Archive for Tháng Tám, 2014

PHỤ NỮ VÀ LÀM ĐẸP

Posted: Tháng Tám 26, 2014 in Uncategorized
Thẻ:,

images

Lưu Hiểu Khánh khi đã gần 60 tuổi

Sinh ra trên đời được làm phụ nữ là một điều hạnh phúc, vì kể từ khi chào đời bạn đã được yêu mến gọi là “phái đẹp”. Lớn lên, thậm chí cho đến già, nếu bạn vẫn còn tự hào mình đẹp thì bạn vẫn còn được đàn ông săn đón như diễn viên điện ảnh Trung Quốc Lưu Hiểu Khánh ở tuổi ngoài 60 vẫn có thể vào  vai một cô gái đẹp đôi mươi và vẫn cưới được thêm một tỉ phú về làm chồng thứ tư, hay như ca sĩ có giọng hát lả lơi Ý Lan, đã gần 60 tuổi mà mỗi lần chị xuất hiện trên sân khấu hay ngoài đời thường đều khiến chúng ta ngỡ ngàng vì sự trẻ trung xinh đẹp và rất điệu đà.

Câu danh ngôn nổi tiếng “Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp” mà cánh đàn ông sau khi vỡ mộng thường chua chát trong hơi men rằng “Không có phụ nữ đẹp, chỉ có phụ nữ biết làm đẹp” quả là rất chí lý và đáng mừng thay cho những ai “biết” làm đẹp.

***

Làm đẹp là hành động mà bất kỳ một người phụ nữ nào bắt đầu có nhận thức đều đã làm và nên tiếp tục làm cho đến cuối chặng đường đời phù hoa này. Một đứa trẻ chập chững biết đi đã biết soi gương và cài cho mình một mớ nơ xanh đỏ tím vàng lên đầu. Một bà cụ trăm tuổi trong cơn hấp hối xếp hàng mua vé về với tổ tiên cũng còn nhớ dặn con cháu chải cho mình cái đầu tử tế rồi quấn lên chiếc khăn nhung đen huyền đã may sẵn từ lần ốm năm kia…

Bản chất của việc làm đẹp là điều rất tốt đẹp, đúng đắn. Mỗi người chúng ta đẹp hơn lên là một nhánh lan rừng điểm xuyến thêm cho mùa Xuân muôn sắc. Vì vậy, ai cũng cần làm đẹp và nên biết cách làm đẹp cho bản thân, nhất là phụ nữ hiện đại.

Tuy nhiên cũng không hiếm phụ nữ bỏ bê sắc đẹp. Không phải vì họ không muốn đẹp, mà có thể họ tự cho mình cái quyền “được xấu” khi đã đạt được một thành quả nào đó như lấy được chồng hay “trói” được một anh chàng nào đó đúng kế hoạch… Họ không biết rằng chiến lợi phẩm họ vừa mới chiếm đoạt được không phải là một cái tivi hay một cái ipad mà là một loại động vật bậc cao có tâm hồn, có mắt để nhìn, có óc để suy và đặc biệt là có chân để chạy!

Để tìm một điển hình cho thành phần này chẳng đâu xa lạ. Bạn cứ nhìn một vòng quanh công sở bạn làm việc hay một vòng quanh hàng xóm nơi bạn sinh sống. Một cô chừng 30 tuổi có một anh chồng lười việc nhà và hai đứa con thơ sẽ sẵn sàng cho phép mình mặc một chiếc áo nhàu nát hay đi một đôi săng đan màu sặc sỡ nhưng cáu bẩn đất cát, ngồi lên một chiếc xe máy khoảng chừng hai năm rưỡi chưa lau chùi rửa ráy để ra đường, thậm chí đến cả chỗ làm. Rồi một ngày hè bức bối nào đó chồng cô có lỡ buồn mồm nói mát mẻ đôi câu cho bớt cái nóng bức thì ngay tối hôm đó anh chồng sẽ được ngồi nhai rau muống luộc với cơm nguội và cố mà đọc cho được cái thông điệp trên bộ mặt cang trường kia rằng “Tôi còn bận lo cho hai đứa con, thời gian đâu mà làm đẹp, thời gian đâu mà anh đòi sơn hào hải vị…”. Anh chồng may mắn có được người vợ hết lòng chăm lo con cái kia sẽ ngồi gật gù thương cảm, gỡ chút xơ rau muống già dắt nơi kẽ răng khẽ dịu dàng thưa với vợ anh rằng “Thật may cho cái cô Angelina Jolie kia, cô có tận 6 đứa con để tự tay chăm sóc chứ nếu cũng chỉ có 2 đứa như em thì chắc giờ cô ta phải bù xù, xấu xí lắm em nhỉ?”…

Ngoài ra cũng có những người phụ nữ luôn nghĩ rằng mình vốn xấu sẵn rồi, mình không thể đẹp lên được nên mặc kệ nó. Suy nghĩ này là vô cùng tai hại, vì sống với suy nghĩ đó thì tất yếu mỗi ngày bạn sẽ mỗi xấu hơn thêm.

Quay lại vấn đề chính là làm sao để bạn đẹp hơn mỗi ngày?

Tôi không phải là nhà chuyên môn trong việc làm đẹp nên không thể đi sâu chi tiết, hay hướng dẫn bạn cách làm đẹp. Vả lại điều đó không mấy quan trọng khi một người đã có đủ quyết tâm, đủ nhiệt huyết để làm đẹp. Vì một khi bạn đã có đủ động lực, bạn tin rằng mình sẽ “Ngày một đẹp hơn!” và bạn “Không chấp nhận mình xấu!” Thì bạn sẽ có trăm phương nghìn kế để làm cho mình đẹp lên.
Trong khuôn khổ nội dung bài viết này, tôi hy vọng rằng sẽ truyền được cho bạn chút nhiệt huyết làm đẹp, cho bạn thấy những lý do chính đáng để bạn luôn phải làm đẹp bản thân và hướng cho những người xung quanh bạn cùng làm đẹp.

