Posts Tagged ‘Sống’

BÁNH BÔNG ĐIÊN ĐIỂN

Posted: Tháng Bảy 8, 2018 in Uncategorized
Thẻ:,

Nói đến Miền Tây, có lẽ chẳng ai không nao lòng trước cái đẹp của con người và phong cảnh vô cùng đáng yêu ở nơi đây. Một vùng sông nước với dọc ngang kinh rạch, cá tôm với những cô gái chèo thuyền hai má ửng hồng dưới tán lá dừa nước xanh mướt buổi trưa hè…

Với riêng tôi, kẻ ngao du khờ khạo nơi chốn bụi trần đầy ắp thú vui thì Miền Tây không chỉ có vậy. Mà Miền Tây còn có những món đặc sản mà ai đã trót dại một lần thưởng thức cả đời cũng chẳng thể quên. Nào là rắn bồng súng mùa nước nổi, nào là bánh xèo, nào là lẩu mắm, nào là cá kèo… đặc biệt có một loại đặc sản vô cùng dân dã nhưng lại đẹp và hấp dẫn tựa một thiếu nữ tuổi vừa chớm đôi mươi. Một đặc sản mà chỉ nói đến đã khiến người nghe cảm nhận được đầy đủ sự trinh nguyên thuần khiết của cả đất trời mây nước… Đó là Bông Điên Điển.

Thật vậy, Bông Điên Điển không chỉ đẹp ở mỹ từ danh xưng mà còn đẹp cả hình thức lẫn hương thơm, vị đắng và cái cách nàng xuất hiện trong thơ văn, âm nhạc.

Tuy kiêu sa là vậy nhưng Bông Điên Điển lại rất dễ kết hợp với các thực phẩm khác để có được một món ăn ngon và để cho những kẻ nghèo rớt mùng tơi nếu hợp duyên cũng có thể đàng hoàng thưởng thức mà chẳng sợ lủng túi tiền. Sự kết hợp hoàn mỹ nhất đã đi vào tâm thức của thực khách bấy lâu nay có lẽ là món canh chua cá linh, cá kèo. Người ta cũng có thể dùng Bông Điên Điển để ăn lẩu mắm, bóp nộm, đổ bánh xèo, xào với thịt, với tép hay đơn giản là muối dưa.

Đó là tất cả những gì hay ho nhất mà những kẻ phàm nhân chúng ta từng được biết.

Nhưng chưa hết! Hãy còn một món ăn vô cùng thanh đạm, giản đơn nhưng lại hàm chứa trọn vẹn cả tấm lòng sùng đạo của một dân tộc và cũng được làm từ nguyên liệu chính là Bông Điên Điển. Với tôi, đây không chỉ là một “món ăn”. Nó đã vượt qua hẳn cái tầm thường, hữu hạn của nhìn, ngửi, nếm…

Nó là một “Câu chuyện ẩm thực” vô cùng tinh tế!…

Chuyện rằng, xưa thật là xưa… nơi tận cùng con nước của vùng Đồng bằng sông Cửu Long thơ mộng, người Miên thật thà, chất phác và trọng đạo Phật nguyên thuỷ sống ở đó…

Cứ mỗi dịp Tết thanh minh, đối với người Bắc chúng ta, “Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh”, là một hoạt động tâm linh khi chúng ta nhớ về người thân đã khuất thì ai cũng biết, nó chẳng có gì lạ.Nhưng người Miên xưa(Ngày nay không biết còn giữ được hay không?) làm khác. Người Miên xưa cũng có Tết thanh minh, vào ngày này người Miên làm lễ cúng tụng kinh cho vong người đã khuất.Ban ngày, sư sãi đi tìm các mộ hoang không có hương khói, bẻ nhánh lau sậy cắm làm dấu. Tối đến ra tụng một thời kinh Cứu độ. Tụng suốt đêm từ mộ này qua mộ khác cho đến xế chiều hôm sau, không về chùa thọ cơm.

Vì thế, các thiếu nữ Miên chưa lấy chồng có thâm ý đã dùng xuồng nhẹ chở chảo đựng mỡ, bếp, bột gạo trộn đường và trứng vịt. Ban mai thật sớm họ chèo theo con nước đi tìm những cành Điên Điển nào nở thật nhiều bông thì với ghì xuống, nhúng những bông điên điển tươi thắm đẫm sương vào vịm bột cho thật đều rồi cho vào chảo mỡ nóng. Bánh chín thì thả cành về chỗ cũ. Như vậy sư sãi đi cúng mộ hoang sẽ có cái bánh chay rất ngon mà ăn…

Hà nội, ngày 08 tháng 07 năm 2018

Phạm Phú Quảng

Advertisements

TẠP 51: NÊN NUÔI BÒ MÔNG CONG HAY NHIỀU VÚ?

Posted: Tháng Mười Một 8, 2016 in Uncategorized
Thẻ:,

img_6714

Mới đây mình có đi Mộc Châu mấy ngày. Định đưa cái giàu có, sung túc của thủ đô lên cho mấy em tọc trên đó lác mắt chơi.

Con cà, con muống, mây trời, gió nước mãi tận lúc bò rời rẫy về chuồng thì mới mò mẫm qua được cái đèo Thung Khe mờ nhân ảnh.

