Archive for Tháng Ba 13, 2014

TÔI ĐI HỌP

Posted: Tháng Ba 13, 2014 in Uncategorized
Thẻ:,

Vậy là đã ngót nghét một tháng kể từ cái ngày đó. Trên diễn đàn Facebook, trên trang web… các khóa người ta ầm ầm thơ văn, ầm ầm kể chuyện, ầm ầm chém gió… Những ai không có dao, có rựa để chém cũng cố gắng khoét đáy tủ kiếm cho được tấm ảnh bụi trúc, ao cá thầy Thông để post lên gọi là có công đóng góp cho cái ngày trọng đại sắp tới. Mình đọc sốt hết cả ruột, chẳng thấy cái bài nào của K18 cả ngoài mấy bài kêu gọi đóng tiền và thông báo số tài khoản của bạn Dung do thằng Toàn cắt dán. Càng sốt ruột hơn khi có mấy thằng dấm dúi nhắn tin cho mình hỏi “Răng dạo ni nỏ viết chi?”. Thú thật, dạo trước chỉ có một hai cái lỗ mình còn hay viết, dạo này mình bận quản lý những gần trăm cái, chẳng có thời gian viết. Vả lại, viết nhiều thì mấy thằng bận việc nó cứ chửi đểu mình vô công rồi nghề.

Nhưng cũng phải viết thôi, đành tụt áo may ô đi qua mặt các bạn lớp Văn, các bạn lớp Lý và cả các bạn lớp Toán(K18) nữa. Mình vốn chẳng phải là một học sinh trường Phan hoàn chỉnh. Mình chỉ học đến nửa lớp 11 thì về quê, vốn học toán đã thiếu mềm mại, lại học Xây Dựng khô không khốc, nhưng vì màu cờ sắc khóa. Mình viết một hai bài vậy! Nếu có không ra gì mong các bác, các anh, các chị, các em, các cháu châm chước.

Trước khi vào chuyện mình nói chút ngoài lề. Dạo này mình bận nhưng vẫn hay vào xem trộm diễn đàn, nhìn đâu cũng thấy hai chữ “Phan nhân”, “Phan nờ”. Đúng là thời đại của công nghệ, cái gì cũng ngày một ngắn đi. Như thế kể cũng tốt, in đỡ tốn mực, viết đỡ tốn giấy, nói đỡ tốn mồm. Tuy nhiên mình vốn cổ hũ, nhiều thứ mình vẫn thích cổ điển, vẫn thích truyền thống, thích 1269 hơn. Vả lại ngắn đi như vậy về cơ bản là tốt nhưng có một số thứ nếu ngắn đi chắc chắn chị em cũng chẳng thích. Mà mình vốn hay ga lăng, hay mềm lòng trước phái đẹp. Nên xin để cho mình truyền thống vậy. Mình vẫn gọi là “học sinh trường Phan”.

Chuyện bắt đầu kể.

Hôm trước mình được đi họp! Mà chẳng phải loại họp lìu tìu mà là đại diện cho cả một khóa của trường Phan chứ chẳng chơi.

Số là thế này, cả ba thằng đê tiện, ấy nhầm, là ba thằng đại diện ba lớp K18 đều bận có lý do chính đáng: thằng Toàn thì mẹ đau, thằng Hưng bận Chọi, thằng Đôn bận a,b,c… j,k,…lờ gì đó. Thế nên bọn nó điện thoại nói “Mi là thằng ít bận nhất, mi đi coi có chi về báo cáo lại cho bọn tau”. (Thực ra mình biết bọn nó định nói “Mi là thằng vô công rồi nghề”. Nhưng thôi kệ, đâu có mật thì đó có ruồi, đâu vui thì Quảng không ngại). OK! Tau đi!