***

Lý do đầu tiên là: chẳng ai thích bạn xấu cả(đặc biệt là bạn)!

Có chăng chỉ là mấy đứa ghen ăn tức ở hoặc là vợ của xếp bạn. Mà thế thì bạn càng cần phải đẹp!

Nếu bạn là phụ nữ, có thể bạn không tin. Nhưng đàn ông chúng tôi thực sự cảm thấy xui xẻo và mất hứng khi gặp phụ nữ “xấu”. Kiểu như, mới mờ sáng bước ra ngõ đã gặp ngay một cô tuổi đôi mươi, kéo lê xoèn xoẹt đôi dép, đầu tóc rối bời, quần áo nhếc nhác… Chữ “xấu” tôi để trong ngoặc kép và xin các bạn đừng hiểu đơn thuần theo nghĩa đen. Bạn không cần phải đẹp như tiên sa, toả sáng như thiên thần. Vì dù bạn có đẹp như tiên nhưng bạn đến chỗ đông người với một cái miệng hoặc một cái nách ngát hương thì lập tức bạn tự biến mình thành con vịt xấu xí. Ngược lại, có thể sinh ra bạn đã có ngoại hình khiếm khuyết, có thể bạn “không đẹp” theo một số tiêu chí sách vở nào đó… Nhưng bạn vẫn là người phụ nữ “đẹp” nếu bạn biết trân trọng những gì bạn có, tự tin(không lố bịch) và luôn hướng đến cái đẹp. Nói có thể bạn không tin, nhưng nếu xem những bức ảnh của cô đào Marilyn Monroe lúc còn chưa nổi tiếng, quá nửa phụ nữ thấy mình còn xinh hơn. Với cái nốt ruồi to ở vị trí được cho là khá vô duyên vào thời đó, nếu là một người bình thường có thể đã xoá bỏ nó. Nhưng Marilyn Monroe đã tự tin với nó và khiến cho cả thế giới thay đổi quan điểm, rồi cùng với những nỗ lực không ngừng, cô đã trở thành biểu tượng của sắc đẹp cho đến tận ngày hôm nay.

Lý do thứ hai là: làm cho mình đẹp hơn không quá khó như nhiều người vẫn hay nghĩ!

Sự thật là làm đẹp không quá phức tạp, không quá cầu kỳ và gian nan như bạn nghĩ. Không cần thiết phải bỏ ra hàng đống tiền và vài tiếng đồng hồ mỗi ngày để đắp đủ các thứ lên mặt, bôi đủ các thứ chẳng rõ nguồn gốc lên cơ thể để có làn da đẹp. Những thứ đó chỉ là những tác động ngắn hạn, không phải là giải pháp lâu dài. Điều gì sẽ xảy ra với làn da của bạn nếu bạn ngừng sử dụng nó? Cũng không loại trừ trường hợp có rất nhiều tác dụng phụ của nó chưa xuất hiện ngay thời gian đầu bạn dùng nó cho đến khi bạn phát hiện ra thì đã muộn. Muốn có một làn da đẹp(trừ những người mắc bệnh ngoài da mãn tính hoặc rối loạn nội tiết…), bạn cần có một chế độ ăn uống và nghỉ ngơi phù hợp. Không đến mức như các ngôi sao chuyên nghiệp, nhưng ít ra bạn cần hiểu thứ mình đang nhồi vào bao tử vốn khá nhạy cảm của mình là gì? Và đặc biệt đảm bảo cho mình một giấc ngủ ngon(không quá dài và không quá ngắn, chừng 6 tiếng mỗi ngày là vừa). Ngoài ra việc duy trì chế độ tập thể dục thường xuyên không những giúp cho chúng ta có một hình thể đẹp mà còn giúp chúng ta có một sức khoẻ tốt, một khả năng bền bỉ chống lại bệnh tật. Mà một người thường xuyên bệnh tật cũng không bao giờ có một làn da đẹp.

Cũng không nhất thiết phải bỏ ra mấy chục triệu đồng mỗi năm để mua thẻ tập nếu bạn chưa có đủ điều kiện kinh tế và thời gian. Để có một hình thể đẹp thì điều đầu tiên bạn cần khắc cốt ghi tâm là:

Trân trọng lấy cái hình thể bạn đang có ngay lúc này!

Có thể bạn sẽ cảm thấy buồn cười. “Tôi béo thế này có gì mà trân trọng?”, hoặc là “Tôi gầy ốm tong teo thế này có gì mà trân trọng?”.

Bạn cần nhớ rằng, với suy nghĩ đó, với cách bạn đang thả trôi con người bạn, thì chỉ một năm, thậm chí một vài tháng sau bạn sẽ lại mơ ước về hình thể của bạn lúc này! Vì thế bạn hãy trân trọng nó, đừng ghét bỏ nó! Và bạn hãy bắt đầu chiến dịch làm cho nó ngày một hoàn thiện hơn ngay từ ngày hôm nay! Ngay từ lúc này! Và với bất kỳ thứ gì bạn đang có sẵn! Một mẩu dây, một vài bậc cầu thang, một chiếc ghế, thậm chí là ngay chiếc giường bạn vẫn thường ngủ… với vài phút đồng hồ những khi bạn rỗi và cái bụng không quá no. Cách tập thế nào thì đã có cụ Google chỉ bảo tận tình miễn phí, tôi cũng không cần phải nói kỹ. Và nhảy dây hay nằm ngửa trên giường tập cơ bụng, cơ lưng thì rất đơn giản mà hiệu quả.
Tuy nhiên, nếu có thể thì bạn nên tập thể dục đều đặn mỗi ngày. Bạn tập môn nào cũng được. Erobick, võ thuật, khí công, yoga, thể dục nhịp điệu, chạy bộ, bơi lội… Miễn là bạn thấy phù hợp và cảm thấy hạnh phúc với nó.

