Archive for Tháng Bảy, 2013

TẠP 15: ĐĨ MIỆNG

Posted: Tháng Bảy 28, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

1016376_151458628376263_908706289_nNguyễn Duy có hai câu:
Đĩ cấp thấp bán trôn nuôi miệng
Đĩ cấp cao bán miệng nuôi trôn!
Càng nhấm nháp càng thấy mằn mặn, chan chát, cay cay…
***
Đĩ, có nhiều kiểu đĩ. Đĩ liếc mắt, đĩ chìa vú, đĩ chổng mông, đĩ thè lưỡi… Tức là hạng đĩ thuần tuý, đĩ bán trôn nuôi miệng, là đĩ cấp thấp thì hẵng bàn sau. Ở đây ta chỉ nói đến đĩ miệng!
Đĩ miệng, tất nhiên theo tôi là nói tới đàn ông. Và đã phàm mang vào thân hai chữ đàn ông thì khó tránh đĩ miệng.
Lúc bé, mẹ hỏi đã làm bài tập chưa? Lấm lét nói rồi!
Lớn lên một chút, gặp hôm thầy giáo kiểm tra giữa tiết bất chợt bị vắng mặt. Sợ không được thi thì tối đến nhà thầy tần ngần rằng “Hôm qua em về quê, trên đường ra tàu bị trễ nên đến không kịp giờ”.
Lớn hơn tí nữa thì những hôm đi ê a cùng vài em nghèo khổ chân dài, về vợ hỏi thì dõng dạc:
– Đi hát hò với mấy em chân dài chứ đi đâu!
Vợ ném cho một đống mắt hiếng với cặp môi trề:
– Gớm, cái ngữ anh thì chó nó đi cùng!
Đại loại vậy, và còn vô số những thằng đàn ông đáng thương khác, mặc dù “Nhân chi sơ tính bản thiện”, nhưng cũng đang dần biến thành đĩ cả. Kinh nghiệm xương máu, nếu không thế thì sẽ tan nát gia đình ngay.
Thế này nhé:
Có ông đi nhà nghỉ, vợ gọi, trả lời ngay, bảo đang ở cơ quan. Vợ thấy yên ắng quá liền gọi lên cơ quan. Thế là lộ!
Có ông sợ bồ nói chen ngang, vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại nói. Vợ nghe tiếng vọng, tra khảo cho một lúc. Mặc dù không lộ nhưng cũng gây nghi ngờ…
***
Thế nên vừa rồi tại Khách sạn Metropool Hà Nội đã có một cuộc hội thảo phổ biến kinh nghiệm về vấn đề này. Tại đây đã có rất nhiều kinh nghiệm hay mà các bậc chưa thành đĩ cần học hỏi như: nếu đang trong nhà nghỉ mà vợ gọi(hoặc bồ gọi) thì phải lập tức tắt tivi, tìm đến cửa sổ gần nhất, mở cửa, thò mồm ra ngoài mà nghe điện thoại. Thỉnh thoảng phải thổi phù phù vào micro như tiếng gió. Hoặc nếu trong nhà nghỉ có quạt điện thì phải bật to hết cỡ, dí điện thoại vào đấy mà trả lời. Nói thật to vào, “Đang đi đường, không nghe thấy gì cả!”. Và lập tức tắt ngay. Lỡ mà ông nào có ô tô thì nhớ bảo “có thằng em nó đón, nên đi xe máy”…
Ngoài ra còn có những kinh nghiệm cũng đáng phải đưa vào bộ sưu tập như:
Mình có thằng em ở Sài Gòn, là tuyển thủ môn bi-a(Sài Gòn gọi là bi-da), cũng vài lần vô địch quốc gia, đẹp trai và đặc biệt nể vợ. Khi nào mấy anh em đi bia ôm mà có nó cũng rất buồn cười. Vào ngồi là nó chuẩn bị sẵn vài cái vỏ chai bia để gần. Đang bóp zú, miệng nói như đại nguyên soái, mà vợ gọi lập tức buông zú, tắt nhạc, “suỵt, suỵt!” Tất cả im lặng, nó kẹp điện thoại vô cổ, hai tay cầm mấy vỏ chai bia gõ loạn xạ(rất giống tiếng các quả bi va vào nhau), và giọng nó cực kỳ xun xoe:
– Em à, anh đang đánh độ bi-da. Em ăn gì chưa?…
Lại có một ông nhà văn, cũng rất có tiếng. Có một bà vợ chân quê như bà Tưng nhưng cũng rất ghen. Ông này đi đâu bà không bao giờ đi theo. Cũng chính vì thế nên đi đâu ông cũng chém rất mạnh. Ông có cô bồ rất trẻ, khi nào ông cũng nói với cô:
– Chị nhà anh chị thương anh lắm. Chị biết chị già rồi, nên chỉ muốn kiếm được cho anh một người như em…
Ông nói nhiều quá, cô này cứ tưởng thật. Thế rồi một lần ông đi công chuyện nước ngoài lâu quá, cô này không liên lạc được, sốt ruột, cô mới đến nhà tìm vợ ông để tâm sự… Kết quả là ông về bị đuổi khỏi nhà mất vài tuần và cô bồ trẻ đẹp được bà chị rất đỗi thương chồng cắt cho cái đầu cua!

