Archive for Tháng Tám, 2013

TẠP 17: HÁT NHƯ…

Posted: Tháng Tám 27, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

150842_hon6so

Vừa qua vị nhạc sĩ tài hoa đáng kính Nguyễn Ánh 9 đã có những phát biểu:
“Nghe Thanh Lam hát bài Cô đơn của tôi, tôi buồn lắm! Nó không ra cái cô đơn, thua một ca sĩ nghiệp dư hát…”
“Hồ Ngọc Hà hát chỉ nghe chơi thôi! Giọng Hồ Ngọc Hà yếu lắm, khều khào không à!”
“Quang Dũng hát được vài bài của Trịnh Công Sơn chứ không phải là tất cả”
“Đàm Vĩnh Hưng chỉ được bề nổi vậy thôi, tôi không cho là ca sĩ đúng nghĩa. Tôi chỉ cho Đàm Vĩnh Hưng là một người hát. Đàm Vĩnh Hưng cố hát nhạc xưa, nhạc vàng mà hát có ra đâu!
Đàm Vĩnh Hưng hát bài Ai đưa em về của tôi, tôi bảo ‘con đừng hát bài của bố nữa, tội nghiệp bố lắm’. Tôi không thích, tôi nói thẳng luôn. Đàm Vĩnh Hưng nói ‘nhưng con thích hát nhạc bố…’, tôi nói ‘nhưng con không nên hát nhạc của bố thì hay hơn’. Thật ra, giọng Đàm Vĩnh Hưng nửa Nam nửa Bắc, cách thức hát cũng không có và lối hát cũng vậy. Hồi xưa, Đàm Vĩnh Hưng mà đi hát thì chỉ xứng là ca sĩ loại C hát lót chứ không được vào hạng ca sĩ chính của phòng trà đâu!”

