Posts Tagged ‘Chuyện’


14126971244995467
Một hôm, con Bím nghe trên tivi nói đĩ rất nhiều tiền, nó hỏi mẹ nó:
– Đĩ là gì hả mẹ?
– Mày chưa đến tuổi hỏi những thứ vớ vẩn như thế nghe chưa!
Con Bím không vui bỏ đi.
Bẵng đi một thời gian, một hôm con Bím nghe bố nó nói chuyện với các chú bạn bố trong một lần nhậu tại nhà khi mẹ nó đi vắng:
– Uống nhanh không con mẹ đĩ nhà tao nó sắp về rồi đấy.
Nó hỏi bố nó:
– Bố ơi, ai là con mẹ đĩ ạ?
– Mẹ mày chứ ai!
À thì ra là vậy, mẹ nó là “con mẹ đĩ”.
Nó đi khoe với đám bạn nó rằng mẹ nó là “con mẹ đĩ”.
Đám bạn nó cười ồ và nói với nó rằng như vậy nó là con đĩ.
Nó về khoe với mẹ:
– Con là con đĩ!
Mẹ nó mắng:
– Tao cấm mày ăn nói kiểu đó nghe chưa. Mà ai nói với mày như vậy?
Nó thút thít:
– Tại bố bảo mẹ là con mẹ đĩ nên bạn con bảo con là con đĩ.
Mẹ nó rất tức giận mắng bố nó:
– Ông đĩ mồm vừa thôi, suốt ngày nhậu nhẹt rồi nói bừa nói ẩu. Trước mặt trẻ con tôi cấm ông nhắc chuyện đĩ đái.
À thì ra là vậy, cái mồm của bố nó hay nhậu nhẹt, hay nói càn nói bừa mới là đĩ. Nó đinh ninh như vậy!

IMG_6644
Sáng hôm nay khi đang cho trâu ăn cỏ ở cánh đồng làng, con Bím thấy một đoàn xe con rất đẹp chạy về phía ruộng lúa gần đó. Nó vội buộc trâu rồi cùng mấy đứa trẻ khác nháo nhào chạy đến xem.
Một lũ người trông rất sang trọng bước xuống, có cả bác chủ tịch xã đi đầu. Ai cũng đi giày sạch bóng không như đôi dép lê của bố nó. Nó chỉ dám đứng xa mà nhìn. Nó thấy họ chỉ chỉ, trỏ trỏ và nói rất nhiều. Còn hỏi chuyện cả bác Tam đang làm cỏ gần đó nữa. Được một lúc thì bác chủ tịch xã nói với một ông có cái bụng to:
– Thôi cũng gần trưa rồi, kính mời anh cùng đoàn ra nhà hàng Tư Mía làm tí rùa vàng gọi là cây nhà lá vườn.
Thế rồi cả lũ lục tục kéo nhau lên xe vụt đi, để lại một đám bụi đỏ đặc uốn éo. Nó nhìn đám bụi tan dần và nghe bác Tam chửi đổng:
– Tiên sư cái lũ ăn hại dân, thằng nào cũng nhà lầu xe hơi giàu có mà chỉ được mả nói càn nói bậy, suốt ngày nhậu nhẹt chẳng giúp gì cho dân!
À thì ra là vậy!
Nó về nhà khoe với mẹ:
– Hôm nay con được gặp đĩ rồi, cả lũ cơ mẹ ạ!
Mẹ nó tìm hỏi bác Tam thì được biết đoàn kiểm tra của tỉnh do đồng chí chủ tịch dẫn đầu vừa về làm việc với xã để kiểm tra quá trình triển khai thực hiện “Chương trình mục tiêu quốc gia xây dựng nông thôn mới giai đoạn 2010-2020”!
À THÌ RA LÀ VẬY!
Damen, ngày 29 tháng 06 năm 2013
Phạm phú Quảng

YÊU LẮM CƠ

Posted: Tháng Năm 20, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

Hắn quyết định đi tìm cọc

Hắn quyết định đi tìm cọc

Hắn quyết định đi tìm cọc.

Hắn chán rồi! Chán hết rồi!

Chán những cuộc chơi thâu đêm. Chán đám anh em bạn bè chỉ mong hắn vãi rắm để khen thơm. Chán những chân dài chân ngắn. Chán vú giả vú thật. Chán kiểu tình một đêm. Chán mỗi sáng tỉnh dậy, gập mặt vào bồn cầu nôn ọe, tay móc ví… Hắn chán cả cái thế giới giả tạo vây quanh hắn. Hắn đi tìm cọc!

Thực ra hắn cũng đã từng có những mối tình tử tế. Một cô làm bảo hiểm AIA, người Hà Nội gốc. Một cô làm Ngân hàng Vietcombank rất trắng trẻo, xinh đẹp, chân dài. Một cô làm bưu điện Bờ Hồ, con nhà tướng, duyên đáo để. Nhưng tất cả cũng chẳng ai qua được 3 tháng. Bởi vì cô nào cũng quá ham tiền và chưa đủ khôn. Còn hắn thì lại quá nhiều tiền và chưa đủ ngu.

Bước sang tuổi 30, tam thập nhi lập. Lần này hắn quyết tâm sẽ tìm người tử tế. Sẽ yêu tử tế. Sẽ lấy vợ.

***

Gần một năm tu tỉnh, hắn chuẩn bị hành trang cho một người chồng tốt. Một người cha tốt. Hắn ngoan!

Thế rồi hắn gặp nàng, là hoa khôi trường Đại học Ngoại Giao. Hắn Hợi, nàng Mùi. Là tam hợp. Nàng học giỏi, hiền lành, nhân hậu. Nhà nghèo nhưng rất gia giáo. Từ quê cha đất tổ Hùng Vương ra Hà nội học chưa được hai năm. Hắn thích nàng lắm. Thích nhất là lối sống cần kiệm. Hắn đã thử cho nàng vài triệu, nàng không bao giờ lấy. Lời ăn tiếng nói trau chuốt, nhẹ nhàng, lịch thiệp. Bố mẹ nàng đều là dân Nho học, đều làm thầy. Nói chung hắn thấy cả nghìn cái tốt, cái đẹp từ nàng. Hắn say như điếu đổ. Đi đâu cũng nhớ, ngồi đâu cũng muốn nhanh về để gặp nàng. Nhiều khi ở xa muốn nghe giọng nàng cũng không được. Nàng không chịu dùng điện thoại. Nàng bảo:

– Các bạn biết nhà em nghèo, nếu em dùng điện thoại sẽ nói em đua đòi.

Hắn càng thương nàng. Nhưng vì hắn hay phải đi xa, có khi hàng tuần mới về nên hắn nài nỉ mãi. Cuối cùng nàng cũng chịu dùng. Hắn tức tốc mua cho nàng một chiếc Iphone 4. Nàng rất biết ý, không muốn cho ai biết, chỉ thỉnh thoảng mới bật máy kiểm tra có tin nhắn của hắn thì gọi lại.

Cuộc tình của hắn đang lăn trên nhung thì một hôm thằng bạn hắn nói:

– Tao thấy con bồ mày ngồi sau xe đạp thằng nào, trông vui lắm.

Hắn không tin. Hắn yêu nàng. Nàng yêu hắn. Hắn có BMW để chở nàng. Không lý nào.

– Chắc mày nhìn nhầm.

Thằng bạn hắn khẳng định:

– Tao có mù đ. đâu. Mày không tin cứ im lặng cài ifile vào máy nó thì biết.

– Mày điên à? Tao việc đ. gì phải làm thế. Thiếu đ. gì gái đẹp.

Hắn nói thế nhưng thực ra trong lòng hắn mơ hồ lắm. Tối đó hắn trằn trọc mãi rồi sáng hôm sau hắn quyết định làm theo lời thằng bạn. Lén cài ifile vào máy nàng. Hắn vừa làm vừa thấy tội lỗi ghê gớm, y hệt như lần đầu tiên ăn cắp tiền mẹ đi chơi điện tử.

Rồi từ hôm đó, hắn ăn không ngon, ngủ không yên. Nói chuyện với nàng cũng chẳng đâu vào đâu. Hắn như mất hồn. Vẫn ánh mắt đó. Ngây thơ, trong trắng. Vẫn nụ cười thiêu đốt đó, vẫn dáng đi thướt tha kiều diễm đó, vẫn giọng nói êm dịu đó… Sao hắn thấy đầy nghi hoặc. Mấy ngày thì hắn không thể chịu được nữa. Nhân câu chuyện về lòng chung thủy, hắn vòng vo nói bóng gió với nàng:

– Tính anh rất đơn giản. Yêu thì bảo yêu, không yêu thì bảo không. Bây giờ thanh niên hiện đại rồi. Mà em cũng vậy nhé, khi nào chán anh hoặc là thích người khác thì cứ nói. Anh sẽ không phiền em đâu…

Nào ngờ nàng vừa nghe đến đó liền òa khóc như mưa như gió…

Hắn hết hồn…

Hắn ân hận quá!

Hắn ăn năn quá!

Hắn giận thằng bạn hắn quá!

Nàng giận hắn mất một tuần. Một tuần hắn bước đi mà chân không chạm đất. Một tuần tai hắn ù đặc. Một tuần hắn khi nào cũng sặc mùi rượu như vừa vớt lên từ trong hũ. Gọi điện nàng tắt máy. Nhắn tin nàng không trả lời. Đến phòng trọ thì bạn cùng phòng nói nàng về quê. Cũng không ai biết địa chỉ chính xác của nàng. Một ngày hắn nhắn cho nàng vài chục cái tin. Cái nào cũng ướt nhẹp nước mắt, đầy tiếng khóc ăn năn. Nàng bặt vô âm tín. Đến ngày thứ tám, buổi sáng hắn đang thoi thóp trên giường thì giật bắn vì tiếng tin nhắn đặc biệt, âm thanh của tình yêu hắn dành riêng cho nàng. Âm thanh mà hắn đã chờ cả thế kỷ.

– Em cố gắng để quên anh đi mà không sao quên được. Muốn về với anh lại nghĩ đến những lời anh nói. Sao anh nỡ đối xử với em như vậy?

Hắn cuống quýt trả lời.

– Em đừng giận anh nữa. Anh sắp chết rồi đây này. Em đang ở đâu anh đón. Anh nào có ý gì đâu. Em hiểu nhầm anh rồi.

– Em về phòng trọ rồi. Trưa anh đón em đi ăn cơm nhé.

Hắn như được hồi sinh. Cắt tóc, cạo râu, nước hoa thơm lừng ôm một bọc quà to tướng đi đón nàng. Hắn vui đến mức cũng không cần hỏi tuần vừa rồi nàng ở đâu? Hắn thấy thương nàng hơn, yêu nàng hơn. Hắn thấy nàng đẹp hơn gấp bội. Hắn tin nàng. Mà sao lại có thể có những ý nghĩ đen tối vớ một sinh linh bé bỏng, một thiên thần trong ngần như thế được.

– “Mày thật ngu xuẩn”. Hắn tự nói với mình.

Tấm vải nhung điều lại mở ra. Tình yêu của hắn lại tiếp tục lăn bánh. Trơn hơn! Nhanh hơn!

***

Hắn không thông báo. Hắn muốn cho nàng ngạc nhiên. Hắn tưởng tượng ra cái cảnh nàng đang cặm cụi ngồi học rồi ánh mắt bừng lên khi nhìn thấy hắn, ôm chầm lấy hắn. Một nụ hôn thật dài, thật phấn khích mùi hơi thở của nàng. Mà không, hắn thích nàng úp mặt vào cổ hắn, cọ cái vành tai lành lạnh vào cổ hắn. Để cho cái mũi của hắn tha hồ nghiến ngấu mùi tóc nàng. Hắn thích vậy hơn…

Hắn đến nhà trọ tìm nàng sau một chuyến đi dài với cơ man nào là quà. Quà cho nàng, quà cho các bạn cùng phòng nàng… Nàng không có ở nhà. Nàng đi chợ. Hôm nay tới lượt nàng nấu cơm. Hắn chia quà cho tất cả. Các bạn cùng phòng nàng tíu tít với hắn. Cô nào cũng khen hắn tốt phước. Có được người yêu thùy mị, nết na, thật như đất. Hắn nghe mà thấy vị ngọt của mật trong tai. Hắn hạnh phúc. Rồi chợt mắt hắn dừng lại nơi chiếc cốc uống nước. Có một bông hồng nằm trong đó. Một bông hồng không cuống, nổi dập dềnh trong cốc. Hắn nhớ có lần nàng nói nàng không thích hoa hồng. Vả lại nàng không phải là tuýp người có thể mua một cành hồng, ngắt lấy bông rồi bày biện như vậy. Phải là một ai khác. Là ai? Hắn chợt nhớ tới lời thằng bạn hắn. Đang miên man, tâm trí hắn đang xiêu vẹo thì nàng về tới. Vẫn ánh mắt đó. Ngây thơ, trong trắng. Vẫn nụ cười thiêu đốt đó, vẫn dáng đi thướt tha kiều diễm đó, vẫn giọng nói êm dịu đó…

– Ôi anh về mà không nói cho em. Anh ăn cơm luôn với bọn em nhé.

Nàng vồn vã. Vui như một đứa trẻ lên ba. Nàng lướt nhẹ qua hắn, thổi vào trong tai hắn một nhúm chữ.

– Em nhớ anh lắm.

Thế là hắn quên hết. Hắn lâng lâng, phiêu bồng. Hồn hắn cứ nhún nhảy, cứ ngoi lên, cứ đụng đụng vào trần nhà như một chiếc bóng bơm đầy khí Hydro. Hắn giơ tay vít xuống. Hồn hắn ngoi lên. Hắn dùng hai tay, ghì cả người vít xuống. Hồn hắn vẫn ngoi lên. Hắn buông. Hồn hắn xuyên qua trần nhà. Sọ(1) hắn thấy bê tông xám xịt. Thấy sắt thép đen ngòm. Hồn hắn vẫn ngoi lên.

Bỗng khực!

Hồn hắn đứng im. Sọ hắn ngơ ngác! Mắt hắn nhìn thấy nàng len lén hất chiếc cốc nước vào sọt rác. Sọ hắn thấy bông hoa hồng giẫy giụa trong đó. Tình yêu của ai giẫy giụa trong đó. Sọ hắn ngọ nguậy, rồi giẫy giụa theo. Hồn hắn vụt rơi tọt xuống nền nhà, đè vào đống nghi ngờ đang lớn lên.

