Archive for Tháng Chín, 2018


1415845418-vodilamdep-tam-eva1

Ngày nay chúng ta đang sống trong thế giới rất mực hiện đại. Hiện đại đến nỗi chỉ vài phút sau khi tay đua huyền thoại Michael Schumacher thoát khỏi tình trạng hôn mê thì cả thế giới đã được biết, hiện đại đến nỗi một chiếc xe hơi có thể chạy nhanh hơn cả tố độ của âm thanh, hiện đại đến nỗi nếu bạn đang là con gái mà thấy vướng víu khó chịu vì mỗi tháng mất vài ngày bứt rứt thì a lê hấp, ngày mai đi cạo tóc, cắt vú, cấy thêm một hai cái dương vật và thản nhiên đứng tè một cách đàng hoàng…

***

Làm đẹp, luôn là một nhu cầu chính đáng và được hầu hết các chị em quan tâm. Khoa học càng phát triển, xã hội càng hiện đại thì công nghệ làm đẹp lại càng tinh xảo. Việt Nam chúng ta tuy chưa đến mức “mẹ dọa con gái rằng không ngoan thì lớn lên không cho tiền đi nâng mông” như Hàn Quốc, hay “một cô tiếp viên cực kỳ xinh đẹp với bộ ngực hoàn hảo mà hạ bộ vẫn là đàn ông 100%” như Thái Lan. Nhưng những năm gần đây việc ra đường gặp một cô sinh viên nghèo nâng mũi, cắt mí mắt… hay cảnh các cô công sở tụm năm tụm ba vén ngực cho nhau xem ti “mới” là hoàn toàn bình thường.

Sẽ không có gì đáng nói nếu như ai cũng biết làm đẹp một cách đúng mực. Cũng giống như người xăm mình, ban đầu chỉ là một hình xăm nho nhỏ để kỷ niệm một năm ngày yêu nhau. Và chỉ năm sau thôi, muốn tìm một chỗ trống trên cơ thể để ghi dấu ngày bỏ nhau cũng phải thè lưỡi ra mới có. Người tham gia thẩm mỹ cũng vậy, lúc chưa tham gia vào một công cuộc “tiểu tu” hay “trung tu” bằng dao kéo nào trên cơ thể thì sẽ rất ái ngại khi nghĩ về nó. Nhưng một khi đã làm một lần thì sẽ không ngại ngần cho những lần đại tu tiếp theo.

Trong cái bối cảnh nhá nhem của muôn vạn kẻ muốn đẹp như tiên nga thì tình trạng suy đồi đạo đức trong xã hội lại đang ở ngưỡng vượt mức báo động. Những thẩm mỹ viện kiểu Cát Tường mọc lên nhiều hơn cát bãi giữa sông Hồng. Những anh chàng ngày ngày đẩy một chiếc xe khoai lang nướng đi bán dạo đã biết vứt bỏ đống khoai ế mua lấy cho mình một ống xi lanh cùng vài tuýp silicon và thay lời rao “Khoai nướng! Khoai nướng! Ruột vàng thơm ngon đê!” bằng lời rao mới “Zú đẹp! Zú đẹp như thật! Hai triệu một zú đê!”. Và thế giới quả là đã “phẳng” đi rất nhiều. Mới chỉ cách đây hơn chục năm thôi, việc nâng một cái sống mũi cũng là chuyện to lớn và phải là giới thượng lưu dư giả mới dám làm. Nhưng bây giờ, làm đẹp bằng dao kéo đã không còn là sân chơi độc tôn của dân nhà giàu nữa khi một chị công nhân, một cô lao công… sau khi lĩnh lương tháng về phòng trọ nấu một nồi nước tắm táp sạch sẽ, gọi một suất cơm hộp 18.000 đồng rồi ngồi nghếch chân lên vừa bỏm bẻm nhai thìa cơm nhạt thếch vừa vén vú cho “chuyên gia” thẩm mỹ bơm cho hai nhát vào hai bên là ngày mai có cái khoe anh hàng xóm.

