Archive for Tháng Sáu, 2014

DÂN GIAN, QUAN THAM!

Posted: Tháng Sáu 30, 2014 in Uncategorized
Thẻ:

20140327152217-2Dân gian thì đúng rồi. Không những nước mình mà đến Trung Quốc, một nước rất quyết liệt trong việc triển khai thực thi luật pháp cũng không tránh được chuyện dân gian.

Cách đây lâu lắm rồi, mình có nghe một thằng bạn đi Trung Quốc về kể chuyện. Rằng ở bên đó(nơi nó đi) người vi phạm giao thông không bị phạt tiền. Mà hễ bị bắt vi phạm chỗ nào thì đứng vào một vị trí qui định nào đó bên đường, tay cầm cây cờ vi phạm giơ cao cho đến khi họ bắt được người khác vi phạm trong đoạn đó thế vào thì được tha. Nếu không có ai vi phạm thì đứng cho hết ngày.

Mình thấy cũng hay, vừa trong sáng lại công bằng. Nó trong sáng ở chỗ không cần đút lót, cứ chịu khó đứng là được. Cùng lắm là đứng cho hết ngày. Và nó công bằng ở chỗ nếu ông nghèo, ông là công nhân đi làm 100.000 đồng/1 ngày công thì có đứng cả ngày cũng chỉ mất 100.000 đồng. Còn ông giàu như Bill Gates hay Warren Buffett, mỗi giây làm ra 300 USD thì chỉ cần đứng 1 giờ thôi cũng mất cả một gia tài… Tức là rất hợp túi tiền người vi phạm!

Mình đưa ý này nói với thằng bạn mình. Nó bảo rằng hay thì có hay nhưng cũng có cái dở. Đó là từ khi áp dụng chế tài này thì dân ở đó có thêm nghề mới. Nghề đứng thuê. Nghĩa là bạn cứ vi phạm thoải mái, bốc máy alo sẽ có thằng khác chạy đến đó đứng tè vào chân cảnh sát giao thông bảo rằng “Tao vừa vượt đèn đỏ! Bắt tao đi!”. Và tức khắc bạn được giải phóng sau khi trả cho thằng đang kéo khóa quần kia một khoản không mấy đắt. Cũng vì thế mà số người vi phạm giao thông chẳng những không giảm xuống mà còn tăng lên gấp đôi.

Dân có tham hay không?

Rất tham!

Cách đây gần chục năm, mình vào Đà Nẵng có công chuyện. Mình cực kỳ ngạc nhiên với sự đổi thay ở đây. Năm 1994 mình vào thì thành phố Đà Nẵng còn rất lèo tèo. Mình còn nhớ mãi là mấy cái bục giao thông đặt ở ngã ba, ngã tư đường là mấy cái Chum, cái vại sành đổ bê tông vào trong, quét vôi bên ngoài. Đường nhỏ, vỉa hè nhỏ, không có nhà cao tầng… So với thành phố Vinh thì còn là đàn em khá xa. Vậy mà 10 năm sau mình nhận không ra Đà Nẵng. Nhà cao tầng, trung tâm thương mại to đẹp, đường phố rộng rãi khang trang… vượt xa hẳn thành phố Vinh. Và đặc biệt rất đông vui nhưng rất yên bình. Ô tô, xe máy để ngoài đường không sợ trộm cắp, chỗ đông người không sợ móc túi, không thấy hút chích dặt dẹo, không thấy ăn xin, đánh giày, bán báo, vé số dạo… Ra bãi biển thì không bị nhà hàng chặt chém, chèo kéo khách, không bị trẻ con đấm lưng mời mua kẹo cao su và cò mồi gái…

Hỏi ra mới biết đó là do chính sách năm không của bác Thanh(Không hộ đói, không mù chữ, không lang thang xin ăn, không ma túy, không giết người cướp của). Mình quá khâm phục bác này. Chỉ trong một vài năm thôi mà làm được những điều gần như không tưởng, mà lại ở Việt Nam hẳn hoi. Thầm nghĩ giá mà cứ 5 tỉnh lại có một bác lãnh đạo như thế này thì chẳng mấy chốc chúng ta lại có trà sâm Tyết Sơn để rửa tay và táo khô Giang Nam để nút lỗ mũi của chú em Tung Quớ cống tiến.

Đến khi tìm hiểu thêm mới thấy cái công cuộc triển khai được cái “5 không” này nó khó khăn vô cùng. Chỉ đơn giản là để cấm ăn xin bán dạo thì Đà Nẵng đã treo phần thưởng nóng 200.000 đồng(hình như thế) cho người dân nào phát hiện ăn xin và báo vào đường dây nóng cho chính quyền. Riêng hành động dũng cảm này của chính quyền bác Thanh thôi cũng chưa bao giờ thấy ở đâu dám làm. Nhưng cũng từ đó ở đây có thêm nghề báo ăn xin. Tức là cứ xua một đứa trẻ đi ăn xin xong mình alo và có 200.000 đồng.

