K18 – ĐÔI ĐIỀU CẢM NHẬN

Posted: Tháng Ba 13, 2014 in Uncategorized
Thẻ:,

K18 Phan Bội Châu, ngày hội khóa 2012

Bạn thân!

“…Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ, thầy đó trường đây bạn cũ đâu rồi…”,tiếng Hương Lan trong veo, da diết. Tôi ngồi đây ngắm những hạt nước đập vào ô cửa kính. Hà Nội mưa rất to…

Qua rồi, đã qua mấy mươi ngày rồi, vậy mà nhiều khi cứ ngỡ như ngày hôm qua. Cứ mới tinh mỗi khi nhìn lại. Tình tôi, bạn, cô, thầy, mái trường cũ… sáng bóng như gương. Hai ngày cho 20 năm cách biệt, có lẽ là quá ít. Chào hỏi dăm ba câu, ôn lại vài chuyện cũ, ly bia lạnh, chén rượu nồng… chỉ mới làm cho chúng ta thấy mát lòng trong cái nắng hè oi ả. Chưa đủ để say!

 

Tôi nhớ mọi người, và tôi biết mọi người cũng nhớ tôi. Dù chỉ là chút thoáng qua trong cuộc sống vốn dĩ đã rất ngắn ngủi lại đầy bon chen…

Tôi nhớ cái ngây ngơ chân thật đến gian xảo của thằng Bộ Trưởng khi bị thằng Cương và Minh Minh lừa mất 100 USD. Tôi nhớ cái quần đùi sọc màu cháu lòng thằng Toàn mặc thay quần xịp mà các bạn gái cứ liếc trộm vì không biết trong đó có gì không? Tôi nhớ cái kiểu ê a vui đùa của mấy đứa lớp Lý, chúng nó bắt nhịp, hát đủ thứ mà bản thân chúng có lẽ cũng chẳng hiểu đang hát gì. Tôi nhớ các cô gái xinh tươi lớp Lý cái đêm trải mình bên bờ biển cho tận trời sắp sáng. Tôi nhớ những dòng lưu bút vội vã sáng trong…

Bạn thân,

Trong mỗi chúng ta, ai cũng đã từng lớn lên từ tấm bé, đã từng có những ngày mẹ dắt đến trường, đã qua biết bao vui buồn nơi ghế nàh trường. Tôi cũng không là ngoại lệ.

Tôi lớn lên ở một vùng quê nghèo, qua hai trường cấp một, hai trường cấp hai, rồi hội ngộ cùng các bạn nơi trường Phan. Qua thêm hai trường nữa tôi hết cấp ba. Thêm hai trường nữa tôi hết phổ cập xóa mù.

Biết bao ngôi trường, biết bao cuộc gặp mặt to nhỏ. Không đâu bằng hội khóa vừa rồi.

Tình!

Đam mê!

Cởi!

Nhân văn!

Bởi lẽ. Chúng ta, lớn lên trong môi trường đầy ắp tri thức, cái nôi học hành của Miền Trung thân yêu. Tôi tin rằng trong số các bạn không thiếu người thành đạt, thành công trong cuộc sống, trên đường đời… và cũng có người không gặp may mắn…

Nhưng hai ngày, tôi không hề nghe thấy ai hỏi nhau một câu đại loại như “Mày làm chức gì rồi?”, tôi cũng chẳng hề nhìn thấy ai trao nhau một tấm danh thiếp màu mè…

Tôi chỉ thấy những ánh mắt ngời vui, những nụ cười mãn nguyện…

Một khởi đầu thật tròn vẹn cho hai mươi năm xa cách!

Rồi đây, đối diện với cuộc sống thực tại đầy khó khăn, các bạn nhớ mang theo nhé…

…Cuộc sống vốn dĩ bộn bề

Chút tình xưa cũ hương quê gọi mời

Trải lòng hoài niệm tôi ơi

Trong cơn bĩ cực thói đời tìm vui…

                                                                                          Hà nội, 08 tháng 08 năm 2012

                                                                                           Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s