TẠP 38: TIÊU HUỶ HAY CÚNG CÔ HỒN?

Posted: Tháng Mười Một 8, 2015 in Uncategorized
Thẻ:




Vô công rồi nghề ngồi đọc ba lăng nhăng chuyện ông Tập doạ tè ngập biển Đông rồi đọc được chuyện của một thằng nào đó nó dồn tâm huyết suốt mấy ngày đêm để tính toán kỹ càng ra rằng “nếu toàn bộ dân ta biết đoàn kết cùng nhau đừng ỉa vào bể phốt mà hãy ỉa vào bô rồi để cho bộ tộc Cổ Nhuế đi thu gom lại thì trong một năm số tiền bán cứt thu được cho nông dân gấp khoảng 10 lần số tiền từ mồm ông Tập oẹ ra cho Việt Nam. Và nó khuyên các bác lãnh đạo không nên nhận số tiền đó của ông Tập vì tiền Tung Quớ không sạch, các bác hãy nên nhận lấy số tiền sạch sẽ từ việc bán cứt của chính con dân các bác vừa đoàn kết ỉa ra…”

Rồi lại đọc được cái tin rằng một nơi nào đó tỉnh Điện Biên, các cháu học sinh vẫn ngày ngày được cho vào túi ni lông đưa qua sông nước chảy xiết để đến trường…

Rồi lại nhìn thấy cái ảnh các chú bộ đội biên phòng đồng phục oai nghiêm ngồi vòng quanh một cái hố mới đào. Mình cứ tưởng đây là sáng kiến gom cứt xây dựng đất nước của các chú. Mình quá thán phục sự nhạy bén của các chú! Nhưng khi đọc bài viết mới thấy hoá ra không phải. Hoá ra các chú bộ đội biên phòng An Giang đang hồ hởi tiêu huỷ 4.350 lít xăng thơm bằng cách vô cùng khoa học là… chôn! Bài viết lại còn khoe rằng trước đó mấy hôm cũng chính các chú đã tiêu huỷ 507.615 gói thuốc lá ngoại…

Hầy,

Quả thật từng này tuổi đầu rồi mình cũng không thể hiểu được “Tại sao cả một dân tộc oai hùng như chúng ta lại phải nhận số tiền ít bằng một phần mười tổng sản lượng cứt nội từ tay kẻ vừa cướp đất, cướp biển của chúng ta?”

“Tại sao các cháu học sinh ở Điện Biên lại không đi trên cầu đến trường mà cứ chui vào túi ni lông?”

“Tại sao các chú bộ đội biên phòng An Giang lại hồ hởi tiêu huỷ những thứ hàng hoá có giá trị như vậy trong lúc hoàn toàn có thể kiểm định chất lượng và đưa vào sử dụng?”

Hay các “cô hồn” xứ miệt vườn lâu nay thiếu thuốc lá ngoại hút?

***

Đang vẩn vơ như vậy thì bỗng nhiên mình thấy đau bụng quá. Mình vội nhấc điện thoại gọi cho cô vợ cũ xinh đẹp của mình và bày tỏ thiện í mượn cái bô đỏ ngày trước thằng cu nhà mình hay ngồi. Nhưng cô nhạt giọng rằng “Anh cứ hay vẽ chuyện! Quốc gia đại sự hãy để cho lãnh đạo họ lo. Ráng mà lo cho mình trước đi đã. Mai xuống Nguyễn Huy Tưởng mua lấy mấy tấn thuốc ho mang vào An Giang mà bán. Tôi nghe nói đám cô hồn trong đó dạo này ho nhiều lắm”

Hà Nội, ngày 08 tháng 11 năm 2015

Phạm Phú Quảng

Advertisements
Bình luận
  1. Thiều Việt Cường nói:

    Ơ! Vũ Trọng Phụng chết lâu rồi mờ! Ai viết đây vây??? 😀

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s