CÔNG PHU HỌP LỚP

Posted: Tháng Bảy 14, 2017 in Uncategorized
Thẻ:,


Thế là trốn được vợ đi

Về quê họp lớp nói chi hết mừng

Thằng Toàn hô hoán tưng bừng

“Hai lăm năm đó, bay đừng trốn nha!”

Đường xa thì mặc đường xa

Máy bay không có thì ta đi tàu

Rập rình sắm nắm từ lâu

Mũ, giày, xịp, tất… áo màu thiên thanh

Lựa rồi xếp gọn để dành

Đợi giờ Rê đến khởi hành về Vinh

Giận cho ngày tháng vô tình

Cứ đi đủng đỉnh mặc mình đợi mong

Nhưng mà lòng đã dặn lòng

Phải nên tỏ vẻ như không có gì

Để con vợ nó đừng nghi

Bởi đi công tác lấy gì mà vui?

Cũng đừng mà có rung đùi

Gắng cho ngoan ngoãn, ngậm ngùi thế thôi

Ngày hai, ngày một dần trôi

Giờ Rê sắp đến đứng ngồi không yên.

Có hôm trời nắng như điên

Tôi ngồi mơ biển Quỳnh Viên mà cười

Nó nhìn, nó mắng “Đười ươi!”

“Đi vào rửa bát, cấm cười vu vơ!”

Cũng may là kịp lập lờ

Chứ không nó hiểu còn mơ hội hè.

Trên Face có mấy đứa khoe

Đi về họp lớp tận quê tít mù

“Rõ là một lũ ứ hừ,

Vào thời khốn khó cứ như bố đời!”

Nó nghe khẩu khí của tôi

Gật gù ra vẻ ơn trời chồng ngoan

Không như đám bạn trường Phan

Ăn rồi chỉ biết nói toàn chuyện chơi

Lại còn láo toét vẽ vời:

“Vợ chồng, con cái chẳng mời đứa mô…”

Hôm qua nó kiểm ba lô

Hỏi chồng “công tác ngày mô mới về?

Răng mà quần sóc nhiều ghê?

Quần dài mỗi cái tứ bề lủng toang?”

“Ừ, may mà vợ giỏi giang.

Nếu không chắc chắn khách hàng coi khinh.”

Hôm nay về đến thành Vinh

Có ai uống rượu thần kinh hoàn hồn?

Vinh, ngày 14 tháng 07 năm 2017

Tú Mu

Advertisements


Sư phụ mình bảo bố ông dạy ông rằng “Vợ chồng phải đối với nhau như chủ với khách”. Tức là dù có ở với nhau đến vài chục năm rồi vẫn phải giữ được sự tôn nghiêm và khách sáo như chủ nhà và khách. Tuyệt nhiên không được vì lâu mà sinh qua loa, không giữ gìn lễ nghĩa cho đúng mực.Điều này mình thấy rất đúng. Cho dù ở chung một nhà, ngủ chung một giường hàng chục năm với nhau, nhưng những gì không được đẹp đẽ vẫn phải giấu đi. Từ lời ăn tiếng nói đến những hành động trong sinh hoạt hàng ngày dù không có người thứ ba vẫn phải cẩn trọng, tỉ mỉ, biết thẹn thùng với nhau.

Hai người yêu nhau, cho dù cô gái có đẹp như tiên nhưng nếu ngồi cạnh người yêu(dù không có ai ở gần) mà thản nhiên đánh bủm một cái rồi nhoẻn miệng cười thì đồng nghĩa với việc tiếng súng khai tử cho cuộc tình đó đã vang lên.

Vì đối với cánh đàn ông chúng mình thì phụ nữ xinh đẹp là không đánh dắm…

***

Quê mình rắm thì gọi là địt. Lại có loại cây leo giống cây mơ lông nhưng lá không có lông và không có sắc tía gọi là lá mơ địt. Mình cũng chẳng biết tại sao gọi là mơ địt nữa? Chỉ nhớ hồi đó lũ trẻ chúng mình suy đoán là lấy lá này xát lên ghế thì người ngồi sẽ đánh địt liên hồi…

***

Năm lớp hai hay lớp ba gì đó, lớp mình có một cô giáo(tên Dung thì phải) đến dạy thay hay thực tập mình cũng không nhớ chính xác. Thế là một luồng gió mới thổi vào lũ con trai. Vì cô rất trẻ và theo nhận xét của cả bọn là còn rất xinh đẹp nữa.