Và hậu quả của việc làm đẹp thiếu hiểu biết kiểu như thế là vô cùng nguy hiềm. Hàng ngày chúng ta đọc báo vẫn thấy nhan nhản những vụ cấp cứu, nặng thì mất mạng, nhẹ thì mất ngực… vì những “chuyên gia” thẩm mỹ dạo như vậy. Ngoài ra còn có những hệ luỵ vô cùng trớ trêu do chính việc làm đẹp mang đến như trong câu chuyện tôi kể phía cuối bài viết.

cua_hang_ma_tau_di_dong_fuce

Vậy thế nào là làm đẹp đúng mực?

Theo đàn ông chúng tôi, một cô nhân viên văn phòng có thu nhập ổn định, đủ tiêu, khá xinh xắn, dễ thương nhưng có một chiếc mũi tẹt quá gãy. Cô bỏ ra một vài triệu đồng để đi nâng mũi là đúng mực!

Một cô diễn viên đang lên, có đầy đủ mọi tố chất nhưng mang trên mình hai quả mướp. Cô bỏ ra vài chục triệu đồng đổi hai quả mướp thành hai quả cam Canh là đúng mực!

Nhưng rất ít người làm được vậy. Cô nhân viên văn phòng sau khi sửa xong cái mũi sẽ được ông “chuyên gia” thẩm mỹ tỉ tê rằng “cái môi của em hơi mỏng, em nên xăm rộng thêm một chút thì sẽ đẹp hơn”. Cô diễn viên đang lên sau khi đổi hai quả mướp thành hai quả cam Canh thì ra đường lại thấy người ta chuộng bưởi Diễn hơn…

Cái vòng luẩn quẩn giữa những lời dụ dỗ và lòng ham muốn được đẹp hơn cứ vậy đẩy các chị, các cô đi tận những chân trời góc bể vô cùng xa. Xa đến nỗi…

***

Tôi có một cô bạn hiện ở Sài Gòn, anh em quen biết tại Hà Nội từ nhiều năm trước. Một hôm cô điện thoại cho tôi rằng cô đang ở Hà Nội và muốn được gặp tôi cà phê hàn huyên đôi phút. Qua giọng nói của cô tôi dự cảm có điều bất ổn.

Chỗ hẹn là một quán cà phê thường ngày khá đông đúc nhưng khi tôi đến có lẽ còn hơi sớm nên còn rất vắng. Vì cô nói cô đã đến từ trước nên tôi cố tìm kiếm. Từ ngoài vào trong tôi chỉ thấy một phụ nữ không hề quen biết mặt dày son phấn, thất thần bên ly cà phê đen. Cố dạo thêm vòng nữa cũng không tìm thấy cô. Tôi bấm máy cho cô, tiếng chuông điện thoại đổ réo rắt ngay nơi bàn người đàn bà xa lạ nọ…

Tôi thật sự ngỡ ngàng, chỉ khoảng 5 năm không gặp, nếu tôi chưa đến nỗi lú lẫn thì cô vốn là một cô gái có vẻ ngoài rất dễ thương, khuôn mặt cân đối bầu bĩnh, mái tóc đen dày, làn da trắng hồng rất đặc trưng của người xứ Nghệ…

Và người đàn bà ủ rũ trước mặt tôi, một tổng thể ô hợp của các loại thảm hoạ sắc đẹp rất đặc trưng.

Tôi với cô từ xưa vốn thân thiết nên cũng không cần phải giữ kẽ, tôi ngạc nhiên nói:

– Trời ơi, tao không thể nhận ra mày luôn đấy Huệ ạ.

Cô gượng cười hỏi lại:

– Sao anh, em xấu quá à?

