Archive for Tháng Mười Một, 2014

BUỒN!

Posted: Tháng Mười Một 3, 2014 in Uncategorized
Thẻ:

leo-cot-mo

Mu ta vốn sẵn tính ham chơi

Lắm lúc trông lên muốn hỏi trời

Cột mỡ trên kia buồn lắm nhỉ?

Chị Hằng có cởi yếm ra phơi?

Hà nội, ngày 02 tháng 11 năm 2014

Tú Mu

ỐI TRỜI ƠI, LẠI VỊT GIỜI!

Posted: Tháng Mười Một 3, 2014 in Uncategorized
Thẻ:

binhdanggioitin8-8d9d8

Đàn ông thế giới hiện đại, mà nhất là ở những nước vốn đã từng có chế độ phong kiến lâu dài như Việt Nam thường nghiễm nhiên coi mình quan trọng hơn phụ nữ. Họ vẫn cho rằng “Đàn ông nông nổi giếng thơi, đàn bà sâu sắc chiếc cơi đựng trầu”. Và họ chẳng bao giờ tưởng tượng ra được rằng đã có những lúc cụ tổ, cụ tông của họ đã từng quỳ gối non ngày xin vợ nửa đấu thóc mang đi đổi rượu đãi bạn(chế độ mẫu hệ). Chính vì vậy, việc coi trọng nam và không trọng nữ đã thành nếp hằn in sâu trong đầu các ông bố trẻ. Cùng với những tiến bộ không ngừng của khoa học y học, cán cân chênh lệch nam nữ trên thế giới đang nghiêng dần về phía có dương vật. Đặc biệt những nước như Trung Quốc và Việt Nam. Đây là điều rất đáng lo ngại vì không có gì nguy hiểm bằng việc mất cân bằng âm dương. Theo triết học và y học phương Đông thì tất cả các loại bệnh tật đều bắt nguồn từ việc mất cân bằng âm dương. Và có lẽ vì dương nhiều quá nên tình trạng quan hệ đồng giới nam đang tăng vọt trong những năm gần đây*. Nếu điều này vẫn tiếp tục tiếp diễn, sẽ có ngày chúng ta có cả một xã hội ọp ẹp méo mó.

Những suy nghĩ này không chỉ làm mất cân bằng trong xã hội, nó còn tạo nên biết bao tình huống trớ trêu. Có những người vì quá mong muốn có con trai đã phải làm những chuyện vô cùng nhiêu khê. Có những bà vợ vì quá sợ không sinh nổi người nối dõi tông đường cho dòng tộc nhà chồng đã chổng mông sang nhà hàng xóm cầu may vì chắc là thằng chồng bên đó khoẻ hơn chồng mình nên đẻ một lúc hai đứa con trai…

***

Ngày nay, khi thế giới đã trở nên “phẳng”, khi sự công bằng nam nữ đã hiện diện khắp mọi nơi. Khi đã có những con người như Bà Đầm Thép(cựu thủ tướng Anh), bà Yingluck Shinawatra(cựu thủ tướng Thái Lan)… Thì tại sao vẫn còn và còn rất nhiều những suy nghĩ lệch lạc như vậy?

***

Chúng ta hãy dạo một vòng quanh đám bạn bè thân thiết và đám đồng nghiệp của chúng ta. Điều dễ thấy là cái sự đẻ con gái sẽ thường xuyên được đưa ra bàn tán trong những lúc trà dư tửu hậu. Đặc biệt là cánh đàn ông!…

***

Một nhóm bạn chơi cùng nhau(nhất là ở các tỉnh lẻ), trong đó lỡ có ông nào đẻ đến hai ba lần vẫn làm “người chăn vịt” như hắn thì trong các cuộc vui “làng xã” thường ngậm đắng nuốt cay ngồi chiếu dưới uống rượu nhạt, vểnh tai nghe mấy thằng biết đẻ con trai ngồi chiếu trên bàn chuyện Obama không kích Nhà nước Hồi Giáo và các tư thế gia truyền phong thuỷ để sản xuất ra được kẻ nối dõi tông đường. Tuy nhiên rượu nhạt rồi cũng nên say khi uống nhiều, nhất là cái cay đắng lại được bộc phát ra từ sâu thẳm đáy lòng. Khi mà cái thằng mồm đang ngậm phao câu gà, nhồm nhoàm vung tay múa chân tả về cái sự oai phong khi lên đỉnh trong cuộc chiến trống mái với mẹ thằng cu nhà hắn lại là cái thằng văn dốt võ dát nhất lớp phổ thông trung học. Thế rồi, là một thằng đàn ông thứ thiệt thì không thể ngồi im chờ “nhục” kiểu này được. Sự nhục phải biến thành hành động! Hắn và vài thằng bạn khác cũng đang chịu nhục như hắn bùi ngùi chúc nhau vài chén rượu nhục và an ủi nhau dăm ba câu thoại ỉu xìu tiếng Việt mẫu kiểu như “Chẳng sao, con gái nó mới tình cảm”…

