Archive for Tháng Chín, 2013


t31501Trạm bơm Linh Cảm khi không hoạt động

t31640Trạm bơm Linh Cảm trong xanh khi hoạt động

Bé tí ti, khoảng 7 hay 8 tuổi gì đó, mình rất bé, chắc bằng đứa trẻ 5 tuổi bây giờ, thường hay trốn mẹ đi lặn ngụp ngoài ao hồ, kênh… Quê mình rất nhiều ao hồ rộng lớn, nước xanh trong, chỉ có bèo và tôm cá, tuyệt nhiên không có kim tiêm hay bao cao su lềnh phềnh bao giờ. Nói vậy cũng hơi thiếu i-ốt, vì ngày đó ở trạm xá kim tiêm vẫn còn dùng chung, tiêm xong thì nhúng nước sôi rồi tiêm tiếp cho người khác. Còn bao cao su thì nhà nào Tết đến xin được vài cái thổi lên to bằng cái bụng của các bác CSGT mà treo trước bàn thờ thì oách lắm. Lấy đâu mà vứt ra ao hồ. Gần nhà mình còn có một cái kênh thuỷ lợi nối từ Trạm bơm Linh Cảm đến hồ Kẻ Gỗ huyền thoại. Nước được bơm từ sông La Giang vào kênh và dẫn đi để tưới tiêu cho toàn bộ ruộng đồng dọc hai triền kênh. Những ngày trạm bơm hoạt động, nước chảy xiết, sâu chừng 3m, trong tận đáy kênh. Bắc qua kênh là những cây cầu xi măng. Bơi và nhảy cầu ở đây là tột cùng khoái. Lũ trẻ quê mình chừng 5-6 tuổi là đã bơi như rái cá cả rồi, duy có các chị em nhà mình là bị phụ huynh cấm, không cho học bơi. Chắc ông bà sợ chị em nhà mình sẽ yêu nước mất mà không chịu làm ăn. Các chị là con gái nên bảo sao nghe vậy, mình thì không chịu được thèm nên thỉnh thoảng tìm cách trốn đi, thường là vào buổi trưa. Hoặc là xin mẹ cho đi vớt bèo cho lợn. Bèo thì được một nhúm xốc cho phồng lên trông có vẻ nhiều, chủ yếu là đi ngụp lặn đỏ mắt thì về.
Một lần mình và một thằng bạn, hình như là thằng Quân con thầy Mỹ đang bơi ở kênh thì có một thằng(vì đến giờ mình vẫn còn tức nên gọi thằng chứ nó cũng cỡ gần trung niên) đi xe đạp trên bờ kênh, ngang qua chỗ bọn mình bơi thì đánh rơi cái cặp lồng xuống đất. Trong đó toàn hành tăm(củ hành tròn, nhỏ như hạt lạc). Hành vãi ra đường. Thằng này ngồi nhặt một lúc thì thấy bọn mình bơi ở dưới, nó gọi lên nhặt hộ và bảo sẽ cho năm chục đồng, mình cũng không nhớ chính xác là năm chục hay năm trăm, chỉ biết rằng đó là một số tiền quá to với bọn mình. Hai đứa vội vàng trèo lên bờ, tồng ngồng ngồi lượm hành. Thằng kia thản nhiên ngồi chờ. Nhặt xong hai đứa hồi hộp chờ tiền. Thằng kia từ tốn đậy nắp cặp lồng, treo cẩn thận lên gi đông xe đạp rồi ngồi lên đi. Hai đứa mình hỏi tiền thì nó vừa đạp xe đi vừa nói với lại:
– Răng bay ngu rứa, tau mua từng ni hành nỏ đến 10 đồng mần răng trả bay năm chục được!