nguyenanh9-4aaa7
Tôi cũng là một người rất yêu mến tác giả “Buồn ơi, xin chào mi!”. Vì vậy, khi đọc những phát biểu này tôi biết sẽ có nhiều phản ứng từ người nói, người được nói đến, và đặc biệt là của người nghe, người đọc.
Người nói thì khỏi cần nói, ông đã nói rồi.
Người “được” nói đến, trong giới Sâu Bít thì câu thành ngữ “Im lặng là vàng” chắc chắn là kim chỉ nam cho họ. Tuy nhiên cũng có những ngoại lệ như Mr.Đờm, đã lập tức lên tiếng nói với cả thế giới rằng “Vàng tôi chẳng cần, kim cương tôi đầy rẫy, tôi chỉ thiếu một ít bã đậu thôi”.
http://vtc.vn/13-410134/giai-tri/bi-nguyen-anh-9-che-dam-vinh-hung-lai-gio-tro-dop-chat.htm
Cái cuối cùng là người nghe, người đọc. Nếu bỏ qua những râu ria xồm xoàm của mấy cô phóng viên chuyên truyền âm hộ mà chỉ xét về mặt chuyên môn thì cũng như đại đa số những người yêu nhạc, tôi cho là nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 nói rất đúng. Những lời nói đó hẳn đã xuất phát từ đáy lòng một người nhạc sĩ có chính kiến và có trách nhiệm với nền âm nhạc nước nhà.
Tuy nhiên cũng có những ý kiến trái chiều rất đáng quan tâm. Đó là nếu như Mr.Đờm hát dở thì tại sao vẫn có nhiều người “xem” anh ta hát? Tại sao anh ta vẫn đắt sô? Tại sao anh ta lại giàu đến mức kim cương cũng chỉ để treo đầu lưỡi nhằm tạo thêm cảm giác cho chim của bạn tình?
Tôi nhấn mạnh lại là “xem” chứ không phải nghe. Tôi cam đoan là người ta chỉ đi “xem” anh ta hát chứ không phải “nghe”. Tức là anh ta diễn có thể có rất nhiều người xem, nhưng đĩa thì chắc chắn bây giờ chẳng ai mua. Trước đây tôi cũng có mua và nghe một hai cái: Qua Cơn MêDạ khúc cho tình nhân. Nhưng cũng chỉ nghe vài lần, nghe nhiều nhàm không thể tưởng được. Có lẽ do “Lưng lạ, cá tươi”!
Quả thật giải thích cho việc đông người xem thì rất nhiều người sẽ không thể tìm ra câu trả lời.
***
Tôi xin kể cho quí vị nghe một câu chuyện như sau:
Có một nghệ sĩ chơi violon rất tâm huyết với nghề. Anh thường xuyên ý thức cố gắng để trở thành một nghệ sĩ nổi tiếng. Tập luyện và biểu diễn là hai thứ duy nhất trong thời gian biểu của anh. Nhưng sau hơn mười năm miệt mài cố gắng anh vẫn chỉ là một nhạc công quèn chuyên kéo bè trong một nhà hát nhỏ. Cả anh lẫn gia đình anh đều rất buồn rầu vì chuyện này. Mà nguyên nhân chính lại là một lý do rất đỗi kỳ lạ. Đó là cứ mỗi lần anh chơi nhạc thì cu cậu của anh lại thượng lên rất hứng khởi. Điều này làm cho bản thân anh không thể tiếp tục tập trung được nữa. Ai cũng nghĩ anh mắc một chứng bệnh tâm lý nào đó.
Một hôm có một người bạn thân đưa cho anh một tấm cạc vi đít của một bác sĩ tâm lý, nghe rằng ông này rất giỏi, đã từng chữa hết bệnh cho rất nhiều người trong đó có cả căn bệnh thích cởi truồng của Chử Đồng Tử.
Quá đỗi vui mừng, anh lập tức về nhà mang cây đàn đến tìm vị bác sĩ nọ. Vị bác sĩ khả kính đã rất già yêu cầu anh chơi một bản nhạc mà anh ưa thích. Chỉ vài giây sau khi anh bắt đầu kéo thì cu cậu của anh đã đội quần ngóc dậy. Và kỳ lạ hơn là cả cua cậu của vị bác sĩ già cũng trỗi dậy mạnh mẽ, điều mà chưa từng xẩy ra với vị bác sĩ này trong nhiều năm.
Ra dấu cho anh ngừng chơi nhạc, trấn tĩnh lại, vị bác sĩ khám cho anh rất kỹ càng nhưng vẫn không phát hiện ra bất kỳ điều gì khác thường. Ông yêu cầu anh để cây đàn lại cho ông tiếp tục nghiên cứu và hẹn sẽ sớm tìm ra nguyên nhân căn bệnh.
Một tuần sau đó anh đã sống trong thấp thỏm lo âu và hy vọng. Rồi một hôm, tiếng chuông điện thoại reo, đầu dây bên kia là giọng vị bác sĩ già:
– Cậu qua đây ngay, tôi nghĩ rằng tôi đã biết bệnh của cậu rồi!
Được ngắm một cô tân hoa hậu cởi truồng cũng chẳng thể sướng hơn tâm trạng cửa anh lúc này. Anh đi đến nhà vị bác sĩ già với tốc độ của một siêu nhân.
Chờ cho hơi thở của anh điều hoà lại, vị bác sĩ yêu cầu anh chơi một bản nhạc khác. Và lần này cũng không có gì thay đổi, cả cậu nhỏ của anh và của vị bác sĩ già tôn kính kia đều trỗi dậy. Vị bác sĩ ra dấu cho anh ngừng kéo và chậm rãi kết luận:
– Tôi đã nghiên cứu rất kỹ, cây đàn của cậu hoàn toàn bình thường, và bản thân cậu hoàn toàn không hề có bất kỳ một dấu hiệu nào của bệnh tâm lý. Đơn giản chỉ là “cậu đánh đàn như lồn”!
***
Trong thế giới công nghệ thông tin ưu việt ngày nay, việc nhan nhản các trang web đẫy đà thuần phong mĩ tục như Lx.washinton, bỏng ngô chấm còm… khoe đủ các thể loại bộ phận lẫn quá trình sản xuất con người cho đến các trang thông tin truyền thông chính thống cũng không hề thiếu hình ảnh đầy tự tin của các sốt gơn khi không mặc quần chíp. Điều đó đủ chứng tỏ cho cái nhu cầu vô tiền khoáng hậu hiện nay của giới trẻ. Nhu cầu xem nơi sinh chốn đẻ!
Nhưng phải xem trên màn hình máy tính và và được xem trực tiếp trên sân khấu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau!
Hà Nội, ngày 27 tháng 08 năm 2013
Phạm Phú Quảng