***

Thằng Hưng chọi gửi cho mình một cái thư mời của Ban giám hiệu nhà trường hay Ban liên lạc học sinh trường Phan mình cũng không nhớ rõ. Chỉ nhớ có mỗi 2 thông tin: 9 giờ ngày…, tại 92 Nguyễn Du. Giật hết cả mình, ở đó hình như là Bộ Công An, mà người Việt chúng ta, nhất là mấy thằng vốn trắng muốt lương thiện như mình thì rất hay ngại gặp các bác Bảo vệ luật pháp. Nghĩ đi nghĩ lại định không đi, nhưng khổ nỗi lỡ nhận lời rồi, và nhỡ đâu đi họp lại có phong bì. Đành rón rén đi vậy!

***

Sáng hôm đó mình dậy từ 5 rưỡi, tập thể dục, sắm nắm trang điểm kỹ càng rồi ra đường…

Hà thành mưa xuân bay nhè nhẹ, cái mưa phảng phất chưa đủ để khách bộ hành như mình phải mặc áo mưa, nhưng cũng đủ làm nhão đống phân chó bên góc vỉa hè Công viên Thống Nhất mà chị sồn sồn chạy thể dục vừa dẫm đánh bép một cái. Khí trời u ám, lũ chim yêu đời đã theo bọn vỡ nợ chứng khoán trốn ở đâu, tuyệt nhiên không thấy hót. Mình lầm lũi đơn côi đến điểm hẹn.

Đúng 9h00 mình có mặt tại phòng họp tầng 3, số 92 Nguyễn Du. Thật vinh dự, mình là khách mời đầu tiên và duy nhất đến đúng giờ. Không biết thành tích này có được vinh danh trong kỷ yếu của trường lần này không nhỉ?

photoMình vinh dự là người đến sớm nhất.

Phòng họp là một hội trường vừa phải, được trang hoàng rất oai nghiêm. Bên trên là dòng chữ rất to: ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM QUANG VINH MUÔN NĂM. Bên dưới là một tấm biển thấm nhuần tư tưởng Mác-xít truyền thống: nền đỏ với chữ vàng GẶP MẶT ĐẦU XUÂN… Và tất nhiên không thể thiếu tượng bán thân Bác và cờ đỏ sao vàng, búa liềm. Đặc biệt ở đây còn có thêm huy hiệu lồng bông lúa nữa.

Lấm lét kiếm một góc khuất ngồi… ngủ gật(Chắc do dậy sớm quá). Một lúc sau thì thấy có mấy em xinh đẹp đeo biển đi qua đi lại, một lúc nữa thì đến lượt khách mời các khóa và các thầy cô giáo cũ mới long trọng có mặt. Và cuối cùng là trưởng Ban liên lạc đồng thời cũng là chủ tọa buổi họp mặt, một bác y nguyên cả bộ cảnh phục với quân hàm Đại tá cùng hai bông lúa vàng ươm bấu trên ve áo cổ. Nghe bác giới thiệu là cựu học sinh khóa nào đó lâu lắm rồi, ngày còn là năng khiếu thì phải. Tên mình cũng lỡ quên mất rồi. Sau đó khi đã đầy đủ thì bác giới thiệu từng người một, từ các thầy cô rồi đến các cựu học sinh. Ngồi nghe mà té ngửa. Hóa ra học sinh trường Phan có lắm người làm to ghê gớm, không giống mấy thằng Vinh 1 hay chê. Có người “nguyên là”, có người “đương là”. To vãi! Tự nhiên giữa chốn những người khổng lồ mình thấy mình cứ lạc lõng kiểu gì ấy. Rồi các bác thông báo chương trình, rồi các bác ôn nghèo kể vất vả, rồi các bác bàn bạc rất nhiều thứ cho ngày trọng đại sắp tới. Sáng kiến, râm kiến cũng nhiều nhiều. Mình dự kiến hoành tráng phát biểu, truyền âm hộ cho mấy thằng trốn trách nhiệm, nhưng ngồi trước mấy quan to lại tụt vòi vào, chẳng dám ho he gì. Nghĩ mà thẹn với ông đào, thiên hạ người ta càng già càng gân còn mình càng già càng hèn!

