40 NĂM

Posted: Tháng Ba 23, 2014 in Uncategorized
Thẻ:,

photo 1Cựu HS K18 và thầy Tĩnh

Dậm dật hơn tháng rồi cũng được gặp nhau!

Đông ơi là đông!

Hoành tráng ơi là hoành tráng!

Nhiều ô tô ơi là nhiều!

Về dự có ông to ơi là to!

Chương trình dở ơi là dở!

Toàn cảnh quê ơi là quê!

Nhưng được cái… vui ơi là vui!

Đó là toàn cảnh Đại hội Võ Lâm trường Phan: Kỷ niệm 50 năm hệ chuyên, 40 năm thành lập trường cõng thêm đón nhận danh hiệu anh hùng lao động.

K18 bọn mình có mặt khoảng hơn năm chục mạng. Lứa bọn mình vào đoạn giữa giữa. Theo mình tính toán thì thế này: Các cháu đang học thì ít nhất cũng khoảng 1.000 cháu; các khóa là “cựu” thì K càng nhỏ càng có tỷ lệ đi cao(già rồi không có việc gì làm nên hay mơ đến lúc còn trẻ), trừ một số K đoản mệnh nhiều, tuy nhiên K càng lớn lại càng có nhiều học sinh. Cứ cho là các khóa trung bình 50 người thì cũng đến 2.500 người. Vị chi là khoảng 3.500 người tham dự. Đông gấp 7 lần dân số quốc gia Vatican.

Khắp trường đâu cũng cờ, cũng biển, cái nào cũng rất to. Chỗ nào trống là người ta cắm trại, người ta dựng rạp. Cũng rất chi là to, rất chi là hoành tráng, và đặc biệt rất chi là quê! Nếu một ông quê Vĩnh Long không biết chữ lạc vào đây sẽ tá hỏa đi vay tiền bỏ phong bì, vì tưởng là đám cưới con ông chủ tịch xã mình…

Chương trình và khâu tiếp đón thì quá dở. Mình tới trường vào ngày 22 tháng 03, các cựu học sinh về đi loanh quanh trong sân trường như gà con mất mẹ, chẳng biết vào đâu, làm gì cả…

Tới ngày 23 thì nhờ có bác Tư Sang về dự nên ngoài cổng có thêm một sư đoàn công an, an ninh, cảnh sát giao thông, quần áo nhiều màu sắc vui mắt đứng hô hố cười, đuổi taxi như đuổi hủi, mắt lườm ngang liếc dọc làm cho các cháu mặc áo dài mỏng ngượng tím lưng.

Mà số mình dân đen nó khổ, đang vui thì vợ bảo “Con sốt dịch 2 đứa, về cho con uống thuốc để tôi còn tiếp tục chơi”. Thế là ba chân bốn cẳng ra bắt taxi để về khách sạn, đi bộ mãi mới tìm được thằng taxi, vì mấy anh an ninh đuổi mẹ nó hết. Mà lần này sướng, được ở ké bạn Bộ trưởng tại khách sạn nhiều nhiều sao Mường Thanh Sông Lam. Đến khách sạn mình nói thằng taxi chờ mấy phút mình lên lấy đồ rồi ra sân bay. Lúc xuống, tìm mãi chẳng thấy thằng này đâu, tìm mãi mới thấy thằng này đậu tít đằng xa. Lại phải lóc cóc bê đồ đi một quãng dài. Hóa ra thế nào mà bác Tư cũng theo mình về đây ở.

Ngẫm mới thấy, các vị lãnh đạo nhà nước mình kiên quyết không cho đa đảng quả là sáng suốt. Có mỗi ông chủ tịch nước đi dự một việc nho nhỏ mà đã khổ biết bao nhiêu người. Từ các chú công an đến thằng lái taxi, con bán dạo, bà bán nước, ông xe ôm, đến cả mình nữa. Nếu mà đa đảng, mỗi đảng một ông chủ tịch thì không biết dân sẽ thế nào?

