37KT1 – ÔI CÁI LỚP TÔI – PHẦN 3

Posted: Tháng Mười 5, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

photoAnh Trung lớp trưởng và Văn Hưng hôm nháp

Lại họp lớp!
Đó là một tin rất buồn đối với khá đông thành viên lớp 37 Kinh tế 1, Đại Học Xây Dựng Hà Nội.
Từ bé mình học rất nhiều lớp, nhiều trường, nhưng ở Hà Nội chỉ có hai lớp, hai trường. Đó là 12I Thăng Long và 37 Kinh tế 1 Đại Học XD Hà Nội, giờ đây mình đang tá túc ở Hà Nội năm thứ 23. Thế đéo nào cả hai cái lớp này đều rất ngại họp lớp. Lớp 12I thì ra trường năm 1992, đến hai mươi năm sau hô hào rát lưỡi, bỏng môi, ba lần họp nháp rồi đành bỏ vì đông nhất cũng chỉ được 12 trên tổng số bốn mấy, mà lại toàn nữ hào kiệt chứ đàn ông tuyệt nhiên bận cho con bú. Cũng may mình và thằng Chí Phèo con đã cai sữa. Có những thằng thực lòng đéo thể hiểu nó nghĩ gì? Bảo đi họp lớp thì nó bảo “Thôi, để khi nào đi cafe chứ tôi không bia rượu đâu”. Mình bực quá bảo “Ai bắt mày uống đéo đâu, mày đéo uống thì ra rót bia cho bạn Hương đen và bạn Hương khàn uống”. Thế là nó trốn luôn.

Lớp 37 Kinh tế 1 ra trường năm 1997, thỉnh thoảng anh Trung lớp trưởng cũng hô hào phát động họp một lần nhưng cũng lèo tèo chứ không rôm rả lắm. 2012, tức là mười lăm năm ra trường, BTC làm công tác tư tưởng mấy tháng trời, mà cũng nhờ mình có kinh nghiệm trong chuyện hô hào lớp cấp 3 Phan Bội Châu rồi nên mới email qua lại, viết mấy bài trên Blog, nhắn tin chửi bới để khuấy động phong trào,… Cuối cùng đã thành công mỹ mãn với 29 trên bốn mấy “thánh” viên. Tuy nhiên có một số đi họp lớp mà như đi họp Đảng, ra về mặt ra dáng âu lo cho số phận đất nước lắm. Ngồi giao lưu ăn uống thì như đi ăn cưới, khấu hao cho hết tiền phong bì còn về…

Trong loạt bài trước mình đã nói cái lớp này thậm chí đến nói đùa cũng không biết, may ra có thằng Tuấn toét, thằng Hoàng Tuấn, anh Hùng già và cô Vân còn biết, đại đa phần mở miệng ra là uốn lưỡi đến 70 lần. Các “thánh” viên lớp này mà chưa vào Đảng là một sơ suất lớn của Bộ Chính Trị. Ngồi giữa đông người, nghe xong một chuyện cười thì chưa dám cười ngay mà phải chờ xem có buồn dắm không đã rồi mới nhếc mép cười một tí cho các bạn khỏi nghĩ mình đéo hiểu. Sợ rằng cười ngay mà vãi ra thì mất tôn nghiêm. Mình thì nghĩ khác, cứ ngoác cái mồm ra mà cười thật to, át cả tiếng dắm là xong. Có dậy mùi hoa lan hoa huệ thì đã có mấy chục cái mông chứ mỗi anh có đâu mà lo, đưa tay che mũi cười thầm đã sao. Sống vậy cho nó thọ!

Nhiều khi thấy bạn bè, anh em đi họp hết lớp này lớp nọ, đông vui hào hứng mà thấy lạ lạ ghê. Năm nào cũng họp, hết lớp này đến lớp khác, từ lớp 1 chúng nó cũng họp được, năm họp đến cả chục lần. Ăn uống, hát hò… có khi đi cả mấy ngày, đưa cả gia đình cùng đi… Đéo hiểu sao chúng nó vui thế nhỉ? Chúng nó có nhiều chuyện để nói cười vậy nhỉ? Trong khi mấy cái lớp của mình cả chục năm mới họp mà chẳng thấy có chuyện gì nói. Mình có email, nhắn tin đùa một chút thì lập tức phải úp mặt vào tường viết bản kiểm điểm dài đủ hai mặt V đúp, vì có một vài PM gửi đến nói rằng “Đảng, tuyệt đối đéo đùa! Đề nghị đồng chí nghiêm con mẹ nó túc lại!”.

