TẠP 21: LƯƠNG VÃI LẬU! SỰ THẬT?

Posted: Tháng Chín 15, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

images867656_IMG_9316

Thời gian qua đọc quá nhiều về vụ giám đốc mấy công ty Công ích nhận lương lên đến 2,6 tỷ đồng một năm và vừa bị trảm toàn phần, cách chức không chừa một mống. Rồi đọc lần lần, lại đọc được ông tin thế này “Lương Thủ tướng, theo nghị quyết 730, có hệ số 12,5 (x lương cơ bản). Nhưng dù đó là mức lương cao thứ nhì trong danh sách lương lãnh đạo nhà nước, thì số tiền thực tế vẫn chỉ là “chưa tới 15 triệu”. Các Bộ trưởng, ít hơn, với hệ số 9,7, và được đo lường trong một phát ngôn nổi tiếng: Đó là mức lương “40 năm chưa mua nổi nhà thu nhập thấp”“. Đó là nguyên văn lời Chủ nhiệm VPCP Vũ Đức Đam được đăng trên VietnamNet.

***
Nghe qua cứ tưởng là một lời chỉ trích, kỳ thực theo mình đây là một lời bênh vực cho các quan. Còn để nhìn nhận khách quan thì chẳng những 40 năm không mua được nhà thu nhập thấp, mà chỉ cần một nhiệm kỳ 4 năm cũng đã nợ ngập đầu không ngóc lên được nếu là một ông quan chân chính. Nghĩa là không nhận phong bì họp hành, không nhận quà cáp hối lộ, không nhận cam quýt mít bưởi hay gà quê nếp nương gì cả. Nói chung không lậu!

***
Trước hết xin thưa rằng đây sẽ là một trong số hiếm hoi những bài mình viết trong hoàn cảnh trời quang mây tạnh, không có gió. Cho nên tính trung thực cực kỳ cao. Thề nếu sai tôi xin làm ô sin không lương cho một ông bộ trưởng thanh liêm đương chức trong vài năm. Tuyệt nhiên không lấy một đồng lương nào. Chỉ nhận lấy những đồng quà, miếng bánh người ta mang đến thể hiện tình cảm bị ngài bộ trưởng thanh liêm đuổi về mà thôi!
***
Quả vậy, hẵng không xét đến lương Thủ tướng, mà ta hãy nói về trường hợp một bộ trưởng, với hệ số 9,7 sẽ có mức lương vào khoảng 11,5 triệu đồng mỗi tháng.
Thường thì chẳng mấy ai nói đến việc vợ của bộ trưởng làm gì? Lên Google mà hỏi thông tin về vợ ông Obama hay vợ ông Bạc Hy Lai thì có đến hàng triệu kết quả, nhưng nếu muốn hỏi thông tin về vợ của một quan nhất phẩm của chúng ta thì tuyệt nhiên hiếm. Thế mới biết nước ta chú trọng bảo mật thông tin cho chính khách hơn hẳn Mỹ hay Pháp. Có lẽ vì vậy nên dù lương rất thấp, trách nhiệm rất cao mà vẫn đầy người ghi danh phấn đấu làm bộ trưởng.

Mặc dù không có nhiều thông tin về các phu nhân của bộ trưởng, nhưng trên tinh thần bình đẳng giới, chúng ta cứ thử chia đôi trách nhiệm trong gia đình của ngài bộ trưởng. Tức là ông sẽ phải gánh chịu một nửa chi phí trong gia đình, vợ ông một nửa.