Thế đấy, dân thì rất tham! Nhất là của dễ kiếm, kiếm nhanh càng dễ tham.

Và có lẽ vì dân tham nên gần đây lãnh đạo nhà ta đang cân lên cân xuống mức thưởng cho “kẻ” tố cáo tham nhũng. Để đánh vào lòng tham của người dân, nghe đâu rằng mức thưởng có thể lên đến 10 tỷ đồng. Nếu không phải thuế má, từ thiện, công đức, đấm bóp, chia chác cho người duyệt… thì đây là một mức rất mừng cho những kẻ liều lĩnh dám chống tham nhũng!

Từ trước, mức thưởng cao nhất cho hành động tố cáo tham nhũng hình như chỉ có 5 hay 10 triệu đồng gì đó mà theo báo cáo của Thanh tra Chính Phủ thì đa số các vụ tham nhũng được phát hiện nhờ báo chí và những người dân kém hiểu biết, thiếu thốn quyền hành lẫn trang thiết bị hiện đại tố cáo. Nếu lần này con số tăng lên cả ngàn lần có lẽ sẽ chẳng còn cơ hội cho Ban chỉ đạo TW về phòng chống tham nhũng và các cơ quan phòng chống tham nhũng khác(được trang bị thừa mứa quyền hành lẫn trang thiết bị hiện đại) thể hiện khả năng phát hiện tham nhũng của mình nữa.

Vậy quan có gian không?

Quan tham thì không cần phải nói nữa.

Nhưng theo mình, nếu tham mà không gian thì không thể nhũng được! Quan chắc chắn phải rất gian mới nhũng được!

Thử nghĩ mà xem, nếu quan không gian thì tại sao bao lần ODA Nhật Bản, một nguồn vốn được giám sát chặt chẽ đến vậy lại bị rút lõi, bị chia chác? Không gian sao bao nhiêu nguồn vốn khác chắc chắn quản lý lỏng lẻo và thô sơ hơn nhiều lại đều được báo cáo là “trong sạch”?

Hay tại quan tham chúng ta thích làm việc khó?

Thôi, mình vốn không có điều kiện để tham, mà theo nguồn tin mật báo rất đáng tin cậy của mấy bạn xe ôm Ba Đình thì ở khu vực gần lăng Bác có nhiều kẻ đang tham nhũng, mình phải gác bút đi rình thôi! Biết đâu lại có vài tỷ đút lót kiếm cái chức quan để còn tham!

Hà Nội, ngày 30 tháng 06 năm 2014

Phạm Phú Quảng

TIỄN MỘT NGƯỜI

Posted: Tháng Sáu 13, 2014 in Uncategorized
Thẻ:

dam-cuoi-chuot-tranh-truyen-dan-gian-viet-nam

Ừ thôi em nhỉ, vậy là thôi!

Ân ái hôm nao cũng hết rồi

Một chuyến xe hoa mừng tiễn biệt

Đưa người tới chốn chẳng còn tôi

Ừ thôi em nhỉ, về bên đó!

Nhớ tới làm chi một kẻ tồi

Rượu cũ còn nồng trong ký ức

Đêm buồn dốc chén, một mình tôi!

Hà nội, ngày 30 tháng 04 năm 2014

Phạm Phú Quảng

Viết cho N.T.K.H

VỞ DIỄN

Posted: Tháng Sáu 13, 2014 in Uncategorized
Thẻ:

tkckc_45

Tình người bạc bẽo giữa nhân gian

Diễn mãi mà sao chẳng hạ màn?

Kẻ mạnh vào vai tuồng kép lớn

Lâu nhâu lớp lớp đóm theo tàn

Cu đen nheo nhóc đè nhau ngóng

Bệ vệ ông trời tựa ghế loan

Cái khó xe duyên cùng kẻ thiện

Chi bằng kiếm lấy một đồng quan!

Lạng Sơn, ngày 19 tháng 11 năm 2013

Tú Mu


vay Trong loạt bài viết này mình không đề cập đến việt tập thể dục nhằm một mục đích chuyên sâu nào đó như: giảm cân, giảm eo, to ngực, săn đùi, chắc mông,… thành một Rambo, một Commando,… hay một mục đích tương tự nào khác. Mà mình chỉ muốn nói rằng: Tập thể dục và thường xuyên là điều cần thiết cho cuộc sống của bất kỳ ai! Còn cách tốt nhất để giảm béo là khi chưa béo hãy đừng để mình béo, cách làm nhỏ eo tốt nhất là đừng bao giờ để nó to…

Phần 1: https://phamphuquang.wordpress.com/2014/06/01/tap-the-duc-phan-1/

Phần 2: https://phamphuquang.wordpress.com/2014/06/03/tap-the-duc-phan-2-vi-sao-nguoi-ta-tap-the-duc/

