Archive for Tháng Tư, 2014

MƠ TIÊN

Posted: Tháng Tư 17, 2014 in Uncategorized
Thẻ:

buinoibTa ước rằng ta được hóa tiên

Rong chơi tháng tháng chẳng muộn phiền

Quên đi tất cả quên đi hết

Bức họa tình thâm cũng họa tiền

Ta ước ngày mai ta thức giấc

Âu lo tan biến cõi lòng yên

Nhân gian ngày đó cùng ca hát

Vẽ rượu mừng ta được hóa điên.

Vinh, ngày 15 tháng 04 năm 2014
Tú Mu

Ở HÀ TĨNH, KHÔNG DÙNG TĂM TRE!

Posted: Tháng Tư 14, 2014 in Uncategorized
Thẻ:,

luu-y-khi-dat-vong-tranh-thai

Bài trước, mình đã mách cho các bạn mấy món nên ăn khi đến Hà Tĩnh, hoàn toàn theo thiển ý của mình. Cũng có thể còn nhiều món ăn khác ngon hơn và lạ hơn nhưng mình chưa cập nhật được hết hoặc mình không cảm nhận được hết.

Hà Tĩnh là nơi mình rất đỗi yêu thương. Tuy nhiên Hà Tĩnh cũng có những thứ rất khó dùng mà chưa chắc các bạn thập phương đã biết. Một trong những thứ đó là tăm tre. Tuyệt nhiên không dùng được!

Những ai răng thưa, tốt nhất là mang theo tăm hoặc sau khi ăn xong ra nồi nước chè xanh kiếm mẩu cọng chè mà xỉa.

Nguyên do thế này,

Tương truyền rằng, vào những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, Hội phụ nữ tỉnh Hà Tĩnh rất to và là một trong những hội Phụ nữ tích cực nhất trong công tác kế hoạch hóa gia đình. Chắc họ đã thấu hiểu cái khổ khi đẻ nhiều, mà cánh đàn ông Hà Tĩnh lại vừa khỏe vừa rỗi hơi…

Một dạo, mấy chị đại diện hội đi họp tận Trung ương về có phổ biến cho các chị ở nhà một số biện pháp phòng tránh thai. Trong đó có đặt vòng, bao cao su, và “xuất ngoại”. Các chị cãi nhau vài ngày thì quyết định chọn biện pháp đặt vòng, vì hai biện pháp còn lại các chị không chủ động được. Loại vòng dự kiến là vòng sắt. Về nhà các chị hăng hái khoe các đức ông chồng về kiến thức sinh đẻ và các tiến bộ của khoa học kỹ thuật. Rằng chỉ cần đút một cái vòng bằng sắt bé tí xíu vào chỗ ấy là thoải mái hành sự. Không sợ đẻ!…

Theo số liệu thống kê, trong số tám vạn hai nghìn đức ông chồng đang ngồi hơ dái bên bếp lửa và uống rượu vặt, có bảy vạn chín nghìn ông đã thủng thẳng nói rằng: “Chúng mày ngu lắm, người ta ở Trung Ương, ở thành phố, đi đâu cũng có nhà cao tầng, có cột thu lôi. Lúc trời nổi giận, mưa gió sấm sét cũng không tới người. Chúng mày, suốt ngày chổng đít chửi trời giữa đồng không mông quạnh. Sét nó đánh cho tòe l…”

Thế là các chị lại phải đi hỏi Trung Ương, lại phải bàn. Lần này các chị chọn vòng nhựa. Vòng nhựa không sợ rỉ mà chắc chắn sét không đánh! Nhưng khi về nhà, các đức ông chồng lại nói thế này: “Chúng mày vẫn còn ngu lắm. Người ta ơ thành phố, người ta dùng bếp ga, bếp điện. Còn chúng mày, ngày nào cũng giạng háng dí l… vào bếp củi, vòng nhựa thì được mấy bữa. Cong vênh biến dạng hết!”

Lại hỏi, lại bàn… Lần này các chị thuê hẳn giáo sư, tiến sĩ sức bền vật liệu từ trường Đại Học Xây Dựng về tư vấn. Cuối cùng cũng chọn ra một loại vật liệu bản địa vốn sẵn, hết sức phù hợp và kinh tế. Đó là tre.

Tre càng ngâm càng bền, không rỉ, không bị sét đánh, không cong vênh biến dạng khi chịu tác động biến đổi nhiệt…

Và đặc biệt là có thể tái sử dụng làm tăm tre!

Hà nội, ngày 13 tháng 04 năm 2014

PHẠM PHÚ QUẢNG

 

ĂN Ở HÀ TĨNH

Posted: Tháng Tư 12, 2014 in Uncategorized
Thẻ:,

386852_1624721674604_1334797534_nMực đang bơi ở Vũng Áng

Món ăn, nói chung dù cao lương mĩ vị, đến bần hạ quê mùa nếu biết chế biến, và đặc biệt là biết thưởng thức thì vẫn rất ngon.

