TẠP 49: TẾT ĐOAN NGỌ VÀ CÁCH ĂN RƯỢU NẾP

Posted: Tháng Sáu 9, 2016 in Uncategorized
Thẻ:,


Tết Đoan Ngọ, mùng 5 tháng 5, Tết Trùng Ngũ, Tết Đoan Dương hay giỗ ông Khuất Nguyên… Mình vẫn nhớ đọc ở đâu đó, hình như là của bác Vũ Bằng và của cụ Vương Hồng Sển thì phải, Tết Đoan Ngọ là cái mốc đánh dấu thời gian mặt trời chín nhất, nóng nhất và cũng là lúc chín rộ mùa màng, cây trái. Nam thanh nữ tú ra đường lúc nào cũng hây hây má hồng.

Các cụ chúng ta tổ chức Tết Đoan Ngọ gọi là giết sâu bọ để mong muốn một vụ thu hoạch cây trái bội thu và để cùng nhau thưởng thức gạo mới, nếp mới…

Nhưng tại sao giết sâu bọ lại ăn rượu nếp và trái cây(hợp nhất là mận và nhót) thì mình cũng không hiểu.

Có người giải thích rằng “Ăn rượu nếp vào cho mấy loại sâu bọ trong ruột như giun sán trồi lên chén rồi chúng say mèm, lại ăn thêm trái cây như mận, nhót, đào… vào cho chúng nó ăn mà chết đi…”

Mình nghe cũng chẳng thấy logic tí mẹ nào cả. Nhưng bác Vũ Bằng giải thích thế này thì mình thấy có lý hơn. “Ăn rượu nếp vào rồi chén cho đẫy các loại trái cây… sẽ bị thổ tả tháo ruột. Coi như xổ giun…”

Mà thôi, việc Tết Đoan Ngọ lắm kẻ bàn rồi. Mình chỉ bàn việc ăn rượu nếp mà thôi.

Hồi bé, quê mình có một số nhà chuyên làm men để ủ rượu. Thỉnh thoảng mẹ mua cho vài cục bé như cục phân gà mái, trắng tinh, phí dưới có các vỏ trấu dính vào. Lâu lâu, nàh có nấu cơm nếp thì cất bớt đi một, hai bát rồi đem ủ. Mấy ngày sau thì có rượu nếp ăn. Mấy chị em chia nhau mỗi người một chút xiu. Vì sợ hết nên ăn rất từ tốn, dành dụm. Ngon không thể tả được!

Bây giờ ở thành phố người ta làm rượu nếp rồi đem bán dạo như bán cà rem. Cũng khá ngon nhưng mình thấy cái cách ăn rượu nếp thì không thể ngửi.

Người ta xúc rượu vào bát ăn cơm rồi dùng thìa xúc hoặc đũa mà và lia lịa…

Nó tục quá!

Mình không ăn thế được!

Mình cũng không biết ăn thế nào thì đúng. Chỉ biết ăn dè như hồi bé thấy rất ngon. Từng chút, từng chút. Nhâm nhi… bùi bùi, ngọt ngọt, nồng nồng…

Sau này đọc “Thương nhớ mười hai” mới biết hoá ra không phải mỗi mình nghĩ thế và phải thừa nhận sự tinh tế trong cách ẩm thực của người Bắc thật là tinh tuý.

“Ăn rượu nếp ra ăn, đâu có tàn nhẫn thế! Cái chén đựng rượu nếp phải là những cái chén nhỏ như chén chè, còn đũa dùng thì là một thứ đũa riêng vót bằng tre cật, ngắn bằng hai ngón tay, tròn trịa, nhẵn nhụi mà lớn chỉ hơn cái tăm bông một chút. Tôi van cô bạn đứng có lấy đôi đũa xinh xinh đó để và lùa một mạch vào trong miệng tươi hơn hớn, mà tôi xin cô khẽ cầm đua xới từng hạt rượu nếp lên, để lên đũa rồi thong thả nhấm nhót từng miếng nho nhỏ, be bé và cô sẽ thấy cái rượu ấy nó ngọt biết chừng nào, cái nếp ấy nó ngậy, nó thơm, nó bùi, nó bổ biết chừng nào!”

Đó là cái cách ăn rượu nếp mà không phải ai cũng biết. Ai thấy thèm thì tìm tre cật đi nhé!

Hà nội, Tết Đoan Ngọ 2016

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s