HIỀN SƯ TỬ

Posted: Tháng Ba 16, 2014 in Uncategorized
Thẻ:,

1264706_359346884198015_2055173683_oMinh Minh và Hiền sư tử cùng hai cô công chúa hai nhà

Nói đến các thành viên K18-Toán mà không nói đến người này là một thiếu sót rất lớn. Một người, thật lòng mình không biết viết thế nào cho hài lòng cả. Nhưng hôm nay mình quyết định viết. Đơn giản, vì không viết thì chậm quá. Đó là Lê Như Hiền, biệt hiệu là Hiền sư tử.

Mình cũng không rõ cái tên Hiền sư tử bắt đầu từ đâu? Hỏi không ai biết cả mà không dám hỏi nó. Chỉ có thằng Toàn nói là vì “nó” hiền như sư tử hoặc là nó là sư tử mà hiền… Nói chung chẳng biết đường nào mà lần cả! Cái tên không biết từ đâu mà ra nhưng nó từ đâu mà ra thì chắc chắn biết, vì ai cũng từ đó mà ra cả thôi!

Nó, từ trường Năng Khiếu Hà Tĩnh mà ra.

Nó, nhỏ nhắn, dễ thương.

Nó, vui vẻ, hòa đồng.

Nó, vô tư, trong sáng.

Nó, thông minh, học giỏi.

Nó, ….vvv…

Hồi đó lớp mình có 5 cô công chúa. Nói chung thì cô nào cũng dễ thương. Nó bé nhất, lanh chanh nhất, nhưng học giỏi nhất. Toán, lý, hóa, môn nào cũng giỏi. Mà nếu mình nhớ không nhầm thì nó giỏi theo kiểu thằng Hùng Tịu, tức là không phải giỏi vì mài đũng quần, mà giỏi tài tử!

Mình nhớ hồi lớp 10, thấy Thảo dạy lý là người khủng khiếp nhất. Thầy xách tai thằng Minh Cương đến rách tai, thầy dạy dỗ nhiều đứa với đủ các loại mỹ từ đặc sản. Nhưng hình như thầy rất quý nó, ngay từ những ngày đầu tiên, có lẽ vì nó học giỏi. Trong giờ thầy dạy, đố đứa nào dám chuyện trò, quay ngang quay ngửa, không ai được ra khỏi lớp với bất kỳ lý do gì. Thế nên bọn mình thường có thói quen đi vào nhà vệ sinh trước khi vào giờ thầy. Đứa nào không buồn cũng cố vào mà rặn cho ra, vì lỡ thầy hăng quá dạy một mạch vài tiết không cho nghỉ thì chỉ có nước vãi… Thế mà có một ngoại lệ, mình nghĩ là duy nhất, có một người xin ra ngoài được khi thầy đang giảng hăng say. Là nó!

Ngày đó người ta tiết kiệm chứ không như bây giờ. Giấy học sinh viết xong thì xé ra vò nát cho mền làm giấy vệ sinh. Vừa luyện cho tay dẻo đỡ Pakison, vừa có cái thú của kẻ tri thức. Màn sô mới thì các chị, các cô đem làm bỉm, đến khi chuyển màu thì giặt xà phòng 72, khâu lại làm mùng cho chồng con ngủ. Như thế thì các đức ông chồng ngủ ngon hơn và không hay mơ mộng đến cô khác. Khi màn rách lại cắt ra làm rớ cắt tôm, tôm thích đáo để. Thế mới biết, mọi người hay chê tôm ngu, mình không biết nó có ngu thật không, nhưng cái loại cứt ở trên đầu này cũng có những sở thích tao nhã giống đàn ông gớm.

…Quay lại vấn đề…

Mình nhớ rất rõ, từng chi tiết. Hôm đó thầy Thảo đang giảng say sưa, cả lớp im lặng như tờ. Nó ngồi bàn đầu, không hiểu có chuyện gì cần ra ngoài, nó đứng dậy tay vò vò tờ giấy, mặt nhăn nhó và thưa thầy… Thầy Thảo đang hăng, nghe tiếng học sinh thưa thầy thì giật phắt lại, nét mặt như muốn ăn tươi nuốt sống một ai đó. Nhìn thấy nó, thầy khựng lại, mặt thầy chuyển sang bất mãn như Chu Văn An không được chém nịnh thần. Chừng vài giây, thầy khát tay nói “Đi đi”.

