Posts Tagged ‘Ẩm thực’

BÁNH BÔNG ĐIÊN ĐIỂN

Posted: Tháng Bảy 8, 2018 in Uncategorized
Thẻ:,

Nói đến Miền Tây, có lẽ chẳng ai không nao lòng trước cái đẹp của con người và phong cảnh vô cùng đáng yêu ở nơi đây. Một vùng sông nước với dọc ngang kinh rạch, cá tôm với những cô gái chèo thuyền hai má ửng hồng dưới tán lá dừa nước xanh mướt buổi trưa hè…

Với riêng tôi, kẻ ngao du khờ khạo nơi chốn bụi trần đầy ắp thú vui thì Miền Tây không chỉ có vậy. Mà Miền Tây còn có những món đặc sản mà ai đã trót dại một lần thưởng thức cả đời cũng chẳng thể quên. Nào là rắn bồng súng mùa nước nổi, nào là bánh xèo, nào là lẩu mắm, nào là cá kèo… đặc biệt có một loại đặc sản vô cùng dân dã nhưng lại đẹp và hấp dẫn tựa một thiếu nữ tuổi vừa chớm đôi mươi. Một đặc sản mà chỉ nói đến đã khiến người nghe cảm nhận được đầy đủ sự trinh nguyên thuần khiết của cả đất trời mây nước… Đó là Bông Điên Điển.

Thật vậy, Bông Điên Điển không chỉ đẹp ở mỹ từ danh xưng mà còn đẹp cả hình thức lẫn hương thơm, vị đắng và cái cách nàng xuất hiện trong thơ văn, âm nhạc.

Tuy kiêu sa là vậy nhưng Bông Điên Điển lại rất dễ kết hợp với các thực phẩm khác để có được một món ăn ngon và để cho những kẻ nghèo rớt mùng tơi nếu hợp duyên cũng có thể đàng hoàng thưởng thức mà chẳng sợ lủng túi tiền. Sự kết hợp hoàn mỹ nhất đã đi vào tâm thức của thực khách bấy lâu nay có lẽ là món canh chua cá linh, cá kèo. Người ta cũng có thể dùng Bông Điên Điển để ăn lẩu mắm, bóp nộm, đổ bánh xèo, xào với thịt, với tép hay đơn giản là muối dưa.

Đó là tất cả những gì hay ho nhất mà những kẻ phàm nhân chúng ta từng được biết.

Nhưng chưa hết! Hãy còn một món ăn vô cùng thanh đạm, giản đơn nhưng lại hàm chứa trọn vẹn cả tấm lòng sùng đạo của một dân tộc và cũng được làm từ nguyên liệu chính là Bông Điên Điển. Với tôi, đây không chỉ là một “món ăn”. Nó đã vượt qua hẳn cái tầm thường, hữu hạn của nhìn, ngửi, nếm…

Nó là một “Câu chuyện ẩm thực” vô cùng tinh tế!…

Chuyện rằng, xưa thật là xưa… nơi tận cùng con nước của vùng Đồng bằng sông Cửu Long thơ mộng, người Miên thật thà, chất phác và trọng đạo Phật nguyên thuỷ sống ở đó…

Cứ mỗi dịp Tết thanh minh, đối với người Bắc chúng ta, “Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh”, là một hoạt động tâm linh khi chúng ta nhớ về người thân đã khuất thì ai cũng biết, nó chẳng có gì lạ.Nhưng người Miên xưa(Ngày nay không biết còn giữ được hay không?) làm khác. Người Miên xưa cũng có Tết thanh minh, vào ngày này người Miên làm lễ cúng tụng kinh cho vong người đã khuất.Ban ngày, sư sãi đi tìm các mộ hoang không có hương khói, bẻ nhánh lau sậy cắm làm dấu. Tối đến ra tụng một thời kinh Cứu độ. Tụng suốt đêm từ mộ này qua mộ khác cho đến xế chiều hôm sau, không về chùa thọ cơm.

Vì thế, các thiếu nữ Miên chưa lấy chồng có thâm ý đã dùng xuồng nhẹ chở chảo đựng mỡ, bếp, bột gạo trộn đường và trứng vịt. Ban mai thật sớm họ chèo theo con nước đi tìm những cành Điên Điển nào nở thật nhiều bông thì với ghì xuống, nhúng những bông điên điển tươi thắm đẫm sương vào vịm bột cho thật đều rồi cho vào chảo mỡ nóng. Bánh chín thì thả cành về chỗ cũ. Như vậy sư sãi đi cúng mộ hoang sẽ có cái bánh chay rất ngon mà ăn…

Hà nội, ngày 08 tháng 07 năm 2018

Phạm Phú Quảng

Advertisements