Archive for Tháng Sáu, 2015

TẠP 31: CẤM XÓC…

Posted: Tháng Sáu 29, 2015 in Uncategorized
Thẻ:

  
Chắc trên lá số tử vi của mình không có cung nô bộc. Mấy ngày trước vừa cho một chị lao công nghỉ, tuyển được một cô lao công khác tuổi sắp lục tuần. Cực chẳng đã nhưng méo mó có hơn không. Cô làm cũng tàm tạm, mỗi tội luôn miệng kêu ca. Kêu đủ thứ! Kêu rằng nhà bẩn, kêu rằng vệ sinh hôi, kêu rằng rác nhiều…

Rồi cô lại kêu đến nhân viên… Vì chúng nó vui quá, hay cười quá!

Khổ quá, quán mình toàn các cháu sinh viên làm phục vụ. Rất xinh xắn, đáng yêu. Đứa nào cũng vui vẻ yêu đời. Tiếng đùa vui trong trẻo khắp nơi… Thế là cô kêu rằng suốt ngày cười đùa, không cau có được như cô. Nên cô hay mắng chúng nó.

Lại thêm một bộ bếp toàn thanh niên chưa vợ. Đứa nào cũng được mình truyền cho cái tật hài hước. Tuy nhiên chúng nó thể hiện ra ngoài lại theo kiểu rất chi là chuyên môn nhà bếp. Nghĩa là hài hước đậm chất “rau củ quả”. Rất dưa, rất khoai và rất chuối! Nhưng mình kệ. Miễn chúng thấy vui vẻ và biết đoàn kết, thương yêu, trân trọng lẫn nhau là được.

Vì suy cho cùng, lao động mà không có tiếng cười thì thật khó đạt hiệu quả cao. Có tiếng cười tức là đã có sự khoan khoái, hài lòng. Đã có sự cảm thông, chia sẻ… Minh chứng là từ xưa, cha ông ta đã biết sáng tác ra những bài ca, điệu hò để cổ vũ cho tinh thần lao động tập thể như “Hò kéo pháo” hay “Hò kéo lưới”… Hay như trong bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” của nhà thơ Huy Cận, chỉ một câu thôi đã vẽ cho người cả một bức tranh cực kỳ sinh động về sự giao thoa mật thiết giữa thiên nhiên và người lao động là “Câu hát căng buồm với gió khơi”… cũng đã nói lên sự cần thiết của tiếng hát điệu cười trong lao động… Nhưng thôi, lan man tí văn học lại nhiều người ghét.

***

Quay lại chuyện cô lao công,

Vì cô hay mắng, hay sai vặt các cháu nên chúng nó cũng không thích cô. Rồi vài hôm chúng nó nhờn, chúng nó hay chọc tức cô. Mấy đứa con gái thì chúng cứ thản nhiên khi nghe cô nói, cô mắng. Còn mấy thằng mất dạy trên bếp thì hễ cô nhăn, cô mắng là chúng nó trêu ngươi. Thế rồi cô tức. Không làm gì được thì cô cứ nhè khi nào có mình là cô kêu, cô nói thật to để mình nghe thấy.

Mình cũng chẳng biết nên làm thế nào cho đúng. Chỉ nói mấy thằng mất nết rằng “chúng mày đùa phải đúng mực, đùa quá trớn với người già lỡ họ trẻ ra lại có tội với tạo hoá…”

Nhưng nói chung không ăn thua. Một khi trong một tập thể mà có một người lạc loài ra ngoài thì trước sau gì cũng thành kẻ tội nghiệp. Mà mình thì không muốn có nhân viên tội nghiệp. Nên mình đang tính phải cho cô nghỉ.

Rồi trưa nay,

Mình đang ăn cơm thì cô vừa kéo lê cái chổi đi lên cầu thang cô vừa mắng thằng H bếp rằng “Cô nói cho mày biết nha. Lần sau đang ăn cấm mày nói xóc lọ…”.