“Nội lực tự sinh”, theo mình hiểu là nguồn sức mạnh vô hình, những khả năng đặc biệt ẩn sâu trong tiềm thức của mỗi chúng ta. Nó được phát huy hoặc trỗi dậy nằm ngoài sự dự đoán của chúng ta, nó hoàn toàn không nằm trong sự điều tiết của chúng ta. Niềm tin là một trong những nhân tố hữu hiệu có thể đánh thức được tiềm thức con người. Ngoài ra còn những trạng thái như: sợ hãi, lo lắng, hưng phấn… Những lúc như vậy, con người có thể làm được những điều không tưởng, hoàn toàn nằm ngoài khả năng của họ. Nói về “Nội lực tự sinh”, thực ra có lẽ chẳng có sự lý giải nào đủ cơ sở khoa học đủ thuyết phục được người đọc cả. Tuy nhiên chúng ta thường xuyên được chứng kiến những những hiện tượng xảy ra trong cuộc sống hàng ngày, và nếu chúng ta chịu khó để ý thì đấy chính là “Nội lực tự sinh”. Ví dụ như một tên trộm bị đuổi đến đường cùng có thể nhảy qua một bức tường cao đến 2,5m. Hay như chị Ngô Thị Tuyển, trong mịt mùng khói lửa, vì sợ chậm việc quân cơ đã một mình vác 2 hòm đạn dính nhau nặng tới 98kg, gấp đôi trọng lượng cơ thể đi suốt một quãng đường dài, mà sau này lúc dựng lại phim chị đã không thể nào vác nổi. Yoga của Ấn Độ cũng là một môn sử dụng nguyên lý này. Mặc dù nó rất khoa học, và tập được Yoga là rất tốt. Nhưng môn này khi tập lên cao thường tập các tư thế rất khó, rất kỳ quái. Thực ra là để đẩy người ta vào thế “đường cùng” với hy vọng đánh thức được một khả năng nào đó còn tiềm ẩn trong cơ thể. Tức là “Nội lực tự sinh”. Còn như ở ta, việc một bệnh nhân bị bệnh viện trả về, nằm chờ ngày đoàn tụ với tổ tiên. Tự dưng gặp được một dị nhân đến vận công rần rần rồi sờ tay vào chỗ đau một lúc rồi hỏi “Có thấy dễ chịu hơn không?”. Tất nhiên người bệnh sẽ thều thào “Có”. Vị dị nhân bảo người nhà pha cho cốc nước mát uống, xong lại vận công thêm một lúc rồi lại sờ, rồi lại hỏi “Có thấy chỗ đau nóng lên không?”. Lần này người bệnh mắt sáng hẳn lên gật gật đầu… Một vài tuần sau, người bệnh khỏe hẳn. Cả họ sẽ ăn mừng và ca ngợi thầy hết lời(Tất nhiên người bệnh phải là người làm ra nhiều tiền, giúp đỡ nhiều người trong họ). Những thầy khí công hoặc nhân điện chữa bệnh thế này nhiều nhan nhản, và mình chắc rằng có đến 99% là dởm. Họ triệt để tận dụng tâm lý “Chết đuối vớ được cọc” để tạo niềm tin cho người bệnh. Mà cái trò này càng bí hiểm, càng phức tạp thì người bệnh càng có lòng tin. Càng nhanh khỏi! Chứ nếu một ông tiến sỹ chuyên khoa giỏi nhất thế giới(nhưng giấu tên, đừng cho người bệnh biết) cứ cặp cái ống nghe một lúc xong kê thuốc và nọc ra tiêm cho vài phát thì ngày mai người bệnh còn ốm hơn, thậm chí chết luôn vì tiêm đau. Hoặc như có rất nhiều người bị ung thư không chữa được, bệnh viện đã trả về nhà… ngồi tụng kinh cầu Phật, cầu Bồ Tát… Ngày này qua ngày khác rồi tự dưng hết bệnh! Về vấn đề tâm linh thì rất khó lý giải, nhưng mình nghĩ phần nhiều là do “Nội lực tự sinh” đã được sức mạnh niềm tin khơi dậy. Khi người bệnh đã trả lời “Có”, hay gật đầu cũng như khi một người đã tin tưởng rằng Phật, Bồ Tát sẽ cứu giúp họ khỏi bệnh thì bản thân tiềm thức trong cơ thể họ đã thiết lập một thành trì vững chắc chống lại căn bệnh. Và chuyện họ hết bệnh là chuyện không mấy ngạc nhiên. Người ta cũng thống kê được rằng “Những người sống vô tư hoặc ngờ nghệch sẽ có tỷ lệ khỏi bệnh theo cách này cao hơn hẳn những người khôn ngoan, tỉnh táo”.