Advertisements

TẠP 16: MÈO TU

Posted: Tháng Tám 24, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

photo(1)Mình vốn không thích nuôi mèo trong nhà. Vừa hay cào hỏng đồ đạc vừa lắm lông, mà nghe nói lông mèo độc lắm. Thế rồi một dạo nhà mình thành thiên đường của lũ tý. Đầu tiên chỉ có một hai con đi lại lén lút, rồi chúng nó tăng tý khẩu nhanh không thể tưởng được, còn nhanh hơn tốc độ tăng hót gơn bây giờ. Khi đã có bè đàn rồi thì chúng nó thản nhiên diễu hành khắp nơi, cắn phá tứ tung.
Ở nhà có một chỗ mình rất khoái, chỉ chừng 6 m2, chỗ đó mình vừa ngồi làm việc được, mà trải một cái chiếu tre là nằm đọc sách, xem tivi, thậm chí khò luôn cũng được. Đây là chỗ duy nhất trong nhà thuộc chủ quyền của mình, còn tất cả là là của mẹ con nhà nó, mình lơ ngơ là bị đuổi ngay.
Thế rồi có hôm mình đang nằm xem tivi thì phát hiện ra có một thằng tý nhắt đứng ở bậc cầu thang đối diện nhìn mình đắm đuối. Mình khua tay đuổi nó không thèm đi. Phải đến lúc mình bật dậy thì nó mới đủng đỉnh đi vào gầm tủ. Chuyện chỉ có thế, mình cũng chẳng để ý. Nhưng hôm sau mình đang nằm xem tivi, lại thấy thằng tý nhắt đứng cũng ở chỗ hôm trước và đang nhìn mình với ánh mắt rất khó hiểu. Nhưng vì lười nên mình kệ.
Lại đến hôm sau nữa, mình lại nằm xem tivi. Lần này mình thấy thằng tý nhắt kia dẫn theo một thằng tý khác rất lực lưỡng, hai đứa nhà nó đứng ở bậc cầu thang và nhìn mình vãi tò mò. Mình nằm im theo dõi thì thấy hai thằng này cứ hết cúi thấp đầu xuống lại nghển đầu lên và nhìn chòng chọc về hướng mình nằm, vẻ mặt rất háo hức và thèm thuồng. Thế rồi chúng nó không nhìn mình nữa, chúng nó quay mặt vào chát chít với nhau một lúc chừng vài chục giây. Tự dưng mình chột dạ và thấy hồi hộp lạ. Tiếp tục theo dõi thì thấy chúng nó dừng chát chít và quay lại nhìn mình, tâm trạng toát lên sự hưng phấn cao độ, giống như bọn xây dựng vừa trúng thầu giá cao. Càng chột dạ, mình liền dõi theo hướng ánh mắt của chúng nhìn mình. Thì hỡi ôi, chúng nhìn vào miệng ống quần đùi mình đang mặc.

Bỏ mẹ chưa lị!!!
Đêm đó mình phải khoá chặt cửa phòng ngủ, lập tức liên hệ khắp nơi. May sao có nhà mẹ bà chị dâu đang thừa một con mèo. Sáng hôm sau mình đến đón ngay vệ sỹ về nhà. Đó là một chú mèo mướp sắp đến tuổi trưởng thành, rất đẹp trai.
Ngày thì bác giúp việc xích cổ chú lại, tối thả trong nhà. Chỉ một thời gian ngắn là chú thịt gần hết lũ tý, một số khôn hơn thì đã kịp chuyển nhà. Ở nhà khi nào cũng thấy chú rất vui vẻ, tí tởn chạy khắp nơi, phá cái này, cào cái nọ, trêu chọc cô con gái và cậu con trai mình luôn. Thỉnh thoảng chú cũng trêu cả mình nữa.
Cứ như vậy, đến khi thịt hết lũ tý thì cũng là lúc chú mèo vệ sỹ đến tuổi trưởng thành, chú phá phách kinh hồn. Đêm đêm cứ sục sạo, chạy lồng lộn khắp nhà. Có lẽ một phần do thèm thịt tý, một phần thích được ngao du và hơn nữa ngoài kia có quá nhiều cô hót mèo đang gào lên những tiếng động tình êm ái.
Thế rồi có hôm vào buổi đêm bác giúp việc mở cửa không để ý, chú chớp thời cơ trốn ra ngoài. Đi luôn mấy hôm, làm con gái mình khóc sưng cả mắt. Hôm chú về nhà, dáng vẻ tiều tuỵ nhưng trông trưởng thành lên khá nhiều. Cũng từ đó, thỉnh thoảng xểnh ra là chú lại biến đi một vài hôm. Mang về bao nhiêu bọ chét với rận. Chú cứ sống như vậy một thời gian khá dài và cũng không ai thèm quan tâm đến việc đi về của chú nữa.
Tự nhiên dạo này mình thấy chú thay đổi hẳn. Đi lại từ tốn, nét mặt đăm chiêu và thường hay nằm một chỗ rất hiền lành. Đôi lúc có nghịch với con gái mình một chút nhưng cũng rất nhẹ nhàng. Mình trêu chọc gì chú cũng chẳng thèm đấu điều. Mặc! Thậm chí chẳng thèm quay mặt sang nhìn mình nữa. Bây giờ bác giúp việc cũng thôi không xích cổ chú vào ban ngày nữa. Bác bảo bây giờ cửa mở chú còn không thèm ra khỏi nhà.
Mình đoán là chú thất tình, nhưng vợ mình bảo là chú biết đủ rồi, chú chán sự đời, đàn bà quá rồi!