Nói đi thì cũng phải nói lại, ngày trước mình cũng hay trốn họp lớp. Nguyên nhân là lúc đó mình còn rủng rẻng, mình hay đi xa, mình thích nhiều thứ khác hơn, mình thích bi-a, thích ngao du, thích chân dài… Nhưng càng già, càng hết tiền lại càng thấy muốn gặp các bạn học, nhất là sau khi họp được cái hội khóa cấp 3 Phan Bội Châu. Vì thực sự thấy ý nghĩa và nghĩ lại vẫn xúc động. Gặp thầy, gặp bạn sau bao nhiêu năm đã là cái vui. Thêm vào đó lại không phải giữ kẽ, đùa vui thoải mái vì đã biết nhau từ khi để thõng, chưa mọc lông. Và điều mình ghi nhận nhất khi gặp các bạn trường Phan là sự bình đẳng của những người có tri thức. Mình biết trong số những bạn cùng khóa đó, có bạn rất thành công, có bạn còn lận đận, có bạn là ông này bà nọ, có bạn chạy ăn từng bữa toát mồ hôi. Nhưng cả 3 ngày hội khóa mình không hề thấy ai vỗ ngực là ông này bà nọ, không thấy ai hỏi ai một câu mày làm cái gì rồi? Cũng không thấy bóng dáng một tờ danh thiếp màu mè nào. Tuyệt nhiên không! Vì mọi người đã có số liên lạc và email của nhau rồi.

Mỗi lần tổ chức họp lớp hay họp khóa thì chuyện đóng tiền thường được đưa ra chém gió nhiều nhất. Và càng trào phúng trong chuyện này thì mọi người càng dễ gần nhau hơn. Quan điểm của mình thì điều quan trọng là được gặp nhau, được vui vẻ, được sống lại những ngày xưa cũ. Kinh phí có thể không ít nhưng cũng không phải là quá nhiều để không lo được. Hồi hội khóa trường Phan, bọn mình chỉ đưa ra mức chung, ai có bao nhiêu đóng bấy nhiêu, và đã có những bạn chưa phải là giàu có hay to lớn gì nhưng rất hào hứng đóng góp một hai chục triệu đồng. Thậm chí còn bị vặt thêm 100USD vì đầu dám có sợi tóc bạc. Cũng có những bạn có thể có rất nhiều tiền nhưng không góp đồng nào và còn tỏ ra khó chịu khi thấy bạn đóng nhiều tiền. Nhưng có thể do bạn này chưa cảm nhận được hết lẽ nhân sinh thường thức hoặc có thể do vợ bạn bảo thế.

Vậy nên mình cũng xin nói với mấy bạn 37KT 1 rằng đừng quá quan trọng hóa vấn đề, mọi chuyện có thể được nhìn nhận từ một góc độ hài hước hơn, trào phúng hơn, bớt tổn thọ hơn cách các bạn đang nghĩ.

Sau lần thành công năm ngoái của lớp 37KT1, năm nay BTC cũng tự tin hơn, hôm nháp vì là mõ làng nên mình cũng được có mặt. Chương trình bác Tiến già đưa ra rất hấp dẫn: Đi Đại Lải, ăn thịt trâu ná nốt, xem nợn thả rong, tắm tiên, đuổi mắt bắt dê cụ… Mình về lừa vợ mãi rằng đúng hôm mùng 6 tháng 10 dương lịch ở Phúc Yên có bán lá Diêu Bông, anh sẽ đi tìm về cho em, nó mới chịu đưa con đi học cho một hôm đó. Thế nào đến sát ngày lại đổi. Chắc vì bác Giáp mới mất mà ăn chơi quá thì Đảng không đồng tình! Khối thằng tiếc hùi hụi, và càng tiếc hơn khi nghe nói em Vân đuổi chồng đi công tác, gửi con cho ông bà và mang tận tám bộ đồ ngủ màu hồng. Nhưng thôi, chuyện đã quyết, cứ gặp nhau là tốt rồi. Ngày mai đề nghị em vẫn cứ mang đủ tám bộ đồ ngủ màu hồng đi nhé. Rồi bọn anh sẽ treo phần thưởng thật to cho thằng nào hôm sau tả được bộ thứ năm in hoa gì.

Mà thôi, hết mẹ giờ rồi, vợ nó sắp ra dòm, mình xì tốp ở đây. Mai gặp nhau chém tiếp.

Mà nhắn mấy thằng hay trốn họp là tao đoán chúng mày đang rất giàu có! Liệu hồn mà thò cái mặt ra kẻo các bạn đến nhà vay tiền thì tèo đấy!

Ôi cái lớp tôi!

                                                          Hà nội, ngày 05 tháng 10 năm 2013

                                                          Phạm Phú Quảng

Advertisements
Bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s