Archive for Tháng Bảy, 2015


  
Nếu thủng hãy nên thủng thế này.

Hôm nay ngày 27/7, mưa gió không biết làm gì. Đành mạn đàm tí về lĩnh vực phụ nữ cho các chú thương binh bớt tủi thân…

***

Nói về thời trang mình không phải là người am hiểu, nhưng cảm nhận thì có. Nói chung theo nhìn nhận của mình thì thời trang cũng như chính sách nhập khẩu hàng Trung Quớ của các bác lãnh đạo nhà mình. Lúc thì thắt rõ chặt, lúc lại nới rõ lỏng để cho bọn dân đen đéo biết đường nào mà lần. Điển hình là cái ống quần đàn bà. Cứ loanh quanh, hết to trên đùi bóp dưới miệng ống bé xíu, vài bữa lại bóp đùi vào, loe miệng ống ra…

Nhưng dù gì đi nữa thì mỗi kiểu đều có ưu điểm của nó. Hoặc là khoe ra lợi thế, hoặc là che đi khiếm khuyết của người mặc. Chiếc quần bó đùi thì để cho các cô chân dài, đùi thon mặc. Còn chiếc quần rộng thùng thình là để cho các cô có cặp đùi ếch che đi khiếm khuyết… 

Chính sách hàng Trung Quớ kia cũng vậy. Dù có lỏng, có chặt, có sáng nắng trưa mưa đi nữa thì nó cũng có những ưu điểm của nó. Chí ít cũng là cách để cho những chiếc hũ đựng tư bản của một nhóm nào đó được đầy nhanh hơn.

Đại loại vậy!

***

Mình cũng giống như bao thằng đàn ông thô tục trên đời, chắc chắn sẽ yêu cái đẹp và thích phái đẹp. Ra đường nếu có cơ hội thưởng thức cũng sẽ không bỏ qua. Tuy nhiên mình cũng chỉ nhìn ở góc độ chiêm ngưỡng là chính chứ không phải nhìn với cái nhìn trần như nhộng.

Những cặp đùi được khoe đến tận ngã ba sướng, những đôi vú ngoại cỡ được bóp phều lên cao tới mức chết ngộp đầu ti… thực ra chẳng để lại trong cánh đàn ông một chút xao xuyến nào ngoài việc cảm thấy hình như cái pín của mình vừa ngọ ngoạy.

Và cánh đàn ông đích thực(dù là thô tục) sẽ cảm thấy phơi phới yêu hơn đời nếu hôm nay ra đường gặp một bờ eo đồng hồ cát trọn trịa trắng nõn nà lấp ló sau cái xẻ áo khéo léo hay một chút lượn sóng êm ái nơi cuối gáy đầu lưng e ấp sau lọn tóc dài… 

***

Mình nhớ khoảng năm 1995-1996 mình hay đi cùng một thằng tiến sỹ người Nhật. Có lần mình hỏi nó “Tao thấy cái bộ Kimono của bọn mày nó kín bưng như vậy thì chán chết”. Thằng này trả lời “Mày đéo biết đấy thôi, người phụ nữ hấp dẫn nhất là ở cái gáy. Bộ đồ truyền thống của bọn tao kín như thế nhưng lại hở hết cái gáy”. Hồi đó mình không tin. Nhưng sau này mình thấy cũng có lý. Kể như bộ áo dài truyền thống của Việt Nam cũng vậy. Cũng kín như bưng. Nhưng lại khoe hết đường cong đẹp đẽ của người mặc…

***

Quay lại vấn đề chính,

Thời gian gần đây ra đường mình rất hay gặp các cô xinh đẹp mặc những chiếc áo thủng, hở tứ bề để lộ ra… toàn dây rợ lằng nhằng buộc ti bên trong!

Tức ơi là tức! Chỉ muốn tò tay vào rứt!

  
Và mình ngồi suy tư rất nhiều ngày, cố tìm cho ra cái ưu điểm của cái loại áo thủng này… Chịu, không tìm thấy!

Chẳng lẽ lại vô lý đến thế? Chẳng lẽ hàng sọt các cô xinh đẹp hiện đại kia lại khoác lên mình một thứ “chẳng có gì hay”?

Chắc chắn không phải vậy!