Cũng từ đó trong các giờ ra chơi cũng như trên đường đến trường hay về nhà, chủ đề chính của lũ con trai luôn luôn là cô Dung.

Nào là răng cô trắng thế kia thì chắc là cô phải dùng kem đánh răng PS chứ không như bọn mình chỉ súc miệng nước muối.

Nào là đôi dép cô đi cũng xinh như người cô thế kia chắc là đắt tiền lắm.

Nào là cặp mắt cô đẹp thế kia chắc phải là người theo đạo.

Nào là đôi tay cô thuôn dài, viết chữ đẹp thế kia thì không biết đi cấy có thẳng hàng không nhỉ?

Vân vân và vân vân…

Đại loại tất cả mọi chi tiết to nhỏ liên quan đến cô đều được lũ chúng mình đưa ra phân tích một cách kỹ lưỡng và đều có đáp án thoả đáng. Duy có một việc làm cả bọn mất biết bao hôm tranh luận ngược xuôi vẫn không thể có câu trả lời khả dĩ. Đó là liệu một người xinh đẹp, dịu dàng, hoàn mỹ thế kia có đánh địt hay không?

Đa phần bọn mình tin là cô không đánh địt. Tuy nhiên cũng có một vài đứa bảo rằng cô chắc chắn có đánh địt. Vì bọn nó ngồi bàn đầu, thi thoảng cô đi qua đi lại chúng nó ngửi thấy mùi thơm. Có thể dắm của cô là dắm bà Ỷ Lan???

Thế rồi cả bọn quyết chí phải tìm cho ra bằng được sự thật.

Một bản kế hoạch chi tiết được vạch ra. Một ê kíp hành động hoàn hảo được sắp xếp.

Mấy đứa được phân công hái lá mơ địt. Mấy đứa được phân công đến thật sớm giả vờ hỗ trợ các bạn làm trực nhật. Mục tiêu là xát thật nhiều lá mơ địt lên ghế cô ngồi.

Thế rồi mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ. Chiếc ghế của cô được xát đi xát lại nhiều lớp lá mơ địt…

Và cả bọn nín thở chờ kết quả…

Phải nói thật cả đời đi học của bọn mình chưa có buổi học nào hồi hộp và dài như hôm đó.

Từ lúc cô bước vào lớp cho đến giờ giải lao rồi lại vào lớp. Nhất cử nhất động của cô đều được bọn mình giám sát chặt chẽ. Mỗi lần cô đứng lên, ngồi xuống ghế thì cả bọn như mở cờ trong bụng. Cố căng mắt, nghển đầu, vểnh tai, nghếch mũi lên để mong phát hiện ra một dấu hiệu bất thường trong màu sắc khuôn mặt, âm thanh hay mùi hương lạ…

Nhưng tuyệt nhiên không có!

Cô vẫn vậy. Vẫn hồn nhiên xinh đẹp, thướt tha yêu kiều! Có lẽ do cô hăng say giảng bài quá nên không bao giờ ngồi lâu ở ghế. Thuốc chưa kịp ngấm???

Cho đến cuối buổi học. Khi cả bọn đã gần như không thể chịu được sự căng thẳng. Thằng nào cũng lo âu thất thần, và có lẽ cô cũng cảm nhận được sự bất thường này nên cô dừng giảng bài, đưa mắt nhìn quanh lớp. Mắt cô dừng lại nơi thằng Đức, là đứa sáng nay vừa xát lá mơ địt lên ghế cô.

Thằng Đức sợ đến tê người. Không khí trong lớp như đông cứng lại. Lặng ngắt như tờ…

Cô dịu dàng:

– Đức lên bảng giải cho cô bài X, trang Y.

Nói xong cô về bục giảng, ngồi vào ghế của mình.

Cả bọn thở phào và lại tiếp tục theo dõi nhất cử nhất động của cô. Cô ngồi ngay ngắn, hướng mắt lên bảng xem Đức giải bài tập.

Thằng Đức vốn là đứa giỏi toán. Loại bài tập như vậy với nó là chuyện nhỏ. Nhưng hôm đó nó loay hoay mãi vẫn không biết bắt đầu từ đâu. Nó cứ viết rồi lại xoá. Người nó ngọ ngoạy liên hồi, tay nó run lấy bẩy.

