37KT1: NHÂN TÀI LÀNG TÔI – PHẦN 3

Posted: Tháng Mười Một 2, 2018 in Uncategorized
Thẻ:

Hôm nay tổ chức được cái cuộc gặp mặt 2018 của lớp 37KT1 – Đại học Xây Dựng Hà Nội. Very thành công! Được tận 29/tổng số đâu gần bốn chục. Thành quả của mười mấy năm hô hào. Mà cũng có lẽ là các cô, các cậu đã nhận thấy cái hay, cái ưu việt của việc họp lớp nên cũng khôn ra kha khá rồi. Họp lớp tuy chẳng có phong bì, tậm chí còn phải đóng quỹ. Nhưng được cái rất sung sướng, chửi bới, gào thét thoải mái. Chủ toạ đang nói, thích thì chen ngang, nói leo vô tư. Ngủ gật, làm thơ tẹt tèn ten… chẳng phải lo lắng gì ngoài việc lo thằng Phúc và thằng Vũ hát hay quá dễ bị bọn nó hát mất phần.

Cái thành công của lần này ngoài việc số lượng thành viên tham gia đông thì còn sự góp mặt của hai thành viên rất đặc biệt. Đó là Hùng con và Cường cận. Cơm đùm cơm nắm tận quê hương cố tổng bí thư đầu tiên Đảng CSVN ra từ lúc gà chưa báo sáng.

Hùng con chỉ học đâu nửa năm nhất thì nghe nói yêu cô giáo trường Kinh Tế nên trèo rào sang đó nhập cư. Bỏ Xây Dựng. Nói vậy thôi chứ thằng này người thấp bé như Đặng Tiểu Bình nên gọi là Hùng con. Nó học cấp 3 cùng mình, từng giật giải nhất toán toàn quốc lớp 12 rất oai hùng, tức là hình như hơn mấy thằng giải nhì đến hàng vài chục điểm. Thế nhưng đi thi quốc tế lại mang về mỗi cái rubic tặng bạn gái, còn giải rút chẳng thấy đâu. Nó học vô cùng tài tử. Từ lúc mình biết nó là lớp 10 đến khi nó rời khỏi lớp năm nhất đại học, bao giờ cũng thấy nó chỉ có duy nhất một cuốn cẩm nang kẻ ô li loại 24 trang gập làm đôi, làm tư. Nó học tất cả các môn trong đó. Và không biết là từ hồi lớp 10 đến giờ nó đã thay cuốn nào chưa. Tiếc là hồi đó mình không xem thử nó chép gì trong đó. Nghe đâu các bộ môn chắn cạ, lô đề học nó cũng ghi trong đó cả.

Sáng ba thằng ăn phở rồi cà phê hóng gió Bờ Hồ ngắm các cô đít căng, ngực nở chạy thể dục. Thi thoảng lại có cô thả rông… Nó cười nhắm cả hai mắt bảo “Hà Nội vẫn hay! Mà mình thích thế này hơn chứ cứ tồng ngồng ra lại đéo khoái”. Cái này thì mình cũng hoàn toàn đồng tình với nó. Vì tồng ngồng ra thì nó dập tắt đi mọi khả năng sáng tạo trong tưởng tượng của những thằng đàn ông hay mơ mộng như mình.

Thế rồi hết chuyện Trump đánh thuế Trung Cộng đến chuyện có ông bác rất thân mới đắc cử chủ tịch nước… lại quay về chuyện học. Mình bảo “Đm, giáo dục của Việt Nam là vớ vẩn nhất. Hồi ta học mười mấy năm phổ thông chỉ để thi đại học. Cái mục tiêu thi đậu đại học hồi đó nó ghê gớm đến mức cách đây vài năm tao thi thoảng ngủ mơ vẫn thấy đang ngồi rặn toát mồ hôi trong phòng thi. Mà vào học đại học mới thấy dễ bỏ mẹ. Nếu biết cách học thì một lúc học mẹ nó dăm trường luôn cho bõ phí công. Chỉ có điều, học xong đéo biết để làm gì?…”

Nó cười hể hả rằng “Thì cái mục tiêu của học phổ thông ở ta là sai bét từ đầu. Đáng lẽ thằng nào thích vào đại học cho vào mẹ nó hết đi. Thắt chặt chất lượng đầu ra thôi. Đằng này vào đại học khó như lên trời, trong khi ra thì lại dễ. Mà mi sang kinh tế học còn dễ nữa. Đéo cần học cũng ra trường ngon ơ…”

Hoá ra thằng này sang kinh tế để đỡ phải học. Xây Dựng dù có giỏi đến mấy mà điểm danh không đủ cũng đừng hòng mấy ông bà Khốt cho thi.

***

Đến chuyện thằng Cường cận,

Thằng này cơ bản là rất ngoan, học lực rất tốt. Chẳng tệ nạn gì. Thế nên năm đầu tiên mình rủ về cho ở chung với mình và Đinh Nho Sơn. Học bổng toàn phần ngon lành. Ba thằng ở với nhau năm rưỡi, hai năm gì đó, học như chơi, chơi vẫn thi đạt cả. Thậm chí mình không phải thi giai đoạn mà được lên thẳng. Đùng một cái hình như năm thứ ba thì thằng Cường bỏ mình và Đinh Nho Sơn mà đi không một lời trăng trối. Thế là năm đó nó bật. Nợ quá trình không đủ lên lớp.