Đại loại như môi đười ươi(một trong Bát Trân) mà ăn sống cũng không thể ngon như củ mài lùi rơm, ngồi húp bát yến sào ngắm sông Sài Gòn tại Legend mà nhác thấy cô bồ nõn măng tơ đang khoác tay một thằng già khác đi vào, tay đeo túi Lùi-i ngày hôm qua mình vừa đổi cho nó bằng một nụ hôn vào cổ, thì cũng không thể ngon hơn cháo thiu được.

Mình thuộc dạng dễ ăn, dễ uống, dễ nuốt.

Ăn hay uống thì gì mình cũng dùng được. Nhất là ăn, nói như ông Chu Lai “Miễn là con ăn được tuốt”, không những vậy nhiều thứ không được gọi bằng con mà mình vẫn ăn. Có lẽ trên đời nếu có người chế biến sâu róm chắc mình cũng ăn được. Tuy nhiên mình cũng có những con không bao giờ đụng đũa, kiểu như “Con vợ thằng đó…”

Từ bé, nhà mình vốn nghèo, chưa đến mức phải sắn, ăn cám trừ bữa, nhưng ăn khoai trừ bữa thì cũng có vài lần. Lớn lên rồi đi làm, rồi có tí tiền, rồi ham chơi, rồi sinh ăn uống nhậu nhẹt… Đến nay nếu tiếp tục có tiền và chịu khó xách dép chạy thêm tám mươi vạn quãng đường nữa thì cũng có cơ níu được cạp quần cụ Sển, cụ Bằng. Nói chung làm thì dốt nhưng ăn thì cũng tàm tạm biết được ngon được dở. Và đặc biệt chỗ nào ăn ngon, chơi đẹp thì nhớ rất dai.

***

Hà Tĩnh, là quê mình, lại là nơi có nhiều công việc liên quan nên mình thường xuyên đi về. Nơi đây có những cánh đồng sỏi đá, có gió Lào và có cái nắng tuy chưa bằng Quảng Bình(Nắng chi nắng rứa Quảng Bình, chị em vừa đấy cựa mình đạ khô) nhưng cũng đủ làm khô héo bầu vú cô 18. Tuy vậy, nơi đây cũng là nơi có những tấm lòng hiếu khách và rất đỗi chất phác.

Mình yêu hà Tĩnh! Yêu những bờ gáy trắng hồng thấp thoáng dưới làn tóc dài đen óng của các cô gái Sông La. Và hơn hết tất thảy, mình yêu các món ăn Hà Tĩnh, yêu tiếng lách cách gõ chén trong điệu ca trù một em gái làng Cổ Đạm lả lơi hát bên bàn rượu…

***

Cu Đơ,

Nói đến đặc sản Hà Tĩnh, có lẽ ai cũng biết Cu Đơ, là một loại kẹo lạc nấu bằng mật mía với lạc để nguyên vỏ lụa, kẹp giữa hai cái bánh tráng(bánh đa). Nghe nói rằng do một ông ở Hương Sơn sáng chế ra. Chẳng phải ông này cu bị đơ, mà ông này tên là ông Cu Hai, kết hợp với oong, đơ, toa… mà thành Cu Đơ. Món này những ai sáng ra đứng cạnh tổ kiến đái một bãi không thấy kiến í ới liên hoan là đều chén được. Đỉnh nhất là có thêm bát chè xanh đặc và nóng hổi uống cho tan mật dính ở kẽ răng.

Về TP Hà Tĩnh, dọc theo Quốc lộ 1, ra tới gần Cầu Phủ có quán cu đơ ông bà Thư Viện là ngon nhất, từ trong tới ngoài treo đầy thơ, viết lên tường, lên cổng, lên cả pano áp phíc… Thơ từ vè tới thơ tình hai lúa đến thơ cổ động chính trị thôn… Ở đây khách đường xa mua rất đông. Tuy nhiên theo mình thì quán cu đơ Bà Nghi ở đường Đinh Công Tráng(hình như 47 hay 49 gì đó), gần ngã tư cắt Hồng Bàng, TP Vinh, Nghệ An ngon hơn.

Hến,

Món này là một món dân dã thượng thặng ngon.

Hồi bé, mình rất thích hình ảnh những buổi chiều nước ròng, ánh nẵng đổ vàng, dưới lòng sông La nước trong nhìn thấu đáy là các cô, các bà mặc chiếc quần lụa ống rộng đen nhức xắn tới bẹn đứng cào hến. Thường họ đứng xa nhau để cào nên không ai nói chuyện. Lâu lâu mới nghe tiếng hỏi rằng cào đã được nhiều chưa?

