Posts Tagged ‘Sống’

SẾP! EM PHỤC SẾP QUÁ!

Posted: Tháng Ba 19, 2015 in Uncategorized
Thẻ:,

qtq1420270504

Nhiều nhiều năm trước, tôi hai lăm tuổi, đang làm tại phòng Kế hoạch kỹ thuật một công ty xây dựng. Anh hơn tôi chừng chục tuổi, mới chuyển đến làm lãnh đạo phòng, nghe nói rất tài giỏi, đã từng đánh Nam, dẹp Bắc trăm nghìn trận thắng… Tôi phục anh lắm, mong ngày mong đêm chờ xem anh thể hiện để còn học mót đôi chút cho đỡ bớt cái ngu đần…
Thế rồi anh về lãnh đạo phòng. Nhỏ nhẹ, khiêm nhường như một lãnh tụ thực sự. Tôi lại càng phục!
Quá trình cải tổ của anh được bắt đầu bằng việc thay đổi một loạt mẫu biểu kế hoạch, kiểm soát thực hiện và báo cáo… Anh cho rằng các mẫu biểu cũ quá sơ sài, thiếu chuyên nghiệp và không hiệu quả…
Sau vài tuần, với trình độ Excel siêu việt của mình, các mẫu biểu do anh vẽ ra thực sự đã trở thành những bát quái trận đồ cho người dùng. Thôi thì, dù sao người thế hệ cũ, trình độ chuyên môn có thể rất cao nhưng kỹ năng máy tính kém cỏi là chuyện thường. Tôi đành hệ thống lại giúp anh. Và phòng chúng tôi mất khá nhiều thời gian để dần làm quen với hệ thống mẫu biểu rất đỗi khoa học này. Nhưng vốn các thành viên trong phòng tôi cũng đều là người tài giỏi và cần cù lại có tinh thần đóng góp chung rất cao(chứ không phều phào như tôi), nên những mẫu biểu này mỗi ngày một hoàn thiện hơn, ngắn gọn hơn, dễ hiểu, dễ dùng hơn… Cho đến khi các thành viên trong phòng tôi đều thống nhất rằng hệ thống mẫu biểu này đã tuyệt đối tối ưu rồi. Bớt một ô là thiếu, thêm một dòng là thừa! Thì vô tình trong một lần đào xới đống hồ sơ cũ, tôi và anh phó phòng phát hiện ra rằng… nó giống hệt tập mẫu biễu cũ chúng tôi đã dùng hàng vài năm trước!
Đại loại sự tài ba của anh trong công việc tôi ghi nhận là vậy. Nhưng chưa hết, sự tài ba của anh trong cuộc sống còn đáng nể hơn nhiều…
Tôi cứ ngỡ rằng anh đã từng dẫm gót giày lên bao nhiêu đỉnh cao thiên hạ, đã làm xếp những chỗ to đùng trong làng xây dựng, bất động sản thì anh cũng phải là người từng trải, vốn sống thơm lừng và chí ít thì cũng phải sành sỏi cỡ Mã tiên sinh(Mã Giám Sinh).

Nhưng tôi lại nhầm!
Trong một vài lần đi tiếp khách, đi ăn chơi, tôi thấy anh rất đỗi khiêm nhường. Bên cạnh mấy cô đào mơn mởn, anh nhỏ bé, dúm dó trông thật tội. Đã thế vì là sếp nên thường được kèm cặp bởi hai cô hoành tráng trông lại càng tội. Anh ăn cũng thỏ thẻ, uống cầm chừng và cũng chẳng hát bài nào. Tôi đâm nghi ngờ, hay tố chất của người lãnh đạo là phải thế? Thảo nào mình chỉ đáng làm culi… Thế rồi tôi quyết tâm phải học cho được cái tính cách thành đạt đó. Không nhiều thì chí ít cũng phải được một đôi phần để còn có hy vọng nên người chứ cái cữ culi thế này biết bao giờ cho ngửng mặt lên được.
Từ đó, trong các cuộc ăn chơi khách khứa, tôi cũng bớt ăn, bớt nhậu, bớt hát đi đôi phần. Thế rồi một hôm, vào 2 giờ sáng, tôi đang ngủ thì anh điện thoại. Đã rắp tâm không nghe máy nhưng anh gọi quá nhiều nên tôi đành phải nghe. Trong điện thoại giọng anh rời rạc rằng “Mày ra chỗ ABCD ngay…”
Cực chẳng đã, tôi lội mưa lội gió đến ABCD. Tới nơi, thằng ma cô thấy tôi như bắt được vàng: “Ôi may quá, anh đến rồi. Có thằng đang say lèm bèn trên đó mà bọn em chẳng dám làm gì vì nó bảo nó là sếp của anh…”
Thằng ma cô dẫn tôi lên phòng VIP nhất. Tôi quá ngỡ ngàng vì ảnh tượng huy hoàng trước mắt mình. Anh ngồi giữa mặt đỏ gay, mắt lờ đờ, xung quanh là năm cô chân dài miên man, váy ngắn mơn man và mặt chán nản dã man. Trên bàn tiệc là một mớ vỏ chai bia, tuyệt nhiên không có dấu vết của một đĩa mồi nào cả.
Thấy tôi, anh hoạt bát hẳn lên nhưng giọng vẫn rời rạc: “À chú đến giải quyết cho anh cái vụ này. Bọn này làm ăn bố lếu bố láo. Ai đời anh chú ngồi đây, uống hết bao nhiêu bia, hát từ sáng đến giờ mà bảo mấy con này đi ăn tối với anh cũng không đứa nào chịu đi. Anh bo đàng hoàng chứ đâu phải vớ vẩn…”.
Tôi uống với anh một cốc bia và hỏi:

– Bạn anh đâu hết rồi anh?

Anh bảo:

– Mấy đứa chúng nó về trước cả rồi. Còn mỗi anh nên anh mới gọi chú ra hưởng thụ tí cho tình cảm…

Anh ép tôi uống thêm cốc nữa. Cô ngồi bên cạnh ghé tai nói nhỏ với tôi: “Anh đừng uống nữa, lão này say lắm rồi. Lão nói dối anh đấy, lão ngồi một mình từ sáng, lão bắt bọn em ngồi tới giờ mà lão bo có 50.000 rồi còn bắt bọn em đi chơi với lão nữa…”
Tôi suýt phì ngụm bia trong miệng vào mặt anh… Tôi phục anh quá!
Hà nội, Xuân Ất Mùi 2015

Phạm Phú Quảng

CÁI KHỔ CỦA TẾT

Posted: Tháng Ba 19, 2015 in Uncategorized
Thẻ:,

anh1_2

Chắc rằng ai lớn lên trong đời cũng đã từng được nghe cái âm thanh chứa đựng nhiều xúc cảm bậc nhất thế giới của hai chữ “sắp Tết”. Mà cái cảm giác nôn nao, mong ngóng nhất có lẽ là từ lũ trẻ ở những vùng quê xa xôi và của những kẻ tha phương đang mong ngày trở lại.

Đối với kẻ tha phương đất khách quê người, dù cho đang thành công hay kém may mắn trong bước đường tu nghiệp, việc được bước đi trên mảnh đất thân thương mang nhiều kỷ niệm tình làng nghĩa xóm, được thắp một nén nhang lên ngôi mộ người thân trong cái hiu hiu rét mướt của buổi chiều cuối Đông cũng bỗng dưng thấy lòng mình dâng lên ấm áp…

Còn với lũ trẻ quê, dù cho bố mẹ, ông bà chúng có nghèo rớt mùng tơi, dù cho quanh năm bữa no, bữa đói. Chúng vẫn tin rằng, Tết sẽ có bánh chưng, có giò, có thịt. Thậm chí có khi còn có cả quần áo mới. Rồi chúng sẽ hồi hộp sống trong những ngày chờ đợi cho đến khi niềm tin thành hiện thực(mà ông trời thường rất chiều lòng trẻ con), và sẽ rất thất vọng tiếc nuối nhìn Tết lặng lẽ ra đi với chiếc bánh chưng cuối cùng trên bàn thờ được dỡ xuống.

