Archive for Tháng Sáu, 2016



Tết Đoan Ngọ, mùng 5 tháng 5, Tết Trùng Ngũ, Tết Đoan Dương hay giỗ ông Khuất Nguyên… Mình vẫn nhớ đọc ở đâu đó, hình như là của bác Vũ Bằng và của cụ Vương Hồng Sển thì phải, Tết Đoan Ngọ là cái mốc đánh dấu thời gian mặt trời chín nhất, nóng nhất và cũng là lúc chín rộ mùa màng, cây trái. Nam thanh nữ tú ra đường lúc nào cũng hây hây má hồng.

Các cụ chúng ta tổ chức Tết Đoan Ngọ gọi là giết sâu bọ để mong muốn một vụ thu hoạch cây trái bội thu và để cùng nhau thưởng thức gạo mới, nếp mới…

Nhưng tại sao giết sâu bọ lại ăn rượu nếp và trái cây(hợp nhất là mận và nhót) thì mình cũng không hiểu.

Có người giải thích rằng “Ăn rượu nếp vào cho mấy loại sâu bọ trong ruột như giun sán trồi lên chén rồi chúng say mèm, lại ăn thêm trái cây như mận, nhót, đào… vào cho chúng nó ăn mà chết đi…”

Mình nghe cũng chẳng thấy logic tí mẹ nào cả. Nhưng bác Vũ Bằng giải thích thế này thì mình thấy có lý hơn. “Ăn rượu nếp vào rồi chén cho đẫy các loại trái cây… sẽ bị thổ tả tháo ruột. Coi như xổ giun…”

Mà thôi, việc Tết Đoan Ngọ lắm kẻ bàn rồi. Mình chỉ bàn việc ăn rượu nếp mà thôi.

Hồi bé, quê mình có một số nhà chuyên làm men để ủ rượu. Thỉnh thoảng mẹ mua cho vài cục bé như cục phân gà mái, trắng tinh, phí dưới có các vỏ trấu dính vào. Lâu lâu, nhà có nấu cơm nếp thì cất bớt đi một, hai bát rồi đem ủ. Mấy ngày sau thì có rượu nếp ăn. Mấy chị em chia nhau mỗi người một chút xiu. Vì sợ hết nên ăn rất từ tốn, dành dụm. Ngon không thể tả được!

Bây giờ ở thành phố người ta làm rượu nếp rồi đem bán dạo như bán cà rem. Cũng khá ngon nhưng mình thấy cái cách ăn rượu nếp thì không thể ngửi.

Người ta xúc rượu vào bát ăn cơm rồi dùng thìa xúc hoặc đũa mà và lia lịa…

Nó tục quá!

Mình không ăn thế được!

Mình cũng không biết ăn thế nào thì đúng. Chỉ biết ăn dè như hồi bé thấy rất ngon. Từng chút, từng chút. Nhâm nhi… bùi bùi, ngọt ngọt, nồng nồng…

Sau này đọc “Thương nhớ mười hai” mới biết hoá ra không phải mỗi mình nghĩ thế và phải thừa nhận sự tinh tế trong cách ẩm thực của người Bắc thật là tinh tuý.

“Ăn rượu nếp ra ăn, đâu có tàn nhẫn thế! Cái chén đựng rượu nếp phải là những cái chén nhỏ như chén chè, còn đũa dùng thì là một thứ đũa riêng vót bằng tre cật, ngắn bằng hai ngón tay, tròn trịa, nhẵn nhụi mà lớn chỉ hơn cái tăm bông một chút. Tôi van cô bạn đừng có lấy đôi đũa xinh xinh đó để và, lùa một mạch vào trong miệng tươi hơn hớn, mà tôi xin cô khẽ cầm đũa xới từng hạt rượu nếp lên, để lên đũa rồi thong thả nhấm nhót từng miếng nho nhỏ, be bé và cô sẽ thấy cái rượu ấy nó ngọt biết chừng nào, cái nếp ấy nó ngậy, nó thơm, nó bùi, nó bổ biết chừng nào!”

Đó là cái cách ăn rượu nếp mà không phải ai cũng biết. Ai thấy thèm thì tìm tre cật đi nhé!

Hà nội, Tết Đoan Ngọ 2016

Phạm Phú Quảng

Advertisements

TẠP 48: MỸ NHÂN UỐNG RƯỢU

Posted: Tháng Sáu 8, 2016 in Uncategorized
Thẻ:,

Tôi đọc “Đàn bà uống rượu” của Nguyễn Việt Hà chẳng nhớ là năm nào. Chỉ nhớ câu tôi cho là rất đúng “Mỹ nhân là Mỹ tửu”.

Tuy nhiên nếu khi hai thứ hoà quyện vào nhau sẽ như thế nào thì rất hiếm người cảm nhận được. Đặc biệt là chính những người phụ nữ đó!

Trong bài này tôi không nói là phụ nữ uống rượu nhé. Phụ nữ uống rượu thì nhiều lắm nhưng mỹ nhân uống rượu thì chỉ đếm được trên đầu ngón một bàn chân mà thôi.

Tôi có may mắn là biết khá nhiều mỹ nhân uống rượu.