Tuy nhiên đại đa phần những người chưa làm được đều có lý do là quá bận, thời gian không cố định được hoặc là không có tiền… Nếu vậy, bạn hãy bắt đầu bằng những thói quen tốt, gần gũi với cuộc sống hàng ngày mà không hề mất thời gian hay tiền bạc gì cả như:

Cố gắng đi bộ nếu quãng đường không xa và bạn không quá vội. Mỗi lần đi bộ bạn hãy cố gắng rảo bước thật nhanh, vươn dài bước chân hơn mức bình thường. Điều này nếu bạn để ý  sẽ thấy người phương Tây luôn luôn như vậy.

Khi đi cầu thang ít nhất bạn hãy bước 2 bậc một lần bước, nếu là thanh niên có thể nhảy lò cò, bước thụt lùi… Điều này cũng như nhảy dây, chạy bộ, rất tốt cho đôi chân, bớt nhão, bớt lồi lõm, săn chắc hơn. Và chắc chắn bạn sẽ cảm thấy rất vui vẻ, phấn khích khi làm được những điều chẳng giống ai như vậy.

Rồi những khi bạn nằm đọc sách, xem tivi hay mơ mộng về một anh chàng nào đó bạn cũng có thể tập được bằng nhiều tư thế khác nhau. Ví dụ như bạn có thể nằm ngửa, kê một chiếc gối cao, hai tay cầm sách đọc, duỗi thẳng hai chân và nâng lên lơ lửng cách mặt giường khoảng chừng gang tay. Giữ được càng lâu càng tốt!…

Nói thì dài, nhưng chung qui lại bạn nên nhớ rằng bản thân bạn vốn đã chứa đựng đầy đủ những yếu tố để đẹp rồi. Chỉ cần bạn cho nó một cơ hội để toả sáng ra ngoài, cho nó một cơ hội để phát triển mà thôi. Thật vậy, bất kỳ ai, chỉ cần “gọn gàng, sạch sẽ, thơm tho” là đã đẹp được một nửa. Duyên dáng, hay đơn giản hơn là “không vô duyên” là đã đẹp được ba phần tư. Thêm vào “hiểu biết, nhân ái” là đẹp toàn diện.

***

“Gọn gàng, sạch sẽ, thơm tho” thì thật dễ và ai cũng biết cách làm. Tuy nhiên cũng đừng vì sạch quá mà cả ngày cầm đũa đi gắp vi trùng trong khi chồng ngủ gật chờ cơm, và cũng đừng vì thơm mà mỗi khi chuẩn bị ra đường bạn lại giội lên cơ thể một nửa gáo nước hoa.

Để được duyên dáng có thể khó nhưng để “không vô duyên” khi chẳng mấy khó. Chỉ cần bạn đừng cười hở quá nhiều răng khi bạn có một hàm răng đen xỉn 3068. Bạn cũng không nên quá tự tin mặc quần shot cũn cỡn đến dự tiệc trong khi bạn sở hữu một cặp đùi ếch ộp với rất nhiều lúm đồng tiền trên đó.

Còn “hiểu biết, nhân ái” thì hãy để bạn tự mình suy xét và trở thành một người phụ nữ đẹp toàn diện cho đàn ông chúng tôi được thấy yêu đời hơn.

Cuối cùng xin nhờ mấy đức ông chồng những khi rảnh rỗi ngồi gỡ xơ rau muống dắt răng đừng nên trách vợ mình đoảng, mà hãy tự ngậm ngùi vì tạo hóa ban tặng cho hàm răng thưa. Và hãy lựa lời mà đọc to, rõ ràng cho vị hôn thê của mình nghe bài này nhé. Vì những phụ nữ lười làm đẹp cũng rất ít khi siêng đọc!

Hà nội, ngày 10 tháng 08 năm 2014

Phạm Phú Quảng

Đã đăng tại: http://hn.eva.vn/eva-tam/neu-muon-chong-yeu-chi-em-nen-doc-bai-nay-c66a193064.html


trong_nhan2_030814

Giây phút đăng quang của Nguyễn Trọng Nhân 

Cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia là một cuộc thi kiến thức dành cho lứa tuổi học sinh Trung Học Phổ Thông được nhiều học sinh trên cả nước mong đợi nhất. Là một chương trình truyền hình có rất nhiều người xem và đã sống được qua 14 năm, một kỷ lục hiếm có tại Việt Nam. Có lẽ do người Việt chúng ta vốn hiếu học, thêm vào đó phần thưởng và học bổng của chương trình là rất lớn so với những gì một học sinh mong đợi.

Tuy nhiên xét trên một vài khía cạnh nào đó thì phần thất bại của cuộc thi này là không thể chối cãi được.

Ngay từ ý tưởng cuộc thi là “leo lên đỉnh núi tri thức” cũng đã khiến người nghe cảm thấy ngớ ngẩn. Vì chẳng có ngọn núi nào tên là Olympia cả, mà chỉ có ngọn Olympus và Olympia chỉ là một địa danh tại Hy Lạp, nơi có các công trình văn hoá cổ đại.