Bất giác mình sờ tay lên cổ,
Chết bỏ mẹ!
Chẳng thấy sợi xích nào và hình như mình vẫn đang ở trong nhà!
Damen, ngày 20 tháng 08 năm 2013
Phạm Phú Quảng

TIN VẮN 14: DI SẢN VĂN HÓA

Posted: Tháng Tám 21, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

van-ban-vi-pham-1377073356

Ngày 26 tháng 04 vừa qua, đại tá Trần Són Đái phó Cục trưởng Cục c… đã có văn bản chỉ đạo phòng cảnh sát giao thông các địa phương trong cả nước phải “kiên quyết đấu tranh” với những đối tượng hay thọc mạch bao gồm cánh nhà báo và những người có thói quen ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng, thích đấu tranh chống tiêu cực như người dân Việt Nam.
Văn bản này yêu cầu các đơn vị “Luôn luôn nâng cao tinh thần cảnh giác, kiên quyết đấu tranh làm rõ với những đối tượng có lời nói đe dọa, lăng mạ hoặc có hành vi chống đối CSGT đang thực thi công vụ, hoặc quay phim, chụp ảnh hoạt động tuần tra, kiểm soát, xử lý vi phạm khi chưa được phép của CSGT đang làm nhiệm vụ. Nếu đúng là nhà báo thì tập hợp thông báo cho cơ quan chủ quản; nếu giả danh nhà báo thì tạm giữ, lập hồ sơ chuyển cơ quan chức năng xử lý theo quy định của pháp luật”.
Ông cho rằng kỹ năng tiêu cực của Cờ Sờ Việt Nam nói chung và đặc biệt là kỹ năng nhận tiền mãi lộ của Cờ Sờ Gờ Tờ là một trong những di sản văn hoá phi vật thể mang tầm cỡ vượt ra ngoài châu lục. Vì vậy không thể để cho các nước lân cận như Lào, Cambodia, Thái Lan, vốn đang là những nước đang chập chững thực hành kỹ năng này học mót qua những clip quay lén của đám nhà báo.
Nhận định về sáng kiến siêu việt này, một số nhà nghiên cứu có uy tín thuộc Viện Dinh dưỡng quốc gia cho rằng đây rất có thể là sản phẩm của một quá trình dài ăn kiêng muối i-ốt của đại tá Trần Són Đái. Và họ cũng chính thức có lời khuyên đến những người sử dụng trí tuệ nhiều như nhà Toán học Ngô Bảo Châu và Đại kiện tướng Lê Quang Liêm, nên nghiên cứu và thực hành phương pháp ăn kiêng của đại tá Són Đái.
Cuối cùng là một tin thế giới. Sau gần bốn tháng kể từ ngày văn bản của Cục c… có hiệu lực, ngày hôm qua tại Thẩm Quyến, thủ phủ công nghệ của Tung Quớ, hãng Ủa Pu Tủng đã công bố một loại camera thế hệ mới siêu thông minh. Loại camera này có khả năng tự ngắt hình khi gặp những khung hình phản cảm như hót gơn lộ bộ phận cho đại gia bú hay cảnh trâu bò, chó, lợn ỉa đái nơi công cộng, và đặc biệt là cảnh các chú Cờ Sờ Gờ Tờ Vờ Nờ nhận tiền mãi lộ. Với phát minh này, hãng Ủa Pu Tủng tự tin sẽ thắng lớn trong khoảng 11 ngày tại thị trường Việt Nam, họ tin tưởng rằng với tính ổn định của luật pháp Việt Nam thì hiệu lực của một văn bản sẽ không ngắn hơn 11 ngày.

