Dương(không phải vùng núi cao) là điều không thể.

Chưa hết, chuyện anh em nhà thần Khoa bị tai nạn không chết cũng là chém gió. Mình khẳng định vậy!

Với một chiếc xe cup 82 mà ông Khoa có thể cày vài vòng dưới ruộng rồi “bay thẳng” lên đường cao hơn mặt ruộng cả bánh xe là chuyện không tưởng… Rồi đến ông anh ruột của thần Khoa đi một chiếc xe Mazda bốn chỗ đang dừng mà chỉ một chiếc bò ma chạy với tốc độ 60km/h có thể chồm lên, ngoạm trọn chiếc xe Mazda, rê đi 55 mét, xét đứt dải phân cách và thổi chiếc Mazda “bay chéo lên không trung” thêm 57 mét mới hạ cánh???

Thôi, mình để đây và đéo nói gì nữa!

Nha Trang, ngày 09 tháng 12 năm 2017

Phạm Phú Quảng

TẠP 67: ÔI CÁI LỚP TÔI – Phần thứ N mũ 2

Posted: Tháng Mười Một 4, 2017 in Uncategorized
Thẻ:,


Từ hổm tới giờ bận tới tấp mặt mũi, nào giặt giũ, nào quét nhà, nào rửa bát, nào đấm lưng, bóp chân cho mẹ nó nên chưa tổng kết lại được cái buổi họp hoành tráng hôm nọ.Đéo mẹ, càng làm càng tức mấy thằng trốn họp. Mình hò hét, kêu gào đứt hơi, khản cổ về nhà lại phải lao động khổ sai hàng tháng trời để trả giá cho hành động nông nổi là đi họp lớp trong lúc chúng nó bận những thứ ối giời ơi.

Nói gì thì nói, phải công nhận là thành công ngoài mong đợi. Được tận ba mấy mạng có mặt. Cũng may, mình hứa nếu đạt 40 mình sẽ nhảy sẹc si cho chúng nó xem.

***

Tối hôm trước nghe thằng Tuấn lùn tâu rằng sáng nó mời đi ăn phở gà phố cổ. NÓ TRẢ TIỀN! Cà phê chém gió tại quán nhà nó. KHÔNG MẤT TIỀN! Rồi đến trưa thì kéo nhau đi “họp lớp”.

Đặt báo thức đúng 5 giờ sáng bật dậy, thể dục, rửa ráy, thay sịp… và có mặt ở 75 Nguyễn Đình Thi, quán cà phê Kro nhà nó vào 7 giờ sáng không sai lấy một giây. Giá mà cái bọn cửa công, cửa quyền nước nhà chúng ta nó học được một góc cái hay cái đẹp của mình thì dân đen được lợi lộc biết bao.

Thế rồi trong cái thời tiết đẹp tuyệt trần của buổi sáng cuối Thu Hà Nội, tại ngay cái nơi có khung cảnh bậc nhất mỹ miều thơ mộng là bờ Hồ Tây…

Mình được cái vinh hạnh bê bàn ghế, dọn quán cùng với quý phu nhân của ngài Hoàng Tuấn vì ngài còn chưa ngủ dậy.

Dọn xong thì cũng vừa đúng lúc ngài í dậy. Mày râu nhẵn nhụi, quần áo bảnh bao, thơm lừng. Trông chừng Mã Giám Sinh cũng không có cửa.

Được một lúc thì mấy thằng vô công rồi nghề hạng nhì(hạng nhất là độc tôn đích danh thằng Phạm Phú Quảng) là Văn Hưng, Anh Phúc, Sinh bệnh và Anh Vũ đến. Sau câu xã giao thì bọn này cũng đến vì bát phở gà phố cổ của thằng Tuấn.

Còn mơ!

Điều tốt đẹp chỉ đến với những người chăm chỉ. Người ta đến từ lúc 7 giờ, và phải bê bàn ghế mới được ăn phở. Còn chúng mày 8 giờ mới vác mặt tới thì chỉ có nước ngồi húp trà nhạt, gặm quả lộc vừng thôi nhé. An phận đi, đừng ghen tị.

Rồi thằng Hoà đến. Nghe nói đang công tác tận Mũi Cà Mau mà đi bộ cả đêm ra cho kịp họp lớp.

Và xúc động nhất là sự hiện diện của một nhân vật tưởng chừng như đã mãi mãi ra đi. Ấy nhầm, tưởng chừng như không bao giờ còn được gặp lại là bạn Doanh.


Vẫn vậy, dáng người khắc khổ liêu xiêu trong gió Hồ Tây bạn đến, chọn một chiếc ghế khiêm nhường, châm một điếu thuốc, nhẹ nhàng gọi một li cà phê đen không đường nhỏ giọt và bình thản như Trịnh Công Sơn, bạn tiết lộ rằng bạn đang làm than thổ phỉ ở Tung Quớ. Rằng “đcm cái bọn bất lương tham tiền bán nước Việt Nam cứ đào tài nguyên, khoáng sản của tổ quốc, bán chui rẻ mạt cho bọn Tàu khựa khốn nạn. Chúng nó ăn trên ngồi trốc chúng ta, chèn ép dân ta, đầu độc con cháu chúng ta, xâm lược lãnh thổ chúng ta. Vậy mà mấy cái thằng tham tiền, tuột lương tri than thổ phỉ Quảng Ninh cứ phải nịnh nọt chúng nó, bợ đít chúng nó để chúng nó mua than cho…” Riêng bạn í, bạn í đéo vào. Bạn sang hẳn sào huyệt, hang ổ chúng nó. Bạn đào than bán về cho tổ quốc, cho dân tộc.

