CÁ ASTRAKHAN

Posted: Tháng Tư 5, 2014 in Uncategorized
Thẻ:,

caas2_zps5421eeb6Cá Astrakhan

Hôm nay mình quyết định đón Yên Lam đi học về là về thẳng nhà luôn, không bi-a bi-ve gì cả. Buổi sáng vừa được thằng bạn thân mang từ đất nước của những hàng Thùy Dương thẳng đuỗn về cho một ký cá Astrakhan thượng hạng. Thịt còn đỏ au, đẫm mỡ…

Mưa gió rét mướt thế này mà nhấm với chút Beluga thì… chậc! chậc!!!

Mà đúng là số Bụt ỉa, Beluga cũng vừa kiếm được xong, Gold Line hẳn hoi, đang nằm co ro trong cái ba lô sau lưng mình.

Kể cũng lạ, cả năm cả đời có khi nào cái thằng T này nó rủ mình đi uống rượu đâu. Tự nhiên trưa nay nó điện thoại cho mình, sổ một tràng tiếng… Vietnamess mà mình ù cả tai cũng chưa hiểu gì cả. Chỉ hiểu là nó rủ đi uống rượu. Mà giữa trưa thế này thường mình rất ngại uống. Đang định chối thì nghe đâu có tiếng gì đó như “ga”, “đa” gì đó. Cứ nghe thấy “a” cũng “ốp”, “ép” là biết ngay tiếng Nga! Mình tiếng Việt chậm hiểu chứ tiếng Nga thì nhanh lắm. Hồi học phổ thông đã từng dịch được bài “Chú voi con ở bản Đôn” sang tiếng nước bạn mà nhiều nam thiếu niên sau này trưởng thành đều rất thích. Mình liền thiền trong nửa giây để cầu Trời Phật phù hộ cho con không nghe nhầm. Hỏi lại nó một cách tế nhị rằng “Mày nói lại đi, ồn quá tao nghe không rõ”. Và quả nhiên trời thương, nó sổ lại một tràng mới dài gấp đôi cái tràng cũ, và trong đó có hai từ “Beluga”.

– OK, ở đâu tao đến ngay!

Hóa ra thằng này móc được đâu được mấy em chân dài trông có vẻ còn dính bèo tây mang đi khoe. Mình đến đã thấy bày ra một con cầy hương miệng cười toe toét, hở hết cả lợi cùng với 3 chai Beluga vàng(Mua 2 tặng 1). Thế là mình chuyển chỉ tiêu ngay tức khắc. Lúc đầu đi định xem có chai thừa nào mang về, nhưng giờ thì phải là cả chai nguyên! Loanh quanh chén chú chén anh chén cô, mình chỉ mới nhấp nhấp 1,2 ly mà đã hết vèo một chai. Bọn chân dài hại rượu này uống nhanh đéo mả được. Mình bắt đầu lo, không cẩn thận thì đến cái mục tiêu nhỏ nhoi ban đầu đặt ra có khi cũng vỡ chứ đừng nói chi đến cao sang. Phải hành động thôi!

Tập trung chúc cho cái thằng T này mấy phát, xui đểu mấy con kia chúc thêm mấy phát nữa cho nó vui vẻ hỉ xả đi đã. Rồi mình nói:

– Tao phải đi có việc, tí tao quay lại ngay.

Đúng như mình dự đoán, thằng này đang vui nên ừ phứa đi. Mình với tay lấy cái chìa khóa xe máy to to trên bàn, tiện thể nhặt luôn cái chai rượu 750ml bé bé đứng cạnh cho vào ba lô. Bye bye! Chiếc Hocamdao phone tự động tắt sim1, bật sim2.

191120129360BelugaGoldLine

Thế là thài lài, cứt chó đều có cả! Trời thương!

***

Quay lại chuyện cá Astrakhan.

Mình rất khoái ăn loại cá này. Một loại cá nếu ai chưa từng đi bốc tuyết, cắt cỏ tại Nga thì gần như chắc chắn là không thích.

Nghe vậy khối người tưởng mình đã từng đi bán thuốc lá dạo hay trộm cắp siêu thị gì tại Liên Bang Xô Viết, thành trì của XHCN kia. Nhưng không phải!