batung11jpg1373966295
Chuyện đĩ miệng nói ra dài lắm, ai chưa đĩ được(giống mình) thì ráng mà học lấy để còn giữ gìn hạnh phúc gia đình! Và chung qui lại thì đĩ miệng cũng chỉ để vậy thôi chứ chưa thể nuôi được trôn. Tức là chưa thể coi là đĩ cấp cao! Chưa bán được miệng!
Chắc chắn vậy! Tại vào cái thời buổi này, nhu cầu của trôn nó vô tiền khoáng hậu quá. Đơn cử, chỉ với một Bà Tưng thôi, thế mà đã có vài đại gia gia chưa biết đĩ miệng phải xin lỗi vợ vì “quá thân mật” với Bà Tưng. Như vậy mấy ai có thể bán được miệng mà nuôi nổi trôn đây?
Cũng phải thú nhận rất thật, rằng sau một thời gian dài rao bán mà không ai mua mình mới hiểu ra rằng “bán miệng” khó thật!
Ấy vậy mà khó với mình chưa chắc đã khó với người. Cứ xem mấy thằng lãnh đạo thôn mình thì biết, lúc tranh cử, lấy tín nhiệm thì chúng nó hứa trước hàng triệu thôn dân sẽ “ổn định giá thóc”, “kiểm soát giá phân bắc”, “giảm tình trạng trâu bò chết do đi lại lộn xộn đâm vào nhau”,… Chúng nó bắt thôn bỏ ra hàng chục nghìn tỷ đồng để làm đường, làm cầu mà số lượng trâu bò trong thôn đâm nhau đến chết vẫn không hề thuyên giảm nếu không muốn nói có chiều hướng tăng.
Chúng nó cao cấp thật!