Thế mới oách, mới kinh chứ lị!

Kính thưa các anh đẹp lão, các bạn đẹp trai, các em xinh gái 37KT1. Mình nghe đến đấy thì mình suy nghĩ nhiều lắm lắm. Và càng suy nghĩ thì mình càng áy náy. Càng thấy mình ích kỷ, nhỏ nhen, tự cao tự đại. Hợm tợn!

Là đàn ông, đàn ang sức dài vai rộng, mới bỏ công sức ra được vài chục ngày vác cái tù và của anh Trung lớp trưởng đã kêu đau cổ, kêu mỏi vai. Mới có được vài chục mống vô công rồi nghề đi họp lớp đã vênh vênh tự đắc rằng “nhờ có ta thì mới đông đủ thế”… trong khi bạn í mong manh như lá liễu, lại gánh vác cả một sứ mệnh trọng đại như Nữ Oa vá trời vậy mà bạn vẫn sắp xếp công việc, vẫn đến được sớm thế này. Đặc biệt bạn cũng không hề vì bát phở gà phố cổ như mấy thằng nhom nhem kia.

Đáng trân trọng quá!

Ngưỡng mộ bạn quá!

Tức mấy cái thằng như thằng Trường Thọ quá. Ai đời đến giờ đích thân cụ đại bô lão Nguyễn Văn Trung gọi cho nó mà nó cũng không thèm đi. Ró õng ẹo rằng “em mệt mệt chắc không ra được…”

Mấy thằng khốn nạn ngồi cà phê nếu đứa nào tinh ý sẽ thấy kể từ giây phút ấy mình điềm hẳn đi. Mình ít nói hơn, ưu tư tụ đỉnh. Vì mình đã được đồng chí Doanh cảm hoá đến tận ngóc ngách, xương tuỷ.

Tự dưng mình cũng muốn được như đồng chí ấy. Cũng muốn làm được điều gì đó thật to, thật lớn cho quốc gia, cho dân cho Đảng. Và rồi sẽ có một ngày nào đấy, có thể là lần họp lớp 50 năm ra trường, mình sẽ cưỡi tàu vũ trụ về dự. Loại có cánh E líp và có khi có cả tính năng siêu thấm không chừng. Mình sẽ bảo thằng tài đậu tàu ngay chính giữa cái hồ Dâm Đàm(1) này cho cá tôm nó được ngắm chơi. Rồi mình sẽ vẫn vào cái quán cà phê Kro của thằng Tuấn lùn này, châm một điếu thuốc và sẽ thật nhỏ nhẹ gọi một ly đen không đường nhỏ giọt rồi bình thản kiểu “Một ngày như mọi ngày” mà rằng: “Tớ mới lấy được có nửa già mặt trăng, đợt này cũng hơi bận, đang phải làm sổ đỏ cho chính phủ Việt Nam. Cũng may tớ nhanh tay chứ thằng Trump, thằng Tin và thằng Tập nó hùn nhau lấy mất non nửa rồi…

Mình đang chìm đắm trong cái ưu tư nặng gánh đó, cái mong muốn cháy bỏng được làm cái gì đó cho dân cho nước, được nở mày nở mặt với bạn bè,… thì tự dưng có một bàn tay nhỏ nhắn xương xẩu lắc lắc bàn tay mình một cách rất quyết liệt. Mạnh mẽ như Bác Hồ bắt tay bác Giáp trước khi ra trận vậy. Mình choàng tỉnh giấc mộng Nam Kha. Thì ra chính là đồng chí Doanh đáng kính. Có lẽ đồng chí đã đoán được tâm tình của mình… Mình thực sự xúc động và quyết tâm trong mình càng sôi sục hơn. Lúc đó giá mà có vài chục ký vàng thỏi thì mình nuốt vào nó cũng chảy vào túi thằng Bảo Tín không còn mẩu nào.

Tự dưng mình đứng thẳng dậy, ưỡn ngực, xiết chặt tay đồng chí và lựa lời vàng ngọc định để cảm ơn đồng chí đồng thời xin hứa sẽ ABC… giống như vừa mới được kết nạp đoàn viên í.

Thì bỗng dưng đồng chí bỏ tay mình ra và nói:

– Tớ phải đi trước đây. Mọi người vui vẻ nhé.

Mình tưởng mình nghe nhầm. Hay là biên giới phía Bắc có gì động tĩnh???

Mình liền hỏi:

– Ơ, thế không đến chỗ họp lớp à? Đến một tí rồi đi cũng được. Bao nhiêu năm rồi mới được gặp nhau…

Nhưng không, đồng chí ấy lại tiếp tục giọng vô cùng kiên định:

– Thôi, tớ về gặp được mấy bạn là vui rồi. Hẹn các bạn lần khác. Bố vợ tớ đang chờ tớ đưa ông ấy về quê!

!!! Huhu. Đúng là,

Ôi cái lớp tôi!

Hà Nội, ngày 04 tháng 11 năm 2017

Phạm Phú Quảng

(1). Là tên cũ của Hồ Tây.