Nhưng nói vậy chứ cũng chưa đến nỗi vứt đi cả. Trong cái hoàn cảnh phát giun phát dế vì choáng ngợp như vậy mà cái con “buồn ngủ” trong mình vẫn ngửng cao đầu oanh liệt. Chẳng biết làm sao, đành ngồi cố nặn bài thơ thất ngôn bát cú con cóc, nhưng nặn mãi cũng chỉ được lục cú mà thôi. Kết quả là mình được cô bé xinh xắn bên cạnh thức dậy rủ… ra sân chụp ảnh cùng các thầy. Tuy nhiên mấy đứa K18 đừng sợ mất mặt,vì tao có kỹ năng ngủ ngồi siêu việt sau 5 năm tôi luyện trong trường Xây Dựng. Ngồi thẳng lưng không cần dựa, mắt không cần nhắm hẳn, không ngáy ò ò… mà vẫn mơ đến cửa Quốc hội nhờ vả một cựu học sinh trường Phan nào đó cho con được đi học trái tuyến, trường kia có cô giáo trẻ xinh hơn trường gần nhà.

Bài thơ đó như thế này:

TÔI ĐƯỢC ĐI HỌP
Nhờ ban đại diện chẳng(đéo) vô công
Quảng được oai oai dự hội đồng
Sắm nắm bôi son từ mờ sáng
Trốc khu chải vuốt rọ là cong
Hà thành gió rét buồn tê …ái
Phố xá run run mới tắm xong
………….

………….

Bài này mình đã post lên nhờ các bạn K18 chắp nốt cho 2 câu cuối, nhưng chắc do nó phảng phất mùi mắm tôm nên chẳng ai thèm ngửi.

Chụp ảnh xong mình có ra chào hỏi thầy Tịnh và chị An Kiên rồi lại được mời vào ăn uống. Bữa cơm đầu xuân đạm bạc như nhà cấp dưỡng trường Phan năm nào mình vẫn ăn. Thế nhưng các anh, các bác, các thầy vẫn rất sôi nổi hoàng tráng, còn hò “Zô” nữa. Mình thì trong hai cái khoản tửu sắc thường mình chọn sắc nên e ấp ngồi cũng mâm với mấy anh truyền hình và mấy cháu gái K băm mấy bốn mấy gì đó. Thỉnh thoảng có anh làm to mâm bên sang mời mấy cháu xinh xinh mâm mình, nhìn mình với ánh mắt thương hại lẫn ghen tỵ. Biết làm sao được, sống ở đời mỗi người một chí hướng! Thôi thì các anh làm to cố gắng có ích cho xã hội, còn em nhỏ, em cố gắng cơ hội cho riêng em khi còn có thể chứ để đến lúc ngồi cạnh cái đẹp lại chỉ “ru ta ngậm ngùi” thì phí đi.

1278989_526328064151095_1822761773_oChụp ảnh lưu niệm rồi vào ăn

Ăn vài miếng không thấy có manh nha gì chuyện phát phong bì thì mình đánh bài chuồn. Trước khi đi cũng kịp xin số điện của một em gái K30 đề phòng trường hợp về bọn mất dạy K18 có hỏi thông tin gì thì còn có chỗ bấu víu.

Mình lại lủi thủi ra về. Tâm trạng buồn vui lẫn lộn và lo âu lạ.

Hà thành mưa đã ngớt, trời bớt u ám, mây thưa hơn, đám chim lắm mồm vẫn trốn tiệt, còn đống phân chó bên góc vỉa hè Công viên Thấng Nhất dường như đã se đi nhiều và lại vừa có người dẫm phải!

Hà Nội, ngày 13 tháng 03 năm 2014

Phạm Phú Quảng

PS:

*Nói vậy thôi chứ ngồi ngẫm lại thấy mình cũng biết khá nhiều thông tin cần thiết sau buổi họp mặt, còn hơn ối ông đại biểu Quốc Hội đi họp về.

Vì hôm sau có mấy thằng hỏi mình vẫn trả lời được:

– Họp mặt có những ai?