Và thứ chúng ta có là thế này:
1. Ăn
Ăn, tất nhiên ai cũng cần. Bộ trưởng cũng không ngoại lệ!
Bữa sáng là bữa rất quan trọng trong ngày của một người hoạt động trí não nhiều như bộ trưởng, nên không thể ăn uống qua loa được. Ít ra cũng phải nạp được bát xôi thịt, bát phở bò, phở gà hay bát cháo lòng. Trung bình chi phí cho hoạt động này chí ít cũng vào khoảng 30.000 đ/bữa x 30 bữa = 900.000 đồng/tháng là đối với những cái quán ven ven ọp ẹp, chứ vào phố thì bát phở cũng phải năm chục chưa kể quẩy trà.
Giả sử ông bộ trưởng có hai người con và đang ở cùng bố mẹ đẻ hoặc bố mẹ vợ, và giả sử bố mẹ ông là bần cố nông không có lương hưu. Bao nhiêu sức vóc lúc trẻ đã dồn hết vào việc nuôi nấng ông nên bộ trưởng, bây giờ chỉ có cái xác khô. Tiền ăn trưa và tối trong gia đình ông chịu một nửa, tức là bao gồm ông và hai người ăn theo, cứ cho là 40.000 đồng/người/ngày không kể ăn sáng, bằng mức ăn của công nhân xây dựng, thì mỗi tháng ông cũng mất 40.000 x 3 x 30 ngày = 3.600.000 đồng.
Ngoài ra để hâm nóng tình cảm gia đình thì mỗi tháng ít nhất cũng cần dẫn gia đình 6 người đi ăn tiệm một lần. Rẻ thì cũng mất chừng 1.200.000 đồng. Dĩ nhiên ông là người trả tiền. Ông là trụ cột gia đình!
Rồi tiền ăn sáng, quà vặt, gửi xe cho một người con ông chịu trách nhiệm, và giả thiết cực kỳ ngớ ngẩn là con ông đi học đại học bằng xe gắn máy, chắc chắn không dưới 100.000 đồng/ngày. Vì dân thường đã mất 50.000, con bộ trưởng phải hơn. Chẳng lẽ đang ăn sáng gặp bạn lại che mặt để khỏi nhìn thấy ba chữ “con bộ trưởng”. Mà mắt sinh viên thì tinh lắm. Như vậy mỗi tháng ông phải chi cho khoản này cỡ 3.000.000 đồng.
2. Ở
Đặt ông vào vị trí là người cực kỳ may mắn, ông đã có nhà cửa đầy đủ, không phải đi thuê. Vậy chi phí để một ngôi nhà khoảng 3 tầng với 6 phòng tồn tại sẽ mất không dưới 300.000 đồng/tháng.
3. Mặc, đồ dùng cá nhân
Nhuộm tóc, nước hoa, lăn nách, dầu gội, sữa tắm, cạo râu, bàn chải, kem đánh răng… Là bộ trưởng, phải sạch sẽ, thơm tho, dễ nhìn. Không thể nào một bộ trưởng ngồi trước mặt quan khách nước trong nước ngoài lại có một cái đầu đầy cám trắng vì bẩn hay nách và miệng lại sực nức mùi hương được. Nên ông không thể nào chi dưới 1.000.000 đồng/tháng. Đây là nói trên phương diện lý thuyết, thực tế mình đố ai nhìn thấy một ông bộ trưởng mặc một cái áo sơ mi Việt Tiến, đi một đôi giày Thăng Long hay xách một cái cặp da có chữ Việt bao giờ. Làng nhàng cũng in hình con cá sấu xổng chuồng hay bông hoa thị trắng muốt. Và như vậy thì chi phí sẽ không còn là 1.000.000 đồng nữa mà sẽ gấp rất nhiều lần!
4. Người giúp việc
Nhà bộ trưởng thì không thể thiếu người giúp việc, vì ai cũng bận, kể cả đang thất nghiệp. Vì vậy một người giúp việc là con số khiêm tốn.
Theo giá mặt bằng chung thời điểm này, lương người giúp việc vào khoảng 3.000.000 đồng/tháng, cộng tiền ăn thêm 50.000 đồng/ngày bao gồm cả ăn sáng, sẽ thành 4.500.000 đồng/tháng. Nhưng là giúp việc nhà bộ trưởng, vì vậy sẽ không có giá dưới 5.000.000 đồng/tháng tiền lương. Cộng tiền ăn là 6.500.000 đồng/tháng.
5. Xe ô tô
Nhà bộ trưởng cũng không thể thiếu một cái xế hộp, có thể đứng tên cậu lon ton ở phòng văn thư hay ông bảo vệ, nhưng chắc chắn có. Và cũng cứ mặc nhiên coi rằng ông là người may mắn, chiếc ô tô của ông được thừa hưởng từ di chúc cụ cố nội trẻ tận bên Liên Xô. Ông không phải mua! Chi phí cho chiếc ô tô này bao gồm từ bảo dưỡng, bảo hiểm, gửi xe trên đường, xăng, rửa, phạt… chắc chắn không dưới 10.000.000 đồng/tháng.
5. Điện nước
Khoán gọn 2.000.000 đồng/tháng.
6. Truyền hình, internet
Không dưới 300.000 đồng/tháng.
7. Tiền vệ sinh, đóng góp tổ dân phố…
Khoảng 100.000 đồng/tháng
8. Tiền cưới xin, ma chay, giỗ chạp…
Thường thì một ông bộ trưởng sẽ không mất tiền cho mấy khoản này, thậm chí rất lãi, lãi hàng trăm lần. Vì dù có là bộ trưởng thì nhà vẫn phải có người cưới, người ốm, người chết. Đấy là cơ hội! Nhưng vì chúng ta chỉ xét đến mặt tuyệt đối liêm khiết, không nhận bất kỳ một thứ gì khác ngoài lương. Nên ngài bộ trưởng sẽ không thể chi dưới 5.000.000 đồng mỗi tháng cho lĩnh vực này.

