NHỮNG CHUYẾN ĐI

Posted: Tháng Ba 21, 2014 in Uncategorized
Thẻ:,

DSC00248

Cuộc đời là những chuyến đi, nhiều người bảo vậy, mình không biết đúng hay sai. Nhưng những chuyến đi thường cho người ta rất nhiều thứ, những chuyến đi thường làm cho người ta nhớ, làm cho người ta quên, những chuyến đi cũng làm cho người ta thấy mình nhỏ bé, thấy mình to lớn, thấy mình bao dung, thấy mình ích kỷ…

Riêng mình, từ bé đã hay xa nhà, lớn lên lại hay lang bạt, giờ vẫn vậy. Cuộc sống này đã cho mình nhiều thứ, nhiều chuyến đi. Mình nhớ, nhớ rất nhiều những chuyến đi đó.

1. Chuyến đi ấu thơ.

Mình vào lớp 1 từ lúc 5 tuổi, do mẹ mình là giáo viên trong trường, chuyện này không có gì lạ, gần nhà mình có thằng Quân con cô Châu còn nhảy từ lớp 3 lên thẳng lớp 5, không cần học lớp 4 mà vẫn được. Ngôi trường đầu tiên cách nhà mình chừng 2 km theo đường lớn và ngắn hơn một chút nếu men theo bờ ruộng. Mẹ mình cấm nhưng mình rất thích đi đường này vì đôi lúc bắt được con cua, con cá thia thia, hay con rồm rồm béo ngậy vào những ngày mùa. Tuy nhiên đi đường này đôi khi cũng bị trượt chân ngã xuống ruộng, xuống mương. Mỗi lần bị vậy khi về tới nhà mình thường cố gắng chạy về nhà thật nhanh khi mẹ chưa về, rồi rón rén trút bỏ quần áo bùn đất, cho vào chậu, mang ra giếng múc nước vào giặt ngay. Như thế không bị ăn đòn mà còn được khen chăm chỉ. Tuy nhiên đôi khi vẫn không kịp, và không hiếm lần bị quắn đít ăn roi.

***

Lớp 4 mình được đi học ôn ở trường chuyên của huyện, cách nhà 5 km. Mẹ mình gửi mình vào nhà một người quen, nhà chị Linh, một cô giáo cấp 1. Mình rất thích nhà này, ở đây có mấy cây đào tiên(cây roi) rất nhiều quả, tuy nhiên cũng nhiều sâu róm nữa, mẹ chị Linh làm món mắm rươi thật ngon. Cứ một hai tuần mẹ lại xuống đón mình một lần bằng chiếc xe đạp Thống Nhất cọc cạch. Có tuần mẹ không đón, mình đã liều đi bộ cùng thằng Dương Tế để về, nhà thằng này cách trường chỉ khoảng 2,5 km. Lúc mới đi thì rất hăm hở, nhưng khi thằng này rẽ về nhà nó rồi mới thấy cái nỗi cô đơn, lo sợ khi đi một mình. Rồi thời gian sau mình xin mẹ cho mang cái xe đạp Thống Nhất đi học để thỉnh thoảng tự đi về mà mẹ không phải đón, kể từ đó mình tự đi về, nhiều hôm chưa phải cuối tuần cũng về, vì mình nhớ nhà. Nói về cái nhớ nhà, không hiểu người khác thế nào, còn mình không thấy nhớ mẹ, mà chỉ thấy nhớ cái nhà, nhớ cái cây, cái vườn, cái giếng, thỉnh thoảng có nhớ mấy đứa quanh xóm hay chơi cù, chơi đáo, chơi găng cùng… Mỗi lần về thì mình và thằng Dương Tế lại dìu nhau bằng chiếc xe Thống Nhất cọc cạch đó. Chúng mình hồi đó rất bé, xe lại là xe nam, nên chỉ đi cẳng chó, tức là luồn chân dưới khung xe, vẹo người mà đạp chứ chưa đưa chim lên trên khung cao được. Sau này lớn hơn một chút thì cho chim lên trên khung nhưng cũng chưa ngồi được lên yên xe thì gọi là đạp nhón(Lúc khoảng lớp 7, lớp 8 gì đó mới cho chim lên yên được, mặc dù vẫn hơi nhón). Vì người bé, lại đi cẳng chó nên chúng mình không đèo nhau được mà cứ một đứa đạp còn một đứa đẩy và chạy theo xe, mệt lại đổi. Cứ thế cho đến khi chia tay thằng Dương Tế thì mình lại lủi thủi một mình. Có hôm bị ngã thế nào mà gãy cả cái trục giữa, rơi hẳn một bên pê-đan, mình và thằng này kiếm một sợi dây, buộc vào cổ phuốc rồi một đứa ngồi, một đứa kéo xe chạy. Rồi cuối cùng vẫn một mình mình khổ, vì thằng này về đến nhà thì mình còn phải dắt bộ hơn 2 km nữa. Cha tổ cái thằng này, càng nhớ lại càng tức. Mấy hôm nữa hội trường xong mày lên đãi tao bia hơi thịt chó hỉ xả đi nhé.