Phải thị sát thêm vài vòng nữa mới được. Và mình quyết định ra đường…

Kết quả là,

Sáng hôm kia, sau khi lượn lờ qua vài con phố, tuyệt nhiên không thấy cô nào. Thêm vài con phố nữa cũng chẳng thấy bóng dáng xinh đẹp, mùi hương quyến rũ nào. Chỉ thấy mấy thằng giao gas chở lố nhố những quả bom gas chạy nghênh ngang, một ông gom nước gạo cho lợn mặt hớn hở chở bốn thùng đầy phè những nước, những rau thối inh làng xã…

Chợt nhớ ra,

À, mới có chưa đến 9 giờ sáng. Lấy đâu ra mấy cô xinh đẹp sành điệu. Các cô bấy giờ còn bận ngủ thi với heo siêu nạc. Đành chờ đến tối vậy.

Tối mình vạch mí, lau chùi sạch sẽ con ngươi, nhỏ V.Rohto cẩn thận rồi ra đường săn áo thủng.

Kia rồi, xa xa một cô lưng áo thủng, để đầu trần… Chắc chắn sành điệu! Chỉ có điều không biết cô đang mót cái gì mà đi nhanh đáo để.

Mình đuổi theo, qua hai đèn đỏ mới bắt kịp.

Ok, đã vào đúng tầm ngắm… 

Cái váy vàng của cô hở một khe từ trên cổ xuống tận thắt lưng, độ rộng của khe vừa vặn thò lọt cữ một bàn chân Thánh Gióng. Những sợi dây màu vàng níu kéo hai mép khe đang gồng mình chống chọi với mỗi nhịp thở của cô. Bên trong lộ ra một tấm lưng lực lưỡng núng nính mỡ được bó bằng rất nhiều những sợi dây màu đỏ đang thoi thóp trong các khe thịt. Thật tiếc cho mấy thằng chuyên làm “Kỷ lục Việt Nam” lại để sót một đận giò mỡ vĩ đại như vậy!

Mình ước bằng mắt cái trọng lượng cân hơi của cô chắc chừng gấp rưỡi tấm thân còm cõi của mình.

Thôi, tránh voi chẳng xấu mặt nào!

Mình đi tìm cô khác.

Rẽ phải, rẽ trái, rẽ phải, lại rẽ trái… Mục tiêu đã xuất hiện. Một cô cưỡi Piaggio, thướt tha… mái tóc. Trong hai cái ống quần shot rất ngắn của cô là hai cái chân rất dài, rất thon, rất mịn… Đẹp!

Dõi mắt lên phần trên cạp quần cô là một chiếc áo đen rất kỳ lạ. Chính diện phía sau thủng một lỗ to cỡ cái đĩa bầu dục hay đựng ngẫu pín hấp gừng ở nhà hàng mình làm. Hai bên hông mỗi bên thủng một lỗ như hai quả chuối tiêu cong cớn ngoại cỡ. Bên trong lòi ra hàng bó dây rợi nhằng nhịt màu đen. Sợi ngang, sợi dọc, sợi bắt chéo…

***

Tự dưng mình nhớ mẹ ghê gớm!

Mình nhớ lại,

Thuở bé nhà mình năm nào cũng trồng một giàn bí. Mẹ và mình thường thay nhau chăm sóc. Ngày này qua ngày khác, từ mấy cái hạt bí bé tẹo như chiếc cúc áo trẻ con trở thành một giàn bí xanh mướt với… một vài quả bí leo ngheo lủng lẳng(vùng đất nhà mình rất khô cằn, toàn đá sỏi nên trồng cây gì cũng khó nhiều quả). Nhiều khi trồng cả chục cây với bao nhiêu công sức mà chỉ được có vài quả. Thế nên hễ có quả nào lớn một chút là mình mừng lắm. Nhất là thỉnh thoảng lại có quả ngoại cỡ. Vừa to, vừa dài… thì mẹ bảo mình dùng dây chuối héo buộc đỡ phía dưới rồi treo lên cho khỏi rụng cuống. Có những quả phải buộc đến ba bốn sợi…

***

Và nếu vậy, theo kinh nghiệm của mẹ con mình thì phía trước giàn bí thướt tha này chắc phải có vài quả to??? 

Đúng là không uổng công uổng sức lượn lờ!