Còn nói về công tác tổ chức cuộc thi thì với một cuộc thi chuyên về kiến thức quy mô như vậy nhưng có lẽ gần như năm nào trong phần thi quan trọng cũng có vấn đề gây tranh cãi. Năm thì câu hỏi đưa ra không có đáp án, năm thì câu trả lời của thí sinh đưa ra(tiếng Anh) phát âm sai vẫn được cho là đúng với lời bào chữa rất hồn nhiên của người dẫn chương trình là “Hầu hết người Châu Á đều mắc lỗi như vậy”, năm thì bị nghi ngờ là lộ đề, năm thì kiến thức trong sách giáo khoa và kiến thức của Ban cố vấn “lệch pha”… Và mới đây nhất là Olympia năm 14 cũng gây rất nhiều tranh cãi với câu trả lời của thí sinh Nguyễn Hoàng Bách ở phần thi Về đích.

Cuối cùng, mục đích quan trọng nhất của cuộc thi là tìm kiếm ra những mầm non tài năng để bồi dưỡng, hun đúc trở thành những nhân tài thực sự phục vụ, cống hiến cho nước nhà thì hoàn toàn thất bại. Bởi lẽ cho đến nay, trong tất cả những nhà vô địch(những người đã thành tài), chỉ có duy nhất một người đang sống và làm việc tại Việt Nam. Những người còn lại sau khi học tập, nghiên cứu tại nước ngoài xong, cũng như hầu hết các du học sinh Việt Nam đã không chọn trở về nữa(chỉ trừ những du học sinh là con các đại gia hoặc con các quan chức, họ cần phải trở về phụ giúp bố mẹ tiêu bớt tiền).

Vậy nguyên nhân tại sao những nhà tri thức trẻ của chúng ta lại lựa chọn cho mình con đường mà đại đa số người Việt cảm thấy tiếc nuối như vậy?

Chẳng lẽ họ không có máu đỏ da vàng? Hay họ chẳng phải là con Hồng cháu Lạc?

Để tìm câu trả lời cho vấn đề này, tôi sẽ dẫn bạn đi dạo một vòng qua một vài minh chứng thực tiễn rất gần gũi với chúng ta. Và sau đó, bạn sẽ là người đưa ra câu trả lời chính xác nhất.

***

Quãng chừng năm 2009 tôi phụ trách một gói thầu thi công đường miền núi tại xã Phước Kim, huyện Phước Sơn, tỉnh Quảng Nam. Một nơi đúng nghĩa “khỉ ho cò gáy”. Đến sóng điện thoại di động cũng chưa hề có. Mỗi lần mưa lớn thì không có phương tiện qua sông, phải chờ nước rút thì mới có bè kéo dây đưa qua.

Chúng tôi đóng đại bản doanh ở gần Trường Tiểu Học Phước Kim(tên trường có thể không chính xác). Cơ sở vật chất của ngôi trường cũng không đến nỗi tệ. Cũng có nhà ngói, nhà mái bằng. Nhưng đời sống vật chất lẫn tinh thần của các giáo viên trẻ ở đây thì quả là đáng thương. Có những cô giáo tuổi chỉ ngoài đôi mươi, vừa mới tốt nghiệp, về công tác tại đây với mức lương từ 600.000 đến 800.000 đồng mỗi tháng, tức là bằng khoảng 1/3 lương của một người đi làm tại một quán bia(không phải bia ôm) hay quán cà phê tại thành phố Tam Kỳ với trình độ học vấn tốt nghiệp vỡ lòng. Số tiền ít đến mức để đảm bảo cuộc sống, họ chẳng dám mua cả băng vệ sinh cá nhân…

***

Đó là chuyện của những người chịu trách nhiệm chăm sóc, nuôi dưỡng những nụ mầm cho thế hệ tương lai. Còn một giai đoạn khác cũng rất quan trọng trong quá trình đào tạo là đại học.

Hiện nay tôi sống gần một trường đại học quan trọng và uy tín bậc nhất của cả nước là trường Đại Học Bách Khoa Hà Nội, nơi sẽ đào tạo ra rất nhiều nhân tố nòng cốt cho sự phát triển của đất nước. Và tôi được biết rằng, một giáo viên mới đi dạy đại học sẽ có hệ số lương 2,9 cộng thêm các phụ cấp khác thì sẽ có mức lương gần bằng một bảo vệ trông xe ở chợ Hôm. Tức là vào khoảng dưới 4 triệu đồng chưa tính thuế. Còn một giờ dạy ngoài định mức qui định được tính tiền công là 45.000 đồng. Số tiền này chưa bằng tiền học phí mà bố mẹ một bậc tiểu học phải đóng cho một giờ học thêm của con mình với một giáo viên có trình độ ngớ ngẩn nào đó và cũng chỉ mới bằng mức tiền công của một gia sư tiểu học hạng bét.

Còn để hướng dẫn một đồ án tốt nghiệp đại học cho sinh viên(trong suốt ba tháng liền) với biết bao công sức cùng chất xám(với những giáo viên tâm huyết với nghề), giáo viên sẽ được hưởng tổng cộng số tiền bằng một nửa, thậm chí một phần tư số tiền một cô tiếp viên nhận được sau vài giờ ngồi rót bia cho một anh nông dân vừa nhận tiền đền bù ruộng. Đúng 500.000 đồng!

Và những giáo viên này, nếu cố gắng liên tục thì sau khoảng 30 năm cống hiến sẽ được về hưu với mức lương khoảng chừng 3,5 triệu đồng(theo cách tính lương và bảo hiểm bây giờ). Tức là nếu suốt 30 năm đó người này đừng đóng bảo hiểm mà lấy phần tiền bảo hiểm đó đi gửi ngân hàng thì kể cả lãi mẹ đẻ lãi con, chắc chắn mỗi tháng người này sẽ được hưởng ít nhất bằng ba, bốn lần như vậy, và khi người này từ bỏ cuộc sống tươi đẹp này mà đi thì số tiền đó vẫn không mất đi. Con cháu họ vẫn được hưởng.