Cả bọn thì như mở cờ trong bụng vì đây là lần đầu tiên trong buổi học cô ngồi lâu như vậy trên ghế. Chắc chắn lá mơ địt sẽ phát huy tác dụng.

Trên bảng thằng Đức vẫn loay hoay. Cô cũng bắt đầu cử động… 

Còn bọn mình không đứa nào dám nhúc nhíc, thậm chí thở mạnh cũng không dám.

Bao nhiêu cặp mắt, đôi tai dồn hết lên chiếc ghế cô ngồi…

Thằng Đức vẫn loay hoay.

Cô vẫn ngồi.

Bọn mình vẫn… đợi.

Bỗng một tiếng íttttttt… réo rắt ngân lên từ phía bục giảng.

Cả lớp cười ồ, bọn mình thì vô cùng thất vọng. Hoá ra người đẹp cũng đánh địt.

Nhưng không,

Trên bảng, thằng Đức hướng về phía cô lẩy bẩy, lí nhí cất tiếng:

– Thưa cô em bị đau bụng. Xin cô cho em đi ỉa.

Và từ đó mình đinh ninh rằng “Phụ nữ xinh đẹp thì không đánh địt!”

Hoà Bình, ngày 20 tháng 01 năm 2017

Phạm Phú Quảng

TẠP 52: PHẬT SỐNG?

Posted: Tháng Mười Một 15, 2016 in Uncategorized
Thẻ:

Đọc sách Phật mình hay gặp cái tích rằng…

Một kiếp nào đó xa xưa của Đức Phật, ngài là một vị tu sĩ nổi tiếng tu nhẫn, ngài tịnh tu trong một khu rừng sâu. Một hôm nhà vua đi săn mãi đuổi theo con mồi đã ngang qua đây. Nhà vua thấy vị tu sĩ đang ngồi toạ thiền bên một gốc cây liền hỏi con nai mà ngài đang săn chạy hướng nào. Vị tu sĩ quả thật vừa mới thấy con nai chạy qua nhưng vì nếu nói thật thì sợ làm con nai gặp nguy hiểm, nếu nói dối thì sợ phạm giới nên ông quyết định im lặng.

Nhà vua tức giận liền lần lượt cắt từng tai của ông. Ông vẫn bình thản ngồi thiền. Vua lại lần lượt cắt từng tay, từng chân rồi đến mũi, mắt…

Vị tu sĩ vẫn một mực im lặng…

Sau đó vị tu sĩ dùng phép thần thông biến mình trở lại nguyên vẹn như cũ và thuyết pháp cảm hoá nhà vua…

***

Mình đọc ở vài cuốn khác nhau thì nội dung có khác biệt đôi chút nhưng đại loại vẫn như vậy và mục đích là hướng chúng sinh tu nhẫn, tích thiện.

Tuy nhiên mình thấy như vậy cũng chưa phải là tột của nhẫn. Vì nếu biết thần thông để nối lại tay chân, mắt mũi… thì chưa bằng Lý Thị N thuê người tự chặt tay chân lừa bảo hiểm…

Và đặc biệt chưa thể nào bằng vị Phật sống mình sắp kể dưới đây.

***

Sự là thế này,

Hồi trước mình có công việc liên quan đến một cô khá là dễ thương, cá tính. Nói năng, cư xử rất nhẹ nhàng, tên là T. Mỗi lần đến gặp mình đều có một anh chàng chở đến rất đẹp trai, tây, râu ria rậm rạp… Nói chung trông men! (Sau này mình biết thêm anh này làm nhà báo và còn hiểu rộng biết nhiều nữa)

Khi vào việc thì cô thường sai, mắng anh này như nô lệ. Kiểu thế này:

– Nhẫn, lấy tao cái thước. (Tên nạn nhân đã được thay đổi)

– Nhẫn, đưa tao cái bút

– Nhẫn, mày về trước. Tao đi uống rượu với các anh.

– …

Mình rất ngạc nhiên vì trong thâm tâm mình vẫn nghĩ cô duyên dáng thế này thì phải văn hoá hơn cơ… Thần tượng cũng có sụp đổ đi ít nhiều! Nhưng vài lần thì mình quen dần và cũng không để ý đến nữa.