***

Quay trở lại vấn đề tập thể dục,

Trong cuốn “Mạn đàm nhân sinh” của ông Matsushita Konosuke, người sáng lập tập đoàn Panasonic, đã từng nhắc đến một câu rất cổ là “Nhất bệnh trường mệnh”. Tức là những ai biết mình có bệnh thường có ý thức chăm lo sức khỏe hơn, giữ gìn hơn nên sống lâu. Còn những người khi nào cũng thấy mình khỏe mạnh thường chủ quan, phung phí sức khỏe và đoản thọ hơn. Điều này hoàn toàn đúng. Theo mình, tập thể dục là không bao giờ muộn, tập được ngày nào tốt ngày đó, tập được môn gì cũng tốt cả. Bởi vì ngay khi bạn tập thể dục một cách hạnh phúc tức là bạn đã có ý thức giữ gìn sức khỏe rồi. Tức là nội lực tự sinh trong con người bạn đã được khơi dậy và tự nó phát sinh sức đề kháng cho cơ thể rồi. Điều quan trọng là cần có một niềm tin, cần có một sự hưng phấn, xuất thần, cần cảm thấy hạnh phúc khi tập. Có như vậy thì nội lực tự sinh mới được phát huy. *** Điển hình cho hiện tượng này là một câu chuyện Phật Giáo tôi đã đọc được đâu đó, là một công án thiền. Có một vị tăng trên đường du hành, một hôm vào buổi tối ông xin tá túc nhà của hai ông bà lão rất nghèo và rất ốm yếu. Trông hoàn cảnh hai ông bà lão thật thê lương và buồn thảm. Hai ông bà lão đã rất ân cần giúp đỡ vị tăng. Cảm cái ân đức đó, vị tăng đã dạy cho họ những câu chú niệm Phật và nói rằng họ nên niệm Phật hàng ngày, sẽ được mạnh khỏe và hạnh phúc. Bẵng đi một thời gian, một hôm vô tình vị tăng lại đi qua con đường này. Nhớ đến chuyện xưa nên ông rẽ vào thăm lại hai ông bà lão. Ông đã không khỏi ngỡ ngàng, trước mắt ông là một căn nhà tươm tất hơn rất nhiều. Và điều kỳ lạ nhất là hai ông bà lão ốm yếu thê lương ngày nào giờ đã trơ thành hai con người hoàn toàn khác. Mạnh khỏe, hồng hào và rạng ngời hạnh phúc. Hai ông bà lão thiết đãi vị tăng một bữa cơm chay thịnh soạn và không ngớt lời cảm ơn ân nhân. Trong bữa cơm, vị tăng đã không dấu được tò mò và hỏi hai ông bà lão rằng “Làm sao họ có thể làm được điều kỳ diệu như vậy?”. Hai ông bà lão hồn nhiên trả lời rằng từ ngày được vị cao tăng dạy cho chũng câu chú niệm Phật họ đã nghe theo. Ngày nào cũng vậy, hễ có thời gian là họ niệm chú. Chỉ một thời gian ngắn sau là họ hết bệnh tật, họ khỏe lên rất nhiều. Nhờ họ khỏe lên nên họ đã làm tốt việc đồng áng và chăn nuôi. Rồi họ lại được mùa… Cứ như vậy họ luôn luôn gặp may mắn cho tới tận ngày hôm nay. Vị tăng vẫn không thể tin đó là sự thật, sau bữa ăn liền bảo hai ông bà lão niệm chú thử ông nghe. Hai ông bà lão liền chỉnh trang quần áo rồi ngồi niệm Phật. Họ niệm Phật rất nghiêm trang và đầy lòng tin kính. Chỉ có điều vị tăng phát hiện họ nhớ sai hầu hết câu chú và phát âm cũng sai hầu hết các từ trong câu chú. Vốn tính quảng đại, vị tăng liền chỉ bảo lại cho họ, lần này còn cẩn thận ghi ra giấy để họ dễ học. Vị tăng tin rằng với lần chỉnh sửa này thì hai ông bà lão sẽ đạt nhiều thành tựu hơn nữa. Khoảng chừng một thời gian sau nữa, khi trên đường ngang qua, vị tăng lại rẽ vào nhà ông bà lão kia, ý chừng muốn kiểm chứng lại thành quả mà mình đã bỏ công giúp. Đứng trước cánh cổng xiêu vẹo, nhìn vào trong ông không khỏi giật mình, tưởng rằng mình đã đi lạc. Phía trong là một căn nhà tồi tàn đổ nát. Rèm cửa mạng nhện giăng đầy. Đi thẳng vào trong, ông thấy bên cạnh một chiếc giường bẩn thỉu là một ông lão gầy gò ốm yếu đang chăm sóc một bà lão mằm bất động với ánh mắt mờ đục. Thấy cảnh quá thương xót, vị tăng đã lấy một ít tiền lộ phí mang theo cho ông lão, và hỏi rằng đã có chuyện gì xẩy ra? Ông lão rằng “Có lẽ chúng tôi đã làm điều gì không phải nên Phật đã ruồng bỏ chúng tôi”. Vị tăng hỏi lại rằng bấy lâu nay hai ông bà lão còn niệm chú nữa không? Ông lão cho biết rằng từ ngày được tăng dạy và ghi chép lại cho rất tỉ mỉ, hai ông bà đã chú tâm rất nhiều vào việc niệm chú, ngày nào cũng niệm không hề sao nhãng. Và ông lão cho biết thêm rằng họ miệm mãi vẫn không thấy hài lòng, luôn cảm thấy có chỗ nào chưa đúng… Thế rồi tự dưng hết ông ốm rồi đến bà ốm. Việc đồng áng, chăn nuôi không làm được. Có bao nhiêu tiền của đều đã tiêu hết mà vẫn không khỏi bệnh cho đến tận ngày hôm nay… Thế đó, niềm tin là điều cực kỳ quan trọng. Trong cuộc sống thường ngày, tôi cũng như bạn, chắc đã chứng kiến rất nhiều trường hợp “Sống lâu, chữa khỏi bệnh, hoặc khỏe lên… nhờ niềm tin”. Ví dụ đơn giản nhất là vào buổi sáng chúng ta thường xuyên nhìn thấy các cụ già đứng một chỗ vẩy vẩy hai tay một cách nhiệt tình. Và nghe đồn rằng có những người đã từng sống đến trăm tuổi nhờ… vẫy. Có nhiều người đã khỏi hẳn bệnh ung thư, bệnh trụy tim… nhờ… vẫy! Vì nghe nói rằng đó chính là “Dịch cân kinh”. Tuyệt kỹ của Thiếu lâm tự(ông Kim Dung nói vậy). Thực tế Dịch cân kinh cũng chẳng có gì ghê gớm, và động tác vẫy tay đó chỉ là một động tác nhỏ trong bộ Dịch cân kinh. Điều ngạc nhiên nhất là theo quan sát của mình thì đa phần các cụ đều tập sai cả! Kể cả mẹ mình! Lúc đầu mình có ý định chỉnh sửa cho bà nhưng cứ nghĩ đến công án thiền trên nên lại thôi. Cứ để bà tin tưởng với kiểu vẫy của bà. Và nhờ trời, đã ngoài 80 bà vẫn mạnh.

