Archive for Tháng Năm, 2015

TẠP 28: NÓNG!

Posted: Tháng Năm 31, 2015 in Uncategorized
Thẻ:

  
Nóng,…phải công nhận là nóng!

Nóng vãi các loại bộ phận nhạy cảm…

Cái sự nóng nó nóng tới thế này,…

Ổ tò vò mình cư trú nằm trên tầng thượng(tầng 5), tứ bề giao hợp với bác mặt trời, khỏi phải nói đến nóng. Vì nó không thể tả được hết cái nóng ở đây.

Thường mình đi cả ngày, tối mới về. Mà hễ về tới nơi là mở cửa chính ra, vào mở nốt cửa sổ và bật quạt thật lực đuổi khí nóng ra ngoài. Một lúc sau mới dám vào. Vậy mà vẫn không thể chịu nổi. Chân chạm vào nền gạch, tay chạm vào tường hay chạm vào cái khăn cũng cảm giác như vừa mới lôi trong lò nung ra.

Và khủng khiếp nhất là mở cái vòi nước để tắm. Lớ xớ bất cẩn là phỏng mẹ nó trim.

Tắm xong cũng không dám lau bằng khăn khô, phải giặt ướt đi mà lau, mà cũng chỉ lau sơ thôi chứ không lau khô hẳn. Và mình phát hiện ra rằng lần nào kéo cái quần đùi sắp tới ngã ba sung sướng là trán lại rịn mồ hôi. Nên rất nhiều lần mình lại phải tụt ra giội thêm mấy xô nữa mà vẫn chẳng ăn thua gì. Thậm chí đôi khi còn thản nhiên tồng ngồng đi ra ngoài vì nóng quá… tưởng đang mặc đồ.

Tắm xong thì rải các thể loại khăn ra nền nhà, dội nước thật nhiều lên đó, vẩy cả nước lên tường rồi bật quạt hết cỡ và bỏ đi trà đá. Mấy tiếng sau ễnh cái bụng nước đá mới về. Vậy mà cũng không thể nào ngủ được. Dậy tắm liên tục rồi vào nằm quạt mà cũng chẳng ăn thua. Cứ hễ da khô là thấy hầm hập ngay. Cuối cùng mình mới nghĩ ra một cách là nhúng thật ướt khăn tắm rồi trải ra nằm lên. Như vậy thì da khi nào cũng ướt. Nhưng ác nhất là cứ phải trở mình liên tục như rán cá cho chỗ da khô được chạm nước… Giá mà có quả vòi đục lỗ chảy liên tục như trong máng tiểu nam thì tốt.

Rốt cuộc vẫn đéo thể ngủ được. Nhất là thi thoảng lại nghe tiếng “da trắng vỗ bì bạch” của hai cô phòng bên cũng liên tục đi dội nước giống mình. Nó làm cho mình rất tò mò là không biết các cô í tắm nhiều thế có mòn bớt đi tí nào không nhỉ?…

Rồi cứ thế mà thức suốt cả đêm…

Hết uống nước rồi đi giội nước, hết nằm lại ngồi, hết ngồi lại đứng… Thức mãi thì phát hiện ra rằng nóng là do các bức tường, nền và trần nhà phả ra. Cả ngày chúng nó tích trữ năng lượng rồi tối đến chúng nó xả vào mình. Lúc này thì mình tin rằng viên gạch sưởi ấm cho Bác Hồ là có thật, chứ không như mấy thằng phản động nói rằng chúng nó đã đi truy đến tận cùng xem viên gạch đó là có thật hay không? Và hiện nó đang ở đâu. Rồi cuối cùng chúng nó được một bà già móm mém người Pháp(ngày xưa cùng làm trong cái nhà hàng Bác phục vụ) chỉ cho là “Đừng mất công tìm kiếm làm gì. Viên gạch đấy đang ngồi sờ sờ trước mặt các anh đây…”

Cứ miên man suy nghĩ và mình lại tưởng tượng ra nếu mình là một quả trứng thì thế nào nhỉ? Chắc chỉ vài hôm nhốt trong mấy bức tường này sẽ nở mẹ nó ra một con chim… Một con chim trọc lóc…

Ừ nhỉ, tại sao lại không nhân tiện dịp này tổ chức… ấp trứng chim cút nhỉ? Tra Google tìm mối mua trứng thì nhan nhản. Mua 500 đồng/quả. Ấp trong cái lò nhà mình thì chắc chỉ mươi hôm là được một mẻ. Đem bán 1.000/quả. Mỗi lứa ấp khoảng 10.000 quả. Tỷ lệ thành công 90%. Vị chi cứ 10 ngày lãi được 4 củ. Thôi chịu khó chăm chỉ mối tháng có khi kiếm được thêm chục củ. Vậy là cao gần bằng lương bộ trưởng rồi…

