Posts Tagged ‘Chuyện’

HÀ NỘI ƠI, VẮNG QUÁ!

Posted: Tháng Ba 19, 2015 in Uncategorized
Thẻ:,

21

“Đường xá vắng tanh, sướng thế, giá mà Hà Nội khi nào cũng thế này thì thích nhỉ…”
Đó là thứ người ta vẫn thường nói với nhau vào cái buổi sáng ngày đầu năm mới sau những lời chúc xã giao “Năm mới mạnh khoẻ, phát tài, phát lộc!”. Mà có lẽ cái tính chân thực trong câu nói của vế sau thường cao gấp ngàn vạn lần vế trước.
Mà thật kỳ lạ, nếu đã gắn bó với Hà Nội dăm bảy năm, anh nào cũng háo hức mong chờ cái vắng vẻ của ba ngày tết, rồi ngấu nghiến thưởng thức nó trong cái tột cùng sung sướng cứ làm như trên đời này chỉ có sự vắng vẻ, không phải bon chen là khoái khẩu nhất. Ấy nhưng chẳng phải vậy đâu! Hẵng cứ bảo anh về quê mà ở đi một vài tháng thử xem. Ở quê anh vắng vẻ đến nỗi mẹ chồng có phát tiết muốn mắng con dâu cũng phải chủ động vặn nhỏ volume kẻo bà thông gia ở xã bên nghe thấy, và chẳng cần bon chen bao giờ. Anh sẽ giẫy đành đạch lên rồi thở hắt ra như con cá trên dĩa cân ngoài chợ chiều rằng buồn chết mất.
Anh yêu cái vắng lặng, thích cái sự không bon chen nhưng phải là của Hà Nội cơ!
Thế này nhé, vào cái buổi tờ mờ sương khói sáng mùng một tết, anh vươn vai, trở mình lật qua lật lại vài lần cho chút huyết thanh gạo 40 độ còn sót lại của bữa tiệc giao thừa đêm qua ngấm đều đến tận kẽ chân kẽ tay. Anh thấy người sao ê ẩm thế? Chăn thì rõ ấm mà người mỏi quá chẳng ngủ được nữa! Anh nheo cặp mắt còn dính gỉ nhìn qua ô cửa tò vò, phúc đức nơi anh tá túc lại ở trên cao, con đường Kim Liên Mới thường ngày nhung nhúc những xe, những người và tiếng gào thét của các loại còi lẫn động cơ, hôm nay vắng hoe, yên tĩnh đến lạ kỳ. Trong cái mờ ảo của mưa Xuân, lác đác một vài kẻ lùng nhùng áo mưa vun vút xe máy đi như trên cõi tiên giới nào…
Thế là anh bật dậy, hà vài hơi thật dài cho mùi huyết thanh 40 độ nhạt bớt, làm vài động tác thể dục, đánh răng rửa mặt, tắm nước nóng… Khi cơ thể cũng đã hoàn hồn được vài phần, anh dắt chiếc xe máy cà tàng ra đường. Mặc cho mưa phùn, mặc cho cái lạnh tê tê, anh cứ để đầu trần, cũng chẳng cần mặc áo mưa, anh rồ ga lao ra đường.
Sướng thật, chẳng có ma nào mà phải tránh! Anh lượn qua bên trái, lượn qua bên phải, anh leo lên vỉa hè… Cứ thế anh đo chiều rộng, độ dài của một vài con phố cho bõ ghét cái chen chúc của cả năm, rồi anh bắt đầu thấy lạnh. Nhưng hẵng phải tìm đến chỗ nào rộng nhất, ngày thường đông đúc nhất rồi anh dừng lại ở chính giữa đường, xoay ngang xe ra, thong thả tìm bao thuốc lá đang co ro tránh rét trong một cái túi nhàu nhĩ nào đó của anh. À, đây rồi, may quá trong bao thuốc vẫn còn một điếu, và may hơn là lại có cả chiếc bật lửa đỏ của thằng nào lạc vào đây. Anh mơn trớn, vuốt ve cho điếu thuốc thẳng ra rồi trịnh trọng đưa lên mồm. Tuy chưa châm nhưng mùi thuốc đã làm cho anh cảm thấy ấm áp đôi phần. Anh vẩy vẩy chiếc bật lửa cho ga lên đều rồi cẩn thận khum tay… Bật! Một phát ăn ngay! Chắc năm nay sẽ gặp nhiều may mắn đây!
Rít một hơi thật sâu, thật dài cho da gà lặn hết. Anh chợt nghĩ, giá mà có một vài thằng để nó chứng kiến sự thoát tục của anh thì tốt. Anh nhìn quanh, chẳng có một ma nào!
Ơ kỳ lạ, Hà Nội đi đâu hết rồi thế nhỉ?
Anh lại rồ ga đi qua con phố khác, mùi mưa Xuân hoà quện vào mùi khói thuốc cảm giác như làm hoang vắng hơn cái buổi thiêng liêng của ngày đầu năm mới. Đâu đó vẳng lại tiếng rao “Ai muối đây?”. Và anh chợt nhớ lại năm nào gia đình anh còn sum họp, cũng vào một buổi sáng mùng một tết khi trời vừa tờ mờ hửng sáng, cả nhà anh hẵng ôm nhau trong chiếc chăn ấm. Mẹ anh nói khẽ qua khe cửa với cô con dâu hiếu thảo rằng “Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi. Dậy mà canh, chốc nữa có người bán muối thì mua lấy một, hai túi cho mặn mà tình cảm vợ chồng!”… Tấm lòng người mẹ nào trên thế gian này cũng vậy, lo cho con đến tận khi hai mái đầu bạc như nhau hãy còn lo!
Khoé mắt anh cay xè, ướt đẫm. Không hiểu do mưa, do khói thuốc hay do cái vắng lặng của ngày đầu Xuân Hà Nội? Anh bỗng thấy mình bơ vơ đến lạ. Anh muốn hét lên thật to để trút bớt nỗi niềm quạnh quẽ.
HÀ NỘI ƠI, VẮNG QUÁ!
Hà nội, Xuân Ất Mùi 2015

Phạm Phú Quảng

Advertisements

SẾP! EM PHỤC SẾP QUÁ!

Posted: Tháng Ba 19, 2015 in Uncategorized
Thẻ:,

qtq1420270504

Nhiều nhiều năm trước, tôi hai lăm tuổi, đang làm tại phòng Kế hoạch kỹ thuật một công ty xây dựng. Anh hơn tôi chừng chục tuổi, mới chuyển đến làm lãnh đạo phòng, nghe nói rất tài giỏi, đã từng đánh Nam, dẹp Bắc trăm nghìn trận thắng… Tôi phục anh lắm, mong ngày mong đêm chờ xem anh thể hiện để còn học mót đôi chút cho đỡ bớt cái ngu đần…
Thế rồi anh về lãnh đạo phòng. Nhỏ nhẹ, khiêm nhường như một lãnh tụ thực sự. Tôi lại càng phục!
Quá trình cải tổ của anh được bắt đầu bằng việc thay đổi một loạt mẫu biểu kế hoạch, kiểm soát thực hiện và báo cáo… Anh cho rằng các mẫu biểu cũ quá sơ sài, thiếu chuyên nghiệp và không hiệu quả…
Sau vài tuần, với trình độ Excel siêu việt của mình, các mẫu biểu do anh vẽ ra thực sự đã trở thành những bát quái trận đồ cho người dùng. Thôi thì, dù sao người thế hệ cũ, trình độ chuyên môn có thể rất cao nhưng kỹ năng máy tính kém cỏi là chuyện thường. Tôi đành hệ thống lại giúp anh. Và phòng chúng tôi mất khá nhiều thời gian để dần làm quen với hệ thống mẫu biểu rất đỗi khoa học này. Nhưng vốn các thành viên trong phòng tôi cũng đều là người tài giỏi và cần cù lại có tinh thần đóng góp chung rất cao(chứ không phều phào như tôi), nên những mẫu biểu này mỗi ngày một hoàn thiện hơn, ngắn gọn hơn, dễ hiểu, dễ dùng hơn… Cho đến khi các thành viên trong phòng tôi đều thống nhất rằng hệ thống mẫu biểu này đã tuyệt đối tối ưu rồi. Bớt một ô là thiếu, thêm một dòng là thừa! Thì vô tình trong một lần đào xới đống hồ sơ cũ, tôi và anh phó phòng phát hiện ra rằng… nó giống hệt tập mẫu biễu cũ chúng tôi đã dùng hàng vài năm trước!
Đại loại sự tài ba của anh trong công việc tôi ghi nhận là vậy. Nhưng chưa hết, sự tài ba của anh trong cuộc sống còn đáng nể hơn nhiều…
Tôi cứ ngỡ rằng anh đã từng dẫm gót giày lên bao nhiêu đỉnh cao thiên hạ, đã làm xếp những chỗ to đùng trong làng xây dựng, bất động sản thì anh cũng phải là người từng trải, vốn sống thơm lừng và chí ít thì cũng phải sành sỏi cỡ Mã tiên sinh(Mã Giám Sinh).