***

Với người phương Đông, Tết là thời khắc bàn giao giữa năm cũ và năm mới, là kết thúc một chu kỳ vận hành của trời đất, vạn vật để bước vào một chu kỳ mới với nhiều hy vọng tốt đẹp hơn.

Tết còn là dịp để mọi người Việt Nam tưởng nhớ, tri tâm tổ tiên, nguồn cội; giao cảm nhân sinh trong quan hệ đạo lý(ăn quả nhờ kẻ trồng cây) và tình nghĩa xóm làng…

Đó là bản chất thật sự của Tết!

Ngày nay, đa phần chúng ta đang tự trói buộc mình vào một cuộc sống ngày càng vội vã, tất bật. Những lo toan tính toán đeo nặng trí não chúng ta ngay cả trong những giấc chiêm bao. Và vẫn là cái thanh âm của hai tiếng “sắp Tết”, đối với một kẻ trưởng thành cõng trên vai một gánh nặng gia đình hay một doanh nghiệp, thậm chí chỉ là một cơ sở sản xuất cỏn con có khi lại là một tiếng sét ngang tai.

Gia đình thì phần lớn sẽ có con. Mà nếu có con thơ thì ắt có thầy, có cô. Và Tết là một dịp tuyệt vời để các bậc phụ huynh thể hiện trách nhiệm làm cha làm mẹ đối với sự nghiệp cái chữ của con. Mà bố mẹ nào chẳng có trách nhiệm! Tất nhiên mức độ trách nhiệm còn tuỳ thuộc vào lượng tiền mặt trong phong bì đi kèm giỏ quà mua ở hàng tạp hoá gần nhà cô thầy…

Gia đình thì sẽ có nội, có ngoại. Mà có nội, có ngoại thì phải có thăm hỏi quà cáp cho phải đạo làm con. Rồi thì, ừ, năm mới thì phải có lì xì, có mừng tuổi cho trẻ con, người già… Nếu có bí quá thì đành đập tạm con lợn đất đựng tiền mừng tuổi từ năm trước của thằng cu út, và nhớ phải tìm cho được một con giống y hệt con cũ rồi nhét vào đó vài tờ giấy vụn lỡ cu cậu cầm lên lắc lắc còn có tiếng kêu.

Cái khổ của một kẻ có trách nhiệm với gia đình thì như vậy. Còn cái khổ của một kẻ đang làm kinh tế trong cái thị trường nhiễu nhương này thì thế nào?

Thôi rồi là khổ!

Làm càng to càng khổ!

Tôi quen một cậu bạn, tuổi trẻ tài cao. Bỏ ra hàng trăm tỷ đồng tiền mặt chạy chọt, làm các dự án suốt từ Nam tới Bắc. Đúng vào lúc bất động sản đang nằm im không động đậy suốt cả một thời gian dài. Đồng vào chẳng có mà vẫn phải lo đồng ra. Nhiều khi lương bổng cán bộ nhân viên phải chậm đến hàng vài tháng nhưng hễ ông này, bà nọ vừa ho tiếng chưa ra khỏi mồm đã phải chạy đôn chạy đáo. Có khi đến hàng năm bảy trăm cây số cũng phải có mặt. Từ việc giỗ chạp, cưới hỏi, ma chay, cho đến lên chức vị hay chức ông, chức bà… Thậm chí có lẽ đến sinh nhật con mèo mướp nhà các bác mà không đến được cũng thấy “áy náy” trong lòng…

Và mỗi dịp Tết sắp đến thì không thể tả hết cái khổ của bạn tôi. Trước đó chừng hai đến ba tháng đã phải lập danh sách quà cáp thăm hỏi các bác từ Nam tới Bắc. Rồi vắt óc ra mà nhớ xem tiền đang dấu ở đâu còn mang về cho kịp. Có tiền rồi cũng chưa xong. Phải nghĩ sống, nghĩ chết sao để kiếm cho được những thứ gì thật độc, thật lạ để còn làm quà biếu. Chứ thứ nhất, nhà các bác chẳng thiếu gì thứ bình thường. Thứ hai những thứ bình thường(dù đắt tiền) thì với thâm niên bao nhiêu năm nhận quà, các bác chỉ liếc sơ là định giá được ngay. Mà bác đã định ra được cái máy tập cho bác gái do anh vừa biếu trị giá 80 triệu thì chắc chắn hồ sơ của anh phải xếp sau cái thằng bỏ phong bì 100 triệu. Thế là hỏng bét!

Cho nên trước Tết khoảng hai tháng thì nhà bạn tôi ngập tràn các loại “voi chín ngà, gà chín cựa”. Rồi bắt đầu phân phân chia chia, dán tem, dán mác ông này bà nọ cho khỏi “nhầm địa chỉ”. Khổ nhất là nhà bạn tôi lại có trẻ con. Có năm đóng thùng đóng hộp, dán tem cất kỹ rồi. Đến ngày mang đi phát thì phát hiện ra tất cả tem đã bị cu cậu bóc hết. Thế là nửa đêm hai vợ chồng lại phải tháo hết ra kiểm lại, đóng lại, dán lại đến cho đến tận sáng mới xong. Thường ngày bạn tôi về tới nhà thì vợ đã ngủ, còn dậy thì vợ đã đi làm. Vợ dù tức chồng cũng chẳng mấy khi có cơ hội mà nói. Nhân tiện hôm đó có cả đêm hì hục quà cáp với nhau, có bao nhiêu chuyện vợ lôi ra nó chửi cho chẳng ra gì.

Lo được quà cáp, lo được tiền phong bì xong cũng chưa hẳn là xong. Còn một khâu vô cùng quan trọng nữa là “xin lịch”. Đừng tưởng cứ có tiền, có quà mà muốn đưa lúc nào thì đưa. Lớ xớ các bác không cho gặp mà đưa hay đưa đến các bác cho mang về thì cám cũng chẳng có mà ăn ấy chứ.

Đầu tháng Chạp là bạn tôi bắt đầu điện thoại, tin nhắn xin lịch. Khổ nhất là những bác xin sau cùng. Vì rất dễ bác cho cái lịch trùng với một bác khác. Thế nên bạn tôi lập danh sách từ bác quan trọng nhất đến bác quan trọng cuối(tất nhiên chẳng có bác nào không quan trọng). Thế rồi xin từ trên xuống. Mà lúc xin lịch thì đầu óc phải cực kỳ tỉnh táo. Suy nghĩ phải như điện giật. Vì lỡ bác nào cho lịch trùng thì phải thật nhanh chóng khua môi, múa mép rằng “Dạ, bẩm anh ngày đó em lỡ hứa đưa ông nội em về quê”, “Dạ, bẩm bác ngày đó em lại có giỗ bà nội, không thể bỏ được”, “Dạ, bẩm …”… và phải khua thật nhanh, giọng phải cực kỳ cầu thị, diễn cảm thì mới mong được bác ân xá cho một cái lịch khác.

Xếp được lịch rồi thì bắt đầu phải chuẩn bị tinh thần, sức khoẻ để còn hành quân. Vì mỗi tỉnh vài ngày thì còn khổ hơn đi hành quân. Bạn tôi phải thuê một chiếc xe tải chở quà đi sau, còn bạn tôi đi xe con phía trước. Cứ thế từ khoảng rằm tháng chạp cho đến sát Tết bạn tôi rong ruổi công việc từ thiện cho người giàu. Mà như bạn tôi kể thì nó khó khăn khổ sở vô cùng. Mặc dù đã có lịch từ trước và thỉnh thoảng vẫn phải nhắn tin khéo để các bác không quên nhưng nhiều khi vẫn phải chờ hàng ngày mới được gặp vì bác có chuyện đột xuất. Được gặp, lại phải cố làm sao cho bác quý để được bác nhận quà cho. Và cũng cần phải khéo lựa, vì nếu bác quý quá không cẩn thận bác mời ở lại tiếp đón một bữa thì vừa tốn tiền lại vừa mệt.