Kiếm được cái nhà nghỉ viu cực đẹp, nhìn đâu cũng thấy núi, thấy đồi. Đóng bộ tươm tất, Dior thơm lừng, cả bọn ra quán thắng cố ngồi chờ các tọc. Cũng chẳng phải đợi lâu. Các em tíu tít ùa vào(không e ấp như mình tưởng) mang theo cả hương hoa, núi rừng, cả đồi chè, nương ngô, vú bò sữa…

Tây Bắc hôm đó trời lành lạnh. Chỉ mới 8 giờ tối mà sương khuya hư hỏng đã trốn trời xuống nhậu nhom nhem trên gò má các cô, quyện lẫn vào hơi, khói bốc lên nghi ngút từ nồi thắng cố đang sôi sùng sục…

Vài tuần rượu, dăm miếng thịt lót êm mấy cái dạ dày ọp ẹp thì lời bắt đầu tuôn ra.

Các cô hây hây má hồng vẫn vui vẻ mời rượu, nhẹ nhàng kể cho mấy thằng thủ đô nghe những câu chuyện về núi đồi… Rằng sáng sáng em vẫn đi rẫy gieo hạt, vẫn cắt cỏ nuôi bò và chiều về vẫn đều đặn quay tay vắt sữa…

Lại thêm vài tuần rượu, nồi thắng cố cũng đã vơi đi ít nhiều. Thằng bạn mình mời cô bên cạnh một chén và trổ hết tài diễn thuyết ra nói:

– Sao em không xuống Hà Nội mà làm cho sướng?

Cô cười:

– Dạ, em khổ quen rồi. Xuống Hà Nội sợ lắm!

Bạn mình ưỡn ngực oai vệ:

– Ối giời, có bọn anh rồi, có gì mà phải sợ. Hà Nội vừa vui, cái gì cũng có mà thu nhập lại cao nữa…

– Thế lương của anh được bao nhiêu ạ?

Thằng bạn mình lại ưỡn ngực dõng dạc:

– Cái loại dốt nát, quèn quèn như anh thì chỉ được chừng hai chục triệu.

Cô vẫn cười rất duyên và mời lại bạn mình một chén:

– Thôi anh ạ, em làm ở đây cũng đủ ăn, đủ dùng mà lại được gần bố mẹ.

Bạn mình có vẻ ngậm ngùi(chắc là nó thầm tiếc cho một cánh hồng rơi nhầm chỗ), nó uống thêm vài chén rồi hỏi em:

– Nhà em nuôi mấy con bò?

Em lại cười và nói:

– Dạ loại quèn quèn như nhà em không nuôi được nhiều, nếu không kể em thì chỉ có 50 con bò lấy sữa thôi anh ạ.

Mình giật mình, còn bạn mình lại càng ngậm ngùi cất tiếng:

– Thế em vất vả quá nhỉ!

Trời lạnh mà mình toát mồ hôi. Nhẩm sơ mỗi con bò sữa khoảng chừng 70 triệu…

Mình mon men ra mời em một chén(bắt đầu thấy sang bắt quàng làm họ)…

Qua câu chuyện mình được biết khá nhiều thông tin hết hồn. Đại loại mỗi con bò sữa trung bình mỗi ngày cho 35-40 lít sữa. Mỗi lít sữ bán được 13k. Và mỗi tháng trừ hết chi phí đi thì nhà em thu lời “chỉ được” chừng hơn trăm triệu… Tức là bằng chừng dăm bảy lần lương mấy thằng kỹ sư với hai chục năm kinh nghiệm như bạn mình!


Hôm qua mình đang lang thang ở Bờ Hồ thì vô tình gặp lại một thằng em khá thân thiết từ nhiều năm trước. Thằng này cũng là kỹ sư xây dựng, cũng từng chinh chiến khắp miền…

Lôi nó sà vào quán nước chè, mình hỏi nó:

– Dạo này mày làm gì rồi?

Thằng này gãi đầu:

– Em đi chăn bò!

Mình lại giật mình!

– Được bao nhiêu con?

– Dạ cũng được khoảng năm chục con anh ạ.

– Thế thì giàu to rồi còn gì?

Thằng này lại gãi đầu nhăn nhó:

– Lấy đâu ra mà giàu anh. Nhiều khi chạy toát mồ hôi mà còn chẳng đủ ăn.

– Thôi đi, mày giàu anh mừng chứ sợ anh xin hay sao mà phải dấu. Anh biết tỏng tòng tong đi rồi. Mỗi tháng mày không kiếm được một lít anh đi đầu xuống đất.

– Em lạy anh! Em chăn bò mông cong chứ không phải bò lắm vú như anh nghĩ đâu. Em có năm chục con, trừ ngày đèn vàng, đèn đỏ, trừ con đi chơi với người yêu, con đi du lịch với đại gia, con về quê xây hàng rào cho mẹ… thì chỉ có khoảng chừng hơn ba chục con đi làm. Mà thời buổi bây giờ trường đại học nhiều nhan nhản, sinh viên đông hơn kiến, nhà nhà làm cave, người người làm cave nên cạnh tranh khốc liệt lắm. Chúng nó cắt phiên, nhường nhịn nhau thì một đứa ngày chỉ được hai cuốc là may lắm rồi. Mỗi cuốc em thu chúng nó 50k, nhưng nhiều khi nhìn chúng nó đi về bầm dập, say xỉn em cũng không nỡ nào lấy tiền của chúng nó. Rồi tiền thuê nhà, điện, nước. Tiền liên hoan, sinh nhật… lo đời sống tinh thần cho chúng nó cũng mệt mỏi lắm. Đã thế bây giờ mấy thằng chó địa bàn, khu vực nó đớp kinh lắm anh ạ. Đến ngày đến giờ mà không nộp cho bọn nó thì khốn khổ khốn nạn…

Nó làm một tràng giang đại hải…

Mình nghe ù hết cả tai.