Thế rồi đến một hôm cả bọn liên hoan nhân dịp gì đó đầu Xuân thì thấy nàng ăn diện rất xì tai, thơm lừng từ tới đến gót đến dự. Đi cùng vẫn là Nhẫn. Và cũng ăn diện rất đẹp mã.

Chào hỏi mọi người xong thì nàng ngồi vào ghế. Nhẫn cũng khúm núm chào mọi người và ngồi kế bên. Trong bữa tiệc, mọi người ăn uống, chuyện trò rất vui vẻ, rôm rả. Nàng hồn nhiên như cô tiên. Nhẫn cũng ăn, uống, cười nhưng rất ít khi nói. Thế rồi cuộc rượu ngày một hào hứng hơn. Nhẫn cũng uống nhiều hơn và bắt đầu rón rén tham gia đôi câu với ánh mắt sợ sệt vì T có vẻ không bằng lòng. Mỗi khi như vậy thì T đều quay sang nhắc nhở với giọng bề trên:

– Nhẫn, ăn đi. Mày nói hơi nhiều rồi đấy!

Và Nhẫn nhà ta lại cúi đầu ăn tiếp. Ác nỗi, thỉnh thoảng lại có người mời Nhẫn một chén, chả nhẽ chỉ uống và cười nên Nhẫn phải nói. Vả lại khi tửu đã vào thì người ta cũng liều hơn, Nhẫn nói cũng dõng dạc hơn.

Đang vui thì một thằng cùng bàn mang tới một chén rượu nói với Nhẫn và T:

– Em mời anh chị một chén.

Nhẫn lật đật đứng dậy cầm chén rượu…

T lườm.

Nhẫn lại luống cuống ngồi xuống.

T cầm chén rượu lên, cười rất tươi rồi dốc cạn với thằng đến mời. Thằng này ngơ ngác nói với Nhẫn:

– Ơ kìa, anh uống đi.

Nhẫn bỗi rối mất vài tíc tắc rồi quyết định nâng chén trong ánh mắt hình lưỡi hái của T.

Thằng mời rượu vừa về đến chỗ thì T đanh thép:

– Nhẫn, mày mang bát sang bàn bên cạnh ăn nhanh rồi về đón con đi. Tao ngồi với các anh chị còn lâu.

Nhẫn bất mãn:

– Còn sớm mà em.

T trừng mắt:

– Đm thằng này! Về khẩn trương!

– …

Thằng em mình ngồi cạnh ngại quá nói:

– Chị ơi, sao chị mắng anh Nhẫn ghê thế?

Nàng cười lúng liếng nói to:

– Ôi, cái thằng này tuổi gì mà cho nó ngồi đây.

Mình đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, rón rén hỏi thằng em:

– Này, Nhẫn là nhân viên của T à?

Thằng em mình tròn mắt:

– Ơ, anh không biết thật à? Anh Nhẫn là chồng chị T đấy.

Mình nhả vội miếng thịt gà ra khỏi mồm(sợ hóc), hết nhìn nàng(đang cười tươi như hoa) lại quay sang nhìn Nhẫn(đang cặm cụi ăn)…

Mình phục họ quá!

Phục nàng một, ngưỡng mộ Nhẫn đến muôn ức phần!

Chợt nhớ đến câu chuyện của vị tu sĩ tu nhẫn nhục trên, mình nói với thằng em:

– Tao phục ông này quá(mình không còn dám gọi Nhẫn bằng thằng nữa). Có khi ông í là Phật, là Bồ Tát cũng nên ấy mày ạ. Đàn ông mà chỉ cần học được một phần vạn ông í thôi thì tha hồ mà êm ấm cửa mình. À nhầm, cửa nhà!

Thằng em mình ghé tai mình thầm thì:

– Anh ơi, thực ra không phải vậy đâu. Có hôm ông ấy than vãn với em là “Sống tốt như vậy, nhịn như vậy, chăm lo cho vợ con như vậy mà cứ nơm nớp lo sợ không biết lúc nào thì bị nó đuổi ra đường”.

Móng Cái, ngày 15 tháng 11 năm 2016

Phạm Phú Quảng

TẠP 51: NÊN NUÔI BÒ MÔNG CONG HAY NHIỀU VÚ?

Posted: Tháng Mười Một 8, 2016 in Uncategorized
Thẻ:,

img_6714

Mới đây mình có đi Mộc Châu mấy ngày. Định đưa cái giàu có, sung túc của thủ đô lên cho mấy em tọc trên đó lác mắt chơi.