Các hành trình của bạn tôi cứ như thế, và năm nào cũng sát Tết mới về tới nhà. Thậm chí phải đón giao thừa trên ô tô cũng là chuyện bình thường.

Bạn tôi kể, có năm kết thúc chuyến quân hành rất mệt mỏi, hôm đó phải uống quá nhiều, về đến trước nhà vừa đúng giao thừa. Liền lấy máy điện thoại ra gọi điện chúc Tết một bác, hy vọng năm đó bác có thăng quan tiến chức thì biết đâu bác lại nhớ tới lời chúc đầu tiên trong năm. Thế rồi chúc ngược chúc xuôi, con kê con cà với bác xong thấy trời thoáng mát mới ngồi xuống thành bồn hoa bên đường hút điếu thuốc trước khi lên nhà. Thế nào chắc do rượu ngấm mệt nên ngồi gục xuống ngủ quên. Đến gần sáng mới tỉnh dậy vào nhà.

Trưa hôm sau tỉnh dậy, cả nhà ăn bữa cơm đầu Xuân, cô vợ mới cảm thán: “Đêm qua em dậy đi vệ sinh nhìn qua cửa sổ thấy một người ngồi gục đầu ngủ bên bồn hoa. Có anh ở nhà thì em cũng mở cửa cho ông ấy vào ngủ nhờ ở thềm chứ đêm giao thừa, hai ba giờ sáng mà vất vưởng ngoài đường vậy thật tội quá đi”…

Hà nội, Xuân Ất Mùi 2015

Phạm Phú Quảng

ĐỐI DIỆN THỊ PHI

Posted: Tháng Hai 17, 2015 in Uncategorized
Thẻ:

1301037332.img

Phàm đã vì duyên nợ mà hiện diện trong cõi ba sinh, lại hiểu được tiếng người, ai lớn lên chẳng một đôi lần vướng phải thị phi. Đến Đức Phật ngày còn tại thế cũng hứng chịu đủ bao điều tai tiếng từ miệng lưỡi người Bà La Môn. Chỉ có điều, ai gặp thi phi mà bước qua một cách nhẹ nhàng là người may mắn, ai trông thấy thị phi mà với tay níu lấy rồi quàng lên cổ làm vật trang sức là người dại dột.

***

Ngày nay chúng ta đang sống trong một thời đại thừa mứa công nghệ, đến quán ốc đầu làng Vũ Đại* cũng wifi free, đâu đâu cũng sale off, thì chỉ với vài trăm ngàn đồng bạn đã đàng hoàng sở hữu một chiếc điện thoại có thể chém gió phần phật đến tận bên kia bờ Đại Tây Dương hàng tháng trời mà không hề mất một hào phí nào. Và hậu quả do cơn gió của bạn gây nên trong quá trình di chuyển là không thể lường trước được. Nhẹ thì gây xiêu vẹo giàn thiên lý, nặng thì gây đổ tường, sập nóc nhà một ai đó. Rồi dù vô tình hay hữu ý thì trái đất vốn tròn, và cơn gió mà bạn nhè nhẹ gieo đi cứ lớn dần, lớn dần cho đến một ngày đang trong cơn yên bình bạn vô tình bị quật ngã bởi một trận cuồng phong thum thủm mùi răng miệng của chính mình…

Đó là với kẻ đi gieo thị phi. Còn với người phải hứng chịu thị phi thì sao?

Người hứng chịu thị phi nếu không biết cách đối phó, không đủ bản lĩnh để vượt qua thường sẽ khổ đau và mệt mỏi tâm trí vô cùng. Mà thị phi là thứ bạn dễ gặp hơn ruồi trong vườn bách thú rất nhiều lần, đặc biệt nếu bạn là một người năng động, nhiều thăng trầm trong cuộc sống. Bởi vì nếu bạn chỉ có một cuộc sống bình thường, ít va đập thì cũng chẳng có nhiều chuyện để nói. Còn bạn là người đã từng qua nhiều nếm trải, nhiều thăng trầm, thì bạn lại chịu nhiều thị phi hơn ai hết. Bởi khi bạn đang “thăng”, công việc bạn đang thuận buồm xuôi gió, cuộc vui nào cũng là người trả tiền, ai cũng khen ngợi bạn…, bạn tự thấy rằng mình tạo ra khá nhiều “ân”. Thế nhưng khi bạn “trầm”, thì sẽ có hàng đống oán mơn mởn mọc ra, và không hiếm khi mọc ngay từ những hạt mầm “ân” quí giá vô ngần kia. Thậm chí rồi một ngày bạn sẽ nghe được những siêu truyền thuyết về bạn mà bạn chưa từng tưởng tượng đến. Những câu chuyện “rõ mười mươi”, chi tiết đến từng sợi lông mà bạn cứ ngỡ rằng đang nói về một người ngoài hành tinh hay một quái vật ba đầu sáu tay nào đó chứ không phải là bạn…

Vậy phải làm sao để khi bị thị phi giáng xuống mà vẫn bước qua được nhẹ nhàng?

Có lẽ bạn cứ coi những chuyện thị phi đó là một sản phẩm lỗi của quá trình tiến hoá từ vượn lên người hay là một điều tất yếu bạn sẽ phải gặp và đối diện trong cuộc sống. Cứ như đi đại tiện thì phải ngửi thấy mùi phân. Như vậy cùng lắm thì bạn chỉ đưa hai ngón tay nút lấy cái lỗ mũi quá to của bạn và bạn sẽ cười khẩy nụ cười của AQ.

Tốt hơn nữa là bạn hãy coi như chưa nghe điều họ nói bao giờ, trừ khi chính miệng họ phun thẳng vào mặt bạn những lời lẽ thị phi kèm theo nồng nặc mùi hôi miệng thì bạn hãy nhẹ nhàng nhắc nhở họ rằng “Lần sau trước khi nói hãy… đánh răng đi nhé!”. Đó cũng là cách mà cổ nhân chúng ta đã từng răn dạy con cháu trong một tích xưa.

***

Chuyện rằng…

Trong một buổi nhàn hạ, vua Đường Thái Tông hỏi chuyện vị quan cận thần là Hứa Kính Tôn rằng:

– Trẫm thấy khanh phẩm cách cũng không phải là phường sơ bạc. Sao lại có nhiều tiếng thị phi chê ghét như thế?

Hứa Kính Tôn trả lời:

– Tâu bệ hạ. Mưa mùa Xuân tầm tã như dầu, người nông phu mừng cho ruộng đất được thấm nhuần, kẻ bộ hành lại ghét vì đường đi trơn trợt. Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ. Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn hạ thần đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích.Cho nên ngu thần trộm nghĩ, đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Vua tin nghe lời thị phi thì quan thần bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán. Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, giết người không thấy máu.

(Riêng tôi, xin mạn phép thêm vào một câu cho tròn lễ bộ. Đó là “Bạn bè mà tin lời thị phi thì chỉ còn lại cái bẹn bà”.)

Câu chuyện trên đây là tấm gương tốt nhất cho chúng ta học hỏi khi đối diện với thị phi. Đó là “Không nghe, Không thấy và Không quan tâm”!

Tuy nhiên để đạt được cảnh giới đó là điều không hề dễ dàng.

Riêng tôi, trong các cuộc chuyện trò tôi luôn cố tránh nói đến một người nào đó vắng mặt. Có nói cũng chỉ nói những điều tốt đẹp và gắng tìm những chủ đề chung, những thứ vui vẻ, hài hước(như những bài viết của tôi) để nói. Có lẽ vì thế nên tôi luôn vui vẻ, luôn nhìn thấy mặt dí dỏm của bất kỳ một sự việc nào. Và với bạn bè tôi, cuộc chơi nào có tôi cũng đều vui, đều ồn ã tiếng cười. Nhờ vậy từ lâu tôi không bao giờ bị thị phi ảnh hưởng đến tâm trí mình. Tôi không yêu ai thêm một tấc khi nghe rằng họ nói tốt về mình và tôi cũng chẳng ghét ai hơn một li khi nghe rằng họ nói xấu về mình.