Nhưng tôi lại nhầm!
Trong một vài lần đi tiếp khách, đi ăn chơi, tôi thấy anh rất đỗi khiêm nhường. Bên cạnh mấy cô đào mơn mởn, anh nhỏ bé, dúm dó trông thật tội. Đã thế vì là sếp nên thường được kèm cặp bởi hai cô hoành tráng trông lại càng tội. Anh ăn cũng thỏ thẻ, uống cầm chừng và cũng chẳng hát bài nào. Tôi đâm nghi ngờ, hay tố chất của người lãnh đạo là phải thế? Thảo nào mình chỉ đáng làm culi… Thế rồi tôi quyết tâm phải học cho được cái tính cách thành đạt đó. Không nhiều thì chí ít cũng phải được một đôi phần để còn có hy vọng nên người chứ cái cữ culi thế này biết bao giờ cho ngửng mặt lên được.
Từ đó, trong các cuộc ăn chơi khách khứa, tôi cũng bớt ăn, bớt nhậu, bớt hát đi đôi phần. Thế rồi một hôm, vào 2 giờ sáng, tôi đang ngủ thì anh điện thoại. Đã rắp tâm không nghe máy nhưng anh gọi quá nhiều nên tôi đành phải nghe. Trong điện thoại giọng anh rời rạc rằng “Mày ra chỗ ABCD ngay…”
Cực chẳng đã, tôi lội mưa lội gió đến ABCD. Tới nơi, thằng ma cô thấy tôi như bắt được vàng: “Ôi may quá, anh đến rồi. Có thằng đang say lèm bèn trên đó mà bọn em chẳng dám làm gì vì nó bảo nó là sếp của anh…”
Thằng ma cô dẫn tôi lên phòng VIP nhất. Tôi quá ngỡ ngàng vì ảnh tượng huy hoàng trước mắt mình. Anh ngồi giữa mặt đỏ gay, mắt lờ đờ, xung quanh là năm cô chân dài miên man, váy ngắn mơn man và mặt chán nản dã man. Trên bàn tiệc là một mớ vỏ chai bia, tuyệt nhiên không có dấu vết của một đĩa mồi nào cả.
Thấy tôi, anh hoạt bát hẳn lên nhưng giọng vẫn rời rạc: “À chú đến giải quyết cho anh cái vụ này. Bọn này làm ăn bố lếu bố láo. Ai đời anh chú ngồi đây, uống hết bao nhiêu bia, hát từ sáng đến giờ mà bảo mấy con này đi ăn tối với anh cũng không đứa nào chịu đi. Anh bo đàng hoàng chứ đâu phải vớ vẩn…”.
Tôi uống với anh một cốc bia và hỏi:

– Bạn anh đâu hết rồi anh?

Anh bảo:

– Mấy đứa chúng nó về trước cả rồi. Còn mỗi anh nên anh mới gọi chú ra hưởng thụ tí cho tình cảm…

Anh ép tôi uống thêm cốc nữa. Cô ngồi bên cạnh ghé tai nói nhỏ với tôi: “Anh đừng uống nữa, lão này say lắm rồi. Lão nói dối anh đấy, lão ngồi một mình từ sáng, lão bắt bọn em ngồi tới giờ mà lão bo có 50.000 rồi còn bắt bọn em đi chơi với lão nữa…”
Tôi suýt phì ngụm bia trong miệng vào mặt anh… Tôi phục anh quá!
Hà nội, Xuân Ất Mùi 2015

Phạm Phú Quảng

CÁI KHỔ CỦA TẾT

Posted: Tháng Ba 19, 2015 in Uncategorized
Thẻ:,

anh1_2

Chắc rằng ai lớn lên trong đời cũng đã từng được nghe cái âm thanh chứa đựng nhiều xúc cảm bậc nhất thế giới của hai chữ “sắp Tết”. Mà cái cảm giác nôn nao, mong ngóng nhất có lẽ là từ lũ trẻ ở những vùng quê xa xôi và của những kẻ tha phương đang mong ngày trở lại.

Đối với kẻ tha phương đất khách quê người, dù cho đang thành công hay kém may mắn trong bước đường tu nghiệp, việc được bước đi trên mảnh đất thân thương mang nhiều kỷ niệm tình làng nghĩa xóm, được thắp một nén nhang lên ngôi mộ người thân trong cái hiu hiu rét mướt của buổi chiều cuối Đông cũng bỗng dưng thấy lòng mình dâng lên ấm áp…

Còn với lũ trẻ quê, dù cho bố mẹ, ông bà chúng có nghèo rớt mùng tơi, dù cho quanh năm bữa no, bữa đói. Chúng vẫn tin rằng, Tết sẽ có bánh chưng, có giò, có thịt. Thậm chí có khi còn có cả quần áo mới. Rồi chúng sẽ hồi hộp sống trong những ngày chờ đợi cho đến khi niềm tin thành hiện thực(mà ông trời thường rất chiều lòng trẻ con), và sẽ rất thất vọng tiếc nuối nhìn Tết lặng lẽ ra đi với chiếc bánh chưng cuối cùng trên bàn thờ được dỡ xuống.

***

Với người phương Đông, Tết là thời khắc bàn giao giữa năm cũ và năm mới, là kết thúc một chu kỳ vận hành của trời đất, vạn vật để bước vào một chu kỳ mới với nhiều hy vọng tốt đẹp hơn.

Tết còn là dịp để mọi người Việt Nam tưởng nhớ, tri tâm tổ tiên, nguồn cội; giao cảm nhân sinh trong quan hệ đạo lý(ăn quả nhờ kẻ trồng cây) và tình nghĩa xóm làng…

Đó là bản chất thật sự của Tết!

Ngày nay, đa phần chúng ta đang tự trói buộc mình vào một cuộc sống ngày càng vội vã, tất bật. Những lo toan tính toán đeo nặng trí não chúng ta ngay cả trong những giấc chiêm bao. Và vẫn là cái thanh âm của hai tiếng “sắp Tết”, đối với một kẻ trưởng thành cõng trên vai một gánh nặng gia đình hay một doanh nghiệp, thậm chí chỉ là một cơ sở sản xuất cỏn con có khi lại là một tiếng sét ngang tai.

Gia đình thì phần lớn sẽ có con. Mà nếu có con thơ thì ắt có thầy, có cô. Và Tết là một dịp tuyệt vời để các bậc phụ huynh thể hiện trách nhiệm làm cha làm mẹ đối với sự nghiệp cái chữ của con. Mà bố mẹ nào chẳng có trách nhiệm! Tất nhiên mức độ trách nhiệm còn tuỳ thuộc vào lượng tiền mặt trong phong bì đi kèm giỏ quà mua ở hàng tạp hoá gần nhà cô thầy…

Gia đình thì sẽ có nội, có ngoại. Mà có nội, có ngoại thì phải có thăm hỏi quà cáp cho phải đạo làm con. Rồi thì, ừ, năm mới thì phải có lì xì, có mừng tuổi cho trẻ con, người già… Nếu có bí quá thì đành đập tạm con lợn đất đựng tiền mừng tuổi từ năm trước của thằng cu út, và nhớ phải tìm cho được một con giống y hệt con cũ rồi nhét vào đó vài tờ giấy vụn lỡ cu cậu cầm lên lắc lắc còn có tiếng kêu.

Cái khổ của một kẻ có trách nhiệm với gia đình thì như vậy. Còn cái khổ của một kẻ đang làm kinh tế trong cái thị trường nhiễu nhương này thì thế nào?

Thôi rồi là khổ!

Làm càng to càng khổ!

Tôi quen một cậu bạn, tuổi trẻ tài cao. Bỏ ra hàng trăm tỷ đồng tiền mặt chạy chọt, làm các dự án suốt từ Nam tới Bắc. Đúng vào lúc bất động sản đang nằm im không động đậy suốt cả một thời gian dài. Đồng vào chẳng có mà vẫn phải lo đồng ra. Nhiều khi lương bổng cán bộ nhân viên phải chậm đến hàng vài tháng nhưng hễ ông này, bà nọ vừa ho tiếng chưa ra khỏi mồm đã phải chạy đôn chạy đáo. Có khi đến hàng năm bảy trăm cây số cũng phải có mặt. Từ việc giỗ chạp, cưới hỏi, ma chay, cho đến lên chức vị hay chức ông, chức bà… Thậm chí có lẽ đến sinh nhật con mèo mướp nhà các bác mà không đến được cũng thấy “áy náy” trong lòng…

Và mỗi dịp Tết sắp đến thì không thể tả hết cái khổ của bạn tôi. Trước đó chừng hai đến ba tháng đã phải lập danh sách quà cáp thăm hỏi các bác từ Nam tới Bắc. Rồi vắt óc ra mà nhớ xem tiền đang dấu ở đâu còn mang về cho kịp. Có tiền rồi cũng chưa xong. Phải nghĩ sống, nghĩ chết sao để kiếm cho được những thứ gì thật độc, thật lạ để còn làm quà biếu. Chứ thứ nhất, nhà các bác chẳng thiếu gì thứ bình thường. Thứ hai những thứ bình thường(dù đắt tiền) thì với thâm niên bao nhiêu năm nhận quà, các bác chỉ liếc sơ là định giá được ngay. Mà bác đã định ra được cái máy tập cho bác gái do anh vừa biếu trị giá 80 triệu thì chắc chắn hồ sơ của anh phải xếp sau cái thằng bỏ phong bì 100 triệu. Thế là hỏng bét!

Cho nên trước Tết khoảng hai tháng thì nhà bạn tôi ngập tràn các loại “voi chín ngà, gà chín cựa”. Rồi bắt đầu phân phân chia chia, dán tem, dán mác ông này bà nọ cho khỏi “nhầm địa chỉ”. Khổ nhất là nhà bạn tôi lại có trẻ con. Có năm đóng thùng đóng hộp, dán tem cất kỹ rồi. Đến ngày mang đi phát thì phát hiện ra tất cả tem đã bị cu cậu bóc hết. Thế là nửa đêm hai vợ chồng lại phải tháo hết ra kiểm lại, đóng lại, dán lại đến cho đến tận sáng mới xong. Thường ngày bạn tôi về tới nhà thì vợ đã ngủ, còn dậy thì vợ đã đi làm. Vợ dù tức chồng cũng chẳng mấy khi có cơ hội mà nói. Nhân tiện hôm đó có cả đêm hì hục quà cáp với nhau, có bao nhiêu chuyện vợ lôi ra nó chửi cho chẳng ra gì.

Lo được quà cáp, lo được tiền phong bì xong cũng chưa hẳn là xong. Còn một khâu vô cùng quan trọng nữa là “xin lịch”. Đừng tưởng cứ có tiền, có quà mà muốn đưa lúc nào thì đưa. Lớ xớ các bác không cho gặp mà đưa hay đưa đến các bác cho mang về thì cám cũng chẳng có mà ăn ấy chứ.

