ÔNG DÂN BIỂU LO GÌ?

Posted: Tháng Chín 30, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

Chó đá

Chó đá

Ngày mai ông ra Hà Nội, kinh thành của cả nước. Ông đi họp dân biểu thường niên. Cầm trên tay tấm danh thiếp thơm lừng, thơm mùi hương sang trọng mà cậu thư ký vừa mang đến, ông ngả người trên chiếc ghế bành da báo suy nghĩ mông lung. Nét mặt bần thần, có phần kém tươi.

***

Đại biểu của một tỉnh to như cái tỉnh ông ở là niềm mơ ước của biết bao người, mà chẳng phải là những người bình thường dám mơ. Chỉ có những loài mãnh thú kiêu hùng, phải là hổ, là báo, là sư tử… mới dám dấn thân vào cuộc đua danh giá nhưng thảm khốc này. Vậy mà ông lại dám, vậy mà ông lại cán đích một cách ngoạn mục. Dân biểu, người đại diện cho hàng triệu con dân tỉnh X, Việt Hữu Đôn chính là ông.

Nghĩ lại chặng đường ông đã đi qua, có lẽ đến Tề Thiên Đại Thánh và mấy thầy trò Đường Tăng cũng sẽ gập mình vái ông ba lạy.

***

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo, bố ông đặt tên cho ông là Việt Hữu Độn, là có cái mà độn vào nồi cơm. Thứ tài sản quý giá nhất trong nhà ông cũng chỉ là một chiếc cày, một chiếc bừa và năm sào ruộng cạn cằn cỗi. Khi ông còn nhỏ thì nhà ông đến con trâu cũng phải đi nhờ, đi mướn. Nhờ trời xót thương, ông lớn lên to khỏe như một con trâu thực sự. Vậy nên từ chỗ đứng sau cái cày, cái bừa, theo đít con trâu, ông đã chuyển lên phía trước, ông thay mình vào chỗ con trâu. Nhưng rồi hạn hán, lũ lụt, mất mùa triền miên thăm hỏi, học chưa hết lớp mười ông đã phải bỏ học làm thuê làm mướn khắp vùng. Cũng chỉ được một vài ba tháng mỗi năm. Bởi vì cái nơi ruộng ít người nhiều như cái làng quê ông ở, thì đến hạt cháo hoa trong đám lều phều rau má ngày giáp hạt cũng là thứ vô cùng quý giá chứ chưa nói gì đến có tiền, có thóc mà thuê người làm mướn. Và sự nghèo khổ tuy chẳng có tội tình gì, nhưng vô hình lại là sợi dây thừng buộc chặt vào lỗ mũi của “cái hèn”, “cái liều”. Một vài tiền sự về tội trộm cắp tài sản, bảy năm tù giam về tội cố ý gây thương tích, đã biến ông thành một con người khác, hay đúng hơn là một thứ gì đó rất khác. Máu lạnh, quỷ quyệt và liều lĩnh! Nhờ vậy, ra tù ông nhanh chóng trở nên giàu có.

***

Nghĩ lại, người dân tỉnh X vốn ham học, ham nhớ vẫn còn thắc mắc không hiểu nguyên cớ nào mà ông lại giàu nhanh như vậy? Đám hay chữ vẫn thường so sánh ông với Bá tước Mông-tơ Crixtô, và kháo nhau rằng “Ông Mông-tơ Crixtô thì được tấm bản đồ kho báu, còn không biết Việt Hữu Độn được cái gì sau những năm tháng tù đày?”. Chắc phải hơn cả kho báu! Vì kho báu thì ngày một vơi, còn tài sản của Việt Hữu Độn thì ngày một to thêm trông thấy. Họ đâu biết rằng cái môi trường khắc nghiệt của trại cải tạo, những trận đòn thù của bọn lưu manh trộm cướp, những dùi cui báng súng của các ông cai, những gông, những cùm, những biệt giam, những bẩn thỉu, đói khát đã tôi luyện và đúc kết nên những bậc nhân tài kiệt xuất như ông. Cũng đúng thôi, cái môi trường khắc nghiệt đã cho ông hệ thống kỷ luật sắt thép. Cái đói khát, khổ nhục đã cho ông cái ý chí vươn lên. Những trận đòn thù, những bạo lực, bành trướng của đám đàn anh đàn chị trong tù đã cho ông cái bản lĩnh máu lạnh, và thêm cái đức tính luôn đề cao cảnh giác. Những dùi cui, báng súng của các thầy cai đã cho ông sự nhịn nhục, khôn khéo, cho ông khả năng tươi cười trước nghịch cảnh, dối trá và xu nịnh. Những gông, những cùm, những biệt giam đã cho ông khả năng phát huy mạnh mẽ nội lực bản thân. Khả năng chấp nhận rồi vươn lên trong điều kiện tối thiểu. Con mãnh thú trong ông vô tình được tháo lồng, cắt xích. Và ông đã làm được, rất nhiều, nhiều hơn cả những gì ông nghĩ. Mãi về sau này ông mới hiểu, nhờ một vị chân tăng đắc đạo nói, đó chính là thiền! Là cách luyện tâm, là tĩnh lặng để nhìn sâu vào nội tại bản thân, hiểu rõ bản thân… Từ đó sẽ được giải thoát. Ông cũng không hiểu người ta được giải thoát khỏi cái gì. Riêng ông thì ông biết, sau những ngày đêm dài đằng đẵng một mình với bóng tối, với giá lạnh, với bốn bức tường biệt giam, ông đã được giải thoát khỏi cái nóng giận, cái sợ hãi, cái bám víu mong chờ vô vọng. Giải thoát khỏi cái u mê, ngu dốt. Ông khôn ra nhiều lắm!

