TẠP 58: NGƯỜI ĐẸP THÌ KHÔNG ĐÁNH ĐỊT?

Posted: Tháng Một 22, 2017 in Uncategorized
Thẻ:


Sư phụ mình bảo bố ông dạy ông rằng “Vợ chồng phải đối với nhau như chủ với khách”. Tức là dù có ở với nhau đến vài chục năm rồi vẫn phải giữ được sự tôn nghiêm và khách sáo như chủ nhà và khách. Tuyệt nhiên không được vì lâu mà sinh qua loa, không giữ gìn lễ nghĩa cho đúng mực.Điều này mình thấy rất đúng. Cho dù ở chung một nhà, ngủ chung một giường hàng chục năm với nhau, nhưng những gì không được đẹp đẽ vẫn phải giấu đi. Từ lời ăn tiếng nói đến những hành động trong sinh hoạt hàng ngày dù không có người thứ ba vẫn phải cẩn trọng, tỉ mỉ, biết thẹn thùng với nhau.

Hai người yêu nhau, cho dù cô gái có đẹp như tiên nhưng nếu ngồi cạnh người yêu(dù không có ai ở gần) mà thản nhiên đánh bủm một cái rồi nhoẻn miệng cười thì đồng nghĩa với việc tiếng súng khai tử cho cuộc tình đó đã vang lên.

Vì đối với cánh đàn ông chúng mình thì phụ nữ xinh đẹp là không đánh dắm…

***

Quê mình rắm thì gọi là địt. Lại có loại cây leo giống cây mơ lông nhưng lá không có lông và không có sắc tía gọi là lá mơ địt. Mình cũng chẳng biết tại sao gọi là mơ địt nữa? Chỉ nhớ hồi đó lũ trẻ chúng mình suy đoán là lấy lá này xát lên ghế thì người ngồi sẽ đánh địt liên hồi…

***

Năm lớp hai hay lớp ba gì đó, lớp mình có một cô giáo(tên Dung thì phải) đến dạy thay hay thực tập mình cũng không nhớ chính xác. Thế là một luồng gió mới thổi vào lũ con trai. Vì cô rất trẻ và theo nhận xét của cả bọn là còn rất xinh đẹp nữa.

Cũng từ đó trong các giờ ra chơi cũng như trên đường đến trường hay về nhà, chủ đề chính của lũ con trai luôn luôn là cô Dung.

Nào là răng cô trắng thế kia thì chắc là cô phải dùng kem đánh răng PS chứ không như bọn mình chỉ súc miệng nước muối.

Nào là đôi dép cô đi cũng xinh như người cô thế kia chắc là đắt tiền lắm.

Nào là cặp mắt cô đẹp thế kia chắc phải là người theo đạo.

Nào là đôi tay cô thuôn dài, viết chữ đẹp thế kia thì không biết đi cấy có thẳng hàng không nhỉ?

Vân vân và vân vân…

Đại loại tất cả mọi chi tiết to nhỏ liên quan đến cô đều được lũ chúng mình đưa ra phân tích một cách kỹ lưỡng và đều có đáp án thoả đáng. Duy có một việc làm cả bọn mất biết bao hôm tranh luận ngược xuôi vẫn không thể có câu trả lời khả dĩ. Đó là liệu một người xinh đẹp, dịu dàng, hoàn mỹ thế kia có đánh địt hay không?

Đa phần bọn mình tin là cô không đánh địt. Tuy nhiên cũng có một vài đứa bảo rằng cô chắc chắn có đánh địt. Vì bọn nó ngồi bàn đầu, thi thoảng cô đi qua đi lại chúng nó ngửi thấy mùi thơm. Có thể dắm của cô là dắm bà Ỷ Lan???

Thế rồi cả bọn quyết chí phải tìm cho ra bằng được sự thật.

Một bản kế hoạch chi tiết được vạch ra. Một ê kíp hành động hoàn hảo được sắp xếp.