2. Chuyến đi Hà Nội đầu tiên.

Đến năm 1987, chị mình tốt nghiệp đại học từ Liên Xô về dạy trường Đại Học Bách Khoa, mình được một anh sinh viên là học trò của chị(anh này con gì Lục ở Đức Phong, hình như tên là Linh thì phải) dẫn từ quê ra Hà Nội chơi với chị mấy tháng hè.

Đây là một chuyến đi nhớ đời. Mờ sáng chúng mình bắt xe khách, một chiếc Latvia ọp ẹp hơn cả chiếc Thống Nhất gia truyền nhà mình, đi từ Linh Cảm ra Bãi Vọt. Từ Bãi Vọt chờ khoảng vài tiếng thì bắt được xe tải ra Vinh. Chúng mình đứng ở đường Quang Trung từ trưa đến cuối chiều mà không bắt được xe, khoảng 6 giờ tối thì thấy một con quái vật, vừa đi vừa thở phì phì, xả khói hơn cả mấy cái ống khói nhà máy Cao, Xà, Lá, trên cửa ca-bin là một thằng lơ nhếch nhác bặm trợn. Nó vắt vẻo bậc lên xuống và liên tục mời chào khách. Thực ra là một chiếc xe Zin(xe tải) lấy từ bãi phế liệu của Liên Xô về dựng thêm cái thùng bạt. Nhìn đã kinh nhưng vì sắp tối nên hai anh em đành lên xe. Mình cứ tưởng được ngồi trên ca-bin, nhưng không phải, họ cho bọn mình vào thùng xe. Trong thùng xe họ để những chiếc ghế băng gỗ như ghế học sinh ngày xưa. Trên đó có khoảng chưa tới chục người. Kể ra cũng khoái vì khá rộng rãi. Mình thèm thuồng nhìn lên ca-bin thì thấy có một thằng lái xe, một thằng phụ xe và một cô son phấn nhòe nhoẹt. Thằng lái xe oai như cóc, mặc quần đùi áo may ô, vừa lái vừa hô hố tán tỉnh cô kia. Ngày đó con trai lái xe, con gái bán mậu dịch là oai nhất. Nhà nào vớ được con dâu, con rể vậy đều là trúng độc đắc cả.

Sau tám vạn vòng đón khách, tận 8 giờ tối số khách vẫn không quá chục, thằng lái xe than thở rồi nhắm hướng Hà Nội thẳng tiến. Dọc đường nó phi với tốc độ của thần kim quy để tìm khách nhưng vẫn không có đủ khách. Khách ai cũng sốt ruột nhưng nói thì bọn xe cứ bỏ mặc, việc khách nói cứ nói, việc nó đi chậm cứ đi…

Qua Hoàng Mai, vào địa phận Thanh Hóa, nghe láo nháo rồi thấy xe dừng hẳn, giọng thằng lơ lục cục mặc cả. Mình thò đầu ra thấy lố nhố năm, sáu thằng thanh niên đang vác mõm nghe một thằng trung niên mặc cả với thằng lơ. Lời qua tiếng lại một chập thì thằng lơ nhìn lên ca-bin, ý hỏi thằng lái xe. Thằng này giọng kẻ cả đồng ý vì đang bận hô hố cùng người đẹp. Mình thấy mừng, nghĩ rằng thế là có thêm năm, sáu thằng, chắc đủ để cho thằng xe đi nhanh hơn.