Vậy rồi khi đã khôn, đã có nhiều tiền, rất nhiều tiền, thì ông lại nghĩ đến những điều cao hơn, xa hơn và sang hơn. Ông nghĩ đến chức tước! Ông nghĩ đến quan trường! Ở cái thời buổi này có tiền mà không có chức thì chả tổ cho bọn dân đen nó chửi là trọc phú. Mà ông ghét nhất hai cái chữ này, nên ông phải làm quan. Phải là ông này ông nọ! Phải quyết lưu cho được vài con chữ trên cái bia đá khi về với ông bà, chứ chẳng lẽ cứ trơ trơ ba chữ “Việt Hữu Độn”. Nhưng để làm quan thì ông phải có những gì? Phải có phong thái của quan, phải tàn nhẫn một chút, phải trơ trẽn một chút, phải biết cúi trên, đè dưới, phải biết hứa lời và biết nuốt lời… Những thứ này ông đã sẵn! Nhưng thế vẫn chưa đủ. Để được làm quan phải có quan hệ, phải có lý lịch trong sạch… Vậy là phải có tiền! Mà tiền thì ông cũng đã sẵn! Ông mua quan hệ, mua bằng, mua cấp, ông rửa lý lịch. Thằng trộm cắp, thằng lưu manh đâm chém năm nào là hoàn toàn bịa đặt. Bây giờ nhà nước đã trả lại công bằng cho công dân Việt Hữu Độn, lại còn bồi thường cho ông mấy mẫu đất ngay ngã ba đầu làng để bù đắp cho những thiệt thòi trong bao năm mất quyền công dân. Còn cái tên, cái chữ Độn, là đần độn hay trộn lẫn? Hiểu theo nghĩa nào cũng không xong, không ổn tẹo nào. Thế nên cái tên Việt Hữu Độn cũng được xóa đi dấu nặng cho nó nhẹ nhàng hơn, còn lại là Việt Hữu Đôn. Vậy là địa lợi, nhân hòa đều có đủ, chỉ còn chờ mỗi thiên thời nữa mà thôi.

***

Cái gì đến rồi nó cũng đến. Nhân dịp cụ Kỷ đắc cử, cụ là người cùng làng, ông tìm cách lấy lòng cụ. Ông nghe nói gần đây có người còn tặng nhau cả con tê giác nhân dịp tân gia, rồi lùm xùm thành chuyện đàm tiếu cho cả thiên hạ. Chắc tại con tê giác lớn quá, lại biết kêu nên không giấu được. Ông sẽ tìm thứ khác, nhỏ hơn, biết im lặng mà vẫn đắt, vẫn độc. Ông lùng mua cho được khối thiên thạch từ Siberi với giá gần triệu Mỹ kim rồi lặn lội vào tận Ngũ Hành Sơn thuê tạc một đôi chó mang biếu cụ. Vừa không quá to, vừa biết im lặng lại rất đắt tiền, rất độc. Cụ Kỷ vốn vẫn nghe người ta nói rằng thiên thạch là thứ đá mang nhiều năng lượng tính thuần dương rất tốt, nay lại thêm lời nói mớm của ông rằng:

– Vợ chồng chúng cháu như đôi khuyển này. Nguyện được theo hầu hạ cụ.

Mà chó thì trung thành lắm, kẻ hầu hạ mà được như chó thì còn lo lắng gì.

Vậy rồi khởi đầu bằng một chức quan trong huyện, đến quan lớn một sở quan trọng trong tỉnh, rồi lại được bầu là dân biểu. Con đường chính trị của ông đang được trải bằng nhung. Ông sẽ còn tiến nữa!

***

Tuy thành công là vậy, ngoạn mục là vậy nhưng trông ông dường như không được vui cho lắm. Hình như ông đang lo lắng điều gì?

***

Thì ra là vậy, cái sự đời là vậy. Được giàu có, được quyền cao chức trọng, nhưng ông lại phải lo làm sao cho giữ được cái bộ mặt của người làm quan, bộ mặt của một “Dân Biểu”, của một người đại diện cho dân. Rồi biết bao nhiêu chuyện công tư cũng xáo trộn, rối ren theo cái chức này. Cũng may thời gian làm quan huyện rồi quan sở đã cho ông khá nhiều kinh nghiệm trong ăn nói, ứng xử. Nói gì thì ông cũng chỉ nói chung chung, chỉ nói ở tầm vĩ mô. Cụ thể đã có các bộ phận chuyên môn đỡ lời. Chỉ duy một điều làm ông chẳng thể yên tâm được, đó là đối phó với họp hành. Cái hoạt động đáng ghét này nó làm ông thấy sợ.