Mình hỏi ra mới biết rằng hôm trước bọn nó ngồi ăn thì có một đứa đứng dậy đi vệ sinh. Lúc vào thì thằng H đùa một câu…

Chuyện như vậy thì cũng chẳng có gì nói để mình quyết định cho cô nghỉ. Nhưng cái quan trọng là hôm trước cô không nói, chờ hôm nay mình đang ăn cơm thì cô mới trộn ngay vào cái bát rau của mình.

Và đặc biệt là cô nói hai cái từ đó nó mượt mà làm sao í…

Sởn cả gai lưng!

Thôi cô nghỉ!

Hà nội, ngày 29 tháng 06 năm 2015

Phạm Phú Quảng

TẠP 30: NHẪN!

Posted: Tháng Sáu 26, 2015 in Uncategorized
Thẻ:

IMG_2198-0

Mình tuyển mãi mới được một chị lao công tên là N. Chị làm không được tốt lại hơi lảng tai nên mình đã có í định cho nghỉ. Phòng trọ của chị cách quán khoảng 300m. Hôm qua chị đi làm muộn cả tiếng. Chị phân bua là chị bị lạc đường…

Mình quyết định cho chị nghỉ việc mặc dù rất nhiều khả năng mình sẽ phải tự rửa bát.

Gọi chị vào nói chuyện, phòng rất iên tĩnh, mình nói:

– Qua mấy hôm chị…

Chị nhảy ngay vào mồm mình:

– À chị đến lúc 9 giờ.

Mình kiên nhẫn:

– Không, em nói là mấy hôm chị đi làm…

Chị lại cướp lời:

– À, hôm thì tám rưỡi, hôm thì tám giờ.

Mình vẫn kiên nhẫn:

– Không, í em nói là mấy hôm chị đi làm ở đây…

Chị tiếp tục cướp lời:

– Tối chín giờ về.

Mình vẫn rất kiên nhẫn:

– Chị nghe em nói đã. Mấy hôm chị làm ở đây em thấy chị…

Chị lao thẳng vào miệng mình:

– Hôm nào khách đông thì chín rưỡi mới về.

Mình vẫn tuyệt nhiên ôn tồn lấy tay che miệng và tiếp:

– Không, em thấy mấy hôm chị làm việc không…

Chị hét văng cả tay che mồm của mình:

– Giờ thì nhớ đường rồi. Không lạc nữa đâu.

Mình cố lần cuối rất ngắn gọn:

– Chị làm việc không tốt, nên em cho chị…

Chị hăng hái:

– À, thì đến là quét nhà, lau nhà…

Mình bất lực:

– H, thanh toán lương cho chị N. T cho a cốc nước thật mát vào nhé.

***

Trưa nay mình dừng đèn đỏ ngã tư Kim Liên. Loa phóng thanh ông ổng:

“Công an giao thông Hà nội xin kính chào quý khách. Chúc quý khách một ngày tham gia giao giao thông an toàn… Người điều khiển mô tô, xe gắn máy không được chở quá số người quy định…”

Con mẹ nó!

Giữa trưa nắng vãi thài lài, dừng đèn tín hiệu tận bảy mươi chín giây, đằng trước là một thằng xe buýt to tổ bố cứ phả cái đít nóng ran vào mặt, một cái loa phóng thanh ông ổng ậm oẹ bên tai… Nói toàn những thứ thừa!

Người nghe tai tốt như mình cũng đéo hiểu gì.

Nói “xe mô tô, xe gắn máy không được chở quá số người quy định” thì chả nhẽ ô tô được chở quá chắc?

Cái người ta cần là những thông tin thiết thực như:

Xe mô tô, xe gắn máy thì được chở tối đa bao nhiêu người? Độ tuổi bao nhiêu?

Nếu chở quá thì sẽ bị xử phạt thế nào?

Quy định trong văn bản ABC… do ông Nông Văn Dền ký ngày XYZ…

Thì đéo nói!

Suốt ngày cứ tra tấn vào tai người ta những thứ đéo ai cần!

