TẠP 37: NO SORRY AIRLINE

Posted: Tháng Mười Một 2, 2015 in Uncategorized
Thẻ:


Mỗi lần đi máy bay ở Việt Nam là một lần bực mình. Con mẹ nó, cả một ngành dịch vụ to như con khủng long … lại được chỉ đạo trực tiếp của những bố khủng long bạo chúa mà đéo khi nào làm hài lòng thượng đế của chúng nó nổi lấy một giây.

Hôm nay, vì mình học tính keo kiệt của mấy thằng tỷ phú $ nên mua vé Vietjet. Đến sân bay mới phát hiện một cậu đi trong đoàn nhầm họ trên vé. Thằng nhân viên giải quyết sự việc mặt rất hình sự rằng muốn đổi họ thì chỉ có bố mẹ anh ra phường làm thủ tục xin chính quyền chứ chúng tôi không giải quyết. Thế là phải mua một cái vé mới toanh với giá gấp gần 3 lần giá cũ. Xong, vào làm thủ tục thì ở Mũi Cà Mau, lết đến tận Đà Nẵng mới được qua cửa an ninh, còn cửa vào máy bay lại tận Móng Cái… Theo giờ ghi trên vé là 16h35 khởi hành. Đến 16h40 vẫn chẳng có lấy một lời thông báo. Đến 16h45 mới thấy gọi vào. Cũng không hề có một lời xin lỗi. Hành khách lục tục kéo nhau đi chen lấn một lúc thì nghe thông báo rằng hành khách có số ghế từ 16-31 lên máy bay trước, hành khách có số ghế từ 1-15 xin chờ thông báo sau. Bọn mình ghế hàng 5 nên lại phải chờ. Chờ mãi không thấy gì, bọn mình đến xem thử thì hoá ra hàng ghế nào cũng cho vào cả. Tài thật, hành khách Việt Nam quả là thông minh. Chẳng cần có thông báo mà cũng biết mò vào.

Vào tới gần cửa máy bay thì có một cô khá trẻ mặc đồng phục hãng, mắt híp Hàn Quốc, chân voi Bản Đôn, eo bánh mì Thanh Hà đặc ruột thơm ngon, môi hoá trang kiểu gheisa,,,, mặt hằm hằm, tay cầm điện thoại bấm liên hồi. Mình đố mấy đứa em xem ai có thể làm cô này cười thì sẽ thưởng cho một suất body masage. Rồi cả chục thằng thanh niên to cao lực lưỡng lần lượt đi qua trút từng xô mật vào tai cô… Nhưng cô tuyệt nhiên không đấu điều! Quả thật bái phục! Vietjet có thể tuyển được những tuyệt đại cao thủ đạt đến mức… thoát tục thế này.

Đến tận 17h máy bay mới lăn bánh.

Thông báo được phát trên mấy cái loa tậm tịt, người nói mang đậm giọng thổ dân Apache. Mình căng tai nghe, tuyệt nhiên không thấy một âm hưởng nào liên quan đến chữ “xin lỗi” hay “sorry” gì hết cả!

Tiên sư chúng nó!

Chậm của người ta tận 25 phút. Mình đếm sơ có khoảng 180 khách, vị chi là chúng nó ăn cướp của người ta đến tận 75 giờ vàng ngọc mà không hề có lấy một lời trần tình.

Một cô cave mới học hết lớp bốn đã nhận tiền của khách lỡ có tụt chậm chắc chắn cũng biết cười duyên mà rằng “Dạ anh hai thông cảm, vì cái khoá quần ngu ngốc của em hôm nay nó dở chứng. Em kéo lên thì nó nghe nhưng kéo xuống thì nó nhất quyết hổng có chịu. Em xin lỗi anh ạ!”