– Có thầy Tịnh, có thầy Tuấn, có cô Lý, có nhiều người nữa, làm rất to(thực ra mình không nhớ tên một ai), có chị Giáng Vân “lá trót rơi nhiều là bởi tại Phú Quang), có anh gì quàng một cái khăn Đại Mạc, đầu bán dâm, phát biểu bán dài(sau này mình biết là anh Cắt Cỏ Sân Vinh) và có cả tao nữa!

– Nội dung thế nào?

– Nộp ít nhất 500.000 đồng mỗi người.

– Nộp cho ai, bao giờ nộp?

– Liên lạc Ban giám hiệu.(Mình nói đại thế, chẳng lẽ BGH lại không biết)

– Chương trình 40 năm cụ thể thế nào?

– Trên diễn đàn.(Thực ra mình nói bừa, vì mình cũng không biết diễn đàn nào. Rất may là lại có thật. Có những mấy cái trên Fecabook và cả website nữa)

….

K18 – ĐÔI ĐIỀU CẢM NHẬN

Posted: Tháng Ba 13, 2014 in Uncategorized
Thẻ:,

K18 Phan Bội Châu, ngày hội khóa 2012

Bạn thân!

“…Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ, thầy đó trường đây bạn cũ đâu rồi…”,tiếng Hương Lan trong veo, da diết. Tôi ngồi đây ngắm những hạt nước đập vào ô cửa kính. Hà Nội mưa rất to…

Qua rồi, đã qua mấy mươi ngày rồi, vậy mà nhiều khi cứ ngỡ như ngày hôm qua. Cứ mới tinh mỗi khi nhìn lại. Tình tôi, bạn, cô, thầy, mái trường cũ… sáng bóng như gương. Hai ngày cho 20 năm cách biệt, có lẽ là quá ít. Chào hỏi dăm ba câu, ôn lại vài chuyện cũ, ly bia lạnh, chén rượu nồng… chỉ mới làm cho chúng ta thấy mát lòng trong cái nắng hè oi ả. Chưa đủ để say!

 

Tôi nhớ mọi người, và tôi biết mọi người cũng nhớ tôi. Dù chỉ là chút thoáng qua trong cuộc sống vốn dĩ đã rất ngắn ngủi lại đầy bon chen…

Tôi nhớ cái ngây ngơ chân thật đến gian xảo của thằng Bộ Trưởng khi bị thằng Cương và Minh Minh lừa mất 100 USD. Tôi nhớ cái quần đùi sọc màu cháu lòng thằng Toàn mặc thay quần xịp mà các bạn gái cứ liếc trộm vì không biết trong đó có gì không? Tôi nhớ cái kiểu ê a vui đùa của mấy đứa lớp Lý, chúng nó bắt nhịp, hát đủ thứ mà bản thân chúng có lẽ cũng chẳng hiểu đang hát gì. Tôi nhớ các cô gái xinh tươi lớp Lý cái đêm trải mình bên bờ biển cho tận trời sắp sáng. Tôi nhớ những dòng lưu bút vội vã sáng trong…

Bạn thân,

Trong mỗi chúng ta, ai cũng đã từng lớn lên từ tấm bé, đã từng có những ngày mẹ dắt đến trường, đã qua biết bao vui buồn nơi ghế nàh trường. Tôi cũng không là ngoại lệ.

Tôi lớn lên ở một vùng quê nghèo, qua hai trường cấp một, hai trường cấp hai, rồi hội ngộ cùng các bạn nơi trường Phan. Qua thêm hai trường nữa tôi hết cấp ba. Thêm hai trường nữa tôi hết phổ cập xóa mù.

Biết bao ngôi trường, biết bao cuộc gặp mặt to nhỏ. Không đâu bằng hội khóa vừa rồi.

Tình!

Đam mê!

Cởi!

Nhân văn!