Nàng vẫn hồn nhiên, vẫn thánh thiện, vẫn véo von. Nàng rót cho hắn một cốc nước mới cũng không thèm tráng cốc. Hắn nhâm nhi ngụm nước. Sọ hắn thấy có mùi lãng mạn. Sọ bảo “Mùi tình yêu”. Hắn không phản ứng. Hồn hắn vẫn còn đang lóp ngóp trong đống nghi ngờ. Hồn hắn lồm cồm bò dậy. Đống nghi ngờ nghéo chân. Hồn hắn lại ngã xuống. Lại lóp ngóp! Rồi hồn hắn cũng lết được vào trong hắn. Hắn choàng tỉnh. Cốc nước trong tay đã đổ xuống sàn nhà hơn nửa. Sọ trốn đâu mất tiêu. Hồn cũng chẳng thấy. Mắt hắn thấy nước, thấy nền nhà, thấy nàng ngơ ngác. Tai hắn nghe giọng nàng. Vẫn êm dịu. Vẫn nhẹ nhàng. Vẫn ửng ngần thánh thiện.

– Anh mệt à? Ghé lưng nghỉ tí đi, nấu cơm xong em gọi anh dậy ăn.

Hắn đặt cốc nước xuống bàn. Chống hai tay lên gối, cố đứng lên. Nặng quá! Hồn hắn xuất hiện, lù lù, nặng trĩu. Hắn lê lết cõng hồn đến chiếc giường. Cách có mấy bước chân mà hắn thấy như đi bộ lên đỉnh Yên Tử. Hắn ngả lưng xuống giường. Sọ hắn xuất hiện. Sọ hắn nói “Cái điện thoại”. Sọ hắn nói “ifile”. Sọ hắn nói “Xem đi mà”… Hắn bảo “Không đời nào”. Hắn bảo “Thế là hèn”… Tay hắn lần tới chiếc rương để đầu giường. Nơi để cái Iphone của nàng. Hắn bảo “Không được”. Tay hắn ngập ngừng. Sọ hắn bảo “Nàng đang nấu cơm, không biết đâu”. Tay hắn lại lần. Hắn buông xuôi. Sọ hắn cười. Sọ hắn an ủi “Không có gì thì tốt. Không có gì thì để lại chỗ cũ. Nàng không biết đâu. Vẫn yêu thôi mà”. Tay hắn đưa chiếc Iphone ra, bật máy, mở ifile, lần tin nhắn… Mắt hắn nhắm nghiền. Sọ hắn kéo mí mắt ra. Hắn thấy chữ “Yến”. Yến là cô bạn thân nhất của nàng. Yến học trường Ngoại Ngữ. Mắt hắn lại nhắm. Sọ banh hẳn mắt hắn ra… Mắt hắn nhòa đi… Sọ đọc tin nhắn:

“Đ.m thằng này ngu lắm mày ạ. Tao cứ lo vừa rồi trốn đi với thằng Hùng một tuần về nó bỏ. Không ngờ nó còn yêu hơn. Mua cho tao bao nhiêu quà. Để tao lừa nó mua cho tao con SH xong tao tính bài chuồn. Nhiều khi ngồi sau xe đạp thằng Hùng đ. dám ngửng mặt lên…”

…Tai hắn có tiếng ong vò vẽ lẫn tiếng nàng da diết…

– Đỡ mệt chưa anh? Dậy ăn cơm nào. Yêu lắm cơ!.

                                                          Hà nội, ngày 24 tháng 08 năm 2012

                                                          Phú Quảng

(1) Kính hương hồn bác Trần Dần,

Chiều nay em đi đón con, qua “Những ngã tư và những cột đèn”. Em nghĩ nát cả Sọ, mà Sọ nói “Không có từ thay thế”. Em đành mạn phép xin bác cho em dùng cái từ độc bá thiên hạ của bác. i hệt như trong Thánh kinh vậy. Em xin bác bỏ quá cho!

TRỞ MẶT

Posted: Tháng Năm 20, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

cho va gai2

Thứ trên đời hắn thích nhất chỉ có hai, đó là “chó” và “gái”. Nghe có vẻ chẳng ăn nhập gì với nhau. Kỳ thực lại hoàn toàn khác. Hắn có lập luận của riêng mình hắn. Trong các cuộc vui bất tận, khi no xôi chán chè, khi đã tiễn các cặp dò dài bất tận bằng vài trăm ngàn tắc xi, khi chỉ còn cánh đàn ông trụi thùi lùi với nhau. Hắn thường bảo với đám bạn:

– Con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội(1). Mà trong vô vàn các mối quan hệ đó chứa đựng đầy rẫy những mặt đối lập. Ai muốn làm người đều phải đối diện. Tao chọn “chó” và “gái”. Chó trung thành nhất, còn gái trở mặt nhanh nhất!

Đám bạn nhiều khi thấy khó chịu nhưng hắn mặc. Hắn có nhiều tiền. Hắn rộng rãi. Hắn tiêu hoang. Hắn tự cho mình cái quyền được nghĩ “Ai bỏ hắn, hắn cũng kệ”. Ấy vậy mà cũng chẳng thấy kẻ nào bỏ, trái lại càng ngày càng đông hơn. Thậm chí nhiều khi đang cơn vui, cái đoàn tàu chợ chứa đầy những cái mồm sặc mùi bia rượu và những câu nịnh nọt khắm lợm đang xình xịch lăn bánh trong những nhà hàng sang trọng, hắn tự nhiên thấy tanh lòm. Hắn phủi đít đi về. Chẳng thèm nói với ai một câu. Hắn về chơi với Ki. Chơi với thứ hắn cho là tốt đẹp nhất còn lại xung quanh hắn. Bỏ mặc tất cả. Cái đoàn tàu đã quen rồi. Vẫn tiếp tục lăn bánh. Cái đám quản lý nhà hàng cũng quen rồi. Còn khúm núm đưa hắn ra tận cái ghế của chiếc Ferrari và cẩn thận đóng cánh cửa xe thật êm sau khi đã đút tờ tiền Mỹ từ tay hắn bo vào túi quần sành điệu như một nhà ảo thuật… Và lại khúm núm chào hắn về. Tuyệt nhiên không bao giờ hỏi chuyện thanh toán.

Sau mỗi cuộc vui, hắn về nhà. Chưa vào nhà vội, hắn ngồi bệt ở bậc thềm. Hắn chơi với Ki. Ki lau sạch những bia, những rượu, những tanh hôi còn bò lổm ngổm trên mặt hắn. Hắn thấy thoải mái vô cùng. Ném cho Ki một cái đùi gà, một miếng bít tết mà cậu lái xe đã chuẩn bị sẵn, hắn đi tắm rồi lăn ra đánh một giấc cho tới khi ánh mặt trời chui qua cái kẽ hở của quạt thông gió chiếu vào mặt hắn. Hắn rất tâm đắc khi kê được cái giường vào đúng cái chỗ này. Hắn ghét tiếng chuông báo thức. Những ngày trời mưa hay không có nắng, hắn nằm tới tận trưa. Khi Ki đến đầu giường liếm lên mặt hắn. Ki đói bụng.

Ngày qua ngày, tháng qua tháng. Cuộc sống của hắn cứ trôi tuồn tuột như vậy. Bóng nhẫy. Màu mè. Chẳng có lấy một cái vẩy, sợi lông nào tên là có ích. Cũng không ai rõ hắn làm gì. Chỉ nghe loáng thoáng là trước đây hắn chơi chứng khoán và biết hắn có rất nhiều tiền, có xe đẹp và có nhiều nhà.

Cái duyên của hắn với Ki kể cũng lạ.

Hôm đó, con Lux(một con thuộc giống chó Cocker Spaniel được coi là thân thiện với người nhất mà hắn nuôi đã hơn 2 năm) vừa toi. Toi vì đói. Vì hắn và đoàn tàu của hắn chu du một chuyến tận 5 ngày mới về. Hắn buồn lắm, đang rũ như tàu lá chuối non sau buổi gió Lào thì thằng bạn chui từ đâu ra mang cho hắn một con chó con. Bé xíu, ngo nghoe trong lòng bàn tay. Nó nói:

– Chó quê chính hiệu đấy.

Hắn đặt tên là Ki. Ngoài hắn ra, Ki là sinh vật duy nhất lớn hơn chuột sống cùng hắn trong căn biệt thự tọa lạc trên đường Láng Hạ. Ki càng lớn càng khôn. Luôn xoắn xuýt, tíu tít. Lúc hắn vui hay buồn, hắn mắng, hắn chửi Ki cũng tíu tít. Cái đuôi lúc nào cũng như cánh chong chóng đùa gió. Và đặc biệt hắn có thể tít luôn một mạch năm bảy ngày cũng không sao. Chỉ cần ném vào chuồng chi Ki một vài bao thức ăn sẵn. Ki tự bóc lấy và ăn cầm chừng rất đúng khẩu phần. Nước thì Ki tự biết cắn miệng vào cái vòi tự động. Hắn có lòng tin rằng Ki là thứ trung thành nhất trên đời.

Như vậy đó. Một trong hai thứ hắn thích nhất là thế đấy.

***

Thứ còn lại là “gái”. Hắn cũng rất thích gái. Thích nhưng không mê. Chính xác là không mê nữa. Hắn đã trải qua hàng chục cuộc tình. Lâu thì vài tháng, nhanh thì vài ngày. Còn tình một đêm thì nhiều vô số. Nhiều đến nỗi hằng ngày hắn nhận được không biết bao nhiêu là tin nhắn mùi mẫn kiểu “Cưng ơi, cưng đang làm gì đấy? Cưng quên em rồi à?”… Hắn kệ. Cũng chẳng thèm quan tâm là ai nhắn. Đối với hắn, qua rồi là dứt. Không bao giờ nhai lại. Hắn biết ngày mai hắn lại sẽ gặp cô khác. Trẻ hơn, mới hơn, xinh hơn. Miễn là hắn còn tiền. Nhiều tiền. Với hắn “con gái”, hắn gọi là “gái”, tráo trở lắm. Lật mặt nhanh lắm. Hắn không tin!

Cũng có thể hắn hiểu sai về con gái. Cũng có thể hắn không mấy may mắn, gặp toàn thứ con gái làm cho hắn hiểu sai. Nhưng dù gì thì hắn biết hắn rất từng trải. Và hắn tin vào những gì hắn đúc rút được.

Đối với hắn, gái chỉ là món đồ chơi bằng pha lê. Có thể sáng lấp lánh, trong vắt. Chưa được thì thèm muốn, nhưng có rồi thì lại chẳng biết để làm gì. Giữ lại thì vướng víu. Vứt đi thì vứt như thế nào? Vứt đi đâu? Không cẩn thận loay hoay lại dẫm phải chân, cứa phải tay không chừng. Biết bao nhiêu gương tày đình ra đó. Biết bao đại gia quyền lực, hoành tráng bằng vạn hắn, rồi cũng rách hết cả tay chân mặt mũi. Thậm chí ruột gan cũng rách bươm. Lúc nào cũng cười tươi khen ngọt mà cục bồ hòn thì ngậm trề cả môi. Hắn chẳng dại. Hắn học cách vứt trước khi sắm. Hóa ra cũng chẳng khó như người ta nghĩ. Chỉ một thời gian ngắn, công lực vứt bỏ của hắn đã vô cùng thâm hậu. Chỉ mới nhìn thấy một quả cầu pha lê đẹp mắt thì hắn đã nghĩ ra tới tám vạn cách vứt bỏ. Hắn có thể vứt thẳng, vứt xiên, vứt nghiêng, vứt ngả… Có thể bên trong quả cầu vỡ toang hoác nhưng bề ngoài tuyệt nhiên không bao giờ có một vết xước.

Thế nên hắn ung dung rong ruổi qua các cuộc tình ngày một dày đặc hơn. Hắn am hiểu về gái ngày một thâm sâu hơn. Qua ánh mắt hắn biết ngay gái muốn gì? Nhìn thói quen ăn uống hắn biết gái vệ sinh cơ thể có sạch sẽ không? Nhìn môi hắn biết ngực gái đen hay hồng? Nhìn mông hắn biết gái biết yêu sớm hay muộn? Nạo phá nhiều hay chưa? Nhìn đùi non hắn biết gái có hay đi khuya dậy muộn hay không?… Tóm lại hắn là một bách khoa toàn thư về gái.

Hắn tự nhủ “Gái tráo trở lắm”. Hắn sẽ không lấy gái làm vợ. Hắn sẽ kiếm một nàng tiên, một thiên thần. Nhưng hắn phải chơi đã, phải chơi cho đến tận cùng trời cuối đất đã. Hắn chu du khắp mọi miền đất nước. Hắn nếm đủ mùi vị từ gái Kinh, gái Mường, gái Thái, gái Tày, gái Mông rồi đến Chăm, Khơ Me, thậm chí cả Cơ Tu… Chán ta rồi hắn đi ra ngoài. Nào Á, nào Âu, nào Úc, nào Mỹ. Cuối cùng là Châu Phi. Hắn để cuối vì hắn thấy chờn chờn mấy cô cao lớn, đen trũi, tóc xoăn tít, mỗi khi cười nhe hai hàm răng trắng nhỡn. Nhưng rồi hắn cũng đi. Đi cho trọn vẹn bộ sưu tập. Đi rồi hắn khiếp sợ. Hắn khiếp cái mùi hôi. Hôi từ làn da cho đến mái tóc, hơi thở. Hắn khiếp cái sức khỏe giết người của mấy cô tê giác không sừng này. Hắn gom can đảm bằng những chén rượu Whisky rồi nhắm mắt đưa chân. Để rồi ba ngày sau hắn vẫn chưa thể dựng thẳng cái lưng lên được. Người hắn nhão nhoẹt như vừa qua một cơn bạo bệnh.

Sau chuyến đi Châu Phi. Hắn bước vào tuổi ba mươi. Hắn khép bộ sưu tập lại đem chôn. Chôn cùng cái quá khứ hào hùng của hắn.

Hắn lấy vợ.

Hắn cưới một thiên thần.

Hắn xe duyên với một nàng tiên.

