TẠP 20: MÓN ĂN NÀO ĐẮT NHẤT?

Posted: Tháng Chín 10, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

Do-Son-tieu-deChọi trâu ở Đồ Sơn

Nếu nói về ẩm thực, phần lớn những thằng tục chỉ biết đến mấy món nhậu thời thượng. Tức là những món các xếp hay ăn. Đặc biệt là các ông lớn của các bộ ban ngành, của Chính Phủ, của Quốc Hội và thứ đến là các lãnh đạo của khối doanh nghiệp, rồi mới đến mấy thằng hay đú đởn, phè phỡn như mình. Nhưng mình chắc chắn rằng đéo thằng nào biết nhiều bằng những thằng như mình.

Vì đơn giản đám doanh nghiệp thường thì đi để trả tiền, ngồi ăn tim cầy hương mà đầu vẫn đang làm phép cộng. Mà cũng đéo đến lượt ăn tim, phải gắp cho thứ trưởng, bộ trưởng đang ngồi lườm kia kìa. Vừa gắp vừa tính nhẩm thế này: Con cầy này bốn cân ba là bảy triệu, chai rượu Chivas 38 năm khoảng hai chục, mấy món rau dưa chừng triệu rưỡi, mấy thức uống lằng nhằng khác chừng năm trăm, bo cho mấy đứa hầu gắp, hầu rót chừng triệu(cái hành động trượng nghĩa này chỉ có dân anh hai miền trong mới làm, dân Bắc cù tuyệt nhiên không làm). Sơ sơ chừng ba chục củ. Đủ để mua hai cái alo in hình quả táo cắn dở cho mấy em sinh viên nghèo vượt khó báo cáo thành tích học tập với u thầy đang chổng mông gieo hạt trên đỉnh Mù Cang Chải. Ăn mà nhẩm nhẩm như thế thì chỉ tổ đau dạ dày, ngon lành mẹ gì đâu.

Còn đám ông lớn thì chỉ biết là ăn, chẳng bao giờ biết đang ăn cái gì? Bao nhiêu tiền? Mồm nhồm nhoàm nhai pín, mà đầu chất một đống dấu hỏi: Không hiểu thằng này có cài mình hay không? Nó phong bì mình bao nhiêu? Vụ này đòi bao nhiêu thì vừa? Dự án này chắc nó phải cho mình ba cái biệt thự?… Bọn này mười thằng thì có đến chín về già không lo đói, đái một bãi đã có một tổ kiến to bằng đống phân trâu.

Còn kiểu như mình, chẳng quan, không doanh nghiệp, cứ có tiền thì đánh chén, nên cái gì cũng biết. Từ Nam chí Bắc, Vientian, Bangkok… những nơi đã đi qua thì: Món gì? Ở đâu? Giá bao nhiêu? Chỗ nào ngon mà rẻ, chỗ nào dở nhưng oai… Biết tuốt! Cũng lạ, mình nợ nần ai thì rất nhanh quên, nhưng hễ chén cái gì ngon ở đâu thì nhớ lâu tệ! Nhớ cả địa chỉ, đường đi lối lại, nhớ cả mùi vị lẫn dáng hình cô phục vụ!
Trước đây người ta thường chuộng ba ba, cá trình, cá hồi, tôm hùm, tu hài… là loài dưới nước. Chồn hương, tê tê, hươu nai, nhím, lợn rừng, rắn rít… là loài trên cạn. Bây giờ ba ba, cá trình đã được made in Tung Quớ thì các xếp chúng ta bài trừ, không chuộng nữa. Mà kể cũng lạ, từ chuyện to đến chuyện nhỏ, từ cấm đốt pháo cho đến đa đảng, hay mại dâm… đều chờ anh làm đi rồi em sẽ làm. Nhưng tuyệt nhiên đồ do anh sản xuất thì chỉ để cho bọn dân đen dùng chứ lãnh đạo mà dùng là đéo yêu nước. Lãnh đạo cứ phải là made in USA, Phờ Răng, Japan… thì mới dùng! Không tin thì các ông cứ thử mua cái xe máy Longin hay cái đầu Qisheng hàng Thượng Hải hẳn hoi mang tặng ông trưởng phòng qui hoạch của sở xây dựng mà xem. Ông sẽ bắt mang tận Thượng Hải mà trả lại vì ông vốn thanh liêm.

Quay lại vấn đề ẩm thực, để nói ăn ngon thì biết đến như mình cũng chỉ là loại tục hạng trung, vì theo các cụ ngày xưa xưa lắm như trong sách của cụ Vũ Bằng và một số sách Tung Quớ thì có tám món ngon nhất gọi là Bát Trân.

