TA TIẾC CHO EM TRONG CUỘC ĐỜI LÀM NGƯỜI

Posted: Tháng Sáu 10, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

550811562f0f8774548b1427a054fb8b

Con cháu nâng niu Đôi Quả Phúc(Vú to)

Cha ông lừng lẫy bốn phương trời

(Nguyễn Khuyến)

Tôi vốn không có ý định viết bài này, nhưng khi đọc lại các bài viết về cô Cẩm Nhung đệ nhất vũ nữ của Hòn ngọc viễn đông những năm 60 (http://haiphong.megafun.vn/tin-tuc/xa-hoi/201203/sac-va-tinh-cua-ky-nu-de-nhat-viet-nam-190571/), (http://haixuan.vnweblogs.com/post/11218/418181),… được biết có thể tác phẩm “Bài ca cho người kỹ nữ”, bây giờ thường gọi là “Tình kỹ nữ” của Nhật Ngân(Trịnh Lâm Ngân) – Duy Trung đã viết về cô(bài hát tôi rất thích nghe) thì tôi chợt nghĩ cô đẹp cỡ nào, cuộc đời cô bi đát ra sao mà có thể khiến cho người nhạc sĩ cảm thông thương xót đến dường vậy? Lời bài hát day dứt đến như vậy?

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/tinh-ky-nu-dan-nguyen.qixxxjjEmT.html

“…Ta tiếc cho em trong cuộc đời làm người

Ta xót xa thay em là một cánh hoa rơi

Loài người vô tình giẫm nát thân em

Loài người vô tình giày xéo thân em

Loài người vô tình giết chết đời em…”

Hỏi cụ Google thì tìm được một tấm ảnh của cô. Quả thật cô quá đẹp vào những năm 60.

Liên tưởng đến các nhân vật được cụ Vương nhắc đến trong Sài Gòn tạp pín lù và cô Tư Hồng, người được cụ Nguyến Khuyến tặng câu đối:

“Ngũ phẩm sắc phong hàm cụ lớn

Trăm năm danh giá của bà to”

Rồi ngẫm đến các cô đào, mỹ nhân thời nay mới thấy rằng nếu mình không thuộc loại ếch ngồi đáy giếng thì các cô bây giờ đều thua xa các cô ngày xưa, thua cả về mặt hình thức lẫn trí tuệ.

23032011-ngoai-luong-410x354Ảnh cô Cẩm Nhung(Nguồn: Internet)

Cô Cẩm Nhung thì các bài viết chỉ tả rất sơ sài rằng cô có một khuôn mặt cực đẹp và làn da trắng hồng của con gái xứ Bắc, đôi mắt lẳng lơ, cùng thân hình quyến rũ và đôi chân điệu nghệ nhất trong các vũ điệu cuồng say tại vũ trường Kim Sơn. Nhưng với tấm ảnh này thì quả thật các mỹ nhân thời nay dùng biết bao dao kéo, chạm, đục với những nghệ nhân siêu đẳng nhất cũng chưa thấy mấy ai được bằng.

images455901_2

Hình Cô Ba Trà in trên nhãn hiệu xà bông

1333535846-mynuhuongtra-tam-eva2Hình trên đồng bạc được cho là của cô Ba Trà

Còn cô Ba Trà được cụ Vương Hồng Sển miêu tả: “Cô đẹp tự nhiên không ai bì được. Không răng giả, không vú cao su, tóc dài chấm gót, mướt mượt và thơm dầu dừa mới thắng”. Cô đẹp đến nỗi làm đĩ mà Ngân hàng lúc đó đã in nổi hình của cô trên giấy bạc, Nhà Dây thép Đông Dương họa hình để in thành tem thư, hãng xà bông Trương Văn Bền lớn nhất Việt Nam lúc đó cũng xin phép được in hình cô làm nhãn hiệu tượng trưng cho sự trong sạch thơm tho. “Xà bông Cô Ba” với hình ảnh người thiếu nữ đẹp tuyệt trần đeo chuỗi ngọc trai trong khung hình bầu dục đã bán rộng khắp ba kỳ và trên toàn cõi Đông Dương.

Vậy thôi cũng thấy các cô đẹp đến dường nào.

Về mặt trí tuệ thì các cô thời nay thua rất xa các nhân vật được nhắc đến trong “Sài Gòn tạp pín lù”. Chỉ riêng cô Ba Trà thôi cũng đã đủ mánh lới trên trời dưới biển khiến biết bao đại gia trong đó có Hắc, Bạch công tử Bạc Liêu đều thất điên bát đảo. Rồi đến cô V.A, cô làm đĩ mà cũng thuộc hàng “Cung thương làu bậc ngũ âm/Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương”…

Lại đến cô Tư Hồng, làm đĩ mà được vua Nguyễn phong “Tiết hạnh khả phong” kể cũng đáng để các cô ngày nay học chán vạn. Tuy nhiên tiếc rằng thời nay không còn mấy ai làm được câu đối tặng để các cô mang thờ như cụ Nguyễn Khuyến.