Đầu tháng Chạp là bạn tôi bắt đầu điện thoại, tin nhắn xin lịch. Khổ nhất là những bác xin sau cùng. Vì rất dễ bác cho cái lịch trùng với một bác khác. Thế nên bạn tôi lập danh sách từ bác quan trọng nhất đến bác quan trọng cuối(tất nhiên chẳng có bác nào không quan trọng). Thế rồi xin từ trên xuống. Mà lúc xin lịch thì đầu óc phải cực kỳ tỉnh táo. Suy nghĩ phải như điện giật. Vì lỡ bác nào cho lịch trùng thì phải thật nhanh chóng khua môi, múa mép rằng “Dạ, bẩm anh ngày đó em lỡ hứa đưa ông nội em về quê”, “Dạ, bẩm bác ngày đó em lại có giỗ bà nội, không thể bỏ được”, “Dạ, bẩm …”… và phải khua thật nhanh, giọng phải cực kỳ cầu thị, diễn cảm thì mới mong được bác ân xá cho một cái lịch khác.

Xếp được lịch rồi thì bắt đầu phải chuẩn bị tinh thần, sức khoẻ để còn hành quân. Vì mỗi tỉnh vài ngày thì còn khổ hơn đi hành quân. Bạn tôi phải thuê một chiếc xe tải chở quà đi sau, còn bạn tôi đi xe con phía trước. Cứ thế từ khoảng rằm tháng chạp cho đến sát Tết bạn tôi rong ruổi công việc từ thiện cho người giàu. Mà như bạn tôi kể thì nó khó khăn khổ sở vô cùng. Mặc dù đã có lịch từ trước và thỉnh thoảng vẫn phải nhắn tin khéo để các bác không quên nhưng nhiều khi vẫn phải chờ hàng ngày mới được gặp vì bác có chuyện đột xuất. Được gặp, lại phải cố làm sao cho bác quý để được bác nhận quà cho. Và cũng cần phải khéo lựa, vì nếu bác quý quá không cẩn thận bác mời ở lại tiếp đón một bữa thì vừa tốn tiền lại vừa mệt.

Các hành trình của bạn tôi cứ như thế, và năm nào cũng sát Tết mới về tới nhà. Thậm chí phải đón giao thừa trên ô tô cũng là chuyện bình thường.

Bạn tôi kể, có năm kết thúc chuyến quân hành rất mệt mỏi, hôm đó phải uống quá nhiều, về đến trước nhà vừa đúng giao thừa. Liền lấy máy điện thoại ra gọi điện chúc Tết một bác, hy vọng năm đó bác có thăng quan tiến chức thì biết đâu bác lại nhớ tới lời chúc đầu tiên trong năm. Thế rồi chúc ngược chúc xuôi, con kê con cà với bác xong thấy trời thoáng mát mới ngồi xuống thành bồn hoa bên đường hút điếu thuốc trước khi lên nhà. Thế nào chắc do rượu ngấm mệt nên ngồi gục xuống ngủ quên. Đến gần sáng mới tỉnh dậy vào nhà.

Trưa hôm sau tỉnh dậy, cả nhà ăn bữa cơm đầu Xuân, cô vợ mới cảm thán: “Đêm qua em dậy đi vệ sinh nhìn qua cửa sổ thấy một người ngồi gục đầu ngủ bên bồn hoa. Có anh ở nhà thì em cũng mở cửa cho ông ấy vào ngủ nhờ ở thềm chứ đêm giao thừa, hai ba giờ sáng mà vất vưởng ngoài đường vậy thật tội quá đi”…

Hà nội, Xuân Ất Mùi 2015

Phạm Phú Quảng

ỐI TRỜI ƠI, LẠI VỊT GIỜI!

Posted: Tháng Mười Một 3, 2014 in Uncategorized
Thẻ:

binhdanggioitin8-8d9d8

Đàn ông thế giới hiện đại, mà nhất là ở những nước vốn đã từng có chế độ phong kiến lâu dài như Việt Nam thường nghiễm nhiên coi mình quan trọng hơn phụ nữ. Họ vẫn cho rằng “Đàn ông nông nổi giếng thơi, đàn bà sâu sắc chiếc cơi đựng trầu”. Và họ chẳng bao giờ tưởng tượng ra được rằng đã có những lúc cụ tổ, cụ tông của họ đã từng quỳ gối non ngày xin vợ nửa đấu thóc mang đi đổi rượu đãi bạn(chế độ mẫu hệ). Chính vì vậy, việc coi trọng nam và không trọng nữ đã thành nếp hằn in sâu trong đầu các ông bố trẻ. Cùng với những tiến bộ không ngừng của khoa học y học, cán cân chênh lệch nam nữ trên thế giới đang nghiêng dần về phía có dương vật. Đặc biệt những nước như Trung Quốc và Việt Nam. Đây là điều rất đáng lo ngại vì không có gì nguy hiểm bằng việc mất cân bằng âm dương. Theo triết học và y học phương Đông thì tất cả các loại bệnh tật đều bắt nguồn từ việc mất cân bằng âm dương. Và có lẽ vì dương nhiều quá nên tình trạng quan hệ đồng giới nam đang tăng vọt trong những năm gần đây*. Nếu điều này vẫn tiếp tục tiếp diễn, sẽ có ngày chúng ta có cả một xã hội ọp ẹp méo mó.

Những suy nghĩ này không chỉ làm mất cân bằng trong xã hội, nó còn tạo nên biết bao tình huống trớ trêu. Có những người vì quá mong muốn có con trai đã phải làm những chuyện vô cùng nhiêu khê. Có những bà vợ vì quá sợ không sinh nổi người nối dõi tông đường cho dòng tộc nhà chồng đã chổng mông sang nhà hàng xóm cầu may vì chắc là thằng chồng bên đó khoẻ hơn chồng mình nên đẻ một lúc hai đứa con trai…

***

Ngày nay, khi thế giới đã trở nên “phẳng”, khi sự công bằng nam nữ đã hiện diện khắp mọi nơi. Khi đã có những con người như Bà Đầm Thép(cựu thủ tướng Anh), bà Yingluck Shinawatra(cựu thủ tướng Thái Lan)… Thì tại sao vẫn còn và còn rất nhiều những suy nghĩ lệch lạc như vậy?

***

Chúng ta hãy dạo một vòng quanh đám bạn bè thân thiết và đám đồng nghiệp của chúng ta. Điều dễ thấy là cái sự đẻ con gái sẽ thường xuyên được đưa ra bàn tán trong những lúc trà dư tửu hậu. Đặc biệt là cánh đàn ông!…

***

Một nhóm bạn chơi cùng nhau(nhất là ở các tỉnh lẻ), trong đó lỡ có ông nào đẻ đến hai ba lần vẫn làm “người chăn vịt” như hắn thì trong các cuộc vui “làng xã” thường ngậm đắng nuốt cay ngồi chiếu dưới uống rượu nhạt, vểnh tai nghe mấy thằng biết đẻ con trai ngồi chiếu trên bàn chuyện Obama không kích Nhà nước Hồi Giáo và các tư thế gia truyền phong thuỷ để sản xuất ra được kẻ nối dõi tông đường. Tuy nhiên rượu nhạt rồi cũng nên say khi uống nhiều, nhất là cái cay đắng lại được bộc phát ra từ sâu thẳm đáy lòng. Khi mà cái thằng mồm đang ngậm phao câu gà, nhồm nhoàm vung tay múa chân tả về cái sự oai phong khi lên đỉnh trong cuộc chiến trống mái với mẹ thằng cu nhà hắn lại là cái thằng văn dốt võ dát nhất lớp phổ thông trung học. Thế rồi, là một thằng đàn ông thứ thiệt thì không thể ngồi im chờ “nhục” kiểu này được. Sự nhục phải biến thành hành động! Hắn và vài thằng bạn khác cũng đang chịu nhục như hắn bùi ngùi chúc nhau vài chén rượu nhục và an ủi nhau dăm ba câu thoại ỉu xìu tiếng Việt mẫu kiểu như “Chẳng sao, con gái nó mới tình cảm”…

Chiếu trên vẫn rượu chảy ào ào, lời tuôn như thác đổ. Rằng ở cái thời đại nhiễu nhương, ra đường sểnh một tí là công nông chở miễn phí đi gặp ông bà ông vải ngay thì việc không có thằng chống gậy là nỗi ê chề đáng hổ thẹn nhất khi đi gặp tổ tông ông bà bao đời trước. Mạnh Tử từng nói, “Tội không có người nối dõi tông đường là đứng đầu trong ba tội bất hiếu”**, mà cả đời hắn chưa một lần dám mở mồm cãi bố mẹ hắn một câu chứ chưa nói gì đến bất hiếu…

Thế nên mặc dù không tin và rất căm ghét những gì mấy thằng ôn dịch chiếu trên đang “thầm thì” với âm lượng của một tường thuật viên đấu vật(như cố nhét vào tai hắn), những âm thanh nhừa nhựa hơi men đó vẫn đọng lại trong trí nhớ của hắn. Rồi những khi “nông nhàn” chúng lại í ới gọi nhau ra làm cho hắn đứng ngồi không yên…

Phải hành động!

Nhưng hành động ra sao? Cái này mới là vấn đề. Lần lại trí nhớ, hình như hôm đó thằng A kia có đề cập đến vấn đề phong thuỷ và âm dương trong cái “việc kia” thì phải. Mà nó nói nghe chừng cũng có lý. Trông nó gầy gò éo ợt thế kia là cưới vợ có mấy năm nó làm liền ba đứa. Đứa nào chim cò cũng lòng thòng cả ra chứ không như hắn hì hục với bao tâm huyết mà cả ba đứa chào đời vẫn phẳng lì nơi ngã ba quần.

Thôi thì một điều nhịn chín điều lành, đành nén nhục mời nó bữa bia rồi lựa lời mà rót sao êm êm tai để nó còn truyền đạt bí kíp cho mà học.

