Archive for Tháng Mười Một, 2016

TẠP 52: PHẬT SỐNG?

Posted: Tháng Mười Một 15, 2016 in Uncategorized
Thẻ:

Đọc sách Phật mình hay gặp cái tích rằng…

Một kiếp nào đó xa xưa của Đức Phật, ngài là một vị tu sĩ nổi tiếng tu nhẫn, ngài tịnh tu trong một khu rừng sâu. Một hôm nhà vua đi săn mãi đuổi theo con mồi đã ngang qua đây. Nhà vua thấy vị tu sĩ đang ngồi toạ thiền bên một gốc cây liền hỏi con nai mà ngài đang săn chạy hướng nào. Vị tu sĩ quả thật vừa mới thấy con nai chạy qua nhưng vì nếu nói thật thì sợ làm con nai gặp nguy hiểm, nếu nói dối thì sợ phạm giới nên ông quyết định im lặng.

Nhà vua tức giận liền lần lượt cắt từng tai của ông. Ông vẫn bình thản ngồi thiền. Vua lại lần lượt cắt từng tay, từng chân rồi đến mũi, mắt…

Vị tu sĩ vẫn một mực im lặng…

Sau đó vị tu sĩ dùng phép thần thông biến mình trở lại nguyên vẹn như cũ và thuyết pháp cảm hoá nhà vua…

***

Mình đọc ở vài cuốn khác nhau thì nội dung có khác biệt đôi chút nhưng đại loại vẫn như vậy và mục đích là hướng chúng sinh tu nhẫn, tích thiện.

Tuy nhiên mình thấy như vậy cũng chưa phải là tột của nhẫn. Vì nếu biết thần thông để nối lại tay chân, mắt mũi… thì chưa bằng Lý Thị N thuê người tự chặt tay chân lừa bảo hiểm…

Và đặc biệt chưa thể nào bằng vị Phật sống mình sắp kể dưới đây.

***

Sự là thế này,

Hồi trước mình có công việc liên quan đến một cô khá là dễ thương, cá tính. Nói năng, cư xử rất nhẹ nhàng, tên là T. Mỗi lần đến gặp mình đều có một anh chàng chở đến rất đẹp trai, tây, râu ria rậm rạp… Nói chung trông men! (Sau này mình biết thêm anh này làm nhà báo và còn hiểu rộng biết nhiều nữa)

Khi vào việc thì cô thường sai, mắng anh này như nô lệ. Kiểu thế này:

– Nhẫn, lấy tao cái thước. (Tên nạn nhân đã được thay đổi)

– Nhẫn, đưa tao cái bút

– Nhẫn, mày về trước. Tao đi uống rượu với các anh.

– …

Mình rất ngạc nhiên vì trong thâm tâm mình vẫn nghĩ cô duyên dáng thế này thì phải văn hoá hơn cơ… Thần tượng cũng có sụp đổ đi ít nhiều! Nhưng vài lần thì mình quen dần và cũng không để ý đến nữa.

Thế rồi đến một hôm cả bọn liên hoan nhân dịp gì đó đầu Xuân thì thấy nàng ăn diện rất xì tai, thơm lừng từ tới đến gót đến dự. Đi cùng vẫn là Nhẫn. Và cũng ăn diện rất đẹp mã.

Chào hỏi mọi người xong thì nàng ngồi vào ghế. Nhẫn cũng khúm núm chào mọi người và ngồi kế bên. Trong bữa tiệc, mọi người ăn uống, chuyện trò rất vui vẻ, rôm rả. Nàng hồn nhiên như cô tiên. Nhẫn cũng ăn, uống, cười nhưng rất ít khi nói. Thế rồi cuộc rượu ngày một hào hứng hơn. Nhẫn cũng uống nhiều hơn và bắt đầu rón rén tham gia đôi câu với ánh mắt sợ sệt vì T có vẻ không bằng lòng. Mỗi khi như vậy thì T đều quay sang nhắc nhở với giọng bề trên:

– Nhẫn, ăn đi. Mày nói hơi nhiều rồi đấy!

Và Nhẫn nhà ta lại cúi đầu ăn tiếp. Ác nỗi, thỉnh thoảng lại có người mời Nhẫn một chén, chả nhẽ chỉ uống và cười nên Nhẫn phải nói. Vả lại khi tửu đã vào thì người ta cũng liều hơn, Nhẫn nói cũng dõng dạc hơn.

Đang vui thì một thằng cùng bàn mang tới một chén rượu nói với Nhẫn và T:

– Em mời anh chị một chén.

Nhẫn lật đật đứng dậy cầm chén rượu…

T lườm.

