Archive for Tháng Tư, 2015

TẠP 25: TIẾC QUÁ!

Posted: Tháng Tư 25, 2015 in Uncategorized
Thẻ:

Nếu nói hiền lành có lẽ mình là người hiền lành nhất, và nếu nói đến người điêu ngoa thì mình cũng thuộc hàng có mỏ có nanh. Tức là có thể nói mình là người “điêu ngoa một cách hiền lành”.
Trong lịch sử các cuộc “thảo luận” bằng tiếng Việt căng thẳng thì mình nhớ là chỉ thua một vài giáo viên hỏi vấn đáp(vì đéo thuộc bài) mà thôi. Còn lại có lẽ đến 98%(nói 98 cho nó bớt điêu đi một tẹo) là kẻ đối diện ôm một cục tức to bằng cái lỗ trôn các cụ quan tham nhà ta về nhà khóc rưng rức, 2% còn lại thì kẻ đối diện và mình đều hồ hởi ra về với niềm tin rằng “mình vừa chửi thằng kia một trận te tua…”. Cực tây, tinh thần Win Win.
Đại loại vậy!
***
Sáng nay, cũng như mọi ngày, mình thơm như múi mít huýt sáo ra đường. Ăn sáng hai bát phở xong thấy buồn đi nặng, định đi tìm một quán cà phê nào mát mẻ để giải quyết. Đang đi rất cẩn thận, đúng mực, thì bỗng đâu một em khá xinh đẹp, mặc một chiếc váy trễ nãi và ngắn eo ơi là ngắn vượt lên, tạt ngang, quệt vào đầu xe mình. Khiến mình… đứng im, còn em í chổng bốn vó lên trời khoe ra cái quần chíp màu tím than đợi chờ xinh xinh, loại hiệu chứ không phải hàng bán xâu 12 chiếc. Mình đỡ xe em í dậy, còn em í tự lồm cồm bò dậy. Mình hỏi:
– Em có sao không em?
Em í không trả lời, mặt rất khó chịu. Mình nhìn có vẻ hơi giống cái mặt đang mót của mình. Nên buột mồm hỏi thêm:
– Em cũng đang đau bụng à? Sao đi nhanh thế?
Em í ngước phắt mặt, trừng yêu mình một cái rồi play:
– Đi kiểu đéo gì thế?
Mình ngoảnh lại phía sau lưng, không có ai. Vậy là em í hỏi mình rồi. Sợ quá mình nắp bắp:
– Không, anh đi kiểu xe máy mà. Có đéo thì anh chỉ đéo em chứ gì thì anh không đéo.
Em í liền nhấc plus gọi cho người thân. Giọng em cao vút. Tội nghiệp con bẹc giê bên kia đường vừa nghếch chân lên định tưới cây xà cừ liền đặt phịch chân xuống, cúp đuôi chạy miết. Mình nghe câu được câu mất, nhưng đại loại em í nói là “…ai bảo anh hôm mùng một đưa em đi ăn ốc, xui xẻo, ra đường gặp phải thằng dở hơi đâm vào lại còn bị nó sàm sỡ… bằng mắt rồi nó còn chửi cả em í nữa…”
Mình vẫn kiên trì:
– Em ơi em có sao không? Cần thì anh đưa về, đừng gọi bạn em ra nữa, lỡ bạn em có sao một mình anh khó đưa về hết.
Thế là em í đùng đùng, mặt đỏ tía tai(mà có cái lạ là phụ nữ nhiều khi như thế mình lại thấy yêu yêu thế đéo nào ấy), em í mở loa thùng. Em í xả một tràng trong đó có đến ba bốn lần em í nhắc đến cái thứ khiến mình rạo rực hết cả người, quên luôn việc đang buồn ị(chắc em í biết mình độc thân).
Mình âu iếm nhìn em và lói:
– Đúng là đi mòn gót chân tìm không thấy, lại sờ sờ ngay trước mắt.
Không biết là em í có hiểu mình nói gì không? Nhưng em í lại phát thêm một tràng nữa tương tự. Mình sướng quá, tưởng chừng như sắp lên đỉnh. Một người con gái xinh đẹp thế này nếu có được một cái “ấy” là đã quý hoá lắm rồi. Đằng này em í chỉ vài phút mà có thể khoe ra cả gần chục cái thì còn gì bằng.
Mình nhẩm vội,
Cứ cho là em í có chục cái “ấy” đi. Như vậy mỗi tháng trừ đi dăm ba ngày hương hoả, cộng thêm dăm ngày mình đi vắng hoặc mệt mỏi thì cũng chỉ còn hai chục ngày. Tức là nếu đem xoay vòng thì mỗi cái cũng chỉ phải làm lại có một lần mà thôi. Vậy thì đâu cần đi đâu ngoại tình hay tìm kiếm của lạ nữa!
Ôi, hạnh phúc chính là đây chứ tìm chân trời góc bể nào nữa!
Đang mông lung trong đê mê sung sướng về một viễn cảnh huy hoàng thì em í lên xe rồ ga đi mất(chắc do nhiều người chú ý quá)!
Chưa kịp xin địa chỉ!
Tiếc rụng rời!
Bà con cô bác có ai nhìn thấy em í đâu làm ơn nhắn hộ mình nhé.
P/S: em í mặc quần chíp màu tím than.
Hà Nội, ngày 25 tháng 04 năm 2015
Phạm Phú Quảng