Thỉnh thoảng cũng có người nói với tôi rằng “Sao thằng A, thằng B… kia hay nói xấu mày thế?”. Tôi chỉ mỉm cười(thật lòng) và trả lời rằng “Dạ, thì em cũng chẳng có gì tốt để cho họ nói đâu anh!”. Tuyệt nhiên không bao giờ tôi hỏi xem họ nói những gì… Vì tôi hiểu rằng nếu có cố gắng để biết cũng chỉ là tự chuốc bực vào thân.

Hà Nội, ngày 10 tháng 01 năm 2015

PhạmPhúQuảng

* Một địa danh trong chuyện Chí Phèo của nhà văn Nam Cao.

Bài đã đăng tại: http://eva.vn/eva-tam/tam-chuyen-thi-phi-o-doi-c66a209817.html

UỐN LƯỠI

Posted: Tháng Một 10, 2015 in Uncategorized
Thẻ:,

24855_1103175996288_7636811_n

Đầu năm 2010, tôi cùng hơn chục anh em thân thiết cả nam cả nữ đi một chuyến xuyên Việt kéo dài chừng hai tuần lễ. Vì cả đám đều không mang gia đình đi theo nên vợ cũ tôi bảo rằng “Vớ vẩn!”. Tính tôi vốn ham chơi, thích rong ruổi… chẳng cần biết có vớ vẩn hay không, nhưng bất kỳ chuyến đi nào đối với tôi đều có những trải nghiệm quý báu. Chuyến đi này cũng vậy, tôi hiểu rõ hơn về tình anh em, tình bạn. Hiểu rõ hơn về đen bạc lòng người. Tôi hiểu ra rằng để có một người đồng cam cộng khổ mà chẳng máu mủ ruột rà là điều vô cùng hiếm hoi(Có lẽ tôi là người may mắn khi đến giờ này vẫn có một người) cho dù bạn có thể là ân nhân, thậm chí là đại ân nhân của cả họ nhà người ta đi nữa thì bạn vẫn là kẻ cực đáng ghét khi phải chia tiền!
Cũng trong chuyến đi đó, tôi được nghe một câu chuyện do một vị sư phụ trụ trì mấy chùa lớn tại Đà Lạt kể, là một công án thiền. Đến tận bây giờ tôi vẫn cho rằng đấy là một nhặt nhạnh ra tấm ra món trong những lần rong chơi của tôi. Bởi vì nhờ có nó mà tôi đã tránh được hầu hết việc làm tổn thương đến người khác. Và cũng nhờ có nó mà tôi hiếm khi bị muộn phiền do thị phi đưa lại.
Câu chuyện như sau…
***
Có một vị sư già ngày ngày đi khất thực. Một hôm vị sư già đến khất thực một gia đình rất giàu có. Vì cánh cổng đang mở sẵn nên vị sư già bước sâu vào trong sân. Trên sân có một con ngỗng đang kêu “quạc quạc” vì thấy người lạ và một chiếc nong phơi rất nhiều đồ trang sức quý giá.
Sau vài lần “Nam mô A Di Đà Phật” không nghe tiếng gia chủ trả lời, vị sư già toan quay gót thì bỗng người chủ nhà về tới. Vừa nhìn thấy vị sư già, mặt lão liền tối sầm và chạy ngay đến chỗ chiếc nong. Sau một hồi đếm ngược đếm xuôi, lão quay sang hỏi vị sư già:
– Ông có lấy cắp chiếc hột xoàn của tôi không?
Vị sư già điềm tĩnh:
– Mô Phật, bần tăng không có lấy.
– Vậy từ nãy ông có thấy ai bước vào đây không?
– Mô Phật, bần tăng không có thấy ai.
– Rõ ràng ta vừa ra ngoài chưa đầy một phút, quay vào đã mất một chiếc hột xoàn. Ông không lấy thì còn ai vào đây nữa?
– Mô Phật, bần tăng là người xuất gia, xin thí chủ suy xét.
Lão chủ nhà hỏi đi hỏi lại ngày một nóng nảy hơn nhưng vị sư già vẫn điềm tĩnh trả lời rằng mình không lấy. Lão chủ nhà bèn hô hoán gia đinh từ vườn sau chạy đến và bắt họ lục soát trên người vị sư già. Vẫn không thấy!
Lão chủ nhà nhất quyết không bỏ qua, bắt gia đinh trói vị sư già lại và bắt họ đánh đập để tra khảo. Các gia đinh vốn biết tính lão keo kiệt, thêm vào đó không ai nỡ đánh một vị sư già đáng kính nên cứ đùn đẩy nhau. Lão chủ nhà vì tiếc của nên đã tự tay dùng gậy đánh đập vị sư già rất dã man. Vị sư già vẫn một mực rằng mình không lấy.
Sau một hồi đánh đập, lão chủ nhà đã bắt đầu thấm mệt, còn vị sư già thì gần như kiệt sức, máu chảy đầy mình. Bỗng đâu con ngỗng lao vào cắn chân lão chủ nhà. Lão chủ nhà đuổi thế nào nó cũng không bỏ đi. Tức mình lại sẵn cái gậy trong tay, lão vụt luôn một cái vỡ đầu con ngỗng làm nó lăn ra chết.
Vị sư già lúc đó mới thều thào:
– Mô Phật, thiện tai, thiện tai. Bần tăng thực sự không lấy chiếc hột xoàn của thí chủ, nhưng bần tăng biết nó đang ở đâu.
Lão chủ nhà mừng ra mặt:
– Ta biết ngay mà, không đánh ông thì làm sao ông nói thật.
Vị sư già buồn rầu:
– Mô Phật, bần tăng là người xuất gia, không bao giờ nói dối. Bần tăng nói ra không phải vì thí chủ đánh bần tăng mà vì thí chủ đã đánh chết con ngỗng, và chiếc hột xoàn của thí chủ đang nằm trong bụng nó.
Lão chủ nhà liền mổ bụng con ngỗng và quả thật chiếc hột xoàn nằm trong đó.
Các gia đinh liền cởi trói và chăm sóc vết thương cho vị sư già. Ai cũng trách sao vị sư già không nói sớm để đến nông nỗi này. Vị sư già buồn rầu:
– Mô Phật, nếu bần tăng nói ra chắc chắn con ngỗng sẽ chết.
***
Câu chuyện chỉ có vậy.
Nhưng nó đã ăn sâu vào tâm trí tôi vì tôi hay tự hỏi “Liệu mình có vì một con ngỗng, con chó, con mèo mà làm được như vậy hay không?”. Và câu trả lời luôn luôn là “Chắc mình vẫn chưa làm được!”. Chỉ có điều, tôi luôn tự hứa với mình sẽ cố gắng làm được với con người!
Hà nội, ngày 10 tháng 01 năm 2015
Phạm Phú Quảng

PHỤ NỮ VÀ LÀM ĐẸP

Posted: Tháng Tám 26, 2014 in Uncategorized
Thẻ:,

images

Lưu Hiểu Khánh khi đã gần 60 tuổi

Sinh ra trên đời được làm phụ nữ là một điều hạnh phúc, vì kể từ khi chào đời bạn đã được yêu mến gọi là “phái đẹp”. Lớn lên, thậm chí cho đến già, nếu bạn vẫn còn tự hào mình đẹp thì bạn vẫn còn được đàn ông săn đón như diễn viên điện ảnh Trung Quốc Lưu Hiểu Khánh ở tuổi ngoài 60 vẫn có thể vào  vai một cô gái đẹp đôi mươi và vẫn cưới được thêm một tỉ phú về làm chồng thứ tư, hay như ca sĩ có giọng hát lả lơi Ý Lan, đã gần 60 tuổi mà mỗi lần chị xuất hiện trên sân khấu hay ngoài đời thường đều khiến chúng ta ngỡ ngàng vì sự trẻ trung xinh đẹp và rất điệu đà.