Nàng tiên của hắn vừa tốt nghiệp một trường đại học danh giá tận nước Úc. Gia đình sống tại Sài Gòn. Bố mẹ là dân Bắc di cư 75. Là sỹ quan quân đội. Rất nghiêm khắc và gia giáo. Nàng nói trước đây nàng học RMIT, nhưng vì thấy chưa được như những gì nàng và gia đình mong mỏi nên nàng mới cực khổ băng rừng vượt biển sang tận nước Úc để sau ba năm mang về tấm bằng có in hình con chuột túi.

Y như trong cổ tích. Nàng giỏi giang! Nàng căng đầy! Nàng ngây thơ, ngượng ngùng, trong trắng, trinh nguyên, nhỏ xíu, mũm mĩm, hồng hào…

Hắn hạnh phúc. Ngập tràn hạnh phúc!

Để bày tỏ tình yêu, để đánh dấu một sự gắn kết bền lâu như keo dính chuột. Hắn đề nghị sang tên ngôi biệt thự khổng lồ trên đường Hoàng Đạo Thúy cho nàng. Nhưng nàng một mực từ chối. Nàng nói:

– Căn nhà đó của anh đang đứng tên bố anh. Làm vậy bố mẹ anh dễ hiểu lầm em lắm. Vả lại em chỉ cần được làm vợ anh thôi. Nhà cửa, vật chất đối với em chẳng quan trọng.

Hắn không đồng ý với nàng. Hắn nhất quyết bắt nàng phải nhận.

Nàng nhất quyết không nhận.

Bàn đi, tính lại năm lần bảy lượt cũng không xong. Cuối cùng vì quá trân trọng cái tấm thịnh tình của hắn, nàng nói:

– Trời không chịu đất thì đất chịu trời vậy. Nhưng dù sao em cũng chẳng đứng tên đâu. Bây giờ ba má em già cả, côi cút trong Sài Gòn làm em lúc nào cũng canh cánh trong lòng. Hay anh tạm thời sang tên cho ba em rồi mời ông bà ra đây ở luôn thể. Như vậy thứ nhất là lỡ không may khi anh có làm ăn sa sút vận hạn thì căn nhà chẳng phải tên vợ chồng mình cũng sẽ giữ lại được. Thứ hai là được ba má ở gần không phải vào Nam ra Bắc em cũng chuyên tâm lo lắng cho anh được nhiều hơn. Sau này còn sinh con đẻ cái nữa anh ạ.

Hắn quá đỗi vui mừng.

Hắn nể nàng tiên của hắn quá!

Hắn kính phục thiên thần của hắn quá!

Một con người nhỏ nhắn, xinh đẹp, mới có một nhúm tuổi thế thôi mà có thể suy nghĩ sâu xa như vậy. Vẹn toàn như vậy. Phúc nhà cho hắn biết chừng nào. Hắn thầm cảm ơn ông bà, tổ tiên nhà hắn đã dày công tu nhân tích đức để đến đời hắn được hưởng phước.

Ngày an bài cho ba má nàng về căn nhà mới xong. Nàng vui lắm. Nàng thưởng cho hắn một đêm rất lạ. Nàng nói:

– Hôm nay em rất vui. Em muốn anh cũng được vui cùng em. Em biết anh là người từng trải, sợ rằng anh sẽ nhanh chán em nên em đã tập trung nghiên cứu kỹ “Tố nữ kinh” và “Kama Sutra”. Em sẽ làm cho anh được hạnh phúc. Sẽ làm cho anh si mê em suốt đời.

Hắn ôm nàng thật chặt và nói:

– Em là tiên nữ của anh, là thiên thần của anh. Em chẳng cần làm gì thì suốt đời này anh cũng mê mệt em rồi.

***

Từ ngày có nàng Ki cũng vui vẻ hơn, béo tốt hơn, đẹp hơn. Những lúc hắn đi vắng, nàng chăm cho Ki. Nấu cho Ki những món ăn ngon. May cho Ki những tấm áo sặc sỡ màu sắc và mặc cho Ki để Ki khỏi lạnh…

Hắn ít đi hơn nhưng cũng ít chơi với Ki hơn. Hắn bận lo cho nàng tiên của hắn. Hắn bận với cái mê mệt của hắn.

***

Lâu lắm rồi hắn mới hội ngộ cùng cái đoàn tàu của hắn. Hôm nay một thằng đàn em của hắn ra mắt bạn gái mới. Gọi điện từ trưa, nó khẩn khoản:

– Nhất định đại ca phải ra xem giúp cho em. Cái khoản này đại ca là số một. Chỉ có đại ca giám định thì em mới yên tâm được.

Hắn tới Nhà hàng Long Đình thì đoàn tàu chợ của hắn đã nối xong toa. Dài dằng dặc. Thằng đàn em giới thiệu một cô bé rất xinh xắn, hừng hực lửa. Cô là người Miền Tây. Đang làm lễ tân tại một nhà hàng có tiếng trên đường Điện Biên Phủ. Thằng này vào Sài Gòn có qua đấy nhậu vài lần rồi dẫn luôn cô ra Hà Nội. Trông cô rất hiền lành, nói chuyện duyên dáng, dễ thương. Hắn hỏi cô:

– Anh trông em hiền quá, làm nhà hàng sao nổi?

Cô nhoẻn miệng cười:

– Ngó zậy mà hổng phải zậy đâu anh.

Thằng đàn em hắn đỡ lời:

– Đại ca anh là cao thủ bậc nhất về phụ nữ đấy cưng à. Đại ca đã chẩn đoán thì bệnh gì cũng tòi ra hết.

Cô lúng liếng cặp mắt nói:

– Có thiệt không zậy? Chắc là anh chưa gặp mấy cô Bắc Kỳ giả Nam thôi. Họ đâu có đơn giản như gái Miền Tây chúng em. Gần chỗ em trọ trước đây có một chị gốc là người Bắc. Nhà thì bình thường nhưng chơi bời rất kinh khủng. Ba má nộp tiền cho chị vào học trường đại học RMIT nhưng chơi quá không học được nên ba má chị lại phải vay mượn cho chị đi Úc học. Nghe nói sang đó cũng chẳng học hành gì. Năm ngoái chị bỏ về Việt Nam cặp với một ông già. Lấy tiền đi Thái Lan làm lại từ đầu tới chân. Vá màng trinh, căng da đùi, nâng mông, sửa ngực, hút mỡ bụng. Lại sang Trung Quốc học thêm một khóa đào tạo lấy chồng đại gia. Rồi ném ông già kia ra đường lấy ngay một anh trẻ đẹp ở Hà Nội. Em nghe nói giàu mà yêu chị lắm. Vừa rồi mới cho bố mẹ chị một biệt thự rất to và chuyển hết cả nhà ra Hà nội ở luôn…

Chén rượu trên tay len lỏi vào bao tử hắn từ lúc nào hắn cũng không biết. Hắn thấy đắng ngắt ở cổ và cay xè hai con mắt. Hắn nhớ tới Ki. Hắn đứng dậy bê nguyên cả con vịt quay thượng hạng Long Đình trị giá cả vài tạ lúa ra xe. Vẫn như mọi khi, đám phục vụ và quản lý nhà hàng vẫn khúm núm đưa hắn ra xe. Vẫn khúm múm nhét tiền bo vào túi và khúm núm đóng cửa xe. Đoàn tàu đã quá quen cảnh hắn tự dưng bỏ về nên vẫn tiếp tục lăn bánh…

***

Hôm nay hắn không gọi nàng tiên của hắn, không gọi thiên thần của hắn ra mở cổng. Hắn tự lê cái thân xác không xương của hắn vào cái bậc thềm quen thuộc. Hắn không thấy Ki ra đón. Ngồi tựa lưng vào tường nhà, hắn cất tiếng gọi Ki. Một lúc lâu hắn thấy Ki ểu oải đi tới trong bộ cánh mới màu đỏ tươi. Không tíu tít, không quay chong chóng đuôi. Hắn vẫy. Ki lại gần hắn. Hắn tháo bọc giấy. Mùi vịt quay thơm lừng. Hắn đưa lên miệng cắn một miếng nhai ngấu nghiến rồi ném cả con vịt cho Ki. Ki thận trọng ngửi ngửi. Hắn nhìn Ki. Ki thè lưỡi liếm vào cái phao câu con vịt rồi ểu oải bỏ đi. Mặt hắn phừng phừng. Miếng vịt trong cổ hắn chực trào ra. Hắn lấy lưỡi đè xuống. Lưỡi Ki và cái phao câu con vịt lại kéo ra. Hắn giơ tay chộp vào cổ Ki. Ki tợp vào tay hắn rồi cúp đuôi chạy. Hắn cho cả bàn tay đầy máu và nước dãi của Ki vào miệng mà mút. Kỳ lạ là hắn không thấy tanh mùi máu, không thấy hôi mùi Ki. Hắn chỉ thấy cay cay đầu chót lưỡi và trên sống mũi. Bất giác hắn cười, cười không thành tiếng, cười ngặt nghẽo. Rồi hắn im bặt. Hắn nghếch mũi lên đánh hơi. Tanh quá! Tanh rợn người!

Hắn gục mặt xuống nôn thốc nôn tháo. Máu, nước dãi, vịt, rượu… cuốn lấy nhau bò ra hết. Vẫn tanh! Hắn vẫn ọe. Hắn nôn khan. Hắn bịt mũi. Hắn thở bằng mồm.

Vẫn tanh!

Nhắm mắt, xoay người theo hướng mùi tanh. Hắn nghe vọng tiếng thiên thần khe khẽ:

– Anh yêu, anh say quá rồi. Vào nhà kẻo lạnh đi anh.

Thì ra nàng tiên của hắn, thiên thần của hắn đã mở cửa đón hắn từ lúc nào.

                                                          Quảng Bình, ngày 05 tháng 09 năm 2012

                                                          Phú Quảng

 

(1). “Trong tính hiện thực của nó về bản chất con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội” – (Các Mác).

MÙI QUAN

Posted: Tháng Năm 20, 2013 in Uncategorized
Thẻ:,

Quốc Anh và Hiền chèo trong Thị Mầu

Quốc Anh và Hiền chèo trong Thị Mầu

“…Đập cổ-kính ra tìm lấy bóng;
Xếp tàn-y lại, để dành hơi…”

Hai câu thơ trong bài “Khóc Bằng Phi” của Tự Đức cũng đủ làm cho ta thấy sự quan trọng của “hương”, của “mùi”. Chỉ có điều, hiểu, sử dụng như thế nào cho đúng? Hay chí ít cũng cho đủ?

…dẫn…

Trước đây, khi công nghệ xử lý mùi còn chưa phát triển, mỹ phẩm chưa tràn lan  và phổ dụng như bây giờ. Khi cán bộ nhà nước vẫn gội đầu và tắm bằng xà phòng 72. Trên một toa tàu, một chuyến xe buýt, một lớp học, một phòng chờ bệnh viện nóng nực…, sẽ là tận xui khi có một người toả ra cái mùi “hách từ trong nôi”, mùi viêm cánh cấp. Cái thứ “hữu xạ tự nhiên hương” này một khi đã phát tán vào không khí thì vô phương cứu chữa. Tôi rất ấn tượng cái hình ảnh một bàn tay giơ cao, bám lấy cái thòng lọng trên xe buýt, men theo nó xuống dưới chừng 45 cm là một cái nách áo ướt sũng, ngào ngạt hương…

Ngày nay, khi nhà vệ sinh công cộng bình thuờng cũng có một chai nước rửa tay diệt khuẩn hiệu Lifeboy, thì cái sinh vật quý hiếm đó cũng ít xuất hiện. Thay vào là hình ảnh nam thanh nữ tú, quý ông quý bà lịch lãm sang trọng với mùi nước hoa nhè nhẹ phảng phất…, rất đi vào lòng người…

Tuy nhiên bên cạnh đó lại xuất hiện những sinh vật mới, những biến thể hết sức thảm hoạ cho cộng đồng. Đó là các bà, các cô, thậm chí cả các anh nữa. Họ có thể là người nhiều học, ít học, là tiểu thư con nhà giàu, doanh nhân thành đạt, đệ nhất, đệ nhị phu nhân, hay hoa hậu, hoa khôi, đĩ đực, gái bao… Nhưng đặc điểm nhận dạng là bề ngoài chải chuốt, khoác lên mình những bộ cánh đắt tiền, và sử dụng rất nhiều nước hoa cũng rất đắt tiền.

Những sinh vật này, ngày dùng hàng chục loại dưỡng thể. Sau khi tắm táp xong tẩm lên người  hàng lít nước đủ các mùi, trước khi ra đường lại dội thêm vài gáo nước hoa đắt tiền mỗi loại. Có như vậy họ mới tự tin đi vào chỗ đông người, tự tin đi vào nhà vệ sinh công cộng mà không sợ thối…

Họ đúng là thảm hoạ cho cộng đồng, thảm hoạ cho những nơi đông đúc, phương tiện công cộng… Họ cũng chính là kẻ thù số một của những người bị bệnh hen suyễn và nhồi máu cơ tim.

…chuyện…

Kể rằng… Ở Hà Nội có một doanh nhân thành đạt, rất giàu có. Ông có sở thích sưu tầm cổ vật.