– Ừ nhỉ! Hoá ra nuôi bò mông cong lại đéo bằng bò lắm vú nhỉ!

Hà Nội, ngày 08 tháng 11 năm 2016

Phạm Phú Quảng



Tết Đoan Ngọ, mùng 5 tháng 5, Tết Trùng Ngũ, Tết Đoan Dương hay giỗ ông Khuất Nguyên… Mình vẫn nhớ đọc ở đâu đó, hình như là của bác Vũ Bằng và của cụ Vương Hồng Sển thì phải, Tết Đoan Ngọ là cái mốc đánh dấu thời gian mặt trời chín nhất, nóng nhất và cũng là lúc chín rộ mùa màng, cây trái. Nam thanh nữ tú ra đường lúc nào cũng hây hây má hồng.

Các cụ chúng ta tổ chức Tết Đoan Ngọ gọi là giết sâu bọ để mong muốn một vụ thu hoạch cây trái bội thu và để cùng nhau thưởng thức gạo mới, nếp mới…

Nhưng tại sao giết sâu bọ lại ăn rượu nếp và trái cây(hợp nhất là mận và nhót) thì mình cũng không hiểu.

Có người giải thích rằng “Ăn rượu nếp vào cho mấy loại sâu bọ trong ruột như giun sán trồi lên chén rồi chúng say mèm, lại ăn thêm trái cây như mận, nhót, đào… vào cho chúng nó ăn mà chết đi…”

Mình nghe cũng chẳng thấy logic tí mẹ nào cả. Nhưng bác Vũ Bằng giải thích thế này thì mình thấy có lý hơn. “Ăn rượu nếp vào rồi chén cho đẫy các loại trái cây… sẽ bị thổ tả tháo ruột. Coi như xổ giun…”

Mà thôi, việc Tết Đoan Ngọ lắm kẻ bàn rồi. Mình chỉ bàn việc ăn rượu nếp mà thôi.

Hồi bé, quê mình có một số nhà chuyên làm men để ủ rượu. Thỉnh thoảng mẹ mua cho vài cục bé như cục phân gà mái, trắng tinh, phí dưới có các vỏ trấu dính vào. Lâu lâu, nàh có nấu cơm nếp thì cất bớt đi một, hai bát rồi đem ủ. Mấy ngày sau thì có rượu nếp ăn. Mấy chị em chia nhau mỗi người một chút xiu. Vì sợ hết nên ăn rất từ tốn, dành dụm. Ngon không thể tả được!

Bây giờ ở thành phố người ta làm rượu nếp rồi đem bán dạo như bán cà rem. Cũng khá ngon nhưng mình thấy cái cách ăn rượu nếp thì không thể ngửi.

Người ta xúc rượu vào bát ăn cơm rồi dùng thìa xúc hoặc đũa mà và lia lịa…

Nó tục quá!

Mình không ăn thế được!

Mình cũng không biết ăn thế nào thì đúng. Chỉ biết ăn dè như hồi bé thấy rất ngon. Từng chút, từng chút. Nhâm nhi… bùi bùi, ngọt ngọt, nồng nồng…

Sau này đọc “Thương nhớ mười hai” mới biết hoá ra không phải mỗi mình nghĩ thế và phải thừa nhận sự tinh tế trong cách ẩm thực của người Bắc thật là tinh tuý.

“Ăn rượu nếp ra ăn, đâu có tàn nhẫn thế! Cái chén đựng rượu nếp phải là những cái chén nhỏ như chén chè, còn đũa dùng thì là một thứ đũa riêng vót bằng tre cật, ngắn bằng hai ngón tay, tròn trịa, nhẵn nhụi mà lớn chỉ hơn cái tăm bông một chút. Tôi van cô bạn đứng có lấy đôi đũa xinh xinh đó để và lùa một mạch vào trong miệng tươi hơn hớn, mà tôi xin cô khẽ cầm đua xới từng hạt rượu nếp lên, để lên đũa rồi thong thả nhấm nhót từng miếng nho nhỏ, be bé và cô sẽ thấy cái rượu ấy nó ngọt biết chừng nào, cái nếp ấy nó ngậy, nó thơm, nó bùi, nó bổ biết chừng nào!”

Đó là cái cách ăn rượu nếp mà không phải ai cũng biết. Ai thấy thèm thì tìm tre cật đi nhé!

Hà nội, Tết Đoan Ngọ 2016

Phạm Phú Quảng

TẠP 48: MỸ NHÂN UỐNG RƯỢU

Posted: Tháng Sáu 8, 2016 in Uncategorized
Thẻ:,

Tôi đọc “Đàn bà uống rượu” của Nguyễn Việt Hà chẳng nhớ là năm nào. Chỉ nhớ câu tôi cho là rất đúng “Mỹ nhân là Mỹ tửu”.