Hôm nay nó mới kể lại cái bí mật đứt gánh giữa đường cho mình và Hùng con nghe. Hoá ra thằng này tham phú phụ bần. Một hôm đi ngang cầu B8(Bách Khoa) nó gặp bố con thằng bạn trong quê. Thằng bạn thì học rất dốt nhưng bố nó lại lắm tiền. Cứ bắt con phải kiếm bằng được cái giấy cử nhân để còn oai với thiên hạ. Gặp được thằng Cường thì mừng như bắt được vàng:

⁃ Trăm sự chú nhờ cháu cả. Cháu giúp chú kèm cặp cho T… Chú đã thuê nhà cho nó ở gần đây. Tiền học ôn chú cũng đã nộp hết cho nó rồi…

Thằng Cường nghe xong thì bùi tai về dọn đến ở với bạn luôn cho tiện “kèm”. Ngày đầu tiên trước khi đi học nó bảo thằng bạn:

⁃ Tao đi học, có 7 hằng đẳng thức đáng nhớ tao đã ghi hết ra đấy. Sáng nay mày cố ngồi học thuộc cho tao. Trưa về tao kiểm tra.

Trưa về nó hỏi thì thằng bạn chẳng hề thuộc lấy một cái nào. Thằng này nghĩ bụng “thế này có mà dạy đến 10 năm cũng chẳng đậu cao đẳng chứ đừng nói gì đến đại học”. Lập tức nó bảo thằng bạn đi rút tiền học ôn về tiêu. Còn nó ôn thay bạn. Đến ngày thi thì dán ảnh nó vào hồ sơ rồi thi thay bạn luôn.

Năm đó bộ tộc nhà thằng bạn nó ăn mừng rất to có hậu sinh khả uý đậu vào đại học Bách Khoa Hà Nội.

Đấy, cái vết trượt đầu tiên của thăng Cường là từ đó. Ở cùng mình và Đinh Nho Sơn thì dù cả bọn đều lười học nhưng cứ thi là mấy thằng cắm đầu vào ôn vài buồi. Mà học đại học vốn dễ, vài buổi là thừa sức thi qua. Còn ở với thằng bạn thì không. Thế rồi cái gì đến cũng sẽ đến. Nó nợ đồ án Kiến trúc công nghiệp. Cứ nghĩ là vẫn đủ trình lên lớp. Chỉ cần làm lại đồ án thôi. Lại chủ quan còn có 3 tháng học bổng Pháp được 750k. Thừa đủ tiền làm đồ án. Ai ngờ khi lên phòng tài vụ thì cô phát tiền bảo có người lĩnh hộ rồi. Nó xem tên thì hoá ra có thằng con cô, con cậu gì đó đi cùng nó vài lần lên lĩnh học bổng đã bỏ công, bỏ sức đi lĩnh và tiêu hộ luôn ho nó rồi. Vậy là thằng này bơ vơ, xoay không nổi tiền làm đồ án. Đành lưu ban xuống 38. Thôi cũng còn đỡ, học thêm một năm cho nó vững vàng kiến thức, vả lại bọn 38 cũng cùng tuổi với 37(do phải học lớp 9). Nhưng than ôi, đời không như là mơ. Nó được thầy Hạc chủ nhiệm khoa đồng ý lưu ban. Nhập học cùng 38 rồi. Đúng hôm đi lên khoa làm hồ sơ chuyển lớp thì gặp ngay thầy Tiến chủ nhiệm lớp cũ. Thầy hỏi chuyện và nói luôn với khoa là “Cậu này có phải học sinh lớp tôi đâu. Lớp tôi, tôi dạy mấy năm thì tôi phải biết chứ”.

Thế là trời sập! Không được lưu ban mà phải thi lại giai đoạn.

Cái tội lười đi điểm danh!

Vẫn chưa hết đen. Đúng thời điểm đó thì khoá 39 lại đã thi giai đoạn. Nó lại lỡ hẹn với ông tơ. Chờ khoá 40 cho chẵn tròn.

Và sau 8 năm vật vã nó ra trường với tấm bằng Vật Liệu xây dựng K40. Giờ ngoài ngày hai buổi đi làm cu li vôi vữa, tối về nó tập trung nghiên cứu biện pháp khai thác mỏ sắt Thạch Khê mà không cần sự trợ giúp của các bạn xứ rượu Mao Đài. Hy vọng rằng sẽ có lần họp lớp 37KT1 trong tương lai gần, trên bàn tiệc sẽ có thêm dĩa mồi mang tên “Quặng sắt Thạch Khê khai thác theo phương pháp Nguyễn Cao Cường” để còn vênh với các bạn.

Hà nội, ngày 27 tháng 10 năm 2018

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s