Damen, ngày 28 tháng 07 năm 2013

Advertisements

TẠP 14: “ Đ…” Ở HÀ NỘI

Posted: Tháng Bảy 28, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

images

Có một câu chuyện tình cờ nhặt được trên internet, Botay post lên đây cho mọi người cùng đọc. Nếu đúng thì chúng ta bớt nói “đ…” lại một tí, nếu không đúng thì xem như là một truyện để giải trí và kể cho bạn bè nghe trong những lúc trà dư tửu hậu.
Có một cái ở Hà Nội tôi rất bất mãn, đó là họ hay dùng từ ‘đéo’. Lần đầu tiên, mới tới Hà Nội, tôi không khỏi bỡ ngỡ, khi tìm nhà của một người quen làm trưởng một khu phố văn hóa. Thấy có mấy đứa trẻ con đang nô đùa ngoài ngõ, tôi hỏi: “Này các cháu có biết nhà ông Xã trưởng khu phố văn hóa ở đâu không?”
Một đứa trẻ trai, trạc trên dưới 10 tuổi, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt xấc láo, ranh mãnh, đáp gọn lỏn: “Biết, nhưng đéo chỉ!”
Tôi lắc đầu đi sâu vào ngõ văn hóa, gặp một thanh niên hỏi: “Anh ơi, anh có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa này ở chỗ nào không anh?” Gã trẻ tuổi này chẳng thèm dòm ngó gì đến tôi, trả lời cộc lốc: “Ðéo biết!”
Khi gặp ông trưởng khu phố văn hóa, tôi đem chuyện này kể cho ông ta nghe với lời than thở: ” Anh ạ, các bậc phụ huynh ở đây đã không dạy dỗ con em hay sao mà để chúng nó ăn nói với người khách lạ, thô bỉ đến thế hả anh?!”
Chẳng cần suy nghĩ gì, ông trưởng khu phố văn hóa đã thuận miệng trả lời tôi ngay: “Có dạy đấy chứ, nhưng chúng nó đéo nghe!”
Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo, dạy môn văn, vừa đi dạy về và tôi đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau: “Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đã đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ v..v.. Cuối cùng, cháu kêu một em học trò trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ “dũng cảm là gì?”
Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn: Nghĩa là .. là .. đéo sợ !”
Cô ấy kể tiếp. Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông Hiệu trưởng , liền đem chuyện thằng bé học trò đã cắt nghĩa 2 chữ “dũng cảm” là: “đéo sợ!” cho ông nghe. Nghe xong, ông Hieu trưởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm.
Cuối cùng, ông nghiêm nghị nhìn tôi, rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý, chậm rãi đáp: “Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng đéo sai!”

(Bài nhặt trên mạng)

TẠP 13: DŨNG CẢM!

Posted: Tháng Bảy 28, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

photo
Cuối năm ngoái, hồi đó con trai mình mới học guitare của anh Quang Vinh. Một hôm có buổi diễn nhỏ của anh tại một nhà hàng khá lịch sự bên hồ Ngọc Khánh. Có buffet, có rượu, có bia. Khách mời cũng không nhiều. Mình đến chủ yếu là để chén và nốc với mấy anh bạn chơi cùng mình và Quang Vinh. Nói vậy không phải là mình không thích nghe Quang Vinh chơi đàn. Quang Vinh là thương hiệu lớn, ở VN có lẽ cũng chẳng có ai bằng. Nhưng cái vui thì cũng phải đủ bộ, cái loại như mình thì nghe nhạc cổ điển chỉ sợ lòi ra cái tai trâu, cho nên phải loạng quạng vài vòng tán phét và làm vài chục li vang cho nó mềm tai trước. Đén khi vào khán phòng thì đã qua mẹ nó mất phần giới thiệu. Cái loại nợ nần, thù oán nhiều như mình thì phần này rất quan trọng. Ít ra biết trước đang ngồi cạnh thằng nào cũng an tâm hơn!
Kiếm được một góc khá gần chỗ Quang Vinh ngồi diễn, mình ngồi tập trung cao độ để thưởng thức nghệ thuật. Phải nói rằng Quang Vinh đánh  guitare quá chi là hay. Đầu tiên là mấy bài đéo đéo gì toàn tiếng Ý, tiếng Tây Bá Nhá gì gì, mình nghe không hiểu gì cả. Chỉ thấy dập dờn cái lỗ tai. Nhưng đến bài “Lới lơ” thì mình hiểu và rất khoái chí, vì ít ra thì cũng có bài mình biết. Nhưng quả thật “trời chẳng thương thằng lương thiện”, đang lẩm nhẩm và tưởng tượng theo giai điệu giàu cảm xúc hình ảnh của bài hát “…tề tề ngồi í ị ị gốc gốc cây đa… thấy cô bán rượu(cũng) í ị ị…” Thì đột nhiên nghe có tiếng gì như tiếng dắm. Dài, rền rĩ! Nghe cứ như tiếng phụ hoạ cho nó thêm phần phong phú hình ảnh. Ngó sang nơi phát ra cái thứ tiếng hoa mĩ kia thì thấy ngay vị trí chính giữa, ghế trên cùng, một bác cờ lờ củ sex, phương phi hồng hào đang gục đầu kéo gỗ. Cứ đến chỗ í ị ị thì bác lại cho một sàng.
Khâm phục cái hành động dũng cảm phi thường của bác, hết buổi diễn mình đinh tìm bác xin cái chứ ký nhưng bác té đâu mất rồi. Đành ngậm ngùi đi hỏi Quang Vinh thì được trả lời:
– Ôi, em không biết à, đó là bác VM, nguyên là Uỷ viên Trung Ương 5 khoá liền, nguyên là Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn, nguyên là Chủ nhiệm Văn phòng Quốc Hội và Hội đòng Nhà nước, nguyên là Chủ nhiệm Uỷ ban đối ngoại của Quốc hội…