Đến lúc này thì mình chắc đến 90% rằng cái công dụng to lớn của loại áo thủng này là để giữ cho những quả bí khỏi đứt cuống. Mình thầm khâm phục cái thằng nghĩ ra cái loại áo này. Quả thật nó cao siêu và nó xa làm sao í. Đéo ngắn tũn như mình! Vì nếu vươn cái tầm suy nghĩ ra khỏi đầu óc ngu si của mình, và cố nghĩ như một người thông thái thì điều này cực kỳ quan trọng trong việc góp phần giảm tai nạn và ùn tắc giao thông. Các bạn cứ tưởng tưởng xem. Nếu lâu lâu có một cô chân dài miên man, dáng người tha thướt đang đi bỗng dưng dưới chân cô lăn lông lốc mấy… quả bí, quả bầu… Thì khối đứa lao ra mà tranh, mà cướp… Tai nạn và ùn tắc là không thể nào tránh khỏi.

Hít một hơi dài khoan khoái vì cuối cùng cũng tìm ra được lời giải đáp cho một bài toán khó. Mình quay xe đi về. Vừa quay xe ngược lại thì bỗng dưng bản chất con “cu dệ” trong mình nó trở mình… Chẳng lẽ mất bao công sức tìm được một giàn bí hoành tráng như vậy lại không tiến thêm một bước mà chiêm ngưỡng những quả bí hiếm có kia.

Mình theo cô một đoạn. Vừa đi vừa miên man… “Không biết những quả bí thành phố kia nó là hình tròn hay hình vuông? Hay là nó lại dài như quả bí quê mình? Nếu thế thì ngộ nhỉ?…”

Hình như cô có linh cảm chẳng lành. Cô quay đầu lại nhìn mình. Vừa đúng lúc gần đến ngã tư, mình vội vàng vượt lên phía trước, chọn đúng góc mười giờ để chờ đèn đỏ. Hồi hộp, lén lút quay lại căng tròng mắt lên…

30m,

20m,

10m,

8m,

6m,

5m… A lê hấp… Đúng tầm ngắm!…

Là vuông?

Là dài?

Hay là tròn???

Ôi không,

…lại là một cái lỗ đúng hình quả cà dái dê ngoại cỡ nằm ngay vị trí đeo dây chuyền trễ.

Bên trong lại một mớ dây bò ngang bò dọc phủ lên một chiếc màn hình phẳng lì. Một cô nàng chung thuỷ(trước sau như một)!

Mình đã bị lừa!

Không biết hôm nay có bao nhiều thằng đã bị lừa giống mình?

Hoá ra loại áo này là để dành cho những cô nàng chung thuỷ!

Hà Nội, ngày 27 tháng 07 năm 2015

Phạm Phú Quảng


  
Muốn viết bài này lâu lắm rồi mà cứ lần lữa. Vì tôi vốn chẳng có chút kiến thức y học “điện giật” tí nào cả. Chỉ sợ viết xong rồi các đại cao thủ y học “điện giật” lại vào ném cho sưng hết mặt mày!

Nhưng hôm nay vô tình lại được một em gái rất dễ thương kể lại cho cái chuyện “cô đã từng chết” nên tôi quyết định phải viết. Biết đâu sẽ cứu được một ai đó rồi dăm bảy kiếp sau mà may mắn lại kiếm được mấy viên Viagra khi về già(để đái không rớt vào ngón chân) do đã tích được đức từ kiếp trước.

Câu chuyện từ cái miệng rất xinh kể thế này:

Em tuổi rắn, người ta nói rắn phải lột xác mới lớn được. Phải chết vài lần. Cho nên em đã từng một lần chết. Chết thật rồi mà vẫn sống!

Tôi tò mò mới hỏi lại em rằng “Em đã chết thế nào? Anh cũng nghe nói có nhiều người chết rồi sống lại thì có những khả năng đặc biệt như bói toán giỏi, ăn cắp vặt giỏi, hay như ông XYZ sau khi bị chó dại cắn có khả năng ngoại cảm, nói chuyện được với chó… Không biết em có khả năng đặc biệt gì không để anh còn nhờ?”