Bởi lẽ. Chúng ta, lớn lên trong môi trường đầy ắp tri thức, cái nôi học hành của Miền Trung thân yêu. Tôi tin rằng trong số các bạn không thiếu người thành đạt, thành công trong cuộc sống, trên đường đời… và cũng có người không gặp may mắn…

Nhưng hai ngày, tôi không hề nghe thấy ai hỏi nhau một câu đại loại như “Mày làm chức gì rồi?”, tôi cũng chẳng hề nhìn thấy ai trao nhau một tấm danh thiếp màu mè…

Tôi chỉ thấy những ánh mắt ngời vui, những nụ cười mãn nguyện…

Một khởi đầu thật tròn vẹn cho hai mươi năm xa cách!

Rồi đây, đối diện với cuộc sống thực tại đầy khó khăn, các bạn nhớ mang theo nhé…

…Cuộc sống vốn dĩ bộn bề

Chút tình xưa cũ hương quê gọi mời

Trải lòng hoài niệm tôi ơi

Trong cơn bĩ cực thói đời tìm vui…

                                                                                          Hà nội, 08 tháng 08 năm 2012

                                                                                           Phạm Phú Quảng

BÈO THẾ SAO?

Posted: Tháng Ba 13, 2014 in Uncategorized
Thẻ:, ,

…sau biết bao nhiêu email qua lại hàng mấy tháng trời. Đến giờ Lịch họp, chương trình cũng được mọi người hưởng ứng 19/21. Những thằng ham vui như mình, thằng Cương, thằng trách nhiệm như thằng Toàn mắt cận đều rất vui. Nhưng những ngày đầu thì khác. Lèo tèo vài đứa trả lời email. Con gái chỉ có Minh Minh thỉnh thoảng tham gia, bạn Dung có duy nhất một lần gửi email. Nội dung “Bay lo đóng tiền cho tau vào tài khoản…” Sau đó cầm tiền rồi thì lặn mất tăm.

Chủ đề hot nhất vẫn là chuyện về hay không của thằng Công Kim. Thằng ni nghe nói vợ đẹp, con khôn, nhà mấy cái to tướng bên lơ phờ răng xe. Rứa mà 20 năm gặp mặt lại không về. Mấy thằng cứ đoán già đoán non là vợ nó sợ về gặp tình cũ. Nó thì nói là vợ sợ về ăn chơi quá, VN thì đang lùm xùm mấy vụ chân dài, hoa hậu kinh doanh vốn tự có. Mình thì nghĩ không phải, vì mấy cô đó bây giờ chỉ thích đại gia VN chứ Việt kiều không đủ tiền. Lý do chắc thằng Công là lao động chính nên vợ không cho về và quan trọng là nó không quyết tâm về. Anh em cũng hiến rất nhiều kế, rồi nịnh nọt, dọa dẫm, khích đểu… mà thằng này cứ nói vợ vẫn chưa đồng ý. Có điều thằng này càng chửi nhau càng lộ yếu điểm, bị mình, thằng Toàn, thằng Cương, thằng Giang móc cho tơi bời.

Công Kim ở Lơ Phờ răng xe

Nhiều thằng không thấy í ới gì, chửi mãi thì mới có thêm mấy thằng Hoàng tiểu yêu, Tấn Huy, Bộ trưởng, bác Thành lên tiếng. Hóa ra ngày trước thì cả tháng mới check mail một lần, bây giờ đêm nào cũng check xem bọn nó chửi nhau đến mô rồi? Vậy mà không chửi thì không bao giờ nói gì. Riêng có thằng Đức Dũng không cách gì liên lạc được. Nghe nói bị chân dài bán sang Trung Quốc rồi. Thương thế!

Hết chuyện thằng Công rồi đến chuyện đóng quỹ. Chửi nhau chuyện đóng quỹ cũng vui. Bộ trưởng và Hùng Tịu hoành tráng nhất. Vừa tài trợ, vừa đóng đầu tiên. Đã thế thằng Bộ Trưởng còn xếp lịch cho vợ đẻ mổ trước mấy ngày để về. Nói là ngày đó mới hợp ngày, hợp tuổi. Hai thằng này khi nào cũng nhất. Ngày càng khổng lồ!