Bát trân của đời Đường là: Gan rồng. Chả phụng. Bao tử cọp. Đuôi cá gáy. Chả thịt cú. Môi đười ươi. Bàn tay gấu. Vành(mí) mắt heo con.
Bát trân của đời nhà Tống và nhà Minh là: Gan rồng. Chả phụng. Thịt chim Dủ Di lộn. Đuôi cá lý ngư(cá chép). Môi đười ươi. Thỏ hàng nàm. Vành(mí) mắt heo con. Bàn tay gấu.
Đời nhà Tần và nhà Hán thêm vào hai trân nữa gọi là Thập Trân: Nem công Tứ Xuyên. Chả phượng Tây Khương. Da Tây ngu(tê giác) Tây Tạng. Tay gấu Mông Cổ. Gân hươu Liêu Ninh. Mí mắt đười ươi Hiệp Tây. Chân voi Thanh Hải. Yến sào Tây Sa. Trùng thảo Quảng Tây. Trúc sáng Vân Nam.

Còn bây giờ do một số loài đã không thể kiếm được nữa nên Bát Trân bây giờ có thể là:

Yến sào, vi cá, bóng cá, hải sâm, cua gạch, tôm hùm, sò huyết, bào ngư.

Hoặc: Yến sào, gân nai, vây cá, bào ngư, hải sâm, bong bóng cá, sò điệp, gan ngỗng.

(Có thể đọc ở đây: https://phamphuquang.wordpress.com/2013/09/09/bat-tran/)

Nhìn vào danh sách trên ta có thể thấy Yến sào vốn nằm ở vị trí cuối cùng của Bát và gần cuối của Thập đã leo lên thứ nhất bây giờ, còn món ngan ngỗng là cái món ngày xưa ông bà chúng ta thường vứt cho chó ăn thì giờ đang nằm ở vị trí cuối cùng mà cũng đã đạt chừng ba đến năm trăm ngàn cho một đĩa có bốn miếng to bằng nửa múi khế chua. Đắt như vậy thì ai trong số chúng ta đã được thưởng thức một vài trong số Bát Trân xưa? Họa chăng có vợ các ông lớn được dùng đồ biếu, nhưng cùng lắm cũng chỉ là món Yến Sào? Mà cũng đa phần là yến nuôi, pha tạp chứ cũng chẳng còn nguyên chất. Thêm nữa là có mấy thằng làm nghề bảo vệ động vật hoang dã hay quản lý các khu rừng quốc gia thỉnh thoảng còn cố tình báo công bị bệnh rồi giết thịt một hai con uống rượu, nhưng cũng chẳng biết làm nem.

Rẻ và bình dân hơn phải đến các món ăn trong tác phẩm của Kim Dung, và nói về ẩm thực mà không nhắc đến mấy món quý tộc giang hồ này thì cũng là thiếu sót. Chẳng hiểu ông này có chém hay không, nhưng quả thật đọc rồi thèm không chịu được. Nào là gà cái bang, nào là ếch say rượu, nào là cháo rắn… Thèm cả món ăn lẫn cô vợ thằng Quách Tĩnh đầu trâu. Do đó mình đã thử khá nhiều nơi, tuyệt nhiên món Gà Cái Bang chẳng một nhà hàng nào làm ra hồn ra phách gì cả. Ăn như c…! Nhưng nếu nói về gà thuần túy, nguyên chất, không gia vị gì là món gà hấp thì cái quán vớ vẩn trên Quốc Lộ 5, tên là Thắng Duyến, từ Hà Nội xuống qua cột mốc ghi Hải Phòng 30km nằm bên tay trái khoảng chục năm nay có lẽ là thiên hạ vô đối. Quán này chuyên phục vụ cho dân xe tải, xe container. Rẻ, sạch, ngon gấp vài lần thằng Mạnh Hoạch gốc ở gần đó. Con gà luôn không to, chẳng nhỏ, chừng tám, chín lạng, ngọt lừ, thơm ngát mùi dậu và mềm đáo để. Còn kế đến là món cháo rắn thì rất ok. Tại 180 Lý Thường Kiệt, thành phố Mỹ Tho, Tiền Giang. Phải nói là ngon trứ danh. Ba cái loại cháo rắn nhà Dực, nhà Quốc Triệu, Lệ Mật là đồ bỏ. Nói là cháo, nhưng người Miền Nam làm khác người Bắc. Nấu cháo hoa với đậu xanh, rất loãng ăn với các loại rau như chúng ta ăn lẩu. Rắn có thể là rắn hổ mang, hổ hành, rắn ráo, rắn nước, rắn bông súng… Mổ bụng, để nguyên da, chặt khúc chừng hai đốt tay rồi hầm lên cùng cháo, thả rau vào ăn. Tuyệt nhiên chỉ ăn rắn, không thêm bất kỳ thứ gì khác vào nồi. Chỉ tiếc là các loại rau ở đây không ngon được bằng rau Bắc, nhất là các loại rau thơm, loại nào cũng to cao lực lưỡng nhưng không đậm mùi. Lá mùi tàu nhìn qua có thể nhầm với lá dừa, và nhỡ đang ăn có mất điện thì có thể ngắt cái lá mùng tơi mà quạt. Nhà này dùng xương thủ lợn ninh để lấy nước dùng nên nước dùng rất ngọt, ngậy và khi vào nên gọi một đĩa xương đầu lợn mút mát để đưa men trước rồi ngồi chờ cháo là vừa. Món Ếch, tuyệt nhiên không một nơi nào làm được cho vừa ý.