Em lườm và rằng “Em thì không có khả năng ăn cắp giỏi như người khác, nhưng sau khi sống lại thì em chửi người giỏi hơn”…

Rồi em xoè bàn tay nhỏ nhắn ra chỉ cho tôi một vết sẹo trong lòng bàn tay và kể:

“Hồi đó em còn nhỏ, nhà em có cái bóng đèn sợi tóc treo thấp. Em làm vỡ và vô tình cầm vào bên trong đèn. Em bị điện giật bất tỉnh. Cũng chẳng ai biết bao lâu? Nhưng khi mẹ em biết, rút điện. Thì em đã chết, không thở, tim không đập nữa. Nhà em không mang em đi cấp cứu mà chạy xin đá khắp cả thị trấn về đắp cho em. Mấy giờ sau thì tim đập lại, thở lại…”

***

Có lẽ trong dân gian, những người già không ai lạ gì chuyện này. Nhưng với giới trẻ, những người hằng ngày tiếp cận rất gần với công nghệ, với khoa học tiên tiến lại là chuyện vô cùng xa lạ. Không tin bạn cứ lên Google gõ “Cách sơ cứu người bị điện giật”, hoặc cứ hỏi vị thầy thuốc Tây y nào cả gia đình bạn đang giao tính mạng cho họ mà xem. Tất cả đều rằng:

1. Tách nạn nhân khỏi nguồn điện. (Cái này thực ra đéo cần phải nói. Đứa trẻ con 10 tuổi cũng biết)

2. Đưa nạn nhân đến nơi thoáng. Nới rộng thắt lưng, cổ áo…

3. Nếu nạn nhân bất tỉnh thì hô hấp nhân tạo, ép tim cho tỉnh rồi đưa đến cơ sở y tế gần nhất.

Đã rất nhiều người chết khi nghe theo cách này!

Đó là điều tôi băn khoăn rất nhiều. Vì thực tế tôi đã tìm hiểu và chứng kiến, những vụ bị điện giật nặng nếu theo cách này thì chết hầu hết. Trừ khi nạn nhân đang nợ quá nhiều tiền thì ông trời bắt phải sống mà trả cho bõ nhục!

Vậy sao một vấn đề nghiêm trọng như vậy mà không một ai nghiên cứu? Không một ai phân tích sâu xa rốt ráo ngọn ngành để đưa ra giải pháp cho thật đúng đắn?

***

Tôi làm nghề xây dựng cũng gần 20 năm. Các bạn cứ ngước cổ lên mà nhìn bất kỳ một công trình xây dựng nào đều có dòng chữ rất to “AN TOÀN LÀ BẠN, TAI NẠN LÀ THÙ” hoặc để nịnh mấy anh mũi lõ thì ghi là “SAFETY FIRST”. Và trong các bài học an toàn thì bài học về an toàn điện là rất quan trọng. Công trình nào cũng dùng rất nhiều thiết bị điện.

Tôi vốn rất chú trọng vấn đề an toàn tại công trường. Và việc sơ cứu người bị điện giật tôi cũng đọc rất kỹ, nhớ rất kỹ. Khóa học an toàn nào tôi cũng vểnh tai nuốt ừng ực từng lời vàng ngọc của các cán bộ an toàn cao cấp giảng, hướng dẫn… Trong suốt từ năm 1997 đến 2009 tôi tham gia rất nhiều công trình nhưng chưa bao giờ có tai nạn đáng tiếc xẩy ra tại công trường tôi điều hành chứ chưa nói gì đến chết người. Thế rồi năm 2009 tôi tham gia thi công “Toà thị chính thủ đô Vientian”. Một hôm có một công nhân đang cắt đầu cọc bê tông thì chiếc máy cắt rò điện giật anh này ngã ngồi xuống đất bất tỉnh. Người bên cạnh lập tức rút điện và gọi người cấp cứu. Các công nhân bê anh này lên bờ hố móng. Chỗ đó rất thoáng(đúng như liệu trình sơ cứu). Nới áo, nới quần, quạt và hô hấp nhân tạo cho anh này(cũng đúng y hệt như bác sỹ bảo).

Vài phút anh này choàng tỉnh, nhìn quanh rồi lại lịm đi. Lúc đó tôi vừa tới nơi. Tôi điện thoại hỏi một bác sỹ tôi quen. Được anh này tư vấn cho là tiếp tục hô hấp nhân tạo. Tôi trực tiếp hô hấp và ép tim cho anh này nhưng tim anh cứ đập nhẹ dần và ngừng hẳn. Xe cứu thương đến, các bác sỹ lại tiếp tục hô hấp nhân tạo, ép tim rồi sốc điện lên sốc điện xuống mấy lần. Vẫn không thấy thở. Họ chuyển đi bệnh viện. Và anh này ra đi!

