BÁNG BỔ VÀ VIỆC ĐI LỄ CHÙA

Posted: Tháng Ba 22, 2015 in Uncategorized
Thẻ:

1382197_10200236162023408_4668580693684180898_n

Tượng Quán Thế Âm Bồ Tát có khoét lỗ nhét tiền

Mấy hôm trước tôi có post một stt trên FB là một phần trong đoạn viết sau: Hôm nay thức dậy nhìn qua cửa sổ thấy trời mưa lùn phùn, đường xá lép bép rất đỗi chán đời. Tập tành xong, ngồi tĩnh tâm vài chục phút, phát hiện ra hôm nay là mồng một. À, hoá ra việc thiền định cũng làm cho đầu óc người ta sảng sủa hơn ra đôi chút chứ không chỉ tối sủa cả đêm thế này. Thế rồi quyết định chỉnh tề xiêm y đi lễ chùa. Từ rất rất lâu, đối với mình việc đi lễ chùa chỉ là để cho lòng mình nhẹ nhõm, không cầu xin gì. Có nhiều khi cũng chẳng thắp một cây nhang nào, vì người ta thắp quá nhiều rồi. Có chút tiền trong túi thì cúng dường bụt rồi về, không có thì thôi. Mình vào chùa Kim Liên, cũng không đông lắm. Chắc do mưa gió nên tấm lòng phật tử cũng coi Phật nhẹ hơn lúc nắng ráo. Điều đầu tiên là mình phải rất khâm phục vị trụ trì ở đây. Một ngôi chùa nho nhỏ mà thuê được cả Quán Thế Âm Bồ Tát đứng canh hòm công đức. Tức là người ta làm một cái hòm bằng kính để tượng Ngài trong đó rất trang trọng. Nhưng lại khoét một cái lỗ nhét tiền bên cạnh hòm. Thế là phật tử cứ tha hồ ném tiền lẻ vào mặt bồ tát. Đủ các loại từ tiền sạch sẽ đến ô uế trên đời. Bà bán bún đậu mắm tôm chổng mông vái ba vái rồi móc cái bao tượng trong quần lót ra chọn lấy mấy tờ năm trăm đồng còn thơm phức mùi mắm tôm ném vào bồ tát, anh bán thịt ôi cũng chổng tĩ vái ba vái, rút vài tờ một nghìn còn dính mấy sợi lông ném vào bồ tát…

Mình đang đứng chiêm ngưỡng cái sự sáng tạo của nhà chùa thì trước mặt là một phật tử rất thành tâm bái lễ. Ông này mặt mũi thành kính, đứng nghiêm vừa vái lia lịa vừa khấn rất dài. Và vì nói dài nên ông phải lấy hơi liên tục. Miệng cứ ì oạp như heo húp cháo. Dãi rớt văng tung toé… Và lúc này mình mới hiểu được tác dụng của cái hòm kính chở che cho bồ tát…

Thôi đành né đi chỗ khác để tránh bão táp mưa sa từ miệng ông phật tử thành kính này. Mình đi một vòng các ban xong, ra ngoài vẫn thấy ông này đứng ì oạp xuýt xoa cùng bồ tát. Không hiểu ông xin những gì mà xin nhiều thế. Mình liền ra đứng sau lưng ông, dỏng tai lên nghe. Ông xin nào là được lên chức giám đốc, nào là mua được mảnh đất mặt đường Thái Hà… Rồi ông xin đến nghìn tỷ thứ trên đời này đều vào tay ông cả…

Nghe xong mình bỗng hoang mang quá chừng. Hay là lâu nay mình không xin Phật, xin bồ tát cái gì cả nên đến giờ vẫn nghèo vãi mùng tơi? Tự dưng mình cũng muốn xin! Nhưng đứng nghĩ mãi không ra là nên xin cái gì? Xin cái xe thật đẹp thì sợ vài hôm bọn tư bản nó lại sản xuất ra cái xe khác đẹp hơn, xin cái nhà thật to thì sợ lúc chết đéo mang theo được khổ con cháu phải tranh giành nhau, xin cho cô bồ chân dài, trẻ nõn lại sợ vài hôm dùng không khéo nó nhăn nheo đi thì phải tội…

Mình đành khấn thế này: “Đệ tử con là Phạm Phú Quảng, sinh năm 1975, thành tâm trước Đại Hùng Bảo Điện, nơi chùa Kim Liên dâng nén tâm hương, dốc lòng kính lạy: Đức Phật Thích Ca, Đức Phật Di Đà, Mười phương chư Phật. Kính lạy Đức Cứu khổ cứu nạn Quán Thế Âm Bồ Tát.. Đệ tử con nghèo đói lâu nay đến cái ăn cũng không có. Xin chư Phật, xin bồ tát cho đệ tử con dù có phải nhịn đói trường vẫn còn phân để mỗi ngày đều đặn một lần vào toilet đi đại tiện cho thiên hạ họ đỡ khinh!” Và mình sẽ không trở lại ngôi chùa này nữa! …

Cái stt trên cũng chi là cười cái sự đời cho vui vẻ bản thân mà thôi. Cũng như đi chùa cũng chỉ để lòng mình nhẹ nhõm, thư thái. Vậy sao không tự sướng khi có cơ hội? Thế nhưng có một số bạn tôi cứ trách là tôi báng bổ. Thực sự tôi cũng chẳng biết là mình đã báng bổ ai? Nhân tiện trời mưa mà đéo có áo mưa để đi đâu nên ngồi viết vài dòng về cái chủ đề này.