Mình có thằng em học K24,25 gì đó, nhà ở Vinh mà không thấy mặt mũi nó đâu. Điện thoại cho nó hỏi “Mày không đến trường dự Đại lễ à?”. Thì nó bảo “Trường bày vẹ ra tốn kém rồi lại đi xin tài trợ… khổ học sinh. Em nỏ đi!”

Nói chung đại loại toàn cảnh nó vậy. Nhưng kệ, cái quan trọng là khóa mình ai cũng vui.

Mình và Hùng Tịu,

Nhà mình rồng múa cả đôi, cả hai vợ chồng đều học trường Phan, cùng khóa, cùng lớp. Mấy lâu nay mình hay làm cái việc mà theo mụ nói là “vô bổ”, là “vác tù và hàng tổng”. Nghĩa là mình hay hô hào, hay phong trào họp hành… toàn thứ chẳng có phong bì. Mụ này cũng kinh, cả tháng trời mấy đứa đại diện các lớp cứ nháo nhác lên kế hoạch và hò hét nộp tiền thì chẳng thấy mụ nói năng gì. Cũng không thấy mụ nộp. Đến ngày chót mình nộp xong điện thoại báo cho mụ thì mụ nhè ra có mỗi một chữ “Ừ”. Thêm vào đó, dạo này mình thấy mụ rất bận, lại còn con cái, cứ nghĩ mụ sẽ không về. Ai hỏi mình cũng bảo mình về một mình. Ai ngờ, mụ cùng con Hiền sư tử còn về Vinh trước cả mình.

Về đến Vinh mình không thấy mụ đâu, nghe Bộ trưởng thì thào “Đi theo thằng Hùng Tịu và thằng Toàn Thể rồi”. Mình gọi điện cho thằng Hùng Tịu thì thằng này thanh minh “Hôm qua thằng Bộ trưởng nó định âm mưu vợ mày nên tao phải cứu”. Mình tần ngần bảo nó “Đừng nói ai, tao trả mày và thằng Toàn Thể 100.000 mày từ từ hãy mang nó về Vinh nhé”.

Mình và Phương Bộ trưởng,

Thằng này, chẳng bao giờ hết chuyện để nói. Kể ra mình với nó cũng có duyên ghê!

Vừa rồi nó tiết lộ là ngày xưa nó cũng không có gì, đi làm ăn lương bình thường, do mình nên nó mới được như hôm nay. Mình nghe cũng thấy oai oai, nhưng thật ra không hiểu nó có đểu giả gì đây không? May quá là không. Nó nói “Năm 2005(thực ra là 2006) khi Quảng từ Sài Gòn ra Vũng Tàu, Phương còn đi cái Dream cà tàng ra dẫn đường. Khi đó Quảng đã…, hoành tráng quá! Thế rồi Phương về suy nghĩ nhiều lắm, và quyết tâm thay đổi…”. Nói chung nó nói may mà gặp mình. Tuy nhiên thằng này cũng chưa hậu tạ mình được cái gì cả. Họp lớp, hay đi kara tay vịn thì hễ cô nào xinh nó tranh vào ngồi gần. Mình cũng không đòi hỏi gì nó, vì mình thì nghĩ thằng này xui, nếu ngày đó nó không gặp mình mà lại gặp Mark Zuckerberg đang cởi truồng bơi ở Vũng Tàu thì có phải giờ nó đã giàu hơn chán vạn lần Phạm Nhật Vượng không.

photo 2

Bộ trưởng và người đẹp Thảo mốc

Mình về Vinh sau nó một hôm. Nó hỏi mình có phải về ở với ông bà ngoại hay không, mình bảo không. Nó bảo về ở với nó cùng Hoàng tiểu yêu ở Mường Thanh Sông Lam, mấy đứa lớp Lý cũng về đó. Sáng cafe chém gió một lúc rồi cả hội được thằng Phương sửu lớp Lý dẫn đi chợ Mí ăn chim. Lũ con gái sướng tê người. Thằng Phương sửu bảo “Bây giờ dân Vinh sành điệu là phải đi ăn xa xa, ăn ở Vinh là bọn vớ vẩn”. Mấy đứa Hà Nội há hốc cả mồm gật gật đầu, thấy quê quá. Quả thật ăn cũng ngon, chỉ thương mấy đứa con gái lại phải ăn chim nhừ.