***
Tôi lại được biết một tiến sỹ trẻ tuổi người người Việt, tốt nghiệp tại đại học Oxford về sống tại Việt Nam nhưng đã được một số trường đại học tại Nhật Bản mời giảng dạy. Anh được chu cấp đầy đủ chi phí đi lại, ăn ở và được hưởng mức lương không dưới 10.000 USD/tháng.

***

Và người cuối cùng tôi nhớ đến là một người bạn học chung từ thuở bé với tôi, người đã từng đưa vinh quang về cho tổ quốc qua những giải thưởng quốc tế. Người mà nếu ở một quốc gia tiên tiến khác, chắc chắn đã trở thành một người rất có ích cho xã hội, và đương nhiên sẽ được trọng vọng, được có một cuộc sống khá giả…

Nhưng bạn tôi, một công chức hạng xoàng, vẫn ngày hai bữa cặm cụi đi về, vẫn cần mẫn toát mồ hôi mỗi khi con gọi tiền học, vẫn miệt mài giật mình mỗi khi đến hạn đóng tiền nhà, vẫn cẩn thận cắm thùng thật kỹ càng để chiếc quần xịp rách cạp mới mặc chừng một giáp không bị lòi ra ngoài…

Và tôi, một người vô cùng yêu nước, mỗi khi gặp nó vẫn thường hỏi nó rằng:

Tại sao ngày đó mày không học ở nước ngoài rồi ở luôn bên đó cho sướng?

Hà nội, ngày 12 tháng 08 năm 2014

Phạm Phú Quảng

Đã đăng tại: http://hn.eva.vn/eva-tam/vi-sao-nha-vo-dich-olympia-mot-di-khong-tro-lai-c66a191668.html


nu-sinh-18-tuoi-chet-sau-10-ngay-nhin-an-giam-can-1efc48

Kỳ trước chúng ta đã nói tới sự việc một người chết rất đáng tiếc do nhịn ăn và các khẳng định mang tính cảm quan của giới chuyên môn trong lĩnh vực y tế rằng “Thanh lọc cơ thể bằng cách nhịn ăn là phản khoa học!”.

Điều này cũng không mấy kỳ lạ khi gần như tất cả các nhà chuyên môn của chúng ta, những người phát biểu kia đều được đào tạo theo tây y, còn đa số những phương pháp thanh lọc, nhịn ăn mà các vị đang nói đến… lại được nghiên cứu bởi những người phương Đông và trên cơ sở triết học, kiến thức y học của phương Đông.

Sự không thống nhất trong nhiều quan điểm về y học của phương Tây và phương Đông thì ai cũng có thể nhận thấy. Chỉ có điều hiếm khi có lời giải đáp thỏa đáng, và lâu nay chúng ta vẫn chấp nhận như vậy.

Phương Tây chú trọng bề nổi, phần ngọn. Họ chú trọng tập luyện sức mạnh là những môn thể thao cơ bắp. Là thứ sức mạnh phàm tục. Họ chữa bệnh bằng cách dùng thuốc, dùng virus hoặc cắt bỏ… Bạn không tin thì bạn cứ thử giả vờ đau bất kỳ một bộ phận nào đó trên cơ thể rồi vào bất kỳ một bệnh viện tiếng tăm nào mà trình bày. Đảm bảo chỉ một lúc sau sẽ có người nọc bạn ra tiêm cho dăm bảy mũi và kê thêm một danh sách thuốc tây còn dài hơn mặt mấy ông buôn bất động sản bây giờ. Và nếu như bạn có lỡ đau dạ dày thì khi vào viện cũng cần trình bày thật to, rõ và chậm rãi. Bởi vì rất có thể bạn sẽ phải ra về với một quả thận nằm lại trên bàn mổ.

Mới đây, con anh bạn tôi đi xe đạp ngã, đưa vào một bệnh viện đang rất hót ở Hà Nội. Được chụp chiếu kỹ càng và về nhà với một cánh tay bó bột to đùng đeo lủng lẳng trên cổ. Đên ngày hôm sau không thấy con kêu đau gì, anh bạn tôi mới đem tấm phim chụp đi nhờ một người quen là bác sỹ chẩn đoán hình ảnh xem giúp. Anh này xem đi xem lại rồi nói cháu chẳng sao cả, nếu có đau thì chỉ là bong gân sơ sơ thôi…

Còn phương Đông thì sao?

Phương Đông chú trọng đến cái cội rễ, cái gốc, là phần bên trong. Họ thiền, họ luyện khí để phát huy tối đa nội lực bản thân. Sức mạnh họ có được là thứ sức mạnh thần tiên. Họ chữa bệnh bằng cách tái lập sự cân bằng âm dương trong cơ thể con người, coi trọng và kích thích nội lực tự sinh để chống chọi với bệnh tật.

***

Vì vậy chuyện các nhà chuyên môn trong ngành y khẳng định các phương pháp trên phản khoa học và khuyến cáo chúng ta không nên áp dụng có vẻ là thiếu cơ sở. Vấn đề là bạn cần xác định rõ mục tiêu của mình, tìm hiểu cho thật kỹ rồi hãy đưa ra quyết định phù hợp.

Hiện nay rất nhiều bạn trẻ thực hiện phương pháp thanh lọc cơ thể 12 ngày, hoặc detox 10 ngày để giảm cân. Thực ra như vậy là không đúng. Vì tác dụng chính của nó là thanh lọc cơ thể. Tất nhiên nhịn cả chục ngày thì chắc chắn sẽ giảm cân. Ít thì 2-3 cân, nhiều thì 8-10 cân. Nhưng nếu bạn không kết hợp luyện tập và ăn uống có khoa học thì bạn sẽ lại tăng cân như cũ.

