TẠP 43: DỊCH VỤ BẮC… CÙ

Posted: Tháng Hai 5, 2016 in Uncategorized
Thẻ:

  
Mình vốn hay đi, ăn uống nhiều nơi và cũng cảm nhận được không ít cách làm dịch vụ ở những nơi mình đã đi qua. Nhưng dù là người Bắc mình vẫn phải thừa nhận dịch vụ của miền Bắc là vấn đề muôn thuở. Cứ hất từ Miền Trung Trung bộ trở ra là như cứt tất thảy.

Trước đây mình đã từng viết bài “Chuyện bo”

https://phamphuquang.wordpress.com/2013/09/25/tap-23-chuyen-bo/

từ khá lâu rồi nhưng vẫn phải viết thêm bài này vì ngày hôm trươc mình vừa mới gặp một chuyện bực đách chịu nổi.

Nhưng thôi, chuyện đó để cuối bài mới kể. Vì còn nhiều chuyện khác phải kể trước.

QUẢ CÀ HÀ TĨNH

Mỗi lần đi đến đâu, nếu không phải tiếp khách thì mình thường thích ăn những món ăn mang đặc trưng của người dân địa phương ở đó.

Ở Hà Tĩnh mình thích ăn xáo gà, gà rang, cá đồng kho lá gừng lá nghệ, chè chó…

Và có một cái quán nằm ngay chân cầu gì đó ở phía Bắc thành phố Hà Tĩnh, món cá tràu(cá quả) kho rất ngon. Chẳng nhớ chính xác có phải tên là Tâm Bé hay không nữa vì cũng lâu rồi mình không còn ăn ở đây.

Một hôm mình vào đó ăn trưa. Trời nắng chang chang. Gọi một đĩa cá tràu kho, cơm, canh tập tàng, cà pháo. Không cần gọi rau vì ở Hà Tĩnh các quán ăn thường có sẵn một đĩa rau sống rất ngon chấm với nước sốt cà chua, một đĩa bẹ mùng với giá muối chua cũng rất ngon miễn phí.

Chị phục vụ U50 có đôi mắt mơ màng mang đồ ăn soạn ra bàn. Mình và thằng đi cùng nốc một hơi bia mát lạnh khoan khoái rồi bắt đầu ăn. Công nhận cá tràu kho lá gừng, lá nghệ ở đây ngon tuyệt cú mèo.

Mình làm một mạch 3 bát cơm phình bụng ra rồi mới nhớ đến món canh tập tàng. Canh tập tàng ở đây cũng rất ngon. Đành xới thêm ít cơm lùa nốt bát canh. Mình với bát cà gắp một quả. Cũng rất ngon. Vừa giòn, vừa mỏng vỏ, độ chua, độ mặn vừa cả. Định gắp thêm quả nữa thì phát hiện ra trong bát cà có quả cắn dở. Mình gọi:

– Chị ơi?

Chị phục vụ đang đứng xỉa răng đủng đỉnh đi về phía mình.

Mình chỉ vào bát cà với thới độ của một kẻ đang bắt lỗi và rung đùi ngồi chờ.

Trong đầu mình nghĩ rằng chị này sẽ khúm núm xoa tay mà thỏ thẻ xin lỗi…

Nhưng không,

…chị phục vụ từ từ hướng đôi mắt mơ màng vào đầu tay mình chỉ rồi từ từ nhìn vào bát cà…

Đôi mắt mơ màng của chị đọng lại nơi bát cà chừng hai giây…

Chị cau mày…

Động tác dứt khoát, mau lẹ, chị ném phắt cái tăm xuống đất, thò tay vào bát cà bốc quả cà bị cắn dở ném vèo ra sân rồi…

…không nói lấy một chữ, chị lại mơ màng đi ra rút thêm một cái tăm khác và đưa lên miệng…

  
ỚT Ở NHÀ HÀNG SEN TÂY HỒ

Mới tuần trước đây thôi, vì sĩ với gái mà mình phải chui vào Sen Tây Hồ. Ừ thì dù sao cũng là nhà hàng có tiếng, lại thấy đông ơi là đông. Chắc không đến nỗi nào. Vào rồi mình kiếm được một cái bàn khá đắc địa, khu buffet 399k thì phải. Cái ấn tượng đầu tiên là bàn kính, lau lem nhem nhưng đũa thìa thì cởi truồng lại để thẳng xuống bàn không hề có kê lót gì cả. 

Mang đĩa đi một vòng, rất nhiều món nhưng chẳng thấy món nào vừa ý. Thôi đành nhặt đại vài món khả dĩ đắt tiền nhất để gỡ gạc. Mình nhặt mấy con tôm nướng, mấy con hào bỏ lò, một ít rau sống và một chút xôi. Ra ngồi ăn như nhai rơm. Toàn đồ cổ để tủ đông. Cái gì cũng dở!

Nhìn sang đĩa cô bạn thấy có mấy con sò nướng, mình nhặt một con thì lại đúng con thối…

Đành bốc xôi định ăn vã nhưng vừa thò tay vào thì đã dính nhoe nhét vì xôi quá nhão…

Vậy là toi cả bữa tối! Bực!