Con cà, con muống, mây trời, gió nước mãi tận lúc bò rời rẫy về chuồng thì mới mò mẫm qua được cái đèo Thung Khe mờ nhân ảnh.

Kiếm được cái nhà nghỉ viu cực đẹp, nhìn đâu cũng thấy núi, thấy đồi. Đóng bộ tươm tất, Dior thơm lừng, cả bọn ra quán thắng cố ngồi chờ các tọc. Cũng chẳng phải đợi lâu. Các em tíu tít ùa vào(không e ấp như mình tưởng) mang theo cả hương hoa, núi rừng, cả đồi chè, nương ngô, vú bò sữa…

Tây Bắc hôm đó trời lành lạnh. Chỉ mới 8 giờ tối mà sương khuya hư hỏng đã trốn trời xuống nhậu nhom nhem trên gò má các cô, quyện lẫn vào hơi, khói bốc lên nghi ngút từ nồi thắng cố đang sôi sùng sục…

Vài tuần rượu, dăm miếng thịt lót êm mấy cái dạ dày ọp ẹp thì lời bắt đầu tuôn ra.

Các cô hây hây má hồng vẫn vui vẻ mời rượu, nhẹ nhàng kể cho mấy thằng thủ đô nghe những câu chuyện về núi đồi… Rằng sáng sáng em vẫn đi rẫy gieo hạt, vẫn cắt cỏ nuôi bò và chiều về vẫn đều đặn quay tay vắt sữa…

Lại thêm vài tuần rượu, nồi thắng cố cũng đã vơi đi ít nhiều. Thằng bạn mình mời cô bên cạnh một chén và trổ hết tài diễn thuyết ra nói:

– Sao em không xuống Hà Nội mà làm cho sướng?

Cô cười:

– Dạ, em khổ quen rồi. Xuống Hà Nội sợ lắm!

Bạn mình ưỡn ngực oai vệ:

– Ối giời, có bọn anh rồi, có gì mà phải sợ. Hà Nội vừa vui, cái gì cũng có mà thu nhập lại cao nữa…

– Thế lương của anh được bao nhiêu ạ?

Thằng bạn mình lại ưỡn ngực dõng dạc:

– Cái loại dốt nát, quèn quèn như anh thì chỉ được chừng hai chục triệu.

Cô vẫn cười rất duyên và mời lại bạn mình một chén:

– Thôi anh ạ, em làm ở đây cũng đủ ăn, đủ dùng mà lại được gần bố mẹ.

Bạn mình có vẻ ngậm ngùi(chắc là nó thầm tiếc cho một cánh hồng rơi nhầm chỗ), nó uống thêm vài chén rồi hỏi em:

– Nhà em nuôi mấy con bò?

Em lại cười và nói:

– Dạ loại quèn quèn như nhà em không nuôi được nhiều, nếu không kể em thì chỉ có 50 con bò lấy sữa thôi anh ạ.

Mình giật mình, còn bạn mình lại càng ngậm ngùi cất tiếng:

– Thế em vất vả quá nhỉ!

Trời lạnh mà mình toát mồ hôi. Nhẩm sơ mỗi con bò sữa khoảng chừng 70 triệu…

Mình mon men ra mời em một chén(bắt đầu thấy sang bắt quàng làm họ)…

Qua câu chuyện mình được biết khá nhiều thông tin hết hồn. Đại loại mỗi con bò sữa trung bình mỗi ngày cho 35-40 lít sữa. Mỗi lít sữ bán được 13k. Và mỗi tháng trừ hết chi phí đi thì nhà em thu lời “chỉ được” chừng hơn trăm triệu… Tức là bằng chừng dăm bảy lần lương mấy thằng kỹ sư với hai chục năm kinh nghiệm như bạn mình!


Hôm qua mình đang lang thang ở Bờ Hồ thì vô tình gặp lại một thằng em khá thân thiết từ nhiều năm trước. Thằng này cũng là kỹ sư xây dựng, cũng từng chinh chiến khắp miền…

Lôi nó sà vào quán nước chè, mình hỏi nó:

– Dạo này mày làm gì rồi?

Thằng này gãi đầu:

– Em đi chăn bò!

Mình lại giật mình!

– Được bao nhiêu con?

– Dạ cũng được khoảng năm chục con anh ạ.