***

Điều cuối cùng là tập thể dục giúp ta tiết kiện được rất nhiều tiền!

Nghe có vẻ vô lý, nhưng sự thực là vậy. Bạn đã bỏ công bỏ sức tập tành để khỏe, để có một thân hình đẹp đẽ thì tự nhiên bạn có ý thức giữ gìn thành quả đó. Bạn sẽ bớt ăn nhậu bớt chơi bời trác táng, bớt phung phí sức khỏe đi. Như vậy là bớt đi được khá nhiều khoản rồi. Tôi khuyên bạn thỉnh thoảng nên tham quan một vòng bệnh viện nào đó. Chắc chắn rằng bạn cũng rất muốn mình không đau ốm, không phải vào bệnh. Mà tập thể dục chính là chiếc vé tốt nhất để miễn trừ vào bệnh viện. Đó là chuyện của mỗi cá nhân, chuyện nhỏ. Còn có những người vĩ đại hơn nhiều thì họ tính toán to rộng hơn. Sư phụ Lý Hồng Chí, người sáng lập ra Pháp Luân Công là một điển hình. Ông đã làm một phép tính đơn giản rằng “Nếu tất cả mọi người Trung Quốc đều tập Pháp Luân Công thì mỗi năm y tế Trung Quốc giảm được khoảng 20 tỉ USD”. Cá nhân mình cho rằng đây không phải là một lời phô trương nhằm quảng cáo, mà hoàn toàn thực tế. Năm 1998, sau chưa đến 7 năm đưa ra công chúng, Pháp Luân Công đã có 100 triệu người tập tại Trung Quốc, nhiều hơn số lượng đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc. Và tất nhiên nó phải đưa lại hiệu quả tốt thế nào thì ở một đất nước ít người dại như Trung Quốc mà vẫn có nhiều người theo đến vậy. Tóm lại, việc tập thể dục là rất quan trọng và thiết thực cho mỗi người. Trong các bạn, nếu ai chưa tập thể dục một cách thường kỳ như ăn cơm, uống nước thì nên tìm ngay cho mình một môn thích hợp và tập ngay. Môn gì cũng được: gim, thẩm mỹ, aerobic, bơi lội, yoga, khí công, võ thuật, dưỡng sinh, chạy,… miễn thấy thoải mái và trong khả năng. Rồi dần dần thấy hạnh phúc với nó là ok! Và khi bạn đã cảm thấy hạnh phúc với việc tập thể dục, bạn yêu thích nó thì tự nhiên bạn sẽ KHỎE!