Thế này nhé, một đám cưới mà mời bộ trưởng chắc chắn cũng chẳng phải loại lèo tèo, không phải kiểu nhà văn hoá thôn, mà sẽ ngự lạc đâu đó tại Melia, Hilton hay nhẹ nhàng cũng Horison. Cỗ cưới ở đó không dưới 35USD/người. Với người bình thường tham gia đám cưới kiểu này nếu đặt phong bì 1.000.000 đồng sẽ chẳng dám ghi tên. Bộ trưởng phải khác, chắc chắn chẳng thể trốn chui trốn nhủi, cho nên sẽ phải nghiến lợi đút vào ít ra 2.000.000 đồng. Số tiền đủ để mua 2 tấn muối thô vào thời tháng 8 năm 2013.
9. Tiền chùa chiền lễ bái
Riêng khoản này thì không phải ông bộ trưởng nào cũng hào phóng để chi. Nhưng may phúc cho chúng ta, có khoảng vài phần trăm ông vô thần thì đã có các quý phu nhân hữu thần thay cho. Và vì đức ông chồng vô thần nên các quý bà sẽ tự ăn năn, sám hối rồi sẵn sàng nhét những cục tiền đủ để mua một quả thận khoẻ mạnh cho đại đức thay. Vì đại đức mải làm điều thiện nhiều quá nên thận hỏng sớm. Thường thì khoản này do các bà chi trả, nhưng cũng không khỏi có lúc tiện tay các bà sẽ nhặt một vài triệu tiền dầu đèn trong chiếc ví của chồng. Phải dùng chính tiền của các ông thì Phật, Thần mới chứng cho, mới thiêng, dù có thể rất ít. Vậy nên mình khiêm tốn chia sẻ cho các ông khoảng 2.000.000 mỗi tháng.
10. Chó mèo
Cậu ấm cô chiêu thì phải có thú cưng, nhất là những cô cậu thiếu thốn tình cảm vì bố vắng nhà nhiều như con bộ trưởng. Bố vắng thì đã có chó! Mà dù không nuôi chó thì cũng phải nuôi con mèo, để nó còn bắt chuột. Những nơi hiếm tiền như nhà bộ trưởng thì tiền là rất quý. Không thể để cho chuột gặm. Phải nuôi mèo. Chi phí cho khoản này cũng không dưới 300.000 đồng/tháng.
11. Cây cảnh, bể cá
Đã là yếu nhân không thể thiếu cây, thiếu cá trong nhà. Cứ cho là ông không thích, nhưng vẫn phải nuôi, để đề phòng nhà bị đầu độc bằng thức ăn hay khí độc. Một mình ông chết thì không sao, nhưng ông là đứng đầu một bộ, một ngành, ông chết đi thì ảnh hưởng đến đất nước lắm. Vậy nên cứ cho cá ăn trước, cây ngửi trước cho chắc chắn! Mà chi phí cho khoản này chắc chắn không nhỏ. Có nhà thuê cả bác sỹ riêng cho cá và kỹ sư nông nghiệp để chăm sóc cây, chi phí lên đến hàng chục triệu mỗi tháng. Nhưng ta hẵng gác chuyện xa xỉ lại, tính cái tối thiểu thôi, chỉ tính khoảng 2.000.000 đồng mỗi tháng.
12. Ốm đau, bệnh tật