Câu danh ngôn nổi tiếng “Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp” mà cánh đàn ông sau khi vỡ mộng thường chua chát trong hơi men rằng “Không có phụ nữ đẹp, chỉ có phụ nữ biết làm đẹp” quả là rất chí lý và đáng mừng thay cho những ai “biết” làm đẹp.

***

Làm đẹp là hành động mà bất kỳ một người phụ nữ nào bắt đầu có nhận thức đều đã làm và nên tiếp tục làm cho đến cuối chặng đường đời phù hoa này. Một đứa trẻ chập chững biết đi đã biết soi gương và cài cho mình một mớ nơ xanh đỏ tím vàng lên đầu. Một bà cụ trăm tuổi trong cơn hấp hối xếp hàng mua vé về với tổ tiên cũng còn nhớ dặn con cháu chải cho mình cái đầu tử tế rồi quấn lên chiếc khăn nhung đen huyền đã may sẵn từ lần ốm năm kia…

Bản chất của việc làm đẹp là điều rất tốt đẹp, đúng đắn. Mỗi người chúng ta đẹp hơn lên là một nhánh lan rừng điểm xuyến thêm cho mùa Xuân muôn sắc. Vì vậy, ai cũng cần làm đẹp và nên biết cách làm đẹp cho bản thân, nhất là phụ nữ hiện đại.

Tuy nhiên cũng không hiếm phụ nữ bỏ bê sắc đẹp. Không phải vì họ không muốn đẹp, mà có thể họ tự cho mình cái quyền “được xấu” khi đã đạt được một thành quả nào đó như lấy được chồng hay “trói” được một anh chàng nào đó đúng kế hoạch… Họ không biết rằng chiến lợi phẩm họ vừa mới chiếm đoạt được không phải là một cái tivi hay một cái ipad mà là một loại động vật bậc cao có tâm hồn, có mắt để nhìn, có óc để suy và đặc biệt là có chân để chạy!

Để tìm một điển hình cho thành phần này chẳng đâu xa lạ. Bạn cứ nhìn một vòng quanh công sở bạn làm việc hay một vòng quanh hàng xóm nơi bạn sinh sống. Một cô chừng 30 tuổi có một anh chồng lười việc nhà và hai đứa con thơ sẽ sẵn sàng cho phép mình mặc một chiếc áo nhàu nát hay đi một đôi săng đan màu sặc sỡ nhưng cáu bẩn đất cát, ngồi lên một chiếc xe máy khoảng chừng hai năm rưỡi chưa lau chùi rửa ráy để ra đường, thậm chí đến cả chỗ làm. Rồi một ngày hè bức bối nào đó chồng cô có lỡ buồn mồm nói mát mẻ đôi câu cho bớt cái nóng bức thì ngay tối hôm đó anh chồng sẽ được ngồi nhai rau muống luộc với cơm nguội và cố mà đọc cho được cái thông điệp trên bộ mặt cang trường kia rằng “Tôi còn bận lo cho hai đứa con, thời gian đâu mà làm đẹp, thời gian đâu mà anh đòi sơn hào hải vị…”. Anh chồng may mắn có được người vợ hết lòng chăm lo con cái kia sẽ ngồi gật gù thương cảm, gỡ chút xơ rau muống già dắt nơi kẽ răng khẽ dịu dàng thưa với vợ anh rằng “Thật may cho cái cô Angelina Jolie kia, cô có tận 6 đứa con để tự tay chăm sóc chứ nếu cũng chỉ có 2 đứa như em thì chắc giờ cô ta phải bù xù, xấu xí lắm em nhỉ?”…

Ngoài ra cũng có những người phụ nữ luôn nghĩ rằng mình vốn xấu sẵn rồi, mình không thể đẹp lên được nên mặc kệ nó. Suy nghĩ này là vô cùng tai hại, vì sống với suy nghĩ đó thì tất yếu mỗi ngày bạn sẽ mỗi xấu hơn thêm.

Quay lại vấn đề chính là làm sao để bạn đẹp hơn mỗi ngày?

Tôi không phải là nhà chuyên môn trong việc làm đẹp nên không thể đi sâu chi tiết, hay hướng dẫn bạn cách làm đẹp. Vả lại điều đó không mấy quan trọng khi một người đã có đủ quyết tâm, đủ nhiệt huyết để làm đẹp. Vì một khi bạn đã có đủ động lực, bạn tin rằng mình sẽ “Ngày một đẹp hơn!” và bạn “Không chấp nhận mình xấu!” Thì bạn sẽ có trăm phương nghìn kế để làm cho mình đẹp lên.
Trong khuôn khổ nội dung bài viết này, tôi hy vọng rằng sẽ truyền được cho bạn chút nhiệt huyết làm đẹp, cho bạn thấy những lý do chính đáng để bạn luôn phải làm đẹp bản thân và hướng cho những người xung quanh bạn cùng làm đẹp.

***

Lý do đầu tiên là: chẳng ai thích bạn xấu cả(đặc biệt là bạn)!

Có chăng chỉ là mấy đứa ghen ăn tức ở hoặc là vợ của xếp bạn. Mà thế thì bạn càng cần phải đẹp!

Nếu bạn là phụ nữ, có thể bạn không tin. Nhưng đàn ông chúng tôi thực sự cảm thấy xui xẻo và mất hứng khi gặp phụ nữ “xấu”. Kiểu như, mới mờ sáng bước ra ngõ đã gặp ngay một cô tuổi đôi mươi, kéo lê xoèn xoẹt đôi dép, đầu tóc rối bời, quần áo nhếc nhác… Chữ “xấu” tôi để trong ngoặc kép và xin các bạn đừng hiểu đơn thuần theo nghĩa đen. Bạn không cần phải đẹp như tiên sa, toả sáng như thiên thần. Vì dù bạn có đẹp như tiên nhưng bạn đến chỗ đông người với một cái miệng hoặc một cái nách ngát hương thì lập tức bạn tự biến mình thành con vịt xấu xí. Ngược lại, có thể sinh ra bạn đã có ngoại hình khiếm khuyết, có thể bạn “không đẹp” theo một số tiêu chí sách vở nào đó… Nhưng bạn vẫn là người phụ nữ “đẹp” nếu bạn biết trân trọng những gì bạn có, tự tin(không lố bịch) và luôn hướng đến cái đẹp. Nói có thể bạn không tin, nhưng nếu xem những bức ảnh của cô đào Marilyn Monroe lúc còn chưa nổi tiếng, quá nửa phụ nữ thấy mình còn xinh hơn. Với cái nốt ruồi to ở vị trí được cho là khá vô duyên vào thời đó, nếu là một người bình thường có thể đã xoá bỏ nó. Nhưng Marilyn Monroe đã tự tin với nó và khiến cho cả thế giới thay đổi quan điểm, rồi cùng với những nỗ lực không ngừng, cô đã trở thành biểu tượng của sắc đẹp cho đến tận ngày hôm nay.

Lý do thứ hai là: làm cho mình đẹp hơn không quá khó như nhiều người vẫn hay nghĩ!