Và mình rất hy vọng rằng trong một ngày không xa, Nhà nước ta cũng chấp nhận phố đèn đỏ như Hà Lan. Vì như vậy sáng sáng chúng ta có thể được chiêm ngưỡng các quý ông bụng to lắm tiền vừa đứng nhún vừa hô:

“THỂ DỤC KHỎE! KHỎE ĐỂ ĐÉO KHỎE!”…

Hà nội, ngày 04 tháng 06 năm 2014

PHẠM PHÚ QUẢNG


7f7nguoigia

Trong loạt bài viết này mình không đề cập đến việt tập thể dục nhằm một mục đích chuyên sâu nào đó như: giảm cân, giảm eo, to ngực, săn đùi, chắc mông,… thành một Rambo, một Commando,… hay một mục đích tương tự nào khác. Mà mình chỉ muốn nói rằng: Tập thể dục và thường xuyên là điều cần thiết cho cuộc sống của bất kỳ ai! Còn cách tốt nhất để giảm béo là khi chưa béo hãy đừng để mình béo, cách làm nhỏ eo tốt nhất là đừng bao giờ để nó to…

Phần 1: https://phamphuquang.wordpress.com/2014/06/01/tap-the-duc-phan-1/

Quay lại chuyện tập thể dục một cách nghiêm túc,

Sáng ngày mai bạn cứ chịu khó dậy sớm làm một vòng quanh công viên, vườn hoa nào gần nhà sẽ thấy.

Bên cây xà cừ to là một ông đứng mân mê mấy cái u lồi nơi gốc, thỉnh thoảng lại bỏ tay ra vẫy vẫy mấy cái. Cạnh ông là một cái gậy đóng vai trò cái chân thứ 3, đã mòn bóng nơi tay cầm.

Chỗ chiếc xà kép là một anh thanh niên hai đầu gối to hơn hai củ mông, không phải đứng tập xà, mà vịn vào xà để run rẩy đi vòng quanh. Và mình cá rằng anh này vừa qua một trận thập tử nhất sinh ở Hospital trở về.

Cuối cùng, tất nhiên là quang cảnh ấn tượng nhất: Trên một sân bê tông rộng là một mớ các bà, các chị trông vô cùng phồn thực đang ngọ ngoạy cơ thể, miệng rên “Bum! Bum”. Và đố bạn tìm thấy một chị nào còn eo, kể cả chị đứng trên cùng ngoáy mẫu. Nhìn kỹ lại một lần nữa, bạn sẽ thấy trong số các chị, chắc chắn có nhiều chị đã từng xinh, đẹp và đã từng lưng ong thắt đáy. Chỉ có điều, khi đó các chị ưa ngủ, ưa ăn, ưa uống, ưa thức đêm, ưa… đủ thứ có hại khác. Đến một ngày đi trên cầu Thê Húc nhìn xuống giật mình tưởng Hồ Gươm mới nuôi cá nhà táng. Thế là về suy nghĩ mất vài ngày, day dứt mất vài ngày, rồi mua lấy hai bộ đồ bó sát chất cotton dễ thấm mồ hôi. Quyết tâm sáng nào cũng đi tập. Quyết tâm lấy lại dáng ngã eo thon ngày nào. Nhưng đau buồn thay rằng chẳng bao giờ họ làm được. Nguyên nhân thì tí mình sẽ nói sau.

***

Nói về kiểu người chưa bao giờ tập thể dục. Những người này không có một lý do nào đủ thuyết phục họ tập, dù là lý do ngớ ngẩn đáng để họ tập nhất. Đại diện cho thành phần này là các bà, các chị béo nhưng ham ăn uống, lười tập.

Mặc dù mình biết chắc chắn rằng 100% các bà, các chị sau khi mất dáng, khi vòng 2 đã bứt phá ngoạn mục thì đều có rất nhiều thời gian tiếc nuối ân hận. Mỗi lần ngồi chém gió ở cafe hay lúc đi shoping, lỡ có một cô 88-58-90 ngúng ngẩy đi qua thì họ sẽ phóng một ánh mắt sắc như dao trổ hình con ghen tỵ cùng với nét mặt đượm buồn lên con ngúng nguẩy đó. Tuy nhiên họ sẽ tiếp tục dành thời gian nhiều hơn nữa cho việc tiêc nuối ân hận đẫm đau thương đó. Vì họ chẳng có đủ can đảm để hành động. Họ sẽ có một triệu lẻ một lý do để không đến phòng tập, để không có nổi 15 phút ra ngoài sân vươn thở. Mà họ bận thật. Họ cần 9 tiếng ngủ, 2 tiếng cho việc nhà, chồng con, 3 tiếng ngắm vuốt, trang điểm, vệ sinh cá nhân, còn lại họ bận tụ tập, bận chém, bận than thở chuyện béo, bận nói xấu người khác… cộng với đi làm mất 10 tiếng một ngày. Còn thời gian đâu tập thể dục…

Tiếp đến là những người đang tập rất hăng say, ngày nào cũng tập. Đại diện cho kiểu người này chính là các bà, các chị tuổi từ thanh niên đến sồn sồn, sáng sáng đứng nhún nhảy trong nền nhạc “BUM! BUM!” kia.

Những người này thường là những người có sức khỏe và đã từng có nhan sắc, có dáng đẹp(ít ra là trong mắt họ). Họ tập không phải để KHỎE, mà họ tập để “đẹp trở lại”. Và chẳng bao giờ họ có kết quả như mong muốn.