– Thế thì giàu to rồi còn gì?

Thằng này lại gãi đầu nhăn nhó:

– Lấy đâu ra mà giàu anh. Nhiều khi chạy toát mồ hôi mà còn chẳng đủ ăn.

– Thôi đi, mày giàu anh mừng chứ sợ anh xin hay sao mà phải dấu. Anh biết tỏng tòng tong đi rồi. Mỗi tháng mày không kiếm được một lít anh đi đầu xuống đất.

– Em lạy anh! Em chăn bò mông cong chứ không phải bò lắm vú như anh nghĩ đâu. Em có năm chục con, trừ ngày đèn vàng, đèn đỏ, trừ con đi chơi với người yêu, con đi du lịch với đại gia, con về quê xây hàng rào cho mẹ… thì chỉ có khoảng chừng hơn ba chục con đi làm. Mà thời buổi bây giờ trường đại học nhiều nhan nhản, sinh viên đông hơn kiến, nhà nhà làm cave, người người làm cave nên cạnh tranh khốc liệt lắm. Chúng nó cắt phiên, nhường nhịn nhau thì một đứa ngày chỉ được hai cuốc là may lắm rồi. Mỗi cuốc em thu chúng nó 50k, nhưng nhiều khi nhìn chúng nó đi về bầm dập, say xỉn em cũng không nỡ nào lấy tiền của chúng nó. Rồi tiền thuê nhà, điện, nước. Tiền liên hoan, sinh nhật… lo đời sống tinh thần cho chúng nó cũng mệt mỏi lắm. Đã thế bây giờ mấy thằng chó địa bàn, khu vực nó đớp kinh lắm anh ạ. Đến ngày đến giờ mà không nộp cho bọn nó thì khốn khổ khốn nạn…

Nó làm một tràng giang đại hải…

Mình nghe ù hết cả tai.

– Ừ nhỉ! Hoá ra nuôi bò mông cong lại đéo bằng bò lắm vú nhỉ!

Hà Nội, ngày 08 tháng 11 năm 2016

Phạm Phú Quảng

TẠP 50: TỰ HÀO LÀ NGƯỜI VIỆT

Posted: Tháng Tám 17, 2016 in Uncategorized
Thẻ:

Mình thấy có khá nhiều ông bà tai to mặt lớn các nước cứ phải tự từ chức, thậm chí tự tử. Điển hình nhất là vụ ông bộ trưởng bộ Tài Chính nào đó của Nhật Bản tự từ chức sau một cái ngáp trong một cuộc họp vớ vẩn và mới đây là cô bộ trưởng giáo dục mẹ gì đó của Thuỵ Điển tự từ chức khi bị phát hiện lái xe đã uống rượu…

Trong khi Việt Nam mình thì chỉ thấy tự ứng cử còn chẳng thấy ai tự từ chức bao giờ.

Sau khi nghiên cứu kỹ mình mới phát hiện ra rằng tất cả là do bọn Nhật, bọn Thuỵ Điển nó tụt hậu quá, ngu ngốc quá. 

Nó ngu ngốc từ thằng dân đến thằng quan. Không như người Việt chúng ta. Từ dân đến quan đều thật là tài giỏi và siêu đẳng. Có lẽ chúng ta là con rồng cháu tiên thật. Và có lẽ rồng và tiên là loại động vật thượng đẳng thật(vì mình cũng đéo được gặp bao giờ và không biết rồng tiên có biết uống rượu nói phét như mình không nhỉ?).

Thế này nhé,

Mình đố các bạn tìm ra được một ông quan(dù chỉ là hạng tôm tầm tầm thứ, vụ trưởng) nào đang đương chức mà có thể bị bắt lái xe khi đang say xỉn. Vì bọ Nhật, bọn Thuỵ Điển không có tiền thuê lái xe chứ các quan chúng ta thì không những có lái xe thuê riêng mà còn thuê cả lái xe đứng tên đăng ký xe, đứng tên sổ đỏ nữa. Quan chúng ta làm kinh tế tài giỏi lắm. Mặc dù lương bộ trưởng của chúng ta chỉ chừng 20 triệu, nhưng ngoài giờ làm đày tớ cho dân thì thời gian còn lại ông nào cũng rất chịu thương chịu khó đi bơm xe, đi quét rác kiếm thêm. Họ làm quần quật không ngơi nghỉ. Và chỉ một hai năm sau khi tại vị là họ đã có nhà to, đất rộng, xe đẹp, thậm chí rất nhiều nhà to. Con cái họ được học ở những trường đắt bậc nhất thế giới. Tài sản của họ có hàng trăm tỷ đồng là chuyện thường… Số tiền mà mấy thằng bộ trưởng lèo tèo như ở Nhật, ở Thuỵ Điển lương chỉ cỡ vài ba tỷ một tháng có nằm mơ cả tám đời cũng chẳng bao giờ có được.