Nhẫn lại luống cuống ngồi xuống.

T cầm chén rượu lên, cười rất tươi rồi dốc cạn với thằng đến mời. Thằng này ngơ ngác nói với Nhẫn:

– Ơ kìa, anh uống đi.

Nhẫn bỗi rối mất vài tíc tắc rồi quyết định nâng chén trong ánh mắt hình lưỡi hái của T.

Thằng mời rượu vừa về đến chỗ thì T đanh thép:

– Nhẫn, mày mang bát sang bàn bên cạnh ăn nhanh rồi về đón con đi. Tao ngồi với các anh chị còn lâu.

Nhẫn bất mãn:

– Còn sớm mà em.

T trừng mắt:

– Đm thằng này! Về khẩn trương!

– …

Thằng em mình ngồi cạnh ngại quá nói:

– Chị ơi, sao chị mắng anh Nhẫn ghê thế?

Nàng cười lúng liếng nói to:

– Ôi, cái thằng này tuổi gì mà cho nó ngồi đây.

Mình đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, rón rén hỏi thằng em:

– Này, Nhẫn là nhân viên của T à?

Thằng em mình tròn mắt:

– Ơ, anh không biết thật à? Anh Nhẫn là chồng chị T đấy.

Mình nhả vội miếng thịt gà ra khỏi mồm(sợ hóc), hết nhìn nàng(đang cười tươi như hoa) lại quay sang nhìn Nhẫn(đang cặm cụi ăn)…

Mình phục họ quá!

Phục nàng một, ngưỡng mộ Nhẫn đến muôn ức phần!

Chợt nhớ đến câu chuyện của vị tu sĩ tu nhẫn nhục trên, mình nói với thằng em:

– Tao phục ông này quá(mình không còn dám gọi Nhẫn bằng thằng nữa). Có khi ông í là Phật, là Bồ Tát cũng nên ấy mày ạ. Đàn ông mà chỉ cần học được một phần vạn ông í thôi thì tha hồ mà êm ấm cửa mình. À nhầm, cửa nhà!

Thằng em mình ghé tai mình thầm thì:

– Anh ơi, thực ra không phải vậy đâu. Có hôm ông ấy than vãn với em là “Sống tốt như vậy, nhịn như vậy, chăm lo cho vợ con như vậy mà cứ nơm nớp lo sợ không biết lúc nào thì bị nó đuổi ra đường”.

Móng Cái, ngày 15 tháng 11 năm 2016

Phạm Phú Quảng

Advertisements

TẠP 51: NÊN NUÔI BÒ MÔNG CONG HAY NHIỀU VÚ?

Posted: Tháng Mười Một 8, 2016 in Uncategorized
Thẻ:,

img_6714

Mới đây mình có đi Mộc Châu mấy ngày. Định đưa cái giàu có, sung túc của thủ đô lên cho mấy em tọc trên đó lác mắt chơi.

Con cà, con muống, mây trời, gió nước mãi tận lúc bò rời rẫy về chuồng thì mới mò mẫm qua được cái đèo Thung Khe mờ nhân ảnh.

Kiếm được cái nhà nghỉ viu cực đẹp, nhìn đâu cũng thấy núi, thấy đồi. Đóng bộ tươm tất, Dior thơm lừng, cả bọn ra quán thắng cố ngồi chờ các tọc. Cũng chẳng phải đợi lâu. Các em tíu tít ùa vào(không e ấp như mình tưởng) mang theo cả hương hoa, núi rừng, cả đồi chè, nương ngô, vú bò sữa…

Tây Bắc hôm đó trời lành lạnh. Chỉ mới 8 giờ tối mà sương khuya hư hỏng đã trốn trời xuống nhậu nhom nhem trên gò má các cô, quyện lẫn vào hơi, khói bốc lên nghi ngút từ nồi thắng cố đang sôi sùng sục…

Vài tuần rượu, dăm miếng thịt lót êm mấy cái dạ dày ọp ẹp thì lời bắt đầu tuôn ra.

Các cô hây hây má hồng vẫn vui vẻ mời rượu, nhẹ nhàng kể cho mấy thằng thủ đô nghe những câu chuyện về núi đồi… Rằng sáng sáng em vẫn đi rẫy gieo hạt, vẫn cắt cỏ nuôi bò và chiều về vẫn đều đặn quay tay vắt sữa…

Lại thêm vài tuần rượu, nồi thắng cố cũng đã vơi đi ít nhiều. Thằng bạn mình mời cô bên cạnh một chén và trổ hết tài diễn thuyết ra nói:

– Sao em không xuống Hà Nội mà làm cho sướng?