Không có mặt Minh Minh và thằng Hùng Tịu, thằng Bộ trưởng chém “Phương chưa bao giờ thích Minh Minh cả, đấy là bọn nó cứ gán cho Phương thôi. Hồi đó Phương chỉ thích bạn Thiên Lý.” Mình mớm “Ngộ nhận”. Nó như bắt được vàng, đứng bật dậy vung tay, nói “Đúng rồi, Minh Minh là ngộ nhận, là tưởng bở!”. Rồi nó ngồi xuống và chuyển hướng “Chắc chắn bây giờ Hùng Tịu không chịu nổi một chưởng của Phương”. Rồi nó khoe nó học võ với thằng Thắng bi, đánh nhau thế nào… Mình bảo nó “Tao công nhận Hùng Tịu thì không thể chịu được một chưởng của mày. Nhưng nó mà đi với vợ thì chưa chắc mày chịu được một chưởng của vợ nó”. Cả hội chùng lại suy nghĩ… nhớ về bãi biển Cửa Lò mùa Hè cách đây hai năm. Nơi đó có cặp sam đang hưởng tuần trăng mật cùng hội khóa K18, sam cái bằng khoảng 4 lần sam đực nếu xét về mặt kích cỡ. Tức là to khỏe và dũng mãnh gấp đôi thằng Hùng Tịu và thằng Bộ trưởng cộng lại. Chẳng hiểu kết quả của tuần trăng mật thì thế nào chứ về mặt hội khóa thì hình như thằng Hùng Tịu là người thất bại. Vì hôm chia tay nó ghi trong sổ lưu niệm thế này “Điều một: Không bao giờ đưa vợ đi họp lớp! Điều 2: Đi họp lớp không bao giờ đưa vợ đi!”. Vài sát na sau thì mọi người chừng hoàn hồn, thằng Bộ trưởng giọng lấm lét “Chơ, chơ mà chưa chắc lần này nó mang vợ theo!”.

Mình điện thoại cho thằng Hùng Tịu, nói là mày nên mang vợ đi theo để bảo đảm tính mạng. Nhưng thằng này quay ra ăn vạ mình “Tao đang bận chăm vợ mày, đưa vợ tao đi sao được! Tao có mệnh hệ gì là tại mày! Mày trả 100.000 rẻ quá!” Mình nghĩ cũng có lý, mình thuê thằng xe ôm đầu ngõ 100.000 thì nó đón con mình và cùng lắm nó chỉ trông cho chừng 15, 20 phút là cùng. Ở đây cũng 100.000 mà hai thằng trí thức nhất khóa K18 này trông vợ mình những một ngày một đêm, tận tụy vãi! Tao sau này giàu có thế nào cũng phải thuê cho được hai thằng mày về làm nhân viên.

***

Chiều cả hội về trường, ngơ ngác như trâu lên đường nhựa, láo ngáo chụp được mấy cái ảnh xì tin rồi lại đưa nhau đi chén. Lần này đông, phải trên năm chục mạng. Loay hoay mãi mới kiếm được chỗ ngồi đủ rộng. Nhờ công thằng Phương sửu. Cả hội ngồi chém, mình đói hoa mắt. Mãi nhà hàng mới bê đồ ăn ra. Thế nào cái thằng Hoàng tiểu yêu buổi trưa đi ăn chim nó lại ăn nhầm ngải. Nó đứng lên trịnh trọng làm một bài phát biểu cỡ hai chục phút. Ồn quá mà mình lại ngồi xa nên cũng nghe không rõ lắm. Chỉ thấy một lúc sau bạn Dung duyên dáng nói mình nộp một triệu, suất đắp-bồ. Lần này Bộ trưởng tranh suất ngồi chăm sóc em Thiên Lý. Nó hoành tráng mời tất cả các bạn vào tổ chức họp lớp trong đó, nó bao tất, rồi nó đi đầu đóng quỹ gấp 10 lần định mức và còn đòi đóng hộ người ngồi cạnh. Làm con Hiền sư tử đay nghiến mình “Chỉ vì tau mê trai đẹp, ngồi cạnh mi, rứa là mất suất tài trợ!”. Công bằng mà nói thì cái khoản này không chê thằng Bộ trưởng vào đâu được. Và còn chuyện vô tình mình biết được về nó nữa(tí kể sau). Phục nó ghê!