Câu chuyện xoay quanh ly cà phê đen, và tôi biết được rằng cô đang rất khủng hoảng. Chồng cô đang cách ly cô, không cho cô ngủ cùng. Tất cả cũng chỉ vì… cô muốn được đẹp! Một ước muốn rất đỗi con người…

***

Cô nói với tôi rằng trước đây cô cũng tự thấy mình không đến nỗi nào và rất hài lòng với sắc đẹp của mình. Rồi khi cuộc sống khá giả hơn một chút, cô bắt đầu giao du với đám bạn có tiền, con cái lại đến tuổi đi học, cô có nhiều thời gian rảnh hơn thì mọi chuyện bắt đầu…

Đầu tiên chỉ là một đứa bạn nói rằng “Lông mày bồ tuy đen, dày nhưng hơi cụp xuống nên trông hơi buồn. Bồ nên tỉa bớt phía đuôi cho đỡ cụp”. Thế là mặc dù chồng cô vốn rất ghét phụ nữ tỉa lông mày nhưng cô vẫn ra hiệu tỉa đi một ít với suy nghĩ rằng chồng sẽ không biết được. Ngày trước cô để lông mày tự nhiên thì không sao, nhưng đã tỉa thì lâu lâu nó mọc ra lởm chởm lại phải tỉa lại. Rồi hết lần này tới lần nọ, mỗi lần diện tích da bị chiếm chỗ bởi lông mày của cô lại được thu hẹp như diện tích mặt nước Hồ Tây ngày chưa có bờ kè và bây giờ vậy. Và cô đành phải xăm lại hai cái lông mày mới. Cho đến một ngày chồng cô nhân tiện có chuyện không hài lòng ở đâu đó về nhà nhìn thấy cô đã nói với cô thế này “Cô làm gì cái mặt cô thế hả? Hai cái lông mày dài đẹp là vậy, sao giờ như hai cải mẩu đuôi con chó phốc thế này?”.

Cô đem chuyện kể với đám bạn, đám bạn tỉ tê rằng “Có khi chồng mày có bồ trẻ đẹp nên nó chán mày rồi…”. Cô nghĩ cũng có lý, dạo này thỉnh thoảng cô đang xem FTV thì chồng cô hay khen cô này mắt to, môi gợi cảm, cô kia ngực đẹp, mông cong…

Chỉ một vài tháng sau, mặc dù chồng cô chửi lên chửi xuống cô vẫn tậu cho kỳ được các loại kỳ hương dị thảo đó vào người. Cô bơm cho môi mọng, cô xẻ mí cho mắt to, cô làm hai bầu ngực cho thật lớn.

Và cũng từ đó thì cuộc sống trong gia đình cô bắt đầu xáo trộn tệ hại. Cô ngày một căng thẳng hơn khi nghĩ rằng mình đẹp lắm rồi, trong lúc cô lại cảm giác chồng cô ngày một nhạt nhẽo ân ái với cô hơn. Cô sinh ra bệnh suy nghĩ chán chường cộng thêm từ ngày có bộ ngực quá khổ đè lên, hằng đêm nằm ngủ cô hay gặp ác mộng. Mỗi khi như vậy cô giật mình thức giấc hoặc ú ớ gào thét khiến chồng cô cũng tỉnh giấc theo nên chồng cô rất hay cáu.

Mi là tên con chó nhỏ cô đã nuôi nhiều năm trước khi cô lấy chồng. Nó rất quấn quýt cô và cô cũng rất yêu nó. Mặc dù chồng cô không ưa chó một tẹo nào nếu không muốn nói là ghét, nhưng cô vẫn nhất quyết mang theo sống cùng vợ chồng cô. Thường ngày cô vẫn cho nó ngủ chung phòng với vợ chồng cô. Nó nằm dưới sàn nhà gần chân giường. Mỗi lần cô bước xuống giường là nó quấn quít liếm chân cô. Nhưng từ ngày cô “đẹp hơn”, cứ hễ cô xuống khỏi giường đi uống nước hay đi vệ sinh là nó sủa ầm cả lên. Chồng cô lại càng cáu. Cô đành ngậm ngùi chuyển nó ra phòng khách ngủ.

Thế nhưng chuyện cũng chưa hết.