Sau chừng chục cốc bia lạnh buốt họng, máu nóng bắt đầu bốc lên thì với bộ mặt dương dương tự đắc, thằng ôn dịch biết đẻ con trai bắt đầu hào hùng thuyết giảng. Rằng trước khi cưới vợ nó đã vô cùng nghiêm túc và hao tốn rất nhiều thời gian để dành tâm huyết cho việc bí mật nghiên cứu đề tài đẻ đái. Và rồi trời chẳng phụ kẻ có tâm, nó đã được gặp một đại cao thủ trong lĩnh vực triết học Đông Phương. Ông đã khai hoang đầu óc ngu muội cho nó và nhờ vậy nó biết được rằng con người là loại động vật bậc cao được kết tinh từ linh khí của trời đất giao hoà. Rằng việc sinh ra một con người cũng không nằm ngoài qui luật Âm Dương ngũ hành. Rằng nguyên lý âm dương được thể hiện hoàn chỉnh trong cái hình vẽ biểu tượng Âm Dương mà các ông thầy bói vẫn hay trịnh trọng xoa xoa trên cái dĩa đựng tiền quẻ mỗi khi khách đang chần chừ xem nên đặt bao nhiêu. Rằng Dương hoá đến tột cùng thì sinh Âm, Âm hoá đến tột cùng thì sinh Dương. Rằng Dương bành trướng đến tột cùng vẫn phải chứa Âm, và Âm bành trướng đến tột cùng vẫn phải chứa Dương…

Nếu trời là Dương thì đất là Âm. Nếu đàn ông là Dương thì đàn bà là Âm.

Mà cái chuyện linh thiêng kia cũng vậy, cũng không nằm ngoài cái qui luật đó.

Ông muốn sinh được một thằng cu, tức là sinh ra Dương, thì ông phải đẩy mọi hoạt động linh thiêng lúc cao trào vào chỗ Âm. Đẩy Âm đến tột cùng thì mới sinh Dương. Tức là lúc thụ thai phải hạ thổ xuống nền nhà, không được trải chăn trải đệm gì cả. Đầu phải quay về hướng Bắc. Vợ phải nằm phía dưới. Nền nhà là đất, là Âm. Hướng Bắc là hướng lạnh nên cũng là Âm. Vợ ông là đàn bà cũng là Âm. Cả đoàn Âm binh đó nó hợp lại với nhau, nó bành trướng tột cùng thì lúc mày vỡ oà cũng chính là lúc Dương được sinh ra…”

***

Tàn cuộc rượu thì hắn đã hoàn toàn không còn chút cảm giác coi thường thằng bạn ôn dịch biết đẻ con trai kia nữa. Thay vào đó là một trạng thái kính phục được thể hiện rõ trên nét mặt và lời ăn tiếng nói. Hắn ôm vai bạn hắn với vẻ biết ơn của một con trâu già được chủ bố thí cho nắm rơm và nịnh nó thêm dĩa thịt chó chặt thơm phức.

***

Chừng một năm sau thì gia đình hắn lại được đón chào thêm một thành viên mới. Lần này là một hoàng tử đái ngồi giống đúc như hắn chỉ trừ cái nơi đeo bỉm.

Hắn chịu không nổi, mặc nguyên cả bộ đồ từ viện Phụ Sản về thẳng nhà thằng bạn quý hoá kia mà xả cho nó một trận về cái học thuyết Âm Dương uyên bác kia. Thằng bạn hắn ngớ người ra một lúc lâu mới hiểu ra đầu đuôi câu chuyện. Nó hỏi lại xem hắn có thực hiện chính xác qui trình khoa học bí ẩn kia không? Và sau khi nghe hắn trình bày, thằng ôn dịch này vỗ đùi đánh đét một cái. Rồi với vẻ mặt vô cùng ăn năn hỗi lỗi của một phạm nhân sắp được tuyên án trước toà, nó ôm vai hắn và rằng:

“Hôm trước ông cho tôi uống nhiều quá nên tôi quên khuấy mất một công đoạn nho nhỏ. Tôi đã nói rồi, dù Âm có thịnh đến đâu vẫn phải chứa Dương. Thế nên lúc cao trào ông phải nhấc một chân lên trời. Chứ tuyệt nhiên không được để cho cả tứ chi chạm đất. Trời là Dương, một chân của ông giơ cao chính là cái hạt nhân Dương còn lại trong cuộc bành trướng của Âm. Nó chính là ngòi nổ. Có nó thì quả bộc phá mang tên Dương mới được bùng nổ…

…”

Hà nội, ngày 21 tháng 10 năm 2014.

Phạm Phú Quảng

* Chỉ là một chút logic hóm hỉnh. Xin độc giả đừng qui kết là thật.

**Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” tạm dịch: Tội bất hiếu có 3 điều thì tội không có con (trai) là nặng nhất. Tuy nhiên chúng ta thường đọc theo kiểu “đau bụng uống nhân sâm…” nên mới hiểu ra như vậy. Đầy đủ của lời Mạnh Tử thì 3 tội bất hiếu là:

1- Hùa theo cha mẹ để cha mẹ mắc vào chỗ bất nghĩa là tội bất hiếu thứ nhất.

2- Nhà nghèo mà cha mẹ lại già, thế mà không chịu ra làm quan để lấy bổng lộc mà phụng dưỡng cha mẹ là tội bất hiếu thứ hai.

3- Không chịu lấy vợ, không có con nối dõi để cúng tế ông bà tổ tiên là tội bất hiếu thứ ba.

Tức là không chịu lấy vợ để không có con mới là bất hiếu.

Bài đã đăng tại: http://khampha.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/oi-troi-oi-lai-vit-gioi-c25a236796.html
 

VÌ SAO TÔI BỊ TRĨ TOÀN THÂN?

Posted: Tháng Mười Một 3, 2014 in Uncategorized
Thẻ:

50869251_anh_6

Phú quý sinh lễ nghĩa, bần cùng sinh đạo tặc!

Câu thành ngữ này đúng với mọi thời đại, mọi thành phần ở mợi nơi. Và nặng nề nhất của vế đầu là người Châu Á chúng ta bây giờ. Tuy nhiên việc rườm rà lễ  nghĩa cũng không đến nỗi nhố nhăng và kệch cỡm như những thứ mà “phú” ngày nay đang đưa lại. Có thể nói ngày nay, nhất là Việt Nam, “phú” không biết có tạo ra “quý” được hay không nhưng chắc chắn là “phú” tạo ra “quyền lực” và “quyền lực” lại tạo ra “phú”. Trong cái quá trình vận hành của cái vòng luẩn quẩn này, vô số sản phẩm phản cảm đã được tạo ra.

Nào là thuê chân dài về nhảy sexy tại hội nghị ngành y tế tỉnh Phú Yên, nào là thuê vũ nữ về nhảy sexy mừng chẵn tháng con…

Đặc biệt hơn nữa, sự biến tướng trong các hoạt động tận thu của đại đa số các gia đình quyền lực ngày nay đã đến mức trơ trẽn khôn cùng. Nào là ma chay dỗ chạp của khoảng sáu đời cả hai bên nội ngoại, nào là sinh nhật, chẵn tháng, đầy năm, thôi nôi, thôi bìm… cũng của khoảng sáu đời hai bên nội ngoại… Mà cái nào cũng to lớn, long trọng không kém gì đám cưới đại gia Lê Ân. Có lẽ chỉ còn ngày lễ tái mặc bỉm của các bậc phụ mẫu ông bà lớn là chưa thấy ai đi tiên phong tổ chức mà thôi.
Cụ Vũ Trọng Phụng lúc sinh thời có lẽ cũng đã vận dụng hết trí tưởng tượng của mình mới cho ra được một “Đám tang cụ cố Hồng”. Nhưng giờ đây nếu cụ có sống lại và may mắn được dự đám tang của một “quyến thuộc” nhà ông lớn nào đó cũng phải tủi thân mà quay về tiên giới.

***
Bà mẹ ghẻ của vợ một ông lớn lúc còn sống chỉ là “con ở” trong nhà, nhưng khi bà có lỡ chán ghét cõi đời mà nhắm mắt xuôi tay thì lập tức nơi chín suối bà sẽ tha hồ ân hận tiếc nuối khi chứng kiến cảnh cháu con tỏ lòng hiếu thuận với bà. Vì bà sẽ được vinh danh, được trở thành một đại mẫu thân với “tam thập tòng, tứ thập đức”*, được một vị đức cao vọng trọng có khả năng diễn xuất đến mức xuất thần nhập quỷ nức nở đọc một bài diễn văn ngắn gọn, súc tích chỉ chừng tám trang giấy A4. Lại được một vị “đại đại đức” cầm đầu một lữ đoàn đại đức ngồi chắp vàng bắt nhịp tụng chừng hai chục bài kinh, cố gắng sao cho giọng thật trầm hùng, thật oai linh để Đức Phật, để Bồ Tát thấu mà độ trì cho cái phong bì gia chủ đang chuẩn bị trong kia được dày dặn hơn.

Xung quanh linh cữu là hai hàng dài nội ngoại, con cháu, chút chít xen lẫn vài ả khóc thuê rấm rức vò đầu, đấm ngực nhỏ lệ xót thương. Tuy nhiên nếu tinh ý sẽ rất dễ phát hiện ra đâu là vợ và anh chị em vợ ông lớn. Vì trong cơn thương đau tưởng chừng như tuyệt vọng thì ánh mắt họ vẫn rất tinh anh mỗi khi liếc nhìn hòm đựng phong bì phúng viếng.

Tiếp đến là hàng trăm đoàn thể, hàng ngàn cá nhân xiêm y tề chỉnh, nét mặt đượm buồn kiên nhẫn đợi đến lượt mình diễn. Rồi khi được diễn thì ai cũng mím chặt hai môi, kẻ nào trời phú cho bộ răng chìa thì cũng khéo léo một tay che lấy miệng, còn tay kia dâng phong bì viếng người xấu số chưa bao giờ biết mặt với tất cả lòng thành kính dành cho ông lớn…

***
Đi viếng đám ma hay đi ăn cưới những người mình không thân quen đối với tôi là một cực hình. Thứ nhất, không hiểu sao, ngồi ăn trong đám cưới không lúc nào tôi thấy ngon. Thứ hai, đi viếng đám ma thì phải tỏ ra thương tiếc. Nhất là những đám ma “quan hệ” lại càng phải tỏ ra thương tiếc. Nhưng khổ nỗi đã là đám ma “quan hệ” thì phần lớn người chết mình không quen biết. Mà tôi lại thuộc dạng diễn xuất dở nên rất khó mà “tỏ ra” thương tiếc được.

Thế nhưng cũng có một lần tôi “vinh dự” được sếp chọn đi viếng đám ma thay sếp.
Hôm đó đúng là ngày sao quả tạ của tôi. Đen đủ đường!

