TẠP 39: CÀ PHÊ Ở SÀI GÒN

Posted: Tháng Mười Một 19, 2015 in Uncategorized
Thẻ:,

       

Mình đã 40 tuổi, cái tuổi không lấy gì làm trẻ, nhưng mình tự nhận rằng mình cũng không già. Cũng như bloger nổi tiếng Dương Trạch Tế đã tâm sự trong bài “Hiểu đời”(cũng có bản dịch là “Tâm sự tuổi già”):

Tuổi già, tâm không già, thế là già mà không già.

Tuổi không già, tâm già, thế là không già mà già.

Mình vẫn tiếp nhận được công nghệ, vẫn gần gũi và chia sẻ được với các bạn trẻ những vấn đề rất trẻ. Thậm chí vẫn hiểu được ngôn ngữ, ký tự chát chít của các bạn.

Tuy nhiên, từ trong sâu thẳm tâm thức mình vẫn có chút gì đó rất cổ. Điển hình là đôi khi mình thích làm những thứ hơi buồn cười một chút. Kiểu như lâu lâu mình lại xả nước vào xô rồi tìm một cái gáo múc giội để tắm mặc dù phòng mình có vòi hoa sen. Mình vẫn thích đi bộ trên những ngõ xóm được lát bằng gạch nghiêng hơn là bê tông. Mình vẫn thích đọc sách giấy hơn sách mạng…

***

Ngồi cà phê cũng vậy,

Mặc dù mình không thích uống cà phê nhưng mình vẫn thích ngồi ở một nơi nào đó có không gian thoáng đãng, cổ kính để ngắm nhìn và để viết.

Hà Nội là nơi đã gắn bó với mình gần 25 năm nhưng để nói có một quán cà phê mình thích ngồi là không có. Có chăng chỉ là Highland tầng 1 Vincom Bà Triệu, nơi có thể tha hồ ngắm vẻ ngơ ngác và ước lượng độ dài của khoảng cách từ đầu gối tới bẹn các bé đi shopping và đi xem xi nê trong những chiếc váy ngắn đến xuyến xao…

***

Sài Gòn lại hoàn toàn khác!

Ở Sài Gòn mình thích ngồi cà phê ở hai nơi:

Một là quán 30-04 trên đường Huyền Trân Công Chúa. Quán nằm trong khuôn viên phía sau Dinh Độc Lập. Cà phê ở đây cũng giống như những chỗ khác… là không có gì đặc sắc. Nhưng chẳng quan trọng vì mình cũng thường gọi nước cam. Chỉ đôi khi bàn bên có một cô nàng lẻ loi thất tình ngồi mơ màng thì mình mới mạnh dạn gọi một li đen pha phin để ngồi ngắm từng giọt cà phê nhỏ tí tách trong mắt cô mà thôi.

Cái mình thích ở đây là được ngồi ngoài trời, yên tĩnh dưới những tán cây cổ thụ xanh mướt. Không gian rộng mở bao quát hết cả khuôn viên Dinh. Đặc biệt ở đây có rất nhiều sóc. Chúng tự nhiên tung tăng nô đùa khắp sân và chí choé khoe khoang khả năng chuyền cành trong ánh mắt thán phục của mình.

Địa chỉ thứ hai là mấy quán cà phê xung quanh vườn hoa cạnh Nhà thờ Đức Bà.

Ở đây không được yên tĩnh như 30-04, nhưng cũng như mình đã nói ở trên, nhiều khi mình cứ thích những thứ xưa cũ một chút nên mới chọn nơi này. Rất khó để có thể diễn tả được hết cái cảm xúc của mình những khi đến những chỗ như thế này. Chỉ biết trước mắt là một vườn cây cổ thụ mơn man(đa số là cây sao thì phải), xa xa thấp thoáng trong kẽ lá rung rinh là màu rêu phong của mái ngói và cây thánh giá cổ kính trên đỉnh Nhà thờ Đức Bà 150 năm tuổi.

Cũng nói thêm,

Mình không phải người theo đạo Thiên Chúa, nhưng mỗi khi đi qua một ngôi nhà thờ cổ thì mình lại luôn có một cảm giác thiêng liêng rất lạ.

Cũng có lẽ vì vậy nên ở Hà Nội, nhất là vào mùa Đông rét mướt, thỉnh thoảng đêm muộn mình lại một mình lân la ra mấy cái quán cóc trước Nhà Thờ Lớn đề ngồi xuýt xoa chén chè nóng và hóng tiếng chuông ngân thanh thản đến nao lòng.

Sài Gòn, ngày 20 tháng 11 năm 2015
Phạm Phú Quảng

Advertisements
Bình luận
  1. Ái Nữ nói:

    Khiếp! Bốn mươi gì mà già thế! Tôi sắp đi ăn tiệc cà phê mèo ở Sài Gòn. Chưa đến đấy bao giờ, nghe thấy ngộ nghĩnh thì đến thôi, chuẩn bị sang quán nên mở tiệc chia tay khách. Bọn mèo được cưng chiều quá đáng khó hấp dẫn tôi, nhưng tên quán lại suýt trùng tên tôi. Tôi chưa nhìn thấy bọn đàn ông mê mèo đến rồ dại bao giờ.

  2. Bào Đệ nói:

    Anh có page facebook không

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s