Xưa nay việc sắp đặt lễ lạt, vàng hương lên bàn thờ bố chồng mỗi ngày dỗ chạp hay ngày rằm, mồng một… là cô làm. Chồng cô chỉ việc thắp nhang và khấn. Nhưng trong một lần gặp ác mộng, cô thấy bố chồng cô hiện về, buồn rầu nói với cô rằng “Huệ ơi, sao dạo này con không dọn bàn thờ cho bố mà lại đi thuê người nào lạ hoắc vậy con?”. Sau hôm đó cô luôn bị ám ảnh mỗi khi đi qua bàn thờ bố chồng cô. Cô tìm hết lý do này đến lý do khác để đùn đẩy cho chồng dọn bàn thờ bố. Lúc đầu thi không sao, nhưng nhiều lần quá nên chồng cô khó chịu. Và một lần đang vội đi, chồng cô đã mắng cô thế này “Sao dạo này cô không chịu sắp lễ bàn thờ bố mà cứ bắt tôi làm thế? Hay làm gì có lỗi nên không dám?… À mà đúng rồi, cô làm ngực, làm mông, cô sửa mắt sửa mồm chắc chắn là vì thằng nào rồi!…”

Thế là từ hôm đó thỉnh thoảng chồng cô lại bóng gió là cô có bồ. Tình cảm vợ chồng cô lại ngày càng lạnh lẽo hơn.

noi-tiet-to-1496287034083.jpg

Vẫn chưa hết.

Một đêm gần sáng, cô đang ngủ cùng chồng thì chồng cô bật dậy tát vào mặt, đạp cô bắn khỏi giường và hét ầm lên…

Thì ra hôm đó chồng cô uống hơi nhiều, buồn tè nên định dậy đi vào nhà vệ sinh. Vừa bật đèn ngủ, dưới ánh đèn lờ mờ thấy vợ trừng trừng nhìn mình mắt không động đậy. Anh hoảng quá theo phản xạ tự nhiên làm luôn một liên hoàn chưởng.

Mặc dù cô van khóc và thú nhận với anh rằng cô rất ân hận vì đã thẩm mỹ nhiều thứ mà không hỏi ý kiến anh. Rằng từ ngày cô cắt mí mắt cho mắt to hơn thì lúc ngủ mắt cô không nhắm được nữa. Rằng cô đã cố gắng rất nhiều nhưng cứ ngủ say là mắt cô lại tự động mở ra. Rằng cô đã đi hỏi bác sĩ và bác sĩ bảo rằng do cắt bớt da mí mắt quá nhiều nên không đủ da để nhắm nữa. Nhưng chồng cô vẫn một mực xách gối ra phòng khách ngủ cùng con Mi mà anh ta vốn chẳng ưa tẹo nào.

Và…

Hiện nay,

…cô đang một mình cô đơn trong phòng ngủ của chính vợ chồng mình!

Hà nội, ngày 10 tháng 11 năm 2014.

Phạm Phú Quảng

(Đã đăng trên Eva) 

Advertisements

TẠP 72: CHUYỆN THẦM KÍN

Posted: Tháng Chín 16, 2018 in Uncategorized
Thẻ:

(Chuyện thật 101%)

Một đêm khuya tháng cô hồn, mình đi qua một vùng quê rất hoang vắng và có vẻ rất Liêu trai chí dị. Muốn phóng cho thật nhanh về với mẹ bím cho đỡ sợ thì đường lại quá tối mà cái xe cà tàng mình đang lái lại quá mù mờ… Bỗng dưng con đường trở nên hun hút, điêu linh lạ. Rồi một rừng nhấp nhô biệt thự xuất hiện. Loại biệt thự siêu sang, toàn ốp đá mặt tiền, mái cong vút, cái nào cũng có sân vườn, tiểu cảnh… Mỗi cái đồ sộ cỡ chuồng con chó Ky nhà mình.

Hoá ra mình đi thế nào vào giữa khu nghĩa địa. Định thần lại, cấu tay vẫn thấy đau. Mồm lẩm bẩm niệm “Nam mô Đại từ đại bi cừa khổ cứu nạn Quan Thế Âm Bồ Tát”… cứu con với. Niệm đến dăm chục phát rồi mà vẫn chẳng thấy Ngài đâu? Loay hoay mãi vẫn chưa quay đầu lại được vì tối quá mà chẳng dám hạ cửa kính…

Tay mình tuốt lươn liên tục trên cái vô lăng mà mắt nhìn điên đảo. Thế nào lại đụng phải nút radio trên tab. Đang đúng mục “Chuyện thầm kín”… một giọng cười sang sảng dâm đãng vang lên:

⁃ Xin chào chuyên gia, chào MC. Tui là Nguyễn Văn Bờ, tui sống ở Huế. Xin chuyên gia tư vấn cho tui với. Hiện nay tui có ba cô bạn gái, mỗi tháng tui chia ra gặp mỗi cô một lần vị chi là 3 lần. Ai cũng vui vẻ. Nhưng tui thấy tui vẫn cứ thòm thèm nên muốn tăng thêm 1-2 lần nữa. Mà sợ sức khoẻ không cho phép…

Vị chuyên gia trả lời:

⁃ Vâng, xin chào bác Bờ, cho phép tôi được gọi bằng bác vì nghe giọng nói của bác tôi đoán bác cũng đã có tuổi. Xin hỏi bác năm nay đã bao tuổi rồi ạ?

Bác Bờ lại cười sang sảng:

⁃ Năm nay tui 91, cả tuổi mụ thì cũng mới chỉ 92…

Tự dưng mình quên hết cả sợ, quên cả ma trơi, cô hồn… Và mình đã thoát khỏi cái nghĩa địa lúc nào không biết.

Đi thêm một đoạn thì ra đến quốc lộ, đường rộng sáng sủa hơn. Mình dí ga, tăng tốc… thì ỗng lại một giọng đàn ông sang sảng hỏi nhà đài:

⁃ Xin chào chuyên gia, tôi là Trần Củ Cờ. Xin chuyên gia tư vấn cho tôi. Tôi có nhu cầu sinh lý khá cao. Mỗi tháng tôi đều đặn phải đủ cả 30 ngày. Nhưng vợ tôi lại chỉ đáp ứng được có 4 lần/một tuần. Tôi định đi ra ngoài kiếm thêm cho đủ nhưng cách đây 1 tháng tôi phát hiện tiểu đường. Nên cứ phân vân là không biết có nên tăng thêm hay thôi?

Vị chuyên gia giọng lạc hẳn đi:

⁃ Xin chào anh Cờ, cho phép tôi được hỏi anh năm nay bao nhiêu tuổi? Vợ anh bao nhiêu tuổi? Và anh lấy vợ được mấy năm rồi?

Người đàn ông trả lời bằng một giọng khá buồn:

⁃ Thưa chuyên gia, tôi và vợ tôi đều 52 tuổi và lấy nhau cũng mới chưa đến ba mươi năm…

Ôi chao ôi, mình ngồi trong xe điều hoà mà mồ hôi túa ra như tắm. Mấy con số thống kê nó cứ nhảy múa trong đầu. Số của ông Bờ, số của anh Cờ và số của mình… nó khập khiễng đéo thể mả được!

Đã về gần đến cầu Nhật Tân.

Sao trời đêm lại sáng thế nhỉ?

Đường cũng sáng quá.

Nhìn sang bên kia sông, Hà Nội lại càng sáng…

Bỗng dưng mình muốn quay lại lạ!

Hà Nội, ngày 16 tháng 09 năm 2018

Phạm Phú Quảng

CHẢ RƯƠI PHỐ CỔ

Posted: Tháng Chín 14, 2018 in Uncategorized
Thẻ:

recipe8640-636027955458030031

Hà Nội là một nơi vô cùng kỳ lạ. Mình không phải người Hà Nội, cũng chẳng mắc mớ gì sâu xa đến cái chốn mịt mùng thị phi, hỗn tạp này cả. Vậy mà sau mấy chục năm tạm cư, nhiều lần gối mỏi, chân chồn, mình muốn bỏ đi cho thật xa khỏi cái chốn đó cũng chẳng lần nào thành. Có cái gì đó nó cứ dan díu như bát cháo hành của o Nở vậy.

Có lẽ cũng do Hà Nội đã cho mình quá nhiều thứ, nhiều đến nỗi nếu đem chất vào trong cái đầu nông cạn của mình thì nó xiêu vẹo mất, nó đổ mất. Nhiều đến nỗi một ngày mình chợt nhận ra rằng mình đã thuộc lòng từng ngõ phố, tên đường. Thuộc cả những ngóc ngách xập xệ đậm đà thứ văn hoá lẩm cẩm nhưng cũng thật là tinh tế của Hà Thành. Những nơi mà không phải người Hà Nội nào cũng biết…

***

Bắt đầu từ khu vực trung tâm phố cổ. Nơi đây có nhiều, rất nhiều thứ đáng để kể.