TẠP 24: Thèm được ị…

Posted: Tháng Tư 10, 2015 in Uncategorized
Thẻ:

liberty-statue00

Hôm nay đi đường lại bị các chú công an bắt.

Hầy, bắt suốt!
Cái chuyện bị bắt là thường tình.

Làm sai thì phải chịu!
Mình vốn là người sống khá có nguyên tắc. Cũng không phải là thích làm trái pháp luật. Chỉ có điều, với cái cách hành pháp tại Hà Nội và một số tỉnh phía Bắc thì đéo thể ngửi được.
Mình đang đi xe máy với tinh thần chấp pháp cao muôn nghìn trượng. Đi cực chậm, đúng làn đường, xe có hai xẻng, đội mũ bảo hiểm, cài quai hẳn hoi…
Vừa rẽ ra đường Đại Cồ Việt, đường vắng ngắt, tự dưng nhảy đâu ra một em công an mặt hớn hở như nhìn thấy cứt tươi(mà rõ ràng mình thì giống đận cứt héo hơn). Em chào hăng hái và liến thoáng rằng “Chào anh, anh rẽ không bật đèn tín hiệu…” Và thấy bên cạnh một em công an khác cũng đang tươi như hoa chào một cô gái rằng “Chào chị, xe chị không có gương chiếu hậu…”
***

untitled3

Kiểu này ở Hà Nội mình gặp thường xuyên. Có lần mình bị bắt, hỏi có lỗi gì không thì mấy em cơ động nói “Anh cho kiểm tra giấy tờ…”.

Đụ cả!
Mấy em soi đi soi lại rồi trả giấy tờ cho mình mặt rất thê lương. Mình đang cất giấy tờ chuẩn bị đi thì một em reo lên “A, biển số mờ…”
Thế là gặp rắc rối!
Đang định giúi cho các em một loét để các em tẩm bổ cái mắt tinh tường thì bỗng dưng mình lại nhìn thấy cái xe các em cơ động đi cũng… đéo nhìn thấy số!
Hehe, thế là đỡ được một loét!

Dọc đường về mình mua ngay nửa ký ớt ăn cho mắt thêm sáng!