Nghe sếp tôi bảo phải đi viếng đám ma bà ngoại một ông A nào đó to lắm, nhưng ông lại bận đi họp. Tự dưng tôi linh tính có việc chẳng lành. Quả nhiên sếp tôi nhìn trước nhìn sau rồi chọn tôi, mặc dù tôi đã cố gắng toe toét cái miệng, nhe hết cả răng ra rồi mà ông vẫn không chọn cái lão trưởng phòng K mặt khó đăm đăm rất hợp với việc đi viếng đám ma kia. Tôi đành tự an ủi mình bằng một câu đùa:

– Anh làm cho em cái giấy giới thiệu nhé.

Sếp tôi gằn giọng:

– Mày liệu hồn giữ cái mặt cho ra cái vẻ thương tiếc chứ không phải nhăn nhở thế đâu. Bà ngoại của bác A đấy! Hai giờ chiều ở nhà tang lễ bệnh viện X. Tìm đám bà Tuyết mà viếng…

Phòng tài vụ giao cho tôi một chiếc phong bì dán kín như bưng. Nói trong đó là 10 triệu đồng. Còn đưa thêm 1 triệu đồng dặn đi dặn lại là phải đặt một cái vòng hoa thật to ghi dòng chữ “Công ty… vô cùng thương tiếc kính viếng”.

Tôi cẩn thận lấy giấy bút ra ghi lại cho chắc ăn.

Cả buổi trưa hôm đó tôi cứ vẩn vơ bồn chồn với cái đám ma của cái người mà mình chẳng quen biết này. Tự dưng cứ thấy lo lo thế nào ấy. Tôi chạy về nhà thay bộ đồ sẫm màu là lượt tử tế. Đến cơ quan nhìn đồng hồ thấy còn sớm, tôi vào nhà vệ sinh ngắm vuốt lại cho chỉnh tề, nhân tiện nhìn vào gương thử diễn cái bộ mặt thương tiếc xem nó ra sao. Thử đi thử lại vẫn thấy cái mặt mình nó nhăn nhăn nhở nhở thế nào ấy. Tôi quyết định tưởng tượng ra bộ mặt của lão trưởng phòng K kia mà bắt chước. Tôi mím chặt hai môi, kéo xệ khoé miệng và cụp mắt xuống. Nhìn vào gương tôi lại thấy cái mặt tôi giống hệt mặt lão N bảo vệ mỗi khi bị bệnh trĩ ngoại hành hạ…

Nhưng thôi, dù sao trông cũng có vẻ phảng phất chút thương tiếc.

***
Công ty tôi cũng gần bệnh viện X, nhưng vì lo nên mười hai rưỡi tôi đã lên đường. Đến gần nhà tang lễ tôi đặt một vòng hoa thật to và đưa tờ giấy ghi dòng chữ “Công ty… vô cùng thương tiếc kính viếng” cho người bán để họ sơn chữ. Tôi ra quán trà đá ngồi chờ. Một giờ rưỡi tôi quay vào lấy vòng hoa. Khệ nệ bê đến nhà tang lễ thì phát hiện ra dòng chữ tôi đã rất cẩn thận ghi ra giấy thiếu mất hai chữ “vô cùng”. Quay ra bảo người bán in lại chữ khác. Người này bảo là thế dài quá không ghi đủ. Tôi đành cho ghi thành hai băng vải rồi gắn thành hai hàng trên dưới.

Đến nhà tang lễ số 3, nhìn thấy tờ thông báo tin buồn ghi tên “cụ bà Tạ Thị Tuyết” tôi yên tâm ghi tên xếp hàng. Điều ngạc nhiên là không giống những gì tôi tưởng tượng. Không có các ông bà tai to mặt lớn đứng chờ viếng. Không có đoàn thể này đoàn thể nọ rầm rộ xếp hàng. Không có bạt ngàn vòng hoa to lớn như sếp tôi tả. Cũng không thấy rồng rắn con cháu đứng khóc than. Tôi chỉ thấy có vòng hoa của công ty tôi là to nhất, sau đó đến vòng hoa của chi hội phụ nữ khối phố đứng thứ nhì.

Cũng chẳng cần chờ lâu chỉ chừng 15 phút là đến lượt viếng. Với bộ mặt trĩ ngoại, tôi nghiêm trang đặt phong bì, dâng một nén nhang, vái ba cái, đi vòng quanh linh cữu rồi ra ngoài.

Với tâm trạng vừa hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng, tôi chưa vội về công ty mà tự thưởng cho mình một chầu trà đá ngay cổng bệnh viện để hạ bớt cơn nóng nực. Vừa thưởng thức cốc trà đá mát lịm tôi vừa nheo mắt, nuốt nước bọt ngắm mấy cô “phong nhũ phì đồn”** vào ra nhộn nhịp nơi quán karaoke đèn sao hấp háy đối diện cổng bệnh viện. Sau chừng hai chục lần nuốt, sợ viêm họng, tôi đành quay mặt đi chỗ khác. Chợt tôi nghe hai ông ngồi bên cạnh nói chuyện với nhau. Một ông nói:

– Chẳng biết bao giờ mới đến lượt ta, dễ phải có đến cả nghìn đoàn thể ấy nhỉ.

Ông kia gật gù và thêm vào:

– Sướng nhất là mấy đứa bán hoa. Cứ nườm nượp chở hết chuyến này đến chuyến khác…

Tôi nhìn kỹ lại hai ông này trạc tuổi trung niên, com lê cà vạt thẳng tắp, trên ngực áo có cài phù hiệu “Tổng công ty Z”.

Tôi giật mình vội hỏi:

– Chào hai bác, hai bác nói đám tang cụ nào thế ạ?

Hai ông này ngước mắt nhìn tôi rồi một ông ngao ngán nói:

– Đám bà ngoại bác A. Chú vòng ra sau nhà tang lễ số 1 mà xem. Toàn hoa với người, chẳng có chỗ mà chen chân…

Mặc cho các cô “phong nhũ phì đồn” vẫn nhộn nhịp vào ra, mặc cho trời nắng chang chang, mắt tôi tối sầm, cốc trà đá tuột khỏi tay bắn tung toé ướt cả đôi giày đen bóng tôi vừa đánh.

Tôi lảo đảo chạy vòng ra nhà tang lễ số 1. Ngay trước cửa dán một bức cáo phó to như cái chiếu đôi. Đập vào mắt tôi là dòng chữ cụ bà TÀO THỊ TUYẾT…
Không biết bằng cách nào, tôi có mặt tại phòng tài vụ công ty. Chị kế toán trưởng hỏi:
– Mày đi viếng đám tang sao về sớm thế? Tao tưởng mày phải chờ đến tối chứ?…

Tôi gãi đầu gãi tai:

– Chị ơi, em cắn rơm, cắn cỏ lạy chị! Chị cho em vay 10 triệu gấp…

Cầm 10 triệu, tôi xin phòng hành chính một chiếc phong bì công ty, cho tiền vào cẩn thận rồi thè lưỡi liếm mép phong bì và đi ra cổng. Tôi liếm đi liếm lại vẫn không ướt nổi lấy một cm. Không hiểu do mấy cô “phong nhũ phì đồn” hay do cụ bà Tào Thị Tuyết? Đành vào phòng bảo vệ xin lão N chút nước lọc để dán phong bì. Vừa thấy mặt tôi, lão N mặt hớn hở:

– Sao, mày cũng bị trĩ rồi à? Nội hay ngoại? Đã bảo rồi, đừng có mà bia rượu tràn lan…


– Vâng, em bị trĩ toàn thân rồi bác ạ!

Hà nội, ngày 20 tháng 09 năm 2014.

Phạm Phú Quảng
* Nguyên văn là “Tam tòng, tứ đức”

** Tác phẩm “Phong nhũ phì đồn”(nghĩa là mông to vú lớn) của nhà văn Mạc Ngôn.

 Bài đã đăng tại: http://eva.vn/eva-tam/dang-long-chuyen-di-vieng-dam-ma-thue-cua-toi-c66a196919.html

HIỂU VỀ MÙI – PHẦN I

Posted: Tháng Mười Một 23, 2013 in Uncategorized
Thẻ:,

1345216754_103204_gagatrongLady Gaga quảng cáo nước hoa Fame.

Mỗi chúng ta đều có một mùi đặc trưng riêng. Có thể lần về nguyên bản, không những “Nhân chi sơ tính bản thiện”, mà cái mùi cơ bản cũng tương đối giống nhau. Mùi trẻ con. Mùi tinh khiết! Rồi khi lớn lên, chúng ta thay đổi rất nhiều. Có thể không còn thiện là mấy. Có thể không còn tinh khiết là mấy. Có thể rất hôi! Nhưng chúng ta vẫn phải làm sao cho trông có vẻ thiện, có vẻ không hôi. Tất cả quá trình đó sẽ tạo nên cho mỗi người một thứ mùi. MÙI NGƯỜI.

Mùi người là tất cả những gì phản ánh lên con người chúng ta. Từ bề ngoài cho đến bản chất, nội tâm. Có thể là mùi trí thức, mùi đểu cáng, mùi lương thiện, mùi bần cùng…, cũng có thể là mùi thơm da thịt, mùi thánh thót của giọng nói, mùi sắc nhọn của ánh mắt…, cũng có thể là mùi hương hoa bưởi, hoa nhài, mùi son phấn rẻ tiền, mùi nước hoa đắt tiền… Hãy nhắm mắt lại, hãy làm một người mù để cảm nhận được nó.

Trong phạm vi bài viết này mình chỉ xin nói đến một phần nhỏ, rất nhỏ, là mùi “HƯƠNG CƠ THỂ”. Làm thế nào để có được một mùi hương cơ thể thật hấp dẫn, sử dụng nó thật hiệu quả. Muốn vậy, trước hết chúng ta cần biết một số kiến thức căn bản về mùi, về hương, về nước hoa.