Sự thật là làm đẹp không quá phức tạp, không quá cầu kỳ và gian nan như bạn nghĩ. Không cần thiết phải bỏ ra hàng đống tiền và vài tiếng đồng hồ mỗi ngày để đắp đủ các thứ lên mặt, bôi đủ các thứ chẳng rõ nguồn gốc lên cơ thể để có làn da đẹp. Những thứ đó chỉ là những tác động ngắn hạn, không phải là giải pháp lâu dài. Điều gì sẽ xảy ra với làn da của bạn nếu bạn ngừng sử dụng nó? Cũng không loại trừ trường hợp có rất nhiều tác dụng phụ của nó chưa xuất hiện ngay thời gian đầu bạn dùng nó cho đến khi bạn phát hiện ra thì đã muộn. Muốn có một làn da đẹp(trừ những người mắc bệnh ngoài da mãn tính hoặc rối loạn nội tiết…), bạn cần có một chế độ ăn uống và nghỉ ngơi phù hợp. Không đến mức như các ngôi sao chuyên nghiệp, nhưng ít ra bạn cần hiểu thứ mình đang nhồi vào bao tử vốn khá nhạy cảm của mình là gì? Và đặc biệt đảm bảo cho mình một giấc ngủ ngon(không quá dài và không quá ngắn, chừng 6 tiếng mỗi ngày là vừa). Ngoài ra việc duy trì chế độ tập thể dục thường xuyên không những giúp cho chúng ta có một hình thể đẹp mà còn giúp chúng ta có một sức khoẻ tốt, một khả năng bền bỉ chống lại bệnh tật. Mà một người thường xuyên bệnh tật cũng không bao giờ có một làn da đẹp.

Cũng không nhất thiết phải bỏ ra mấy chục triệu đồng mỗi năm để mua thẻ tập nếu bạn chưa có đủ điều kiện kinh tế và thời gian. Để có một hình thể đẹp thì điều đầu tiên bạn cần khắc cốt ghi tâm là:

Trân trọng lấy cái hình thể bạn đang có ngay lúc này!

Có thể bạn sẽ cảm thấy buồn cười. “Tôi béo thế này có gì mà trân trọng?”, hoặc là “Tôi gầy ốm tong teo thế này có gì mà trân trọng?”.

Bạn cần nhớ rằng, với suy nghĩ đó, với cách bạn đang thả trôi con người bạn, thì chỉ một năm, thậm chí một vài tháng sau bạn sẽ lại mơ ước về hình thể của bạn lúc này! Vì thế bạn hãy trân trọng nó, đừng ghét bỏ nó! Và bạn hãy bắt đầu chiến dịch làm cho nó ngày một hoàn thiện hơn ngay từ ngày hôm nay! Ngay từ lúc này! Và với bất kỳ thứ gì bạn đang có sẵn! Một mẩu dây, một vài bậc cầu thang, một chiếc ghế, thậm chí là ngay chiếc giường bạn vẫn thường ngủ… với vài phút đồng hồ những khi bạn rỗi và cái bụng không quá no. Cách tập thế nào thì đã có cụ Google chỉ bảo tận tình miễn phí, tôi cũng không cần phải nói kỹ. Và nhảy dây hay nằm ngửa trên giường tập cơ bụng, cơ lưng thì rất đơn giản mà hiệu quả.
Tuy nhiên, nếu có thể thì bạn nên tập thể dục đều đặn mỗi ngày. Bạn tập môn nào cũng được. Erobick, võ thuật, khí công, yoga, thể dục nhịp điệu, chạy bộ, bơi lội… Miễn là bạn thấy phù hợp và cảm thấy hạnh phúc với nó.

Tuy nhiên đại đa phần những người chưa làm được đều có lý do là quá bận, thời gian không cố định được hoặc là không có tiền… Nếu vậy, bạn hãy bắt đầu bằng những thói quen tốt, gần gũi với cuộc sống hàng ngày mà không hề mất thời gian hay tiền bạc gì cả như:

Cố gắng đi bộ nếu quãng đường không xa và bạn không quá vội. Mỗi lần đi bộ bạn hãy cố gắng rảo bước thật nhanh, vươn dài bước chân hơn mức bình thường. Điều này nếu bạn để ý  sẽ thấy người phương Tây luôn luôn như vậy.

Khi đi cầu thang ít nhất bạn hãy bước 2 bậc một lần bước, nếu là thanh niên có thể nhảy lò cò, bước thụt lùi… Điều này cũng như nhảy dây, chạy bộ, rất tốt cho đôi chân, bớt nhão, bớt lồi lõm, săn chắc hơn. Và chắc chắn bạn sẽ cảm thấy rất vui vẻ, phấn khích khi làm được những điều chẳng giống ai như vậy.

Rồi những khi bạn nằm đọc sách, xem tivi hay mơ mộng về một anh chàng nào đó bạn cũng có thể tập được bằng nhiều tư thế khác nhau. Ví dụ như bạn có thể nằm ngửa, kê một chiếc gối cao, hai tay cầm sách đọc, duỗi thẳng hai chân và nâng lên lơ lửng cách mặt giường khoảng chừng gang tay. Giữ được càng lâu càng tốt!…

Nói thì dài, nhưng chung qui lại bạn nên nhớ rằng bản thân bạn vốn đã chứa đựng đầy đủ những yếu tố để đẹp rồi. Chỉ cần bạn cho nó một cơ hội để toả sáng ra ngoài, cho nó một cơ hội để phát triển mà thôi. Thật vậy, bất kỳ ai, chỉ cần “gọn gàng, sạch sẽ, thơm tho” là đã đẹp được một nửa. Duyên dáng, hay đơn giản hơn là “không vô duyên” là đã đẹp được ba phần tư. Thêm vào “hiểu biết, nhân ái” là đẹp toàn diện.

***

“Gọn gàng, sạch sẽ, thơm tho” thì thật dễ và ai cũng biết cách làm. Tuy nhiên cũng đừng vì sạch quá mà cả ngày cầm đũa đi gắp vi trùng trong khi chồng ngủ gật chờ cơm, và cũng đừng vì thơm mà mỗi khi chuẩn bị ra đường bạn lại giội lên cơ thể một nửa gáo nước hoa.

Để được duyên dáng có thể khó nhưng để “không vô duyên” khi chẳng mấy khó. Chỉ cần bạn đừng cười hở quá nhiều răng khi bạn có một hàm răng đen xỉn 3068. Bạn cũng không nên quá tự tin mặc quần shot cũn cỡn đến dự tiệc trong khi bạn sở hữu một cặp đùi ếch ộp với rất nhiều lúm đồng tiền trên đó.

Còn “hiểu biết, nhân ái” thì hãy để bạn tự mình suy xét và trở thành một người phụ nữ đẹp toàn diện cho đàn ông chúng tôi được thấy yêu đời hơn.

Cuối cùng xin nhờ mấy đức ông chồng những khi rảnh rỗi ngồi gỡ xơ rau muống dắt răng đừng nên trách vợ mình đoảng, mà hãy tự ngậm ngùi vì tạo hóa ban tặng cho hàm răng thưa. Và hãy lựa lời mà đọc to, rõ ràng cho vị hôn thê của mình nghe bài này nhé. Vì những phụ nữ lười làm đẹp cũng rất ít khi siêng đọc!

Hà nội, ngày 10 tháng 08 năm 2014

Phạm Phú Quảng

Đã đăng tại: http://hn.eva.vn/eva-tam/neu-muon-chong-yeu-chi-em-nen-doc-bai-nay-c66a193064.html


nu-sinh-18-tuoi-chet-sau-10-ngay-nhin-an-giam-can-1efc48

Kỳ trước chúng ta đã nói tới sự việc một người chết rất đáng tiếc do nhịn ăn và các khẳng định mang tính cảm quan của giới chuyên môn trong lĩnh vực y tế rằng “Thanh lọc cơ thể bằng cách nhịn ăn là phản khoa học!”.

Điều này cũng không mấy kỳ lạ khi gần như tất cả các nhà chuyên môn của chúng ta, những người phát biểu kia đều được đào tạo theo tây y, còn đa số những phương pháp thanh lọc, nhịn ăn mà các vị đang nói đến… lại được nghiên cứu bởi những người phương Đông và trên cơ sở triết học, kiến thức y học của phương Đông.

Sự không thống nhất trong nhiều quan điểm về y học của phương Tây và phương Đông thì ai cũng có thể nhận thấy. Chỉ có điều hiếm khi có lời giải đáp thỏa đáng, và lâu nay chúng ta vẫn chấp nhận như vậy.