Đấy là xét về mặt làm kinh tế. Còn xét về khía cạnh con người, thường những người làm chính trị thì ngoài trí còn phải có dũng và chữ nhẫn cũng phải đưa lên hàng đầu.

Quan ta giỏi lắm chứ không như mấy thằng Nhật, thằng Thuỵ Điển. Mới có ngủ gật một cái đã bỏ trốn, đã từ chức. Đồ hèn! Một lũ hèn!

Quan ta dù có gây thất thoát hàng chục nghìn, hàng trăm nghìn tỷ hay có gây hậu quả chết người, chết nhiều người của nhiều thế hệ sau đi nữa. Dù dân có chửi đến rát mặt đi nữa thì họ vẫn rất bình tĩnh, nhẫn nại, không tức giận. Rồi họ dũng cảm đối đầu. Họ sẽ cố bám trụ cái chức đầy tớ dân để tìm mọi cách khắc phục hậu quả chứ không bao giờ chạy trốn.

Đấy, quan chúng ta tài giỏi như vậy. Mà quan chúng ta là do dân chọn ra, một cách rất “dân chủ và trong tình trạng hoàn toàn tỉnh táo”. Trong cả trăm triệu người chẳng quen biết đéo gì, thậm chí nam hay nữ cũng chẳng biết mà vẫn có thể chọn ra được những người xuất chúng như vậy. Thế nên dân ta cũng thật là tài giỏi.

Mình thật tự hào là người Việt Nam!

Hà nội, ngày 17 tháng 08 năm 2016

Phạm Phú Quảng

TẠP 49: LÊN ĐỈNH BẰNG SÚNG MƯỢN

Posted: Tháng Tám 10, 2016 in Uncategorized
Thẻ:

Hồi còn trai trẻ, mình có xem một đoạn phim con lợn của Hongkong thì phải. Nội dung cực nhố nhăng. Đại loại:

“Có một thằng nhà giàu yếu sinh lý lấy một cô vợ đẹp như tiên. Hắn rất cố gắng để đáp ứng cho cô vợ của hắn được vui vẻ, nhưng tới một ngày khi hắn đi khám bệnh bác sỹ bảo hắn giơ bộ phận sinh dục cho ông khám thì hắn đã theo thói quen ở nhà thè ngay cái lưỡi. Bác sỹ bảo hắn rằng hắn đã vô phương cứu chữa. Nhưng hắn không bỏ cuộc. Hắn quá yêu cô vợ của hắn. Yêu đến mức hắn đã thuê hẳn những thằng trai trẻ dũng mãnh nhất trong vùng về đáp ứng cho cô. Mỗi lần như thế hắn đều đứng cạnh cầm chặt tay cô để động viên an ủi cho cô yên tâm công tác. Ban đầu mấy thằng trai trẻ rất sung sướng vì cô vợ của thằng trọc phú quá xinh đẹp. Nhưng về sau chúng nó cũng chán, vì suy cho cùng chịch là loại hoạt động đưa đến sự giải thoát mà cứ có thằng nhòm thì lấy gì làm sung sướng?

Và có một chuyện lạ là một thời gian sau thằng trọc phú kia quen với cảnh tượng đó đến mức mỗi lần cô vợ xinh đẹp của hắn quằn quại lên đỉnh thì hắn cũng cảm thấy như chính mình được lên…”

Câu chuyện nhố nhăng vậy mình nghĩ không bao giờ có thật và mình cũng đã quên đi. Ấy mà thế đoé nào mấy hôm nay đọc báo mới phát hiện ra rằng “Không những ngành thể thao VN mà cả bè lũ bồi bút, bồi lưỡi… đều đang cùng anh Vinh lên đỉnh bằng súng của thằng khác…”

Hà nội, ngày 08 tháng 08 năm 2016

Phạm Phú Quảng

TẠP 48: LẠI LÀ DỊCH VỤ BẮC CÙ

Posted: Tháng Tám 6, 2016 in Uncategorized
Thẻ:

Cái chất lượng của dịch vụ phía Bắc bao nhiêu năm nay phải nói là vô cùng ổn định. Ở VN chỉ có chất lượng của nhà thu nhập thấp may ra mới có cửa sánh.