Bỏ qua đi những của ngon vật lạ khắp mọi vùng miền của tổ quốc được đám thương hồ nhạy bén kẽo kịt tha lôi về đây. Bỏ qua đi những con phố với hàng hàng, dãy dãy đồ ăn chạy theo thị hiếu nông cạn của thời buổi mạng xã hội lên ngôi như Nguyễn Siêu, Chợ Gạo, Ngõ Gạch, Nhà Thờ… Chúng ta hãy qua Thanh Hà, Ô Quan Chưởng, Đào Duy Từ với món cháo ủ lòng mà cái lòng khi nào cũng giòn đến mức nhai thành tiếng và luôn thơm, ngọt. Với những bánh chả rươi xinh xắn vô cùng hấp dẫn được bán quanh năm mà mình sẽ giới thiệu đến quý vị trong phần dưới của bài này. Với quán bia hơi Hà Nội nhỏ xíu có tuổi đời lớn hơn cả tuổi mình và tuổi quý vị cộng lại mà vẫn y nguyên khung cảnh như thuở sơ khai cùng với những vị thực khách cũng đã ngồi đó như những pho tượng biết đổi màu tóc suốt bao nhiêu thập kỷ qua…

Trong bài này mình sẽ giới thiệu đến quý vị một món ăn và cách thưởng thức món ăn đó. Khá bình dân nhưng lại rất độc đáo mà không phải ai cũng biết cách thưởng thức.

Đó là món chả rươi.

Mình đã được thưởng thức món chả rươi ở Hà Tĩnh, ở Nghệ An, ở Hải Dương, ở Quảng Ninh. Ở đâu mình cũng thấy ngon, rất ngon. Nhưng ở những vùng này thường chỉ có vào đúng mùa rươi(cuối Thu, đầu Đông), rươi còn rất tươi và có lẽ phần nào cái ngon đó cũng bị ảnh hưởng bởi sự háo hức sau một chuyến đi xa, bởi những tình cảm nồng hậu của người dân địa phương và đặc biệt là rất dễ bị ảnh hưởng bởi những làn điệu dân ca mượt mà của em gái e ấp ngồi cạnh.

Duy ở Hà Nội, món này có quanh năm ở một vài điểm quanh khu phố cổ nhưng ở Đào Duy Từ là mình thấy ngon nhất.

Chả rươi tuy là một món ăn tương đối binh dân nhưng lại khá tinh tế. Tinh tế từ cách chế biến đến cách thưởng thức chứ không đơn thuần như món dưa chuột chẻ hay món mì úp, trứng chần.

Chả rươi phải đổ thành bánh không quá dày cũng không quá mỏng, chừng bằng chiều dày ngón tay thiếu nữ là vừa xinh.

Mà chả rươi phải là vừa rán còn nóng hổi, chấm với cái hỗn hợp nước mắm, mì chính, đường, tương ớt, thì là, nước quất xanh kèm với một ít lát quất thái mỏng và vài cọng rau mùi ta ăn kèm thì mới gọi là tuyệt cú mèo. Cái béo ngậy của rươi, của trứng, của thịt đã thấm vị hành, thì là, vỏ quýt… hoà quyện với cái thanh của quất, cái cay của ớt tạo nên một bản hoà âm chẳng khác nào khúc “Tiếu ngạo giang hồ” được chính Lưu Chính Phong và Khúc trưởng lão hợp tấu…