Chuyện là thế này,

Tối hôm qua về Mường Thanh ngủ. Năm đứa con gái chán chồng thì có 4 đứa tổ chức liên hoan Les. Riêng con Nhung xuýt xoa “Lần sau đi mô đi xa xa. Gần tao không đi được. Chồng tao bệnh nặng. Hấn yêu vợ quá!”.

Mình nhớ phòng “Xui” của thằng Bộ trưởng chỉ có một giường, mà lại không mấy to, nên đi ăn về mình lẻn lên phòng ngay, chiếm lấy một suất trên giường cho chắc bạc. Đúng như mình dự đoán, 5 giờ sáng tỉnh rượu, mình nằm chính giữa giường, hé mắt thấy thằng Bộ trưởng nằm khép nép cạnh mép giường, thằng Bá Thế… đang chạy thể dục trong phòng. Nó nói, “Cái saloon ni ra răng nơ, nằm ngủ khó quá!”(Cái saloon này thế nào ấy…). Mình thấy xấu hổ trong lòng nhưng cũng chẳng biết nói gì với nó, đành giả vờ ngái ngủ đi đái bãi, giật nước đàng hoàng rồi lên ngủ tiếp.

Sáu giờ thằng Bộ trưởng dậy đánh giày, mình thực không thể hiểu được, nên hỏi nó thì hóa ra nó tranh thủ về Thanh Chương. Xã tổ chức kỷ niệm 50 năm ngày thành lập xã. Nghe nói to hơn cả hội trường Phan. Nó bảo bắt tắc xi về tí, trưa quay lại đi ăn với các bạn là vừa. Và nó nhờ mình thắt cho nó cái cà vạt mới. Mình lấy cái cà vạt đo từ cổ mình xuống rốn rồi trừ bớt đi một gang. Thắt! Thế mà vừa như y! Nó phục lăn! Mà mình cũng phục mình thật, cái đéo gì cũng hay, làm nghèo cũng hay!

Sáng dậy, mấy đứa cứ lằng nhằng, được đứa này mất đứa khác. Cuối cùng bọn nó lần lượt ăn ở khách sạn cả. Mình thì chúa ghét ăn sáng khách sạn. Vừa không ngon, vừa không có không khí. Vào đó chỉ tổ nhìn mấy con mụ già béo ngái ngủ ngồi nhai nhồm nhoàm và lườm chồng, lườm bồ đang thểu não nhai rơm ở ghế đối diện. Thế nên mình đi ăn lươn cay với mấy em hót gơn K30,31 gì đó.