Tuy nhiên nếu khi hai thứ hoà quyện vào nhau sẽ như thế nào thì rất hiếm người cảm nhận được. Đặc biệt là chính những người phụ nữ đó!

Trong bài này tôi không nói là phụ nữ uống rượu nhé. Phụ nữ uống rượu thì nhiều lắm nhưng mỹ nhân uống rượu thì chỉ đếm được trên đầu ngón một bàn chân mà thôi.

Tôi có may mắn là biết khá nhiều mỹ nhân uống rượu.

Phải thừa nhận khi mỹ nhân và mỹ tửu hoà quyện vào nhau trong một khoảnh khắc nào đó họ bừng sáng lung linh, cái đẹp rực rỡ dễ làm xiêu lòng cánh đàn ông vụ lợi. Hơn ai hết, ngay lúc đó đám này hiểu rõ rằng “ta đang có cơ hội lên giường với cô này đây”!

Thực tế phải thừa nhận rằng có khá nhiều mỹ nhân uống được nhiều rượu. Họ uống được rất tốt theo như suy nghĩ của họ và theo như sự tấm tắc của cánh đàn ông diều hâu.

Tôi cũng hay nhậu, vì tính tôi thích giao bang, thích vui vẻ mặc dù tôi không uống được nhiều. Nhưng tôi không hay say. Suốt hai mấy năm biết uống rượu tôi chỉ say một, hai lần(theo nghĩa không kiểm soát được). Vợ cũ biết tôi và ở với tôi tổng cộng đến gần hai chục năm chưa bao giờ phải phàn nàn chuyện tôi uống rượu, thậm chí còn khoái chí vì mỗi khi uống rượu tôi hay vui tính hơn. Nguyên nhân để tôi không say chẳng có gì cao siêu, chỉ đơn giản là nếu tôi thấy mình đã đủ tôi sẽ không uống nữa. Thế thôi!

Quay lại chuyện mỹ nhân uống rượu,

Thường thì hại nhiều hơn lợi. Vì dù bạn có uống giỏi đến đâu(theo suy nghĩ của bạn, và phần nhiều là do lời tâng bốc có chủ đích của đám đàn ông) thì bạn cũng khó mà bằng một góc của đàn ông. Điều này tôi đã chứng kiến quá nhiều. Nếu lâu lâu uống một hai trận thì có thể bạn còn trụ được. Nhưng nếu triền miên thì phụ nữ không thể theo nổi cánh đàn ông chúng tôi. Phụ nữ cần nhiều thời gian hơn để hồi phục.

Phụ nữ biết uống rượu không xấu, nhưng dại nhất là tỏ ra mình biết uống rượu. Vì vô tình bạn đã trở thành mục tiêu của nhiều kẻ “bất lương” đáng yêu như chúng tôi. Cái đáng yêu của chúng tôi là nếu bạn khẳng định bạn uống được dăm ly thì chúng tôi cũng chỉ mời bạn uống bảy, tám ly mà thôi. Và sau mỗi ly bạn vừa dốc vào chiếc miệng xinh xắn kia là những lời đường mật mang thương hiệu kotex white* cứ từ từ luồn lách vào chiếc lỗ tai đang ửng hồng đê mê của bạn.

Mà các bạn chớ có coi thường đàn ông.

Đàn ông chúng tôi lúc bình thường có thể là loại động vật ngu ngơ đến tội nghiệp, nhưng khi cần nịnh đàn bà đẹp thì tự dưng trí thông minh ở đâu ùn về chất hàng đống to thù lù như vú hoa hậu Việt hết nhiệm kỳ.

Tôi đã từng chứng kiến những thằng bạn xấu trai, ù ờ, cả ngày có khi chẳng nói được một câu cho ra hồn. Họp hành phát biểu như hóc xương… Nhưng cứ có đàn bà đẹp là khác hẳn. Nó lột xác hoàn toàn. Nó linh hoạt, lém lỉnh, ga lăng và hiểu biết sâu sắc tất tật tật những gì các nàng đang quan tâm…

Vả lại, bao nhiêu năm kinh nghiệm tôi nhận ra rằng “rượu chính là tác nhân vô cùng hiệu quả để xoá tan mọi rào cản nghi ngờ”. Khi những phân tử cồn đã ngo ngoe vật vã trong huyết mạch bạn cũng chính là lúc bạn lơ là cảnh giác nhất. Bạn nhìn quanh ai cũng đáng yêu, ai cũng thân thương, chân thành đến lạ!

Rồi chính bạn, bạn sẽ len lén thò bàn tay ngọc ngà còn vương chút hơi men vào sâu trong lòng mình và tháo chiếc nút thắt đang ẩn mình đâu đó suốt bao ngày…

Bạn cởi lòng!

Mà suy cho cùng cởi lòng với ai chứ với những thằng đàn ông đáng yêu như chúng tôi thì cũng đâu có gì là sai, đâu có nguy hại gì cho cam!

Bạn bạn cứ đê mê như vậy, ngất ngây như vậy, cứ cởi, cứ mở mãi như vậy cho đến khi nếu bạn không còn sức để cởi nữa thì đến lượt chúng tôi, những thằng đàn ông đích thực rất mực đáng yêu, rất mực trách nhiệm với phụ nữ đẹp. Những thằng đàn ông luôn trân trọng bạn và luôn lo lắng rằng “Nếu khi bạn tỉnh lại, nhìn xuống thấy xiêm y vẫn chỉnh tề thì liệu bạn có cảm thấy bị xúc phạm hay không?” sẽ cởi nốt giùm bạn những gì còn vương lại trên cơ thể mỹ miều của bạn mặc dù… 

…hắn có thể chẳng làm gì???