Thằng Cương nói: Dạo này Bác Hồ mất nên “Xin đóng góp bằng sản phẩm ế của công ty. Bánh gì đó, không biết còn date không?”.

Thằng Thế nghe nói, vợ đưa tiền cho đóng.

…Riêng mình thằng Toàn nói “Mi sửa sang lại bài thơ cho tử tế, tau miễn cho khoản đóng góp”.

Hehee. Sướng vãi!

mình thằng Toàn nói “Mi sửa sang lại bài thơ cho tử tế, tau miễn cho khoản đóng góp”. Hehee. Sướng vãi!

BÈO THẾ SAO?

(Tặng bạn Toàn trưởng ban liên lạc)

Bạn Toàn mắt cận trưởng ban

Tù và hàng tổng gọi bàn việc chung

Đêm ngày suy nghĩ mông lung

Hòm tiền họp lớp bạn Dung có đầy?

Bao nhiêu chữ nghĩa ơn thầy

Xa nhau lâu quá giờ đây gọi về

Những thằng nhà cửa đề huề

Con khôn, vợ dại lại khó bề tham gia*

Mặc cho chửi, mắng, kêu ca

Vợ thời(l…òn) to quá, bằng ba hội trường

Những thằng dấm dớ, ẩm ương

Lại là thằng tốt, hay thương bạn bè

Vợ hiểu nên cũng xoà xuề

Anh mà chưa có thì về em đưa

Giàu sang đâu phải như xưa

Giàu tình giàu nghĩa cũng thừa giàu sang

Mà thôi không nói lan man

Bạn Toàn thông báo một lần cho xong

Bạn Phương vui vẻ đã lập công

Vợ ơi sinh sớm cho ông hội trường

Cần tuyên dương nốt bạn Cương

Bác mất nên phải tìm đường thế thân

Vài ba hộp bánh thiếu cân

Tấm lòng ghi tạc kim ngân cũng chào

Bặt vô âm tín, bạn nào?

Làm ơn liên lạc hỏi chào ba câu

Bớt ăn nhậu, bớt thanh lâu

Dành tiền kia để về đầu cuộc chơi

Trải bao sóng gió cuộc đời

Thanh lâu kia cũng rối bời lòng trinh

Riêng Quảng giờ mới giật mình

Tiền hai triệu rưởi phần mình ai lo?

Vợ nói anh mắng thật to

Giờ tiền quỹ lớp cứ dò hỏi tôi

Mặc dù tớ đã hết lời

Bưng cơm, bê nước, còn mời “mấy keo”

Hấn rằng, anh quá lèo nhèo

Vì tiền mà phải hoá bèo thế sao???

                                                         Hà nội, Hè 2012

                                                            Phạm Phú Quảng

GIẾNG ĐỜI

Posted: Tháng Ba 13, 2014 in Uncategorized
Thẻ:, ,

Ngày xưa, rất xa…,

1344243658_sarcop10Ghẻ ruồi

 được làm học sinh trường Phan là ước ao của biết bao nhiêu người. Tôi có được chút may mắn đó!

Nhà tôi nghèo, không đủ tiền cho tôi học, tôi chỉ được vui cùng thầy bạn đến hết học kỳ một lớp 11 rồi về lại trường làng.

Tuy nhiên, chưa đầy hai năm đó đã đi theo tôi đến tận mãi bây giờ, và sẽ còn tiếp tục theo tôi đi tiếp những chặng đường còn lại,

tôi vui vì điều đó!

1344243458_2012-05-27-139Chuyên Toán K18 ngày đó

Biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn, cũng chỉ có hơn năm trăm ngày, vậy mà tôi nhớ rất nhiều. Từ những chuyện nhỏ, rất nhỏ.