Còn nếu như mục tiêu của bạn là thanh lọc cơ thể thì bạn nên tìm hiểu thật kỹ, nắm thật chắc phương pháp và yên tâm mà thực hiện. Vì những lợi ích của nó đưa lại là nhiều vô kể, không thể nói hết được trong một vài dòng.

Ngoài những cái lợi hữu hình có thể nhìn thấy ngay như khỏi một bệnh nào đó, hay cái cảm giác được trải nghiệm bản thân, còn có vô số những cái lợi vô hình từ hệ quả của việc nhịn ăn. Như có người bỏ được rượu bia, có người bỏ được thuốc lá, có người bỏ được thói ăn vặt, có người bỏ được tật ăn nhiều. Nguyên nhân là việc rượu bia đa phần do thói quen, do thích giao lưu, nể bạn bè đối tác, ham vui… Thuốc lá hay các thói xấu kia cũng vậy. Bản chất chẳng ai thích gì nó cả. Chỉ vì chúng ta luôn bị cám dỗ, luôn tìm ra cái cớ để tiếp tục. Nói chung chúng ta không đủ bản lĩnh để từ bỏ nó mà thôi.

Nhưng khi bạn đã nhịn ăn được tới cả chục ngày, bạn đã vượt qua sự cám dỗ khủng khiếp của thức ăn, khi bạn đã trải nghiệm cảm giác một mình ngồi ôm chai nước chanh thưởng thức mùi chả chó bia hơi phả ra từ mồm lũ bạn thân đang ngồi bàn tán về sự ngu ngốc của bạn thì tự nhiên bản lĩnh của bạn đã được nâng lên một tầm cao hiếm có. Và khi quay lại cuộc sống đời thường, bạn sẽ làm được nhiều việc còn khó khăn gấp trăm lần chuyện bỏ thuốc lá!

Chuyện giảm cân cũng vậy. Chúng ta thường không giảm cân được là do chúng ta không kiên trì tập luyện, chúng ta không giữ mồm miệng khi ăn, chúng ta ăn cho đến tức thở mỗi khi thấy ngon, chúng ta thích ngủ nhiều… Nói chung chúng ta không đủ bản lĩnh để giảm cân!

Nhưng nếu bạn đã thanh lọc cơ thể thì khác.

Bạn đang thừa khoảng 20kg. Sau quá trình thanh lọc cơ thể bạn giảm được 5kg và sau vài ngày ăn lại bạn tăng trở lại 2kg. Không đáng kể so với thứ bạn cần. Nhưng tôi đã chứng kiến rất nhiều người tiếp tục giảm cân trong những tháng tiếp theo. Đặc biệt có người từ 93kg giảm xuống 88kg sau quá trình thanh lọc. Nhưng 6 tháng sau đã giảm chỉ còn 73kg và giữ nguyên như thế cho đến bây giờ(2 năm nay). Nguyên nhân là sau quá trình nhịn ăn người này đã không còn thèm ăn nhậu như trước nữa. Mỗi lần ăn nhậu lại nghĩ đến mình vừa mới mất công thanh lọc nên kiềm chế lại. Rồi thấy mình khoẻ ra nên tập thể thao đều hơn, nhờ vậy người cứ ngót dần. Săn chắc hơn, đẹp hơn… Quá trình cứ thế tiếp diễn ngày một tích cực cho đến tận bây giờ.

Vậy nên, việc thanh lọc cơ thể, tuyệt thực chữa bệnh, hay việc áp dụng các phương pháp để giảm cân mà đã nhiều người thực hiện, tôi nghĩ đều có cơ sở khoa học và đều đưa lại những lợi ích thiết thực cho người áp dụng. Có chăng tác hại duy nhất là có nhiều khả năng bạn sẽ phải tốn kha khá tiền để mua lại toàn bộ quần áo mới.
Chỉ có điều bạn cần tìm hiểu, tham khảo thật nhiều, thật kỹ trước khi thực hiện. Đừng vội vàng, vì tôi biết bạn có khá nhiều thời gian.

Nếu không bạn đã chẳng đọc tới đây!

Hà nội, ngày 03 tháng 08 năm 2014

Phạm Phú Quảng

Đã đăng tại: http://hn.eva.vn/eva-tam/thanh-loc-co-the-la-phan-khoa-hoc-ky-2-c66a190605.html


ddn

Bác sĩ Đỗ Đức Ngọc

Gần đây rộ lên phong trào Detox, nhịn ăn, chỉ uống nước trái cây và phương pháp thanh lọc cơ thể bằng cách nhịn ăn, chỉ uống nước chanh đường 12 ngày của bác sỹ Đỗ Đức Ngọc(một bác sỹ, khí công sư sống ở nước ngoài). Dư luận khen chê nhiều vô số. Đỉnh điểm là vào ngày 7/7 vừa qua, một cô gái đã chết do nhịn ăn để giảm cân. Thực ra cũng chẳng có nguồn tin chính xác nào nói về phương pháp cô đã áp dụng. Bác sỹ chỉ nói rằng cô đã chết não khi đưa đến bệnh viện. Và rồi hàng loạt chuyên gia, các nhà khoa học trong ngành y lên tiếng chê bai, cho rằng những phương pháp đó là phản khoa học và cảnh báo mọi người không nên áp dụng.