Sài Gòn, ngày 19 tháng 04 năm 2016

Phạm Phú Quảng

TẠP 47: VĂN HOÁ HỎI ĐƯỜNG

Posted: Tháng Năm 20, 2016 in Uncategorized
Thẻ:,

Hôm qua ngồi ăn cơm bình dân vỉa hè Linh Đường. Chỉ có 25k mà cũng khá là sạch sẽ và không đến nỗi quá tệ. Trời cực kỳ mát, gió lồng lộng, cả vỉa hè lại chỉ có mỗi mình và chị chủ quán đang ngồi dạng háng nhặt rau sạch…

Đang vô cùng khoan khoái thưởng thức…

Tự dưng có một cô gái ăn mặc khá sành đi honda trờ tới. Cô đeo khẩu trang kín mặt và có dáng người rất dễ làm đàn ông chảy máu cam.

Vẫn ngồi trên xe và không thèm đậu sát vỉa hè cũng không cần bỏ khẩu trang, cô cất giọng oanh vàng:

– Chị cho em hỏi đường đi đến phòng khám đa khoa ở toà nhà HH là ở đâu ạ?

Phải thừa nhận là cô có chất giọng cực kỳ truyền cảm(Giọng này mà rên thì nứng phải biết).

Chị chủ quán vui vẻ:

– Toà HH nào em? Ở đây có nhiều toà HH lắm.

– Ơ, đây có phải là toà HH không ạ?

– Đúng rồi, nhưng ở đây toà nào cũng là HH cả. Em phải biết là toà HH mấy mới tìm được…

Cô gái liền để mặc chị chủ quán nhiệt tình đang cố giải thích cho cô cách tìm địa chỉ, cô nghênh nghếch cặp mông tròn trịa, rút điện thoại gọi người thân và mắng xối xả trước sự ngỡ ngàng của chị và sự tiu nghỉu của một vải bộ phận nào đó trong cơ thể của mình.

Mắng xong, cô lại nghếch mông nhét điện thoại vào, rồ ga đi tiếp mà không hề có một biểu hiện nào tỏ vẻ rằng mình và chị chủ quán đang có mặt và cô vừa mới hỏi đường.

Tối về mình vô tình xem một đoạn phim Mỹ. Có cảnh một thằng già nát rượu kéo một cô gái làm tiền vào nhà nghỉ. Ấn cô xuống giường, chỉ tụt quần đến đầu gối, không thèm cởi áo, cởi giầy và làm chuyện cần làm.

Xong việc, động tác cuối cùng hắn làm là kéo khoá quần, móc ví ném lên giường mấy tờ đô rồi khật khưởng bước đi.

Tự dưng mình thương cô gái hỏi đường ghê gớm!

Hà nội, ngày 20 thắng 05 năm 2016

Phạm Phú Quảng

ĐI LỄ

Posted: Tháng Tư 9, 2016 in Uncategorized
Thẻ:

Mình không mê tín mặc dù mình vẫn tin có huyễn hoặc.

Mình không kiêng đầu tháng hay cuối tháng nhưng mỗi khi tới ngày rằm hay mùng một thì mình vẫn thường tự mua bông hoa, chút trái cây và đốt nén nhang cho gia tiên(Mình đã bỏ hẳn vụ vàng mã). Rồi trên đường đâu đó nếu không quá vội mình sẽ rẽ vào một ngôi đền, ngôi chùa. Lắng lòng mình lại, gác toan lo cuộc sống để dâng lên Phật, lên Bồ Tát hay các vị thần được thờ phụng tại đó chút lòng biết ơn vì công lao của họ.

Ở Hà Nội mình thích vào Đền Quán Thánh, nơi có vị thần Huyền Thiên Trấn Vũ uy nghi lẫm liệt chống gươm ngồi trông xa. Đặc biệt nhất là dù toạ lạc giữa một chốn phồn hoa náo nhiệt ngay trung tâm thủ đô Hà Nội nhưng chỉ cần bước qua vòm cửa rêu phong thôi, thì tự dưng lòng đã dịu lạc thư thái lên bội phần. Những tàng cây cổ thụ rợp bóng mát, những phiến đá lát tinh tế mang đậm dấu ấn của văn hoá tâm linh xưa cũ(Không như hầu hết các đền chùa bây giờ. Họ làm quá hoành tráng nhưng thô kệch, kém chất lượng). Và đâu đó phảng phất chút hương vị Hồ Tây lẫn trong những cơn gió dịu dàng…

***

Hôm nay là mùng một tháng ba, và mình cũng đến đây.

Gửi xe, mua một chiếc vé gửi âu lo cho người bán vé vào cửa(Trước đây mình rất khó chịu mỗi lần phải mua vé vào đền. Nhưng sau này mình dùng cách nghĩ này để không còn khó chịu nữa). Gửi trọn cho họ những bon chen nhọc nhằn. Thả lòng mình thư thái rồi buông thõng hai tay vào thắp một nén nhang cho cho đủ lễ bộ của việc đi chùa(nhưng cũng có khi mình không thắp nếu nhìn thấy chiếc lư đồng đã quá nhiều nhang).