Mình đã đi nhiều, đã ăn nhiều hến ở nhiều nơi. Ở Vinh, ở Huế, ở Sài Gòn, ở Cần Thơ… không đâu có hến ngon như hến ở sông La. Hến ở dưới đáy sông này có đặc điểm khác những vùng khác. Con hến đều tăm tắp, bé bằng hạt lạc cúc vỡ đôi, vỏ vàng óng, sạch từ ngoài tới trong. Hến tươi đem ngâm một đêm cho nhả hết cát, rồi luộc lên, đãi vỏ. Nước hến thơm phức và ngọt lừ lưỡi, hoặc đem nấu canh, với rau gì cũng được, hoặc chỉ đơn giản gã mấy miếng gừng tươi thả vào, cho thêm tí gia vị là dùng thay canh được.

Ruột hến đem xào lên với hành mỡ, cho thêm mấy miếng gừng tươi đập dập, dùng bánh tráng vừng xúc ăn. Cũng có người xào với giá đỗ, với mướp… Nhưng theo mình thì xào với lá hẹ là ngon. Hoặc tuyệt cú mèo nhất là đem xào lên, trộn với nhút mít, giá đỗ, thêm ít lạc rang giã nhỏ và ăn kèm mớ lá rau canh giới.

Cũng cần nói thêm rằng, dòng sông La này không những có hến ngon nhất nước mà con gái dọc hai bên bờ sông La(dân Đức Thọ), uống nước sông La cũng ngon không kém! Có lẽ do nước dòng sông này tốt lành nên các cô đều có làn da trắng, tóc đen, thêm vào đó, người dân hai bờ sông La đa phần là giáo dân, nên gương mặt các cô đều hao hao Đức Mẹ, hiền hòa và xinh đẹp… Thế nên mấy thằng vùng khác không được làm vương, làm tướng thì tự kỷ thế này: “Làm tướng, làm vương không bằng làm con cá mương Đức Thọ”. Làm con cá mương Đức Thọ được ngắm các cô tắm kênh, tắm mương. Còn mấy thằng làm nón tỉnh bạn phía bên kia Đèo Ngang cũng được thơm lây khi sản phẩm của mấy cha này được ví: “Nón Ba Đồn, l… Đức Thọ”, nghĩa là… rất tốt, rất đẹp!

Cháo bồ câu,

Thường về Nghệ Tĩnh, người ta hay biết đến cháo bồ câu Mai Anh hay gì đó ở trên Đường Phan Chu Trinh, Thành Phố Vinh. Nhưng theo mình có một chỗ còn ngon hơn…

Cũng trên đường Quốc Lộ 1, phía nam Thành Phố Hà Tĩnh, có quán cháo bồ câu Bà Mẫn. Những đêm rét mướt, khi rượu đã tê người, bụng đói cồn cào thì một bát cháo bồ câu với bát hành tăm rang cháy vỏ ở đây là một lựa chọn thông minh.

Ở Miền Trung thường người ta nấu cháo bằng gạo, không bao giờ bằng bột, Hạt gạo nở bung như những bông hoa, nếu không bỏ gì thêm thì gọi là cháo hoa. Cháo ở đây cũng vậy. Mỗi bát là một con chim bồ câu chừng hai đến ba lạng, hầm nhừ cả xương, có thêm đậu xanh và một ít hạt sen. Rất ngọt và có lẽ rất bổ!

Đồ biển,

Hà Tĩnh có nhiều bờ biển, có nhiều hải sản ngon. Bạn có thể ăn đồ biển ở khắp nơi. Xuân Thành, Thạch Hải, Thạch Kim, Hộ Độ, Vũng Áng, Thiên Cầm, Đèo Con…
Biển Xuân Thành, cách Thành Phố Vinh chừng 15 phút đi xe, ra đó ăn đẻn(rắn biển), rẻ mà ngon, uống rượu tiết đẻn thì xung. Có lẽ vậy nên ở đây các ông ăn xong thường có món U19 giải xung cũng rất ngon bổ rẻ.

Từ Hà Tĩnh thì ra Hộ Độ, ngồi trên chòi các hồ nuôi sát biển, hưởng cái gió lồng lộng và ăn cua, ăn mực cũng rất thú.

Nhưng ngon nhất là có hai món.

Món thứ nhất là đầu đuôi cá thu nướng, cá trích nướng.

Và món thứ hai là mực sống ở Vũng Áng. Dân chài ở đây đánh được những con mực ống khá to, cỡ 3-5 kg, cho vào lồng sắt dòng xuống đáy biển nuôi. Phàm là khách quen và đôi khi phải có duyên mới được ăn. Con mực còn bơi, đem rửa sạch, xẻ thịt. Một nửa ăn sống với mù tạt, một nửa hấp quấn lá lốt tươi. Loại mực này còn sống thì ngọt không thể tưởng được.