Thế rồi thằng lơ bặm trợn leo lên thùng xe, nó nói mọi người xếp ghế vòng quanh thùng xe mà ngồi. Mình thực sự tò mò, vì không hiểu thằng này định làm gì? Chắc nó thấy khách ngồi lâu buồn nên diễn trò gì cho khách đỡ buồn đây. Đang mơ màng suy đoán thì bỗng nghe tiếng eng éc rất to, rồi nghe đánh phịch một cái ngay sàn thùng xe, chiếc xe rùng mình rên lên kẽo kẹt kèm theo đó là mùi lan mùi huệ của đống hỗn hợp mới đùn ra từ đít con ỉn nặng khoảng bảy, tám mươi cân, bụng no kềnh(Chắc bọn này mới nhồi chuối cây băm để cân cho nặng) đang nằm thở hồng hộc, bốn chân đeo giây thừng rất duyên dáng. Rồi lần lượt thêm 14 con nữa. Một đống nhầy nhụa, ầm ĩ và hôi thối. Thằng lơ đóng nắp hậu thùng xe, nhận tiền và xe chuyển bánh. Tuyệt nhiên không thấy mấy thằng lúc nãy lên xe. Thì ra bọn nó chỉ khênh lợn lên xe chứ không đi.

Khỏi phải nói đến cái cảnh hôm đó. Chỉ bực nhất là đã đủ khách mà bọn xe vẫn đi như bò. Mấy ông khách kiến nghị, voi nghị thì nó trả lời tỉnh queo:

– Đi nhanh xóc, lợn hấn hao, ra cân thì oong chịu hấy!

Đúng là nghĩ tủi thân. Ngời ngời như mình mà đéo bằng con lợn!

Khoảng 3 giờ chiều hôm sau thì đến ngã tư Kim Liên, hai anh em mình mừng như thằng xe chết, lục tục trèo xuống. Than ôi, từ 15 con ỉn và khoảng chục con người giờ đây đã biến thành 25 con ỉn. Thối đéo thể mả được, tóc tai, mặt mũi… ngửi đâu cũng đượm mùi cứt lợn!

Về đến gần nhà chị mình, anh sinh viên kia mặt tột đỉnh lo lắng, cứ dặn mình đừng kể gì. Đến nơi, gọi cửa, chị mình ra mở cửa, mừng mừng, tủi tủi hai chị em lâu không gặp nhau, chắc chị định ôm mình một cái hay sao ấy. Nhưng chị khựng lại và rít lên:

– Hai thằng ni, vô tắm ngay, mới ở dới hố phân lên à?

3. Đi học Phan Bội Châu.

Lớp 10, mình ra học Phan Bội Châu. Từ nhà Mình ra Vinh khoảng 40 km. Mẹ mình gửi mình cho nhà thằng Vũ Thích(Bọn K18 gọi là Vũ Chuột, các thầy cô giáo thì biết nó là Lương Xuân Vũ, thi Lý quốc tế K18. Mình có bài viết về chuyện này tại:………..). Mình lại được mang theo cái xe Thống Nhất truyền thống ra Vinh để đi. Lúc này mình đã đủ lớn(bằng cỡ con mình hồi lớp 5) để gác chim lên yên đạp đàng hoàng rồi.

Cứ khoảng một tháng hoặc một vài tuần mình cùng nó lại nhảy tàu chợ về Ga Thọ Tường(ở Đức Trường, cách nhà mình khoảng 6 km) rồi có mẹ hoặc ai đó ra đón. Cũng có nhiều hôm không có ai đón thì đi xe lai hoặc đi bộ. Đa phần mình và thằng Vũ thường trốn vé. Lên tàu rồi, đến khi soát vé thì hai thằng trèo lên nóc tàu ngồi hoặc chạy ngược chạy xuôi trốn. Cũng có nhiều lần đi xe đạp cùng bác Thành(…..) và mấy đứa về cùng đường.

Sau này mình vào ký túc ở, có hôm mình cùng Phương Bộ trưởng(…….) và em gì học lớp văn khóa sau(Hình như là Lan Phương thì phải), nhà ở Trạm bơm Linh Cảm, gần nhà mình, cùng nhau nhảy tàu về Thọ Tường, rồi không hiểu do không có xe lai hay không có tiền gì đó mà cả ba đứa đi bộ về. Mình thì đi quen không sao, khổ hai đứa kia. Lúc đầu còn đi sát nhau chuyện trò vui vẻ, đi đến nửa đường mình nói chuyện không thấy ai nói gì, quay lại thấy em kia đi cách xa một quãng, và tít đàng xa là Bộ Trưởng. Thằng này lặc lè lê cặp chân dài tới háng đi mà không nhịn được cười.