Thảo nào mà dũng cảm đéo thể tưởng được!
Damen, ngày 28 tháng 07 năm 2013


ae4b6cc2007eecf5fba368fb63a2e9f5
Vừa qua tại thành phố Hải Phòng đã xẩy ra một sự kiện gây chấn động ngành Y nước nhà, sức ảnh hưởng của nó đang ngày một lan rộng trong khu vực và trên toàn thế giới. Cũng vì sự kiện này, có rất nhiều nhà khoa học danh tiếng trên thế giới đang hết sức quan tâm và mong muốn đến Việt Nam để tìm hiểu và học hỏi kỹ thuật day bấm huyệt của thầy Thích Long Tịnh, tu tại chùa Cao Linh, Hải Phòng. Vừa qua thầy Thích Long Tịnh đã biểu diễn kỹ thuật day bấm huyệt thượng thừa khi day bấm huyệt ở vùng đầu chị Lê Thị Vệ mà giúp chị Vệ có thể sưng to vùng kín. (http://m.tin247.com/nu_benh_nhan_bi_su_thay_bam_huyet_sung_vung_kin-10-22393956.html)
Theo đánh giá của giới chuyên môn, kỹ thuật day bấm huyệt của thầy Thích Long Tịnh có nhiểu điểm tương đồng với thủ pháp bắt mạch của Tề Thiên Đại Thánh sử dụng cách đây gần 1.400 năm. Cũng chính vì vậy, ngày hôm qua đã có đến hơn mười vạn lá đơn của các lang y Tung Quớ kiện Tôn Ngộ Không gửi lên Ngọc Hoàng Thượng Đế với lý do đã không truyền lại nghề cho họ mà truyền cho một nhà sư Việt Nam không cùng ngôn ngữ.
Tại nước Mỹ xa xôi, cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton đang chuẩn bị một chuyến công du đặc biệt sang Việt Nam sau khi đích thân ông điện thoại cho thầy Thích Long Tịnh với hy vọng từ nay sẽ không phải đút bất kỳ điếu xì gà nào vào âm hộ tiểu Lewinsky để cho báo giới có cớ bới móc. Thay vào đó, mỗi lần muốn hút xì gà ông chỉ cần đút vào lỗ tai cô mà vẫn có mùi âm hộ.
Cuối cùng là một tin chúng tôi vừa nhận được cách đây chưa đầy nửa tiếng đồng hồ. Đó là toàn bộ nam bác sỹ, y tá phụ khoa đã cùng nhau đình công chống đối kỹ thuật day bấm huyệt của thầy Thích Long Tịnh. Họ lo sợ đến ngày nào đó khi kỹ thuật này được phổ biến rộng rãi thì rất có thể họ sẽ phải khám vùng kín của bệnh nhân bằng cách sờ mu bàn tay.