Đồ trên cạn,

Đồ trên cạn ở Hà Tĩnh thì vô số thứ ngon. Nào dê, nào thỏ, nào ba ba, nào hươu nai, lợn rừng… Nhưng đặc biệt nhất là dê và baba. Dê vùng này rất ngon và có nhiều quán ngon. Ngon nhất là ở Đức Hòa, Đức Thọ và ở Đức Trường, Đức Thọ. Miếng dê thui ở đây cháy xém bên ngoài, bên trong vẫn còn đỏ hồng, cắn vào mềm tan, vị ngọt ngấm tận tủy răng. Lại có thêm lá Mui ăn kèm rất hợp vị.

unnamedMiếng dê thui ở đây ngoài cháy xém nhưng trong vẫn đỏ hồng, ăn kèm với lá Mui rất hợp vị.

Baba ở Hà Tĩnh có lẽ là thứ ít người được ăn và ít người tin nhất.

Có lần theo sự chỉ trỏ của một bác cực sành ăn, mình đến một nhà hàng hỏi ăn baba, nằm trên đường Quốc Lộ 1(tên thì quên mất rồi) gần Thành Phố Hà Tĩnh. Con baba ở đây là loại baba núi, chắc mang từ Lào về. Con nào nhỏ thì khoảng mươi, mười lăm ký. Con to lên đến năm chục ký. Trong Miền Tây cũng có loài này, người ta gọi là con cu đinh hay cua đinh gì đó, nhưng to lắm cũng chỉ chừng 25 ký.

Ngày trước mình thỉnh thoảng có nghe các bà, các cô cay đắng phàn nàn rằng đức ông chồng đi ăn cua ăn ghẹ, ăn baba 47, 48 ký. Mình nói không tin, nhưng các cô, các bà thì bảo chắc chắn đúng và tỏ ra rất điên dại với chuyện này. Bây giờ thì mình tin rồi, và mình hiểu tại sao các bà, các cô lại có thể căm thù chuyện này đến như vậy. Vì mình thỉnh thoảng có ăn con baba nuôi chừng hai ký đã lên đến tiền triệu. Các đức ông chồng kia ăn những gần năm chục ký baba thì gì mà các bà, các cô chẳng tiếc của mà nổi điên lên.

Đồ ăn sáng,

Ở gần cầu Đò Trai, Đức Thọ, trên đường Quốc Lộ 8, cách Ngã ba Bãi Vọt, Thị Xã Hồng Lĩnh chừng 5-7 km gì đó, có quán bò Bà Kế. Mình nhớ nó đã ở đó từ hồi mình còn bé tí. Ngày đó quán chủ yếu phục vụ đám tài xế xe tải đi Lào về. Vì dân xung quanh làm gì có tiền mà ăn bò. Đến nay Vẫn rất đông, dân Vinh nhiều khi đi đến hai mấy cây số sang đây ăn sáng xong về. Quán này bao giờ cũng thấy treo một chiếc đùi chân sau bò, to đùng, tươi roi rói và đỏ au. Ai ăn thì họ mới xẻo xuống thái. Miếng bò bao giờ cũng rất mềm và ngọt. Đặc biệt ở đây vẫn tự làm bún thủ công như ngày xưa, sợi bún to, hơi nâu nâu và có vị chua do ngâm gạo lâu. Bạn có thể ăn bò tái và ăn bò hầm với bún và bánh tráng.

401972_1731504304103_345986718_nRam cuốn bánh mướt quán Ba Bà

Tại Thành Phố Hà Tĩnh thì mình thích ăn món ram(nem) cuốn bánh mướt(bánh cuốn). Người ta dùng bánh mướt mỏng không có nhân cuốn một miếng giò hoặc một cái ram rán nóng hổi, chấm nước mắm ớt(Mình thích dùng nước mắm nguyên chất, không chanh, cho thật nhiều ớt tươi).

Món này có mấy hàng bán trên đường Nguyễn Công Trứ ăn cũng được. Nhưng ngon nhất có lẽ là quán Ba Bà ở Thị trấn Cày, Thạch Hà. Gọi quán ba bà vì cả ba bà bán hàng rất vui vẻ hòa thuận ở đây đều là vợ của một ông suốt ngày chỉ nuôi chim và uống nước chè vặt. Ba bà này nuôi cả ông và mấy đứa con. Mình hay đến đây ăn sáng mục tiêu là để lân la hỏi ông này xem bí quyết ra sao mà tài giỏi vậy, nhân tiện nghe nói ông có cô con gái rất xinh đang học ở Hà Nội, mình muốn hỏi xem cô này có đức tính đáng quý như mấy mẹ cô không?

Hà nội, ngày 12 tháng 04 năm 2014

PHẠM PHÚ QUẢNG

 

MÌ CỞI TRUỒNG

Posted: Tháng Tư 10, 2014 in Uncategorized
Thẻ:,

my_tom_sinh_vien_duoi_goc_nhin_hai_huoc_1

Nói đến mì tôm, có lẽ mình là gắn bó với nó lâu nhất và đằm thắm nhất. Ngay từ nhỏ, mì tôm với mình đã là một mối lương duyên. Câu chuyện tí mình sẽ kể sau.