Sau khi lễ xong, tìm một chiếc ghế đá nơi sân đền ngồi yên lặng ngắm đám nam thanh nữ tú dập dìu khói nhang và vô tình trộm nghe được lời thì thào của mấy chị bán buôn vừa bước qua trước mặt rằng “Thần ở đây thiêng lắm. Em tháng nào mà không lên đây lễ là biết ngay à…”

Mình thầm bật cười vì không hiểu là một vị thần uy nghi lẫm liệt với điển tích diệt chồn chín đuôi như vậy sẽ phù hộ được cho chị những gì?

Đang định đi về thì một cô thiếu nữ xinh đẹp, đầu vấn cao, thướt tha tà áo dài(kiểu áo truyền thống chứ không phải xô bồ cách tân như loại áo mới bây giờ) ôm một bó hoa cúc trắng đi vào.

Cô thong dong bước qua sân đền, mặt đoan trang thánh thiện… Có lẽ cô là người Hà Nội lâu đời…

Cô làm mình nhớ tới hình ảnh của những cô gái Lào. Cứ vào ngày Văn Xỉn(Ở Lào họ đi lễ vào hai ngày trong tháng gọi là ngày Văn Xỉn. Ngày này không trùng với rằm và mùng một), các cô gái Lào đều diện bộ váy truyền thống, ôm chiếc thố bạc đựng hoa tươi và nước thơm đi lễ chùa. Họ xếp hàng dài, tay ôm thố hoa, nét mặt ai nấy đều hân hoan chờ đón để được dâng lên Phật một tháp hoa, một vài cây nến và dầu đèn…

Với mình, được chiêm ngưỡng một thiếu nữ đoan trang, nhân hậu trong chiếc áo dài truyền thống đi lễ chùa là một món quà vô giá, bởi cái hình ảnh đó nó bao hàm đầy đủ tất cả những phẩm chất của một người phụ nữ mà 99% đàn ông thèm muốn. Tiếc rằng ngày nay chúng ta gần như chỉ được gặp họ trong những đoản văn của Vũ Bằng hay Vương Hồng Sển mà thôi.

Hà Nội, ngày 07 tháng 04 năm 2016

Phạm Phú Quảng

NGU TRUYỀN KỲ: Phần 2 – CÒ!

Posted: Tháng Ba 23, 2016 in Uncategorized
Thẻ:

  

Nói đến cò, mình đã gặp hàng trăm, hàng nghìn thằng đủ các loại. Từ cò xe máy, cò ô tô, đến cò đất, cò nhà, cò chứng khoán, cò dự án… nhưng vì mình ngày trước chuyên đi thi công công trình nên gặp nhiều nhất và gây nhiều đau thương cho mình nhất vẫn là cò công trình. Một trong số đó là cò Huyền.

Ngày mình gặp nó, nó giơ cái chứng minh nhân dân mang tên Đỗ X Huyền, đưa giấy giới thiệu của BQL dự án Thuỷ điện Sơn La ghi là Chuyên viên của Văn Phòng Chính Phủ phụ trách Dự án Thuỷ điện Sơn La… Nó tự giới thiệu nó là cháu ruột con chú con bác với bác Đỗ M(Lúc này bác Đỗ đang rất là thế lực). Rồi nó dẫn mình về nhà nó. Chỉ là một căn hộ tập thể đơn sơ nằm trên tầng 2 một khu tập thể tuềnh toàng nhưng treo kín các bức ảnh chụp chung ủa vợ chồng con cái thằng này với gia đình bác Đỗ. Mà điều quan trọng là toàn ảnh chụp trong những sinh hoạt rât thường ngày của bác. Từ sinh nhật tại nhà bác đến giỗ chạp, tết nhất..

Nó nói “Anh có biệt thự chừng 500m2 ở Trung Hoà, nhưng vì đang làm việc của các cụ nên cứ phải đơn sơ thế này cho người ta đỡ dòm ngó”.

Con mẹ nó,

Thằng dân ngu khu đen như mình hồi đó nghe đến tầm giám đốc sở đã là kinh. Tự dưng được làm thân với cháu ruột bác Đỗ(lại là đứa cháu được bác tin tưởng) thì khác gì lên tiên. Hôm đó bước xuống cái cầu thang khu tập thể 128 Đại La sao mình thấy cái cầu thang trở nên chật chội lạ thường. Hình như mình đã cao to lên bội phần!

Thế rồi, Bác Hồ Chí Minh, Bác Oa Sinh Tơn trong túi mình cứ lần lượt đội nón ra đi không hẹn ngày trở lại.

Cho tới khi biết bị lừa thì sự đã rồi!

Mình năm lần bảy lượt đến nhà đi tìm thằng cháu ruột của bác Đỗ thì đều được cô vợ báo rằng anh vắng nhà.

Chịu không được, mình đành dùng vài biện pháp mạnh thì cô vợ lăn ra khóc lóc và kể lể rằng “Anh Huyền trốn nhà đi từ lâu rồi, nhiều người đến tìm anh ấy lắm. Nào Thanh Hoá, nào Vinh, nào Hà Tĩnh… ra thuê khách sạn gần đây để chờ anh Huyền cả mấy tháng nay rồi mà có thấy anh về đâu…”

Mình nói chuyện với cô một lúc thì cô tâm sự. Hoá ra cô mới là người có quan hệ với bác Đỗ chứ không phải là thằng chồng khốn nạn của cô. Mà không phải loại quan hệ tầm thường ruột thịt. Cô là… ô sin cho gia đình bác Đỗ mười mấy năm…

Vậy là toi!