Chiếu trên vẫn rượu chảy ào ào, lời tuôn như thác đổ. Rằng ở cái thời đại nhiễu nhương, ra đường sểnh một tí là công nông chở miễn phí đi gặp ông bà ông vải ngay thì việc không có thằng chống gậy là nỗi ê chề đáng hổ thẹn nhất khi đi gặp tổ tông ông bà bao đời trước. Mạnh Tử từng nói, “Tội không có người nối dõi tông đường là đứng đầu trong ba tội bất hiếu”**, mà cả đời hắn chưa một lần dám mở mồm cãi bố mẹ hắn một câu chứ chưa nói gì đến bất hiếu…

Thế nên mặc dù không tin và rất căm ghét những gì mấy thằng ôn dịch chiếu trên đang “thầm thì” với âm lượng của một tường thuật viên đấu vật(như cố nhét vào tai hắn), những âm thanh nhừa nhựa hơi men đó vẫn đọng lại trong trí nhớ của hắn. Rồi những khi “nông nhàn” chúng lại í ới gọi nhau ra làm cho hắn đứng ngồi không yên…

Phải hành động!

Nhưng hành động ra sao? Cái này mới là vấn đề. Lần lại trí nhớ, hình như hôm đó thằng A kia có đề cập đến vấn đề phong thuỷ và âm dương trong cái “việc kia” thì phải. Mà nó nói nghe chừng cũng có lý. Trông nó gầy gò éo ợt thế kia là cưới vợ có mấy năm nó làm liền ba đứa. Đứa nào chim cò cũng lòng thòng cả ra chứ không như hắn hì hục với bao tâm huyết mà cả ba đứa chào đời vẫn phẳng lì nơi ngã ba quần.

Thôi thì một điều nhịn chín điều lành, đành nén nhục mời nó bữa bia rồi lựa lời mà rót sao êm êm tai để nó còn truyền đạt bí kíp cho mà học.

Sau chừng chục cốc bia lạnh buốt họng, máu nóng bắt đầu bốc lên thì với bộ mặt dương dương tự đắc, thằng ôn dịch biết đẻ con trai bắt đầu hào hùng thuyết giảng. Rằng trước khi cưới vợ nó đã vô cùng nghiêm túc và hao tốn rất nhiều thời gian để dành tâm huyết cho việc bí mật nghiên cứu đề tài đẻ đái. Và rồi trời chẳng phụ kẻ có tâm, nó đã được gặp một đại cao thủ trong lĩnh vực triết học Đông Phương. Ông đã khai hoang đầu óc ngu muội cho nó và nhờ vậy nó biết được rằng con người là loại động vật bậc cao được kết tinh từ linh khí của trời đất giao hoà. Rằng việc sinh ra một con người cũng không nằm ngoài qui luật Âm Dương ngũ hành. Rằng nguyên lý âm dương được thể hiện hoàn chỉnh trong cái hình vẽ biểu tượng Âm Dương mà các ông thầy bói vẫn hay trịnh trọng xoa xoa trên cái dĩa đựng tiền quẻ mỗi khi khách đang chần chừ xem nên đặt bao nhiêu. Rằng Dương hoá đến tột cùng thì sinh Âm, Âm hoá đến tột cùng thì sinh Dương. Rằng Dương bành trướng đến tột cùng vẫn phải chứa Âm, và Âm bành trướng đến tột cùng vẫn phải chứa Dương…

Nếu trời là Dương thì đất là Âm. Nếu đàn ông là Dương thì đàn bà là Âm.

Mà cái chuyện linh thiêng kia cũng vậy, cũng không nằm ngoài cái qui luật đó.