Người ta nói ăn mì tôm nóng, ăn mì tôm mọc mụn, ăn mì tôm… Riêng mình, chẳng có loại mụn nào có thể mọc trên cơ thể sau khi đã được tôi luyện trong lò ghẻ trường Phan Bội Châu. Nghĩa là hoàn toàn miễn dịch. Còn khuôn mặt, sau gần 20 năm đi khất nợ nhờ làm nghề xây dựng dưới cái thể chế vô sản này thì độ dày cũng đủ để xếp vào đẳng cấp lô hỏa thuần phong nên cứ tha hồ mà chén.

Thời sinh viên thì hay được ăn mì cởi truồng, tức là loại không có vỏ, cũng chẳng có nhãn mác gì, 10 gói trong một cái túi bóng trơn. Lâu lâu trúng mánh mới dám mua gói mì Miliket hai tôm hay bốn tôm gì đó. Thường thì cho mì vào bát, cho gia vị vào, đổ nước sôi lấp xấp, kiếm một cuốn sách hay cuốn vở úp lại chừng vài phút thì ăn. Gọi là mì úp. Nhưng cũng nhiều khi vội quá thì uống lấy hai cốc nước, đút gói mì vào túi quần, đến lớp nhai trệu trạo, mì vào gặp nước từ từ nở ra là khỏi phải ăn trưa luôn.

Ra trường đi làm đến tận bây giờ, những khi theo các công trình vùng sâu vùng xa, đi bộ đến nửa ngày mới nhìn thấy đường cái quan thì mì tôm lại là thứ thực phẩm chính yếu quan trọng. Tất nhiên đẳng cấp mì bây giờ đã được thăng hạng nhiều. Nào là Hảo Hảo, Omachi, thậm chí là Tiến Vua… chứ không phải cởi truồng như trước nữa.Cách chế biến cũng đã công phu hơn, lúc thì nấu, lúc thì xào ướt, lúc thì xào giòn… Đi kèm với nó đã có thêm trứng ốp, trứng chần, thi thoảng đổi vị hái nắm rau rừng, rau tàu bay hay mua được vài ký thịt thú rừng bốc khói cho vào cũng nên.

Tuy bây giờ hoành tráng mì là vậy, nhưng chẳng bao giờ mình quên được cái cảm giác cách đây khoảng 30 năm khi được nếm mẩu mì tôm đầu tiên trong đời…

Chuyện thế này,

Ngày đó mình khoảng lớp 5, lớp 6 gì đó, đi chiếc xe đạp Thống Nhất vẫn chưa ngồi tới yên. Nhà mình vốn khá nghèo, ngoài gánh hàng xáo(hàng xáo là mua thóc về xay lấy gạo bán, cám để nuôi lợn, tấm để ăn) của mẹ mình thì cuốn sổ gạo giáo viên cấp một cũng của mẹ là nguồn ăn chính của cả nhà.

Một hôm sang nhà cậu Hoài chơi, anh Hưng con cậu dấm dúi đưa ra một miếng gì rất lạ, to chừng nửa bao diêm, màu vàng vàng, có sợi xoăn xoăn tết vào nhau. Anh này thậm thụt bảo “Đây là mì tôm, anh Hoàn đưa về”(anh Hoàn là anh trên anh Hưng, lúc đó đang học trường Lâm Nghiệp ở Xuân Mai và miếng mì đó cũng là một miếng mì cởi truồng), rồi bẻ cho mình một nửa. Mình đưa lên mũi, chao ôi là thơm, nước dãi đầy bọng miệng. Nhấm một miếng, bé bằng cỡ hạt thóc, chao ôi là ngon… Ngon không thể tưởng được! Mình nhấm nhấm thêm một tí rồi đút túi quần, ăn dè đến ngày hôm sau mới hết. Kể từ lúc đó, đối với mình, trên đời chỉ có mì tôm là ngon nhất. Lúc nào mình cũng nghĩ đến nó. Lúc ăn, lúc học, lúc đi vệ sinh hay đi ngủ cũng mơ về nó… Mình rắp tâm thê nào cũng phải kiếm cho được mì tôm để ăn!

Thế rồi cơ hội cũng đến, một cách vô tình. Đúng là số Bụt ỉa vào đầu!

Khoảng chừng vài tháng sau, hôm đó mẹ mình bảo mình mang sổ gạo đi lĩnh gạo ở Thị Trấn. Mình xếp hàng từ trưa, đến gần cuối giờ chiều thì được người ta thông báo hết gạo. Vừa nắng, vừa mệt, chán không thể tưởng được. Đang chuẩn bị ra về thì nghe đâu loáng thoáng có âm hưởng hai từ “mì tôm”. Mình như chết sống lại, xông vào hỏi thì… Chao ôi, mừng chẳng buồn chết.

Cô mậu dịch viên nói “Hết gạo, ai muốn lấy mì tôm thay gạo thì lấy”…

Chặng đường về nhà dài khoảng 5km, mình đạp xe như trên mây. Chắc do mì tôm nhẹ hơn gạo. Về nhà khoe mẹ thì thấy mặt mẹ buồn buồn. Mình cũng hơi ngạc nhiên, nhưng chẳng quan trọng, quan trọng là được ăn mì tôm. Thế rồi ba ngày sau thì mình biết thêm rằng: Mì tôm không những cực kỳ ngon, mà còn làm cho bụng người ta sôi suốt ngày!

