MÙI QUAN

Posted: Tháng Năm 20, 2013 in Uncategorized
Thẻ:,

Quốc Anh và Hiền chèo trong Thị Mầu

Quốc Anh và Hiền chèo trong Thị Mầu

“…Đập cổ-kính ra tìm lấy bóng;
Xếp tàn-y lại, để dành hơi…”

Hai câu thơ trong bài “Khóc Bằng Phi” của Tự Đức cũng đủ làm cho ta thấy sự quan trọng của “hương”, của “mùi”. Chỉ có điều, hiểu, sử dụng như thế nào cho đúng? Hay chí ít cũng cho đủ?

…dẫn…

Trước đây, khi công nghệ xử lý mùi còn chưa phát triển, mỹ phẩm chưa tràn lan  và phổ dụng như bây giờ. Khi cán bộ nhà nước vẫn gội đầu và tắm bằng xà phòng 72. Trên một toa tàu, một chuyến xe buýt, một lớp học, một phòng chờ bệnh viện nóng nực…, sẽ là tận xui khi có một người toả ra cái mùi “hách từ trong nôi”, mùi viêm cánh cấp. Cái thứ “hữu xạ tự nhiên hương” này một khi đã phát tán vào không khí thì vô phương cứu chữa. Tôi rất ấn tượng cái hình ảnh một bàn tay giơ cao, bám lấy cái thòng lọng trên xe buýt, men theo nó xuống dưới chừng 45 cm là một cái nách áo ướt sũng, ngào ngạt hương…

Ngày nay, khi nhà vệ sinh công cộng bình thuờng cũng có một chai nước rửa tay diệt khuẩn hiệu Lifeboy, thì cái sinh vật quý hiếm đó cũng ít xuất hiện. Thay vào là hình ảnh nam thanh nữ tú, quý ông quý bà lịch lãm sang trọng với mùi nước hoa nhè nhẹ phảng phất…, rất đi vào lòng người…

Tuy nhiên bên cạnh đó lại xuất hiện những sinh vật mới, những biến thể hết sức thảm hoạ cho cộng đồng. Đó là các bà, các cô, thậm chí cả các anh nữa. Họ có thể là người nhiều học, ít học, là tiểu thư con nhà giàu, doanh nhân thành đạt, đệ nhất, đệ nhị phu nhân, hay hoa hậu, hoa khôi, đĩ đực, gái bao… Nhưng đặc điểm nhận dạng là bề ngoài chải chuốt, khoác lên mình những bộ cánh đắt tiền, và sử dụng rất nhiều nước hoa cũng rất đắt tiền.

Những sinh vật này, ngày dùng hàng chục loại dưỡng thể. Sau khi tắm táp xong tẩm lên người  hàng lít nước đủ các mùi, trước khi ra đường lại dội thêm vài gáo nước hoa đắt tiền mỗi loại. Có như vậy họ mới tự tin đi vào chỗ đông người, tự tin đi vào nhà vệ sinh công cộng mà không sợ thối…

Họ đúng là thảm hoạ cho cộng đồng, thảm hoạ cho những nơi đông đúc, phương tiện công cộng… Họ cũng chính là kẻ thù số một của những người bị bệnh hen suyễn và nhồi máu cơ tim.

…chuyện…

Kể rằng… Ở Hà Nội có một doanh nhân thành đạt, rất giàu có. Ông có sở thích sưu tầm cổ vật.

Năm xưa nào không rõ, trong một chuyến công du đến nơi xa xôi hẻo lánh, một xứ nào của Tây Tạng. Ông ghé thăm một ngôi chùa nhỏ cổ kính nằm sâu trong dãy Hy Mã Lạp Sơn. Sau khi đảnh lễ thấy tâm hồn thanh thoát lạ thường. Ông tìm gặp trụ trì là một vị Lạt Ma già nua, xin được cúng giường một khoản tiền lớn giúp trùng tu và bảo tồn ngôi chùa mà không lưu danh. Vị sư già vô cùng cảm kích đã tặng ông một đôi lục bình được bọc rất kỹ bằng nhiều lượt ni lon và vải lụa đỏ làm kỷ niệm. Về tới nhà, khi mở gói quà, một mùi hương ngan ngát, nhẹ nhàng toả khắp khuôn viên căn biệt thự rộng đến hơn ngàn m2 của ông. Ông vô cùng mừng rỡ khi nhận ra đôi lục bình này chính là “Khứu Thần Cư” lẫy lừng, nhờ vào đặc tính thay đổi hương thơm diệu kỳ của nó. Là đôi lộc bình mà giới sưu tầm đồ cổ có máu mặt như ông cũng chỉ mong một lần được chiêm ngưỡng chứ chưa nói gì đến chuyện sở hữu…