Ông muốn sinh được một thằng cu, tức là sinh ra Dương, thì ông phải đẩy mọi hoạt động linh thiêng lúc cao trào vào chỗ Âm. Đẩy Âm đến tột cùng thì mới sinh Dương. Tức là lúc thụ thai phải hạ thổ xuống nền nhà, không được trải chăn trải đệm gì cả. Đầu phải quay về hướng Bắc. Vợ phải nằm phía dưới. Nền nhà là đất, là Âm. Hướng Bắc là hướng lạnh nên cũng là Âm. Vợ ông là đàn bà cũng là Âm. Cả đoàn Âm binh đó nó hợp lại với nhau, nó bành trướng tột cùng thì lúc mày vỡ oà cũng chính là lúc Dương được sinh ra…”

***

Tàn cuộc rượu thì hắn đã hoàn toàn không còn chút cảm giác coi thường thằng bạn ôn dịch biết đẻ con trai kia nữa. Thay vào đó là một trạng thái kính phục được thể hiện rõ trên nét mặt và lời ăn tiếng nói. Hắn ôm vai bạn hắn với vẻ biết ơn của một con trâu già được chủ bố thí cho nắm rơm và nịnh nó thêm dĩa thịt chó chặt thơm phức.

***

Chừng một năm sau thì gia đình hắn lại được đón chào thêm một thành viên mới. Lần này là một hoàng tử đái ngồi giống đúc như hắn chỉ trừ cái nơi đeo bỉm.

Hắn chịu không nổi, mặc nguyên cả bộ đồ từ viện Phụ Sản về thẳng nhà thằng bạn quý hoá kia mà xả cho nó một trận về cái học thuyết Âm Dương uyên bác kia. Thằng bạn hắn ngớ người ra một lúc lâu mới hiểu ra đầu đuôi câu chuyện. Nó hỏi lại xem hắn có thực hiện chính xác qui trình khoa học bí ẩn kia không? Và sau khi nghe hắn trình bày, thằng ôn dịch này vỗ đùi đánh đét một cái. Rồi với vẻ mặt vô cùng ăn năn hỗi lỗi của một phạm nhân sắp được tuyên án trước toà, nó ôm vai hắn và rằng:

“Hôm trước ông cho tôi uống nhiều quá nên tôi quên khuấy mất một công đoạn nho nhỏ. Tôi đã nói rồi, dù Âm có thịnh đến đâu vẫn phải chứa Dương. Thế nên lúc cao trào ông phải nhấc một chân lên trời. Chứ tuyệt nhiên không được để cho cả tứ chi chạm đất. Trời là Dương, một chân của ông giơ cao chính là cái hạt nhân Dương còn lại trong cuộc bành trướng của Âm. Nó chính là ngòi nổ. Có nó thì quả bộc phá mang tên Dương mới được bùng nổ…

…”

Hà nội, ngày 21 tháng 10 năm 2014.

Phạm Phú Quảng

* Chỉ là một chút logic hóm hỉnh. Xin độc giả đừng qui kết là thật.

**Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” tạm dịch: Tội bất hiếu có 3 điều thì tội không có con (trai) là nặng nhất. Tuy nhiên chúng ta thường đọc theo kiểu “đau bụng uống nhân sâm…” nên mới hiểu ra như vậy. Đầy đủ của lời Mạnh Tử thì 3 tội bất hiếu là:

1- Hùa theo cha mẹ để cha mẹ mắc vào chỗ bất nghĩa là tội bất hiếu thứ nhất.

2- Nhà nghèo mà cha mẹ lại già, thế mà không chịu ra làm quan để lấy bổng lộc mà phụng dưỡng cha mẹ là tội bất hiếu thứ hai.

3- Không chịu lấy vợ, không có con nối dõi để cúng tế ông bà tổ tiên là tội bất hiếu thứ ba.

Tức là không chịu lấy vợ để không có con mới là bất hiếu.

Bài đã đăng tại: http://khampha.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/oi-troi-oi-lai-vit-gioi-c25a236796.html
 

VÌ SAO TÔI BỊ TRĨ TOÀN THÂN?

Posted: Tháng Mười Một 3, 2014 in Uncategorized
Thẻ:

50869251_anh_6

Phú quý sinh lễ nghĩa, bần cùng sinh đạo tặc!