***

Việc tập thể dục để khỏe hơn là rất dễ. Vì bạn tập bất kỳ kiểu gì, bất kỳ môn gì, chỉ cần đều đặn và có lòng tin thì đều “khỏe lên”. Nhưng để đạt được một mục đích khác nào đó thì không hề dễ. Tập để giảm cân là đã khó, lại phải giảm đúng chỗ lại càng khó. Mà mục đích tập của các chị mình nói trong mục này lại vô cùng khó: Lấy lại dáng! Tức là phải giảm cân. Vòng 2 nhỏ lại, vòng 3 săn chắc hơn, vòng 1 tăng lên, bớt nhão hơn…

Khó, nhưng cũng không phải không làm được. Các chị cứ đến thẳng một phòng tập thật sự chuyên nghiệp nào đó, mua một cái vé thật đắt trong 5-10 năm và thuê một chuyên gia thật giỏi dạy riêng và tuyệt đối tuân thủ những thứ chuyên gia tư vấn. Đảm bảo có kết quả! Cách này hiệu quả nhưng đắt!

Còn cách nữa không mất tiền, nhưng khó! Đó là bạn muốn tập để tăng hay giảm cái gì cứ đi hỏi cụ Google. Trên đó không thiếu bất kỳ thứ gì, đủ cả các bài viết và clip hướng dẫn. Chỉ cần đọc, chọn lọc và làm theo. Chỉ có điều tự làm và làm một mình thì khó hơn thẩm du rất nhiều.

Điều quan trọng nữa để giảm cân và có dáng đẹp là phải tuân thủ chế độ ăn uống, nghỉ ngơi khoa học. Không được bừa bãi! Cái này thì các bạn cứ đi hỏi cụ Google là nhanh nhất.

***

Mình có vài cô bạn cũng thuộc diện nằm trong phần viết này. Thỉnh thoảng họ ngồi bia bọt thịt chó với mình rất vui vẻ. Đôi lúc cũng phàn nàn về thân hình bánh mì của họ. Họ nói họ cũng chăm tập, nhưng không kết quả gì. Thân hình ngày càng phúc hậu hơn. Mình hỏi thì đại loại là cuộc sống của họ thế này: Họ thường tập vào các buổi sáng, vãi ra một ít mồ hôi, trên đường về qua phố Đỗ Hạnh tiện thể húp hai bát phở gà. Trưa làm chục vại bia cùng mấy anh già hay nịnh. Tối đến đẫn 3 bát ngũ cốc rồi lên giường ngáy như sấm rền. Thỉnh thoảng có cuộc vui buồn thì uống cho đứt cúc quần cũng kệ.

Lại có đứa nói nó cũng chăm tập, ăn cũng không nhiều, nhưng theo nó thì hình như cơ thể nó là một con tì hiu. Cho cái gì vào là đắp lên người hết, không nhả ra ngoài tí nào. Thế rồi để giàm béo nó đi uống thuốc lăng nhăng nào đó. Thế là lại có diễm phúc song hành cùng cái bệnh dạ dày. Mình hỏi ra thì nó cũng chỉ tập theo công thức “BUM! BUM!” và cố gắng ăn ít khi có thể. Còn lúc nhậu nhẹt thì về nhà vẫn phải khâu lại cúc quần. Và nó cũng chỉ nhậu mỗi ngày “một lần thôi”. Không nhiều!

***

Vậy đó, tập thể dục là để KHỎE! Không cần thêm bất kỳ lý do nào khác! Nhưng ít người làm được như vậy.

Một người sẽ chăm tập thể dục vì một lý do nào đó. Có thể là rất ngớ ngẩn. Kiểu như “Ngày mai đi biển, tập tí cho bụng nó bớt to còn mặc bikini”; “Ngày mai có hẹn đưa một em cực hót đi ăn. Tập tí cho thon thả còn cắm thùng khoe cái thắt lưng Hờ mẹc”… Kế đến là những lý do chính đáng hơn: Vì ốm, vì có bệnh, vì béo quá rồi… Còn tập chỉ để KHỎE là rất ít! Điều này chúng ta có thể thấy rất rõ khi giới chăm chỉ tập thể dục và tập bài bản khắt khe nhất là những người của công chúng, những người cần hình ảnh, những người cần giữ dáng vì công việc như người mẫu, diễn viên, các ngôi sao…

Việc tập thể dục không khó, nhưng để tập được đều đặn hiệu quả thì không dễ tí nào. Thường những người tương đối chăm chỉ tập đều là bắt buộc. Tức là không thể không tập nữa rồi. Chính vì vậy họ tập thể dục như trẻ con làm bài tập về nhà, làm cho xong để đi chơi. Hoặc họ tập theo phong trào. Kiểu “Ở vườn hoa cạnh nhà sáng nào cũng có nhiều chị nhún vui lắm, mình cũng ra nhún thôi. Dạo này chảy quá rồi…”. Hiệu quả chỉ dừng ở mức có vận động, tiêu hao bớt carlo trong người đi mà thôi. Tất nhiên cũng là điều tốt, nhưng đừng hy vọng tập kiểu đó mà lấy lại được dáng đẹp, eo thon.