Kinh nghiệm là đối với các chú thần soi thì mình luôn luôn phải tỉnh táo và phải soi kinh hơn các chú!
***
Mình lại nhớ lại lần đi Đà Nẵng, cũng khá lâu rồi. Hôm đó mình lái xe(bốn bánh hẳn hoi) đi nhầm vào đường một chiều. Một chú cảnh sát giao thông ăn mặc chỉnh tề, đi xe máy to đuổi theo, vượt lên trước, ra hiệu cho xe của mình tấp vào lề. Mình xuống xe, chú cảnh sát giao thông chào và cũng cười rất tươi và nói rằng mình đã đi vào đường ngược chiều.
Ôi thôi, xe ngoại tỉnh, đi vào đường ngược chiều. Thế là toi!
Nhưng không hề, sau khi xem giấy tờ thì chú cảnh sát giao thông hỏi mình là đi đâu vào tận đây? Mình bảo “Dạ em đi chơi thôi anh(giọng cực xun xoe), anh đã ra Hà Nội bao giờ chưa?…” Và giúi vào túi anh một tờ 500k. Anh này rút tiền trả lại, cười và nói “Không cần đâu, chú là khách đến đây, chưa biết đường là chuyện thường. Bây giờ muốn đi đâu anh chỉ cho mà đi”.
Mình không tin nổi vào tai mình nữa. Mình hỏi lại là “Em không bị phạt sao?”
Anh lại cười và nói “Đà Nẵng bọn anh chỉ phạt những người cố tình không chấp hành chứ không phạt những người vô tình vi phạm”. Rồi anh đi trước dẫn mình qua mấy con phố, chỉ bảo tận tình đâu vào đó mới rời đi.
Bác Bá Thanh ơi là Bác Bá Thanh! Giá mà VN có thêm vài người như bác…
***
Mình lại nhớ hồi ở Lào. Mỗi lần vi phạm bị công an giao thông bắt, chỉ cần đưa vài chục nghìn Kip(hồi đó 1 Kip = 2 Đồng VN) là các chú công an cầm tiền chắp tay(không cần lén lút), cúi đầu tươi cười và nói “Khỏm chay lai lai…”(Xin cảm ơn nhiều nhiều…). Và nếu đi dọc đường quốc lộ thì thỉnh thoảng sẽ gặp một biển báo to, rõ ghi “Phía trước có điểm bắn tốc độ”.
Mỗi lần như thế thì trong mình lại trào dưng lên cái cảm xúc rất đỗi “tự hào” là người Việt Nam khi nghĩ về cảnh tần tảo mò cua bắt ốc, hoá trang, ẩn nấp rất khổ nhục của các chú CSGT cũng là người Việt chúng ta…
***

IMG_0142

IMG_0144

Mình lại nhớ thêm những ngày ở Thái Lan.

Nói chung cả ngày đi trên đường chẳng mấy khi nhìn thấy công an. Người dân tham gia giao thông rất ý thức. Mình cùng một cậu bạn người Thái rong ruổi khắp miền Bắc nước Thái trên một chiếc xe bán tải. Đường quốc lộ không lớn nhưng có thể đi đều ở tốc độ 140-160 km/h mà không sợ tai nạn.
Thế rồi một hôm ở Bangkok, bọn mình đi bar uống rượu đến khoảng gần 5 giờ sáng mới về. Trên đường về trời mưa rất to, đường ngập băng. Xe bọn mình sa xuống một cái rãnh do đường đang làm, không thể lên được. Bạn mình điện thoại và chỉ sau chừng mươi, mười lăm phút thì đã có cảnh sát giao thông đến căng dây, lập hàng rào. Xe cứu hộ, bảo hiểm cũng đến ngay cùng lúc, và giữa trời mưa gió vào lúc gần 5 giờ sáng. Đáng trân trọng hơn nữa là họ làm việc rất vui vẻ và nhiệt tình. Mình hỏi bạn mình là mất bao nhiêu tiền? Bạn bảo là không hề mất tiền. Có bảo hiểm họ trả hết.
***
Tự dưng mình có một mơ ước vô cùng cháy bỏng, hơn cả mong mẹ đi chợ về, là được vịn tay vào chân tượng Nữ thần tự do, tụt quần ra, ung dung tự tại, ỉa một bãi thơm lừng!
Hà Nội, ngày 09 tháng 04 năm 2015

Phạm Phú Quảng

 

TẠP 23: Thăm trường cũ.