Chuyện là thế này,

Năm 1997, mình đang làm cho một công ty xây dựng thuộc C59, Bộ Tổng Tham Mưu. Xếp mình là một lão sành điệu, dân buôn bán vỡ bọng từ Nga chạy về lấy cô con gái rượu một ông tướng rất to trong Bộ Quốc Phòng. Hồi mới làm, có lần lão rủ mình ra Hoa Viên(Số 8 Dốc Ngọc Hà). Lão gọi một con cá Nga(sau này mình biết là cá Astrakhan, một loại cá ướp muối phơi khô vừa. Tên của nó là Vopla, sống nơi cuối dòng Volga thuộc tỉnh Astakhan, Liên Xô). Rút ra một chiếc dao nhíp và một chiếc khăn mùi soa. Lão ngồi bóc bóc, gỡ gỡ, rất tỉ mẩn, như một thợ kim hoàn đang hoàn thành công đoạn cuối của một chiếc nhẫn bạch kim gắn hạt xoàn. Từ một con cá khô xấu xí, một loáng đã sắp đầy, gọn gàng một chiếc đĩa con con. Thịt ra thịt, trứng ra trứng, xương ra xương, da ra da, chiếc đầu một góc và một chiếc bong bóng căng phồng cỡ bằng ngón tay trỏ nằm bên cạnh. Rồi gọi hai cốc bia đen óng như cà phê. Lão nói:

– Thưởng thức đi chú. Ngon lắm! Tinh túy của Liên Bang Xô Viết đấy!

Mình chờ lão ăn rồi mới nhặt một mẩu nhỏ cho vào miệng… Xin thề là loại cà quê choa muối theo công thức “Bảy cà ba muối” còn phải gọi bằng cụ tổ! Nó mằn mặn, tanh tanh, chỉ muốn nhè ra mà không dám.

Lão nhìn vẻ mặt thảm thương của mình chắc cũng đoán được bảy tám phần sự thể. Lão nâng cốc bia lên:

– Uống đi chú, có cái này vào là hết mặn ngay. Chưa quen thôi, quen rồi thì nghiện lắm đấy!

Mình nhấp một ngụm… Ặc, đắng ngắt!

Trong bụng mình thầm chửi lão này chắc chơi khăm mình. Thế rồi từ đầu đến cuối buổi mình chỉ ngồi nhấp nhấp không hết nửa cốc bia. Còn lão nhấm nháp kỹ càng gần hết con cá và thêm 3 cốc bia nữa. Cuối buổi, lão gọi tính tiền, nhìn tờ hóa đơn mình phát hoảng. Con cá 250.000, mỗi cốc bia 50.000, vị chi là 500.000 cả thảy. Bằng cả nửa tháng lương của mình. Lão rút ví, nhón một tờ ngân phiếu mệnh giá 500.000, đặt phịch xuống bàn nhếch mép cười với mình nói “Rẻ ấy mà!” rồi đi ra. Mình lẽo đẽo theo sau mà trong đầu thầm thần tượng lão này quá. Sao mà sang vậy, sao mà ga lăng thế! Thế rồi mình bắt đầu tiếc rằng đã không cố ăn, cố uống thêm một chút. Cái thứ đắt như vậy, chắc phải là…

Cũng may, sau này lão vẫn hay rủ mình ra đó ngồi, và kết quả là đến bây giờ, mỗi lần có thằng bạn nào từ Nga về, thứ mình dặn duy nhất vẫn là:

“Mang cho tao ký cá”!

Và hôm nay mình lại sắp được thưởng thức nó!

Mẹ kiếp, trời thì rõ lạnh, mưa lép ba lép bép… Sao mà lắm người ra đường thế, đúng là một lũ điên! Vợ ấm chăn thơm thì không hưởng…

Mất hơn nửa tiếng thì rồi cũng về tới nơi. Kia rồi, cái cửa trăng trắng bân bẩn, cái nhà tim tím cũng bẩn bân… kia rồi!

Bé Yên Lam với tay nhấn liên tục mấy hồi chuông.

Một giây!

Hay giây!

Ba giây!

…cái bác này làm gì mà lâu thế không biết nữa!

Chai rượu sau lưng cứ cựa quậy!

Nước dãi đầy cả vũng mồm…

Thế rồi…

Loẹt quet, loẹt quẹt dép lê…

…bác giúp việc kia rồi! Mừng quá!

Chưa kịp tắt máy xe, tiếng bác giúp việc lanh lảnh:

– Chú ơi, cá chú mua mặn lắm. Tôi cho bao nhiêu nước vào kho mãi mà vẫn mặn. Không ăn được đâu!

!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Hà nội, ngày 10 tháng 02 năm 2014

PHẠM PHÚ QUẢNG

Advertisements
Bình luận
  1. Tây Nguyên Xanh nói:

    Chết cười với cái kết mất thôi , bác quảng ơi

  2. Phú Quảng nói:

    Anh đang khóc mấy con cá đây!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s