Không đành lòng, nhớ Bác Hồ, Bác Oa quá, mình nhờ một anh(thằng cha này thuộc dạng kiên trì hơn đỉa) tìm cách săn bằng được thằng cháu ruột thừa bác Đỗ này. Sau 6 tháng liên tục nhắn tin, làm thân, làm quen, hỏi han… để xin dự án thì thằng này cắn câu. Mình tóm được nó và lôi lên phường, đưa lên quận…

Nó lôi giấy tờ ra là đã đưa tiền cho một thằng tên là Vì V B. Nhà ở Sơn La(nhưng không biết chỗ nào) mà trước đây mình cũng đã từng gặp.

Thế là công an cũng không làm gì được và đành thả nó và hứa sẽ… chuyển hồ sơ lên Sơn La.

Mình lại nhờ một bác tác động giúp để hồ sơ của mình được chuyển lên cấp cao hơn và từ đó sẽ được chuyển lên Sơn La sớm. Bác này rất nhiệt tình gọi cho một bác khác, bác khác này lại gọi cho một bác khác khác nữa, bác khác khác nữa lại gọi cho một bác khác khác khác nữa… Cứ như vậy sau sáu bảy vòng gọi và mất dăm cuộc rượu Tây, vú Việt thì hồ sơ của mình cũng được chuyển đi… đâu mình cũng chẳng biết nữa!

Thế rồi một hôm đang uống rượu, nghe thằng bạn bảo rằng nó có thằng em họ làm trưởng hình sự tỉnh Sơn La. Mình xoắn lấy nó. Lại mất thêm bữa rượu Tây vú Việt nữa thì thằng này đưa mình lên Sơn La gặp em nó.

Mình gặp thằng em nó, đúng là hoành tráng oai hùng thật. Thế là lại thêm bữa đồ rừng tuý luý. Ngày hôm sau thằng em nó nói “Đã cho tìm nhưng chưa thấy ai tên như thế cả. Nhưng cứ yên tâm, đã là anh em trong nhà thì không có gì phải lo cả. Trước sau gì mình cũng tìm ra”.

Thế là mình ôm một mối hy vọng to đùng về Hà Nội ngồi chờ. Chờ mãi, chờ mãi ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác vẫn chẳng thấy tăm hơi Vì V B đâu mình đâm giận thằng bạn. Mình chửi nó “Đm, bố mày đã khổ lắm rồi lại mất bao tiền ăn nhậu, mất bao công sức đi lại mà chẳng được cái đéo gì cả”.

Thằng này cũng cáu chửi lại mình và nói thêm “Hôm trước tao vừa gọi cho nó, nó bảo chờ nó thêm chút, nếu thằng B còn ở Sơn La kiểu gì nó cũng tìm được”.

Quả thật, sau khoảng… 2 năm thì thằng bạn mình alo giọng rất phấn khởi:

– Ông ơi, tìm thấy rồi!

Mình chẳng hiểu nó nói gì, vì chuyện đã lâu quá nên mình cũng đã quên, hỏi lại nó:

– Thấy gì?

– Ơ kìa, thấy thằng Vì V B chứ thấy gì.

Vào đúng lúc đang khổ ơi là khổ, mình nghe nói thế thì mừng như bắt được vàng hớt hải hỏi lại:

– Thật a? Ở đâu?

Thằng này ra vẻ quan trọng:

– Cứ bình tĩnh! Tôi đã bảo là kiểu gì cũng tìm ra mà ông cứ đéo tin tôi…

Nhớ lại là mình đã chửi nó nên phải giả vờ lấp liếm nịnh nó chút chứ không nó giở trò thì có mà công cốc. Mình nói:

– Mà ông đang ở đâu đấy? Tôi ông làm tí thịt chó bia hơi nhỉ? Lâu quá không gặp nhau…

Nó ok ngay.

Mình sờ túi, chẳng có đồng nào! Lại phải xoay cho được mấy trăm nghìn để đi hầu nó. Trước khi đi mình còn cẩn thận dặn:

– Ông đi một mình thôi nhé. Ta nói chuyện cho dễ.

Thằng này ngạc nhiên hỏi:

– Tôi với ông thì có chuyện đéo gì mà dễ với khó?

Nhưng rồi nó cũng ra một mình.

Sau bữa thịt chó mình hẹn nó sau mấy ngày nữa sẽ đi Sơn La(Vì mình còn phải đi xoay tiền và mượn cho được xe đi đã).

Mấy hôm sau mượn được ít tiền và xe, mình đón thằng bạn đi Sơn La. Tới nơi, thằng em họ nó bắt tay mình rất chặt và nói với thằng bạn mình:

– Ôi, ngại anh quá, mãi em mới tìm được thằng này. Em phải huy động cả mấy chục anh em tìm suốt từ hồi đó tới giờ đấy anh ạ…

Thằng bạn mình mặt nghênh nghênh liếc xéo mình ra vẻ “Ông thấy chưa, anh em của tôi nó trách nhiệm như vậy, nhiệt tình như vậy mà ông còn trách tôi…”

Tự dưng mình cũng thấy cái khó khăn vất vả của các đồng chí đồng đội của thằng em họ bạn mình. Một tỉnh rộng lớn như vậy, địa hình phức tạp như vậy mà với chỉ một cái tên thôi thì khác gì mò kim đáy biển. Vậy mà họ cũng tìm ra được. Và mình bắt đầu thấy ân hận, bắt đầu cảm phục…

Mình ân hận đã chửi thằng bạn mình.