Tôi là người ham đọc, ham tìm hiểu khám phá. Cách đây hơn 2 năm do một cơ duyên tôi đã tìm hiểu khá kỹ càng các phương pháp Tuyệt thực, Tiết thực, trong đó có Detox, Low Carb, Oshawa, Thái Khắc Lễ,  Ngô Thành Nhân, thanh lọc cơ thể 12 ngày của bác sỹ Đỗ Đức Ngọc, phương pháp nhập thất 7 ngày của giáo sư Phạm Văn Chính. Ngoài ra còn có một số người nhịn ăn và ngồi tụng kinh, niệm Nam mô A Di Đà Phật, niệm Nam mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quán Thế Âm Bồ Tát…

Sau đó tôi đã quyết định áp dụng phương pháp thanh lọc cơ thể 12 ngày của bác sỹ Đỗ Đức Ngọc. Qua 2 năm áp dụng, mỗi năm 1 lần(không như mấy bài báo nói là mỗi năm 2 lần), lần đầu 14 ngày, lần sau 12 ngày(vì lần sau cơ thể sạch nhanh hơn) tự tôi cảm nhận được những lợi ích mà nó đưa lại là nhiều vô kể. Cũng từ đó, những người trong gia đình tôi, bạn bè tôi, rất nhiều người đọc được bài viết của tôi đã nhờ tôi hướng dẫn và đa phần thực hiện thành công(cũng có một vài người sau 7-9 ngày thì phải ngừng do không chịu nổi nước chanh nữa, cứ uống vào là nôn ngay). Tất cả những người này đều đã rất hoan hỉ báo cho tôi nhiều tin vui. Người thì khỏi được bệnh này, người khỏi bệnh khá. Có người đã khỏi được bệnh đau đầu và ấn tượng nhất là có người bị viêm đường tiết niệu chữa nhiều năm không khỏi cũng đã khỏi hoàn toàn sau quá trình thanh lọc. Người thì từ đó ngày một mạnh khoẻ hơn, người lại thoát được cảm giác stress nặng nề trước đó, người thì huyết áp trở lại như một người bình thường mặc dù trước đó bị bệnh thấp huyết áp(nhưng không quá thấp) cũng có người giảm được cân, có người gầy quá lại tăng được cân, có người bỏ được thuốc lá thành công sau gần 30 năm hút, có người bỏ được tật ăn nhậu bừa bãi…

***

Quay lại vấn đề, vậy các phương pháp này là khoa học hay phản khoa học? Và tại sao lại có người chết do thực hiện những phương pháp này?

Trước hết tôi phải khẳng định chắc chắn rằng:

Tất cả những phương pháp này đều đã có rất nhiều người áp dụng!

Hàng nghìn, hàng triệu, thậm chí hàng nhiều triệu người. Trong đó có rất nhiều thành phần, tầng lớp khác nhau, nhưng chắc chắn tỷ lệ người có học thức, tầng lớp thượng lưu tham gia áp dụng là rất cao. Những người nông dân hoặc thuộc tầng lớp lao động sẽ khó mà quan tâm đến vấn đề này. Ngoài ra có rất nhiều ca sĩ, người mẫu, siêu sao… có trong tay hàng tỷ USD và bản thân họ cũng đáng giá hàng tỷ USD. Chẳng lẽ họ lại cẩu thả đến mức thực hiện một việc khó khăn, liên quan đến cả tính mạng của mình mà không tìm hiểu xem nó có cơ sở khoa học hay không ư?
Vậy nên chúng ta đừng vội nói nó phản khoa học. Có chăng chỉ là người thực hiện không chịu tìm hiểu kỹ càng nên làm sai. Không biết cách ứng phó với những tình huống bất ngờ xảy ra trong quá trình thực hiện. Ví dụ như những người có bệnh huyết áp quá thấp(người chỉ hơi thấp hoặc hơi cao vẫn làm được), tiểu đường hay tiền sử có bệnh tim nguy hiểm… Và trong quá trình thực hiện phải thường xuyên kiểm tra huyết áp. Nếu hơi cao phải uống chua hơn, nếu hơi thấp phải uống ngọt hơn. Rồi nếu thấy bồi hồi, hồi hộp quá hay choáng váng thì phải tập trung hít thở sâu để cân bằng lại…

Điều đáng buồn, đáng lên án nhất là các nhà chuyên môn, những người tự xưng là nhà khoa học của chúng ta thường không chịu nghiên cứu tìm tòi. Có những người có lẽ hằng năm chẳng đọc lấy một cuốn sách hay một tập tài liệu chuyên môn mới mẻ nào. Khi cả thiên hạ ầm ầm rủ nhau tham gia một trào lưu nào đó thì cấm có ai hé lời rằng “Không nên làm!”, “Không được làm!”. Thế nhưng khi có người tử vong thì họ ầm ầm tranh nhau nói. Họ nói cứ như thể họ mới là chân lý, trong khi đến bản thân họ, nhiều người cũng chẳng phân biệt được thế nào là Detox, thế nào là thanh lọc cơ thể của bác sỹ Đỗ Đức Ngọc?

Trên thực tế, phương pháp thanh lọc cơ thể 12 ngày của bác sỹ Đỗ Đức Ngọc, phương pháp nhập thất của giáo sư Phạm Văn Chính hay phương pháp tuyệt thực chữa bệnh của tiên sinh Oshawa đều bắt nguồn từ những nghiên cứu y học của phương Đông. Tiên sinh Oshawa phát minh ra phương pháp thực dưỡng của ông là dựa trên nguyên lý mà ông gọi là “Nguyên lý nhất nguyên phân cực”. Là Âm và Dương.

Chúng ta đều biết, phương Đông có một nền tảng kiến thức về y học rất sâu xa mà phương Tây chẳng thể nào thấu hiểu được. Như cách giữ gìn, bảo vệ sức khoẻ bằng cách ăn uống sinh hoạt thuận theo thuyết Âm Dương Ngũ Hành và chú trọng đến luật Nhân Quả Báo Ứng hoặc là việc luyện khí của Ấn Độ, Trung Hoa, Nhật Bản, Việt Nam… Và giữa phương Đông và phương Tây có rất nhiều quan điểm khác nhau, thậm chí hoàn toàn trái ngược nhau như việc con người nên uống ít nươc hay nhiều nước?