Năm xưa nào không rõ, trong một chuyến công du đến nơi xa xôi hẻo lánh, một xứ nào của Tây Tạng. Ông ghé thăm một ngôi chùa nhỏ cổ kính nằm sâu trong dãy Hy Mã Lạp Sơn. Sau khi đảnh lễ thấy tâm hồn thanh thoát lạ thường. Ông tìm gặp trụ trì là một vị Lạt Ma già nua, xin được cúng giường một khoản tiền lớn giúp trùng tu và bảo tồn ngôi chùa mà không lưu danh. Vị sư già vô cùng cảm kích đã tặng ông một đôi lục bình được bọc rất kỹ bằng nhiều lượt ni lon và vải lụa đỏ làm kỷ niệm. Về tới nhà, khi mở gói quà, một mùi hương ngan ngát, nhẹ nhàng toả khắp khuôn viên căn biệt thự rộng đến hơn ngàn m2 của ông. Ông vô cùng mừng rỡ khi nhận ra đôi lục bình này chính là “Khứu Thần Cư” lẫy lừng, nhờ vào đặc tính thay đổi hương thơm diệu kỳ của nó. Là đôi lộc bình mà giới sưu tầm đồ cổ có máu mặt như ông cũng chỉ mong một lần được chiêm ngưỡng chứ chưa nói gì đến chuyện sở hữu…

Lộc bình bằng thủy tùng xanh

Lộc bình bằng thủy tùng xanh

Nhân gian lưu truyền rằng, có một vị Lạt Ma đức độ thời nhà Đường bỏ tâm huyết cả đời để tạc nên một đôi lộc bình từ hai gốc thuỷ tùng Phu Thê Bái nghìn năm tuổi của hồ Điền Trì, Vân Nam. Loài gỗ thuỷ tùng này có sắc xanh, vân đẹp và luôn tỏa hương thơm phảng phất, linh thiêng. Lạt Ma này sau khi tạc xong đôi lục bình, hương thơm của gỗ cộng thêm tâm huyết của vị nghệ nhân đã làm động lòng Khứu Thần, vị thần rất đỗi tài năng, chủ sự các mùi hương trên thế gian. Khứu Thần bèn chọn đôi lục bình này làm nơi cư ngụ. Từ đó vị thần này quản luôn cả việc toả hương của đôi lộc bình độc nhất vô nhị. Hương thơm toả ra ở đôi lộc bình này vô cùng kỳ lạ. Cùng một lúc, một nơi nhưng mỗi người có thể cảm nhận được một mùi hương khác nhau. Bởi Khứu Thần luôn nắm bắt được sở thích và tâm trạng của mỗi người để điều tiết mùi hương khi chuyển tới khứu giác của người thưởng thức. Cũng từ đó đôi lộc bình được gọi là Khứu Thần Cư…

***

Quá đỗi vui mừng, vị doanh nhân bèn lập một đài cao tráng lệ nằm trong khuôn viên trang trại ở ngoại thành phía Đông dành thờ đôi lộc bình. Ngày dâng đàn, cúng lễ cắt băng khánh thành có rất nhiều khách mời đến tham dự.

Giới cổ đồ khắp từ Nam chí Bắc, từ ta đến Tàu đều muốn được tận mắt chiêm ngưỡng và được thưởng thức thứ hương thơm thần thánh của Khứu Thần Cư.

Bạn bè trong giới doanh nhân đến chúc mừng ông cũng một phần vì hiếu kỳ.

Giới quan lại đương thời thì đến vì sơn hào hải vị, vì phong bao dày dặn mang về, vì mối giao hảo với một doanh nhân thế lực như ông.

Đàn cao bảy thước hai tấc, được những nghệ nhân cung đình dựng bằng gỗ Đinh Hương mang về từ vùng Thượng Lào. Lưng quay về hướng Tây, mặt quay về Đông, để Khứu Thần có thể đón những tia nắng đầu tiên ngoi lên từ biển cả.

Đôi Khứu Thần Cư được đặt trang trọng trên một bệ thờ thiếp vàng nơi đài cao chót vót chỉ có một lối lên với hai cánh cửa đồ sộ. Chắc ông tính ngừa phường trộm cắp. Một tấm vải đỏ thêu thùa long phượng buộc một sợi dây kim tuyến cũng màu đỏ, phủ hờ lên trên. Chỉ hé ra một góc nhỏ xíu có màu xanh biêng biếc của chiếc lộc bình phía bên tay trái, như gây thêm sự tò mò cho quan khách.

Khách đến rất đông, chỉ có vợ chồng ông Tổng không thấy. Người to nhất, quan trọng nhất Hà Thành không thấy.

Tới giờ lành, ông chào hỏi quan khách, giới thiệu về đôi Khứu Thần Cư rồi đăng đàn cắt băng khánh thành. Ông ra hiệu cho đám người làm tắt hết trầm, nhang. Trả lại sự tinh khiết vốn có cho không gian. Mùi nhang, trầm loãng dần rồi tan hẳn. Cả khán trường im phăng phắc. Mọi người căng mình vì chờ đợi. Ông trầm mình, kính cẩn với tay cầm vào sợi dây kim tuyến, từ từ kéo nhẹ. Tấm vải đỏ thêu long phượng trườn dần, khoảng hở màu xanh biêng biếc cũng lớn dần. Hai chiếc lộc bình cao chừng sáu tấc, bụng ước chừng non hai tấc được chạm trổ cầu kỳ dần hiện ra… Góc miệng lộc bình hé mở. Một mùi hương nhẹ nhàng, ngây ngất, hư vô, tan chảy… Chủ, khách không ai bảo ai, nhắm nghiền mắt, hướng vòm mũi lên cao. Ngất ngây trong hương thơm linh thiêng diệu kỳ…

Ngoài cổng có tiếng động, tiếng mở rồi đóng cửa xe hơi. Nặng trịch. Loại xe đắt tiền…

Không ai mở mắt…

Hương thơm thay đổi dần…

…Từ mùi trẻ trung hiện đại của Paris Hilton, đến mùi gợi cảm quyến rũ của Tendre Poison, chuyển qua mùi thảnh thơi của Romance, mùi phiêu lưu của Cool Water, mùi quí phái của Chanel N5, rồi mùi binh đao của vàng bạc châu báu… Rồi tất cả cùng hòa quyện vào nhau, thầm thì với nhau, đả kích lẫn nhau, đấm đá lẫn nhau, chém giết lẫn nhau…, mùi khó tả. Chủ và khách rướn người lên như cố với thêm một nhón mùi diệu kỳ linh thiêng… Nhưng dường như không còn chịu đựng được nữa. Họ đồng loạt mở mắt.

Ở cửa khán trường là ông Tổng. Vợ chồng ông Tổng. Họ vừa đến.

Tối hôm đó, trời mưa tầm tã, sấm chớp đì đoành. Nghe nói rằng Thiên Đình tổ chức một đám tang rất long trọng. Cả Thượng giới vô cùng thương tiếc tiễn đưa một vị thần tài năng vừa qua đời vì bệnh nhồi máu cơ tim.

Hà nội, ngày 12 tháng 08 năm 2012

Phạm Phú Quảng

 

CON SÂU RƯỢU

Posted: Tháng Năm 19, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

Con sâu rượu

Con sâu rượu

Hắn ngồi trên chiếc ghế mây, không tựa lưng vào thành ghế mà đặt một cánh tay lên bàn rồi gác cái cằm lởm chởm những râu vừa mọc sau một đêm đánh vật với tửu thần. Như thường lệ, quán cà phê Climax nằm trong khuôn viên Cung Văn Hóa Hữu Nghị Việt Xô không vắng nhưng cũng chẳng quá đông người. Thứ duy nhất hắn cảm nhận được là những nhát búa đang giáng vào đỉnh đầu, vào trán, vào hai thái dương. Có một gã tù nào đó đang miệt mài quai búa. Rất nặng. Có lẽ loại hai chục ký chứ không chừng. Nhắm mắt, hắn thấy gã tù bắp tay cuồn cuộn, đen và bóng nhẫy mồ hôi đang đều đặn vòng quai của cây búa tạ. Đầu hắn nhói lên theo mỗi nhịp búa quai. Cục óc như cái bướu cây xà cừ cứ lắc qua lắc lại, ọc ạch trong vỏ sọ. Lớp màng mỏng bọc dúm óc nhão đang căng như một chiếc bóng bay thổi quá đà. Khẽ rùng mình với cái ý nghĩ chỉ cần sự hỗ trợ của một chiếc gai nhỏ xíu cũng đủ để óc hắn văng tung tóe khắp cả cái nơi hắn đang ngồi. Hắn nghe thấy tiếng tĩnh mạch nằm hai bên thái dương, chỗ gần lỗ tai đang thều thào “Bỏ rượu đi thôi! Bỏ rượu đi th..ô..i..! Ngu lắm Quảng ơi! Ngu lắm Quảng ơ..i…!”. Hắn toan cãi lại thì giọng cô phục vụ có bím tóc đuôi gà chen ngang vào:

– Xin lỗi anh dùng gì ạ?

Hắn vội nín thinh, ngậm ngay cái miệng đang định cãi lại và gọi một cốc nước chanh đá chua. Là cốc thứ năm trong buổi sáng này. Hắn nghe người ta nói thứ nước buốt lạnh này sẽ làm đầu óc tỉnh táo, vị chua của nó sẽ làm giã nhạt men rượu trong người say. Nhưng sao hắn càng uống càng thấy khát, càng thấy buồn nôn. Cô phục vụ vừa đi khỏi, hắn vểnh tai lắng nghe cái thanh âm thều thào lúc nãy nhưng tuyệt nhiên không thấy. Hắn cố tập trung cũng không thấy. Rồi hắn nghe tiếng “Một, hai, ba, zô”, “Hai, ba, bốn, zô”… Quái lạ, giữa trưa nắng thế này lũ điên nào lại uống rượu trong quán cà phê. Hắn đưa mắt một vòng tìm kiếm. Bàn bên tay phải là mấy cô dân văn phòng đang chí chóe tám chuyện. Bàn bên tay trái là mấy anh râu tóc rũ rượi, áo quần rách rưới, chẳng ai nói với ai câu gì, mắt lờ đờ ngắm nhìn mặt trời chói chang mà cứ như đang thưởng nguyệt giữa đêm Thu canh tàn. Chắc là dân bôi vẽ, không họa sĩ thì cũng kiến trúc sư. Đằng xa hơn nữa là một anh đầu trọc gầy giơ xương, hoa văn vẽ kín khắp cả ngực, cả gáy, cả tay, cả chân. Cổ đeo một sợi dây thừng tết bằng vàng tây to như ngón chân cái. Cỡ này lỡ có chán ghét cõi đời mà đi trầm mình tự vẫn cũng không cần phải buộc thêm đá. Ngồi trong nhà, nhưng anh vẫn đeo kính đen và đang cãi nhau kịch liệt với cái điện thoại cũng màu vàng chóe. Không ai uống bia, chẳng ai uống rượu! Vậy thì cái thanh âm kia từ đâu mà có? Còn cái tiếng thều thào kia trốn đi đâu mất rồi? Hắn nhíu mày suy nghĩ. Thì ra tiếng “zô”, tiếng “hò”, là của ngày hôm qua. Hôm qua hắn đã nhét đầy hai tai, đầy óc hắn. Chắc chúng nó không tìm được đường ra, chúng nó phải ở lại vì một lẽ đầu óc hắn ngóc ngách lắm, tăm tối lắm. Cố gắng xua đi tiếng xe cộ, tiếng nhạc, tiếng người…, hắn lắng nghe thêm lần nữa. Tiếng thều thào lúc nãy quả thật đã trốn đâu mất tiêu. Như vậy có khi lại hay. Lúc nãy nóng máu thì vậy, bây giờ nghĩ lại hắn thấy cũng chẳng biết cãi như thế nào. Chẳng lẽ lại hét váng lên là “Không, tao không ngu, thằng Quảng không ngu. Không bao giờ ngu! Ngu làm sao mà tốt nghiệp được một trường khó nhằn như trường Đại Học Xây Dựng Hà Nội đúng thời hạn? Ngu làm sao có thể chia năm đồng cho ba người mà ai cũng thấy cầm một đồng là quá nhiều? Và chí ít hắn cũng đã nhét vào trong đầu hàng trăm cuốn sách từ thụ thai cho châu chấu, đến Bill Clinton thích hút xì gà có mùi âm hộ Monica Lewinsky, cho đến việc chúng ta không thể đứng trên mặt trăng mà đái xuống mũi giày được… Không, thằng Quảng không thể nào là ngu được!”.

Nhưng mà vậy thì ai ngu? Ừ nhỉ, ai mới là ngu nhỉ? Rõ ràng phải có kẻ ngu. Không ngu sao lại cứ nốc cái thứ nước cay xè, bỏng rát cả cuống họng ấy vào làm gì? Đã bao giờ uống đến ly thứ ba mà vẫn còn thấy ngon chưa? Không ngu sao biết mệt, biết độc hại, biết bệnh tật mà vẫn uống? Không ngu sao biết đến 90% là rượu giả mà vẫn uống? Nhất định là con ma men, là con sâu rượu. Nhất định là nó rồi. Hắn mừng quá, hệt như Quýt tìm thấy Cam vậy. Bất giác hắn mỉm cười. Mặt hắn giãn ra. Mà phải thế chứ, phải có kẻ ngu chứ hắn không thể nào ngu được. Hắn nhìn vào cánh cửa kính. Hắn thấy nhờ nhờ một khuôn mặt bủng beo, xanh rớt, cặp mắt híp tịt, mí mắt dày như miếng bì lợn, tròng mắt lừ đừ hệt mắt cá chết. Giật mình, hắn quay đầu lại phía sau. Không thấy ai. Hắn đưa tay dụi mắt rồi ghé sát hơn. Đích thị là hắn, cái mũi to thế kia lẫn vào đâu được. Trời ơi, hắn không nhận ra hắn nữa!