Đó là lần đầu tiên một người công nhân làm tại công trường tôi quản lý chết do tai nạn. Mà lại chết trong tay tôi nên tôi buồn vì chuyện này rất lâu sau. Cũng từ đó tôi càng hay để ý đến chuyện cấp cứu người do điện giật.

Một lần có một anh tổ trưởng tổ công nhân đã lớn tuổi và nhiều kinh nghiệm kể chuyện với tôi rằng mấy hôm trước tại công trường anh làm có một người công nhân bị điện giật bất tỉnh nhưng cứu được. Tôi hỏi anh thì anh bảo là sau khi bị giật, cứ để yên tại chỗ, cho nằm ra thoải mái rồi anh lấy bùn, đất, cát đắp lên người. Tưới nước lạnh lên và cứ ủ thế mấy tiếng sau thì tỉnh.

Tôi hỏi anh là lúc đó người bị nạn còn thở không? Tim có đập không?

Anh trả lời là không hề.

Và anh nói, “Tuyệt nhiên sau khi bị điện giật không được nhấc lên khỏi mặt đất. Cứ để thế mà cứu cho đến khi tỉnh lại. Đừng sợ chết. Và đặc biệt đừng gọi bác sỹ. Gọi bác sỹ là chết chắc!”

Tôi cứ bị chuyện này ám ảnh mãi nên hễ gặp ai là bác sỹ tôi đều hỏi. Và câu trả lời đều giống hệt nhau. Nói chung nói cứ như đài nói. Chẳng ông nào nói đến cái cách dân gian vẫn làm này.

***

Đến năm 2013, khi tôi đang thi công nhà máy đóng tàu SIGMA ở Hải Phòng. Một hôm ngồi ăn trưa tôi thấy đứa cháu tôi(lúc đó làm kỹ sư trắc đạc tại công trường) có một vết sẹo rất to nơi cánh tay. Hỏi thì nó nói là ngày bé con bị điện giật. Tôi mới nhớ ra, đúng là hồi nhỏ thằng này bị điện cao thế giật nổi tiếng cả vùng. Tôi mới hỏi lại ngọn ngành câu chuyện của nó.

***

Hồi nó còn nhỏ, ở núi Tùng Lĩnh, ngã ba Linh Cảm có một tổ chim sáo nằm trên cột điện cao thế 110KV gần đỉnh núi. Nó hay đi chăn bò trên đó. Một hôm thấy mất điện nên nó trèo lên bắt chim. Ai ngờ nó trèo đến nơi thì điện có trở lại… Thằng bé đi cùng thấy thế chạy về nhà nó báo tin nhưng sợ quá nói không ra lời, cả nhà chẳng ai hiểu gì cả. Mãi sau cũng chẳng biết bao lâu(vì không ai chứng kiến) có người trông thấy hô hoán lên thì người ta mới chạy lên trạm điện cao thế báo…

Cắt điện rồi, tay nó vẫn bị gác trên dây điện, chân ngoắc vào trụ sứ. Vắt vẻo trên đó.

Người dân đưa thang ra, cử người trèo lên kiểm tra thì bảo chết ngắc rồi. Họ định ném nó xuống đất.

Rất may chú rể nó là thợ điện trong xã cũng có mặt ở đó. Anh này không đồng ý và trèo lên bế nó xuống. Đặt xuống đất hô hấp nhân tạo…

Không hy vọng gì! Tim mạch hết, tắt thở, nơi bị dây điện chạm vào tay cháy hết thịt tận xương.

Rồi ai đó bày cho đi lấy hết đá lạnh quanh vùng về. Họ lấy đá đắp lên người nó. Khoảng nửa tiếng sau có một cái xe công nông đi ngang qua mới đưa nó đến bệnh viện huyện. Ba ngày sau nó tỉnh lại. Ai cũng nghĩ nó sẽ bị thần kinh và tay sẽ bị liệt. Thế nhưng nó vẫn hồi phục hoàn toàn và còn rất thông minh nữa.

