TẠP 22: CHUYỆN XẾP HÀNG

Posted: Tháng Chín 19, 2013 in Uncategorized
Thẻ:,

cuoivl14042013dẢnh minh họa

 Xếp hàng, câu chuyện rất thường bình đối với con người, không những đối với người Việt chúng ta mà tận nước Liên Xô xa xôi cả gần trăm năm trước thì đến như Lê Nin cũng phải xếp hàng để cắt tóc. Tôi, bạn, trước đó nữa là bố mẹ, ông bà bạn, và nay là con bạn, cháu bạn, vẫn đang ngày ngày phải xếp hàng, không nơi này thì nơi khác. Nào là xếp hàng vào lớp, nào là xếp hàng mua vé xem phim, nào là xếp hàng để tiêm phòng, rồi xếp hàng khám bệnh, xếp hàng mua đồ rẻ, xếp hàng lĩnh thưởng, xếp hàng tuyển vợ cho Hàn Quốc, Đài Loan… Chuyện xếp hàng có thể là tự nguyện hoặc bắt buộc, nhưng dù là gì đi nữa thì nó cũng nói lên rất nhiều điều và…

1. Xếp hàng ở Việt Nam

Người Việt vốn nổi tiếng thông minh. Người nước ngoài thì bảo là khôn lỏi. Điều này hoàn toàn đúng. Mình còn nhớ hình ảnh tưởng tượng khi đọc trong “Bất Khuất”, một đoàn tù nhân xếp hành chờ đi ỉa hoặc một đoàn tù lần lượt đánh rắm để đón chào một viên tướng hay một ông toàn quyền nào đó đến thăm. Bọn đế quốc tức lắm mà không làm gì được. Thế có khôn lỏi không? Khôn bỏ mẹ đi chứ lị! Nói đùa vậy thôi, chứ dùng cứt và rắm để đấu tranh cách mạng là trí tuệ, là vãi cả cứt chứ chẳng chơi. Từ ngày đó cha ông ta đã biết cách xếp hàng tranh đấu. Còn bây giờ thì sao? Chúng ta vẫn xếp hàng. Không hiểu là do chúng ta hết khôn lỏi hay không, nhưng chúng ta đang xếp hàng không phải để đấu tranh mà có khi vì những nguyên nhân cực kỳ vớ vẩn. Một trong những nguyên nhân đó là hiếu kỳ. Năm 2007 mình còn làm ở Miền Tây. Người dân ở đây chưa bao giờ biết bão như dân Miền Trung nhà mình. Năm đó có bão vào Tiền Giang, dân đổ xô đi xem bão. Hồi tháng 7 vừa rồi ở Đồ Sơn, Hải Phòng cũng đã có một thanh niên bị bão cuốn mất tích khi ra xếp hàng xem bão. bao-so-2-hp-6 Mình rất ấn tượng một đoạn phim ngắn của Gặp nhau cuối tuần hay gì đó, cũng khá lâu rồi. Đoạn phim diễn thế này. Vào giữa trưa rất nắng, có một thằng đi giữa phố, đứng lại ngửa cổ lên nhìn trời. Thằng này cứ đứng nhìn một lúc thì có thêm vài thằng khác cũng đứng lại nhìn thì nó đi, rồi nhiều thằng và con khác đi xe máy cũng dừng lại ngước cổ lên nhìn, rồi vài thằng đi ô tô cũng dừng lại nhìn. Cứ thế thành một đám đông, tắc đường vì nhìn mặt trời giữa trưa trong lúc cái thằng nhìn đầu tiên đang hút thuốc lào uống trà đá bên đường… nhìn một lũ ngốc ngửa cổ nuốt mặt trời! Cái đoạn phim này(mình có biên tập lại tí chút) nó nói lên cái bản tính người Việt dã man đúng! Tuy nhiên nói đến xếp hàng thì người Hà Nội mới đáng đưa vào kỷ lục. Năm nay đã là 2013 rồi mà vẫn có những đoàn người tay cầm tờ năm chục đứng xếp hàng mua phở như ở Bát Đàn hay Tôn Đức Thắng. Mình cũng đã ăn cả hai quán này rồi, chẳng có gì đặc sắc nếu không nói là dở. Ngoài cái quán Phở tái lăn Lò Đúc, trước đây cũng xếp hàng, nay thì không phải xếp nữa nhưng phải trả tiền trước, nước hơi béo, ăn dễ ngấy, nhưng món tái lăn thì cũng chưa thấy quán nào qua được thì thực sự mình không hiểu tại sao họ lại phải khổ như thế trong khi có đầy quán ngon hơn, bê tận miệng? Và mình phát hiện ra rằng đa phần những người đứng xếp hàng chờ phở này thường là đứng tuổi, mặt mày cau có. Hay họ chán cơm? Chưa hết, người Hà Nội cũng lạ, đi ngoài đường thì như đi ăn cướp, tranh nhau mà chen. Tắc đường chẳng thấy ai xếp hàng xếp lối bao giờ. Nhưng mua bánh Trung thu lại xếp hàng, mà có khi xếp đến tận khuya như cái nhà trên đường Thuỵ Khuê. Thực lòng chẳng hiểu nổi do rẻ, do ngon, do sạch, hay do hiếu kỳ? Các loại bánh tên tuổi đọc lên kêu như cồng, nào là Long Đình, nào là Kinh Đô, nào là khỉ mẹ gì đó thì ế vêu mồm. Trong lúc cái hiệu ở Thuỵ Khuê khi nào cũng đầy ắp người hàng họ chỉnh tề. Để ăn bánh Trung thu, theo mình thì nên để đến ngày 16 cho bánh nó chín hẳn. Lúc đó có khi 1.000/ 1 cái như Kinh Đô hay Hải Hà chứ việc gì phải khổ thế!