Cô cười:

– Dạ, em khổ quen rồi. Xuống Hà Nội sợ lắm!

Bạn mình ưỡn ngực oai vệ:

– Ối giời, có bọn anh rồi, có gì mà phải sợ. Hà Nội vừa vui, cái gì cũng có mà thu nhập lại cao nữa…

– Thế lương của anh được bao nhiêu ạ?

Thằng bạn mình lại ưỡn ngực dõng dạc:

– Cái loại dốt nát, quèn quèn như anh thì chỉ được chừng hai chục triệu.

Cô vẫn cười rất duyên và mời lại bạn mình một chén:

– Thôi anh ạ, em làm ở đây cũng đủ ăn, đủ dùng mà lại được gần bố mẹ.

Bạn mình có vẻ ngậm ngùi(chắc là nó thầm tiếc cho một cánh hồng rơi nhầm chỗ), nó uống thêm vài chén rồi hỏi em:

– Nhà em nuôi mấy con bò?

Em lại cười và nói:

– Dạ loại quèn quèn như nhà em không nuôi được nhiều, nếu không kể em thì chỉ có 50 con bò lấy sữa thôi anh ạ.

Mình giật mình, còn bạn mình lại càng ngậm ngùi cất tiếng:

– Thế em vất vả quá nhỉ!

Trời lạnh mà mình toát mồ hôi. Nhẩm sơ mỗi con bò sữa khoảng chừng 70 triệu…

Mình mon men ra mời em một chén(bắt đầu thấy sang bắt quàng làm họ)…

Qua câu chuyện mình được biết khá nhiều thông tin hết hồn. Đại loại mỗi con bò sữa trung bình mỗi ngày cho 35-40 lít sữa. Mỗi lít sữ bán được 13k. Và mỗi tháng trừ hết chi phí đi thì nhà em thu lời “chỉ được” chừng hơn trăm triệu… Tức là bằng chừng dăm bảy lần lương mấy thằng kỹ sư với hai chục năm kinh nghiệm như bạn mình!


Hôm qua mình đang lang thang ở Bờ Hồ thì vô tình gặp lại một thằng em khá thân thiết từ nhiều năm trước. Thằng này cũng là kỹ sư xây dựng, cũng từng chinh chiến khắp miền…

Lôi nó sà vào quán nước chè, mình hỏi nó:

– Dạo này mày làm gì rồi?

Thằng này gãi đầu:

– Em đi chăn bò!

Mình lại giật mình!

– Được bao nhiêu con?

– Dạ cũng được khoảng năm chục con anh ạ.

– Thế thì giàu to rồi còn gì?

Thằng này lại gãi đầu nhăn nhó:

– Lấy đâu ra mà giàu anh. Nhiều khi chạy toát mồ hôi mà còn chẳng đủ ăn.

– Thôi đi, mày giàu anh mừng chứ sợ anh xin hay sao mà phải dấu. Anh biết tỏng tòng tong đi rồi. Mỗi tháng mày không kiếm được một lít anh đi đầu xuống đất.

– Em lạy anh! Em chăn bò mông cong chứ không phải bò lắm vú như anh nghĩ đâu. Em có năm chục con, trừ ngày đèn vàng, đèn đỏ, trừ con đi chơi với người yêu, con đi du lịch với đại gia, con về quê xây hàng rào cho mẹ… thì chỉ có khoảng chừng hơn ba chục con đi làm. Mà thời buổi bây giờ trường đại học nhiều nhan nhản, sinh viên đông hơn kiến, nhà nhà làm cave, người người làm cave nên cạnh tranh khốc liệt lắm. Chúng nó cắt phiên, nhường nhịn nhau thì một đứa ngày chỉ được hai cuốc là may lắm rồi. Mỗi cuốc em thu chúng nó 50k, nhưng nhiều khi nhìn chúng nó đi về bầm dập, say xỉn em cũng không nỡ nào lấy tiền của chúng nó. Rồi tiền thuê nhà, điện, nước. Tiền liên hoan, sinh nhật… lo đời sống tinh thần cho chúng nó cũng mệt mỏi lắm. Đã thế bây giờ mấy thằng chó địa bàn, khu vực nó đớp kinh lắm anh ạ. Đến ngày đến giờ mà không nộp cho bọn nó thì khốn khổ khốn nạn…

Nó làm một tràng giang đại hải…

Mình nghe ù hết cả tai.

– Ừ nhỉ! Hoá ra nuôi bò mông cong lại đéo bằng bò lắm vú nhỉ!

Hà Nội, ngày 08 tháng 11 năm 2016

Phạm Phú Quảng