Gã tù vẫn quai búa, đều đặn và dai dẳng. Vỗ mạnh tay vào đầu, hắn vươn vai hít một hơi thật sâu, hy vọng sẽ thấy khá hơn. Hắn thở ra bằng miệng, cũng thật dài, thật sâu, như muốn đuổi hết hơi rượu còn trong bụng, trong cuống họng. Hơi thở vừa dứt, hắn bỗng thấy choáng váng, mắt tối xầm, khắp người hắn như có hàng vạn cái kim đang ngọ ngoạy. Chỗ nào cũng đau. Hắn thấy cồn cào trong bụng, hắn thấy buồn nôn. Từ sáng tới giờ hắn đã nôn không biết bao nhiêu là lần rồi. Người ta say rượu có thể nôn ngay. Nôn rồi lại uống được ngay. Còn hắn, hắn chẳng cần nôn cũng uống được và uống được rất nhiều. Càng uống càng hăng, rồi thì tận ngày hôm sau hắn mới nôn. Hắn say nguội. Hôm nay cũng vậy, buổi sáng sau khi nhắm mắt nuốt bát phở gà Mai Anh ở Lê Văn Hưu xong, hắn làm luôn ba cốc trà đá rồi vào vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Nào phở, nào gà của buổi sáng, nào cơm, nào rau, nào thịt của ngày hôm qua trộn lẫn với trà, với rượu, ào ào tuôn ra từ cái nơi mà người ta vẫn bảo cần phải giữ vệ sinh nhất. Một mùi hôi tanh nồng nặc, rất đặc trưng của nhà vệ sinh nam trong các quán nhậu Hà Thành. Rồi từ lúc đó đến giờ, hắn nôn không biết bao nhiêu lần mà kể. Càng về sau thì trong cái hỗn hợp độc đáo đó, phần cái càng ít đi, nhường cho phần nước. Đủ các màu, xanh rồi vàng đậm, rồi nhạt dần, rồi trong như nước lèo. Hắn phải uống thêm nước để có cái mà nôn. Hắn ọe đến buốt cả họng. Hắn cảm giác từng miếng da trong cuống họng như bong ra, bị cào ra, ruột quặn như đứt thành từng khúc. Tưởng như không còn gì để mà chui ra nữa thì hắn lại buồn nôn. Cốc nước chanh đã nằm trên bàn từ bao giờ, hắn với cốc nước và tu một hơi hết nhẵn rồi tìm đường vào nhà vệ sinh. Hắn thấy nhà cửa, bàn ghế chạy vòng tròn như đèn kéo quân xung quanh hắn. Mặt đất nghiêng ngả, chao đảo. Hắn cứ nhìn hàng gạch dưới chân mà bước. Nhà quay thì hắn quay theo nhà, đất nghiêng thì hắn nghiêng theo đất. Khoảng cách từ bàn hắn ngồi tới nhà vệ sinh chỉ chừng ba chục bước chân mà hắn thấy như cả cây số. Bụng hắn thì đau lắm rồi, cần giải quyết lắm rồi. Ngồi trong nhà vệ sinh, hắn chợt nhớ tới những người bị bệnh hiểm nghèo. Hắn nghe nói nếu “Miệng nôn, trôn tháo, tay bắt chuồn chuồn” là sắp đi. Hắn giơ hai bàn tay, duỗi các ngón tay ra rồi nắm lại. Vẫn bình thường, vẫn chưa bắt chuồn chuồn. Thế nghĩa là chưa chết được. Mà biết đâu chết có khi lại hơn thế này. Tự nhiên hắn thoáng nghĩ đến cái chết. Hắn nghĩ nếu chết hắn sẽ chọn cách chết nào?

Hắn sẽ mua một nghìn bông hồng để quanh giường rồi đóng kín cửa, tắt quạt thông gió rồi ngủ một giấc sang tận thế giới bên kia. Không được, thế mùi mẫn quá, ướt quá, giống sách quá.

Hắn sẽ trèo lên một tòa nhà thật cao rồi gieo mình xuống. Không được, thế người hắn sẽ méo mó lắm, sẽ gãy nát một vài thứ, sẽ vỡ toang hoác một vài thứ, sẽ văng tung tóe một vài thứ. Như vậy xấu lắm.

Hắn sẽ kiếm một đoạn dây thừng. Nhưng sẽ treo vào đâu nhỉ? Ở quê còn sân vườn, còn cây mà treo. Hay chí ít cũng còn xà nhà mà treo. Ở Hà Nội, nơi mà tấc đất còn hơn cả tấc vàng và nhà toàn bằng bê tông thì chẳng biết phải treo vào đâu? Chẳng lẽ lại treo vào móc mắc màn? Nhỡ nó tụt ra, chẳng chết mà lại gãy cái tay, cái chân thì khổ, thì nhục. Vả lại nghe ông Mario Puzo nói mấy người bị thắt cổ chết đều vãi hết cả ra. Tiểu, trung, đại tiện đều có cả. Thế thối lắm, bẩn lắm.

Hắn sẽ buông mình xuống biển, phía sau đuôi con tàu nào đó ở thật xa đất liền. Giống như Jack London sắp đặt cho Martin Eden vậy. Chết như vậy vừa sạch sẽ mà cũng chẳng ai biết. Nhưng cũng không được, hôm qua hắn vừa hứa với con gái hắn chủ nhật này sẽ cùng đi xem “Kỷ băng hà”. Hắn vẫn phải sống!

Hắn chợt nhớ đến mấy câu thơ của Bùi Giáng:

…Nếu có thể chết thử chơi một chút

Rồi trùng sinh ăn phở khắp phố phường

Đừng vĩnh viễn chết chán chường lắm ạ.

Chết thì chán lắm!

Quay trở lại bàn, gọi thêm cốc nước chanh đá chua. Hắn quyết tâm phải bỏ rượu!

Hắn phải tìm cho ra con ma men, phải tìm cho ra con sâu rượu. Phải cho nó một trận, phải ném nó ra ngoài đường, phải nhận chìm nó xuống dưới nước, phải giết nó đi. Vì mày mà ông mệt mỏi, vì mày mà ông bủng beo, vì mày mà ông nên nông nỗi này.

Hắn nhắm mắt lại, hắn đi tìm. Hắn thấy trước một cái miệng hang đen ngòm, có một con vật giống con sâu róm khổng lồ, nhưng gầy gò hơn với những sợi lông dài màu xanh. Nó có một đôi mắt đờ đẫn nhưng lập lòe như ma trơi. Nó không có miệng mà có cái vòi như con đỉa thở ra toàn mùi men rượu. Nó không bò mà nó đi, đi bằng hai chân khẳng khiu, nghiêng ngả. Hai sợi râu ôm lấy một vật giống như cái hồ lô. Thì ra con ma men là như vậy, con sâu rượu là như vậy. Hắn lờ đờ nhìn con ma men. Con ma men dốc cạn cái hồ lô vào cái vòi rồi lờ đờ nhìn lại hắn. Hắn hét lên:

– Mày tránh xa tao ra, mày cút khỏi tao ngay. Sao mày hư hỏng, mày say sưa nhiều thế? Sao mày bệ rạc thế? Mày là đồ bỏ đi. Mày ngu lắm. Rượu có gì ngon, có gì hay đâu mà uống? Toàn cồn và nước lã thôi, toàn chất độc hại thôi, nốc vào làm gì? Đấy, nhà hàng “Sơn Thủy” đấy, gương tày đình ra đấy. Đến các cụ chúng nó còn cho bú rượu giả chứ nói gì đến cái loại tép riu như mày. Khôn hồn biến đi cho khuất mắt tao, đừng để tao nhìn thấy nữa. Còn để tao thấy mày một lần nữa, còn làm khổ tao nữa thì tao sẽ bẻ cổ mày, tao cắt vòi mày…

Con ma men thoáng giật mình, nó giỏng tai lên nghe. Lông nó chuyển dần từ màu xanh sang màu đỏ. Nó khua cái vòi lên hít một hơi rất sâu rồi phì hơi ra cũng rất dài. Toàn mùi rượu. Nó hét lên:

– Mày tưởng tao thích uống lắm à? Mày tưởng tao không biết tao bệ rạc à? Mày tưởng tao thích cái hình dáng tao thế này lắm à? Mày tưởng tao không biết rượu là độc, là hại à? Tất cả là do mày, mày ban cho tao cả đấy. Mày tạo ra tao, mày nuôi dưỡng tao. Mày không muốn nhìn thấy tao thì dễ tao muốn nhìn thấy mày à? Tao xấu thì mày đẹp lắm à? Mày về soi lại gương đi. Tao sẽ về nhà tao, mày không muốn gặp tao thì đừng gọi tao ra nữa. Chào mày!

Nói xong con ma men xiêu vẹo bước đi về phía cửa hang, ném chiếc hồ lô vào trong hang. Vẫn với ánh mắt lờ đờ nhưng có phần đắc ý, nó quay đầu lại nhìn hắn thêm một lần rồi khuất hẳn trong hang.

Hắn cũng thoáng giật mình. Hắn nhìn con ma men khuất bóng sau cửa hang đen ngòm mà ngờ ngợ có chút gì quen thuộc.

Đúng rồi, cái mũi của nó! Cái mũi to thế kia lẫn vào đâu được!

Choàng mở mắt, hắn vén áo lên xoa bụng, một cái bụng to quá cỡ so với tạng người như hắn. Chính giữa cái bụng là một cái lỗ rốn hun hút, đen ngòm. Tận sâu trong bụng hắn nhói đau, đau như những chiếc lông sâu róm vừa mới cọ vào trong đó.

(Bài đã đăng trên báo Văn Nghệ Quân Đội)

Hà nội, ngày 22 tháng 09 năm 2012

Phạm Phú Quảng

NHỮNG CÁI CỌC

Posted: Tháng Năm 19, 2013 in Uncategorized
Thẻ:,

Những cái cọc

Thời gian gần đây, đọc đâu cũng thấy lùm xùm mấy vụ mua mua, bán bán, chân dài, chân ngắn, hoa hậu, hoa khôi … nọ kia. Quả thật tốn nhiều giấy bút cái chuyện hiển nhiên như ông trên bà dưới.

Tôi chợt nhớ lại một câu chuyện. Cũng khá lâu rồi, cỡ năm sáu năm về trước. Hồi đó tôi mê món bi da lỗ(ngoài Bắc gọi là bi-a) và hay la cà các câu lạc bộ từ chuyên nghiệp đến không chuyên.

Một hôm tôi đang chơi ở một câu lạc bộ khá nổi tiếng trên đường Trần Hưng Đạo, Q5 thì thấy anh chủ CLB, cũng là bạn tôi, chuẩn bị tuyển nhân viên xếp bóng. Hôm đó có khá đông ứng viên đến dự tuyển. Nghề này lương thấp(chỉ khoảng 1 triệu đồng), nhưng nếu cô nào có thêm vốn tự có là hai trái bóng lớn lại dễ thương, vui vẻ thì thu nhập cũng khá. Tính tôi hay đùa nên nói với anh chủ CLB:

– Để tôi sơ tuyển cho.

Bạn tôi đồng ý. Tôi bèn chọn ra một cây cơ, loại 3 khúc dành để đề pa(đánh quả đầu tiên để phá bóng), tháo bớt khúc đuôi. Phần còn lại còn khoảng 90cm gì đó. Rồi dựng đứng cây cơ xuống sàn.

– Ai bước qua cây cơ mà không phải nhón chân, không làm đổ cây cơ thì được tuyển thẳng. Những người còn lại sẽ thi tiếp các vòng sau.

Mấy cô chân ngắn ướm chừng không qua được nên chấp nhận thi tuyển, không thử. Các cô còn lại thử, nhưng không cô nào qua. Duy nhất một cô bé, rất cao ráo, xinh xắn, dễ thương bước gần qua. Nhưng vướng xiêm y nên vẫn làm cây cơ đổ. Cô này cuối cùng cũng được tuyển. Làm một thời gian thì bỏ. Nghe nói cô đi làm người mẫu.

Những cái cọc thấp tè, in toàn hình ông Tây

Bẵng đi một một quãng dài, chừng một năm hơn. Tôi vô tình gặp lại cô bé trong một quán nhậu buổi chiều. Vẫn rất xinh tươi và có vẻ từng trải hơn. Cô qua bàn tôi, mời một ly bia, trò chuyện xã giao vài câu. Bây giờ cô vừa đi học đại học, vừa làm người mẫu và diễn viên nghiệp dư. Cuộc sống cũng tạm ổn. Cô nói:

– Cũng tại anh làm em không nhiều tiền được!

Tôi tá hỏa:

– Giỡn hoài, liên quan gì đến anh!

Cô cười, mời tôi thêm một ly rồi nói:

– Này nhé, mấy đứa cùng nghề với em, không đẹp bằng em, diễn không bằng em. Chúng nó cũng chẳng cần bước qua cái cọc nào hết. Thậm chí cái cọc bé xíu, dài chưa đầy gang tay chúng nó cũng ngồi lên, cái cọc mỏng ơi là mỏng, chừng 1-2 cm in toàn hình ông Tây chúng nó cũng đè lên luôn. Ấy thế mà chúng nó lại rất nhiều tiền…

Nâng lên uống thêm với cô bé một ly mà tôi chỉ thốt được đúng một chữ:

“HẾT!”

Hà nội, 12 tháng 06 năm 2012

Phạm Phú Quảng

CON NUÔI(Thư gửi ông ngoại)

Posted: Tháng Năm 19, 2013 in Uncategorized
Thẻ:,

1311474218.img

Ông ngoại vô cùng kính yêu!

Mấy hôm nay cháu rất buồn. Chị Hoa đã về ông bà nội, mẹ cháu bận lo cho em 98. Không có ai chơi với cháu cả. Chắc ông ngoại chưa biết em 98 đâu nhỉ? Ông ngoại ở xa quá mà cháu lại không biết đường. Cháu đành viết thư cho ông vậy.

Ông ngoại ơi, từ ngày mẹ cháu nhận nuôi em 98 thì không còn thời gian để chăm lo cho cháu nữa. Cháu cũng chưa được gặp em í, chỉ thấy mẹ lúc nào cũng bần thần suy nghĩ rồi lẩm nhẩm, ghi chép gì đó vào trong cuốn sổ luôn mang theo mình. Cháu hỏi gì mẹ cũng mắng, mẹ nói:

– Để yên tao còn tính toán nuôi em nó.

Có hôm đến bữa cơm mẹ cũng không nấu, nhiều hôm cháu phải ăn cơm nguội. Cháu muốn xin mua gì mẹ cũng nói để tiền nuôi em. Thứ bảy tuần trước mẹ còn bán nốt cả chiếc xe đạp của chị Hoa. Cháu thương mẹ lắm. Hôm chị Hoa được học sinh giỏi mẹ dẫn chị đi mua cái xe đạp đó. Mới chưa được một tháng mẹ lại phải bán đi. Chắc mẹ buồn nhiều!

XHLode1

Ông ngoại kính yêu, cháu không biết em 98 làm gì? Đang ở đâu? Sao em 98 lại cần nhiều tiền như vậy? Cháu hỏi thì mẹ mắng:

– Mày biết cái gì! Tao nuôi nó vài hôm nữa nó về thì tha hồ tiền.

Lạ quá ông nhỉ, em cháu là còn bé hơn cháu mà sao lại có nhiều tiền vậy? Nhưng mẹ nói vậy mà mấy tuần liền cháu hỏi mẹ vẫn nói:

– Nó chưa về.

Tiền thì ngày nào mẹ cũng gửi cho em í. Có gì bán được mẹ bán cả rồi! Nhiều lúc cháu lo không biết mẹ có bán cháu không?