Và tháng đó là một trong những lần nhà mình phải ăn khoai trừ bữa!

Mặc dù bây giờ được ăn đủ các thứ loại mì, nhưng chẳng bao giờ mình quên được cái cảm giác của miếng mì cởi truồng thuở hàn vi đó. Cái cảm giác của lần đầu tiên…

Cũng có lẽ thế nên trong các câu chuyện kiếm hiệp người ta hay trân trọng và nhớ những mối tình thanh mai trúc mã, nhất là nếu mối tình đó cũng đã được cởi truồng. Còn các ông lớn nhà mình, mình dám cá là cũng chẳng bao giờ quên cái cảm giác được ăn miếng nhét lót đầu tiên, dù rất mỏng và có thể cũng cởi truồng!

Hà nội, ngày 10 tháng 04 năm 2014

  PHẠM PHÚ QUẢNG

HỌC VÀ HÀNH

Posted: Tháng Tư 7, 2014 in Uncategorized
Thẻ:

fd_zps9e08f5ec

Năm 1997, hừng hực nhiệt huyết cống hiến của một thằng kỹ sư xây dựng mới ra trường, mình ôm tập hồ sơ lên gặp ông xếp một công ty xây dựng thuộc C59 Bộ Tổng Tham Mưu – Bộ Quốc Phòng theo sự giới thiệu của một ông anh. Mặc dù khá tự tin với khả năng múa mép và cũng chuẩn bị khá kỹ càng để phỏng vấn nhưng mình vẫn khá chi là hồi hộp. Mãi gần trưa rồi cái người mình mong đợi cũng xuất hiện. Không như mình tưởng tượng, mà là một anh khá trẻ, mặc dù đầu hơi hói nhưng trông sành điệu chứ không phải một ông già bụng phệ(Sau này mình mới biết lão này là con rể một ông tướng rất to trong BQP, trước đây buôn bán gì đó bên Nga thải hồi về trượt chân rơi vào cái chĩnh gạo tám thơm này). Lão này ngồi xuống, có kẻ pha trà rót nước đưa tận mồm. Lão ngồi nhấm nháp ly trà rồi hỏi bâng quơ chuyện giời ơi đất hỡi đâu đâu. Hỏi đến đâu thì có đứa đỡ lời đến đó, đảm bảo không có một tẹo nước bọt nào kịp rơi xuống sàn nhà. Mãi rồi cũng đến lượt mình. Lão quay sang, nhìn mình từ đầu xuống chân, rồi từ chân lên đầu.

– Xin việc hả?

– Dạ.

– Em anh Hoành hả?

– Dạ.

– Biết gì rồi?

Quả thật câu hỏi này mình chẳng biết trả lời sao, đành gãi đầu:

– Dạ em mới ra trường, chưa có bằng, nhưng em đã đi làm thêm nhiều rồi, em biết phụ hồ, em biết xây nhưng không đẹp lắm, em biết chạy đường điện, đường nước, em biết lắp máy bơm…

– Thôi, thôi… được rồi!

Mình ngừng, nhìn lão sợ sệt!

Lão, nhìn mình ngơ ngác!

Lão hỏi:

– Biết đánh phỏm không?

– Dạ em không biết ạ!(Thực ra môn này mình có được thằng anh hơn mình 3 tuổi dạy cho hồi học năm 2 năm 3 gì đó, và đã tung hoành ngang dọc khắp ga tàu bến xe, ngõ xóm rồi… Nhưng sau mình bỏ vì thấy có vẻ nguy hiểm. Chuyện này sẽ kể vào dịp khác. Nói chung đến giờ nếu chơi ba cây mình vẫn có thể chỉ bốc bài nọc mà muốn nhà cái chia cho ai mấy nút đều được cả).

– Biết uống rượu bia không?

– Dạ em uống được ít lắm.

– Biết nhảy đầm không?

– Dạ em không biết ạ!

– Về đi, mai đi làm, vào phòng Kế Hoạch Kỹ Thuật.

Trên đường về nhà mình vẫn chưa hết bàng hoàng.

Phỏng vấn là vậy ư?

Công việc là vậy ư?

Thế thì bỏ mẹ rồi, mình toàn học thứ không cần thiết!

Nhưng trời không phụ thằng có chí. Chỉ sau khoảng 2 tháng chuyên tâm vào công việc chuyên môn như: rửa ấm chén, pha trà, rót nước, quét nhà, lau chùi nhà vệ sinh… thì trình độ bia rượu, hát hò, vịn… của mình đã thể hiện một đẳng cấp vượt trội. Đặc biệt, phỏm đã trở thành một nguồn thu nhập bằng nhiều lần tiền lương của mình lúc đó.