Posted: Tháng Tư 6, 2015 in Uncategorized
Thẻ:

IMG_1381

Tìm đi tìm lại không thấy cái bằng đại học nằm đâu? Mấy cái bọn cầm đồ thiển cận nó cứ không chịu giữ hộ mình, làm mình cứ phải giấu ở nhà và kết quả là đéo thấy đâu nữa!
Hôm nay quay lại trường cũ để xin cái chứng nhận đã tốt nghiệp để còn đem đi phóng to, mạ vàng treo ở cửa quán nhậu cho nó bớt cái không khí vô học.
Đến sớm, ngồi ăn nắm xôi nơi cổng trường. Bà bán xôi hỏi ăn xôi gì? Mình hỏi lại bà bán xôi gì? Bả bảo có xôi đậu và xôi lạc. Mình bảo ăn cả hai. Bà lại hỏi ăn muối vừng hay ruốc? Mình bảo cũng cả hai.
Bà nói mình là phải 10k đấy. Mình hơi giật mình nhưng cũng gật. Ừ thì 10k!
Bà mừng lắm!
Rồi vài cậu sinh viên vào ăn. Họ chỉ gọi 4k, 5k, 6k mà thôi.
Họ làm mình nhớ cái tuổi sv quá chừng…
Bà bán xôi đưa cho mình một bát xôi khá là ngon. Đang hào hứng thì bà lại đưa thêm cho đôi đũa… Mất mẹ nó hết cả hứng!

Mình vốn người thì bân bẩn nhưng hai bàn tay bao giờ cũng rất sạch. Mấy cô chính chuyên khi cạn vốn từ thường hỏi mình rằng tay anh sao sạch thế? Mình trả lời là do anh hay bốc, hay nhón nên phải giữ tay cho sạch, không tin em cứ mút thử thì biết ngay, vẫn còn mùi thịt gà, mùi xôi đấy… Các cô không ai tin!

Nhưng sự thật là thế.
Ngồi nhắm miếng thịt gà, ăn gói xôi… cứ phải nhón nhón, bốc bốc rồi mút mát tí muối, tí vừng dính nơi ngón tay thì nó mới cảm được cái khoái tột cùng của thực.
Cho nên nếu có nắm xôi “ngon” lại đưa thêm cho đôi đũa thì nó uất lắm. Nhất là khi nắm xôi đó được bọc bằng vải thì có khi tức sun cả vòi chứ chẳng chơi.

Trả bà bán xôi đôi đũa, vừa bốc vừa ngắm nhìn các cháu sinh viên. Phải công nhận bọn nó bây giờ già thật. Mình hỏi một thằng nó nói hạc năm hai, vậy mà ngồi cạnh mình có khi cũng lẫn. Rồi hỏi bà bán xôi thì bà than thở rằng dạo này bán ế, mỗi ngày chỉ được một thúng khoảng 14-15 ký và lãi được khoảng trăm rưỡi thôi.
Ăn xong mình rảo bước vào trong trường.

Vừa đi vừa vẩn vơ nghĩ… Một bà già ngoài sáu chục, một cái thúng, mỗi ngày dậy từ 5 giờ, thổi xôi, rồi bán từ 7-9 giờ đã có thu nhập 4,5-5 triệu những lúc vắng khách. Vậy mà mình có đứa cháu dùi mài năm năm lõ đít quần, tốt nghiệp bằng khá, hệ chính quy hẳn hoi, ra trường xin việc đến ba năm mới vào được đúng ngành đúng nghề với mức lương 4 triệu, không chỗ ở, không trợ cấp gì thêm.