Ông ngoại này, cháu kể cho ông nghe chuyện này nhưng ông không được kể với ai đâu đấy. Ở gần nhà cháu có chị Ngọc người mẫu chân rất dài. Chú Ngựa Hoang nói chị í chạy xô nhanh lắm, chú là Ngựa Hoang mà cũng không theo kịp. Ông ạ, chị í cũng nuôi em nuôi đấy. Mấy em luôn! Nhiều người cứ hay nói chị ấy không tốt. Không phải đâu ông ạ, nuôi em nuôi khổ và tốn tiền như vậy mà chị nuôi cả mấy đứa. Chị í tốt ông nhỉ. Cháu cũng thương chị í nữa. Có hôm cháu nghe nói chị í còn phải cởi hết quần áo cho thiên nhiên, cho môi trường gì đó, rồi còn cởi cho cả đại gia nữa ông ạ. Thậm chí quần áo, túi xách cũng chỉ dám mua đồ nhái còn để dành tiền nuôi các em. Kinh quá ông nhỉ!

Nhưng ông ạ, cháu cũng không biết thiên nhiên là ai? Môi trường là ai mà chị Ngọc lại cởi quần áo cho họ xem. Chẳng lẽ họ không thấy xấu hổ ông nhỉ?

Chú Người Rừng nói “Thiên nhiên là cây, cỏ, hoa, lá, chim muông, sông, suối, núi đồi… Môi trường là như nước, không khí để thở…”. Chú í còn nói “Chim muông bị bắt ăn thịt hết rồi, cây, cỏ, sông, suối thì không có mắt. Chẳng thấy gì đâu mà xấu hổ”. Mà ông ơi, sao chị í cởi quần áo mà nước lại sạch hơn, không khí trong lành hơn hả ông? Chú Hùng kiến trúc sư lại nói không làm sạch mà còn làm bẩn cả thiên nhiên. Ôi người lớn thật mệt! Cháu chẳng hiểu ra thế nào nữa! Chú Hùng còn nói “Đại gia là người có nhiều tiền mà đa dại”. Cháu lại không hiểu đa dại là gì nhưng chắc mấy đại gia mắt cũng kém ông nhỉ?

Cháu cứ kể chuyện chị Ngọc mà quên không nói với ông. Hôm trước mẹ cháu quên không mang cuốn sổ theo, cháu mới mở ra xem thử. Trời ơi, ông không thể tưởng tượng được đâu. Em 98 học giỏi lắm í. Ngày nào cũng được 80 điểm, 100 điểm, có hôm còn được tận 200 điểm. Khiếp luôn! Cháu phục em í quá! Cháu và các bạn hôm nào cố gắng lắm cũng chỉ được 9 hay 10 điểm thôi. Thảo nào mẹ lo cho em í thế! Cháu mong được gặp em í lắm ông ạ.

Ông muôn vàn kính yêu. Hôm qua em í về một tí vào buổi tối rồi đi ngay. Đưa cho mẹ rất nhiều tiền. Mẹ vui lắm, mẹ còn cho cháu đi ăn kem nữa. Nhưng cháu lại chẳng được gặp em í! Mẹ nói:

– Có gì mà buồn. Chịu khó ngoan đi, mai tao sẽ nuôi đứa khác!

Thế đó ông ngoại, kể được cho ông nghe cháu cũng thấy đỡ buồn nhiều rồi. Chúc ông luôn luôn khỏe mạnh và đừng nuôi cháu nuôi nhé ông.

Cháu yêu ông nhiều lắm!

Hà nội, 23-06-2012

PHẠM PHÚ QUẢNG

 

HAY MÌNH NGU THẬT?

Posted: Tháng Năm 19, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

Hay minh ngu that

Tôi là giám đốc, chủ tịch Hội đồng quản trị một công ty thành viên nho nhỏ trong số năm mươi công ty trực thuộc Tổng công ty HUX. Sản lượng xây lắp hàng năm vào khoảng hơn một trăm tỷ, cộng thêm vải chục tỷ doanh số từ việc xẻ đất Nhà nước ra bán. Cũng chính vì một vài chục tỷ nho nhỏ này mà biết bao nhiêu kẻ sứt đầu mẻ trán, trong đó có tôi.

Vốn là một trung cấp nông lâm nghiệp, ra trường vào những năm 90, qua biết bao nhiêu thăng trầm, từ đi buôn gỗ, đãi vàng rồi đến buôn xi măng… Số phận run rủi thế nào lại đi theo cái anh xây dựng. Cái nghề khô như ngói, bạc như vôi! Mà nó bạc thật, không có bạc đố anh làm nên trò trống gì. Này nhé, muốn làm xây dựng phải có công trình, muốn có công trình phải chạy phải chọt, phải có bạc có tiền. Sơ sơ một công trình vào khoảng 20 tỷ nếu làm giao thông thì phải cắt từ 15 đến 25, thậm chí 30%. Phải chi trước khoảng 2 đến 4%, có khi lên đến 5%, tức là cả tỷ bạc. Nếu là công trình xây dựng thì ít hơn một chút nhưng cái khoản ban đầu thì cũng không có gì thay đổi. Lăn lộn mười mấy năm trời ròng rã cũng dành ra được hai căn nhà và chút lưng vốn chừng năm tỷ đồng. Thế rồi đùng một cái, cách đây hai năm thấy bạn bè họ đổ xô đi mua quan, mua tước, được gọi ông này bà nọ. Vậy là cũng chạy, chạy đôn chạy đáo, suốt cả một năm chạy gối mỏi chân chồn, cái lưng vốn gần năm tỷ bạc cứ ỏn ẻn ra đi mà chẳng có cái chức quan nào hẹn ngày trở lại. Cụ Tú Xương nói chí phải. Chỉ béo mấy thằng bán lọng.

Biết vậy, nhưng đã trót đâm lao thì đành phải theo lao. Bán bớt đi một căn nhà. Ơn Trời Phật, lần này trúng. Giám đốc, chủ tịch Hội đồng quản trị công ty HUX 45 là tôi.

Mừng chưa kịp lo, thì ra cái công ty HUX 45 này cả ba năm liền thua lỗ. Là công ty Nhà nước, có năm mảnh đất cắm dùi, giá trị vào khoảng hơn trăm tỷ đồng thì đã làm dự án, bán đi quá nửa. Tôi chui vào cái mớ bòng bong, nhìn quanh công ty đâu cũng là giấy nợ, một đoàn tàu há mồm cứ đến tháng nuốt chửng đi hai trăm triệu tiền lương chỉ để ngồi chơi games online và bàn chuyện ông Sakozy lấy vợ mới. Cái đám dự án thì đụng đâu mắc đấy. Mắc quy hoạch, mắc mật độ xây dựng, mắc chiều cao hạn chế, mắc chuyển đổi mục đích sử dụng… mắc một nghìn thứ mắc. Vậy là, chấn chỉnh nội bộ, cắt giảm biên chế, cải tổ hành chính, thuê thêm người giỏi về làm. Dự án lại phải chạy. Chạy anh Quy hoạch, chạy chị Môi trường, chạy ông Đầu tư, chạy bà Cấp phép… Hết một năm. Xây lắp vẫn lỗ! Dự án thì đã thông được ba cái nhưng khốn nỗi gặp đúng vào lúc cái con “khủng hoảng” nó đang no nê thừa mứa, nó lượn lờ rong ruổi suốt ngày đêm ở mấy cái dự án bất động sản nên chẳng ai dám mua, vì mua vào sợ nó vật chết.

Thật may mắn cho tôi, vào đầu năm nay(2010) cái con “khủng hoảng” nó đã bớt hung hăng. Dự án lại có người mua, công ty lại có đồng ra đồng vào. Đến cuối năm tất cả các dự án đều thông, tính toán sơ sơ cũng còn dư chừng vài chục tỷ đồng. Định bụng ông Năm + bà Ba + chú Hai cùng họp lại = Mười = Cái vẹn toàn, a lê hấp biến cái của công thành cái của tư. Mua lại căn nhà, trả vào cái két năm tỷ bạc cho mụ vợ nó đỡ càu nhàu. Nhất là sau mỗi lần đi công đi chuyện, đi khách đi khứa rồi lại phải đưa cái cô Xuân làm ở phòng marketing ngân hàng DISEP về tận cái căn hộ nằm ở phố “Hàng Chiếu” rồi mới về thì đã một, hai giờ sáng.

Nhưng người tính không bằng trời tính! Xây lắp lại lỗ! Tính qua tính lại chẳng còn là bao. Mà dạo này tổng công ty có ông Tổng mới, tôi lại phải gồng mình một phen. Quyết định làm đẹp cho bộ mặt của công ty và chủ yếu là đẹp cho cái bộ mặt của tôi, để tôi được oách với ông Tổng, oách với cái mớ chủ tịch công ty thành viên đông như lợn con của Tổng. Vậy là bao dự định đều tan tành theo mây khói. Cầm cố thêm căn nhà, bù thêm vào cái chỗ lỗ. Nghĩ bụng đằng nào mà chẳng của mình, Chủ tịch, Giám đốc đều mình cả, kế toán trưởng cũng của mình. Lấy ra lúc nào chẳng được. Quan trọng là giờ phút sinh tử này. Nghiến răng! Quyết định! Chơi!

Xây lắp lãi hơn bảy tỷ đồng, dự án lãi hơn chục tỷ đồng. Báo cáo tài chính đẹp như mơ. Thành tích của HUX 45 xếp thứ nhất toàn Tổng công ty. Tôi cũng được cá nhân xuất sắc nhất toàn Tổng công ty.

Bữa liên hoan cuối năm cả công ty, quan khách vui tung trời. Tôi uống sẵn viên thuốc giải rượu. Định bụng sẽ uống tới cùng, sẽ tiếp tới cùng những chén rượu và những ánh mắt ghen tỵ. Cứ nghĩ đến những ánh mắt đó là lòng tôi vui lắm. Vậy rồi lần lượt từng người. Đầu tiên là ông Tổng. Ông cố rướn cái thân xác ngọc ngà lên cho miệng gần micro hơn. Hình dáng con người quí phái này, có dịp tôi sẽ tả sau. Ông nâng chén và nói rất to, rất trịnh trọng:

– “Nào, chúng ta cùng nâng chén chúc mừng người có thành tích dẫn đầu toàn Tổng công ty. Tuổi trẻ taaa…ài cao”.

Tôi như đi trên mây. Lâng lâng, dạt dào, bay bổng. Vậy nhưng tôi vẫn nghe thấy cái âm hưởng của chữ “taaa..ài” trên cái miệng “có gang có thép” kia sao daaa..ài quá. Thây kệ! Vui đã! Oai đã!

Đúng hệt như tôi tính, các chủ tịch, giám đốc các công ty thành viên lần lượt qua chúc mừng. Zô! Uống! Zô! Uống!… Ai cũng rất nhiệt tình, nhưng cái tôi ngạc nhiên nhất chính là thứ tôi chờ đợi, những ánh mắt ghen tị. Không hề có! Thay vào đó là những ánh mắt đắc ý. Duy một vài người, khá thân với tôi, nhìn tôi với ánh mắt thương hại. Tôi cảm nhận được điều đó nhưng không hiểu tại sao.

Lại zô! Lại uống!… Trong cái ánh sáng mờ ảo, trong cái tiếng nhạc xập xình. Men rượu, men chiến thắng, men danh vọng… làm tôi say. Say thật! Tôi quên hết những điều vừa chợt cảm nhận. Tôi vui!

***

Được gọi lên Tổng, được lên gặp ông Tổng! Đó là cái tin tốt đẹp nhất mà tôi đã mong chờ suốt cả tháng nay. Âu cũng là kết quả của sự hy sinh ngót gần chục tỷ bạc, sự chịu đựng biết bao giày vò đay nghiến của mụ vợ. Mà đàn bà, cao cũng đái không qua ngọn cỏ. Chấp làm gì!

Tôi comple củ sếch, giầy bóng, tóc thơm lên đường.

Trợ lý Thông, ở Tổng vẫn hay gọi là Lý Thông, dẫn tôi vào phòng ông Tổng. Lý Thông có dáng người cao lớn, tóc chẻ ngôi được giữ nếp cẩn thận bằng một loại keo có mùi hăng hắc. Cặp mắt lươn một mí luôn đảo qua đảo lại với nụ cười xã giao thường trực trên môi kể cả trong cái ngày đưa ông cụ thân sinh của hắn về nơi an nghỉ vào cuối năm trước.

Thông trước đây là nhân viên phòng Kế hoạch, một chân chạy lon ton, chuyên lo mấy vụ đấu thầu xanh đỏ. Ngày mừng ông tổng giám đốc mới về đây, hắn mang tặng ông một bức tranh lớn, trên đó là cảnh một con thuyền đang cưỡi đầu ngọn sóng tiến về phía trước. Góc cao bên trái là dòng chữ Trung Quốc mà theo hắn dịch có nghĩa là “Thuận buồm xuôi gió”. Ông Tổng mới rất thích, lại càng thích hơn nữa khi hắn cúi gập người, nói nhỏ vào tai ông “Em tặng xếp bức tranh, chúc xếp tiền tài, công danh “thuận buồm xuôi gió”, sức khỏe dồi dào, tình duyên “thuận giò xuôi b…ướm” để tinh thần tỉnh táo cho bọn em được nhờ!” Ấy vậy mà trúng phóc tim đen ông Tổng. Tối đó hai thầy trò chén anh chén chú cùng mấy cô nhân viên marketing ngân hàng DISEP đến khuya và rồi sáng ngày hôm sau hắn có giấy bổ nhiệm chuyển lên làm trợ lý Tổng giám đốc. Cái tên Lý Thông cũng từ đó mà có.

***

Chiếc ghế bành bằng da đen kịt, to quá cỡ được mang về từ cái nơi xa xôi nào đó mà Lý Thông gọi là I tà lì được kê sau một cái bàn màu nòng súng sang trọng cũng to lớn, bên cạnh là cái tủ cũng màu nòng súng chiếm gần hết cả một bức tường màu trắng nghe nói được cõng về từ Giẹc ma nì. Tất cả được đặt trong một căn phòng rộng lớn và có rất nhiều cửa sổ nằm tọa lạc tại tầng thứ chín của cái tòa nhà cũng rất to lớn trên Đại lộ Hùng Vương. Lọt thỏm trong đó, chính xác hơn là trên chiếc ghế bành là một người đàn ông nhỏ thó trạc tuổi lục tuần nước da mai mái, khuôn mặt lưỡi cày bèn bẹt được gieo lên vô số vết rỗ xám xịt to cỡ bằng hạt đậu đen. Kẻ ngang thửa ruộng cằn cỗi hình lưỡi cày đó là một cặp mắt bé tin hin không nhìn thẳng được bao giờ. Ông bị lé.

