TẠP 35: VĂN HOÁ TRUYỀN THỐNG

Posted: Tháng Chín 29, 2015 in Uncategorized
Thẻ:,

  

Cứ mỗi năm, đến gần giữa Thu, khi trời đã bắt đầu có những đêm se lạnh, khi người Hà Nội bắt đầu dựng lên những kiot màu đỏ, màu vàng trên những góc phố đông người qua lại để bán bánh Trung Thu, tôi lại hay nhớ về những cái Tết Trung Thu thuở thiếu thời.***

Ngày nay, đời sống của người dân được nâng cao gấp rất nhiều lần, nhất là với các thành phố lớn như Hà Nội. Việc “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” không còn là nỗi lo mà thay vào đó là nỗi lo làm sao để đỡ bệnh gút, bệnh tiểu đường, mỡ máu, men gan…

Xã hội phát triển là điều đáng mừng, tuy nhiên trong cái guồng quay đó, các ngày lễ, tết truyền thống đã dần mất đi cái bản chất đáng quý của nó. Trung Thu không còn là tết của riêng thiếu nhi nữa mà là tết của bố mẹ, ông bà thiếu nhi. Trung Thu không còn là phá cỗ, ngắm chị Hằng nữa mà là dịp để người ta trả ơn, chúc tụng, đút lót lẫn nhau…

Khi giá tiền những chiếc bánh Trung Thu đạt đến kỷ lục tương đương với hàng vài tấn thóc mà vẫn chỉ là nhân vật phụ trong giỏ quà thì rõ ràng là mục đích của nó đang được biến tướng…

***

Nhưng thôi, tôi viết bài này cũng chỉ là vài dòng ký ức vụn vặt chợt hiện về mỗi độ Thu sang. Thế nên tôi sẽ không nói thêm về thực tại. Mà chỉ là một chút lãng đãng mến yêu của quá khứ trong tôi. Và tôi tin rằng, bạn bè tôi, những người cùng trang lứa, nếu ai đã từng có một tuổi thơ gắn liền với mái nhà tranh, với vườn cọ, đồi chè… cũng sẽ có cảm nhận như tôi.

***

Hồi đó,

…lũ trẻ chúng tôi thường háo hức trong cái lành lạnh đầu mùa để đón chờ Trung Thu.

Trước rằm khoảng một hai tuần, chúng tôi được các anh chị phụ trách cho họp tại nhà văn hoá của xóm. Rồi các anh chị phổ biến nội dung tổ chức đón Trung Thu. Chẳng bao giờ có múa lân. Đấy là thứ chúng tôi luôn thất vọng. Nhưng cũng chẳng sao. Vẫn có múa hát, đánh trống thùng thình và đặc biệt thế nào cũng được ăn bánh kẹo(mặc dù rất ít và chẳng có bánh nướng, bánh dẻo)… Thế là vui lắm rồi!

Đến hôm rằm, là hôm bồn chồn nhất. Lũ chúng tôi hễ gặp nhau thì câu chuyện không gì ngoài Trung Thu. Chỉ mong sao có ai xua lão mặt trời đáng ghét đi ngủ sớm để cho chị Hằng thướt tha hiện ra…

Vào cái ngày trọng đại này thì đứa nào cũng hăng hái giúp đỡ anh chị, bố mẹ nhặt rau, thổi cơm, dọn cơm… Để được ăn cho sớm còn đi chơi rằm. Và bữa cơm tối hôm đó có lẽ là bữa cơm nhanh nhất trong năm. Ăn xong ra giếng rửa mồm miệng, vào chọn bộ đồ nào tươm tất nhất để xúng xính(thực ra đã chọn cách đó cả tuần rồi, thậm chí còn vuốt phẳng phiu, gập gọn gàng để sẵn một góc khỏi mặc nhầm). Cái buồn cười nhất là mấy đứa con trai chúng tôi gần như chẳng đứa nào có dép để đi. Đứa nào cũng đầu đội trời chân đạp đất. Tài sản mang đi đón Trung Thu là một chiếc quạt mo hoặc quạt lá cọ để còn kê mông ngồi bệt xem các anh các chị, các bạn biểu diễn văn nghệ…

Và thích nhất là đến cuối buổi sinh hoạt lại được ăn kẹo bánh. Mỗi đứa cũng chỉ được vài cái kẹo cứng và một hai chiếc bánh bích qui toàn bột là bột mà thôi.

Cái hạnh phúc giản đơn như vậy mà nó đã theo suốt chúng tôi hàng mấy chục năm vẫn mới như ngày hôm qua…

Cá nhân tôi cho rằng đó chính là giá trị của văn hoá truyền thống.

Hà nội, ngày 27 tháng 09 năm 2015

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s