NHỮNG CÁI CỌC

Posted: Tháng Năm 19, 2013 in Uncategorized
Thẻ:,

Những cái cọc

Thời gian gần đây, đọc đâu cũng thấy lùm xùm mấy vụ mua mua, bán bán, chân dài, chân ngắn, hoa hậu, hoa khôi … nọ kia. Quả thật tốn nhiều giấy bút cái chuyện hiển nhiên như ông trên bà dưới.

Tôi chợt nhớ lại một câu chuyện. Cũng khá lâu rồi, cỡ năm sáu năm về trước. Hồi đó tôi mê món bi da lỗ(ngoài Bắc gọi là bi-a) và hay la cà các câu lạc bộ từ chuyên nghiệp đến không chuyên.

Một hôm tôi đang chơi ở một câu lạc bộ khá nổi tiếng trên đường Trần Hưng Đạo, Q5 thì thấy anh chủ CLB, cũng là bạn tôi, chuẩn bị tuyển nhân viên xếp bóng. Hôm đó có khá đông ứng viên đến dự tuyển. Nghề này lương thấp(chỉ khoảng 1 triệu đồng), nhưng nếu cô nào có thêm vốn tự có là hai trái bóng lớn lại dễ thương, vui vẻ thì thu nhập cũng khá. Tính tôi hay đùa nên nói với anh chủ CLB:

– Để tôi sơ tuyển cho.

Bạn tôi đồng ý. Tôi bèn chọn ra một cây cơ, loại 3 khúc dành để đề pa(đánh quả đầu tiên để phá bóng), tháo bớt khúc đuôi. Phần còn lại còn khoảng 90cm gì đó. Rồi dựng đứng cây cơ xuống sàn.

– Ai bước qua cây cơ mà không phải nhón chân, không làm đổ cây cơ thì được tuyển thẳng. Những người còn lại sẽ thi tiếp các vòng sau.

Mấy cô chân ngắn ướm chừng không qua được nên chấp nhận thi tuyển, không thử. Các cô còn lại thử, nhưng không cô nào qua. Duy nhất một cô bé, rất cao ráo, xinh xắn, dễ thương bước gần qua. Nhưng vướng xiêm y nên vẫn làm cây cơ đổ. Cô này cuối cùng cũng được tuyển. Làm một thời gian thì bỏ. Nghe nói cô đi làm người mẫu.

Những cái cọc thấp tè, in toàn hình ông Tây

Bẵng đi một một quãng dài, chừng một năm hơn. Tôi vô tình gặp lại cô bé trong một quán nhậu buổi chiều. Vẫn rất xinh tươi và có vẻ từng trải hơn. Cô qua bàn tôi, mời một ly bia, trò chuyện xã giao vài câu. Bây giờ cô vừa đi học đại học, vừa làm người mẫu và diễn viên nghiệp dư. Cuộc sống cũng tạm ổn. Cô nói:

– Cũng tại anh làm em không nhiều tiền được!

Tôi tá hỏa:

– Giỡn hoài, liên quan gì đến anh!

Cô cười, mời tôi thêm một ly rồi nói:

– Này nhé, mấy đứa cùng nghề với em, không đẹp bằng em, diễn không bằng em. Chúng nó cũng chẳng cần bước qua cái cọc nào hết. Thậm chí cái cọc bé xíu, dài chưa đầy gang tay chúng nó cũng ngồi lên, cái cọc mỏng ơi là mỏng, chừng 1-2 cm in toàn hình ông Tây chúng nó cũng đè lên luôn. Ấy thế mà chúng nó lại rất nhiều tiền…

Nâng lên uống thêm với cô bé một ly mà tôi chỉ thốt được đúng một chữ:

“HẾT!”

Hà nội, 12 tháng 06 năm 2012

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s