TẠP 52: PHẬT SỐNG?

Posted: Tháng Mười Một 15, 2016 in Uncategorized
Thẻ:

Đọc sách Phật mình hay gặp cái tích rằng…

Một kiếp nào đó xa xưa của Đức Phật, ngài là một vị tu sĩ nổi tiếng tu nhẫn, ngài tịnh tu trong một khu rừng sâu. Một hôm nhà vua đi săn mãi đuổi theo con mồi đã ngang qua đây. Nhà vua thấy vị tu sĩ đang ngồi toạ thiền bên một gốc cây liền hỏi con nai mà ngài đang săn chạy hướng nào. Vị tu sĩ quả thật vừa mới thấy con nai chạy qua nhưng vì nếu nói thật thì sợ làm con nai gặp nguy hiểm, nếu nói dối thì sợ phạm giới nên ông quyết định im lặng.

Nhà vua tức giận liền lần lượt cắt từng tai của ông. Ông vẫn bình thản ngồi thiền. Vua lại lần lượt cắt từng tay, từng chân rồi đến mũi, mắt…

Vị tu sĩ vẫn một mực im lặng…

Sau đó vị tu sĩ dùng phép thần thông biến mình trở lại nguyên vẹn như cũ và thuyết pháp cảm hoá nhà vua…

***

Mình đọc ở vài cuốn khác nhau thì nội dung có khác biệt đôi chút nhưng đại loại vẫn như vậy và mục đích là hướng chúng sinh tu nhẫn, tích thiện.

Tuy nhiên mình thấy như vậy cũng chưa phải là tột của nhẫn. Vì nếu biết thần thông để nối lại tay chân, mắt mũi… thì chưa bằng Lý Thị N thuê người tự chặt tay chân lừa bảo hiểm…

Và đặc biệt chưa thể nào bằng vị Phật sống mình sắp kể dưới đây.

***

Sự là thế này,

Hồi trước mình có công việc liên quan đến một cô khá là dễ thương, cá tính. Nói năng, cư xử rất nhẹ nhàng, tên là T. Mỗi lần đến gặp mình đều có một anh chàng chở đến rất đẹp trai, tây, râu ria rậm rạp… Nói chung trông men! (Sau này mình biết thêm anh này làm nhà báo và còn hiểu rộng biết nhiều nữa)

Khi vào việc thì cô thường sai, mắng anh này như nô lệ. Kiểu thế này:

– Nhẫn, lấy tao cái thước. (Tên nạn nhân đã được thay đổi)

– Nhẫn, đưa tao cái bút

– Nhẫn, mày về trước. Tao đi uống rượu với các anh.

– …

Mình rất ngạc nhiên vì trong thâm tâm mình vẫn nghĩ cô duyên dáng thế này thì phải văn hoá hơn cơ… Thần tượng cũng có sụp đổ đi ít nhiều! Nhưng vài lần thì mình quen dần và cũng không để ý đến nữa.

Thế rồi đến một hôm cả bọn liên hoan nhân dịp gì đó đầu Xuân thì thấy nàng ăn diện rất xì tai, thơm lừng từ tới đến gót đến dự. Đi cùng vẫn là Nhẫn. Và cũng ăn diện rất đẹp mã.

Chào hỏi mọi người xong thì nàng ngồi vào ghế. Nhẫn cũng khúm núm chào mọi người và ngồi kế bên. Trong bữa tiệc, mọi người ăn uống, chuyện trò rất vui vẻ, rôm rả. Nàng hồn nhiên như cô tiên. Nhẫn cũng ăn, uống, cười nhưng rất ít khi nói. Thế rồi cuộc rượu ngày một hào hứng hơn. Nhẫn cũng uống nhiều hơn và bắt đầu rón rén tham gia đôi câu với ánh mắt sợ sệt vì T có vẻ không bằng lòng. Mỗi khi như vậy thì T đều quay sang nhắc nhở với giọng bề trên:

– Nhẫn, ăn đi. Mày nói hơi nhiều rồi đấy!

Và Nhẫn nhà ta lại cúi đầu ăn tiếp. Ác nỗi, thỉnh thoảng lại có người mời Nhẫn một chén, chả nhẽ chỉ uống và cười nên Nhẫn phải nói. Vả lại khi tửu đã vào thì người ta cũng liều hơn, Nhẫn nói cũng dõng dạc hơn.

Đang vui thì một thằng cùng bàn mang tới một chén rượu nói với Nhẫn và T:

– Em mời anh chị một chén.

Nhẫn lật đật đứng dậy cầm chén rượu…

T lườm.

Nhẫn lại luống cuống ngồi xuống.

T cầm chén rượu lên, cười rất tươi rồi dốc cạn với thằng đến mời. Thằng này ngơ ngác nói với Nhẫn:

– Ơ kìa, anh uống đi.

Nhẫn bỗi rối mất vài tíc tắc rồi quyết định nâng chén trong ánh mắt hình lưỡi hái của T.

Thằng mời rượu vừa về đến chỗ thì T đanh thép:

– Nhẫn, mày mang bát sang bàn bên cạnh ăn nhanh rồi về đón con đi. Tao ngồi với các anh chị còn lâu.

Nhẫn bất mãn:

– Còn sớm mà em.

T trừng mắt:

– Đm thằng này! Về khẩn trương!

– …

Thằng em mình ngồi cạnh ngại quá nói:

– Chị ơi, sao chị mắng anh Nhẫn ghê thế?

Nàng cười lúng liếng nói to:

– Ôi, cái thằng này tuổi gì mà cho nó ngồi đây.

Mình đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, rón rén hỏi thằng em:

– Này, Nhẫn là nhân viên của T à?

Thằng em mình tròn mắt:

– Ơ, anh không biết thật à? Anh Nhẫn là chồng chị T đấy.

Mình nhả vội miếng thịt gà ra khỏi mồm(sợ hóc), hết nhìn nàng(đang cười tươi như hoa) lại quay sang nhìn Nhẫn(đang cặm cụi ăn)…

Mình phục họ quá!

Phục nàng một, ngưỡng mộ Nhẫn đến muôn ức phần!

Chợt nhớ đến câu chuyện của vị tu sĩ tu nhẫn nhục trên, mình nói với thằng em:

– Tao phục ông này quá(mình không còn dám gọi Nhẫn bằng thằng nữa). Có khi ông í là Phật, là Bồ Tát cũng nên ấy mày ạ. Đàn ông mà chỉ cần học được một phần vạn ông í thôi thì tha hồ mà êm ấm cửa mình. À nhầm, cửa nhà!

Thằng em mình ghé tai mình thầm thì:

– Anh ơi, thực ra không phải vậy đâu. Có hôm ông ấy than vãn với em là “Sống tốt như vậy, nhịn như vậy, chăm lo cho vợ con như vậy mà cứ nơm nớp lo sợ không biết lúc nào thì bị nó đuổi ra đường”.

Móng Cái, ngày 15 tháng 11 năm 2016

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s