Hà nội, ngày 02 tháng 09 năm 2013
Phạm Phú Quảng

Advertisements

TẠP 18: TÔM, KHỈ VÀ ĐÀN ÔNG

Posted: Tháng Chín 1, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

IMG_6393Hôm nay, ngày 30 tháng 08, vậy là sắp đến ngày lễ Quốc Khánh rồi, mình lắc lắc cái bình công việc cho nó gọn lại, xách ba lô về nhà thôi. Ngày mai có trách nhiệm đưa cô công chúa nhỏ đi chơi ở Sơn Tây. Ở đó có trang trại của bà chị mình, có vườn cây, có đất để đào, có cá để câu. Cô công chúa nhỏ nhà mình cứ ao ước được đi câu cá, lần nào đưa nàng đi học về nàng cũng than “Mẹ Minh nói cho con đi câu cá mà mãi chẳng làm gì cả”. Ừ, thì nhân tiện ngày lễ, ngày nghỉ, người ta đi Tây, đi Tàu. Mình vốn yêu nước, kính trọng Bác Hồ, mà dạo này Bác có vẻ không yêu mình cho lắm, thôi mình ở nhà, mình sẽ đưa con đi câu cá.
Ngồi trên chiếc Limousine 45 sit đời mới, rảnh rỗi chẳng biết làm gì, viết chuyện câu và bẫy cho cả nhà đọc vậy.
Hồi bé ở quê mình cũng hay đi câu cùng lũ bạn nhưng chúng nó thì xâu này xâu nọ, mình cứ tơ hơ cái giây lạt. Thời sinh viên rồi đến khi đi làm thỉnh thoảng cũng đi câu ở mấy cái hồ bên Gia Lâm, Đông Anh. Mấy cái hồ Đầm Sen, Dung đéo đéo gì đó. Nhưng chung qui vẫn vậy, chỉ tốn mồi, tốn bia rồi ngồi phá đám chứ tuyệt nhiên cá không cắn mồi câu mình. Kỷ lục nhất là có lần giật lên được ba cái vảy to bằng đầu ngón tay cái. Tiếc hùi hụi! Thôi thì an ủi rằng “Sát gái thì không sát cá”!
Ngoài lũ tôm ngu ngốc ra mình chẳng bao giờ câu được con cá nào. Cái giống tôm cũng lạ, ai chưa đi câu tôm hoặc chưa xem câu tôm bao giờ thì không thể tưởng tượng được cái sự ngu ngốc của chúng. Để câu tôm rất đơn giản. Sắm lấy chục cái que làm cần, que gì cũng được, cong thẳng không thành vấn đề. Bọn mình hay lấy cành tre nhỏ làm cần, chỉ dài độ sải tay là được. Dùng một sợi chỉ nhỏ, bền một chút, buộc vào đầu cần. Phía cuối dây buộc cục chì nhỏ, dọc theo dây cứ khoảng 15-20 cm buộc một cái lưỡi câu, tổng cộng khoảng 5-6 lưỡi mỗi cần. Nói lưỡi câu cho oai chứ thực ra bọn mình lấy cái dây phanh xe đạp, uốn những cái móc bé xíu. Miễn là móc được giun thật chặt là được. Mỗi đứa trẻ chúng mình mang theo khoảng 10-12 cái cần câu như vậy trong mỗi lần đi câu. Mồi là giun tươi đào ngoài vườn, chỗ đất ẩm gần giếng nước bao giờ cũng có. Ngắt giun ngắn chừng chưa tới 1cm rồi móc vào tất cả các lưỡi. Thả xuống nước, cần nằm trên bờ, một đoạn đầu cần thò ra mặt nước. Các cần cách nhau chừng 1-2 m, chủ yếu là đừng quá xa sẽ chạy không kịp khi cần động. Thả được tất cả các cần xuống nước là coi như xong, tha hồ ngồi chờ xem sự thông minh của loài này. Chúng tôi sẽ đứng chính giữa khu vực thả cần, hễ cái nào động thì nhấc, mà nhiều đứa chẳng cần động nó cũng nhấc, cứ nhấc vòng tròn, lần lượt. Vào những hôm câu được(Mình cũng không biết ngày thế nào thì câu được. Có nhiều đứa rất giỏi biết. Mình chỉ đi khi chúng nó rủ thôi) thì có khi có cần có đến 5-6 con tôm, thậm chí có lưỡi dính đến 2-3 con. Vì lũ tôm là loại sẵn sàng chết vì miếng cơm manh áo. Khi thấy mồi, việc đầu tiên chúng dùng càng kẹp lấy mồi rồi mới đưa vào miệng. Mà miệng con tôm thì không hề dễ cho cả mồi giun và lưỡi câu vào. Cúng cứ loay hoay cho đến khi người câu nhấc lên khỏ mặt nước thì càng đang kẹp chặt vào mẩu giun còn miệng thì vẫn đói nhe. Năm thì mười họa mới thấy có con mắc lưỡi vào miệng. Nhiều khi nhiều cần động cùng lúc, không kịp gỡ, chúng tôi cứ nhấc vứt lên bờ, nhấc hết một loạt rồi gỡ. Đến khi gỡ bọn tôm này nằm trên cạn mà càng vẫn kẹp chặt lấy giun. Có lẽ vì khôn như thế nên cứt của chúng nằm trên đầu.
Nói vậy thôi chứ con người chúng ta cũng là loại động vật sẵn sàng chết vì miếng cơm manh áo lắm. Điển hình là tổ tiên chúng ta cũng bị bẫy y như thế. Người ta dùng những cái bình thuỷ tinh thật nặng có cổ nhỏ hoặc đục một cái lỗ trên quả dừa to, xích quả dừa vào cây, để mồi là hạt dẻ nướng, quả hạch hay thứ gì tròn cứng thơm mà khỉ thích ăn vào bên trong. Khỉ thò tay vào nắm lấy quả thì không rút ra được nữa. Thế nhưng không bao giờ chịu bỏ hạt để rút tay ra, và cứ thế chờ người đặt bẫy đến rước lên bàn tiệc.
Và dường như chúng ta vẫn còn giữ thói quen đó nên một số đàn ông rất khó thoát khỏi các bà vợ đã khá cũ!
Hà nội, ngày 30 tháng 08 năm 2013
Phạm Phú Quảng