Hôm nay vào một quán cơm văn phòng khá lịch sự, gọi một suất cơm xong nhìn bát ớt nơi quầy đã hết nên gọi em phục vụ cho anh mấy quả ớt. Em dạ rất to và nói “Anh chờ em một chút”. Xong em chạy vào bếp(bếp khá xa). Một lúc sau em chạy ra kính cẩn dâng hai tay đưa cho mình một quả ớt đỏ chót con chuồn chuồn nằm gọn gàng sạch sẽ trong một tờ gấy ăn trắng muốt.

Mình cầm quả ớt và nói:

– Em ơi, xem hộ anh có quả nào bé hơn không? Hay lấy cái kéo cắt đôi hộ anh với?

Em phục vụ rất nhanh nhảu:

– Anh ơi nhà em không còn quả nào bé hơn đâu anh ạ.

Cô phục vụ xinh xắn khác đứng bên cạnh xởi lởi:

– Thôi anh ơi, anh cứ dùng đi, không sao đâu ạ.

Cắn dè dè hai cái hết quả ớt. Mình lại gọi em phục vụ:

– Cho anh thêm mấy quả ớt.

Em lại dạ rất to và chạy vào bếp. Một lúc sau em lại chạy ra dâng hai tay đưa cho mình một quả ớt đỏ chót con chuồn chuồn nằm gọn gàng sạch sẽ trong một tờ gấy ăn trắng muốt…

***

Một lần khác mình được đi ăn ké đâu đó một nhà rất sang ở HN. Ngồi dúm dó mãi chẳng dám ăn gì vì toàn các anh lớn và thấy cái menu món nào cũng dài dằng dặc các con số không. Thế rồi nhân lúc các anh đã ngà ngà, các anh lo bú diệu thì mình liếc nhanh thấy trên một chiếc đĩa sứ Tây Ban Nha(đoán thế) hãy còn một con cá trứng nướng béo nẫn. Mình vội thậm thụt với cô phục vụ chân dài rằng cho anh xinh một ít mai ơ ne(đéo biết viết thế nào cho đúng).

Em cúi gập người, nhổng cái phao câu lên yêu ơi là yêu, rồi dạ một tiếng nao cả lòng và quay đi. Một lúc em quay lại với một chiếc đĩa đẹp ơi là đẹp, to chừng lòng bàn tay chứa đầy mai ơ ne.

Mình bảo:

– Em ơi, nhà hàng mình có cái đĩa nào to hơn chút không em? Thế này ít quá.

Em lại nhổng phao câu lên, dạ và ngúng nguẩy đi ra. Một lúc sau em lại ngúng nguẩy đi vào. Trên tay cầm một chiếc bát to bằng chiếc bát ăn cơm mạ hoa văn vàng choé chứa mai ơ ne đầy có ngọn. Em tươi cười:

– Anh ơi, anh dùng tạm bát nhé. Nhà em hết đĩa to rồi anh ạ.

Thật tội nghiệp thằng bé. Cả buổi ngồi liếm mòn cả lưỡi mới hết được cái bát mai ơ ne…

***

Lại một lần nữa, 

Cách đây chưa lâu mình đi ăn một quán trên Bờ Hồ hẳn hoi. Viu đẹp, đồ ăn cũng tạm được, cô phục vụ lại duyên dáng. Ăn xong thanh toán còn thừa một ít tiền lẻ, mình để lại và ra về. Đến cửa thì cô phục vụ duyên dáng tất tưởi đuổi theo gọi. Tay lăm lăm mấy tờ tiền thừa và nói rất to:

– Anh ơi, anh quên tiền.

Mình bảo:

– Thôi em cầm lấy nhé.

Cô khựng lại, nhăn mặt, trừng mắt mắng mình:

– Không, em không lấy!

Sợ quá, mình lại phải kính cẩn đưa hai tay đón lấy tiền rồi lủi thủi ra về…

Hà Nội, ngày 05 tháng 07 năm 2016

Phạm Phú Quảng