2. Xếp hàng ở Hong Kong.

Nói đến xếp hàng ở Hong Kong, phải thực sự khâm phục họ. Đi đâu cũng thấy xếp hàng, bất kỳ chỗ ăn chơi nào cũng phải xếp hàng. Giữa cái nắng 38 độ C mà từng đoàn người mồ hôi mồ kê nhễ nhại kiên nhẫn đợi hàng giờ đồng hồ đến lượt mình chỉ để chơi một trò chơi ngớ ngẩn nào đó hay để xem… 3 phút phim 4D. Và công nghệ kiếm tiền của Hong Kong thì cũng rất khó nói là đàng hoàng mặc dù không thấy ai kêu ca. Ví dụ như trò xem phim 4D hay xem nhạc kịch khỉ gì đó tại Walt Disney Land chẳng hạn. Đi bên ngoài bạn thấy trước một cái cửa đen ngòm bé xíu chỉ đủ cho một người lách qua, một đoàn người xếp hàng dài chừng một đám tang thân nhân cụ lớn ở Hà Nội, tức là vẫn ngắn hơn rất nhiều so với trò xe điện đâm nhau. Bạn lập tức vắt chân lên cổ chạy một mạch đến đứng dí ngay sau đít người cuối cùng. Vừa lau mồ hôi vừa sung sướng tận hưởng cảm giác may mắn. Chờ chừng một tiếng hơn thì bạn chạm tay được vào cái cửa đen ngòm kia, thực ra bên trong nó cũng khá sáng sủa, chỉ vì đứng ngoài nắng chói mắt nên thấy nó đen. Qua cánh cửa là một hành lang nhỏ. Mất chừng 10 phút thì bạn đến cuối hành lang, và tới đó thì bất kỳ ai cũng phải oà lên… vì mình vừa được người ta lừa rất ngoạn mục! Trong đó là một cái phòng rộng chừng cái sân đình làng Vũ Đại và cũng chật kín người xếp hàng để đến một cái cửa khác to hơn một tí. Nhưng nếu bạn muốn cancel cũng sẽ vô phương quay lại. Nghe nói rằng, qua cái cửa đó sẽ được xem phim! Qua tới sân khấu biểu diễn cá heo, vào lúc khoảng 1 giờ trưa, giữa sân bê tông với những chiếc ghế nhựa xanh màu nước biển. Thấy từng vốc người hớn hở ngồi xông hơi. Chắc là sắp đến giờ diễn! Thấy vẫn còn khá nhiều ghế trống, bạn liền ngồi ngay xuống một ghế và cẩn thận đặt thêm đôi dép hay hy sinh cái mũ che nắng đặt xuống cái ghế bên cạnh xí chỗ cho một ai đi cùng. Ban đầu có thể bạn rất khoan khoái với những hình dung về màn diễn, về một vài cô bikini rám rắng mông to giơ vú cho cá heo bú. Nhưng đã 30 phút trôi qua, vẫn chẳng thấy bóng dáng cô mông to hay một dấu hiệu nào của sự bắt đầu, chỉ thấy mấy con cá heo thèm vú đang quẫy ì oạp trong bể và một đống thằng thèm vú đang nhớm đít quạt cho khô đũng quần. Bạn sốt ruột, bạn ngọ ngoạy lung tung và bắt đầu thấy nóng. Mẹ kiếp, sao nóng thế? Rồi bạn sẽ nhìn quanh, hy vọng ngớ ngẩn sẽ tìm thấy một khuôn mặt made in Vietnam nào đó để có thể hỏi rằng “Bao lâu nữa thì bắt đầu nhẩy?”. Tất nhiên là sẽ không thấy. Và bạn bắt đầu đảo mắt tìm tiếp. Kia rồi, ngay hàng ghế phía trước có một ông có vẻ dễ dãi, hy vọng rằng ông này biết tiếng Anh. Bạn nhìn ông này, cười nịnh rất thối rồi hỏi “éc xờ cu xờ mi, ken zu hép mi?”. Ông kia nhìn bạn như nhìn con vật Lão Tử hay cưỡi, cười nịnh lại bạn như lúc vay tiền và rồi xổ ra cho bạn một tràng tiếng Tung Quớ mà có nghe nhanh lắm cũng chỉ được hai chữ “…bu thủng…”! Đéo mẹ, chịu không nổi, bạn lấy dép, lấy mũ tìm người khác hỏi thì được biết buổi diễn sẽ bắt đầu lúc 3 giờ rưỡi! Tức là còn những hai tiếng nữa mới đến giờ.

