GIẾNG ĐỜI

Posted: Tháng Ba 13, 2014 in Uncategorized
Thẻ:, ,

Ngày xưa, rất xa…,

1344243658_sarcop10Ghẻ ruồi

 được làm học sinh trường Phan là ước ao của biết bao nhiêu người. Tôi có được chút may mắn đó!

Nhà tôi nghèo, không đủ tiền cho tôi học, tôi chỉ được vui cùng thầy bạn đến hết học kỳ một lớp 11 rồi về lại trường làng.

Tuy nhiên, chưa đầy hai năm đó đã đi theo tôi đến tận mãi bây giờ, và sẽ còn tiếp tục theo tôi đi tiếp những chặng đường còn lại,

tôi vui vì điều đó!

1344243458_2012-05-27-139Chuyên Toán K18 ngày đó

Biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn, cũng chỉ có hơn năm trăm ngày, vậy mà tôi nhớ rất nhiều. Từ những chuyện nhỏ, rất nhỏ.

Tôi nhớ nhất là thời gian ở ký túc. Ai đã ở qua thì chắc chắn được làm bạn với ghẻ. Cả gái lẫn trai, ai cũng có lọ đép, cái kim. Dùng kim chọc vỡ ra, nếu ghẻ cái thì khều con ghẻ ra rồi bôi đép vào. Xót lắm nên hay rùng mình. Con trai đôi khi mang luôn theo người, trong lớp học cũng thản nhiên ngồi bắt ghẻ. Con gái ngượng nên tối về đóng cửa bôi cho nhau. Ghẻ nhiều nhất và to nhất là thằng Đức Dũng. Ghẻ đây khủng khiếp lắm. Tôi ở chỉ một năm, đến hết học kỳ một lớp 11 là đi khỏi, sau đó chữa đủ các loại thuốc mà mãi tận lúc học đại học năm thứ hai phải tắm nước lá và vỏ cây xà cừ mấy tháng liền mới hết.

Khủng khiếp!

Vậy mà rất vui, thỉnh thoảng mấy đứa hay đánh gi ta, hát ê a cố tình cho bên nữ nghe. Có anh Hải Kính và Vũ Hà học trên một khóa hay đàn hát. Rồi buổi đêm, những lúc giải lao cả lũ ngồi chém gió linh tinh, đoán già đoán non xem cánh chị em đang làm gì?

Chuyện tắm cũng vui. Chỉ có bơm tay(mấy thằng mất dạy đừng hiểu linh tinh, là cái giếng Unicef, bơm bằng tay). Mùa hè không sao, mùa đông lạnh đến 8,9 độ C cũng chỉ tắm nước lã. Trước khi tắm thì rủ nhau đông đông, cùng chạy vài vòng rồi vào giội nước. Khó nhất là cái gáo đầu tiên. Giội vào người hơi bốc nghi ngút, buốt tận xương tủy. Vừa tắm vừa hát cho đỡ lạnh. Một lũ da bọc xương, vằn vện đầy người do ghẻ…

Cơm thì kinh, các cô cấp dưỡng đổ thật nhiều nước vào nồi quân dụng, cơm sôi một lúc thì chắt hết nước ra cho lợn ăn. Mấy con lợn béo ú! Học sinh nhai cơm như nhai rơm! Canh thì toàn nước nên bọn mình gọi là “Canh toàn quốc”.

Nhưng đi ăn cơm được nhìn các bạn gái, chị gái. Lỡ bắt được ánh mắt bâng quơ nào thì vui mấy ngày. Heeee

Sướng!

1344243726_Gieng_khoan_dai_da_so_nguoi_dan_noi_day_dang_dung_de_lay_nuoc_sinh_hoatGiếng bơm Unicef

GIẾNG ĐỜI

Tặng các bạn về dự hội khóa K18

Trường Phan năm đó mười lăm

Theo thầy giã bạn xa xăm quê nhà

Nửa đời phiêu bạt đã qua

Quay về trường cũ những ta với mình

Còn đâu tiếng trống thùng thình

Bữa cơm toàn quốc chúng mình nhai nhai

Chăn không đủ, lạnh đêm dài

Ghép đôi giường lại, đếm vơi nỗi hàn

Ký túc xá nữ lên màn

Anh em hì hụi gãi đàn vo ve

Dăm ba câu chữ màu mè

Mong rằng bên đó lọt khe tiếng cười

Bơm tay, lạnh nước, tắm lười

Những khi giội xuống, khói cười thân xương

Lén tìm một ánh mắt thương

Đẩy lui giá rét, tơ vương nắng hồng

Những khi rời rã học thông

(Giận khi thân đã mọc lông)

Ghẻ còn đeo bám ngứa không thể đừng

Kim châm, khô đép, hãi hùng

Gọi nhau í ới, đi rùng mình thôi

Ghẻ trường Phan, chán nhớ đời

Kim châm, khô đép, nó cười khẩy. Zui!

Ghẻ càng, ghẻ cái, ghẻ ruồi

Dắt nhau đi tắm giếng đời cùng em

Khiến bao nhiêu gã trai thèm

Làm thân con ghẻ, được xem giếng đời!(được em tắm cùng)

Nỗi niềm xưa đó chưa vơi

Hỏi em còn giữ giếng đời cho anh?

                                       Hà nội, Hè 2012

                                      Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s