Câu thành ngữ này đúng với mọi thời đại, mọi thành phần ở mợi nơi. Và nặng nề nhất của vế đầu là người Châu Á chúng ta bây giờ. Tuy nhiên việc rườm rà lễ  nghĩa cũng không đến nỗi nhố nhăng và kệch cỡm như những thứ mà “phú” ngày nay đang đưa lại. Có thể nói ngày nay, nhất là Việt Nam, “phú” không biết có tạo ra “quý” được hay không nhưng chắc chắn là “phú” tạo ra “quyền lực” và “quyền lực” lại tạo ra “phú”. Trong cái quá trình vận hành của cái vòng luẩn quẩn này, vô số sản phẩm phản cảm đã được tạo ra.

Nào là thuê chân dài về nhảy sexy tại hội nghị ngành y tế tỉnh Phú Yên, nào là thuê vũ nữ về nhảy sexy mừng chẵn tháng con…

Đặc biệt hơn nữa, sự biến tướng trong các hoạt động tận thu của đại đa số các gia đình quyền lực ngày nay đã đến mức trơ trẽn khôn cùng. Nào là ma chay dỗ chạp của khoảng sáu đời cả hai bên nội ngoại, nào là sinh nhật, chẵn tháng, đầy năm, thôi nôi, thôi bìm… cũng của khoảng sáu đời hai bên nội ngoại… Mà cái nào cũng to lớn, long trọng không kém gì đám cưới đại gia Lê Ân. Có lẽ chỉ còn ngày lễ tái mặc bỉm của các bậc phụ mẫu ông bà lớn là chưa thấy ai đi tiên phong tổ chức mà thôi.
Cụ Vũ Trọng Phụng lúc sinh thời có lẽ cũng đã vận dụng hết trí tưởng tượng của mình mới cho ra được một “Đám tang cụ cố Hồng”. Nhưng giờ đây nếu cụ có sống lại và may mắn được dự đám tang của một “quyến thuộc” nhà ông lớn nào đó cũng phải tủi thân mà quay về tiên giới.

***
Bà mẹ ghẻ của vợ một ông lớn lúc còn sống chỉ là “con ở” trong nhà, nhưng khi bà có lỡ chán ghét cõi đời mà nhắm mắt xuôi tay thì lập tức nơi chín suối bà sẽ tha hồ ân hận tiếc nuối khi chứng kiến cảnh cháu con tỏ lòng hiếu thuận với bà. Vì bà sẽ được vinh danh, được trở thành một đại mẫu thân với “tam thập tòng, tứ thập đức”*, được một vị đức cao vọng trọng có khả năng diễn xuất đến mức xuất thần nhập quỷ nức nở đọc một bài diễn văn ngắn gọn, súc tích chỉ chừng tám trang giấy A4. Lại được một vị “đại đại đức” cầm đầu một lữ đoàn đại đức ngồi chắp vàng bắt nhịp tụng chừng hai chục bài kinh, cố gắng sao cho giọng thật trầm hùng, thật oai linh để Đức Phật, để Bồ Tát thấu mà độ trì cho cái phong bì gia chủ đang chuẩn bị trong kia được dày dặn hơn.

Xung quanh linh cữu là hai hàng dài nội ngoại, con cháu, chút chít xen lẫn vài ả khóc thuê rấm rức vò đầu, đấm ngực nhỏ lệ xót thương. Tuy nhiên nếu tinh ý sẽ rất dễ phát hiện ra đâu là vợ và anh chị em vợ ông lớn. Vì trong cơn thương đau tưởng chừng như tuyệt vọng thì ánh mắt họ vẫn rất tinh anh mỗi khi liếc nhìn hòm đựng phong bì phúng viếng.

Tiếp đến là hàng trăm đoàn thể, hàng ngàn cá nhân xiêm y tề chỉnh, nét mặt đượm buồn kiên nhẫn đợi đến lượt mình diễn. Rồi khi được diễn thì ai cũng mím chặt hai môi, kẻ nào trời phú cho bộ răng chìa thì cũng khéo léo một tay che lấy miệng, còn tay kia dâng phong bì viếng người xấu số chưa bao giờ biết mặt với tất cả lòng thành kính dành cho ông lớn…

***
Đi viếng đám ma hay đi ăn cưới những người mình không thân quen đối với tôi là một cực hình. Thứ nhất, không hiểu sao, ngồi ăn trong đám cưới không lúc nào tôi thấy ngon. Thứ hai, đi viếng đám ma thì phải tỏ ra thương tiếc. Nhất là những đám ma “quan hệ” lại càng phải tỏ ra thương tiếc. Nhưng khổ nỗi đã là đám ma “quan hệ” thì phần lớn người chết mình không quen biết. Mà tôi lại thuộc dạng diễn xuất dở nên rất khó mà “tỏ ra” thương tiếc được.

