TẠP 48: LẠI LÀ DỊCH VỤ BẮC CÙ

Posted: Tháng Tám 6, 2016 in Uncategorized
Thẻ:

Cái chất lượng của dịch vụ phía Bắc bao nhiêu năm nay phải nói là vô cùng ổn định. Ở VN chỉ có chất lượng của nhà thu nhập thấp may ra mới có cửa sánh.

Hôm nay vào một quán cơm văn phòng khá lịch sự, gọi một suất cơm xong nhìn bát ớt nơi quầy đã hết nên gọi em phục vụ cho anh mấy quả ớt. Em dạ rất to và nói “Anh chờ em một chút”. Xong em chạy vào bếp(bếp khá xa). Một lúc sau em chạy ra kính cẩn dâng hai tay đưa cho mình một quả ớt đỏ chót con chuồn chuồn nằm gọn gàng sạch sẽ trong một tờ gấy ăn trắng muốt.

Mình cầm quả ớt và nói:

– Em ơi, xem hộ anh có quả nào bé hơn không? Hay lấy cái kéo cắt đôi hộ anh với?

Em phục vụ rất nhanh nhảu:

– Anh ơi nhà em không còn quả nào bé hơn đâu anh ạ.

Cô phục vụ xinh xắn khác đứng bên cạnh xởi lởi:

– Thôi anh ơi, anh cứ dùng đi, không sao đâu ạ.

Cắn dè dè hai cái hết quả ớt. Mình lại gọi em phục vụ:

– Cho anh thêm mấy quả ớt.

Em lại dạ rất to và chạy vào bếp. Một lúc sau em lại chạy ra dâng hai tay đưa cho mình một quả ớt đỏ chót con chuồn chuồn nằm gọn gàng sạch sẽ trong một tờ gấy ăn trắng muốt…

***

Một lần khác mình được đi ăn ké đâu đó một nhà rất sang ở HN. Ngồi dúm dó mãi chẳng dám ăn gì vì toàn các anh lớn và thấy cái menu món nào cũng dài dằng dặc các con số không. Thế rồi nhân lúc các anh đã ngà ngà, các anh lo bú diệu thì mình liếc nhanh thấy trên một chiếc đĩa sứ Tây Ban Nha(đoán thế) hãy còn một con cá trứng nướng béo nẫn. Mình vội thậm thụt với cô phục vụ chân dài rằng cho anh xinh một ít mai ơ ne(đéo biết viết thế nào cho đúng).

Em cúi gập người, nhổng cái phao câu lên yêu ơi là yêu, rồi dạ một tiếng nao cả lòng và quay đi. Một lúc em quay lại với một chiếc đĩa đẹp ơi là đẹp, to chừng lòng bàn tay chứa đầy mai ơ ne.

Mình bảo:

– Em ơi, nhà hàng mình có cái đĩa nào to hơn chút không em? Thế này ít quá.

Em lại nhổng phao câu lên, dạ và ngúng nguẩy đi ra. Một lúc sau em lại ngúng nguẩy đi vào. Trên tay cầm một chiếc bát to bằng chiếc bát ăn cơm mạ hoa văn vàng choé chứa mai ơ ne đầy có ngọn. Em tươi cười:

– Anh ơi, anh dùng tạm bát nhé. Nhà em hết đĩa to rồi anh ạ.

Thật tội nghiệp thằng bé. Cả buổi ngồi liếm mòn cả lưỡi mới hết được cái bát mai ơ ne…

***

Lại một lần nữa, 

Cách đây chưa lâu mình đi ăn một quán trên Bờ Hồ hẳn hoi. Viu đẹp, đồ ăn cũng tạm được, cô phục vụ lại duyên dáng. Ăn xong thanh toán còn thừa một ít tiền lẻ, mình để lại và ra về. Đến cửa thì cô phục vụ duyên dáng tất tưởi đuổi theo gọi. Tay lăm lăm mấy tờ tiền thừa và nói rất to:

– Anh ơi, anh quên tiền.

Mình bảo:

– Thôi em cầm lấy nhé.

Cô khựng lại, nhăn mặt, trừng mắt mắng mình:

– Không, em không lấy!

Sợ quá, mình lại phải kính cẩn đưa hai tay đón lấy tiền rồi lủi thủi ra về…

Hà Nội, ngày 05 tháng 07 năm 2016

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s