Tôi nhớ nhất là thời gian ở ký túc. Ai đã ở qua thì chắc chắn được làm bạn với ghẻ. Cả gái lẫn trai, ai cũng có lọ đép, cái kim. Dùng kim chọc vỡ ra, nếu ghẻ cái thì khều con ghẻ ra rồi bôi đép vào. Xót lắm nên hay rùng mình. Con trai đôi khi mang luôn theo người, trong lớp học cũng thản nhiên ngồi bắt ghẻ. Con gái ngượng nên tối về đóng cửa bôi cho nhau. Ghẻ nhiều nhất và to nhất là thằng Đức Dũng. Ghẻ đây khủng khiếp lắm. Tôi ở chỉ một năm, đến hết học kỳ một lớp 11 là đi khỏi, sau đó chữa đủ các loại thuốc mà mãi tận lúc học đại học năm thứ hai phải tắm nước lá và vỏ cây xà cừ mấy tháng liền mới hết.

Khủng khiếp!

Vậy mà rất vui, thỉnh thoảng mấy đứa hay đánh gi ta, hát ê a cố tình cho bên nữ nghe. Có anh Hải Kính và Vũ Hà học trên một khóa hay đàn hát. Rồi buổi đêm, những lúc giải lao cả lũ ngồi chém gió linh tinh, đoán già đoán non xem cánh chị em đang làm gì?

Chuyện tắm cũng vui. Chỉ có bơm tay(mấy thằng mất dạy đừng hiểu linh tinh, là cái giếng Unicef, bơm bằng tay). Mùa hè không sao, mùa đông lạnh đến 8,9 độ C cũng chỉ tắm nước lã. Trước khi tắm thì rủ nhau đông đông, cùng chạy vài vòng rồi vào giội nước. Khó nhất là cái gáo đầu tiên. Giội vào người hơi bốc nghi ngút, buốt tận xương tủy. Vừa tắm vừa hát cho đỡ lạnh. Một lũ da bọc xương, vằn vện đầy người do ghẻ…

Cơm thì kinh, các cô cấp dưỡng đổ thật nhiều nước vào nồi quân dụng, cơm sôi một lúc thì chắt hết nước ra cho lợn ăn. Mấy con lợn béo ú! Học sinh nhai cơm như nhai rơm! Canh thì toàn nước nên bọn mình gọi là “Canh toàn quốc”.

Nhưng đi ăn cơm được nhìn các bạn gái, chị gái. Lỡ bắt được ánh mắt bâng quơ nào thì vui mấy ngày. Heeee

Sướng!

1344243726_Gieng_khoan_dai_da_so_nguoi_dan_noi_day_dang_dung_de_lay_nuoc_sinh_hoatGiếng bơm Unicef

GIẾNG ĐỜI

Tặng các bạn về dự hội khóa K18

Trường Phan năm đó mười lăm

Theo thầy giã bạn xa xăm quê nhà

Nửa đời phiêu bạt đã qua

Quay về trường cũ những ta với mình

Còn đâu tiếng trống thùng thình

Bữa cơm toàn quốc chúng mình nhai nhai

Chăn không đủ, lạnh đêm dài

Ghép đôi giường lại, đếm vơi nỗi hàn

Ký túc xá nữ lên màn

Anh em hì hụi gãi đàn vo ve

Dăm ba câu chữ màu mè

Mong rằng bên đó lọt khe tiếng cười

Bơm tay, lạnh nước, tắm lười

Những khi giội xuống, khói cười thân xương

Lén tìm một ánh mắt thương

Đẩy lui giá rét, tơ vương nắng hồng

Những khi rời rã học thông

(Giận khi thân đã mọc lông)

Ghẻ còn đeo bám ngứa không thể đừng

Kim châm, khô đép, hãi hùng

Gọi nhau í ới, đi rùng mình thôi

Ghẻ trường Phan, chán nhớ đời

Kim châm, khô đép, nó cười khẩy. Zui!

Ghẻ càng, ghẻ cái, ghẻ ruồi

Dắt nhau đi tắm giếng đời cùng em

Khiến bao nhiêu gã trai thèm

Làm thân con ghẻ, được xem giếng đời!(được em tắm cùng)

Nỗi niềm xưa đó chưa vơi

Hỏi em còn giữ giếng đời cho anh?

                                       Hà nội, Hè 2012

                                      Phạm Phú Quảng