Bản tin ngày 22 tháng 07 năm 2013

BTV Phạm Phú Quảng

VÌ LÃO TRỜI

Posted: Tháng Bảy 23, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

photo
Lão Trời chắc uống nhiều bia
Làm mưa rả rích hôm kia tới giờ
Chắc lão không biết làm thơ
Cũng không biết cả đánh cờ tiêu tao
Biết vậy đừng ở trên cao
Bọng đầy đái xuống nhão nhào đất đai
Công nhân chỉ biết đánh bài
Cán bộ được thể lai rai cả ngày
Buồn này ai biết ai hay?
Thôi tao đi đái, bọn mày uống đi!
Damen, ngày 22 tháng 07 năm 2013
Tú Mu

BIẾT GÌ?

Posted: Tháng Bảy 23, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

47c8fa61_post-157-1203588771

Hỏi rằng đã biết những gì?
Biết bia, biết rượu, biết đi khỏi nhà
Ra đường biết nịnh đàn bà
Biết ăn thịt chó, biết ca nhạc sầu
Mẹ cu có hỏi đi đâu?
Mắt trừng, đanh giọng, việc thầu cơ quan
Đàn bà chớ có hỏi han,
Sửa đi, không khéo nát tan vợ chồng!
Kể ra áy náy trong lòng
Nhưng không tàn bạo đừng hòng an thân!
Damen, ngày 22 tháng 07 năm 2013
Tú Mu