Bản tin ngày 21 tháng 08 năm 2013
BTV Phạm Phú Quảng

NHỚ THỊT CẦY

Posted: Tháng Tám 19, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

photo
Tỉnh giấc sang canh nhớ tới mày
Mà sao nhớ thế, nhớ lăn quay.
Lần rồi gặp gỡ chưa đầy tháng
Chó má, làm sao nhớ thế này!
Quảng Châu, ngày 10 tháng 08 năm 2013
Tú Mu

 

CHẲNG DÁM

Posted: Tháng Tám 19, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

tien-le-31113-e4a51

Từ nay tớ chẳng dám nữa đâu

Chẳng dại làm thân với kẻ giầu

Cái được chưa qua buồi cậu cả

Manh nha cóc nhái đến đau đầu

Ba thằng phóng khoáng thường hay hợm

Bảy kẻ ôm tiền hót cứt trâu

Cuộc thế sang hèn duyên với phận

Bao giờ đĩnh bạc sẽ thay màu?

Quảng Châu, ngày 10 tháng 08 năm 2013

Tú Mu

YẾU!

Posted: Tháng Tám 19, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

CoGaiTayNguyen

Trần gian cũng lắm chuyện khôi hài
Thượng đế nhân từ khéo giỡn dai
Đứa ốm thì kêu là: đéo khoẻ!
Nhờ trời ốm thế, bở hơi tai!
Hà Nội, ngày 22 tháng 07 năm 2013
Tú Mu

TIN VẮN13: GƯƠNG BÀ KINH NGUYỆT

Posted: Tháng Tám 19, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

Đề nghị quý vị nghiên cứu tài liệu này trước khi đọc bản tin:
http://giadinh.vnexpress.net/tin-tuc/song-khoe/nhip-song/nguoi-dua-ra-anh-sang-vu-nhan-ban-xet-nghiem-bi-to-nguoc-2865681.html
http://giadinh.vnexpress.net/tin-tuc/song-khoe/nhip-song/nguoi-to-cao-ket-qua-xet-nghiem-gia-duoc-thuong-320-000-dong-2865874.html

http://vnexpress.net/tin-tuc/ban-doc-viet/thuong-320-000-dong-khac-gi-xuc-pham-nguoi-chong-tieu-cuc-2866245.html

anh1-1376626488_500x0

Ảnh chỉ mang tính chất minh họa và đéo bao giờ khác với sự thật.

dontocao-1376616388_500x0

***
Sau hơn sáu tháng miệt mài nhân bản, bác sỹ Kinh Nguyệt của Bệnh Viện Hoài Thất Đức chỉ hoàn thành được 161 kết quả thí nghiệm cho bệnh nhân. Số tiền thu được sau khi phải chia 50 sẻ 70 đã không còn là bao. Để tăng thêm thu nhập, bác sỹ Kinh Nguyệt đã phải thường xuyên tư vấn cho bệnh nhân làm xét nghiệm riêng. Tuy nhiên vì lo lắng cho cán bộ của mình có thể lên cơn đau ngực do phải ăn một mình nên ông Nguyện Chỉ Liếm, giám đốc bệnh viện, đã chuyển bác sỹ Kinh Nguyệt sang bộ phận khác và yêu cầu “hạn chế xúc bệnh nhân”.
Không chấp nhận lý do yếu kém về sức khoẻ, bác sỹ Kinh Nguyệt cho rằng bà sẽ chẳng bao giờ đau tức khi phải ăn một mình nên đã làm đơn đệ trình lên Sở Tế Y thành phố Hà Nội yêu cầu được tiếp tục ăn giúp cho các đồng nghiệp khác. Hành động này của bác sỹ Kinh Nguyệt đã được đánh giá là rất dũng cảm, dám tranh đấu, chấp nhận hy sinh cho sự nghiệp nhai nuốt của bộ nghiền.
Để tuyên dương cho hành động đó, sáng ngày 16 tháng 08 vừa qua, Sở Tế Y thành phố Hà Nội kết hợp với Hiệp hội Ẩm thực Châu Á đã vãi bộ phận sinh dục nữ hào phóng trao cho bác sỹ Kinh Nguyệt giấy khen và phần thưởng 320.000 đồng. Bác sỹ Kinh Nguyệt và toàn thể gia đình rất xúc động đón nhận phần thưởng to lớn vãi cao quí, bà dự định sẽ dùng số tiền này cho việc mua bỉm để lau chùi sạch sẽ tên bà trong vòng nửa năm.
Bản tin ngày 17 tháng 08 năm 2013
BTV Phạm Phú Quảng