Phương Tây chú trọng bề nổi, phần ngọn. Họ chú trọng tập luyện sức mạnh là những môn thể thao cơ bắp. Là thứ sức mạnh phàm tục. Họ chữa bệnh bằng cách dùng thuốc, dùng virus hoặc cắt bỏ… Bạn không tin thì bạn cứ thử giả vờ đau bất kỳ một bộ phận nào đó trên cơ thể rồi vào bất kỳ một bệnh viện tiếng tăm nào mà trình bày. Đảm bảo chỉ một lúc sau sẽ có người nọc bạn ra tiêm cho dăm bảy mũi và kê thêm một danh sách thuốc tây còn dài hơn mặt mấy ông buôn bất động sản bây giờ. Và nếu như bạn có lỡ đau dạ dày thì khi vào viện cũng cần trình bày thật to, rõ và chậm rãi. Bởi vì rất có thể bạn sẽ phải ra về với một quả thận nằm lại trên bàn mổ.

Mới đây, con anh bạn tôi đi xe đạp ngã, đưa vào một bệnh viện đang rất hót ở Hà Nội. Được chụp chiếu kỹ càng và về nhà với một cánh tay bó bột to đùng đeo lủng lẳng trên cổ. Đên ngày hôm sau không thấy con kêu đau gì, anh bạn tôi mới đem tấm phim chụp đi nhờ một người quen là bác sỹ chẩn đoán hình ảnh xem giúp. Anh này xem đi xem lại rồi nói cháu chẳng sao cả, nếu có đau thì chỉ là bong gân sơ sơ thôi…

Còn phương Đông thì sao?

Phương Đông chú trọng đến cái cội rễ, cái gốc, là phần bên trong. Họ thiền, họ luyện khí để phát huy tối đa nội lực bản thân. Sức mạnh họ có được là thứ sức mạnh thần tiên. Họ chữa bệnh bằng cách tái lập sự cân bằng âm dương trong cơ thể con người, coi trọng và kích thích nội lực tự sinh để chống chọi với bệnh tật.

***

Vì vậy chuyện các nhà chuyên môn trong ngành y khẳng định các phương pháp trên phản khoa học và khuyến cáo chúng ta không nên áp dụng có vẻ là thiếu cơ sở. Vấn đề là bạn cần xác định rõ mục tiêu của mình, tìm hiểu cho thật kỹ rồi hãy đưa ra quyết định phù hợp.

Hiện nay rất nhiều bạn trẻ thực hiện phương pháp thanh lọc cơ thể 12 ngày, hoặc detox 10 ngày để giảm cân. Thực ra như vậy là không đúng. Vì tác dụng chính của nó là thanh lọc cơ thể. Tất nhiên nhịn cả chục ngày thì chắc chắn sẽ giảm cân. Ít thì 2-3 cân, nhiều thì 8-10 cân. Nhưng nếu bạn không kết hợp luyện tập và ăn uống có khoa học thì bạn sẽ lại tăng cân như cũ.

Còn nếu như mục tiêu của bạn là thanh lọc cơ thể thì bạn nên tìm hiểu thật kỹ, nắm thật chắc phương pháp và yên tâm mà thực hiện. Vì những lợi ích của nó đưa lại là nhiều vô kể, không thể nói hết được trong một vài dòng.

Ngoài những cái lợi hữu hình có thể nhìn thấy ngay như khỏi một bệnh nào đó, hay cái cảm giác được trải nghiệm bản thân, còn có vô số những cái lợi vô hình từ hệ quả của việc nhịn ăn. Như có người bỏ được rượu bia, có người bỏ được thuốc lá, có người bỏ được thói ăn vặt, có người bỏ được tật ăn nhiều. Nguyên nhân là việc rượu bia đa phần do thói quen, do thích giao lưu, nể bạn bè đối tác, ham vui… Thuốc lá hay các thói xấu kia cũng vậy. Bản chất chẳng ai thích gì nó cả. Chỉ vì chúng ta luôn bị cám dỗ, luôn tìm ra cái cớ để tiếp tục. Nói chung chúng ta không đủ bản lĩnh để từ bỏ nó mà thôi.

Nhưng khi bạn đã nhịn ăn được tới cả chục ngày, bạn đã vượt qua sự cám dỗ khủng khiếp của thức ăn, khi bạn đã trải nghiệm cảm giác một mình ngồi ôm chai nước chanh thưởng thức mùi chả chó bia hơi phả ra từ mồm lũ bạn thân đang ngồi bàn tán về sự ngu ngốc của bạn thì tự nhiên bản lĩnh của bạn đã được nâng lên một tầm cao hiếm có. Và khi quay lại cuộc sống đời thường, bạn sẽ làm được nhiều việc còn khó khăn gấp trăm lần chuyện bỏ thuốc lá!

Chuyện giảm cân cũng vậy. Chúng ta thường không giảm cân được là do chúng ta không kiên trì tập luyện, chúng ta không giữ mồm miệng khi ăn, chúng ta ăn cho đến tức thở mỗi khi thấy ngon, chúng ta thích ngủ nhiều… Nói chung chúng ta không đủ bản lĩnh để giảm cân!

Nhưng nếu bạn đã thanh lọc cơ thể thì khác.

Bạn đang thừa khoảng 20kg. Sau quá trình thanh lọc cơ thể bạn giảm được 5kg và sau vài ngày ăn lại bạn tăng trở lại 2kg. Không đáng kể so với thứ bạn cần. Nhưng tôi đã chứng kiến rất nhiều người tiếp tục giảm cân trong những tháng tiếp theo. Đặc biệt có người từ 93kg giảm xuống 88kg sau quá trình thanh lọc. Nhưng 6 tháng sau đã giảm chỉ còn 73kg và giữ nguyên như thế cho đến bây giờ(2 năm nay). Nguyên nhân là sau quá trình nhịn ăn người này đã không còn thèm ăn nhậu như trước nữa. Mỗi lần ăn nhậu lại nghĩ đến mình vừa mới mất công thanh lọc nên kiềm chế lại. Rồi thấy mình khoẻ ra nên tập thể thao đều hơn, nhờ vậy người cứ ngót dần. Săn chắc hơn, đẹp hơn… Quá trình cứ thế tiếp diễn ngày một tích cực cho đến tận bây giờ.

Vậy nên, việc thanh lọc cơ thể, tuyệt thực chữa bệnh, hay việc áp dụng các phương pháp để giảm cân mà đã nhiều người thực hiện, tôi nghĩ đều có cơ sở khoa học và đều đưa lại những lợi ích thiết thực cho người áp dụng. Có chăng tác hại duy nhất là có nhiều khả năng bạn sẽ phải tốn kha khá tiền để mua lại toàn bộ quần áo mới.
Chỉ có điều bạn cần tìm hiểu, tham khảo thật nhiều, thật kỹ trước khi thực hiện. Đừng vội vàng, vì tôi biết bạn có khá nhiều thời gian.

Nếu không bạn đã chẳng đọc tới đây!

Hà nội, ngày 03 tháng 08 năm 2014

Phạm Phú Quảng

Đã đăng tại: http://hn.eva.vn/eva-tam/thanh-loc-co-the-la-phan-khoa-hoc-ky-2-c66a190605.html


ddn

Bác sĩ Đỗ Đức Ngọc

Gần đây rộ lên phong trào Detox, nhịn ăn, chỉ uống nước trái cây và phương pháp thanh lọc cơ thể bằng cách nhịn ăn, chỉ uống nước chanh đường 12 ngày của bác sỹ Đỗ Đức Ngọc(một bác sỹ, khí công sư sống ở nước ngoài). Dư luận khen chê nhiều vô số. Đỉnh điểm là vào ngày 7/7 vừa qua, một cô gái đã chết do nhịn ăn để giảm cân. Thực ra cũng chẳng có nguồn tin chính xác nào nói về phương pháp cô đã áp dụng. Bác sỹ chỉ nói rằng cô đã chết não khi đưa đến bệnh viện. Và rồi hàng loạt chuyên gia, các nhà khoa học trong ngành y lên tiếng chê bai, cho rằng những phương pháp đó là phản khoa học và cảnh báo mọi người không nên áp dụng.