***

Ngày trước mình rất hay đi máy bay. Mà lần nào đi cũng bực mình ngoại trừ một lần cô tiếp viên nói chuyện với mình bằng tiếng Anh(vì tưởng mình là người Nhật và mình trả lời cô bằng một tràng tiếng bản ngữ Hà Tĩnh). Suốt chặng bay đó mình được cô phục vụ rất chu đáo duyên dáng. Còn lại thì không kể xiết các loại bực mình, trong đó nỗi bực muôn thuở vẫn là delay. Rồi các nỗi bực phụ trội như bay đến nơi rồi lại quay về vì không hạ cánh được…

Có lần mình được một cô nhờ mang hộ một lọ nước hoa từ Sài Gòn ra Hà Nội. Đến sát giờ vào check in thì an ninh không cho mang đi vì lọ đó dung tích vượt mức cho phép. Mình xun xoe méo cả miệng bọn nó cũng không cho mang. Bí quá mình bảo là nhờ chúng nó giữ hộ rồi có người đến lấy chúng nó cũng không giữ hộ. Mình hỏi vậy phải làm sao thì bọn nó bảo là anh vứt vào thùng thu đồ gì đó(mà mình biết chắc chắn rằng chúng nó sẽ lấy của mình ra dùng). Tức quá mình đem xé nết vỏ rồi đập cái chai vào cạnh thùng rác bằng inox cho vỡ nhưng đập mấy phát nó cũng không vỡ. Đúng là cái bọn tư bổn, đến cái vỏ chai nước thơm mà nó cũng làm dày dặn chắc chắn không thua gì mặt các quan dòng tiên dõi rồng…

Thậm chí có lần chờ mấy tiếng vật vờ ở cái sân bay buồn chán, bẩn thỉu nhất thiên hạ là Nội Bài mới được lên tàu và chờ mãi thì tàu mới lăn bánh. Nhưng khi đang sung sướng ngắm nhìn mây tím qua ô cửa sổ và nghĩ đến món lưỡi vịt Sapo ở A Bửi Quán, quận Nhất thì lại thấy có vật gì trông quen quen đang nằm dưới mặt đất. Mình ngoái cổ nhìn xuống thì thấy đúng cái va li thân thương của mình đang nằm chềnh ềnh dưới đó. Mình hét toáng lên rằng:

– Dừng! Dừng! Dừng ngay!

Cô tiếp viên mắng:

– Dừng làm sao được mà dừng!

– Nhưng va li của anh còn chưa lên máy bay.

Cô tiếp viên nhìn theo hướng tay mình chỉ và vội vàng bỏ đi gặp cấp trên. Chừng dăm phút sau cô quay lại với vẻ mặt ăn năn và rằng:

– Anh ơi, bộ phận gì gì đó(mình x nhớ nữa) họ bỏ quên hành lý của anh. Chúng em sẽ chuyển cho anh vào chuyến bay sớm nhất ngày mai.

Cũng không một lời xin lỗi!

Ôi, thế là thôi! Giấc mơ lưỡi vịt sapo của mình thế là tan tành theo Hãng hàng không Quốc gia Việt Nam. Tất cả đồ đạc, giấy tờ tuỳ thân, tiền lẻ, tiền chẵn đều nằm trong chiếc va li thân thương của mình. Và quan trọng nhất là mấy cái quần sịp cũng nằm trong đó cả. Các mẹ có thể không biết chứ cánh đàn ông chúng tôi hay đi máy bay thì ai cũng biết quá rõ rằng đi máy bay mấy hãng thuộc tầm quốc gia của chúng ta, nhất là mấy hãng có chữ Jet, không bao giờ cần mặc quần sịp. Nhưng đêm đêm muộn ra A Bửu Quán mà không mặc quần sịp thì chỉ có nước lấm lét đút tay túi quần mới ra về được.

***

Mà thôi, không ba hoa nữa, tai ù quá. Màn hình ipad đang dựng đổ ụp về phía trước… Vâng, kính thưa quý hành khách, đây chính là thông báo máy bay đang hạ cánh của Hãng hàng không NO SORRY AIRLINE!

Nha Trang, ngày 2 tháng 11 năm 2015

Phạm Phú Quảng

Advertisements
Bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s