Lộc bình bằng thủy tùng xanh

Lộc bình bằng thủy tùng xanh

Nhân gian lưu truyền rằng, có một vị Lạt Ma đức độ thời nhà Đường bỏ tâm huyết cả đời để tạc nên một đôi lộc bình từ hai gốc thuỷ tùng Phu Thê Bái nghìn năm tuổi của hồ Điền Trì, Vân Nam. Loài gỗ thuỷ tùng này có sắc xanh, vân đẹp và luôn tỏa hương thơm phảng phất, linh thiêng. Lạt Ma này sau khi tạc xong đôi lục bình, hương thơm của gỗ cộng thêm tâm huyết của vị nghệ nhân đã làm động lòng Khứu Thần, vị thần rất đỗi tài năng, chủ sự các mùi hương trên thế gian. Khứu Thần bèn chọn đôi lục bình này làm nơi cư ngụ. Từ đó vị thần này quản luôn cả việc toả hương của đôi lộc bình độc nhất vô nhị. Hương thơm toả ra ở đôi lộc bình này vô cùng kỳ lạ. Cùng một lúc, một nơi nhưng mỗi người có thể cảm nhận được một mùi hương khác nhau. Bởi Khứu Thần luôn nắm bắt được sở thích và tâm trạng của mỗi người để điều tiết mùi hương khi chuyển tới khứu giác của người thưởng thức. Cũng từ đó đôi lộc bình được gọi là Khứu Thần Cư…

***

Quá đỗi vui mừng, vị doanh nhân bèn lập một đài cao tráng lệ nằm trong khuôn viên trang trại ở ngoại thành phía Đông dành thờ đôi lộc bình. Ngày dâng đàn, cúng lễ cắt băng khánh thành có rất nhiều khách mời đến tham dự.

Giới cổ đồ khắp từ Nam chí Bắc, từ ta đến Tàu đều muốn được tận mắt chiêm ngưỡng và được thưởng thức thứ hương thơm thần thánh của Khứu Thần Cư.

Bạn bè trong giới doanh nhân đến chúc mừng ông cũng một phần vì hiếu kỳ.

Giới quan lại đương thời thì đến vì sơn hào hải vị, vì phong bao dày dặn mang về, vì mối giao hảo với một doanh nhân thế lực như ông.

Đàn cao bảy thước hai tấc, được những nghệ nhân cung đình dựng bằng gỗ Đinh Hương mang về từ vùng Thượng Lào. Lưng quay về hướng Tây, mặt quay về Đông, để Khứu Thần có thể đón những tia nắng đầu tiên ngoi lên từ biển cả.

Đôi Khứu Thần Cư được đặt trang trọng trên một bệ thờ thiếp vàng nơi đài cao chót vót chỉ có một lối lên với hai cánh cửa đồ sộ. Chắc ông tính ngừa phường trộm cắp. Một tấm vải đỏ thêu thùa long phượng buộc một sợi dây kim tuyến cũng màu đỏ, phủ hờ lên trên. Chỉ hé ra một góc nhỏ xíu có màu xanh biêng biếc của chiếc lộc bình phía bên tay trái, như gây thêm sự tò mò cho quan khách.

Khách đến rất đông, chỉ có vợ chồng ông Tổng không thấy. Người to nhất, quan trọng nhất Hà Thành không thấy.

Tới giờ lành, ông chào hỏi quan khách, giới thiệu về đôi Khứu Thần Cư rồi đăng đàn cắt băng khánh thành. Ông ra hiệu cho đám người làm tắt hết trầm, nhang. Trả lại sự tinh khiết vốn có cho không gian. Mùi nhang, trầm loãng dần rồi tan hẳn. Cả khán trường im phăng phắc. Mọi người căng mình vì chờ đợi. Ông trầm mình, kính cẩn với tay cầm vào sợi dây kim tuyến, từ từ kéo nhẹ. Tấm vải đỏ thêu long phượng trườn dần, khoảng hở màu xanh biêng biếc cũng lớn dần. Hai chiếc lộc bình cao chừng sáu tấc, bụng ước chừng non hai tấc được chạm trổ cầu kỳ dần hiện ra… Góc miệng lộc bình hé mở. Một mùi hương nhẹ nhàng, ngây ngất, hư vô, tan chảy… Chủ, khách không ai bảo ai, nhắm nghiền mắt, hướng vòm mũi lên cao. Ngất ngây trong hương thơm linh thiêng diệu kỳ…

Ngoài cổng có tiếng động, tiếng mở rồi đóng cửa xe hơi. Nặng trịch. Loại xe đắt tiền…

Không ai mở mắt…

Hương thơm thay đổi dần…

…Từ mùi trẻ trung hiện đại của Paris Hilton, đến mùi gợi cảm quyến rũ của Tendre Poison, chuyển qua mùi thảnh thơi của Romance, mùi phiêu lưu của Cool Water, mùi quí phái của Chanel N5, rồi mùi binh đao của vàng bạc châu báu… Rồi tất cả cùng hòa quyện vào nhau, thầm thì với nhau, đả kích lẫn nhau, đấm đá lẫn nhau, chém giết lẫn nhau…, mùi khó tả. Chủ và khách rướn người lên như cố với thêm một nhón mùi diệu kỳ linh thiêng… Nhưng dường như không còn chịu đựng được nữa. Họ đồng loạt mở mắt.

Ở cửa khán trường là ông Tổng. Vợ chồng ông Tổng. Họ vừa đến.

Tối hôm đó, trời mưa tầm tã, sấm chớp đì đoành. Nghe nói rằng Thiên Đình tổ chức một đám tang rất long trọng. Cả Thượng giới vô cùng thương tiếc tiễn đưa một vị thần tài năng vừa qua đời vì bệnh nhồi máu cơ tim.

Hà nội, ngày 12 tháng 08 năm 2012

Phạm Phú Quảng

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s