Phải thừa nhận khi mỹ nhân và mỹ tửu hoà quyện vào nhau trong một khoảnh khắc nào đó họ bừng sáng lung linh, cái đẹp rực rỡ dễ làm xiêu lòng cánh đàn ông vụ lợi. Hơn ai hết, ngay lúc đó đám này hiểu rõ rằng “ta đang có cơ hội lên giường với cô này đây”!

Thực tế phải thừa nhận rằng có khá nhiều mỹ nhân uống được nhiều rượu. Họ uống được rất tốt theo như suy nghĩ của họ và theo như sự tấm tắc của cánh đàn ông diều hâu.

Tôi cũng hay nhậu, vì tính tôi thích giao bang, thích vui vẻ mặc dù tôi không uống được nhiều. Nhưng tôi không hay say. Suốt hai mấy năm biết uống rượu tôi chỉ say một, hai lần(theo nghĩa không kiểm soát được). Vợ cũ biết tôi và ở với tôi tổng cộng đến gần hai chục năm chưa bao giờ phải phàn nàn chuyện tôi uống rượu, thậm chí còn khoái chí vì mỗi khi uống rượu tôi hay vui tính hơn. Nguyên nhân để tôi không say chẳng có gì cao siêu, chỉ đơn giản là nếu tôi thấy mình đã đủ tôi sẽ không uống nữa. Thế thôi!

Quay lại chuyện mỹ nhân uống rượu,

Thường thì hại nhiều hơn lợi. Vì dù bạn có uống giỏi đến đâu(theo suy nghĩ của bạn, và phần nhiều là do lời tâng bốc có chủ đích của đám đàn ông) thì bạn cũng khó mà bằng một góc của đàn ông. Điều này tôi đã chứng kiến quá nhiều. Nếu lâu lâu uống một hai trận thì có thể bạn còn trụ được. Nhưng nếu triền miên thì phụ nữ không thể theo nổi cánh đàn ông chúng tôi. Phụ nữ cần nhiều thời gian hơn để hồi phục.

Phụ nữ biết uống rượu không xấu, nhưng dại nhất là tỏ ra mình biết uống rượu. Vì vô tình bạn đã trở thành mục tiêu của nhiều kẻ “bất lương” đáng yêu như chúng tôi. Cái đáng yêu của chúng tôi là nếu bạn khẳng định bạn uống được dăm ly thì chúng tôi cũng chỉ mời bạn uống bảy, tám ly mà thôi. Và sau mỗi ly bạn vừa dốc vào chiếc miệng xinh xắn kia là những lời đường mật mang thương hiệu kotex white* cứ từ từ luồn lách vào chiếc lỗ tai đang ửng hồng đê mê của bạn.

Mà các bạn chớ có coi thường đàn ông.

Đàn ông chúng tôi lúc bình thường có thể là loại động vật ngu ngơ đến tội nghiệp, nhưng khi cần nịnh đàn bà đẹp thì tự dưng trí thông minh ở đâu ùn về chất hàng đống to thù lù như vú hoa hậu Việt hết nhiệm kỳ.

Tôi đã từng chứng kiến những thằng bạn xấu trai, ù ờ, cả ngày có khi chẳng nói được một câu cho ra hồn. Họp hành phát biểu như hóc xương… Nhưng cứ có đàn bà đẹp là khác hẳn. Nó lột xác hoàn toàn. Nó linh hoạt, lém lỉnh, ga lăng và hiểu biết sâu sắc tất tật tật những gì các nàng đang quan tâm…

Vả lại, bao nhiêu năm kinh nghiệm tôi nhận ra rằng “rượu chính là tác nhân vô cùng hiệu quả để xoá tan mọi rào cản nghi ngờ”. Khi những phân tử cồn đã ngo ngoe vật vã trong huyết mạch bạn cũng chính là lúc bạn lơ là cảnh giác nhất. Bạn nhìn quanh ai cũng đáng yêu, ai cũng thân thương, chân thành đến lạ!

Rồi chính bạn, bạn sẽ len lén thò bàn tay ngọc ngà còn vương chút hơi men vào sâu trong lòng mình và tháo chiếc nút thắt đang ẩn mình đâu đó suốt bao ngày…

Bạn cởi lòng!

Mà suy cho cùng cởi lòng với ai chứ với những thằng đàn ông đáng yêu như chúng tôi thì cũng đâu có gì là sai, đâu có nguy hại gì cho cam!

Bạn bạn cứ đê mê như vậy, ngất ngây như vậy, cứ cởi, cứ mở mãi như vậy cho đến khi nếu bạn không còn sức để cởi nữa thì đến lượt chúng tôi, những thằng đàn ông đích thực rất mực đáng yêu, rất mực trách nhiệm với phụ nữ đẹp. Những thằng đàn ông luôn trân trọng bạn và luôn lo lắng rằng “Nếu khi bạn tỉnh lại, nhìn xuống thấy xiêm y vẫn chỉnh tề thì liệu bạn có cảm thấy bị xúc phạm hay không?” sẽ cởi nốt giùm bạn những gì còn vương lại trên cơ thể mỹ miều của bạn mặc dù… 

…hắn có thể chẳng làm gì???

Sài Gòn, ngày 19 tháng 04 năm 2016

Phạm Phú Quảng