Trong 5 cô thì Trương Thị Dung là được nhiều anh mê nhất, cô này lúc đó trông giống như một con búp bê Liên Xô. Còn nó này, mình chỉ học đến giữa 11 thì rời trường nên không biết sau này thì thế nào chứ tới tận lúc mình đi, tuyệt nhiên không thấy thằng nào cưa. Không biết mấy thằng hèn bọn mình sợ nó là sư tử, sợ nó học giỏi hơn, hay sợ mất đi một người bạn quá tốt?

Quả thật, để nói về tiêu chuẩn làm bạn thì nó là ISO1992-2014. Nó tốt đến kỳ lạ. Giữa cái mớ tạp nham đa tình thú thiểu tình người hiện nay, nó là một viên ngọc chói sáng. Mình chưa bao giờ thấy nó nề hà giúp đỡ bạn bè cái gì. Chưa thấy nó tính toán hơn thiệt với ai một lần.

Để hỏi nó thân với ai thì có lẽ nó thân với cả lớp. Sau này nó ra học Đại học Tổng Hợp hình như nó thân với thằng Minh Cương và vài thằng nào đó mình không rõ lắm. Chỉ nghe kể, bọn này hay đến ăn nhờ ở đậu nó, nó vô tư hầu hạ, từ ăn uống, thậm chí giặt cả quần áo cho nữa. Nó vô tư đến mức có người hỏi nó có phải thằng đó là người yêu mày không? Thì nó bảo không phải. Người kia hết hồn, bảo nó con gái không được thế, thế thì người ta hiểu lầm mất…

Mình nghe nói, nó học đại học cũng như đi chơi vậy, dễ quá! Có lẽ vì thế nên nó chẳng mấy khi phải học, nó vui vẻ với bạn bè, nhất là chơi hợp với bọn con trai. Nó không hay uống rượu nhưng uống rượu được. Có lần nó ngồi quán cóc uống nước thì mấy anh nào trêu nó, mời nó uống rượu, nó không uống. Mấy anh cứ trêu, nó nói uống rượu đổi kẹo, các anh đồng ý. Nó làm một hơi hết cả cốc to rồi ôm một mớ kẹo về cho cả phòng ăn…

Đại loại nó vậy!

Và kỳ lạ, là đến giờ nó vẫn vậy. Sau bao nhiêu năm nếm trải, lăn lóc qua bao ngóc ngách chông gai cuộc đời, nó vẫn sáng bóng!

Giờ nó đã là mẹ hai con lớn gần bằng con mình, con nó học cùng trường với con mình, học võ cùng thầy với con mình, ở gần nhà mình. Nó chơi thân với Minh Minh, mẹ của con mình. Minh Minh hay bận, nó thì cũng không mấy rỗi, nhưng việc gì nó cũng hăng say giúp Minh Minh. Nó nhiệt tình đến mức cô này nhiều khi phát ngại.

Có lần trường nó có chủ trương may đồng phục cho giáo viên, nó hăng hái khoe có bạn là nhà thiết kế Minh Minh, rất giỏi… thế rồi hăng hái lãnh trách nhiệm làm đồng phục cho trường. Mục đích là để giúp Minh Minh, ai ngờ về nói thì Minh Minh phát hoảng, vì cô này không thích làm mấy đồ kiểu đó. Lắt nhắt, mà không hiệu quả, lại không phải gu. Nhưng vì bạn, lại sợ bạn mang tiếng nên đành phải làm lỗ vốn. Thế rồi làm đi làm lại, sửa lên sửa xuống, được ý người này thì mất lòng người kia. Người chân dài mặc khen đẹp, người chân ngắn bụng to mặc chê xấu… Nó bị đánh tơi bời, khóc lên khóc xuống, lại áy náy thương bạn làm lỗ vốn. Đi đón con gặp mình nó nói: “Tau thật ngu quá đi. Tưởng giúp được con Minh, ai ngờ làm khổ hấn!”.

…Đấy, nó là thế đấy!

Mình dừng, không kể nữa, vì chợt nhớ bác thành ra Hà Nội học, ngày mai có hẹn bác đi uống rượu mà chưa nhờ được ai đón con. Phải điện thoại thôi!

– Alo, Hiền ạ, mai mi đón Lê Khanh thì giúp tau đón luôn Yên Lam ở trường, đưa đến chộ học vọ rồi chờ học xong đưa về nhà cho tau cấy. Mai tau có việc cơ quan về muộn.

– Cảm ơn nha!

Hà Nội, ngày 16 tháng 03 năm 2014

Phạm Phú Quảng

Advertisements
Bình luận
  1. Ái Nữ nói:

    Tôi thích entry này của anh quá! Người bạn của anh thật đáng yêu!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s