Từ cổ xưa, giới thượng lưu đã biết dùng hoa, lá, thảo dược để nấu lấy nước tắm cho thơm. Đến thời Phong kiến, giới quý tộc thường hay dùng những túi nhỏ bằng vải, được thêu thùa đẹp mắt, chứa đựng hương thơm đặc biệt. Họ giấu trong người để luôn có hương thơm tỏa ra nhè nhẹ. Và khi nào gặp đối tượng quan trọng, họ lần tay, bóp khẽ cho mùi hương phát tán nhiều hơn, hoặc là vô tình xoay phần cơ thể giấu túi thơm qua phía đối phương… Rất “thơm”, thơm “mùi quý phái”. Rất đi vào lòng người.

Ra đời năm 1370, Hungary Water được sản xuất theo lệnh của Nữ hoàng Elizabeth là hỗn hợp chất lỏng rượu, cồn, hương thơm đầu tiên trong lịch sử có tính chất gần giống như nước hoa chúng ta đang sử dụng bây giờ. Ngày nay chúng ta có hàng chục ngàn loại nước hoa khác nhau. Cũng chính vì vậy việc lựa chọn cho mình hay cho một ai đó một lọ nước hoa phù hợp không phải là dễ dàng.

Trong thành phần của bất cứ loại nước hoa nào cũng được chia làm 3 lớp, và mỗi lớp được gọi bằng tên chuyên ngành là “note”: Top (đỉnh), Middle (giữa) và Base (nền). Top note là mùi hương bạn ngửi thấy, sắc sảo, ấn tượng đầu tiên ngay khi sau khi xức và phần nhiều là alcohol. Phần này sẽ bay hơi nhanh và hết mùi trong khoảng 10 phút. Phần middle note là phần quan trọng nhất sẽ phát huy tác dụng sau khoảng 10 phút đến 90 phút sau khi xịt. Phần này có mùi dịu hơn, đằm thắm hơn. Còn base note sẽ phát huy tác dụng sau khoảng 90 phút đến 120 phút và sau nữa. Đây là lớp chịu trách nhiệm đưa ra mùi hương đặc trưng sau khi đã hòa quyện cùng các phân tử mùi khác có trên da của bạn và cùng sự kết hợp với lớp Middle, từ bạn sẽ tỏa ra mùi hương ngất ngây tinh tế. Vì vậy, cùng một loại nước hoa có thể cảm nhận được mùi khác nhau ở những thời điểm khác nhau sau khi xịt, và trên các cơ thể khác nhau. Cũng không có gì ngạc nhiên khi mua một lọ nước hoa giống hệt của cô bạn xinh đẹp mà bạn trai của bạn vẫn cứ thấy “không thơm” bằng bên kia…

1345216909_nuoc-hoa-co-bao-nhieu-lop-huong-2

Sau khi hiểu sơ lược về quá trình hình thành nên nước hoa và thành phần của nước hoa, chúng ta sẽ tìm hiểu cách sử dụng hiệu quả nhé.

Tại sao chúng ta phải sử dụng nước hoa? Đơn giản là vì chúng ta muốn “thơm”. Thơm để làm gì? Để che dấu đi một vài mùi không mấy thơm của cơ thể, để tạo ấn tượng tốt đẹp trong lần gặp gỡ, để gây chú ý, để tự tin, để hấp dẫn… Nói chung là để đạt được một mục đích nào đấy mà chúng ta cần.

Vậy sử dụng như thế nào là hiệu quả?

Đó là chọn loại nước hoa phù hợp, là dùng một lượng nước hoa phù hợp cho mỗi lần, là xức vào những vị trí phù hợp trên cơ thể, là hiểu rõ tác dụng của loại nước hoa mình đang dùng. Và cái quan trọng nữa là hiểu rõ mình đang dùng vào mục đích nào là chính?

Nếu chọn mua nước hoa cho bạn sử dụng thì điều đầu tiên phải là mùi mà bạn thích, nếu để tặng thì phải tìm hiểu xem người bạn tặng thích gam mùi nào? Lãng mạn, mạnh mẽ, trầm, mạo hiểm, sexy, nóng hổi, tươi mát, khiêu khích, trẻ trung, quý phái…., cái này yên tâm, người bán hàng chuyên nghiệp sẽ tư vấn thêm cho bạn.

Chọn sử dụng cho mỗi lần? Điểm này bạn cần lưu ý mục đích chính là gì? Sẽ đi gặp ai? Làm việc gì? Thời tiết lạnh hay nóng? Không gian rộng hay hẹp? Kín hay gió?…

Nếu bạn cần tạo ấn tượng cho một cô gái trong lần gặp đầu tiên. Bạn nên tìm hiểu mùi nước hoa bố hoặc anh trai cô ấy dùng, vì phụ nữ luôn cảm thấy an tâm khi cạnh họ. Điều này rất quan trọng cho việc tiến lại gần hơn nữa. Nếu là một ngày nắng nóng thì cần dùng mùi nhẹ nhàng, tươi mát, liều lượng ít. Vì trời nóng nước hoa cũng phát tán nhiều hơn, nồng hơn, thêm vào đó cái cảm giác oi bức sẽ khó chấp nhận mùi nồng. Cuối cùng là nếu nơi gặp là một bãi biển lộng gió thì bạn có thể dùng loại nước hoa có mùi mạnh mẽ, xức nhiều hơn một chút. Vì gió mạnh cũng làm cho nước hoa bay nhanh, hơn nữa cái không khí sôi nổi của khung cảnh cũng dễ làm cho ta thấy phấn khích với mùi mạnh. Nhưng cũng rất cẩn thận khi đột nhiên cô bạn lại rủ vào một góc phòng kín đáo thơ mộng nào đó có điều hòa để tránh nắng. Lúc đó bạn sẽ biến thành một “cây” mùi thực sự. Vì vậy để tránh trường hợp này, bạn nên xức một ít lên người, còn xức nhiều lên một vật gì khác chẳng hạn như mũ. Khi vào phòng thì bạn để mũ bên ngoài.

Một góc khác của vấn đề này là người ta thường nhầm tưởng mùi nước hoa hấp dẫn sẽ gây hứng tình cho người khác giới. Thế rồi vén quần vén áo xịt vào. Điều này hoàn toàn sai. Thứ nhất, nếu là mới gặp gỡ thì ấn tượng quan trọng nhất là lịch thiệp, ga lăng, vì vậy nếu nước hoa gây hứng tình cũng sẽ chẳng đưa họ lên giường được. Còn nếu khi đã gần gũi thì mùi cơ thể khác giới lại là thứ mùi gây hứng tình nhất. Lúc đó nước hoa vô tình lại làm mất hứng. Theo nghiên cứu của giới khoa học thì có một số mùi ngăn cản ham muốn của nữ giới như: mùi thịt nướng, mùi Anh Đào, và ngạc nhiên nhất là mùi nước hoa nam giới. Mùi gây hứng tình cho nữ giới là: mùi cơ thể đàn ông, đặc biệt là mùi… dưa chuột. Vì vậy tuyệt nhiên không được xức nước hoa vào vùng nhạy cảm. Mà ngược lại, trước khi hành sự bạn nên tắm rửa thật sạch sẽ, xả nước thật kỹ cho hết mùi mỹ phẩm để trả lại mùi tự nhiên cho cơ thể. Dưa chuột thì chắc khó mang theo nên thôi. Còn trong các mùi gây hứng tình cho nam giới, nước hoa nữ 2%, Pizza pho mát 5%, hỗn hợp hương hoa oải hương và bánh nhân bí ngô 40%.

Phần còn lại chính là xịt nước hoa vào đâu và cách xịt thế nào thì đúng?

Thường thì ai cũng cho rằng xịt vào gáy, sau tai, cổ, ngực, tóc, cổ áo, cổ tay, khuỷu tay phái trong, hông, rốn, mé trong đùi. Nhưng chúng ta cần biết bản chất của sự việc rồi tự mình quyết định. Vì nước hoa chứa một tỉ lệ cồn tương đối lớn(tuy nhiên cũng có những lạo không chứa cồn) dễ gây khô da. Vì vậy ta nên xịt vào những nơi ẩm ướt, hay ra mồ hôi trên cơ thể như gáy, cổ, ngực và sau khi vừa tắm xong người còn ẩm. Không nên xịt vào sau tai, vì ở đây da khô không có các tuyến nhờn. Ngoài ra những nơi có nhiều mạch máu, hay vận động như cổ tay, khuỷu tay phía trong dễ làm khuếch tán mùi thơm nhiều hơn. Trong nước hoa có chứa một số hóa chất có thể gây phản ứng trên da khi ra nắng. Vì vậy cần lưu ý trong những ngày nắng tránh xịt vào những nơi có thể tiếp xúc trự tiếp với ánh nắng như thái dương, cổ. Nước hoa cũng chứa các hóa chất có màu nên không nên xịt lên áo màu sáng. Tóc cũng là nơi giữ mùi và phát tán mùi một cách tự nhiên. Tuy nhiên cần cẩn thận vì có thể sẽ làm hỏng tóc. Còn các vị trí nhạy cảm như rốn, hông, đùi trong… thực ra như phần trên mình đã nói, còn tùy thuộc vào mục đích của bạn. Nếu bạn muốn dụ một con thạch sùng thích mùi nước hoa bò vào liếm rốn thì cũng chẳng sao.

Tùy theo sở thích của từng người. Để phát huy hết ưu điểm của nước hoa(thể hiện hết các lớp mùi), thì bạn nên xịt cách xa khoảng 15cm, xịt mạnh để sương phun đều. Để xịt theo kiểu diện rộng mà không quá nặng mùi thì bạn có thể xịt lên vùng không khí trước mặt rồi bước qua. Để tạo mùi tinh tế, kín đáo thì bạn có thể xịt hoặc chấm lên đầu ngón tay rồi chấm nhẹ vào những nơi bạn muốn. Không dùng bông ngoáy tai vì hóa chất trong bông sẽ làm thay đổi mùi nước hoa. Tuyệt nhiên không xoa, chà xát lên những nơi vừa xịt. Vì như vậy sẽ làm bay mùi và làm sai quá trình phát tán từng lớp mùi.

Điều cuối cùng cần lưu ý cánh đàn ông là nếu đi chơi với bồ thì chú ý cẩn thận nhất là những ngày vợ đang sáng đèn, vì mũi của phụ nữ thính hơn của đàn ông rất nhiều và đặc biệt sẽ tăng lên 10 lần vào những ngày sáng đèn.

