Archive for Tháng Tám, 2016

TẠP 50: TỰ HÀO LÀ NGƯỜI VIỆT

Posted: Tháng Tám 17, 2016 in Uncategorized
Thẻ:

Mình thấy có khá nhiều ông bà tai to mặt lớn các nước cứ phải tự từ chức, thậm chí tự tử. Điển hình nhất là vụ ông bộ trưởng bộ Tài Chính nào đó của Nhật Bản tự từ chức sau một cái ngáp trong một cuộc họp vớ vẩn và mới đây là cô bộ trưởng giáo dục mẹ gì đó của Thuỵ Điển tự từ chức khi bị phát hiện lái xe đã uống rượu…

Trong khi Việt Nam mình thì chỉ thấy tự ứng cử còn chẳng thấy ai tự từ chức bao giờ.

Sau khi nghiên cứu kỹ mình mới phát hiện ra rằng tất cả là do bọn Nhật, bọn Thuỵ Điển nó tụt hậu quá, ngu ngốc quá. 

Nó ngu ngốc từ thằng dân đến thằng quan. Không như người Việt chúng ta. Từ dân đến quan đều thật là tài giỏi và siêu đẳng. Có lẽ chúng ta là con rồng cháu tiên thật. Và có lẽ rồng và tiên là loại động vật thượng đẳng thật(vì mình cũng đéo được gặp bao giờ và không biết rồng tiên có biết uống rượu nói phét như mình không nhỉ?).

Thế này nhé,

Mình đố các bạn tìm ra được một ông quan(dù chỉ là hạng tôm tầm tầm thứ, vụ trưởng) nào đang đương chức mà có thể bị bắt lái xe khi đang say xỉn. Vì bọ Nhật, bọn Thuỵ Điển không có tiền thuê lái xe chứ các quan chúng ta thì không những có lái xe thuê riêng mà còn thuê cả lái xe đứng tên đăng ký xe, đứng tên sổ đỏ nữa. Quan chúng ta làm kinh tế tài giỏi lắm. Mặc dù lương bộ trưởng của chúng ta chỉ chừng 20 triệu, nhưng ngoài giờ làm đày tớ cho dân thì thời gian còn lại ông nào cũng rất chịu thương chịu khó đi bơm xe, đi quét rác kiếm thêm. Họ làm quần quật không ngơi nghỉ. Và chỉ một hai năm sau khi tại vị là họ đã có nhà to, đất rộng, xe đẹp, thậm chí rất nhiều nhà to. Con cái họ được học ở những trường đắt bậc nhất thế giới. Tài sản của họ có hàng trăm tỷ đồng là chuyện thường… Số tiền mà mấy thằng bộ trưởng lèo tèo như ở Nhật, ở Thuỵ Điển lương chỉ cỡ vài ba tỷ một tháng có nằm mơ cả tám đời cũng chẳng bao giờ có được.

Đấy là xét về mặt làm kinh tế. Còn xét về khía cạnh con người, thường những người làm chính trị thì ngoài trí còn phải có dũng và chữ nhẫn cũng phải đưa lên hàng đầu.

Quan ta giỏi lắm chứ không như mấy thằng Nhật, thằng Thuỵ Điển. Mới có ngủ gật một cái đã bỏ trốn, đã từ chức. Đồ hèn! Một lũ hèn!

Quan ta dù có gây thất thoát hàng chục nghìn, hàng trăm nghìn tỷ hay có gây hậu quả chết người, chết nhiều người của nhiều thế hệ sau đi nữa. Dù dân có chửi đến rát mặt đi nữa thì họ vẫn rất bình tĩnh, nhẫn nại, không tức giận. Rồi họ dũng cảm đối đầu. Họ sẽ cố bám trụ cái chức đầy tớ dân để tìm mọi cách khắc phục hậu quả chứ không bao giờ chạy trốn.

Đấy, quan chúng ta tài giỏi như vậy. Mà quan chúng ta là do dân chọn ra, một cách rất “dân chủ và trong tình trạng hoàn toàn tỉnh táo”. Trong cả trăm triệu người chẳng quen biết đéo gì, thậm chí nam hay nữ cũng chẳng biết mà vẫn có thể chọn ra được những người xuất chúng như vậy. Thế nên dân ta cũng thật là tài giỏi.

Mình thật tự hào là người Việt Nam!

Hà nội, ngày 17 tháng 08 năm 2016

Phạm Phú Quảng

TẠP 49: LÊN ĐỈNH BẰNG SÚNG MƯỢN

Posted: Tháng Tám 10, 2016 in Uncategorized
Thẻ:

Hồi còn trai trẻ, mình có xem một đoạn phim con lợn của Hongkong thì phải. Nội dung cực nhố nhăng. Đại loại:

“Có một thằng nhà giàu yếu sinh lý lấy một cô vợ đẹp như tiên. Hắn rất cố gắng để đáp ứng cho cô vợ của hắn được vui vẻ, nhưng tới một ngày khi hắn đi khám bệnh bác sỹ bảo hắn giơ bộ phận sinh dục cho ông khám thì hắn đã theo thói quen ở nhà thè ngay cái lưỡi. Bác sỹ bảo hắn rằng hắn đã vô phương cứu chữa. Nhưng hắn không bỏ cuộc. Hắn quá yêu cô vợ của hắn. Yêu đến mức hắn đã thuê hẳn những thằng trai trẻ dũng mãnh nhất trong vùng về đáp ứng cho cô. Mỗi lần như thế hắn đều đứng cạnh cầm chặt tay cô để động viên an ủi cho cô yên tâm công tác. Ban đầu mấy thằng trai trẻ rất sung sướng vì cô vợ của thằng trọc phú quá xinh đẹp. Nhưng về sau chúng nó cũng chán, vì suy cho cùng chịch là loại hoạt động đưa đến sự giải thoát mà cứ có thằng nhòm thì lấy gì làm sung sướng?