Mãi sau này hôm hội khóa cách đây mấy năm mình mới biết, lần đó nó ăn trộm của mình một cuốn sách luyện toán hay rồi về bế quan luyện công. Chẳng trách gì nó học giỏi thế! Lần hội trường 40 năm này mày không trả ông cả gốc lẫn lời thì ông bới hết chuyện Minh Minh tặng Gương ra cho thiên hạ biết hết!

***

Nhưng nhớ đời nhất là lần mình ra ga thì chậm mất mấy phút, tàu vừa rời ga. Đang tần ngần tiếc thương thì có một chị gánh một gánh hàng khô đi qua. Thấy bộ mặt ngỗng ỉa của mình thì chị hỏi:

– Răng, lợ tàu ạ?

– Dạ!

– Rứa thì đi bộ cụng được. Chị cụng đi bộ về Thị Trấn đây(Thị trấn Đức Thọ, cách nhà mình 5 km).

Thấy mình lưỡng lự, chị nói thêm:

– Đi theo đường tàu nhanh lắm, chỉ có 22 cây thôi. Thanh niên đi từng ăn thua chi!

Ừ nhỉ, mình là thanh niên, tự nhiên thấy thấy máu trong người chảy cuồn cuộn, mũi phình ra, xì khói… Vả lại chị này là con gái lại còn gánh cả một gánh hàng nữa, trong lúc mình tay không… OK, đi!

Thế là hai chị em lên đường. Chuyện trò rất vui vẻ, thì ra chị này cứ mỗi tuần hai lần gánh rau ra Vinh bán rồi mua đồ khô mang về bán ở nhà. Thấy mình đi chậm, thỉnh thoảng chị dừng lại chờ và động viên mình. Rồi chị dạy mình cách đi trên đường ray. Giờ mình mới để ý, chị này đi chân đất, đôi bàn chân nhỏ nhắn lấm lem bước thoăn thoắt trên đường ray như một diễn viên xiếc. Mình cố đi thử, nhưng cứ được vài bước là trượt xuống. Sau đó mình nghĩ chắc phải đi chân đất mới được. Mình cởi dép cầm tay rồi đi thử. Vẫn vậy, loạng choạng vài bước lại rơi xuống đá lót tà-vẹt đau điếng. Hay là do mình cầm hai chiếc dép cùng một tay nên mất thăng bằng? Thế là hai tay hai dép, nhưng cũng chỉ được vài bước là trượt. Thế là mình đành thất thểu bước thấp bước cao bập bõm trên đống đá tà-vẹt. Đi được khoảng gần nửa đường thì chị kia nghe chừng sốt ruột, chắc nhớ chồng, chị nói gì đó nghe chừng thông cảm rồi chị ngúng nguẩy đi thẳng một mạch.

Ôi thôi, thế là lại một mình thân giai dặm trường rong ruổi. Giá mà mình ở xứ Mantra thì chí ít cũng rủ được thằng Đôn nó đi cùng. Đằng này…

Mà chẳng hiểu sao, cái suối huyết cuồn cuộn, cái khí phì phì ở mũi lúc nãy nó trốn tiệt đâu hết. Chỉ còn lại cái thất vọng, cái giận. Mà giận ai? Giận mình chứ ai. Ngu gì lại đi nghe lời một cái con dở hơi không quen biết, một cái con hay nhớ chồng…

Sau khoảng gần 4 tiếng mình cũng lê được đến ga Thọ Tường, tức là không phải đi trên đá nữa, được ra đường đất rồi. Nhưng ai đã đi mới hiểu được, đã đi bộ 22 km rồi thì 6 km tiếp theo nó khủng khiếp chưa từng thấy. Mình vừa đi vừa véo vào đùi, thỉnh thoảng cũng thấy đau. À, thế là vẫn đang đi trên chân của mình!

Thêm khoảng một tiếng rưỡi nữa thì mình cũng về tới nhà. Thú thật là cả đêm hôm đó hai chân mình không hề có chút cảm giác nào. May mà một chân vẫn còn chút cảm giác, nên vẫn đi tè được trước khi đi ngủ!

Hà Nội, ngày 21 tháng 03 năm 2014

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s