Đang về trường thì vợ bắt ra Hà Nội cho con uống thuốc. Thế nên mới vội vội vàng vàng, đã thế ra cổng tìm mãi mới bắt được taxi như trên đã nói. Nhưng trong cái rủi lại có cái may. Mình lên taxi thường rất ghét tài xế bắt chuyện. Mà thằng tài này mình vừa lên nó bô bô một hồi, mình chẳng muốn nghe tí nào, nhưng tự nhiên nó cứ nói mãi chuyện gì đó mình chỉ nghe loang thoáng “…giàu chi mà giàu ra rứa…”, rồi một lúc nữa mình lại nghe “…cầm hai quyển năm trăm cứ phát phát rứa…” Tự nhiên mình link đến việc sáng nay thằng Bộ trưởng trước khi đi mở va li nhặt hai cục năm trăm. Mình mới hỏi “Ai?”. Thằng tài thấy mình bắt chuyện mà như nó nhặt được hai cục năm trăm ấy. Nó làm một sàng “Ki ong lúc nạy nờ, mới xuống đây xong. Giàu chi mà giàu ra rứa. Cầm hai quyển năm trăm về quê gặp anh em chú bác cứ phát phát rứa. Về xạ tộ chức 50 năm thành lập xạ cò lẹ cụng cho nhiều tiền đo. Giàu rứa nhưng đi taxi thì lại mặc cả.” (Cái ông lúc nãy, mới xuống đây xong. Giàu gì mà giàu thế. Cầm hai quyển năm trăm về quê gặp anh em chú bác cứ phát phát thế. Về xã tổ chức 50 năm thành lập xã có lẽ cũng cho nhiều tiền đó. Giàu thế nhưng đi taxi thì lại mặc cả.”) Mình hỏi “Đi Thanh Chương về hả?”. Thằng tài trợn mắt “Răng anh biết?”. Mình không thèm trả lời mà hỏi “Rứa thằng nớ mặc cả cấy chi?”(Thế thằng đó mặc cả gì?). Thằng tài nói “Dạ, không phải mặc cả mà lạo chặt chẹ lắm. Hỏi cặn kẹ, bắt làm hợp đồng, đi về thiếu mấy cây cụng bắt làm lại… Nhưng vận bo năm chục.”(Dạ, không phải mặc cả mà lão chặt chẽ lắm. Hỏi cặn kẽ, bắt làm hợp đồng, đi về thiếu mấy cây cũng bắt làm lại… Nhưng vẫn bo năm chục)… “Nghe nói lạo đưa anh em họ hàng, cả nhà lạo, cả nhà gấy mấy chục ngài vô trong Vụng Tàu cả rồi…”(Nghe nói lão đưa anh em họ hàng, cả nhà lão, cả nhà vợ mấy chục người vào trong Vũng Tàu cả rồi)…

Đại loại vô tình mình biết được thêm câu chuyện như thế. Mình phục nó quá!

***

Và…

…giờ đây mình đang tưởng tượng đến viễn cảnh năm 2022:

Một buổi chiều nắng đẹp, ngoài khơi biển Vũng Tàu, gió mát rười rượi, nước biển trong như nước đái con nít…, con Azzam(Du thuyền 627 triệu đô) hờ hững buông neo, trên bong là một thằng trọc phú nào đó tên Phạm Phú Quảng cùng thằng Bộ trưởng đung đưa trên hai chiếc ghế bập bênh, đang nhấm nháp chai 1947 Château Cheval Blanc cuối cùng(trên 300.000 đô) cùng vài cô f-TV, chân dài 2m, ngực bằng quả dừa, nhí nhảnh như gái bao, vừa thuê được của thằng Michel Adam Lisowski. Hai đứa cầm chân ly rượu bằng hai ngón tay cong, cụng nhẹ phần miệng, lịch sự như những Ăng gờ lê quý xờ tộc chứ không trâu bò như thằng Hùng Tịu, lắc nhẹ hai vòng, ngửi mũi trước khi uống… Và thằng tên là Quảng khẽ cấu mông một em Latin nóng bỏng, trầm giọng nói:

– May cho Quảng quá, lần gặp Phương năm 2014 ấy, làm Quảng về suy nghĩ nhiều lắm…

Hà Nội, ngày 23 tháng 03 năm 2014

Phạm Phú Quảng

PS: Trên máy bay ra Hà Nội, mình có làm một bài thơ được 6 câu thì tịt, thôi cũng đưa lên đây để xem có bạn nào giúp mình hai câu cuối hay không?

HỘI TRƯỜNG

Trường ta đại hội thật là hay

Khách khứa, quan nhân đến đủ đầy

Xúng xính thầy cô, quần với áo

Cờ, nheo, đèn, phướn… rợp hàng cây

Hôm nay đón nhận anh hùng mới

Thảm đỏ đưa(nâng) chân quan lẫn thầy

….

….

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s