(Còn nữa)

Hà nội, ngày 03 tháng 06 năm 2014

PHẠM PHÚ QUẢNG


Trong loạt bài viết này mình không đề cập đến việt tập thể dục nhằm một mục đích chuyên sâu nào đó như: giảm cân, giảm eo, to ngực, săn đùi, chắc mông,… thành một Rambo, một Commando,… hay một mục đích tương tự nào khác. Mà mình chỉ muốn nói rằng: Tập thể dục và thường xuyên là điều cần thiết cho cuộc sống của bất kỳ ai! Còn cách tốt nhất để giảm béo là khi chưa béo hãy đừng để mình béo, cách làm nhỏ eo tốt nhất là đừng bao giờ để nó to…

photo

Tập thể dục, cụm từ mà đứa trẻ lên ba cũng hiểu, không những hiểu mà thậm chí còn biết đứng ra giữa nhà ngoáy ngoáy cái mông dăm cái rồi miệng cười toe toét. Tuy nhiên, cái nguyên tắc của tập thể dục thì không những nó mà rất nhiều người trưởng thành cũng không hiểu đúng và làm đúng. Đó là luôn luôn tập, tập từ bé đến lúc già, tập cho đến khi bước cả hai chân qua bên kia thế giới!

Vậy tập thể dục để làm gì?

Mình nhớ hồi nhỏ, đi học cấp 1, thỉnh thoảng lúc tập thể dục cả lớp được dõng dạc đồng thanh hô “THỂ DỤC KHỎE! KHỎE BẢO VỆ TỒ QUỐC…” cái gì nữa thì mình nhớ không rõ. Khí thế hừng hực. Lúc đó mà lỡ có vài thằng xâm lược khổng lồ mũi lõ thì cũng có thể xông thẳng vào mà đá cho nó mấy cái vào đầu gối.

Theo mình, cái vế đầu tiên trong mấy cái câu hô đó là định nghĩa chính xác nhất.

THỂ DỤC KHỎE!

Chuẩn luôn!

Tập thể dục đơn giản là để KHỎE!

Còn các vế lằng nhằng chắp vào đằng sau câu “THỂ DỤC KHỎE!” thì miễn bàn. Nó chỉ nói lên rằng: “Tập thể dục rất khó!” cho nên cần có thêm vài cái mệnh đề phụ hô cho khí thế mà tập. Các chú Cảnh sát giao thông có thể vừa tập thể dục vừa hô “Thể dục khỏe! Khỏe thổi còi kêu to!”, anh Trần Mạnh Tuấn và một số em bé yêu nghề có thể vừa tập thể dục vừa hô “Thể dục khỏe! Khỏe thổi kèn hay!”, các cụ lãnh đạo yêu nước bụng to có thể vừa tập thể dục vừa hô “Thể dục khỏe! Khỏe đuổi dàn khoan!”…

Quanh chuyện tập thể dục cũng còn nhiều điều thú vị. Ví như, trong tất cả các hình ảnh lưu lại trong óc người thành thị về cái sự tập thể dục, có lẽ hình ảnh các bà, các chị, các cô nẫn nẫn mỡ, nhầy nhụa mồ hôi trong bộ đồ bó sát ngoáy ngoáy mông, vẩy vẩy ngực tứ phía rất hăng hái trong tiếng nhạc “Bum! Bum! Bum!” từ một công viên, vườn hoa công cộng nào đó là ấn tượng nhất. Thằng mũi lõ tên Dâu từng viết trong cuốn “Tớ là Dâu” nói rằng “Chữ “Bum” trong tiếng Tây là cực kỳ bậy, và cái rất trào phúng là các bà các chị của chúng ta cứ hồn nhiên chăm lo sức khỏe trong cái môi trường cực bậy đó”. Tuy nhiên theo mình, thằng Dâu này là Tây nên có thể chưa hiểu hết các bà các cô Việt Nam. Các bà các cô bây giờ tân tiến lắm. Họ hiểu hết và tận dụng triệt để giá trị vô hình từ những món quà vô giá của tạo hóa đưa đến.

Này nhé, tờ mờ chưa sáng, khi mấy con gà chọi không biết gáy chưa thức giấc thì lượng carlo thừa trong cơ thể các bà, các chị đã ùn ùn trỗi dậy thúc đẩy các chị làm một việc gì đó cho thỏa. Nhìn trước nhìn sau, đức ông chồng bụng phưỡn đang dãi rớt thò lò, kéo gỗ phì phò… thì không có gì hay hơn ngoài việc ra công viên ngoáy ngoáy, hẩy hẩy, miệng rên “Bum! Bum!”.

Còn tác dụng của nó thì chỉ có ông trời và các chị mới biết! Chúng ta chỉ biết rằng, các chị vẫn rất yêu đời và thường hấp háy mắt phàn nàn với nhau rằng: “Tập thế mà vẫn béo!”.

(Còn tiếp)

Hà nội, ngày 01 tháng 06 năm 2014

PHẠM PHÚ QUẢNG