Tôi là người ham đọc, ham tìm hiểu khám phá. Cách đây hơn 2 năm do một cơ duyên tôi đã tìm hiểu khá kỹ càng các phương pháp Tuyệt thực, Tiết thực, trong đó có Detox, Low Carb, Oshawa, Thái Khắc Lễ,  Ngô Thành Nhân, thanh lọc cơ thể 12 ngày của bác sỹ Đỗ Đức Ngọc, phương pháp nhập thất 7 ngày của giáo sư Phạm Văn Chính. Ngoài ra còn có một số người nhịn ăn và ngồi tụng kinh, niệm Nam mô A Di Đà Phật, niệm Nam mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quán Thế Âm Bồ Tát…

Sau đó tôi đã quyết định áp dụng phương pháp thanh lọc cơ thể 12 ngày của bác sỹ Đỗ Đức Ngọc. Qua 2 năm áp dụng, mỗi năm 1 lần(không như mấy bài báo nói là mỗi năm 2 lần), lần đầu 14 ngày, lần sau 12 ngày(vì lần sau cơ thể sạch nhanh hơn) tự tôi cảm nhận được những lợi ích mà nó đưa lại là nhiều vô kể. Cũng từ đó, những người trong gia đình tôi, bạn bè tôi, rất nhiều người đọc được bài viết của tôi đã nhờ tôi hướng dẫn và đa phần thực hiện thành công(cũng có một vài người sau 7-9 ngày thì phải ngừng do không chịu nổi nước chanh nữa, cứ uống vào là nôn ngay). Tất cả những người này đều đã rất hoan hỉ báo cho tôi nhiều tin vui. Người thì khỏi được bệnh này, người khỏi bệnh khá. Có người đã khỏi được bệnh đau đầu và ấn tượng nhất là có người bị viêm đường tiết niệu chữa nhiều năm không khỏi cũng đã khỏi hoàn toàn sau quá trình thanh lọc. Người thì từ đó ngày một mạnh khoẻ hơn, người lại thoát được cảm giác stress nặng nề trước đó, người thì huyết áp trở lại như một người bình thường mặc dù trước đó bị bệnh thấp huyết áp(nhưng không quá thấp) cũng có người giảm được cân, có người gầy quá lại tăng được cân, có người bỏ được thuốc lá thành công sau gần 30 năm hút, có người bỏ được tật ăn nhậu bừa bãi…

***

Quay lại vấn đề, vậy các phương pháp này là khoa học hay phản khoa học? Và tại sao lại có người chết do thực hiện những phương pháp này?

Trước hết tôi phải khẳng định chắc chắn rằng:

Tất cả những phương pháp này đều đã có rất nhiều người áp dụng!

Hàng nghìn, hàng triệu, thậm chí hàng nhiều triệu người. Trong đó có rất nhiều thành phần, tầng lớp khác nhau, nhưng chắc chắn tỷ lệ người có học thức, tầng lớp thượng lưu tham gia áp dụng là rất cao. Những người nông dân hoặc thuộc tầng lớp lao động sẽ khó mà quan tâm đến vấn đề này. Ngoài ra có rất nhiều ca sĩ, người mẫu, siêu sao… có trong tay hàng tỷ USD và bản thân họ cũng đáng giá hàng tỷ USD. Chẳng lẽ họ lại cẩu thả đến mức thực hiện một việc khó khăn, liên quan đến cả tính mạng của mình mà không tìm hiểu xem nó có cơ sở khoa học hay không ư?
Vậy nên chúng ta đừng vội nói nó phản khoa học. Có chăng chỉ là người thực hiện không chịu tìm hiểu kỹ càng nên làm sai. Không biết cách ứng phó với những tình huống bất ngờ xảy ra trong quá trình thực hiện. Ví dụ như những người có bệnh huyết áp quá thấp(người chỉ hơi thấp hoặc hơi cao vẫn làm được), tiểu đường hay tiền sử có bệnh tim nguy hiểm… Và trong quá trình thực hiện phải thường xuyên kiểm tra huyết áp. Nếu hơi cao phải uống chua hơn, nếu hơi thấp phải uống ngọt hơn. Rồi nếu thấy bồi hồi, hồi hộp quá hay choáng váng thì phải tập trung hít thở sâu để cân bằng lại…

Điều đáng buồn, đáng lên án nhất là các nhà chuyên môn, những người tự xưng là nhà khoa học của chúng ta thường không chịu nghiên cứu tìm tòi. Có những người có lẽ hằng năm chẳng đọc lấy một cuốn sách hay một tập tài liệu chuyên môn mới mẻ nào. Khi cả thiên hạ ầm ầm rủ nhau tham gia một trào lưu nào đó thì cấm có ai hé lời rằng “Không nên làm!”, “Không được làm!”. Thế nhưng khi có người tử vong thì họ ầm ầm tranh nhau nói. Họ nói cứ như thể họ mới là chân lý, trong khi đến bản thân họ, nhiều người cũng chẳng phân biệt được thế nào là Detox, thế nào là thanh lọc cơ thể của bác sỹ Đỗ Đức Ngọc?

Trên thực tế, phương pháp thanh lọc cơ thể 12 ngày của bác sỹ Đỗ Đức Ngọc, phương pháp nhập thất của giáo sư Phạm Văn Chính hay phương pháp tuyệt thực chữa bệnh của tiên sinh Oshawa đều bắt nguồn từ những nghiên cứu y học của phương Đông. Tiên sinh Oshawa phát minh ra phương pháp thực dưỡng của ông là dựa trên nguyên lý mà ông gọi là “Nguyên lý nhất nguyên phân cực”. Là Âm và Dương.

Chúng ta đều biết, phương Đông có một nền tảng kiến thức về y học rất sâu xa mà phương Tây chẳng thể nào thấu hiểu được. Như cách giữ gìn, bảo vệ sức khoẻ bằng cách ăn uống sinh hoạt thuận theo thuyết Âm Dương Ngũ Hành và chú trọng đến luật Nhân Quả Báo Ứng hoặc là việc luyện khí của Ấn Độ, Trung Hoa, Nhật Bản, Việt Nam… Và giữa phương Đông và phương Tây có rất nhiều quan điểm khác nhau, thậm chí hoàn toàn trái ngược nhau như việc con người nên uống ít nươc hay nhiều nước?

Nếu bạn chỉ đọc báo và nghe các bác sỹ, các nhà khoa học trong ngành y của chúng ta nói thì chắc chắn là phải uống thật nhiều. Nào là để bài tiết, đào thải chất độc, nào là để đẹp da, nào là chống sỏi thận, nào là giảm căng thẳng, nào là tốt cho tiêu hoá… Rồi trước khi đi ngủ nên uống thêm một cốc nước. Và nếu mắc tiểu thì phải đi ngay kẻo sỏi thận.

Nhưng những gì các thiền sư phương Đông và tiên sinh Oshawa nói lại hoàn toàn ngược lại. Con người nên uống càng ít nước càng tốt. Chỉ uống khi thấy khát thực sự và uống chỉ đủ hết khát mà thôi. Mỗi ngày chỉ nên đi tiểu tối đa 4 lần đối với đàn ông và 3 lần đối với phụ nữ.

Thực tế ai đúng? Ai sai? Tôi không dám khẳng định. Nhưng theo thống kê thì tuổi thọ của những người làm việc trong ngành y tế(Tây y) là thấp nhất và những người sống thọ nhất, minh mẫn nhất là những người luyện khí theo phương pháp của phương Đông.

Bản thân tôi cũng uống rất ít nước nhưng da vẫn luôn luôn rất đẹp và tôi tin rằng da đẹp không phải do uống nhiều nước.

(Còn nữa)

Hà nội, ngày 02 tháng 08 năm 2014

Phạm Phú Quảng

Đã đăng tại: http://hn.eva.vn/eva-tam/thanh-loc-co-the-la-phan-khoa-hoc-ky-1-c66a190533.html