***

Sau đợt đó tôi đã định viết bài này, nhưng vẫn ngần ngại vì mình đúng là chẳng có chút kiến thức gì về “điện giật” ngoài mấy câu chuyện truyền miệng đó. Rồi tôi hỏi thêm người này người nọ, mới biết được có rất nhiều người thoát chết nhờ cách cứu chữa theo dân gian như thế. Và có rất nhiều người không may đã chết khi được cấp cứu đúng cách như bác sỹ dạy, mặc dù bị giật rất nhẹ như người công nhân tôi kể trên.

Hôm nay qua câu chuyện của cô bé đáng yêu kia thì tôi mới quyết định viết bài này cho những ai chưa biết tham khảo.

***

Tôi cũng không hiểu tại sao người ta cấp cứu theo phương pháp dân gian đó lại có hiệu quả đến như vậy? Những ca nặng như cháu tôi mà vẫn sống?

Nhưng tôi tin rằng, một ngày nào đó, nếu con một ông vua đại uy quyền nào đó chết một cái chết lãng nhách là do sơ ý ngoáy mũi bằng dây điện…

Các nhà báo tài ba sẽ khóc than ướt hết các trang mạng…

Các nhà chức trách sẽ vào cuộc…

Một số con tốt sẽ bị quy trách nhiệm…

Các nhà chuyên môn siêu việt sẽ được chỉ định nghiên cứu…

Và chúng ta sẽ được biết chính xác cách cấp cứu người bị điện giật!

***

Riêng tôi chỉ chỉ có một chút suy nghĩ thế này.

Con người ta được sinh ra là do sự tác hợp của các nhân duyên, và sống được trên cõi đời này đều bị chi phối bởi quy luật của Âm Dương. Âm Dương cân bằng thì sống khoẻ mạnh. Mất cân bằng Âm Dương thì bệnh tật. Dương quá, hoặc Âm quá thì thăng!

Thế nên khi một người bị điện giật. Điện là Dương. Bị điện giật là bị thiêu đốt và lúc đó nạn nhân tích đầy năng lượng Dương. Rất nóng!

Cho nên phải hạ thổ xuống đất(đất là Âm), dùng các thứ lạnh như đá, nước(là Âm) đắp lên để cân bằng bớt cái nóng(là Dương) trong người nạn nhân. Năng lượng Dương trong người nạn nhân sẽ xả xuống đất(Cho nên phải để nạn nhân tiếp xúc với mặt đất càng lâu càng tốt). Từ đó nạn nhân sẽ hồi tỉnh.

***

Nhưng đó cũng chỉ là suy đoán của tôi. Viết ra chỉ để bạn đọc tham khảo.

Chỉ có điều nhỡ đâu ai nhờ bài này mà sống sót thì nhớ sau vài chục năm nữa đừng quên mang tặng tôi mấy bịch Viagra. Tôi lười rửa chân lắm!

Hà Tĩnh, ngày 24 tháng 03 năm 2015

Phạm Phú Quảng

TẠP 33: NHỮNG SỢI LÔNG BÌNH YÊN.

Posted: Tháng Bảy 9, 2015 in Uncategorized
Thẻ:

  
Chuyện đời trớ trêu,

dạo này mình quyết tâm tu, tuyệt nhiên không ăn chơi trác táng thì thường xuyên trúng thưởng, thường xuyên được làm người may mắn. Mắn đến mức có ngày mình trúng tới 3 cái SH 150 và 600 triệu tiền mặt… Thế là đâm ra khó ở!

Biết dùng tiền này làm gì bây giờ? Lại hoành tráng chăng? Loạng quạng dẫm phải bãi nước tiểu khai mùi trym của chính mình chục năm trước thì cám cũng chẳng có mà bốc…

Nhất quyết không!

Mình vẫn tin “Của thiên trả địa”. Cho nên mình nghĩ tiền này đem làm từ thiện là tốt nhất. Nhưng lại sợ mấy đứa chủ nợ biết tin nó đến đòi.

Hay đem đi trả nợ quách cho nhẹ bớt nợ? Lại sợ rằng cắn rứt lương tâm!

Đúng là “tiến thoái lưỡng nan, đi về lận đận”…

***

Nhưng thôi, đấy là đùa tí cho bớt cái bức bách của ông trời.