DSC_0686Ngoài ra trong những năm gần đây tại Việt Nam có một món ăn cũng đang rất hót, rất đắt mà dân tình cướp nhau mua, đó là món thịt trâu chọi Đồ Sơn. Những cân thịt trâu này có khi lên đến hàng chục triệu đồng, nhất là những con được vào chung kết. Còn bộ súng ống của con thắng cuộc được tính bằng nhiều ngàn Đô la Mỹ. Và cũng chỉ các ông lớn mới dám ăn vì người ta đồn ăn xong sẽ khỏe như trâu. Tuy nhiên vì đa phần những con trâu chọi đều còn trinh tiết, chưa một lần xung trận, súng ống chưa được thử nên việc xác định giới tính rõ ràng của nó là cả một vấn đề. Cũng giống như việc chúng ta vẫn thấy đầy rẫy những con trâu to đẹp như nam mẫu Tiền Đoạn vẫn chỉ là trâu cái. Chính vậy nên đã từng có nhiều ông lớn nhồm nhoàm nuốt vội nuốt vàng rồi chạy ngay ra trường bắn Bãi 2 gần đó để thử vũ khí, nhưng than ôi, nốc tận 2 viên hình thoi loại 100 rồi mà ưỡn hết tầm, đái vẫn rơi vào mũi giày.

***
Từ đầu chúng ta chỉ nói đến ẩm thực Á Đông, còn tại một nơi rất xa xôi, ở Tây Ban Nha, cái đất nước hễ nói đến ai cũng nghĩ tới anh chàng hiệp sỹ xứ Man xờ tra anh dũng đánh nhau với những chiếc cối xay gió cùng những chú bò tót quả cảm lao mình vào lưỡi kiếm sắc nhọn của các matador, họ cũng có món ăn tương tự như Đồ Sơn chúng ta. Và cực kỳ đắt!

Và đây là một câu chuyện xảy ra ở đó:

Ngay con hẻm nhỏ gần cổng chính Đấu trường Las Ventas ở Madrid, có một quán ăn bán chỉ duy nhất một món ăn, mỗi tuần chỉ mở 1-2 ngày, và vì nguyên liệu cho món ăn là rất hiếm và ít nên quán cũng rất bé. Mỗi ngày mở cửa quán chỉ nhận đơn đặt hàng của 5 thực khách. Món ăn này là pín của con bò tót vừa đấu xong. Khẩu súng của những chú bò nặng tới tấn rưỡi này vào khoảng 1,5 kg được khéo léo chia đều thành 5 phần có đầy đủ gốc ngọn rồi được hầm hay nướng tùy theo đặt hàng của thực khách. Giá của một phần này vào khoảng 3.000 Euro.

Một hôm có một thực khách Châu Á, nghe đồn là một chính khách nổi tiếng đã làm ầm ĩ ngôi quán nhỏ bằng những câu thành ngữ tiếng Việt rất chuẩn như:

– Đcm chúng mày, tiên sư, đéo…

Nguyên nhân là ông này đã bỏ 3.000 Euro để thưởng thức món ăn độc nhất vô nhị ở đây. Khi ông yên vị, người bồi bàn mang đến một ly rượu vang đỏ và một chiếc đĩa mạ vàng rất đẹp cùng một bộ dao nĩa bằng bạc cũng rất đẹp. Trên đĩa là hai miếng thịt nướng màu nâu đen kích cỡ chừng hạt đậu đỏ. Vì nghĩ là món tráng miệng nên vị thực khách đã cho luôn cả hai miếng vào mồm nhai nuốt và nhấp một chút rượu vang rồi khoan khoái ngồi chờ món chính. Ông này chờ từ trưa đến chiều tối, lâu lâu ông lại hỏi người bồi bàn bằng tiếng Anh, nhưng có lẽ do trình độ Anh ngữ của họ quá cao siêu nên cả hai đều không hiểu người kia nói gì, và với vị thực khách thì câu trả lời của người bồi bàn là luôn như nhau. Cứ như vậy, vị thực khách này ngồi chờ. Đến giờ đóng cửa, người quản lý đã dùng hết khả năng diễn đạt để cho vị thực khách hiểu rằng đã hết giờ mở cửa và ông phải ra khỏi quán. Vị thực khách quá đỗi tức giận và đã vãi ra hàng loạt thành ngữ Việt rất lưu loát. Thật may, người chủ nhà hàng là một người Việt lưu vong từ trong bếp chạy ra và giải thích với vị thực khách rằng:

– Rất mong quí ngài thông cảm, hôm nay kẻ chết tại đấu trường không phải là con bò tót, mà là người đấu sĩ!