Thế nhưng cũng có một lần tôi “vinh dự” được sếp chọn đi viếng đám ma thay sếp.
Hôm đó đúng là ngày sao quả tạ của tôi. Đen đủ đường!

Nghe sếp tôi bảo phải đi viếng đám ma bà ngoại một ông A nào đó to lắm, nhưng ông lại bận đi họp. Tự dưng tôi linh tính có việc chẳng lành. Quả nhiên sếp tôi nhìn trước nhìn sau rồi chọn tôi, mặc dù tôi đã cố gắng toe toét cái miệng, nhe hết cả răng ra rồi mà ông vẫn không chọn cái lão trưởng phòng K mặt khó đăm đăm rất hợp với việc đi viếng đám ma kia. Tôi đành tự an ủi mình bằng một câu đùa:

– Anh làm cho em cái giấy giới thiệu nhé.

Sếp tôi gằn giọng:

– Mày liệu hồn giữ cái mặt cho ra cái vẻ thương tiếc chứ không phải nhăn nhở thế đâu. Bà ngoại của bác A đấy! Hai giờ chiều ở nhà tang lễ bệnh viện X. Tìm đám bà Tuyết mà viếng…

Phòng tài vụ giao cho tôi một chiếc phong bì dán kín như bưng. Nói trong đó là 10 triệu đồng. Còn đưa thêm 1 triệu đồng dặn đi dặn lại là phải đặt một cái vòng hoa thật to ghi dòng chữ “Công ty… vô cùng thương tiếc kính viếng”.

Tôi cẩn thận lấy giấy bút ra ghi lại cho chắc ăn.

Cả buổi trưa hôm đó tôi cứ vẩn vơ bồn chồn với cái đám ma của cái người mà mình chẳng quen biết này. Tự dưng cứ thấy lo lo thế nào ấy. Tôi chạy về nhà thay bộ đồ sẫm màu là lượt tử tế. Đến cơ quan nhìn đồng hồ thấy còn sớm, tôi vào nhà vệ sinh ngắm vuốt lại cho chỉnh tề, nhân tiện nhìn vào gương thử diễn cái bộ mặt thương tiếc xem nó ra sao. Thử đi thử lại vẫn thấy cái mặt mình nó nhăn nhăn nhở nhở thế nào ấy. Tôi quyết định tưởng tượng ra bộ mặt của lão trưởng phòng K kia mà bắt chước. Tôi mím chặt hai môi, kéo xệ khoé miệng và cụp mắt xuống. Nhìn vào gương tôi lại thấy cái mặt tôi giống hệt mặt lão N bảo vệ mỗi khi bị bệnh trĩ ngoại hành hạ…

Nhưng thôi, dù sao trông cũng có vẻ phảng phất chút thương tiếc.

***
Công ty tôi cũng gần bệnh viện X, nhưng vì lo nên mười hai rưỡi tôi đã lên đường. Đến gần nhà tang lễ tôi đặt một vòng hoa thật to và đưa tờ giấy ghi dòng chữ “Công ty… vô cùng thương tiếc kính viếng” cho người bán để họ sơn chữ. Tôi ra quán trà đá ngồi chờ. Một giờ rưỡi tôi quay vào lấy vòng hoa. Khệ nệ bê đến nhà tang lễ thì phát hiện ra dòng chữ tôi đã rất cẩn thận ghi ra giấy thiếu mất hai chữ “vô cùng”. Quay ra bảo người bán in lại chữ khác. Người này bảo là thế dài quá không ghi đủ. Tôi đành cho ghi thành hai băng vải rồi gắn thành hai hàng trên dưới.

Đến nhà tang lễ số 3, nhìn thấy tờ thông báo tin buồn ghi tên “cụ bà Tạ Thị Tuyết” tôi yên tâm ghi tên xếp hàng. Điều ngạc nhiên là không giống những gì tôi tưởng tượng. Không có các ông bà tai to mặt lớn đứng chờ viếng. Không có đoàn thể này đoàn thể nọ rầm rộ xếp hàng. Không có bạt ngàn vòng hoa to lớn như sếp tôi tả. Cũng không thấy rồng rắn con cháu đứng khóc than. Tôi chỉ thấy có vòng hoa của công ty tôi là to nhất, sau đó đến vòng hoa của chi hội phụ nữ khối phố đứng thứ nhì.