Sự thực là bây giờ ngày nào mình cũng nhận được tin “bạn là người may mắn”. Có khi ngày đến vài lần. Thậm chí bọn nó còn cả gan gọi điện đến báo tin trúng thưởng nữa.

Xét về mặt kinh tế chính trị thì từ cổ tới nay chúng ta vẫn biết câu “Bần cùng sinh đạo tặc”. Chẳng có ai no đủ mà đi trộm cướp, lừa đảo cả. Tại sao bây giờ đâu đâu cũng thấy trộm cướp, lừa đảo. Đến người dân ngồi trong nhà của mình đọc báo mà cướp còn chạy vào giằng ipad trên tay hay như những chuyện mình vừa tếu táo ở trên thì xã hội chúng ta bây giờ quá nhiều đạo tặc.

Mình vẫn nhớ, trong các áng văn hay các trang sử xưa vẫn thường có câu “Vào đời nhà XYZ, thiên tử hoang dâm vô độ, triều đình thối nát, bọn hoạn quan lộng quyền… làm cho muôn dân lầm than, nạn trộm cướp hoành hoành khắp nơi…”

Vậy thì ngày nay, vai trò những nhà cầm quyền của chúng ta đang nằm ở đâu? Những người đang sống bằng những hạt thóc thuế đầy mồ hôi, nước mắt của người dân để bảo vệ họ thì đang ở đâu? Tại sao họ cứ im ỉm quay lưng trước những sự việc như thế?

Mình nói “quay lưng” là vì mình biết công an Việt Nam chúng ta tài giỏi lắm và nhiều khủng khiếp lắm. Có muốn bắt, muốn trừng trị hay không thôi chứ khi đã muốn thì đố con ruồi, con muỗi nào trốn thoát. Kể cả những vụ việc khó khăn như vụ thảm sát cả nhà 6 người tại Bình Phước vừa qua khi đã có sự “chỉ đạo” chặt chẽ của các lãnh đạo cấp cao, chắc chắn cũng chỉ vài ngày tới là có kẻ bị bắt.

Còn những việc lừa đảo qua mạng để lại cả số điện thoại(gọi có người trả lời 24/24), cả trang web, thậm chí còn dựng lên cả văn phòng… thì chuyện tìm bắt là quá dễ. Vậy nhưng không ai làm và người dân nhẹ dạ vẫn đều đặn ngày ngày bị lừa.

***

Vừa rồi mình mới đọc thấy rằng ngành điện đang dùng đến 67.000 người chỉ để đi ghi số điện và mỗi tháng chi hết 110 tỷ đồng cho việc đó. Và mình đoán ngành nước chắc cũng không chịu thua kém.

Vậy thì,với lực lượng công an hùng hậu như vậy mà trộm cướp, lừa đảo vẫn hoành hành một cách minh bạch(do các chú không muốn làm) thì mình xin hiến kế thế này:

Nên dành việc ghi công tơ điện, nước lại cho ngành công an.

Thứ nhất, mấy thằng đang câu, móc trộm cắp điện các chú sẽ cho nó vào còng.

Thứ hai, các chú làm trong lực lượng vũ trang đều ít nhiều được đào tạo võ thuật, lỡ trèo cột điện trượt chân ngã cũng sẽ nhẹ hơn mấy thằng đi ghi công tơ. Cho nên cũng sẽ bớt thiệt hại hơn cho mấy cái vỉa hè lát gạch đểu.

Thứ ba, cứ nhìn vào lượng điện nước tiêu thụ bất thường thì các chú sẽ tóm ngay được mấy thằng sản xuất hàng giả, hàng nhái hay đóng chai Lavie fake.

***

Quay lại chuyện mấy thằng lừa đảo qua mạng thì mình nghĩ nên bắt vài thằng, trừng phạt thật nặng và tung lên mạng cho nhiều người biết để tránh và để răn đe mấy thằng đang ấp ủ ý định lừa đảo phải cân nhắc.