Vào đến nhà A1, đi đằng trước là một cô diện giày cao gót(có vẻ đắt tiền), chân đi kẻ chỉ, mông tròn dao động theo quỹ đạo hình sin với biên độ chừng gang rưỡi, đặc biệt cô diện một cái váy ngắn xẻ gáy rất sâu để lộ ra một hình xăm xinh xắn to chừng bằng cái bớt ở mông mình.
Đang mãi đo cái biên độ dao động… thấy có cháu học sinh lễ phép chào cô này bằng “cô”. À, thì ra là cô giáo trường mình…
Tự dưng mình thấy tiếc. Giá mà ngày ấy mình ở lại trường mà phấn đấu…
…thì bây giờ đâu phải mặc cái quần mông kín bưng thế này!

Nội, ngày 06 tháng 04 năm 2015

Phạm Phú Quảng

 

CÂY XANH VÀ NHỮNG CHIẾC GHẾ

Posted: Tháng Tư 5, 2015 in Uncategorized
Thẻ:

phan-cam-hanh-dong-bao-ve-cay-xanh-mot-cach-qua-lo-cua-gioi-tre
Cả tháng nay đi đứng nằm ngồi ở đâu trên cái đất Hà Nội cũng nghe người ta nói về cây xanh. Nào là lập hội 6.700 người vì 6.700 cây xanh, nào là khóc cho cây xanh, nào là cúng cây…
Ban đầu mình nghe loáng thoáng cứ tưởng là do làm đường sắt trên cao hay do làm một công trình nào đó mà phải chặt cây nên cũng không mấy để ý. Ừ thì đành phải hy sinh cho công cuộc hiện đại hoá thành phố cũng là lẽ thường chấp nhận được. Rồi thấy người ta ầm ĩ quá, mình cứ cười thầm trong bụng rằng mấy thằng dở người này rõ hết việc. Con khóc nheo nhóc ở nhà thì đéo lo, cái tù và to thế cứ đòi vác!
Cho đến những ngày gần đây, mở trang nào cũng đầy cây là cây, chẳng thấy ai ăn uống ngủ nghỉ, hút hít gì cả, nên mới đọc thử, và mình đã quá kinh ngạc khi thấy các bác chức trách Hà Nội lại có thể làm nên những chiến tích lẫy lừng như vậy. Đéo hiểu tiền sử bọn này có học trường Xã Đàn không?
Thế rồi mình mới lượn vài vòng quanh những chỗ có cây đang và đã bị hạ lại càng kinh ngạc hơn.
Dự án này nghe nói là để thay thế cây chết, sâu, mục, cây có nguy cơ gẫy đổ gây tai nạn… Nhưng nhìn những thân cây bị hạ, nhiều cây thớ gỗ đẹp đến nỗi  mình chỉ mong mua được một khoanh về làm thớt. Lâu nay trong con mắt thiên hạ thiển cận, mình đang là thằng khố rách áo ôm, giá mà mua được một cái thớt tốt gỗ thế này treo ở cửa chính cho thiên hạ họ biết rằng nhà mình vẫn còn cái để chặt thì dù tốn bao nhiêu tiền mình cũng sẽ cố gắng nghiến răng xoay xở.
Nhưng nói vậy thôi, chẳng dại!
Các bác nhà mình có nhiều việc to như con voi ma mút nếu đéo có thằng thọc gậy bánh xe nào dúi cho cái kính hiển vi Tầu thì tuyệt cũng chẳng ai thấy bao giờ thấy, nhưng đã “lỡ” có đứa đào xới lên rồi thì đảm bảo đến cục cứt coi voi ấy ỉa ra năm ngoái đang chôn ở gốc cây nào các bác cũng moi bằng hết lên để còn quy trách nhiệm.
***
Quay lại vấn đề chính.