Ấy vậy nhưng xin các bạn đừng nhầm tưởng đó là thằng ăn cắp móc túi trên xe buýt hay là thằng lừa đảo cướp giật ở chợ Đồng Xuân. Đó là vì do tôi dốt văn, tôi không hay chữ, nên tôi không thể nào tả được hết cái nhan sắc trung thực, cái vẻ đẹp ti tiện của người ấy. Xin thưa rằng đó là ông Chín, xếp Chín, Tổng Giám đốc mới của Tổng công ty Đầu tư kinh doanh bất động sản X(tên viết tắt là HUX, Tổng HUX), là ông Tổng, là xếp tôi. Xét về cân lượng thì ông là người chịu nhiều thiệt thòi nhất trong số hơn một ngàn người làm việc tại tòa nhà này. Tính luôn cả cái biển TỔNG GIÁM ĐỐC nặng ngàn cân đang đeo tòn ten ở cổ mà ông vừa mua nghe đâu cả triệu Mĩ kim cộng thêm đôi giầy đỡ chân hiệu Va len ti nồ được thửa riêng cho cái chiều cao khiêm tốn của ông thì mỗi lần ông bước lên cái cân Tầu cả phố đều được nghe: “Chiều cao một mét năm mươi tư, nặng bốn mươi ba ki lô gam. Hơi gầy ba ki lô gam. Đề nghị cháu tập thể dục và bồi dưỡng thêm.” Vậy mà cái bóng của ông Tổng lại rất to, che phủ cả cái tòa nhà này và thêm bốn mươi chín cái tòa nhà khác rải rác khắp cả Nam, Trung, Bắc. Cứ nơi nào có cái dấu hiệu tròn tròn, xanh xanh, y như cái dấu kiểm dịch đóng lên mông con lợn, có chữ HUX là đều bị bóng ông đè lên cả.

Nghe nói ông Tổng mới học hết lớp mười, đi làm công nhân lò gạch, vì người nhỏ, sức yếu nên họ phân công cho lái chiếc công nông chuyên chở gạch mộc từ sân phơi ra lò nung. Nhờ trời, cái lò gạch đó làm ăn phát đạt, mua thêm được cái xe Zin ba cầu. Ông Tổng được đi học lái xe, được lên đời. Với bản tính láu cá, trong một lần đổ gạch cho ông giám đốc công ty CIENCA ông Tổng đã được chuyển hẳn lên thành phố, làm lái xe riêng cho ông giám đốc CIENCA. Số phận đưa đẩy, mua được tấm bằng tốt nghiệp phổ thông, ông được lên làm ở phòng hành chính. Quản lý một lúc gần chục đầu xe. Vừa thảnh thơi mà chỉ cần bán dầu mỡ, thanh toán tiền sửa chữa xe khống trong một năm cũng đủ để gia đình ông sống sung túc và tậu được một căn lều chừng hai chục mét vuông tại quận ven đô. Cuộc đời ông từ đó chỉ biết đi lên không ngừng. Nghĩ lại phục ông quá. Biết bao lần ông vấp ngã. Cái khó ló cái khôn. Ngã chỗ này thì ông đứng lên chỗ khác. Cao hơn! Quý hơn! Hiên ngang hơn!

***

Tụt đôi giầy Tây bóng lộn soi gương ngoài cửa phòng, tôi vồn vã chìa tay chào ông Tổng. Ông lạnh nhạt đưa bàn tay mềm nhũn, ướt nhẹp cho tôi và mời tôi ngồi. Đúng là bàn tay của người cao quý, bàn tay của người giàu sang. Bàn tay này mà đếm tiền thì sẽ không cần phải cho vào miệng thấm nước.

Sau khi yên vị, ông Tổng vẫn chăm chú vào bản kế hoạch trải dài trên mặt bàn. Tôi hơi chột dạ, nhưng dù sao cũng tự trấn tĩnh bằng cái thành tích xếp thứ nhất Tổng công ty của mình. Mà đáng tự hào quá đi chứ lị. Một công ty làng nhàng đang xếp vào hàng ngũ đội danh sách trong tổng, giờ nghiễm nhiên đứng trên hẳn tất cả, đè đầu biết bao anh cao lớn.

Đang tận hưởng cảm giác thắng cuộc thì ông Tổng húng hắng lên tiếng.

– Anh có biết tại sao tôi gọi anh không?

Tôi lướt nhanh một lượt qua các sự kiện diễn ra gần đây. Nào là Đại hội cổ đông thường niên, nào là bầu Ban chấp hành, nào là mừng ông Tổng về nhà mới, nào là mừng thọ ông cụ thân sinh của ông Tổng… Tôi đều chu đáo, đều được ông Tổng khen ngợi. Hay tại hôm trước quá chén có lỡ mời cô thư ký mới có cặp chân nõn nà dài ngoằng ngoẵng của ông Tổng nhảy chung một bài. Không lý nào! Hôm đó còn biết bao nhiêu người mời chứ mỗi mình tôi đâu. Mà chân dài thế, háng cao thế thì có vài chục thằng như tôi cõng nhau nhảy chắc gì đã tới.

– Anh có biết tại sao không?

– Dạ có gì xin xếp chỉ bảo.

– Không dám! Anh làm ăn giỏi vậy tôi sao dám chỉ bảo anh.

– Dạ đều là người trong nhà cả, mong xếp cứ thẳng thắn phê bình.

– À, anh nói thế là ý gì? Anh nói tôi không thẳng thắn?

– Ấy chết, xin xếp bớt giận. Em đâu dám nghĩ…

– Mà tôi cũng chẳng dám phê bình anh đâu! Ai dám phê bình cá nhân xuất sắc nhất Tổng công ty! Ai dám phê bình anh giám đốc công ty có thành tích vượt trội như vậy!

– Nhưng mà…

– Anh tự kiểm điểm lại mình đi!

– Dạ, em thật sự không hiểu mình có lỗi gì.

Tôi chợt nghĩ đến thằng Phương lùn, giám đốc công ty HUX 1. Hắn vốn không ưa gì tôi, đã thế trong cuộc bình bầu cá nhân xuất sắc vừa rồi hắn lại thua tôi có một lá phiếu. Đúng rồi, chắc thằng này đã ton hót điều gì với ông Tổng rồi đây.

– Thưa xếp, hay thằng Phương lùn nó nói xấu em điều gì. Xếp đừng tin nó.

– À, anh nói nó lùn, dễ tôi không lùn chắc?

– Em không…

– Vâng tôi vừa lé, vừa lùn, vừa rô, vừa rỗ. Nhưng không ngu như anh!

– Em lỡ miệng xin xếp đừng chấp. Nhưng em quả thật chưa hiểu có chuyện gì ạ.

– Anh không hiểu hay cố tình không hiểu? Không phải mỗi cậu Phương, mà cả bốn mươi chín công ty kia người ta đang căm hận anh đấy.

– Thưa xếp em đâu làm gì ảnh hưởng đến họ. Chẳng lẽ…

– Không ảnh hưởng à? Anh tưởng anh giỏi lắm, anh khôn lắm hử? Thực ra anh ngu lắm! Người ta còn giỏi gấp trăm, gấp ngàn lần anh. Khôn bằng vạn anh đấy!

– Nhưng rõ ràng là năm nay công ty chúng em xếp thứ nhất về hiệu quả sử dụng vốn. Lãi những mười mấy tỷ đồng.

– Đó, đó chính là cái ngu, cái dốt của anh. Anh báo lãi mười mấy tỷ đồng, phải nộp thuế thu nhập doanh nghiệp mất hai mươi lăm phần trăm, số còn lại phải chia cho các cổ đông và ghi vào vốn Nhà nước. Hỏi anh, tôi và các cụ ở bên trên được cái gì? Đã vậy các công ty khác lại bị các cụ hỏi là sao công ty lớn, có truyền thống như vậy mà lại làm ăn không bằng công ty 45? Sao mà phần các cụ nhỏ vậy? Đó là các cụ nhìn vào cái thành tích lẫy lừng của anh đó. Anh đã hiểu chưa?

– Dạ! Em …

– Thôi anh đi về đi, nhìn thấy anh là tôi chịu không nổi. Chiều hai giờ lên hội trường dự lễ tổng kết và nhận bằng khen.

Tối hôm đó đang ngồi xem ti vi, đầu óc miên man suy nghĩ thì bỗng nghe tiếng mụ vợ hét lên lanh lảnh từ phòng khách.

– Trời ơi là trời! Sao mà ông ngu thế hả ông? Trần đời tôi chưa bao giờ thấy ai ngu như ông. Ai lại công ty Nhà nước mà đi báo lãi tận mười mấy tỷ đồng bao giờ!

Hóa ra mụ nhìn thấy bản báo cáo thành tích bất hủ của tôi nằm cạnh tấm bằng khen và năm triệu đồng tiền thưởng.

Mụ vợ mình chỉ là nhân viên văn thư ở một công ty cấp nước bé tẹo, chẳng bằng cấp gì. Sao kiến thức của mụ lại đáng nể như vậy nhỉ? Sao suy nghĩ của mụ lại cao sang giống ông Tổng đến như vậy?

Hay mình ngu thật?

PHẠM PHÚ QUẢNG

 

CHUYỆN TRONG ĐƠN VỊ

Posted: Tháng Năm 19, 2013 in Uncategorized
Thẻ:,

Dai ca xam lung

Ngày trước khi mới hết nghĩ vụ về(mãn hạn tù), đại ca có kể cho mình nghe một vài chuyện trong đơn vị(Chắc đại ca sợ mình không biết gì sau này lỡ có vào đó khó xoay xở. Cám ơn đại ca! Em yếu vía lắm, chắc không dám đi nghĩa vụ đâu). Hôm nay mình kể lại cho các chú có “Lòng Yêu Nước” nghe mà học hỏi.

Chuyện chăn trâu.

Trong đơn vị Đội viên nào không vừa ý thường bị đại ca trong phòng bắt phạt đi chăn trâu không được để cho trâu ra khỏi cánh đồng ăn lúa của người khác.

Trời đất, trong đó mà được đi chăn trâu thì còn gì bằng?!

Khà khà, cái này các đại ca còn suy nghĩ thấu đáo hơn mình nhiều.

Trâu ở đây là một chú kiến và cánh đồng là một vòng tròn nhỏ bằng cái “ngàn vàng”(Đồng xu) do đại ca vẽ ra trên nền đất. Người bị phạt được phát cho một sợi dây thừng(là một sợi tóc dài bằng… sợi lông). Cứ thế ngồi chăn chú kiến từ sáng đến tối, không được để đi mất và cũng không được để chết. Hà hà, dễ không? Có lẽ cũng vì vậy kiến ở trong đơn vị cũng được các chú thuộc hàng Tốt(hàng thấp nhất, tép riu) rất quý mến để lỡ khi đánh mất hoặc để trâu chết còn bắt trộm bỏ vào.

***

Chuyện Cán bộ phạt mấy đội viên(tù nhân) phạm tội đánh chắn.

Trong đơn vị thì cờ bạc là một tội, có lẽ vì thế nên Cụ Đế Thích không thích đi tù. Nhưng có đôi khi biết phạm tội mà vẫn làm. Phạm tội lặt vặt cùng lắm cũng chỉ đi quân ngũ. Mà hơ hơ, quân ngũ là ở đây chứ ở đâu mà sợ.

Nhưng không đâu, ở cái nơi được gọi là không có quyền công dân ấy thì việc trừng phạt nó cũng đặc biệt hơn rất nhiều. Nếu không thì các chú cuồn cuộn “Lòng Yêu Nước” ngoài kia xung vào quân ngũ hết, lấy đâu người đi làm phản động.

Chuyện là thế này: nếu ai bị bắt gặp đánh chắn sẽ phải đưa đi chôn hết cả bộ chắn cách xa khoảng 200 m từ chỗ ngồi đánh và phải trèo qua một ụ đất hoặc một chướng ngại vật gì đó.

Dễ không? Quá dễ!

Hè hè, đừng tưởng bở. Cái hay còn ở sau!

Có hai điều kiện để chôn:

Thứ nhất: chôn từng con một(hình như 100 con thì phải, mình không thạo môn này cho lắm).

Thứ hai: cả bốn đội viên phạm tội(Đánh chắn thường có 4 người) phải cùng khiêng Bác Chắn. Nghi lễ phải cực kỳ long trọng. Bốn đội viên mỗi người giơ một ngón tay trỏ lên trời rồi đặt Bác Chắn nằm ngay ngắn trên cả 4 ngón tay ấy. Cứ thế tang lễ được cử hành. Đội người đưa tang gồm 4 đội viên phải cực kỳ cẩn thận và tỏ lòng kính trọng đến Bác Chắn vì nếu Bác không vui, Bác lăn xuống là tang lễ lại phải khởi hành lại từ đầu.

Khà khà! Cũng vì vậy mà ở cái chốn không có quyền con người này lại có những đám ma long trọng, chất chứa tình người và nhiều nước mắt nhất trên cõi đời. Đám tang cụ Cố Hồng cũng còn thua xa, xa lắm! Có những Bác Chi Chi, Cửu Vạn, Bát Sách được đưa đi đưa lại hàng trăm lần mà vẫn chưa chôn vì… chưa đủ long trọng! Có những đám ma kéo dài hàng tháng, người đưa khóc hết cả nước mắt mà Cụ vẫn không chịu đi! Vậy là nhang khói, vàng mã được đốt như thật, khóc như thật. Tất cả chỉ hy vọng Cụ chịu đi cho chứ giữa đường Cụ lại lăn xuống ăn vạ thì…

Lạ nhất là các “Chiến sỹ yêu nước” cấp 1 này ở bên ngoài thường ngày đi chùa đi chiền không thắp lấy một nén nhang. Thấy Bụt không cầu, thấy Phật không lạy. Chửi nhà chức trách, chửi anh em, ông bà, cha mẹ, thậm chí chửi cả tổ tiên(Thế mới là yêu nước). Vậy mà chỉ cần vào đây một vài tháng, tham dự một vài “đám tang” là trở thành con người hoàn toàn khác(Ai nói”Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời? Vứt!). Các đội viên ưu tú nằm trong thành phần đưa tang sẽ dậy sớm, tắm rửa sạch sẽ, lo nhang đèn, vàng mã rồi thắp hương khấn vái rất thành khẩn, khóc hết cả nước mắt. Chú nào khóc không thật sẽ bị cho là: “Vì mày mà cụ không chịu đi!”