Việc bắt và phạt thật nặng thì thiết nghĩ chẳng cần dạy các chú công an. Nhưng việc tung lên mạng làm sao để câu nhiều view, nhiều like thì mình hiến kế thế này:

Cứ bắt, khám xét nơi ở của mấy thằng lừa đảo xong thì cho mấy tờ lá rau diếp nó giật cho dăm cái tít kiểu như “Lừa đảo qua Facebook, Nguyễn Văn A đang đối diện với mức án từ chung thân đến tiêm thuốc độc”; “Khám nơi ở của Nguyễn Văn A, lực lượng chức năng phát hiện một laptop cùng khá nhiều lông nách của nữ hoàng đồ lót NT và một bọc râu đen nhánh, được nghi ngờ là lông bẹn của hoa hậu KD”…

Mà nếu sợ rằng thiếu chứng cứ thì cứ xin sẵn các cô trước lấy một ít. Mình tin rằng, vì sự bình yên của người dân, sự công bằng, văn minh của xã hội, các cô là hoa hậu, là nữ hoàng… chắc chắn sẽ không tiếc gì vài sợi lông.

Hà Nội, ngày 09 tháng 07 năm 2015

Phạm Phú Quảng

TẠP 32: CÁI LỢI CỦA CỤC CỨT

Posted: Tháng Bảy 5, 2015 in Uncategorized
Thẻ:


Mờ sáng ra đường đã thấy một chú CSGT hớn hở đứng bên một bác mặt mũi méo xẹo, trông rất nhà quê đi xe Tàu biển ngoại tỉnh. Mình thấy bác rất tội nghiệp. Xe đầy đủ hai gương, vừa khúm núm trình bày, đầu vẫn úp nồi cơm điện…

Không hiểu vì sao mình lại hơi phanh xe và bị bác đằng sau hôn cho một cái vào đít. Rồi bác mắng mình là “đi như cứt”. Định bảo bác rằng “cứt không nên nhổ ra tuỳ tiện như vậy”, nhưng nghĩ nào lại thôi.

***

Những năm gần đây mình đi xe rất ngoan. Còn ngày trước thì không như vậy. Chẳng bao giờ mình chấp hành luật cả. Đèn đỏ, ngược chiều, kẹp ba, kẹp bốn… Chỉ có điều không bao giờ mình bị các chú CSGT xử cả!

Nói nhiều người không tin, vỏ quýt dày phải có móng tay nhọn. Đối với các chú CSGT HN thì mình đã nghiên cứu kha khá kỹ. Ở địa bàn tàng long ngoạ hổ như HN. Một m2 có tới 7 quí tử con quan lớn và ba thằng đầu trâu trán khỉ thì các chú rất khôn. Mình liệt các chú vào hạng “biết mềm nắn rắn buông”. Tức là trong đầu các chú luôn luôn có suy nghĩ “chẳng dại gì dây với cứt”.

Thế nên muốn các chú không đụng tới thì mình phải tự biến mình thành cứt. Phải hổ báo một chút, phải quí tử một chút, phải nghiện ngập một chút. Hoặc phải cave một chút(rất lạ là cave cũng không bị các chú bắt bao giờ. Có thể các chú sợ mấy em nó nhớ mặt rồi hôm sau đi hát nó không cho sì tơ).

Kiểu thế này,

Có một lần mình ra bến xe Nước Ngầm đón ba đứa em ở quê ra. Vì tiếc tiền xe ôm nên mình kẹp bốn.

Mình nói mấy đứa cởi hết áo ra. Thấy bọn nó ngơ ngác, mình bảo:

– Muốn công an không bắt thì cởi mau.

Bọn nó càng không hiểu nhưng vẫn cởi. Và mình rất hài lòng khi thấy thằng nào cũng ngáo ngáo ngơ ngơ, lại có hai thằng ốm đói giơ xương như nghiện.

Một đứa hỏi mình:

– Sao anh không phải cởi à?

Mình rút cái kính đen đeo lên mắt và nói:

– Tao có kính.

Bọn nó càng không hiểu nhưng không dám nói gì.

Thế là mình đeo cái kính đen, đầu trần, ngửa cái mặt lên trời chở ba thằng “nghiện” cứ giữa đường mà đi. Ngã ba, ngã tư đèn đỏ cứ dừng đúng chân các chú CSGT rồi… ngắm mặt trời và chửi đổng vài câu địt mẹ, địt cha. Mình đi tận đến Cầu Đuống cũng chẳng có chú nào thèm hỏi.

Cũng chính vì vậy, bây giờ lỡ có ai chửi mình là cục cứt thì mình cũng thấy bình thường. Cục cứt cũng có cái lợi của nó!

Hà Nội, ngày 05 tháng 07 năm 2015

Phạm Phú Quảng