Mình cảm phục các đồng chí CA tài năng, tận tuỵ đã không ngại gian khổ, vất vả để tìm cho bằng được thằng lừa đảo giúp cho mình có cơ hội đòi lại được tiền, giúp cho xã hội trong sạch hơn…

Đang miên man trong ân hận, cảm phục thì thằng bạn mình nói:

– Thôi ta đi đến nhà thằng B đi thôi.

Mình hỏi thằng em họ bạn mình:

– Nhà thằng B nó ở đâu?

Thằng này trả lời:

– Nó ở ngay trong thành phố đây thôi.

Tự dưng mình tưởng tượng ra cái cảnh các đồng chí chiến sĩ CA không quản nắng mưa, gió rét, thắp đèn, đốt đuốc mà trèo đèo, lội suối suốt cả hai năm trời để tìm người cho mình mà chưa được một cái gì ngoài bữa nhậu…

Tự dưng mình quên bẵng mất rằng mình đang rất nghèo khổ.

Tự dưng mình quên bẵng mất rằng phải mất mấy ngày mình mới mượn đủ 10 củ để giắt đít mang đi…

Mình đứng phắt dậy, dõng dạc như tướng Giáp ra trận:

– Thôi, anh em vất vả nhiều rồi. Hôm nay mình mời một bữa cho xả láng đi đã. Nhà nó ở thành phố thì chạy đâu cho thoát. Mai ta đến sớm cũng được.

Thế là 10 củ gọn gàng ra đi. Đêm về khi tỉnh giấc mình cũng hơi ân hận vì đã quá tay. Nhưng lại nghĩ “Thôi kệ, mình sắp đòi được tiền rồi. Lo gì!”. Thế là lại khoan khoái ngủ tiếp.

Sáng ngày hôm sau, sau khi ăn sáng, cafe no nê. Mình được các đồng chí CA dẫn đi bắt thằng B. Dọc đường đi mình thấy mình thật giỏi. Một thằng trốn tận đây mình còn tìm ra. Mình thấy mình thật oai. Anh em, bạn bè mình thật là tốt…

Mỗi khi chiếc xe chở mình bẻ lái rẽ sang một con đường khác thì mình lại cảm thấy phấn chấn thêm bội phần vì mình cảm nhận ra được mình đang ở gần tiền của mình lắm rồi.

Mình tưởng tượng ra cái cảnh ôm được một đống tiền về nhà…

Rồi chiếc xe dừng xịch trước một con ngõ nhỏ.

Các anh CA hùng hổ đi trước. Mình hùng hổ gấp tám lần đi sau…

Đến một căn nhà nhỏ. Anh CA đi đầu gọi cửa. Một cô gái có gương mặt rầu rầu ra mở cửa. Anh hỏi:

– Đây có phải nhà anh B không?

– Dạ đúng rồi, các chú hỏi bố cháu có việc gì không ạ?

– Chú đến hỏi thăm bố chút thôi.

Nói xong anh này phăm phăm bước vào nhà. Mình cùng mấy người còn lại cùng phăm phăm bước theo sau.

Chẳng thấy ai ngoài bộ bàn ghế kê giữa nhà. Cô gái mời khách ngồi và đi rót nước.

Không khí tự dưng trầm lắng và ngột ngạt khó tả. Mình không chịu nổi đành cất lời:

– Em ơi, em gọi bố cho bọn anh gặp chút nhé.

Cô gái cúi mặt và nói với âm giọng khá buồn:

– Dạ cháu mời các chú vào trong ạ.

Nói rồi cô dẫn chúng tôi qua một căn phòng âm u tối và nặng mùi khói nhang.

Bao nhiêu cái hùng hổ, oai vệ của cả đám tự dưng trốn đâu hết. Ai cũng lặng im rón rén.

Cô gái đi sâu vào góc trong của căn phòng và bật một chiếc công tắc. Căn phòng bừng sáng.

Mình định thần nhìn quanh. Trống trơn không có gì ngoài một chiếc bàn thờ đang liu riu nhang khói. Chính giữa bàn thờ là một bức ảnh khá to.

Mình tiến lại gần hơn…

Cái người đàn ông trong ảnh… sao quen quen?

Mình cố nhìn kỹ hơn…

Cố lục lại cái trí nhớ đang bị rượu bia chọc thủng lỗ chỗ…

Ôi thôi thôi, mình nhớ ra rồi.

Chính là anh!

Anh Vì V B!

Mình thắp cho anh nén nhang, vái anh ba vái mà nước mắt dàn dụa. 

Khác với cái lúc bước vào, cả đoàn bọn mình lặng lẽ đi ra. Cô gái tiễn đến cửa thì hỏi riêng mình(chắc cô thấy cả đoàn có mỗi mình khóc):

– Chú là bạn bố cháu à?

– Ừ, chú là bạn của bố!

Hu hu hu!!!

Hà Tĩnh, ngày 01 tháng 03 năm 2016

Phạm Phú Quảng