TẠP 72: CHUYỆN THẦM KÍN

Posted: Tháng Chín 16, 2018 in Uncategorized
Thẻ:

(Chuyện thật 101%)

Một đêm khuya tháng cô hồn, mình đi qua một vùng quê rất hoang vắng và có vẻ rất Liêu trai chí dị. Muốn phóng cho thật nhanh về với mẹ bím cho đỡ sợ thì đường lại quá tối mà cái xe cà tàng mình đang lái lại quá mù mờ… Bỗng dưng con đường trở nên hun hút, điêu linh lạ. Rồi một rừng nhấp nhô biệt thự xuất hiện. Loại biệt thự siêu sang, toàn ốp đá mặt tiền, mái cong vút, cái nào cũng có sân vườn, tiểu cảnh… Mỗi cái đồ sộ cỡ chuồng con chó Ky nhà mình.

Hoá ra mình đi thế nào vào giữa khu nghĩa địa. Định thần lại, cấu tay vẫn thấy đau. Mồm lẩm bẩm niệm “Nam mô Đại từ đại bi cừa khổ cứu nạn Quan Thế Âm Bồ Tát”… cứu con với. Niệm đến dăm chục phát rồi mà vẫn chẳng thấy Ngài đâu? Loay hoay mãi vẫn chưa quay đầu lại được vì tối quá mà chẳng dám hạ cửa kính…

Tay mình tuốt lươn liên tục trên cái vô lăng mà mắt nhìn điên đảo. Thế nào lại đụng phải nút radio trên tab. Đang đúng mục “Chuyện thầm kín”… một giọng cười sang sảng dâm đãng vang lên:

⁃ Xin chào chuyên gia, chào MC. Tui là Nguyễn Văn Bờ, tui sống ở Huế. Xin chuyên gia tư vấn cho tui với. Hiện nay tui có ba cô bạn gái, mỗi tháng tui chia ra gặp mỗi cô một lần vị chi là 3 lần. Ai cũng vui vẻ. Nhưng tui thấy tui vẫn cứ thòm thèm nên muốn tăng thêm 1-2 lần nữa. Mà sợ sức khoẻ không cho phép…

Vị chuyên gia trả lời:

⁃ Vâng, xin chào bác Bờ, cho phép tôi được gọi bằng bác vì nghe giọng nói của bác tôi đoán bác cũng đã có tuổi. Xin hỏi bác năm nay đã bao tuổi rồi ạ?

Bác Bờ lại cười sang sảng:

⁃ Năm nay tui 91, cả tuổi mụ thì cũng mới chỉ 92…

Tự dưng mình quên hết cả sợ, quên cả ma trơi, cô hồn… Và mình đã thoát khỏi cái nghĩa địa lúc nào không biết.

Đi thêm một đoạn thì ra đến quốc lộ, đường rộng sáng sủa hơn. Mình dí ga, tăng tốc… thì ỗng lại một giọng đàn ông sang sảng hỏi nhà đài:

⁃ Xin chào chuyên gia, tôi là Trần Củ Cờ. Xin chuyên gia tư vấn cho tôi. Tôi có nhu cầu sinh lý khá cao. Mỗi tháng tôi đều đặn phải đủ cả 30 ngày. Nhưng vợ tôi lại chỉ đáp ứng được có 4 lần/một tuần. Tôi định đi ra ngoài kiếm thêm cho đủ nhưng cách đây 1 tháng tôi phát hiện tiểu đường. Nên cứ phân vân là không biết có nên tăng thêm hay thôi?

Vị chuyên gia giọng lạc hẳn đi:

⁃ Xin chào anh Cờ, cho phép tôi được hỏi anh năm nay bao nhiêu tuổi? Vợ anh bao nhiêu tuổi? Và anh lấy vợ được mấy năm rồi?

Người đàn ông trả lời bằng một giọng khá buồn:

⁃ Thưa chuyên gia, tôi và vợ tôi đều 52 tuổi và lấy nhau cũng mới chưa đến ba mươi năm…

Ôi chao ôi, mình ngồi trong xe điều hoà mà mồ hôi túa ra như tắm. Mấy con số thống kê nó cứ nhảy múa trong đầu. Số của ông Bờ, số của anh Cờ và số của mình… nó khập khiễng đéo thể mả được!

Đã về gần đến cầu Nhật Tân.

Sao trời đêm lại sáng thế nhỉ?

Đường cũng sáng quá.

Nhìn sang bên kia sông, Hà Nội lại càng sáng…

Bỗng dưng mình muốn quay lại lạ!

Hà Nội, ngày 16 tháng 09 năm 2018

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s