***

Tiện đây đế ghi lại những danh hoa đởi trước, tuy chưa phải hoa khôi, nhưng đã làm tiền phong cho chị em lưu lạc sau nầy(nguyên văn trong “Sài Gòn tạp pín lù”).
Đó là:
Cô Chánh Bẹt-tăng, ở Sốc Trăng, chồng là tham biện Pháp, nhìn một người con sau làm thanh tra Sở mật thám, nhưng được chữ hiền, không làm hại ai, tên Gaston Bertin, em ông nầy, học lớp nhứt trường tỉnh cùng tôi đồng trang lứa, vì không có khai sanh nên không thi tiểu học được và mất tích luôn, là anh Jean Tình.
Ở Sóc Trăng, lối 1918, có cô Hai Đẩu, chồng lập nhà hàng bán những món ngoại hoá âu châu: đèn man chon, sa von thơm, phấn chà răng v.v…, nhưng dân trong xứ còn quê mùa, thấy cách trưng bày quá sang, y như nhà hàng Tây, nên không dám vào mua chác, sau phải dẹp quán, lui về sinh sống ở Sài Gòn. Đời nầy không dùng chữ Bà, dùng chữ cô (cô Chánh Bẹt-tăng, cô Hai Đẩu, v.v…) là đã nể nang lắm rồi.
Sau cô Bẹt-tăng ở Sốc Trăng, có cô Ba Thọ, nhà ở xóm nhà thờ. Tuy rỗ hoa mè, nhưng cô Ba rất có duyên ngầm, cô không dùng son phấn, để mặt tự nhiên mà lại quyến khách hơn ai, cô dong dảy người, cao ráo, cô đáng hàng cô bác, nhưng lối năm 1933, mỗi lần cô ngồi xe kéo tay, xe đi ngang nhà, để vô đinh ông chủ tỉnh, tôi ngó quên thôi, tuy vẫn biết đó là món hàng của ông bô mình. Chủ tỉnh ở Sốc Trăng những năm ấy là Giudicelli, nhất hạng tham biện, vì có bịnh hút nên đường công danh không leo đến ghế thống đốc Nam Kỳ, nhưng các thống đốc, khâm sứ đều kiên tài viết văn, cô Ba như cây kiểng xinh xinh để gần bàn đèn cho ông ngắm, chồng ngày vợ tháng, hai người không xơ múi gì, cô nhờ ông như chùm gởi đóng nhành me, ông bám cô như thằn lằn ôm cột cầu, tuy vậy mà mối tình tương đắc.
Cô Ba Pho, tộc danh là Lê Thị Ngọc, thánh danh là Rosalie, từng làm chủ một nhà may, náo nức yến anh, đường Sabourain (Tạ Thu Thâu – nay là Lưu Văn Lạng) buổi trước;
Cô Tư Ăng lê, không rõ tên gì cho hản, tay bài kéo xệp câu tôm của bà nhạc, mỗi lần đến nhà để “câu cá”, vẫn sóng thu mắt liếc như dao;
Cô Marie Huê, ngồi kết nhà bán cơm Việt “Đông Pháp lữ quán” đường Espagne cũ;
Cô Ba Cù là, có giọng khao khao, mỗi lần hỏi tôi mượn tiền, dầu không có, mắt cô ướt ướt, mũi cô đo đỏ, dẫu tiền không một xu dính túi, cũng phải đào cho ra.
Cô Hai Thời, nhà ở ngang nhà hàng cơm Tây ở đất Hộ (Dakao), cùng một dãy với rạp chớp bóng nay gọi Rạp Cầu Bông; tôi nhớ địa chỉ rõ, vì cô là kế thất của ông Bô, thông ngôn toà án Sài Gòn, nhiều người còn nhớ danh, ông Trần Văn Kính;
Cô Lucie Bandeau, gọi làm vậy là cô bị đế dấu tích trên trán, nhỏ thôi, nhưng đế che vết nầy, cô thường lấy một băng màu che khuất mà thành danh luôn;
Cô Chapuis, gọi theo tên chồng, trước ở Cần Thơ, sau lên Sài Gòn, khiêu vũ nghề riêng ăn đứt không nhường cô gái nhảy Cẩm Nhung sau nầy.
Cô Năm Cần Thơ, kết bạn với một vị luật sư quê ở Châu Đốc, cùng đi kháng chiến, không hiểu vì sao keo tan hồ rã, cô bỏ về và biệt tích luôn ở Sài Gòn.
Cô Sáu Hương, em công tứ Bích, cả hai vốn con nhà giàu lớn xứ Trà Vinh, đi ăn chơi theo tiếng gọi trái tim chớ không vì sinh kế.
Cô Tư Nhị, trẻ trung và đang độ xuân thì, quê ở Nam Vang xuống.
Cô Ba Trà, nõn nà lấn hơn Tư Nhị, và vẫn là địch thủ, giành riêng một công tử sẽ nói nơi sau.
Cô Bảy Hột Điều, vì khuôn mặt chữ điền, y như “Hột Điều” nay đã khoát áo nâu sồng, sắp như vầy, vì cô có một sự tích ly kỳ, hồi sau phân giải;
Và còn nữa, nào Sáu Én, Chín Én, Mười Tóc Đỏ, làm sao kể đủ, mỗi cô như hoa riêng mỗi sắc, chỉ thua các chị về bề thẻ, vè địa vị, chớ kể về nhan sắc há thua ai.

Damen, ngày 010 tháng 06 năm 2013

Phạm phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s