Mấy đứa được phân công hái lá mơ địt. Mấy đứa được phân công đến thật sớm giả vờ hỗ trợ các bạn làm trực nhật. Mục tiêu là xát thật nhiều lá mơ địt lên ghế cô ngồi.

Thế rồi mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ. Chiếc ghế của cô được xát đi xát lại nhiều lớp lá mơ địt…

Và cả bọn nín thở chờ kết quả…

Phải nói thật cả đời đi học của bọn mình chưa có buổi học nào hồi hộp và dài như hôm đó.

Từ lúc cô bước vào lớp cho đến giờ giải lao rồi lại vào lớp. Nhất cử nhất động của cô đều được bọn mình giám sát chặt chẽ. Mỗi lần cô đứng lên, ngồi xuống ghế thì cả bọn như mở cờ trong bụng. Cố căng mắt, nghển đầu, vểnh tai, nghếch mũi lên để mong phát hiện ra một dấu hiệu bất thường trong màu sắc khuôn mặt, âm thanh hay mùi hương lạ…

Nhưng tuyệt nhiên không có!

Cô vẫn vậy. Vẫn hồn nhiên xinh đẹp, thướt tha yêu kiều! Có lẽ do cô hăng say giảng bài quá nên không bao giờ ngồi lâu ở ghế. Thuốc chưa kịp ngấm???

Cho đến cuối buổi học. Khi cả bọn đã gần như không thể chịu được sự căng thẳng. Thằng nào cũng lo âu thất thần, và có lẽ cô cũng cảm nhận được sự bất thường này nên cô dừng giảng bài, đưa mắt nhìn quanh lớp. Mắt cô dừng lại nơi thằng Đức, là đứa sáng nay vừa xát lá mơ địt lên ghế cô.

Thằng Đức sợ đến tê người. Không khí trong lớp như đông cứng lại. Lặng ngắt như tờ…

Cô dịu dàng:

– Đức lên bảng giải cho cô bài X, trang Y.

Nói xong cô về bục giảng, ngồi vào ghế của mình.

Cả bọn thở phào và lại tiếp tục theo dõi nhất cử nhất động của cô. Cô ngồi ngay ngắn, hướng mắt lên bảng xem Đức giải bài tập.

Thằng Đức vốn là đứa giỏi toán. Loại bài tập như vậy với nó là chuyện nhỏ. Nhưng hôm đó nó loay hoay mãi vẫn không biết bắt đầu từ đâu. Nó cứ viết rồi lại xoá. Người nó ngọ ngoạy liên hồi, tay nó run lấy bẩy.

Cả bọn thì như mở cờ trong bụng vì đây là lần đầu tiên trong buổi học cô ngồi lâu như vậy trên ghế. Chắc chắn lá mơ địt sẽ phát huy tác dụng.

Trên bảng thằng Đức vẫn loay hoay. Cô cũng bắt đầu cử động… 

Còn bọn mình không đứa nào dám nhúc nhíc, thậm chí thở mạnh cũng không dám.

Bao nhiêu cặp mắt, đôi tai dồn hết lên chiếc ghế cô ngồi…

Thằng Đức vẫn loay hoay.

Cô vẫn ngồi.

Bọn mình vẫn… đợi.

Bỗng một tiếng íttttttt… réo rắt ngân lên từ phía bục giảng.

Cả lớp cười ồ, bọn mình thì vô cùng thất vọng. Hoá ra người đẹp cũng đánh địt.

Nhưng không,

Trên bảng, thằng Đức hướng về phía cô lẩy bẩy, lí nhí cất tiếng:

– Thưa cô em bị đau bụng. Xin cô cho em đi ỉa.

Và từ đó mình đinh ninh rằng “Phụ nữ xinh đẹp thì không đánh địt!”

Hoà Bình, ngày 20 tháng 01 năm 2017

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s