***

Thứ nhất, họp là lúc hay phải trả lời câu hỏi. Thường vào các câu hỏi đã được đám chuyên môn chuẩn bị sẵn câu trả lời thì chẳng sao. Nhưng nhiều khi gặp phải thằng chơi xỏ nó lại hỏi trật ra ngoài thì rất khó xử.

Thứ hai, họp rất buồn, rất nhàm chán và dễ thèm ngủ. Nhất là những cuộc họp không phải do mình chủ trì. Có khi còn buồn chán hơn cả ngồi tù biệt giam bị cùm chân. Ngồi tù buồn ngủ thì có thể ngủ thoải mái, nhưng ngồi họp thì đừng hòng. Ông còn nhớ có lần họp liên sở, ông đang gà gật thì thằng ngồi bên cạnh nó huých vào người ông rồi giả vờ vỗ tay. Vậy là ông cũng vỗ theo, lại vỗ rất kêu. Chủ tọa đang nói cũng phải ngừng lại, cả hội trường nhìn ông và cười ngặt nghẽo. Ông xấu hổ đến mức không biết chui vào đâu cho lọt.

Thứ ba, họp thường rất dai, cấp càng cao càng dai. Giờ ông lại là dân biểu, mỗi năm phải họp ba kỳ, mỗi kỳ lên tới ba mươi mấy ngày. Họp suốt từ sáng đến tối. Thảo luận toàn những chuyện ông nào hiểu gì đâu, vả lại kết quả thì trước sau gì cũng vậy, cũng không vì những “Dân Biểu” như ông mà thay đổi. Rồi Văn bản, rồi Luật, rồi Hướng dẫn thi hành,… chưa kịp tổng hợp ban hành thì đã bước vào kỳ họp mới… Ôi thôi thôi! Mới nghĩ mà ông cũng đã phát hoảng. Cũng may quan nhà ta thì chuyện khiếm khuyết tác phong như ngủ gà ngủ gật, ngáp vặt,… chẳng phải là vấn đề to tát. Cùng lắm vài đứa báo chí ngứa mồm ngứa miệng nói vào nói ra vài câu rồi cũng thôi. Không đến nỗi như ở các nước tiên tiến. Không ai phải từ chức vì ngủ gật như cái ông gì Bộ trưởng Tài Chính Nhật Bản cả!

Thứ tư, mỗi năm có ba kỳ họp, mỗi kỳ ba mươi mấy ngày, cộng thêm hai tuần tiếp xúc cử tri nữa là đi đứt hai tháng mỗi kỳ. Vậy làm sao điều hành được cái tập đoàn gỗ lậu, quặng lậu đang ăn nên làm ra của ông? Ông nghĩ mãi cũng không thể hiểu được những “Dân Biểu” đang điều hành tập đoàn này, tập đoàn nọ hay đang đứng đầu một tổ chức hành chính nào đó làm sao có thể xoay xở được trong suốt cả quãng thời gian dài như vậy bận họp?

Thứ năm, điều mà ông lo lắng nhất, đó là hai cô bồ nhí mơn mởn, một cô đang làm văn thư sở ông, cô còn lại là sinh viên năm thứ hai một trường đại học đóng trên tỉnh nhà. Ông đi họp lâu vậy thì làm sao chăm sóc các cô? Cô làm văn thư thì còn có cớ điều đi công tác, đi chuyển “công văn” ra cho ông họp. Chứ còn cô sinh viên thì biết làm sao? Không cẩn thận sểnh ông ra lại bị mấy thằng trai tơ chưa vợ con gì, nghèo rớt mùng tơi nó lừa cho thì khổ vào thân.

Đấy, chỉ chừng đấy lý do thôi thì cũng đủ làm ông đứng ngồi không yên, làm ông kém tươi, làm ông bần thần suy nghĩ. Cái vòng quay cuộc đời sao nó nghiệt ngã đến vậy? Bao năm ngồi tù oan uổng(Cũng lạ, kể từ ngày ông rửa sạch cái lý lịch cũ thì ông lại hiển nhiên coi là mình bị oan), cố gắng đấu tranh vươn lên. Có tiền tài, có địa vị chức quyền rồi giờ lại tự mình chui vào cái một cái vòng luẩn quẩn mới.

Quan trường! Ông lờ mờ hình dung ra một cái nhà tù to, rộng, khắc nghiệt gấp trăm nghìn lần cái nhà tù ông từng ở!

Làm sao ông thoát ra đây?

                                                          Quảng Bình, ngày 09 tháng 10 năm 2012

                                                          Phạm Phú Quảng

Advertisements
Bình luận
  1. Ngọc nói:

    Làm đầy tớ nhân dân thì nhục nhã rồi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s