***

Tôi cũng là người ưa thích nghiên cứu giáo lý phật giáo và ít nhiều cũng có đôi chút hiểu biết về lĩnh vực này. Nếu nói báng bổ Phật thì người đứng trước Phật mà khấn xin được xe này, nhà nọ, xin cho ông nội con sớm chết đi để con được hưởng thừa kế, xin cho thằng giám đốc bị bệnh nặng để con được lên thay… còn báng bổ hơn nhiều so với thằng khấn xin còn phân để đi ị. Vì việc xin còn phân để đi ị chỉ cần biết vào toilet chứ không ị ngoài đường là không ảnh hưởng đến ai, không hại ai ngoài chuyện tốn giấy lau(Tất nhiên đây chỉ là chút vui vẻ chứ tôi cũng không bao giờ khấn như vậy). Người phật tử chúng ta cần phải biết, đối với Phật thì không có chuyện báng bổ. Các cụ nhà ta chỉ nói “Không được báng bổ thần thánh”. Bởi vì bậc thánh thần vẫn còn chấp. Còn Phật Là bậc giải thoát viên mãn, đã không còn tham, sân, si, mạn,… Thế nên việc chúng ta đứng trước Phật nói điều không tốt, nghĩ điều không tốt, thậm chí hành động không tốt Phật cũng không để ý là báng bổ hay không. Với Thiên Chúa giáo và một số giáo phái khác trên thế giới, con chiên nói điều không tốt, suy nghĩ không tốt, hành động không tốt là có tội và phải xưng tội, sám hối, xin được tha thứ… Giáo lý Phật giáo không giống như Thiên Chúa giáo. Trong Phật giáo không ai có tội, mà là tạo nghiệp. Nói điều không tốt, suy nghĩ không tốt, hành động không tốt là đã tạo nghiệp xấu cho bản thân và sẽ phải chịu quả xấu, sẽ làm cản trở con đường tu đạo của bản thân và rời xa Niết Bàn. Nặng thì sẽ sa vào địa ngục, tức là chịu quá báo Cực trọng nghiệp.

***

Quay lại chuyện đi chùa lễ Phật. Bản chất của việc đi chùa lễ Phật là gì? Cúng ta cần hiểu chùa là nơi để tu tập và truyền bá tư tưởng của Phật chứ không phải là nơi nhốt Phật, nhốt Bồ Tát hay thần linh trong đó để cho những phật tử lắm tiền đến mua. Vậy nên chúng ta đi chùa là để hướng tâm mình theo tư tưởng của Phật. Chúng ta lễ Phật là vì chúng ta tôn kính công đức, trí tuệ của Phật và chúng ta cúi lạy Phật để thấy chúng ta còn thấp kém, còn tham, sân, si, mạn… Từ đó chúng ta ăn năn mà sửa đổi. Ngoài ra chúng ta rất khó tự nhận mình thấp kém, nhận mình sai trái trước ai, nhưng trước Phật là bậc Giác ngộ, là nơi chúng ta hoàn toàn tin tưởng thì điều đó là không hề khó. Chúng ta sẽ thấy lòng mình nhẹ nhõm, thanh thản hơn mỗi khi đi lễ chùa vì chúng ta vừa trút được một bầu tâm sự khó giãi bày với ai và chúng ta sẽ tự răn mình sẽ tốt lên. Mà một người sống với niềm tin rằng mình sẽ tốt lên thì tự nhiên sẽ thấy vui vẻ, yêu cõi đời này hơn… Đấy chính là bản chất và cái lợi của việc đi lễ chùa.

***

Đó là đối với các phật tử chúng ta. Còn đối với các vị đang trụ trì các ngôi chùa, những người được coi là cao tăng đức độ thì sao? Điều này tôi không dám bình phẩm. Chỉ có điều, trách nhiệm thực sự của các vị chính là việc hoằng pháp, truyền giáo, là bố thí pháp(hạnh bố thí quan trọng nhất). Mà phải bố thí pháp đúng như Chánh pháp. Như Đức Phật đã từng nói “Hãy nhớ pháp thí, chớ theo tài thí!”. Nhưng tôi đi một số chùa thì hình như không mấy vị làm được như thế nếu không muốn nói là hầu hết các vị đang làm trái lời Phật dạy.

2009-DSC_0606_724556463

Hòm công đức rất lớn hiện diện khắp nơi trong chùa

Cũng như việc chùa Kim Liên làm hòm kính đựng tượng Quán Thế Âm Bồ Tát tôi đã nói trên là điều không đúng. Điển hình hơn nữa là cách đây mấy năm tôi rất ấn tượng với các hòm công đức đặt trong chùa Quán Sứ(là nơi đặt trụ sở của Giáo hội Phật giáo Việt Nam). Nó vừ to, vừa nhiều lại được làm bằng gỗ quý. Tôi cũng không hiểu được cái ẩn ý sâu xa của các vị trụ trì ở đây, nhưng với chút kiến thức sơ học của tôi thì tôi đoán là các vị cao tăng đắc đạo này có thể đang thực hành hạnh tiết kiệm, một hạnh rất cao quý. Vì những chiếc hòm công đức này chỉ cần một phút đồng hồ bịt cái lỗ nhét tiền vào là thành chiếc quan tài tươm tất để đưa các vị đến miền cực lạc ngay. Và từ đó tôi cũng không bao giờ vào ngôi chùa này nữa!

Hà Tĩnh, ngày 21 tháng 03 năm 2015

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s