Và có một chuyện lạ là một thời gian sau thằng trọc phú kia quen với cảnh tượng đó đến mức mỗi lần cô vợ xinh đẹp của hắn quằn quại lên đỉnh thì hắn cũng cảm thấy như chính mình được lên…”

Câu chuyện nhố nhăng vậy mình nghĩ không bao giờ có thật và mình cũng đã quên đi. Ấy mà thế đoé nào mấy hôm nay đọc báo mới phát hiện ra rằng “Không những ngành thể thao VN mà cả bè lũ bồi bút, bồi lưỡi… đều đang cùng anh Vinh lên đỉnh bằng súng của thằng khác…”

Hà nội, ngày 08 tháng 08 năm 2016

Phạm Phú Quảng

TẠP 48: LẠI LÀ DỊCH VỤ BẮC CÙ

Posted: Tháng Tám 6, 2016 in Uncategorized
Thẻ:

Cái chất lượng của dịch vụ phía Bắc bao nhiêu năm nay phải nói là vô cùng ổn định. Ở VN chỉ có chất lượng của nhà thu nhập thấp may ra mới có cửa sánh.

Hôm nay vào một quán cơm văn phòng khá lịch sự, gọi một suất cơm xong nhìn bát ớt nơi quầy đã hết nên gọi em phục vụ cho anh mấy quả ớt. Em dạ rất to và nói “Anh chờ em một chút”. Xong em chạy vào bếp(bếp khá xa). Một lúc sau em chạy ra kính cẩn dâng hai tay đưa cho mình một quả ớt đỏ chót con chuồn chuồn nằm gọn gàng sạch sẽ trong một tờ gấy ăn trắng muốt.

Mình cầm quả ớt và nói:

– Em ơi, xem hộ anh có quả nào bé hơn không? Hay lấy cái kéo cắt đôi hộ anh với?

Em phục vụ rất nhanh nhảu:

– Anh ơi nhà em không còn quả nào bé hơn đâu anh ạ.

Cô phục vụ xinh xắn khác đứng bên cạnh xởi lởi:

– Thôi anh ơi, anh cứ dùng đi, không sao đâu ạ.

Cắn dè dè hai cái hết quả ớt. Mình lại gọi em phục vụ:

– Cho anh thêm mấy quả ớt.

Em lại dạ rất to và chạy vào bếp. Một lúc sau em lại chạy ra dâng hai tay đưa cho mình một quả ớt đỏ chót con chuồn chuồn nằm gọn gàng sạch sẽ trong một tờ gấy ăn trắng muốt…

***

Một lần khác mình được đi ăn ké đâu đó một nhà rất sang ở HN. Ngồi dúm dó mãi chẳng dám ăn gì vì toàn các anh lớn và thấy cái menu món nào cũng dài dằng dặc các con số không. Thế rồi nhân lúc các anh đã ngà ngà, các anh lo bú diệu thì mình liếc nhanh thấy trên một chiếc đĩa sứ Tây Ban Nha(đoán thế) hãy còn một con cá trứng nướng béo nẫn. Mình vội thậm thụt với cô phục vụ chân dài rằng cho anh xinh một ít mai ơ ne(đéo biết viết thế nào cho đúng).

Em cúi gập người, nhổng cái phao câu lên yêu ơi là yêu, rồi dạ một tiếng nao cả lòng và quay đi. Một lúc em quay lại với một chiếc đĩa đẹp ơi là đẹp, to chừng lòng bàn tay chứa đầy mai ơ ne.

Mình bảo:

– Em ơi, nhà hàng mình có cái đĩa nào to hơn chút không em? Thế này ít quá.

Em lại nhổng phao câu lên, dạ và ngúng nguẩy đi ra. Một lúc sau em lại ngúng nguẩy đi vào. Trên tay cầm một chiếc bát to bằng chiếc bát ăn cơm mạ hoa văn vàng choé chứa mai ơ ne đầy có ngọn. Em tươi cười:

– Anh ơi, anh dùng tạm bát nhé. Nhà em hết đĩa to rồi anh ạ.

Thật tội nghiệp thằng bé. Cả buổi ngồi liếm mòn cả lưỡi mới hết được cái bát mai ơ ne…

***

Lại một lần nữa, 

Cách đây chưa lâu mình đi ăn một quán trên Bờ Hồ hẳn hoi. Viu đẹp, đồ ăn cũng tạm được, cô phục vụ lại duyên dáng. Ăn xong thanh toán còn thừa một ít tiền lẻ, mình để lại và ra về. Đến cửa thì cô phục vụ duyên dáng tất tưởi đuổi theo gọi. Tay lăm lăm mấy tờ tiền thừa và nói rất to:

– Anh ơi, anh quên tiền.

Mình bảo:

– Thôi em cầm lấy nhé.

Cô khựng lại, nhăn mặt, trừng mắt mắng mình:

– Không, em không lấy!

Sợ quá, mình lại phải kính cẩn đưa hai tay đón lấy tiền rồi lủi thủi ra về…

Hà Nội, ngày 05 tháng 07 năm 2016

Phạm Phú Quảng