Có ai biết thằng nào soạn ra những lời tuyên truyền này thì nhớ pm cho mình.

Mình sẽ giới thiệu chị N đến làm lao công cho nó!

Hà nội, ngày 24 tháng 06 năm 2015

Phạm Phú Quảng


  
Cái chòi mình trọ nằm trên tầng 5(tầng trên cùng), cả ngày nắng chiếu vào. Lúc mình chọn chỗ này để thuê thì chỉ đơn thuần nghĩ rằng “ở đây chẳng lo gì con cái còi xương, đẻ tẹt ga. Mỗi ngày đem treo ra ngoài cửa sổ vài tiếng thì có khi chim cũng có xương chứ nói gì đến còi”…

Chui vào, chui ra cái chòi này gần một năm thì phải công nhận là cũng thích. Ngoài cái không lo còi xương còn rất nhiều cái lợi khác nữa mà mấy thằng chưa trải nghiệm thì không thể tưởng tượng ra được để mà khoan khoái. Nhân tiện đây kể ra vài cái cho chúng nó ganh tị chơi.

Thứ nhất, ở tầng trên cùng(càng cao càng tốt) mà không có thang máy thì lợi cho đầu gối. Mỗi ngày chạy lên chạy xuống dăm lần thì đảm bảo chân to, gối khoẻ, đi đứng vững vàng. Lúc “làm việc” ở các tư thế không truyền thống thì rất bền bỉ(gió đâu mát thế)… Và ai lười tập thể dục thì mình bày cho một cách là mỗi lần đi lên, đi xuống nên cố tình quên một cái gì đó để trèo lại.

Thứ hai, ở tầng trên(tầng 5 trở lên) nếu xung quanh trống trải thì rất ít côn trùng. 

Thứ ba, ở tầng trên cùng thì không lo có thằng đi ị, đi tè trên đầu mình và đặc biệt là đỡ phải… mua tivi.

Vì mấy cái nhà xây để cho thuê này trần thì mỏng, cửa thì không kín. Nếu ở tầng dưới, vô phúc vừa dọn mâm cơm ra đãi khách lại cứ văng vẳng tiếng “phèn phẹt” xen lẫn tiếng rặn “ứ ừ”… Rồi chủ nhà bẽn lẽn cười xoà, xoa tay chỉ lên trần nhà thật thà mà nói với khách rằng “Bác cứ iên tâm xơi, cái thằng nhà trên nó bị trĩ ngoại kinh niên í mà”. Mà nhỡ khách vẫn còn phân vân chưa hiểu trĩ ngoại là gì thì chủ nhà lại phải vặn to tiếng tivi cho nó át tiếng “trĩ ngoại” đi rồi ân cần giải thích cho khách hiểu rằng “trĩ ngoại là lỗ đít có các búi trĩ lồi ra ngoài. Lúc đi ị đau đớn lắm”. Xong đâu đó, hai chủ khách mới khoan khoái cụng nhau một li chúc mừng cái sự may mắn “không bị trĩ”… 

Vậy là sẽ quên béng đi cái tiếng phèn phẹt kia.

Ngoài ra có ở tầng trên cùng thì mới được hưởng trọn cái nóng nhất của đợt nóng kỷ lục mà cả đời người mới có một hai lần. 

Mà kể cũng lạ.

Ở đời, vì những thứ vớ vẩn như: muốn được oai nhất, muốn được chức to nhất… người ta sẵn sàng bỏ ra hàng đống tiền, sẵn sàng đạp lên nhau, sẵn sàng chém nhau, giết nhau, thậm chí đầu độc nhau như trong chuyện sử… Thế mà những thứ nó nhân văn như: để được chịu đựng cái nóng nhất… chẳng mất đồng nào thì lại chẳng thấy ma nào tranh nhau!

Thương cho thiên hạ đui mù cả!

Mình ta tỉnh!

Hà Nội, ngày 03 tháng 06 năm 2015

Phạm Phú Quảng