Mình có anh bạn rất được cánh chị em yêu mến. Đi đâu cũng có lọ dầu khuynh diệp mang theo. Về gần đến nhà là xức lấy xức để, giả vờ đau đầu, đau trán. Cái thứ mùi này có thể át hết mùi các loại nước hoa nhưng lại nhanh bay hơn. Biết điều này nên cứ về nhà là anh tắm, thay quần áo cho vào máy giặt ngay xong lên giường nằm lại xức thên chút nữa cho có vẻ ốm thật. Chị vợ trẻ đẹp và rất sành điệu về nước hoa, thấy chồng ốm nhiều quá, lại viện cớ ốm để trốn thuế nên nghi. Một hôm như thường lệ, anh về nhà đã khuya, sặc mùi khuynh diệp, đầu đau như búa bổ. Anh tắm xong, chị vợ pha cho cốc nước mát rồi dọn giường để anh ngủ. Chị loay hoay một lúc rồi cũng lên ngủ. Hai hôm sau anh đi làm về thấy bộ quần áo hôm trước đã vứt vào máy giặt lại nằm ngay ngắn trên bàn làm việc của anh. Bên cạnh là lọ nước hoa Midnight Poison xanh biếc quý phái với mẩu giấy ghi rất trau chuốt: “Anh yêu, em không biết anh lại ưa thích khám phá những miền cổ tích xa xôi như vậy(mùi đặc trưng của Midnight Poison). Em mua cho anh lọ nước hoa này để anh không còn phải dùng nhờ nước hoa của người khác nữa nhé”.

1345217008_99-3Nguồn ảnh: Internet

Thì ra chị ngấm ngầm lấy bộ quần áo của anh trong máy giặt ra, để đến hôm sau, đúng ngày chị sáng đèn, mùi dầu khuynh diệp đã bay hết mới ngửi…

Hà nội, ngày 17 tháng 08 năm 2012

Phạm Phú Quảng

QUANH CÁI CHẾT CỦA MỘT CON CHUỘT

Posted: Tháng Mười 9, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

photo(1)

Ngồi trong quầy thu ngân, bà chủ tiệm vàng Kim Siêu Tinh lau hai bàn tay nung núc những mỡ bằng một chiếc khăn trắng tinh tươm. Bà lau cổ tay, lau bàn tay, rồi đến các ngón tay. Các ngón tay mập lùn như những quả chuối cau, được thắt ngấn bằng nhiều cái nhẫn, cái thì vàng chóe bằng kim loại, cái thì xanh biếc bằng ngọc thạch. Bà lau rất kỹ. Những chiếc móng tay quét sơn đen bóng trở nên quá nhỏ bé trên các đầu ngón tay mập mạp cũng được bà lau rất kỹ. Bà vừa lau vừa chửi. Bà chửi mấy đứa bán hàng chỉ biết nhấm nháy cái điện thoại nhắn tin đong giai, rồi bà chửi đến lão chồng quý hóa chỉ biết tối ngày nhậu nhẹt say sưa và mang tiền bà đi nướng vào mấy cái chiếu bài. Đó là chưa kể đến một vài lần bà bắt được ông đang nhìn mông, nhìn ngực mấy đứa bán hàng. Bà chửi tất, chửi cả một lũ ăn hại.

***

Chuyện là vậy, là vì cái con chuột nó chết.

***

Nhà bà làm nghề kim hoàn đã bốn đời. Tiền, vàng từ xưa đã nhiều không biết bao nhiêu mà kể. Cuộc sống sung túc cứ hiển nhiên như là trong chum, trong vại nhà bà. Bà có ném cho ai rồi nó cũng tự tìm đường quay lại.

Thời gian gần đây trong nhà bà xuất hiện một con chuột, loại chuột già rất khó trị. Bà thử đủ mọi cách mà cũng không thành. Nào bẫy, nào keo dính, nào thuốc, đều chẳng ăn nhằm gì, mà bà lại nhất quyết không nuôi mèo. Bà ghét cái thứ luôn luẩn quẩn dưới chân rồi rắc lông khắp nhà. Con chuột thì cứ như con ma nhỏ, thoắt ẩn, thoắt hiện, cắn phá bất cứ thứ gì ăn được. Phàm những hôm nào bà đặt bẫy hoặc bỏ thuốc vào thức ăn thì nó lại cắn thêm của bà vài thứ đồ, như dây quạt, dây nồi cơm điện, giày da, góc sô pha… như muốn trả thù bà. Hết cách, bà đành để mặc, coi như đó là một phần tất yếu bà phải chịu vậy. Để tránh sự phá hoại của nó, hàng ngày bà vứt thức ăn thừa vào góc bếp. Bà không để cho nó đói. Đôi khi bà nghĩ “Dù sao cũng còn đỡ hơn cái lão chồng vô tích sự kia. Từ lúc bước chân về làm rể trong nhà bà, lão chẳng làm nên trò trống gì ngoài việc phá tiền của bố mẹ bà, rồi bây giờ là tiền bà”.

***

Ngày trước bà gặp lão thì lão đang thuộc vào hàng quý hiếm. Lão là vận động viên boxing chưa có lấy một trận thua trên sân nhà, lại đẹp trai, nhất là khoản giường chiếu thì thuộc đẳng cấp súc vật. Bà chết mê, chết mệt lão ở cái khoản này. Bố mẹ bà thì trăm đường ngăn cản, ngay hôm đầu tiên dẫn chàng về ra mắt, khách vừa bước ra khỏi cổng thì bố mẹ bà đã đóng cửa buồng và nói với con gái:

– Thiếu gì đàn ông mà lại rước cái thứ lưng dài đầu ngắn như vậy về làm chồng? Gia đình ta ba đời kinh doanh phát đạt cũng bởi luôn có người đàn ông chịu khó, giỏi giang. Bố mẹ nhìn anh ta không phải là kiểu người đó, con lại là con một.

Bà vẫn cưới lão về làm chồng, cung phụng lão. Giờ nghĩ lại bà thấy bố mẹ bà quả là lõi cái sự đời. Sự nghiệp huy hoàng của chồng bà vụt tắt chỉ sau một vài trận thua, một vài lần bị đối xử bất công, mà trong cái ngành thể thao thì kẻ cầm cân nghiêng nhiều gấp trăm lần người cầm cân thẳng. Uất ức, chồng bà lao vào uống rượu, cờ bạc. Cực chẳng đã, bố mẹ bà lại phải dốc tiền ra trả nợ cờ bạc, rồi dốc tiền ra mua lại hai chữ “công bằng” cho chàng rể quý. Nào ngờ khi đã có hai chữ “công bằng” lận lưng quần, khi không còn sợ bị đối xử bất công nữa thì chồng bà lại không còn nằm trên đỉnh cao của phong độ. Con ma cờ bạc và cụ Lưu Linh đã đưa đường dẫn lối chồng bà sang bên kia dốc đồi. Thua thêm vài trận, chồng bà đã hoàn toàn biến thành một con người khác. Một con nghiện cờ bạc, một kẻ nát rượu. Mà cay đắng hơn cả là cái thứ bà cần nhất, cái đẳng cấp súc vật kia cũng bị cụ Lưu Linh đem làm cái vòi xả rượu mất rồi. Con bò tót hung hãn ngày nào giờ chỉ đáng là con đỉa. Bà lại đang lúc phơi phới xuân thì. Thế rồi không để cho bố mẹ bà buồn, để quên đi cái cục vô tích sự hằng đêm vẫn phả hơi rượu nồng nặc vào mặt bà mà miệng nói mê kêu con Bát sách, con Cửu vạn, bà lao vào học kinh doanh, bà làm tiền. Vậy mà bà quên được thật, bà tìm được niềm vui trong việc kiếm tiền. Chỉ có điều bà làm thì chồng bà phá. Nhưng cũng không sao, bà vẫn kiếm đủ cho lão phá, miễn đừng mèo mả gà đồng, đừng trai trên gái dưới là bà nhắm mắt cho qua.

***

Sắp đến Trung Thu, hôm qua bà đi mua bánh. Còn phải lễ lạt cho ông Quan, ông Đội nữa chứ. Cái thời buổi kinh tế khó khăn này, nghề vàng cũng lao đao lắm, thêm vào đó Nhà nước lại siết chặt. Bà phải xoay sang buôn xanh, buôn ngoại tệ, làm dịch vụ chuyển Đô la, tiền mặt… Làm chui. Vậy nên phải lễ lạt, phải lạy. Bà mua rất nhiều bánh ngon, hiệu Long Đình. Mỗi hộp lên tới gần năm triệu đồng. Về đút thêm phong bì, phong bao rồi cho vào ngăn tủ, định bụng sáng hôm sau sẽ đi phát. Nào ngờ khi đóng cánh tủ, bà không để ý, có một hộp bánh kênh ra ngoài, cánh tủ khép vào không hết.

Sáng ra bà như phát điên khi mở tủ. Các túi quà bị cắn nham nhở, các hộp bánh thượng hạng chẳng còn cái nào nguyên vẹn. Đến các phong bì chứa đầy tờ năm trăm nghìn cũng bị cắn rách tứ tung. Giữa cái mớ hỗn độn đó là một con chuột mắt lờ đờ đang nằm thở thoi thóp. Nó béo nẫn, sạch sẽ, bộ lông mượt mà. Một con chuột nhà giàu. Nhưng nó sắp chết. Bà gọi mấy đứa bán hàng, đứa nào cũng bảo sợ chuột. Chúng nó bảo bà vứt con chuột đi thì mới dám dọn. Bà gọi lão chồng, lão còn bận nhâm nhi cốc rượu suông thay cho việc đánh răng rửa mặt buổi sáng. Lè nhè lão nói:

– Bà tự đi mà làm, việc đ. gì phải mua cả đống bánh về để cho chuột nó ăn rồi lại bắt người khác phải dọn.