Hà nội, 23-06-2012

PHẠM PHÚ QUẢNG

CÁ ASTRAKHAN

Posted: Tháng Tư 5, 2014 in Uncategorized
Thẻ:,

caas2_zps5421eeb6Cá Astrakhan

Hôm nay mình quyết định đón Yên Lam đi học về là về thẳng nhà luôn, không bi-a bi-ve gì cả. Buổi sáng vừa được thằng bạn thân mang từ đất nước của những hàng Thùy Dương thẳng đuỗn về cho một ký cá Astrakhan thượng hạng. Thịt còn đỏ au, đẫm mỡ…

Mưa gió rét mướt thế này mà nhấm với chút Beluga thì… chậc! chậc!!!

Mà đúng là số Bụt ỉa, Beluga cũng vừa kiếm được xong, Gold Line hẳn hoi, đang nằm co ro trong cái ba lô sau lưng mình.

Kể cũng lạ, cả năm cả đời có khi nào cái thằng T này nó rủ mình đi uống rượu đâu. Tự nhiên trưa nay nó điện thoại cho mình, sổ một tràng tiếng… Vietnamess mà mình ù cả tai cũng chưa hiểu gì cả. Chỉ hiểu là nó rủ đi uống rượu. Mà giữa trưa thế này thường mình rất ngại uống. Đang định chối thì nghe đâu có tiếng gì đó như “ga”, “đa” gì đó. Cứ nghe thấy “a” cũng “ốp”, “ép” là biết ngay tiếng Nga! Mình tiếng Việt chậm hiểu chứ tiếng Nga thì nhanh lắm. Hồi học phổ thông đã từng dịch được bài “Chú voi con ở bản Đôn” sang tiếng nước bạn mà nhiều nam thiếu niên sau này trưởng thành đều rất thích. Mình liền thiền trong nửa giây để cầu Trời Phật phù hộ cho con không nghe nhầm. Hỏi lại nó một cách tế nhị rằng “Mày nói lại đi, ồn quá tao nghe không rõ”. Và quả nhiên trời thương, nó sổ lại một tràng mới dài gấp đôi cái tràng cũ, và trong đó có hai từ “Beluga”.

– OK, ở đâu tao đến ngay!

Hóa ra thằng này móc được đâu được mấy em chân dài trông có vẻ còn dính bèo tây mang đi khoe. Mình đến đã thấy bày ra một con cầy hương miệng cười toe toét, hở hết cả lợi cùng với 3 chai Beluga vàng(Mua 2 tặng 1). Thế là mình chuyển chỉ tiêu ngay tức khắc. Lúc đầu đi định xem có chai thừa nào mang về, nhưng giờ thì phải là cả chai nguyên! Loanh quanh chén chú chén anh chén cô, mình chỉ mới nhấp nhấp 1,2 ly mà đã hết vèo một chai. Bọn chân dài hại rượu này uống nhanh đéo mả được. Mình bắt đầu lo, không cẩn thận thì đến cái mục tiêu nhỏ nhoi ban đầu đặt ra có khi cũng vỡ chứ đừng nói chi đến cao sang. Phải hành động thôi!

Tập trung chúc cho cái thằng T này mấy phát, xui đểu mấy con kia chúc thêm mấy phát nữa cho nó vui vẻ hỉ xả đi đã. Rồi mình nói:

– Tao phải đi có việc, tí tao quay lại ngay.

Đúng như mình dự đoán, thằng này đang vui nên ừ phứa đi. Mình với tay lấy cái chìa khóa xe máy to to trên bàn, tiện thể nhặt luôn cái chai rượu 750ml bé bé đứng cạnh cho vào ba lô. Bye bye! Chiếc Hocamdao phone tự động tắt sim1, bật sim2.

191120129360BelugaGoldLine

Thế là thài lài, cứt chó đều có cả! Trời thương!

***

Quay lại chuyện cá Astrakhan.

Mình rất khoái ăn loại cá này. Một loại cá nếu ai chưa từng đi bốc tuyết, cắt cỏ tại Nga thì gần như chắc chắn là không thích.

Nghe vậy khối người tưởng mình đã từng đi bán thuốc lá dạo hay trộm cắp siêu thị gì tại Liên Bang Xô Viết, thành trì của XHCN kia. Nhưng không phải!

