Archive for Tháng Tám 21, 2019

TẠP 53: CHUYỆN ÔNG CU

Posted: Tháng Tám 21, 2019 in Uncategorized
Thẻ:

Thuở ơ mấy lần kìa, gần nhà mình có ông Cu. Trong tiềm thức của xóm mình thì ông Cu có vẻ ghê gớm và nghe đám người lớn thường thậm thụt sau lưng nói ông có tính hay tiện tay lấy đồ người khác về nhà dùng. Người trong xóm ít ai ưa ông. Bọn trẻ con như mình thì sợ ông phát khiếp. Ông cao lớn(đó là trong ký ức của mình thôi, về sau gặp lại mình thấy ông bé tẹo), ngăm ngăm đỏ, miệng lúc nào cũng nhai trầu bỏm bẻm, nhổ phẹt phẹt…

Trí nhớ mình không được tốt nhưng vẫn còn mồn một hình ảnh ông vác cái cày hay cái bừa lầm lì đi trên đường, tay lăm lăm cây roi cày, đôi khi còn thêm con dao rựa. Hễ có con chó ngu ngốc nào lỡ dại mon men tới gần thì ư như rằng ăn nguyên cả cái vụt trời giáng. Con Tô(con chó Mình nuôi) cũng không ngoại lệ.

Ông có một mảnh đồng khá rộng ngoài Bụi Nộ, thường trồng khoai, trồng lạc hay vừng, đậu… tuỳ theo mùa. Khổ nỗi từ nhà ông ra mảnh đồng đó lại cứ phải đi qua ngõ và sân nhà mình. Mình thì cứ liên tục phải ở nhà một mình, mà ngày nào ông cũng đi qua đi về vài bận…

Mình sợ lắm!

Con Tô cũng sợ!

Phần thì sợ ông lấy mất các thứ quý giá như mấy quả dưa chuột vú còn chưa căng hết ngoài vườn hay mấy hòn đá kỳ để nơi mép giếng…, phần lại sợ bị ông đánh. Nỗi sợ cứ tăng dần, tăng dần. Thậm chí đôi khi mình còn tưởng tượng ra cảnh bị ông dùng con dao rựa mổ bụng, moi gan…

***

Trước mặt nhà mình là khu vườn nhà ông Đơ. Nhà ông ở cuối xóm chứ không gần vườn. Đó là một nơi vô cùng đẹp. Có những cây cọ cao vút, những cây bời lời trĩu trịt*, những cây chua ke** quả chín vàng ươm… Đặc biệt có mấy tảng đá to bằng mấy con trâu mộng đè nhau. Những buổi trưa hè trốn mẹ sang vườn này mà bắt ve, bắn chim chán chê rồi trèo lên đó đánh một giấc thì đến thiên tử cũng phải thèm. Nói thì nói vậy thôi, mình chỉ dám nằm chứ đếch dám ngủ, vì sợ nhỡ may ông Cu đi ngang qua tiện tay nhón đi mất cái của quý giá to bằng quả ớt chỉ thiên đang thiu thiu giữa hai hòn tiểu ngọc nhân thì tối về lấy gì ra mà trị thuỷ?

Thế rồi quả đúng như mình lo sợ. Một hôm mình đang nằm vắt chân chữ ngũ trên tảng đá to nhất nghĩ kế chia ba thiên hạ cho hai con ỉ con mẹ mới mua và con Móng Cái choai choai đang cắn nhau suốt ngày thì mình nghe tiếng bước chân xa xa. Ngóc đầu quay lại, đích thị là ông Cu. Mình liền tụt xuống nấp sau tảng đá. Ông lầm lũi đi như một ông kẹ. Cứ ngỡ ông đi theo lối xóm, qua ngõ nhà mình rồi ra mảnh đồng nhà ông như mọi ngày. Nào ngờ ông lừ mắt đi thẳng về hướng mình nấp. Tay lăm lăm con dao rựa…

Mình sợ đến mức muốn chạy trốn mà chân nhũn ra, máu huyết như đông lại. Ông dừng lại phía bên kia tảng đá mình nấp. Nín thở chừng hai thế kỷ thì mình nghe tiếng xè xè, róc rách…

Ôi thôi thôi! Chắc ông đang rửa con dao?

Mà ở quê mình trước khi mổ heo, mổ bò người ta đều đưa dao ra rửa!!!

Một tíc tắc,

Hai tích tắc,

Rồi ba,

Rồi bốn…

Tiếng xè xè đã hết, mình nghe thấy tiếng sột soạt lá khô đang dần xa…

Vừa mừng, vừa lo, thu hết can đảm mình thò đầu lên một tí xíu, đủ để một con mắt gác lên đầu mỏm đá. Mình thấy ông lại đang lầm lì bước trên lối xóm hướng về phía ngõ nhà mình…

Thì ra đi ngang qua đây ông Cu bỗng dưng mót đái!

Đứng ngây người mất một chốc… thấy như mới được hồi sinh và, kỳ lạ thay… đũng quần ướt sũng!

Hà Nội, ngày 23 tháng 11 năm 2016

Phạm Phú Quảng

-* Quả bời lời để làm đạn bắn súng bóc, một loại súng làm bằng ống tre non nhỏ như ngón tay mà trẻ con quê mình hay chơi.

** Cây chua ke có quả từng chùm nhỏ hơn hạt lạc. Bình thường màu xanh, ăn chua. Ương ương màu vàng, chín màu đen, ăn rất ngọt.

Advertisements