Nếu bạn chỉ đọc báo và nghe các bác sỹ, các nhà khoa học trong ngành y của chúng ta nói thì chắc chắn là phải uống thật nhiều. Nào là để bài tiết, đào thải chất độc, nào là để đẹp da, nào là chống sỏi thận, nào là giảm căng thẳng, nào là tốt cho tiêu hoá… Rồi trước khi đi ngủ nên uống thêm một cốc nước. Và nếu mắc tiểu thì phải đi ngay kẻo sỏi thận.

Nhưng những gì các thiền sư phương Đông và tiên sinh Oshawa nói lại hoàn toàn ngược lại. Con người nên uống càng ít nước càng tốt. Chỉ uống khi thấy khát thực sự và uống chỉ đủ hết khát mà thôi. Mỗi ngày chỉ nên đi tiểu tối đa 4 lần đối với đàn ông và 3 lần đối với phụ nữ.

Thực tế ai đúng? Ai sai? Tôi không dám khẳng định. Nhưng theo thống kê thì tuổi thọ của những người làm việc trong ngành y tế(Tây y) là thấp nhất và những người sống thọ nhất, minh mẫn nhất là những người luyện khí theo phương pháp của phương Đông.

Bản thân tôi cũng uống rất ít nước nhưng da vẫn luôn luôn rất đẹp và tôi tin rằng da đẹp không phải do uống nhiều nước.

(Còn nữa)

Hà nội, ngày 02 tháng 08 năm 2014

Phạm Phú Quảng

Đã đăng tại: http://hn.eva.vn/eva-tam/thanh-loc-co-the-la-phan-khoa-hoc-ky-1-c66a190533.html

 

RẰM THÁNG BẢY

Posted: Tháng Tám 10, 2014 in Uncategorized
Thẻ:

cau-chuyen-khong-chiu-buong-xa-chet-thanh-nga-quy-15462_200x200

Ngạ quỷ

Mỗi năm đến ngày này mình hay nhớ tới mấy câu trong bài thơ Chiêu hồn mà bác Vũ Bằng nhắc nơi cuốn “Thương nhớ mười hai”, chương nói về tháng bảy.

Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt,

Toát hơi may, lạnh buốt xương khô.

Não người thay, buổi chiều thu

Hoa lau nhuốm bạc, lá ngô rụng vàng…

***

Vào ngày rằm tháng 7, lễ Vu Lan, tết Cô Hồn(xá tội vong nhân) mỗi gia đình người Việt chúng ta đều cúng và có thể là rất to. Tuy nhiên chẳng phải ai cũng hiểu rõ về những tích này, và cũng chẳng phân biệt được hai ngày này.

7854785

Các cõi

Lễ Vu Lan báo hiếu theo sách Phật giáo “Mục Liên cứu mẫu kinh diễn âm”, kể lại tích tôn giả Mục Kiền Liên sau khi học được nhiều phép thần thông đã dùng mắt thần tìm mẹ, tìm khắp trời, đất không thấy, tìm đến địa ngục, đến tầng sâu nhất thấy mẹ mình trong hình hài ngạ quỷ(quỷ đói). Ngài bèn mang cơm xuống dâng mẹ. Bà Thanh Đề(mẹ tôn giả Mục Kiền Liên) đói lâu quá, lúc cầm bát cơm đã dùng hai tay che miệng bát ăn để khỏi bị các cô hồn khác giành. Vì vậy bát cơm đã biến thành lửa đỏ. Mục Kiền Liên không cứu được mẹ quay về thỉnh Đức Phật. Đức Phật chỉ rằng “Hãy chuẩn bị thỉnh chư tăng và khấn lễ vào ngày rằm tháng 7”. Nhờ vậy Mục Kiền Liên đã cứu được mẹ. Từ đó ngày rằm tháng 7 được gọi là ngày Vu lan báo hiếu.

***

Còn ngày Xá tội vong nhân bắt nguồn từ tích câu chuyện giữa tôn giả A Nan(em họ của Phật và là người rất gần gũi với Đức Phật, nhớ hầu hết những gì Phật nói) và một ngạ quỷ.

Có một buổi tối, A Nan gặp một con ngạ quỷ thân thể khô gầy, cổ nhỏ mà dài, miệng nhả ra lửa. Quỷ cho biết rằng ba ngày sau A Nan sẽ chết và sẽ luân hồi vào cõi ngạ quỷ như nó. A Nan sợ quá, bèn nhờ quỷ bày cho cách tránh khỏi. Quỷ đói nói: “Ngày mai ông phải thí cho bọn ngạ quỷ chúng tôi mỗi đứa một hộc thức ăn, lại vì tôi mà cúng dường Tam Bảo thì ông sẽ được tăng thọ mà tôi đây cũng sẽ được sanh về cõi trên”. A Nan đem chuyện bạch với Ðức Phật. Phật bèn đặt cho bài chú gọi Là “Cứu Bạt Diệm Khẩu Ngạ Quỷ Ðà La Ni”, đem tụng trong lễ cúng để được thêm phước. Sau này gọi lễ cúng này là Phóng diệm khẩu, là cúng để bố thí và cầu nguyện cho loài quỷ đói miệng lửa, lâu dần thì hiểu rộng ra và trại đi thành cúng cô hồn, tức là cúng thí cho những vong hồn vật vờ không nơi nương tựa vì không có ai là thân nhân trên trần gian cúng bái.

Ai muốn biết rõ hơn thì tìm Thương nhớ mười hai đọc nhé.

Hà nội, ngày 09 tháng 08 năm 2014

Phạm Phú Quảng