TRUYỆN RẤT NGẮN 03: VI HÀNH 2

Posted: Tháng Bảy 19, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

1328082005.img

Ngày hôm nay, thứ trưởng Chức rong ruổi khắp các trục đường quốc lộ chính thuộc tỉnh Y, nơi được báo cáo là còn tồn tại quá nhiều tai nạn giao thông. Đây là một phần công việc trong chuyến vi hành theo lệnh của bộ trưởng Giáng. Điều kỳ lạ là cũng giống như hai tỉnh trước, tình trạng giao thông ở đây diễn ra khá an toàn. Không có xe khách phóng nhanh vượt ẩu, rất ít xe tải chở quá tải, và cũng rất ít người tham gia giao thông trong tình trạng bia rượu. Đám thanh niên đầu xanh đỏ luồn lách đánh võng như ở Hà Nội cũng không có. Từ sáng đến tối thứ trưởng Chức chỉ gặp một vụ va quệt xe máy nhỏ do có một chú chó con qua đường không xin phép.
Trước khi đi ngài bộ trưởng có dặn các thứ trưởng nếu cần có thể trảm tướng. Quyết không để tình trạng mất an toàn giao thông kéo dài mãi. Lúc mới lên, ngài đã cam kết mỗi năm sẽ giảm 5-10% số vụ tai nạn giao thông và số người chết do tai nạn giao thông. Thật may, vậy là không phải trảm ai cả.
Quá mãn nguyện với chuyến đi, thứ trưởng Chức cùng viên tài xế nghé vào một nhà hàng ven quốc lộ. Định bụng làm vài chai bia hạ nhiệt thì thấy chủ nhà hàng lon ton đon đả:
– Dạ thưa anh, nhà hàng nhà em tuyệt đối không bán bia rượu. Anh có thể dùng nước ngọt được không ạ?
Đang trong cơn khát bia, thứ trưởng Chức đành bỏ đi tìm nhà hàng khác. Sau một quãng đường khá xa, hai thầy trò lại tới một nhà hàng khác cũng nằm trên đường quốc lộ. Tình trạng ở đây cũng không có gì khác nhà hàng trước. Chủ nhà hàng cũng trả lời ông rằng ở đây không bán bia rượu. Thứ trưởng Chức tỏ vẻ không hài lòng bỏ đi. Lần này hai thầy trò vào một nhà hàng nhỏ hơn, người chủ nhà hàng có vẻ thật thà đôn hậu. Thứ trưởng Chức gọi:
– Ông chủ, cho tôi hai chai bia lạnh.
Người chủ nhà hàng ái ngại:
– Xin lỗi anh, nhà hàng không bán bia rượu!
Quá đỗi ngạc nhiên, thứ trưởng Chức hỏi:
– Sao nhà hàng lại không bán bia rượu? Tôi thấy trong tủ ông bày nhiều vậy mà!
Chủ nhà hàng nhìn thứ trưởng Chức với ánh mắt dò xét rồi trả lời:
– Chẳng dấu gì anh, anh là dân thường em mới nói, chẳng phải mỗi nhà hàng chúng em đâu, tất cả các nhà hàng và quán nhậu trên địa bàn tỉnh đều được lệnh tạm thời không bán bia rượu cho đến khi có thông báo mới. Đã hơn một tuần nay rồi mà vẫn chưa có thông báo mới. Nghe nói rằng có xếp trên bộ về kiểm tra tình trạng giao thông trên địa bàn tỉnh.
Thứ trưởng Chức giật mình, cuống họng nghẹn lại. Với cốc nước mát uống cho trôi cục tức rồi dò thực đơn, ông gọi một con cầy hương để hai thầy trò đánh chén.
Chủ nhà hàng vui vẻ dạ vâng nhưng trong lòng thắc mắc: “Có mỗi hai người mà ăn tham thế nhỉ? Chết rồi, hay hai thằng này là quan?”.
Lúc này đã lưng lửng bụng, thứ trưởng Chức tay cầm cái đùi cầy hương thơm lừng, vừa nhấm nhấm vừa cảm thấy bứt rứt vì thiếu chút gia vị cồn. Ông lơ đãng nhìn ra sân, chợt nhận ra một đàn chó to lớn, hung dữ đang nhe răng, trợn mắt nhìn ông. Dễ chừng phải có đến hai chục con chứ chẳng chơi. Chiếc đùi cầy hương và cái miệng ông cùng bất động trong vài tíc tắc. Ông chợt nghĩ “Hay bọn cẩu này cũng thích thịt cầy nhỉ?”. Nghĩ vậy ông liền ném ngay cái đùi cầy hương đang cầm trên tay ra sân trong ánh mắt tiếc rẻ của cậu nhân viên phục vụ.
Cậu nhân viên phục vụ nuốt nước bọt đánh ực, nghe rõ to.
Đàn chó chán chường liếc mắt nhìn cái đùi cầy hương.
Sự việc diễn ra hoàn toàn ngoài sức tưởng tượng của thứ trưởng Chức. Không một con nào thèm đứng dậy!
Thứ trưởng Chức vẫy cậu phục vụ đến gần và hỏi:
– Này cháu, sao bọn chó này trông ghê thế?
– Dạ thưa chú, nhà hàng này ngày nào cũng có quá nhiều người say xỉn nôn khắp nơi nên ông chủ nhà cháu nuôi bầy chó này vốn để đỡ phải thuê người dọn. Bọn nó quen ăn bã nôn rồi nên không chịu ăn những gì thiếu cồn đâu ạ. Chắc bọn nó cũng giống người, uống quen rồi thì không thiếu được. Nãy giờ cháu thấy chú cũng có vẻ khó chịu lắm đúng không ạ? Mà cũng tại mấy cái ông xếp trên bộ, nhà hàng nhà em cả tuần nay chẳng được bán một chút bia rượu nào. Ông chủ thì mất khách, bọn cháu thì mất tiền bo, lũ chó thì mất ăn. Chúng nó nhịn đói cả tuần nay rồi chú ạ, cháu nghĩ chúng nó mà gặp mấy cái ông xếp ấy thì…
Ngồi trong phòng lạnh mà trán thứ trưởng Chức ướt đầm đìa. Viên tài xế vội gọi thanh toán. Không dám nhìn đàn chó, hai thầy trò len lén lên xe. Ra khỏi cổng viên tài xế mới hoàn hồn thầm nghĩ “May mà lũ chó đấy không nhận ra chứ không thì có khi mình vạ lây!”.

Hà nội, ngày 19 tháng 07 năm 2013
Phạm Phú Quảng