Thế đấy, XHCN muôn năm! Cán Bộ muôn năm! Chỉ có các Bác Cán Bộ mới có thể giúp cho cái cõi đời đầy bất nhân bất nghĩa này chứng kiến được những đám tang nghĩa tình như vậy, văn hóa như vậy, xót thương như vậy, nhòa đẫm nước mắt như vậy!

Hà nội, tháng 11 năm 2009.

PHẠM PHÚ QUẢNG

 

 

ĐÁNH GIÀY – CHUYỆN THỨ HAI

Posted: Tháng Năm 19, 2013 in Uncategorized
Thẻ:,

c-93731

Tháng mười một âm lịch năm nào đó(không nhớ nữa) mình từ Sài Gòn ra Hà Nội. Xuống sân bay Nội Bài, cái cảm giác đầu tiên là rất lạnh, lạnh đến mức răng gõ mõ, tay bắt chuồn chuồn. Lạnh đến mức nếu lỡ có một con gấu Bắc Cực ở đây thì ông cũng phải lột mày ra làm áo khoác(nói vậy thôi chứ chẳng dại. Lỡ sau này thành người phá mốt(nổi tiếng…) bọn lá cải nó lại có cái để công kích. Hehe). Mình thì mặc mỗi cái áo sơ mi cộc tay!

Thường ngày mình đi công tác về hay la cà, làm vài ve rồi mới về, mà có khi mai mới về. Nhưng hôm nay chỉ muốn chui được vào xe để về nhà. Chà mơ ước thật là nhỏ nhoi mà cao cả làm sao ấy. Sau này con cái mình nó mà biết ba nó có lòng hướng thiện thế này thì… khà khà, chắc nó phải tự hào với bạn bè lắm đây.

Reng reng… Alô, vâng em Quảng đây ạ! Dạ em mới ra! Ở đâu ạ? Vâng 30 phút em có mặt ạ!(Cái hồi kháng chiến chống giặc ngoại xâm nếu đứa nào chạy nhanh thế chắc Cụ Hồ nhà mình sẽ tặng cho nó cái huân chương “vàng” mà mỗi khi đang đi ngoài đường gặp trời mưa phải tháo vứt khẩn cấp không …sét nó đánh chết!). Vậy là tan tành cái mơ ước nhỏ nhoi đầy tình người của ba chúng nó! Con ơi, ba hứa lần này là lần cuối, ba cũng chỉ vì hoàn cảnh đưa đẩy chứ nào đâu muốn…

***

Một Góc Hà Nội là điểm xịch.

Đây là một quán rượu nhỏ nằm ngay góc hồ Thiền Quang. Gần đèn đỏ Trần Bình Trọng cắt Nguyễn Du. Chủ quán là thằng Giang Trọc. Thằng này mà đi tu là khỏi phải làm lễ cắt tóc quy y. Hiểu biết khá nhiều về lịch sử, thuộc chuyện Kim Dung và đặc biệt có “Tửu Đức”(ai mời cũng làm được vài li), hơi giống anh em nhà Tiên Tửu(có mấy cái quán Tiên Tửu ở Triệu Việt Vương và Nguyễn Biểu). Cái quán này tuy nhỏ nhưng đồ ăn khá và nhờ có cái “Tửu Đức” của chủ quán mà mấy anh em thuộc hàng khách “quen nợ” như mình hay được uống mấy loại rượu tương đối đặc biệt, kiểu như Khoái Xương(Khoái Xương là Sướng Khoai – Theo Giang Trọc nói có nghĩa là uống xong sẽ phải tìm chỗ để Sướng củ Khoai). Đặc biệt vị trí quán nằm ngay mặt hồ Thiền Quang, kê mấy cái bàn ra bậc thềm dưới của hồ mà ngồi thì… tuyệt. Mùa Hè thì rất mát mà mùa Đông thì… rất lạnh! Khà khà, đừng tưởng mình nói linh tinh, uống rượu chỉ kị nhất là nóng chứ lạnh thì vô tư. Thật đấy, ở đây cũng đã chứng kiến rất nhiều nhân tài chuyển từ Tắc kè sang Bìm bịp sang Vạn Xuân sang Minh Mạng rồi sang Đế Vương(Có cái lạ, ban ngày làm bốc vác, đạp xích lô, đâm thuê chém mướn… đủ nghề. Nhiều lúc chỉ muốn chết quách đi cho rồi. Vậy mà cứ hễ đêm đến thêm vài con giòi rượu nó ngọ ngoạy trong huyết quản rồi là thích sống lâu(Vạn Xuân), thích làm vua làm chúa(Minh Mạng, Đế Vương)), mà đã là trường thọ, là vua chúa thì sợ đếch thằng nào: cởi quần áo… bơi thi qua hồ Thiền Quang… giữa Mùa Đông. Khà Khà… đã có đại ca nằm viện cả tháng mà sợ đàn em biết tài bơi lội nên nói dối là:

– “À, bệnh cũ của anh nó lại tái phát đấy mà. Anh bị từ hồi ở chiến trường(ở tù, theo cách nói của các đại ca)”.

Tới nơi cũng vào khoảng năm giờ hơn một tí, nhưng vì mùa Đông nên trông có vẻ nhập nhòa nhập nhoạng. Đang định đi vào quán thì nghe:

– “Quảng, anh đây!”.

Hóa ra đại ca mình đã ngồi dưới bậc thềm bờ hồ từ lúc nào cùng với mấy vệ sỹ cơ bắp cuồn cuộn kiểu Pắp Pai. Chắc dùng doping nhiều!).

– “Vâng em thấy rồi ạ! Em định đi toa lét một cái rồi xuống.” – Thực ra mình có nhìn thấy gì đâu. Trời lạnh như thế này có… đại ca mới dám ngồi dưới đó.

– “Anh, sao anh không ngồi trong cho đỡ lạnh?”.

– “Lạnh đéo gì, thời tao ở chiến trường còn lạnh hơn đây mà vẫn phải ngủ dưới đất. Thanh niên mẹ gì mà kém! Ngồi đi!”

– “Dạ em biết, đại ca thì không sao nhưng em thương mấy con rồng lắm ạ.” – Đại ca xăm nhiều rồng lắm.

– “Lắm mồm, lấy rượu ra đây.”

Nói xong đại ca ra gốc cây si, lôi cái “cần tăng dân số” ra… đánh dấu lãnh địa.

– “Ấy anh, nhà vệ sinh trong kia ạ.” – Mình nói.

– “Kệ mẹ nó, thối bỏ mẹ! Đái ngoài này cho nó sướng.”

Mình nghĩ bụng “Hay thật, nhà vệ sinh mà không thối thì… thơm chắc?” nhưng không dám nói.

– “Thằng Giang, tìm tao thằng đánh giầy. Mấy hôm nay bận quá không có thời gian đánh giầy.”

Đúng thật, trưa thì bận uống rượu, chiều bận tính lô, tối chuyên sâu môn bóng đá. Đêm thì: Rượu đi đằng rượu, lô về đằng lô, bóng đá đi đường bóng đá. Ông phải ngủ lấy sức mai còn tính tiếp!

Năm phút sau:

– “Đây rồi đại ca!”

Thằng Giang vệ sỹ có cái thân hình Pắp Pai dẫn một thằng đánh giầy cũng “đô con” như nó, có dáng đi như đang cưỡi hạc và đặc biệt có ánh mắt của Cụ Thời Thiên(Xem bài trước mình đã post), trông nó rúm ra rúm ró trong bộ quần áo thể thao Adidas nhầu nát quá khổ.

– “Đ.mẹ cái thằng này! Mày không kiếm được thằng nào khác hay sao mà đưa cái thằng ăn cắp này đến đây. Cút!”

Gì chứ riêng cái khoản nhận diện “người thân” này thì đại ca quả là number One. Trời nhập nhẹm tối, lanh thấu xương, thằng đánh giầy lại chụp vào đầu nó cái mũ bê rê kiểu thời phục hưng(giống thằng cháu Bố Già hay đội) sụp xuống che đến nửa cái mặt rồi mà đại ca vẫn nhận ra. Tài!

– “Dạ lạnh quá bọn nó trốn hết rồi đại ca ạ!” Thằng Giang nhanh nhẩu. “Vả lại đánh sạch là được chứ cả cái Hà nội này thằng nào dám lấy giày của đại ca.”

Haha, cái thằng này nịnh đại ca thì cứ gọi là. Ý nó nói là: “Đại ca thật là nổi tiếng! Cả Hà nội ai cũng biết, thằng đánh giầy quê ở Hà nội mở rộng lên đây cũng biết.”

– “Thôi được, ngồi sát vào đây đánh cho tao.” – Đại ca rộng lượng.

Cũng vừa đúng lúc rượu và thức ăn được mang ra. Đang quá khâm phục đại ca mình chợt bừng tỉnh. Chà, cái thằng Giang Trọc, con ma men này quả là danh bất hư truyền. Có mỗi mấy con Chẫu Chuộc cởi truồng gầy giơ xương mà nó làm ngon đáo để.

Chẫu Chuộc rán. Gầy nhưng mùi thì béo ngậy, xương xẩu nhưng cho vào bộ nhá lại giòn tan. Rõ ràng các cụ mình ngày xưa sai! Sai bét! Ngày xưa hễ cô nào gầy guộc là được ví như con Chẫu Chuộc. Khà khà, các cụ đúng là thiếu kiến thức thực tế. Cứ phải để các cụ tòng teng vài chén Khoái Xương rồi đưa mấy cô ả Chẫu Chuộc ấy lên… mâm xem… có Sướng cái củ Khoai không?

– “Nào chúc sức khỏe đại ca!” Cạch!

– “Đại ca ăn đi còn có sức mà uống!” – Thằng Giang gắp con Chẫu Chuộc có cặp đùi dài nhất vào bát đại ca.

Thằng này, Hòa Thân sống lại cũng khó bằng mày. Đang ăn mà nó đã nghĩ đến chuyện ngủ cho đại ca rồi!

– “Bọn mày ăn đi!”

– “Đại ca ăn đi rồi bọn em mới dám ăn!” – Vẫn là giọng thằng Giang Pắp Pai.

Cái thằng, đúng là… không bút nào tả xiết về mày nữa rồi! Rõ ràng mình nhìn thấy lúc đại ca còn mải canh thằng đánh giầy nó nuốt vội vài con rồi. Không cẩn thận cả cái con đùi dài nhất mà nó vừa gắp cho đại ca nó đã xơi qua rồi cũng nên.

– “Đ.mẹ, đánh cẩn thận đi! Nhìn gì?” – Đại ca mắng thằng đánh giầy.

– “Đưa giầy tao xem.”

– “Dạ cháu chưa đánh xong ạ!”

– “Bố mày bảo mày cãi à?”

Đại ca cầm chiếc giầy lên. Gớm, đúng là “Hữu xạ tự nhiên hương”. Cái mùi “thiên niên thối” đấy chắc COCO Chanel cũng pó tay! Mấy cô Chẫu Chuộc thơm tho bỗng nhiên hóa thành cóc chết hết! Cả bàn im lặng! Trịnh Công Sơn hiểu biết như vậy cũng chỉ mới biết đến “Im lặng thở dài” chứ nào đâu biết im lặng vì còn có lý do khác nữa: nín thởi!

Vì bận nín thở nên mình quay sang chú ý đại ca. Tay cầm chiếc giầy giơ lên sát mặt để soi(Chắc thời ở chiến trường gian khổ quá làm mũi đại ca hỏng mất rồi! Thương nghê!). Chết thằng đánh giầy rồi, mày bị đại ca soi rồi đấy(Mình nghĩ bụng).

Đúng rắp!

– “Đ.mẹ mày! Cả cái giầy của bố mày trắng thế mà mày để chỗ này đen lem nhem này à?”

– “Dạ cháu đã nói là cháu chưa đánh xong ạ!”

– “Câm mồm, đánh lại cho tử tế đi!”

…Mười phút sau.

– “Dạ của chú xong rồi ạ!”

– “Vẫn còn một chấm đen. Mắt mày mù à?”

…Năm phút sau nữa.

– “Dạ sạch rồi chú ạ!”

“Đ.mẹ mày! Mày có biết đánh giầy không đấy. Nhìn dưới đế đi, chưa sạch!”… Bó tay!

…Năm phút sau nữa.

– “Dạ lần này thì xong rồi ạ!”

Bốp. Đại ca vỗ vào đầu thằng đánh giầy tội nghiệp.

– “Dây xâu chưa cân!”

…Hai phút sau.

– “Dạ cân rồi đấy ạ!”

– “Thằng Giang, mang cho tao cái tăm.” – Đại ca ra lệnh.

“Dạ tăm đây đại ca!”. Mình thật thắc mắc, không hiểu đại ca còn làm gì nữa. Rõ ràng giầy đã rất sạch, sạch cả da lẫn dưới đế. Dây đã rất cân, còn gì nữa đây?

Hehe, xem hồi sau sẽ rõ!

***

Đại ca chập hai cái đầu dây lại, vuốt cẩn thận cho dây thẳng ra rồi lại chập hai lỗ xâu giây trên cùng vào thật khít với nhau. Vuốt ngược hai đầu giây lên cho đến khi hai đầu cuối của dây sát lại với nhau.

– “Thằng Giang, lấy tăm đo cho tao xem lệch nhau bao nhiêu!”

– “Đo thế nào được đại ca, em thấy nó bằng nhau!”

Mà mình cũng thấy bằng nhau thật, chỉ lệch chừng 2-3 mm là cùng.

– “Bố bảo đo thì cứ đo đi!”. Đại ca chửi.

Thằng Giang lóng ngóng cầm que tăm lên mà không biết phải đo làm sao. Trời lạnh mà trán nó lấm tấm mồ hôi.

– “Đ.mẹ, cầm lấy tao đo cho mà nhìn!”

Mình thở phào. May mà đại ca tự đo chứ bảo mình thì mình cũng chịu!

Đại ca tay cầm que tăm, xoay ngang ra rồi ướm vào chỗ lệch.

“Vẫn lệch hai que tăm!”

!!!

Hehe…

Hà nội, tháng 02 năm 2010

Phạm Phú Quảng