Cứ để suy nghĩ nó lang thang như vậy rồi cũng qua được mấy canh. Đang khoan khoái vì cái ý tưởng đếm trứng cút hưởng lương bộ trưởng và hy vọng rằng nó sẽ giúp mình qua được hết canh năm. Thì bỗng hai cô phòng bên cùng đông thanh rên lên “ôi”… 

Mà giữa canh ba thanh vắng, cái âm thanh này đối với một thằng đàn ông độc thân thì nó gợi cảm vô cùng…

Mĩnh cố vểnh tai lên nghe xem động tĩnh tiếp theo là gì?

Im lặng…

Cố chờ xem chút nữa…

Vẫn im lặng…

Mà sao tự dưng nóng thế không biết? Gió từ cái ông thần gió ĐIỆN CƠ đang bật số 3 đi đâu hết rồi ấy nhỉ?…

ÔI THÔI THÔI!!!

Đcm mấy thằng nhà điên, chúng mày nỡ nòng nào lại cắt điện của ông vào đúng cái lúc nước sôi lửa bỏng thế lày…

***

Nói là nói vậy thôi, chứ dù nóng thế chứ nóng nữa thì mình cũng đéo chết được đâu. Nợ nần còn nhiều lắm! Ngày ngày có đến hàng tá thằng bất lương nó đang cầu nguyện cho mình làm ăn nên nổi(để còn trả nợ lãi cho nó) thì phước còn to lắm.

Và mình lại nghĩ thế này..

…nghe nói cái nóng của Hà Nội mấy ngày hôm nay phải đến bốn năm chục năm rồi mới có. Và mình đang may mắn được thưởng thức cái sự kiện kỷ lục này. Chỉ thương cho mấy cụ vừa ra đi cách đây một hai tuần, giờ đang run cầm cập nơi âm ti địa ngục thì tha hồ mà tiếc nuối…

Thế là lại qua thêm được một ngày!

Hà Nội, ngày 29 tháng 05 năm 2015.

Phạm Phú Quảng

TẠP 27: Thèm cháo hành!

Posted: Tháng Năm 29, 2015 in Uncategorized
Thẻ:

  Sáng nay đứng ngoài cửa hàng bánh cuốn Gia An nhìn vào. Đã định vào ăn nhưng nghĩ một suất những 50-60k lận, nên cứ trù trừ… Thế rồi…, nàng đỏng đảnh đi vào cùng với một “thèng đèn eng” mặt nhăn như clvạt U50. Mắt mình cũng không phải dạng hay bừa bãi theo gái. Nhất là gái không được nõn nà cho lắm. Nhưng phải công nhận nàng có nước da trắng như tuyết, hai gò mông cong như cục u bò tót, bờ môi căng mọng, và đặc biệt đôi gò bồng đảo nhấp nhô sau vành cổ áo xẻ sâu cứ như hai hòn núi tuyết đang chực phun dung nham… *** Mình dạo này mắt rất kém. Nhìn vào chiếc điện thoại to như cái bàn là Liên Xô mà vẫn phải đưa ra xa hết tầm tay, nheo toét cả mắt cũng chỉ thấy chữ tắc chữ tộ… Lão mẹ nó rồi! Ấy thế mà chẳng hiểu thế nào, nàng đi cách mình cả một đận xa phải đến hơn con sào chăn vịt mà mình lại thấy rõ mồn một cái nốt ruồi son nằm cách vành tim của nàng chừng nửa milimet hướng mười giờ 30 về phía trên… Trong đầu mình chợt nảy ra một ý nghĩ(không hề tà dâm tẹo nào), rằng “Có khi nốt ruồi son víu trên lưng gò bồng đảo đẹp mới là liều thuốc thần chữa mắt…” Thảo nào mấy thằng sỹ tiến, tượng lùi cứ cắm đầu cắm cổ trong các phòng thí nghiệm toàn kim tiêm và ống thuỷ tinh thì có mà tám vạn năm nữa cũng chỉ đưa ra được một liều thuốc duy nhất cho mấy bệnh nhân viễn thị đáng thương như mình là một cặp đít chai và cái gọng nhựa rồi dặn rằng “Ráng mà đeo cho nó chăm chỉ, kể cả lúc đi ị nhé”. Lúc đó mắt mình vẫn dán vào cái nốt ruồi son, tâm hồn rạo rực đê mê với cái ý tưởng trị giá bạc tỷ thì bỗng nàng quay ra nhìn đúng vào giữa cái mặt đần thộn của mình. Rồi nàng thoáng rùng mình… Nàng lấm lét nhìn xuống phía bụng dưới… Mình bừng tỉnh… Bụng vẫn đói… Sao nhớ bát cháo hành ghê!