Đúng lúc có một thằng phục vụ mang cho mình mấy cái khăn lạnh. Thằng này trông cũng sáng sủa, tai đeo dây bộ đàm, chắc là quản lý hay tổ trưởng gì đó. Mình liền kêu ca:

– Sao nhà này bây giờ đồ ăn chán thế em?

Thằng này không thèm trả lời lấy một câu, mặt khinh khỉnh bỏ đi như ý nói “Chuyện tất nhiên thế mà cũng phải hỏi!”…

Đến khi thanh toán, cô phục vụ mang cho mình một tờ phiếu xin í kiến khách hàng. Mình vẫn hào phóng tặng nhà hàng này mấy chữ rất đẹp làm kỷ niệm:

“Sò thối,

tôm ôi, 

xôi nhão, 

hào gầy… 

Được cái… 

Ớt…. Rất cay!”

***

Quay lại chuyện bực mình tối hôm trước.

Củ tỉ nó là thế này,

Mình trọ cái khu khá là trung tâm thủ đô. Khu Xã Đàn. Ở đây thì cơ bản cái gì cũng được. Điện nước đầy đủ, đi lại thuận lợi, an ninh đảm bảo… Chỉ mắc mỗi cái tội là bữa tối thì không biết ăn cái gì cho ưng bụng. Mình lại ở mỗi một mình, chả lẽ nấu cơm rồi đóng cửa bật bông hoa nhỏ lên mà ăn…

Cứ tưởng tượng đến cảnh một thằng đàn ông ngồng ngộc, mặc độc một chiếc quần đùi, ngồi chồm hỗm một mình trong phòng, vừa nhai cơm với trứng luộc vừa dí mắt vào cái tivi, thỉnh thoảng vỗ đùi đánh đét một cái và cười sằng sặc khen cho thằng viết kịch bản Tom và Jery sao nó có thể nghĩ ra những thứ nó hay ho đến thế cơ chứ…

Ôi, thôi thôi đéo tưởng tượng nữa.

Thê thảm lắm! Nói ra mấy mụ chán chồng lại nhào con mẹ nó hết vào vỗ đùi cùng thì to chuyện.

Quay lại câu chuyện.

Lúc đó đã quá bữa tối. Cũng chẳng hiểu sao giờ đó mình cũng chưa thấy thằng nào mời mọc gì? Quả thật là lúc khó khăn thì cái ăn lần cũng khó. Đành cắn răng móc túi, tổng kiểm kê tài sản. Đi kiếm cái bỏ bụng. Vòng ba vòng bảy vẫn không kiếm được hàng nào khả dĩ. Toàn thấy nhà hàng, quán to mà mình lại thì chỉ thích rau dưa vỉa hè!!!

Loay hoay một hồi cũng tìm được một cái quán xôi thịt trên đường Nam Đồng. Vào gọi hẳn bát xôi hai miếng thịt ba chỉ. Con mụ chủ quán xới một bát xôi rồi xoa xoa hai bàn tay vào nhau. Mình rất ngạc nhiên, chưa hiểu mụ này đang làm gì? Hay nó thấy mình tướng giàu có nên định úm xì bùa gì chăng?

Mình thủ thế, mắt nhìn trừng trừng, í là “Tao đang quan sát, mày đừng có mà làm ẩu!”.

Nhưng hoá ra không phải. Mụ xoa xong thì một tay vớ cái kéo, một tay mụ thò vào nồi bốc ra một miếng thịt nước nhỏ tong tong… và cắt ngon lành vào bát xôi. Cắt xong mụ lau tay vào một cái khăn để trên mặt bàn. Cái khăn ấy nếu có đem làm tổ cho chó nằm thì nó cũng chê. Xong đâu đó mụ quát thằng chồng đang ngồi vểnh dái xem Việt Nam Got Talent hay chương trình gì đại loại như vậy ra bê.

Thằng chồng lon ton bê xôi cho mình. Mình hỏi:

– Anh ơi, có dưa chuột không?

– Có chứ!

Nó lại lon ton ra chỗ mụ vợ rồi bê vào một cái hộp nhựa bẩn như cái hộp đựng thuốc lào và gắp cho mình mấy miếng dưa từ trong đó. Đang gắp thì một miếng rơi xuống bàn(cái bàn cũng rất bẩn). Thằng này liếc xéo qua mụ vợ, gắp miếng dưa bị rơi lên. Mình tưởng nó vứt vào sọt rác. Ai ngờ nó từ từ, cẩn thận bỏ miếng dưa vào bên cạnh phải của hộp, chung với những miếng dưa trong đó. Rồi lại từ từ cẩn thận gắp tiếp những miếng dưa bên cạnh trái của hộp cho mình. Nó làm một cách vô cùng chu đáo và cố tình cho mình thấy rõ ràng rằng “Ấy nhé, anh không gắp cái miếng dưa bị rơi cho em đâu đấy!”.

Xong, nó quay ra trả cái hộp lên mặt bàn con vợ nó và dùng đũa trộn đều dưa trong hộp rồi lon ton vào vểnh dái tiếp tục xem Việt Nam Got Talent.

Đúng là Bắc Cù!

Hà Nội, ngày 01 tháng 02 năm 2016

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s