Phần thì tiếc của, phần thì tiếc công đi mua, đi chọn. Nén cục tức, bà xé tờ báo, một tay cầm đuôi con chuột, một tay xách chiếc ví tiền. Bà đi vứt. Bước ra khỏi cửa nhà bà là mặt đường Hàng Đào tấp nập người xe qua lại. Ngay trước mặt cửa hàng, xuống hết vỉa hè là chiếc miệng cống đen ngòm hôi hám. Phía bên kia đường, dưới chân chiếc biển chờ xe buýt là chiếc thùng rác công cộng. Một thằng bé gầy gò, lấm lem đang dựa lưng vào đó mà ngủ. Chiếc nón lá thủng lỗ chỗ cũng lấm lem như nó úp trên mặt. Một manh áo rách tơi tả không che được cái bụng dẹp lép đang thoi thóp thở với những cái xương sườn. Tay nó giữ khư khư một chiếc ca nhựa loang lổ bẩn có vài đồng tiền lẻ bên trong. Bà xách con chuột đi qua đường, định bụng sẽ ném nó vào thùng rác. Vừa lúc đang đến giữa đường thì một chuếc xe buýt trờ tới. Mùi khói dầu và hơi nóng của nó phả vào người bà. Liếc nhìn chẳng thấy ai để ý, bà liền vứt con chuột xuống đường rồi vội bước quay lại. Cũng đúng lúc đó hai cô bán hàng bê chiếc chậu đựng những cái bánh Trung Thu thượng hạng bị chuột cắn ra đến đường. Một chút tần ngần rồi đổ ụp xuống miệng cống.

***

Bên kia đường thằng bé đã tỉnh giấc. Mùi khói dầu và hơi nóng của chiếc xe buýt đã đánh thức nó. Gỡ chiếc nón ra khỏi mặt, nó dụi mắt nhìn vào chiếc ca nhựa. Vẫn chỉ có một đồng một nghìn và hai đồng năm trăm nhàu nát nó đã tự bỏ vào từ sáng hôm qua. Mặc dù chịu đói cả ngày, nhưng nó vẫn quyết giữ cho bằng được ba tờ tiền nhàu nát này. Đó là tiền mồi. Sau một thời gian hành nghề, nó biết phải có tiền mồi, phải có cái để cho người ta còn biết là nó xin gì. Phải bôi bẩn, phải ăn mặc rách rưới, phải ngủ ở những nơi tồi tàn nhưng lắm người qua lại. Chỗ này là một nơi lý tưởng, chí ít ra thì sáng hôm qua khi mới tới đây nó cũng nghĩ vậy. Nhất là lại nằm vào giữa khu đông đúc những người giàu có, những cửa hàng to đẹp với bao nhiêu là đèn màu xanh đỏ như thế này. Nhưng có lẽ nó đã lầm. Nó buồn bã nghe tiếng réo rắt của bụng nó xen lẫn với tiếng xe, tiếng người. Nó rời mắt khỏi chiếc ca nhựa, ngước nhìn ra đường. Nó thấy con chuột với cái bụng căng phình nằm giữa lòng đường đang nhìn nó, một cái nhìn yếu ớt. Nó thấy một cặp mông nẫn mỡ đang ngọ ngoạy xa dần sang phía bên kia đường. Thấy hai cô bán hàng đang nghiêng cái chậu bánh xuống miệng cống. Nó vùng dậy hét lên:

– Đừng!

Nhưng đã muộn, cả chậu bánh đã tuồn vào trong miệng cống. Cả thằng bé, bà chủ tiệm vàng và hai cô bán hàng đều giật mình. Nó giật mình vì tiếc chậu bánh. Hai cô bán hàng giật mình vì một điều vụng trộm bị phơi bày. Bà chủ tiệm vàng giật mình vì một lý do khác. Chẳng là khi bà vừa bước chân xuống lòng đường, cái cục tức vẫn còn nằm ngang cổ họng thì bà sực nhớ tới thằng bé ăn xin. Nó đã nằm cạnh cái thùng rác bên kia đường suốt từ sáng ngày hôm qua, bà biết vậy nên bà tránh, bà không đi sang bên kia đường. Vừa rồi giận quá làm bà quên mất, tay bà lại còn cầm ví tiền, bà lại là người giàu có. Chẳng lẽ sang tới đó lại không cho thằng bé lấy một vài đồng. Thật may, đúng lúc chiếc xe buýt xuất hiện, tấm bình phong cho bà víu xuất hiện. Bà liền giả vờ bịt mũi nhăn mặt ném con chuột xuống đường và quay lại. Tiếng hét của thằng bé như nói với bà “Bà đừng giả vờ nữa. Tôi thấy rồi, tôi biết hết rồi”. Bà lấm lét quay lại nhìn. Vẻ mặt thất vọng và ánh mắt tiếc rẻ của thằng bé hướng về cái miệng cống làm bà thấy yên tâm. Vậy là nó tiếc chỗ bánh. Vậy là nó không biết.

Vào nhà, rửa tay thật kỹ rồi bà ra quầy thu ngân. Hình ảnh con chuột với cái bụng căng phình, hơi thở thoi thóp, hình ảnh thằng bé gầy gò ốm yếu với cái bụng cũng dẹp lép và thoi thóp, hình ảnh cái chậu chứa đầy bánh Trung Thu, cứ quay quẩn trong óc bà. Bà lấy tiền ra đếm, rồi bà lấy sổ bán hàng ra xem. Chúng vẫn quay cuồng trong óc bà. Bẩn quá, nhớp nháp quá. Bà dẹp tiền, dẹp sổ, lấy chiếc khăn tay. Bà lau mặt, lau tay. Hồ như muốn lau đi tất cả những hình ảnh cứ quẩn quanh đó. Rồi bà dừng lau, vẻ mặt thoáng chút tiếc rẻ. Không ai biết bà tiếc rẻ điều gì? Chỉ nghe sau đó tiếng bà lanh lảnh. Bà chửi mấy đứa bán hàng, rồi bà chửi lão chồng vô tích sự.

Bên kia đường, thằng bé đã thôi không nhìn vào cái miệng cống. Nó cố quên đi những cái bánh Trung Thu trong cái chậu. Miệng nó tứa đầy nước bọt. Nó nhìn con chuột. Con chuột vẫn nằm đó, vẫn thở thoi thóp. Những chiếc xe vẫn tấp nập qua lại, vẫn chưa một chiếc nào chèn lên con chuột. Thằng bé đứng dậy, úp cái nón rách lên đầu, nhặt mấy đồng tiền lẻ trong ca nhựa đút vào túi quần rồi cầm chiếc ca đi về phía con chuột. Nó định bụng sẽ mang con chuột bỏ vào thùng rác. Vừa được vài bước chân, nó nghe tiếng nổ “bụp”. Một chiếc ô tô vừa chèn qua con chuột. Con chuột bẹp dí như một con khô mực, nhầy nhụa những máu. Xung quanh cơ man nào là trứng, là hạt sen, đậu xanh, thịt mỡ… làm nhân bánh. Thứ bánh thượng hảo hạng của Long Đình. Thằng bé quay mặt, lén nuốt nước bọt rồi đổi hướng chân đi. Ánh mắt nó ngời lên rồi chùng lại.

4209887605_5ff9f30298_o

Một tấn trò đời khốn nạn, một vở diễn thương tâm vừa diễn ra ngay nơi giàu có bậc nhất Thủ Đô, nơi giá tiền một mét đất có thể nuôi sống được cả một gia đình nông dân suốt ba thế hệ. Không một ai xem, chẳng một ai chú ý. Chỉ duy nhất một thứ vẫn còn chú ý. Đó là con chuột, hay đúng hơn là linh hồn con chuột, đang vắt vẻo trên đầu cột biển chờ xe buýt. Nó nhẹ nhàng bay sang tiệm vàng Kim Siêu Tinh, nhẹ nhàng chui vào đầu bà chủ tiệm. Nó gặp và hỏi con Suy Nghĩ:

– Sao bà chủ có vẻ tiếc nuối điều gì?

Con Suy Nghĩ trả lời:

– Bà tiếc vì nếu nghĩ ra sớm thì gọi thằng bé ăn xin vào cho nó chỗ bánh chuột gặm đó rồi bảo nó dọn cho. Vừa không phải bẩn tay lại được tiếng cho người nghèo mà vẫn không tốn tiền.

Linh hồn con chuột lại nhẹ nhàng chui ra khỏi đầu bà chủ tiệm vàng, nhẹ nhàng bay sang đường và chui vào đầu thằng bé ăn xin. Nó lại tìm gặp con Suy Nghĩ và hỏi:

– Sao ánh mắt thằng bé lại sáng lên?

Con Suy Nghĩ trả lời:

– Tại vì thằng bé vừa rút ra được một bài học mới. “Không ăn xin ở nơi có nhiều người giàu”.

Linh hồn con chuột lại hỏi:

– Vậy sao mắt thằng bé lại chùng lại nhanh thế?

Con Suy Nghĩ trả lời:

– Tại vì nó nghĩ đến cái đói.

Linh hồn con chuột lại nhẹ nhàng bay ra khỏi đầu thằng bé, nó đậu lên đầu cột biển báo xe buýt và nghĩ. Nó nghĩ về cái chết của con chuột, kiếp trước của nó. Đến giờ nó vẫn không thể hiểu tại sao nó chết? Chết vì ăn quá nhiều bánh Trung Thu hay vì ăn phải những đồng giấy bạc? Rõ ràng đêm hôm trước nó nghe bà chủ tiệm vàng nói “Các ông Quan, ông Đội thì từng này chứ mười lần thế các ông cũng nuốt hết”, vậy mà nó chỉ mới ăn được có một góc mà đã chết. Nó tự nhủ sẽ tìm gặp cho được ông Quan, ông Đội. Phải hỏi cho được cách ăn, cách nuốt. Vì nó nghe nói rằng nếu biết cách ăn, cách nuốt, lại có sẵn bản chất hay chui lủi, không sợ bẩn của loài gặm nhấm nó sẽ được đầu thai làm ông Quan, ông Đội. Mà làm ông Quan, ông Đội thì còn gì bằng!

(Đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội, báo giấy số  782, tháng 10 năm 2013)

Văn Nghệ Quân Đội điện tử: http://vannghequandoi.vn/802/news-detail/822609/sang-tac/cai-chet-cua-mot-con-chuot.html

Hà nội, ngày 28 tháng 09 năm 2012

Phạm Phú Quảng