TẠP 26: GIẢI PHÓNG?

Posted: Tháng Năm 1, 2015 in Uncategorized
Thẻ:

Sáng nay đi ăn sáng được nghe ông ngồi bàn bên cạnh than với bạn thế này:
“Tối qua định làm ông bố tốt, dẫn vợ con lên bờ hồ vào quán cà phê uống nước cho bọn trẻ con xem bắn pháo hoa. Địt mẹ nó chứ, mấy cái bàn ở gần hồ thì nó kêu là có người đặt cả rồi mà ngồi mấy bàn trong thì chúng nó cũng đòi thu trước 150.000 mỗi người tiền chỗ chưa kể đồ uống. Nhà tao đi 4 người thì mất mẹ nó 600.000 tiền chỗ. Có điên mới chịu được. Thế là cả nhà hậm hực đi về.
Ngày thường vắng như chùa bà đanh, thích ngồi đéo đâu cũng được… Đúng là cái xã hội Việt Nam… Chỉ có chộp giật, ăn cướp là giỏi…”
***
Mình vốn không thích xem bắn pháo hoa, vì nói chung ở Hà Nội bắn chẳng bao giờ đẹp. Lần nào cũng hao hao giống nhau. Chẳng có gì lạ!
Hôm qua chập tối thấy khí trời mát mẻ, định dạo vài vòng cho sảng khoái đầu óc và xem thử cái cảm giác được “giải phóng” có làm cho mình “phỗng d…” được tí nào không?
Đang chuẩn bị đi thì trời đổ mưa. Và mình chợt nhận ra rằng cái phòng trọ của mình là một nơi lý tưởng để ngắm màn trình diễn pháo hoa từ hồ Bảy Mẫu. Tự dưng thích xem pháo hoa thế không biết.
Thế là háo hức pha một ấm chè đặc, vừa nhâm nhi vừa nghe thầy Thích Thanh Tứ giảng giải Kinh Kim Cang chờ tới giờ G để ngắm hoa nở trên trời…
Giọng thầy vui vẻ rằng “Bồ Tát là đã giác ngộ được một phần, còn Đức Phật là đã Giác Ngộ hoàn toàn. Chúng sinh không để cho lục căn dính vào lục trần, tức là để cho bản thân được giải thoát khỏi lục thức(nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý) thì sẽ giác ngộ, thì đã là Bồ Tát rồi…”
Ôi, mình cũng muốn được làm Bồ Tát.
Một lúc cũng được!
Đúng lúc pháo hoa bắt đầu nổ, mình tạm tắt lời giảng của thầy Thích Thanh Tứ.
Quán chiếu lại bản thân, vào chính lúc đó, lục căn của mình cũng đã tương đối thờ ơ với lục trần rồi.
Mắt nhìn thấy trời mưa biết là trời mưa,
Tai nghe thấy tiếng pháo hoa nổ bì bòm biết là pháo hoa nổ,
Mũi ngửi thấy mùi trà biết là mùi trà,
Lưỡi nhận thấy vị chát của trà biết là vị trà,
Đầu rảnh rang không khởi niệm phân biệt!
Chỉ duy nhất một thứ là còn chiếc quần đùi trên người nó cứ vướng víu thế nào í. Vẫn còn vướng vào trần thứ 5 là “xúc”. Vẫn có cảm giác cứng mềm… Thế mới tai hại!
Vào cái khoảnh khắc thiêng liêng đón chào tự do, thống nhất đất nước, trong cái hào hùng của bì bõm tiếng pháo hoa, trong cái mong muốn tột bực của mình là được làm Bồ Tát… lại vướng phải cái quần đùi!
Tụt!
Giải thoát nốt!
Quả thực là sảng khoá vô cùng!
Cái cảm giác được làm thần tiên, làm Bồ Tát nó khoái lắm!
Chẳng trách gì người người rủ nhau đi tu, nhà nhà rủ nhau đi tu!
Đang tận hưởng cảm giác “hoát nhiên tiểu ngộ” thì nghe nhói ở mông.  Xoay tay đánh bép một phát.
Một bãi máu tươi và xác một con muỗi vằn vện nhoe nhoét trong lòng bàn tay…
Thế là chấm dứt ngay giấc mộng làm Bồ Tát của mình!
Hầy,
…nói chung vẫn còn bọn hút máu thì khó mà có thể giải thoát được!

Hà nội, ngày 01 tháng 05 năm 2015

Phạm Phú Quảng