IMG_2385Cả đống người ngồi xem cái ao giữa nắng

Đó là xếp hàng để chơi. Còn một điều kỳ lạ đối với người Việt chúng ta khi đi du lịch tại đây là là khi đi qua những shop hàng hiệu như Chanel, Louis Vuitton, Guci… Bao giờ cũng thấy một hàng rồng rắn đứng một cách nghiêm túc, dài đến mức đuôi phải gấp thành nhiều khúc. Rồi cứ nghĩ chắc có khuyến mãi gì hấp dẫn, không cẩn thận có khi đang phát quà miễn phí. Mất gì mà không xếp, thế là bạn lại thành một cái đốt của đuôi con rồng. Cả tiếng đồng hồ sau rồi bạn cũng được bước qua cánh cửa sáng loáng mạ đồng đầy quyến rũ kia. Vào đó thì bạn mới thấy mình lạc lõng, bơ vơ và không ít người tự dưng nhìn xuống kiểm tra khoá quần. Vì ở đó quá trang trọng, quá to rộng, quá lạnh, và có nhiều người phục vụ cực kỳ pờ-lai đang săn sóc một thằng quê vcđ như bạn. Thì ra trong đó chẳng hề có bất kỳ một sự khuyến mãi hay miễn phí nào. Chỉ là ở đó, to như thế, đông người phục vụ như thế nhưng để đảm bảo chất lượng phục vụ(hoặc đỡ mất cắp) thì mỗi lần họ chỉ cho một đến ba người vào mà thôi. Người này ra thì họ mới cho người khác vào. Kể cả bạn vào chỉ để xem, không hề có ý định mua, và mấy thằng quản lý pờ-lai kia nó cũng thừa biết điều đó khi nhìn vào đôi giày bạn đang đi. Nhưng tuyệt nhiên không hề có thái độ khinh bỉ. Vẫn săn sóc cẩn thận như doanh nghiệp tiếp TT. Và mình đã được nghe một ông đi về kể rằng ông vào Cartier xem một vòng và không hề mua gì. Lúc ra tới cửa thì một thằng quản lý đến chào và nói gì đó, chắc vì ông này giỏi tiếng Anh mà thằng quản lý  kia dốt quá nên chẳng hiểu gì cả. Cứ tưởng nó đòi tiền xem. Nhưng rồi cái thằng quản lý kia ra hiệu ông đưa cho nó cái kính ông đang đeo. Thì ra cái kính đó hiệu Cartier. Thằng quản lý đưa vào cho một thằng khác, nó xem xét rồi lấy tuốc lơ vít vặn lại ốc vít, xịt dung dịch tẩy rửa, lau rất kỹ rồi thằng quản lý kính cẩn đưa lại cho ông bằng hai tay và nói gì đó, ông này bảo tao chỉ nghe được mấy chữ gút gút đéo đéo gì đó. Lão bảo “Tao vừa xấu hổ, vừa quê. Nhưng phải công nhận bọn nó phục vụ khiếp thật…”. Mình thì nghĩ khác, chắc lão xem lâu mà trông lão lại nông dân nên bọn nó ghét, nó cố tình kiểm tra xem lão có dùng hàng fake không? May cho lão, tuy nông dân nhưng trọc phú chứ không nó gọi công an nhốt, phạt bỏ mẹ!

hongkongXếp hàng xem đồ hiệu ở HK

3. Món xếp hàng nào thích nhất?

Đa số ai cũng đã phải xếp hàng, và đã xếp rất nhiều lần là khác. Nhưng hỏi xếp hàng làm gì thích nhất? Thì chẳng ai biết, may ra có mấy cụ nhớ lại thời bao cấp và trả lời rằng “Xếp hàng lĩnh thịt tem phiếu là thích nhất! Vừa được ngắm mấy em mậu dịch mặt cau có, về nhà lại được ăn thịt!”. Mình cũng đéo biết! Nhưng mình chắc chắn rằng ngồi ở ghế đối diện quầy bán vé xem phim ở Vincom vào tối Thứ 7 là thích nhất. Trắng ơi là trắng, dài ơi là dài, to ơi là to và cong ơi là cong… Và nhớ là trước khi ngồi vào nhà vệ sinh ăn cắp nắm giấy còn lau dãi mồm!

Hà nội, ngày 19 tháng 09 năm 2013

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s