Voi cũng có khi ốm huống gì người. Ông đã làm lên đến bộ trưởng thì bố mẹ ông cũng chẳng dưới 65. Mà tuổi đó thì chẳng tránh khỏi sểnh nhà ra bệnh viện. Rồi vợ, rồi con, đặc biệt là ông. Ở cương vị bộ trưởng, nghĩa là luôn phải cân não, thù trong giặc ngoài, xểnh ra cái là có cơ hội cho kẻ xấu thay thế thì chỉ tổ khổ dân đen. Luôn căng thẳng như vậy thì làm sao biết được ông có bao thứ bệnh? Dạ dày, đại tràng, rụng tóc,… Rồi dẫn đến mỡ máu, men gan, gút… Vậy nên mỗi tháng cũng không thể dưới 5.000.000 tiền thuốc thang, bệnh viện.
13. Về quê
Hạ cố về quê, là chuyện bất đắc dĩ của bộ trưởng. Vì trăm ngàn thứ công việc lúc nào cũng ngập đầu. Và một lý do nữa cũng không kém phần quan trọng là quà cáp. Đường đường một ông cháu làm tới chức bộ trưởng, mỗi năm về làng một hai lần chẳng lẽ không có tấm vải tặng dì may áo, tút thuốc đầu lọc tặng bác xơi. Mặc dù ông bác đút đến hết cả phần đầu lọc vào miệng rít tóp cả má vẫn thấy nhạt hơn cái anh Tiên Lãng vo viên. Nhưng nhạt thì nhạt, nhạt cũng là cái nhạt bộ trưởng, hơn con mẹ nó cái đặm đà dân đen nhiều lắm. Thế nên chỉ hút khi có người đến nhà, hết khách dập vội dắt tai và bú ngay vào miệng điếu cày, mặc dù đầu lọc đã nhai nham nhở. Từ cái nhỏ như bao thuốc đến cái to như cái đầu đĩa, ti vi, hay cái xe đạp cho cháu nhân dịp đậu đại học… Xích ma cho công tác nguồn cội này chia quân bình cũng sẽ không dưới 3.000.000 đồng mỗi tháng.
***

Sơ sơ với 13 cái đầu mục in đậm trên đây thì với loại người dốt nát về tính toán như mình cũng cộng ra được con số tối thiểu một bộ trưởng thanh liêm phải chi tiêu hàng tháng là 43.200.000 đồng.

Vậy thì, vấn đề là với mức lương 11.500.000 đồng/tháng, ông sẽ phải làm gì?

Ai sẽ bù cho ông 31.700.000 đồng mỗi tháng?

Chắc chắn phải có ai đó đã âm thầm làm Mạnh Thường Quân, bởi vì trong lịch sử kể từ khi có chức bộ trưởng của chúng ta đến nay, đã gần trăm năm, chỉ thấy rặt phường doanh nhân đương chức vỡ nợ. Tuyệt nhiên không hề thấy bất kỳ một bộ trưởng đương chức nào vỡ nợ!

Hà nội, ngày 15 tháng 09 năm 2013
Phạm Phú Quảng

Advertisements
Bình luận
  1. Ngoc nói:

    Vậy là mỗi năm làm bộ trưởng âm con mẹ nó 400 củ thì làm mười năm âm mất 4 tỷ ??? Ôi no..no.no,,,,,thế làm chủ tịt nước hay thủ tướn thì âm nặng hon nữa à?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s