Việc chặt cây thì đến giờ này đã sai lè lè ra rồi. Thậm chí có những cây chặt từ tám hoánh, của dự án khác các bác ăn ị ra cứt hóa thạch rồi cũng đã được đào xới lên và có lẽ cũng đã hòm hòm việc quy trách nhiệm. Bốn tỷ, bốn trăm tám mươi chín triệu đồng tiền đánh dấu 6.700 cái cây chắc cũng đã được các nhà chức trách làm rõ ra nào là thằng bê thang cho thằng đánh dấu, thằng trèo lên để đánh dấu, thằng bê thang cho thằng trèo lên đưa lọ sơn, thằng trèo lên đưa lọ sơn, rồi nào là thằng bê thang cho thằng cầm chổi sơn, thằng trèo lên đưa chổi, rồi thằng đo độ cao chỗ đánh dấu, thằng ngắm chiều dài vết sơn, thằng cất thang, thằng đóng nắp lọ sơn, thằng lau chổi… Nói chung là từ thằng kéo khóa đến thằng cầm chim rồi thằng đái… mỗi thằng được bao nhiêu đồng?(Theo mình, tuyệt nhiên chẳng có bác chức trách nào chấm mút vào đó cả đâu. Ai lại đi chấm mút của mấy thằng quét ve quần thủng đít bao giờ!) Chỉ chờ mài xong dao nữa là trảm thôi! Mà lần này có khả năng sẽ mài rất kỹ, vì họng của mấy thằng cắn đứt cả gốc cây xà cừ trăm năm tuổi cứng lắm chứ chẳng vừa. Đéo cẩn thận nẩy ngược lại ăn cả cái sống dao vào mặt thì con cháu mất nhờ.
***
Hình ảnh khóc lóc, sụt sùi, đốt hàng đống vàng mã rừng rực để cúng bái cây của các cô hot girl mặc váy ngắn ngồi xổm, của người dân Hà Nội thì cũng đã tràn ngập các mặt báo và quá nhiều phương tiện truyền thông đại chúng khuếch đại lên rồi. Cũng đéo nên đem ra bàn nữa.
***
Mình chỉ băn khoăn một điều là cứ sau mỗi sai phạm chúng ta đều tìm thành công ra người để quy trách nhiệm và đều có người phải chịu hình phạt của pháp luật. Nhưng liệu những người kế nhiệm tiếp theo có nhớ để mà răn mình, để mà tránh sai phạm hay không?
Theo mình nhân tiện lần sai phạm này, số thân cây to thu được đằng nào cũng chưa biết để làm gì, đem cắt thành những khúc đều đặn dài 45cm và mang trang bị cho tất cả các vị trí quan trọng trong các bộ, sở, ban ngành của chúng ta thay cho những chiếc ghế bành êm ái hiện tại.
Thứ nhất, loại ghế này không có tựa, sẽ giúp cho những kẻ ngồi lên đỡ buồn ngủ hơn. Mà đã tỉnh táo thì chắc chắn sẽ soi xét kỹ hơn, cẩn thận hơn. Sẽ tránh được những sơ suất đáng tiếc khi ký vào các văn bản quan trọng.
Thứ hai, những chiếc ghế này đã thấm đẫm nước mắt của biết bao cô hot girl tội nghiệp, lại chứa đựng cả tinh thần tranh đấu của biết bao nhiêu người dân Hà Nội. Cho nên, chí ít kẻ ngồi lên cũng sẽ cảm thấy nhói mông khi sắp quyết định những việc tư lợi.
Thứ ba, hiện nay tất cả các bác mới lên nhậm chức thường không sử dụng lại ghế của người tiền nhiệm vì đã… cũ, đã là đồ vứt đi. Nhưng với loại ghế này có giá trị sử dụng trường tồn. Càng dùng càng trơn nhẵn, bóng đẹp. Như vậy, trong tương lai, tại các bộ, ban ngành của chúng ta sẽ xoá hẳn được tình trạng phải mua ghế như hiện nay.

Hà Tĩnh, ngày 24 tháng 03 năm 2015

Phạm Phú Quảng