Chuyện là thế này,

Năm 1997, mình đang làm cho một công ty xây dựng thuộc C59, Bộ Tổng Tham Mưu. Xếp mình là một lão sành điệu, dân buôn bán vỡ bọng từ Nga chạy về lấy cô con gái rượu một ông tướng rất to trong Bộ Quốc Phòng. Hồi mới làm, có lần lão rủ mình ra Hoa Viên(Số 8 Dốc Ngọc Hà). Lão gọi một con cá Nga(sau này mình biết là cá Astrakhan, một loại cá ướp muối phơi khô vừa. Tên của nó là Vopla, sống nơi cuối dòng Volga thuộc tỉnh Astakhan, Liên Xô). Rút ra một chiếc dao nhíp và một chiếc khăn mùi soa. Lão ngồi bóc bóc, gỡ gỡ, rất tỉ mẩn, như một thợ kim hoàn đang hoàn thành công đoạn cuối của một chiếc nhẫn bạch kim gắn hạt xoàn. Từ một con cá khô xấu xí, một loáng đã sắp đầy, gọn gàng một chiếc đĩa con con. Thịt ra thịt, trứng ra trứng, xương ra xương, da ra da, chiếc đầu một góc và một chiếc bong bóng căng phồng cỡ bằng ngón tay trỏ nằm bên cạnh. Rồi gọi hai cốc bia đen óng như cà phê. Lão nói:

– Thưởng thức đi chú. Ngon lắm! Tinh túy của Liên Bang Xô Viết đấy!

Mình chờ lão ăn rồi mới nhặt một mẩu nhỏ cho vào miệng… Xin thề là loại cà quê choa muối theo công thức “Bảy cà ba muối” còn phải gọi bằng cụ tổ! Nó mằn mặn, tanh tanh, chỉ muốn nhè ra mà không dám.

Lão nhìn vẻ mặt thảm thương của mình chắc cũng đoán được bảy tám phần sự thể. Lão nâng cốc bia lên:

– Uống đi chú, có cái này vào là hết mặn ngay. Chưa quen thôi, quen rồi thì nghiện lắm đấy!

Mình nhấp một ngụm… Ặc, đắng ngắt!

Trong bụng mình thầm chửi lão này chắc chơi khăm mình. Thế rồi từ đầu đến cuối buổi mình chỉ ngồi nhấp nhấp không hết nửa cốc bia. Còn lão nhấm nháp kỹ càng gần hết con cá và thêm 3 cốc bia nữa. Cuối buổi, lão gọi tính tiền, nhìn tờ hóa đơn mình phát hoảng. Con cá 250.000, mỗi cốc bia 50.000, vị chi là 500.000 cả thảy. Bằng cả nửa tháng lương của mình. Lão rút ví, nhón một tờ ngân phiếu mệnh giá 500.000, đặt phịch xuống bàn nhếch mép cười với mình nói “Rẻ ấy mà!” rồi đi ra. Mình lẽo đẽo theo sau mà trong đầu thầm thần tượng lão này quá. Sao mà sang vậy, sao mà ga lăng thế! Thế rồi mình bắt đầu tiếc rằng đã không cố ăn, cố uống thêm một chút. Cái thứ đắt như vậy, chắc phải là…

Cũng may, sau này lão vẫn hay rủ mình ra đó ngồi, và kết quả là đến bây giờ, mỗi lần có thằng bạn nào từ Nga về, thứ mình dặn duy nhất vẫn là:

“Mang cho tao ký cá”!

Và hôm nay mình lại sắp được thưởng thức nó!

Mẹ kiếp, trời thì rõ lạnh, mưa lép ba lép bép… Sao mà lắm người ra đường thế, đúng là một lũ điên! Vợ ấm chăn thơm thì không hưởng…

Mất hơn nửa tiếng thì rồi cũng về tới nơi. Kia rồi, cái cửa trăng trắng bân bẩn, cái nhà tim tím cũng bẩn bân… kia rồi!

Bé Yên Lam với tay nhấn liên tục mấy hồi chuông.

Một giây!

Hay giây!

Ba giây!

…cái bác này làm gì mà lâu thế không biết nữa!

Chai rượu sau lưng cứ cựa quậy!

Nước dãi đầy cả vũng mồm…

Thế rồi…

Loẹt quet, loẹt quẹt dép lê…

…bác giúp việc kia rồi! Mừng quá!

Chưa kịp tắt máy xe, tiếng bác giúp việc lanh lảnh:

– Chú ơi, cá chú mua mặn lắm. Tôi cho bao nhiêu nước vào kho mãi mà vẫn mặn. Không ăn được đâu!

!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Hà nội, ngày 10 tháng 02 năm 2014

PHẠM PHÚ QUẢNG

SINH NHẬT 40

Posted: Tháng Tư 1, 2014 in Uncategorized
Thẻ:

Demcodon1_0

Sinh nhật năm nay chẳng thiết gì

Bạn bè, bia rượu, rủ chẳng đi

Bốn mươi năm tỏ qua đi mất

Ủ rũ xuân mờ đến được chi!

Hà nội, ngày 01 tháng 04 năm 2014

Tú Mu

MỘT MÌNH

Posted: Tháng Tư 1, 2014 in Uncategorized
Thẻ:

1366121426_Benh-tu-ruou-ma-ra-be554

Một cõi đi về, người ở tạm

Còn ta lặng lẽ cõi đi về

Bóng tà xế lại, đời hiu quạnh

Tửu cạn buồn dâng, một tái tê.

Hà nội, 31 tháng 03 năm 2014

Tú Mu