Cũng chẳng cần chờ lâu chỉ chừng 15 phút là đến lượt viếng. Với bộ mặt trĩ ngoại, tôi nghiêm trang đặt phong bì, dâng một nén nhang, vái ba cái, đi vòng quanh linh cữu rồi ra ngoài.

Với tâm trạng vừa hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng, tôi chưa vội về công ty mà tự thưởng cho mình một chầu trà đá ngay cổng bệnh viện để hạ bớt cơn nóng nực. Vừa thưởng thức cốc trà đá mát lịm tôi vừa nheo mắt, nuốt nước bọt ngắm mấy cô “phong nhũ phì đồn”** vào ra nhộn nhịp nơi quán karaoke đèn sao hấp háy đối diện cổng bệnh viện. Sau chừng hai chục lần nuốt, sợ viêm họng, tôi đành quay mặt đi chỗ khác. Chợt tôi nghe hai ông ngồi bên cạnh nói chuyện với nhau. Một ông nói:

– Chẳng biết bao giờ mới đến lượt ta, dễ phải có đến cả nghìn đoàn thể ấy nhỉ.

Ông kia gật gù và thêm vào:

– Sướng nhất là mấy đứa bán hoa. Cứ nườm nượp chở hết chuyến này đến chuyến khác…

Tôi nhìn kỹ lại hai ông này trạc tuổi trung niên, com lê cà vạt thẳng tắp, trên ngực áo có cài phù hiệu “Tổng công ty Z”.

Tôi giật mình vội hỏi:

– Chào hai bác, hai bác nói đám tang cụ nào thế ạ?

Hai ông này ngước mắt nhìn tôi rồi một ông ngao ngán nói:

– Đám bà ngoại bác A. Chú vòng ra sau nhà tang lễ số 1 mà xem. Toàn hoa với người, chẳng có chỗ mà chen chân…

Mặc cho các cô “phong nhũ phì đồn” vẫn nhộn nhịp vào ra, mặc cho trời nắng chang chang, mắt tôi tối sầm, cốc trà đá tuột khỏi tay bắn tung toé ướt cả đôi giày đen bóng tôi vừa đánh.

Tôi lảo đảo chạy vòng ra nhà tang lễ số 1. Ngay trước cửa dán một bức cáo phó to như cái chiếu đôi. Đập vào mắt tôi là dòng chữ cụ bà TÀO THỊ TUYẾT…
Không biết bằng cách nào, tôi có mặt tại phòng tài vụ công ty. Chị kế toán trưởng hỏi:
– Mày đi viếng đám tang sao về sớm thế? Tao tưởng mày phải chờ đến tối chứ?…

Tôi gãi đầu gãi tai:

– Chị ơi, em cắn rơm, cắn cỏ lạy chị! Chị cho em vay 10 triệu gấp…

Cầm 10 triệu, tôi xin phòng hành chính một chiếc phong bì công ty, cho tiền vào cẩn thận rồi thè lưỡi liếm mép phong bì và đi ra cổng. Tôi liếm đi liếm lại vẫn không ướt nổi lấy một cm. Không hiểu do mấy cô “phong nhũ phì đồn” hay do cụ bà Tào Thị Tuyết? Đành vào phòng bảo vệ xin lão N chút nước lọc để dán phong bì. Vừa thấy mặt tôi, lão N mặt hớn hở:

– Sao, mày cũng bị trĩ rồi à? Nội hay ngoại? Đã bảo rồi, đừng có mà bia rượu tràn lan…


– Vâng, em bị trĩ toàn thân rồi bác ạ!

Hà nội, ngày 20 tháng 09 năm 2014.

Phạm Phú Quảng
* Nguyên văn là “Tam tòng, tứ đức”

** Tác phẩm “Phong nhũ phì đồn”(nghĩa là mông to vú lớn) của nhà văn Mạc Ngôn.

 Bài đã đăng tại: http://eva.vn/eva-tam/dang-long-chuyen-di-vieng-dam-ma-thue-cua-toi-c66a196919.html