***

Như vậy, hai miếng gân bé tí như hai hạt đậu mà có giá vào khoảng 84.000.000 đồng VN tính theo tỷ giá ngày hôm nay thì quả là rất đắt. Và nếu để hỏi các bạn rằng có món nào đắt hơn hay không thì có đến 99,9% sẽ vắt óc trong 3 ngày và câu trả lời là “không”.

Tuy nhiên, mình xinh bật mí cho các bạn rằng có một món ăn còn đắt gấp rất nhiều nhiều lần cái món kia. Trong tương lai nếu dự tính của mình thành công thì chính mình, Phạm Phú Quảng sẽ là người vinh hạnh bán cho các bạn món ăn đó. Và những người đã đọc bài này sẽ được giảm giá 5%.

***

Số là thế này, ngay khi biết người chủ nhà hàng nọ tại Tây Ban Nha, mình đã kịp liên hệ với ông và đã ký kết một thỏa thuận hợp tác. Theo đó, mình sẽ mở một quán nhỏ ấm cúng tại Hà Nội, nơi có nhiều ông lớn. Mr.Vietkieu kia sẽ đảm nhận công đoạn chuyển giao công nghệ chế biến. Cũng như tại Tây Ban Nha, món ăn chính và duy nhất là pín. Nhưng không phải của những chú bò tót hung dữ, mà là của những anh chàng nổi tiếng. Một điểm khiến chúng tôi rất yên tâm đó là chúng tôi hoàn toàn không phải lo đến chất lượng của pín, bởi ai cũng có thể nhìn vào dàn hót ti, hót mông ở bên cạnh những anh chàng nổi tiếng này và tự đánh giá.

viagra-ballerini

Đối tượng chúng tôi nhằm đến trong tương lai là C.Ronaldo, Bale và Messi. Với thương vụ chuyển giao mới đây nhất, Bale đã được mua với giá khoảng 100.000.000 Euro, và từ bây giờ, bất kỳ ai muốn sở hữu Bale sẽ phải chi trả một khoản tiền không dưới 300.000.000 Euro. Còn nếu muốn Messi, bạn sẽ phải bỏ ra khoảng 580.000.000 Euro. Với tổng trọng lượng cân hơi của Messi là 67kg, chúng tôi ước tính trọng lượng móc hàm vào cỡ 48kg. Nếu chia quân bình thì một kg xương thịt Messi sẽ có giá vào khoảng 12.083.333 Euro. Tức là khoảng 338.333.333.333 đồng VN và tương đương với 334,7 kg vàng. Vì pín là bộ phận đắt nhất trên cơ thể, nên chúng tôi ước tính sẽ đắt gấp 80 lần những bộ phận còn lại. Người quản lý của Messi cho biết, pín của anh ở trạng thái tĩnh có trọng lượng là 55 gram. Như vậy giá khẩu súng của Messi sẽ vào khoảng 1.488.666.665.200 đồng VN. Nếu chia làm 5 phần thì mỗi phần nặng 11 gram và sau khi nướng có kích cỡ gần như hạt đậu đỏ sẽ có giá là 297.733.333.040 đồng VN. Cộng thêm chi phí gia vị, lợi nhuận… mỗi suất dự kiến sẽ được bán với giá khoảng 400.000.000.000 đồng VN. Gấp khoảng 11.500 lần thu nhập bình quân đầu người VN năm 2012. Tuy nhiên chúng tôi vẫn tràn trề niềm tin vào thị trường Châu Á vì theo như Mr.Vietkieu, trong mười năm gần đây, lượng thực khách Châu Á đặt hàng tại quán ông cao hơn rất nhiều so với các châu lục khác.

Như vậy, nếu dự án thành công, trong một ngày không xa, ngay tại trung tâm Thủ đô Hà Nội, bạn sẽ được chứng kiến cảnh các ông lớn hãnh diện bỏ ra thu nhập của 11.500 người dân trong một năm để được thưởng thức hai hạt đậu cháy. Và trong thâm tâm chúng tôi, mong rằng nếu có sự không hài lòng hay ầm ĩ nào xảy ra ở đây thì chúng tôi sẽ được nghe những câu thành ngữ Ăng lê chuẩn như: Fuck you, bullshit hay asshole thay vì… đéo!

Damen, ngày 09 tháng 09 năm 2013
Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s