Có món ăn ngon rồi cũng chưa chắc đã là ngon mà còn tuỳ thuộc vào cách thưởng thức của kẻ thưởng thức nữa. Bỏ qua đi tâm trạng buồn vui của thực khách thì cũng xin lưu ý mấy ông phàm thực rằng “chớ có mà ăn chả rươi theo lối lão Trư thực đào”. Cái lối ăn đó chỉ hợp với mấy ông võ tướng sắp xung trận ăn thịt bò nguyên tảng, gà cả con và uống rượu bằng bát đại để trấn an cái nỗi sợ hãi trong người mà thôi. Còn ăn chả rươi, trước khi món ra, xin quý vị hẵng yên cái chỗ ngồi cho thật thoải mái. Chớ gò gối, co bụng quá mà khó tiêu. Rồi súc miệng bằng vài ngụm bia hơi Hà Nội lạnh buốt tận bẹn non hoặc nửa chén rượu trắng, loại quốc tuý nút lá chuối có truy xuất nguồn gốc được thì càng tốt. Để men bia, men rượu nó đuổi đi hết những mỹ từ còn sót lại sau cuộc đấu khẩu với bà vợ đáng kính đầu buổi sáng ngày hôm nay. Xong cái khâu chuẩn bị này thì cũng đúng lúc món rươi rán già lửa còn lép bép tiếng mỡ sôi được em gái phục vụ tuổi chừng độ trăng tròn lẻ hớt hải mang ra. Trông cái cặp chân xoắn xuýt bước thấp, bước cao mà dễ khiến thực khách muốn ngoạm ngay một miếng cho bớt đi cái hớt hải trong người. Nhưng xin đừng! Đành rằng phải ăn ngay kẻo nguội nhưng vẫn hẵng cứ từ từ. Hãy thận trọng xắn cho mấy ông bạn nhậu mỗi người một góc vuông vắn chừng bằng bao diêm Thống Nhất đầu đen thời cha ông ta vẫn dùng. Và cuối cùng là cho mình một miếng. Đưa chiếc bát chứa miếng rươi xinh xắn còn bốc hơi lên, mùi thơm của mỡ hành, mùi béo ngậy của rươi, của trứng, của thịt… chui qua mũi, xuống vòm họng, len lỏi vào từng ngóc ngách của lục phủ ngũ tạng như báo tin rằng sẽ có một vị mỹ khách đại quý sắp tới thăm. Tất cả đều nhớn nhác mong chờ, và cuối cùng là tràng pháo tay ngân lên ùng ục từ nhà khách trung tâm bao tử báo hiệu đã sẵn sàng cũng là lúc quý thực khách của tôi hãy đưa miếng rươi đã chấm đẫm nước chấm lên miệng, cắn một miếng, nhỏ vừa đủ thôi, để nhường chỗ cho hương vị của chả, của quất, của mắm, ớt… còn có không gian thể hiện cùng. Vì quý vị phải nhớ cho rằng miệng của chúng ta thường chẳng lớn như quý vị tưởng đâu nhé.

Kế đến, quý vị hãy nhẹ khép vòm miệng cho lưỡi từ từ cảm nhận cái vị ngọt béo của rươi xen lẫn đâu đó trong thịt và trứng cùng với chút đắng the của vỏ quýt, chút nồng chát của thì là, chút chua thanh tao của quất, chút cay nhẹ của tương ớt, và cuối cùng là điểm tô thêm vài chiếc lá mùi ta xinh xinh xanh biếc… Tất cả sẽ được đưa nhẹ qua mũi nhờ cái khép miệng đưa duyên đó của quý vị và rồi quý vị hãy chậm rãi nhai cho thật kỹ, thật nhuyễn…

Và nếu như quý vị là người may mắn đang được ngồi nơi vỉa hè có khung cảnh cổ kính bậc nhất Hà Thành như cửa Ô Quan Chưởng vào một ngày cuối năm thì quý vị chớ bỏ lỡ một cơ hội vô cùng hiếm hoi để tận hưởng cái cảm giác hoàn mỹ trọn vẹn của ẩm thực. Đó là quý vị đừng có vội nuốt. Quý vị hãy hít một hơi thật chậm, thật dài để mời thêm chút hương vị đặc trưng của 36 phố phường vào chung vui như một chút phần thưởng cho riêng mình sau một năm vất vả mệt nhọc vừa mới qua đi rồi hẵng từ từ mà nuốt…

Hà Nội, ngày cuối năm 2017

Phạm Phú Quảng